Xu Hướng 2/2024 # Vua Chích Chòe Và Nàng Công Chúa Kiêu Ngạo # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Vua Chích Chòe Và Nàng Công Chúa Kiêu Ngạo được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Vua chích chòe và nàng công chúa kiêu ngạo

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích thế giới chọn lọc rất hay “Vua chích chòe và nàng công chúa kiêu ngạo”. Công chúa đã học được bài học cho tính cách kiêu kỳ và hay chế giễu người khác của mình…

VUA CHÍCH CHÒE VÀ NÀNG CÔNG CHÚA KIÊU NGẠO

Nhà vua chỉ có một người con gái. Công chúa đẹp tuyệt trần, nhưng vì vậy công chúa kiêu ngạo và ngông cuồng, không một ai vừa lòng nàng cả. Nàng chối từ hết người này đến người khác, không những vậy lại còn chế giễu, nhạo báng họ.

Có một lần, nhà vua cho mời các chàng trao ở khắp các nước xa gần tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Khách đứng thành hàng theo ngôi thứ, đứng trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quí tộc. Công chúa được dẫn đi xem mặt. Chẳng ai được công chúa tha, người nào nàng cũng có cớ để giễu cợt. Người thì nàng cho là quá mập, nàng đặt tên là thùng tô nô, người quá mảnh khảnh thì nàng nói, mảnh khảnh thế thì gió thổi bay, người thứ ba thì lại lùn, nàng chê: Lùn lại mập thì vụng về lắm, người thứ tư mặt mày xanh xao, bị đặt tên Nhợt nhạt như chết đuối, người thứ năm mặt đỏ như gấc, nàng gọi Xung đồng đỏ, người thứ sáu đứng dáng hơi cong, nàng chê là cây non sấy lò cong cớn, nhìn ai nàng cũng tìm cách nhạo báng, nàng lấy làm khoái chí khi thấy một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, nàng nói giỡn, chà, anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích choè có mỏ, từ đó trở đi ông vua tốt bụng ấy có tên là vua chích choè.

Thấy con mình chỉ giễu cợt, nhạo báng chối từ và chê tất cả mọi người có mặt trong buổi kén phò mã, nhà vua nổi cơn thịnh nộ và ban truyền, nếu có người ăn mày nào đi qua cung vua, vua sẽ gả công chúa cho người ấy.

Vài hôm sau, có một người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:

– Hãy gọi tên hát rong vào cung.

Với bộ quần áo rách, bẩn thỉu, người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta rất ưa tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa sợ hãi, nhưng nhà vua vẫn nói:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.

Mọi van xin đều không có ích gì. Linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ công chúa lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, nhà vua bảo:

– Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.

Người hát rong cầm tay nàng, cả hai đi ra khỏi cung vua, nàng phải đi bộ theo chồng. Tới một khu rừng lớn, nàng lên tiếng hỏi:

– Chà, rừng đẹp này của ai?

– Rừng của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, rừng kia của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương.

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Một lúc sau họ tới một thảo nguyên, công chúa lại hỏi:

– Thảo nguyên xanh đẹp của ai?

– Thảo nguyên của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, thảo nguyên của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa lại hỏi:

– Thành phố mỹ lệ này của ai?

– Thành phố mỹ lệ của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, thành kia của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Người hát rong nói: – Tôi chẳng hài lòng tí nào cả, tại sao nàng lại cứ luôn luôn mong có người chồng khác, thế tôi không xứng đáng hay sao?

Cuối cùng họ tới trước một túp lều nhỏ xíu, công chúa thốt lên:

– Trời ơi, nhà gì mà bé ẩm ương

Nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?

Người hát rong đáp:

– Nhà của anh, của nàng

Nơi chàng thiếp sống chung.

Công chúa phải cúi gập người xuống mới đi qua được chiếc cửa ra vào thấp lè tè. Công chúa hỏi:

– Người hầu của anh đâu?

Người hát rong đáp:

– Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.

Nhưng công chúa đâu có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong. Bữa ăn thật là đạm bạc, ăn xong cả hai mệt mỏi lăn ra ngủ ngay.

Hôm sau, khi trời mới hửng sáng chồng đã đánh thức vợ dậy để làm việc nhà. Cứ như vậy họ sống được với nhau mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người chồng nói với vợ:

– Mình ạ, chỉ ngồi ăn không kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu, hay là em đan sọt bán.

Chồng vào rừng lấy tre nứa về, vợ chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay mềm mại của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng nói:

– Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.

Nàng ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa, máu chảy rơi xuống nền nhà. Người chồng nói:

– Em thấy không, em chẳng được việc gì cả, sống với em thật là khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.

Nàng nghĩ bụng: – Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán, nhìn thấy mình ngồi bán hàng ở chợ chắc họ sẽ dè bỉu nhạo báng mình.

Việc không thể tránh được nên nàng đành phải làm, nếu không thì chắc chắn sẽ chết đói. Thoạt đầu mọi chuyện đều tốt lành, thấy người bán hàng hiền lành dễ thương nên khách mua đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Với số lời do bán hàng, hai vợ chồng sống cũng sung túc. Có lần hàng bán hết, chồng lấy hàng mới về cho vợ bán ở chợ. Nàng đang ngồi coi hàng thì có một anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của nàng đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Nàng ngồi ôm mặt khóc nức nở, không biết cuộc đời rồi sẽ ra sao, nàng la khóc:

– Trời, khổ thân tôi thế này, còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa?

Về nhà, nàng kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy. Nghe xong chuyện, chồng nói:

– Đời thuở nhà ai lại thế, bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.

Giờ đây công chúa là một chị phụ đầu bếp, thôi thì thượng vàng hạ cám việc gì cũng phải làm. Hai bên tạp dề nàng buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn.

Lần ấy trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua, tò mò chị phụ bếp cũng len vào đứng trước cửa ngõ vào.

Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết, khách lần lượt bước vào phòng đại tiệc, cảnh cũng như người nom thật huy hoàng, tráng lệ, ai thấy cũng phải vui mắt. Lúc này, chị phụ bếp thấy lòng buồn tủi thay cho số phận của mình, thầm trách tính kiêu căng, ngông cuồng của mình, cũng chính vì những tính ấy đã làm nàng trở nên thấp hèn và khổ cực như bây giờ. Kẻ hầu người hạ ra vào tới tấp, bưng lên cho khách toàn sơn hào hải vị, mùi thơm nức mũi. Thỉnh thoảng kẻ hầu người hạ ném cho ít đồ ăn thừa, nàng cúi nhặt cho vào nồi. Bỗng nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhìn thấy người đẹp đứng ngó bên cửa, hoàng tử nắm tay nàng, muốn cùng nàng vui nhảy, nhưng nàng sợ hãi giật tay lại.

Nàng nhận ra đó chính là vua chích choè, người đã từng muốn làm phò mã và bị nàng nhạo báng, từ chối. Nàng cố sức giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì cả, vẫn bị chàng kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Xấu hổ quá, nàng ước gì độn thổ xuống sâu một ngàn sải tay. Nàng giật mạnh một cái khỏi tay vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại, khi định thần lại được, nàng thấy người đó lại chính là vua chích choè. Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai nàng:

– Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Vì yêu em nên anh đóng giả người hát rong. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em và để trừng phạt tính ngông cuồng thích nhạo báng người khác của em.

Lúc ấy nàng bật òa lên khóc nức nở và nói:

– Em đã làm những điều sai trái, thật không xứng đáng là vợ của anh.

Chàng đáp: – Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.

Nàng vào thay quần áo, toàn thể triều đình đều có mặt, chúc mừng công chúa kết hôn với vua chích choè. Nỗi vui mừng thật sự cũng bắt đầu từ đây. Tôi tin rằng, tôi và bạn đều có mặt trong buổi lễ cưới.

— Hết —

Đọc Truyện Cổ Tích Vua Chích Chòe Và Nàng Công Chúa Kiêu Ngạo

Nhà vua chỉ có một người con gái. Công chúa đẹp tuyệt trần, nhưng vì vậy công chúa kiêu ngạo và ngông cuồng, không một ai vừa lòng nàng cả. Nàng chối từ hết người này đến người khác, không những vậy lại còn chế giễu, nhạo báng họ.

Có một lần, nhà vua cho mời các chàng trao ở khắp các nước xa gần tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Khách đứng thành hàng theo ngôi thứ, đứng trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quí tộc. Công chúa được dẫn đi xem mặt. Chẳng ai được công chúa tha, người nào nàng cũng có cớ để giễu cợt. Người thì nàng cho là quá mập, nàng đặt tên là thùng tô nô, người quá mảnh khảnh thì nàng nói, mảnh khảnh thế thì gió thổi bay, người thứ ba thì lại lùn, nàng chê: Lùn lại mập thì vụng về lắm, người thứ tư mặt mày xanh xao, bị đặt tên Nhợt nhạt như chết đuối, người thứ năm mặt đỏ như gấc, nàng gọi Xung đồng đỏ, người thứ sáu đứng dáng hơi cong, nàng chê là cây non sấy lò cong cớn, nhìn ai nàng cũng tìm cách nhạo báng, nàng lấy làm khoái chí khi thấy một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, nàng nói giỡn, chà, anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích choè có mỏ, từ đó trở đi ông vua tốt bụng ấy có tên là vua chích choè.

Thấy con mình chỉ giễu cợt, nhạo báng chối từ và chê tất cả mọi người có mặt trong buổi kén phò mã, nhà vua nổi cơn thịnh nộ và ban truyền, nếu có người ăn mày nào đi qua cung vua, vua sẽ gả công chúa cho người ấy.

Vài hôm sau, có một người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:

– Hãy gọi tên hát rong vào cung.

Với bộ quần áo rách, bẩn thỉu, người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta rất ưa tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa sợ hãi, nhưng nhà vua vẫn nói:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.

Mọi van xin đều không có ích gì. Linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ công chúa lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, nhà vua bảo:

– Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.

Người hát rong cầm tay nàng, cả hai đi ra khỏi cung vua, nàng phải đi bộ theo chồng. Tới một khu rừng lớn, nàng lên tiếng hỏi:

– Chà, rừng đẹp này của ai?

– Rừng của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, rừng kia của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương.

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Một lúc sau họ tới một thảo nguyên, công chúa lại hỏi:

– Thảo nguyên xanh đẹp của ai?

– Thảo nguyên của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, thảo nguyên của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa lại hỏi:

– Thành phố mỹ lệ này của ai?

– Thành phố mỹ lệ của vua chích choè.

Nàng lấy người đó, thành kia của nàng.

– Tôi cô gái dịu hiền đáng thương

Đáng ra nên lấy ông vua chích choè.

Người hát rong nói: – Tôi chẳng hài lòng tí nào cả, tại sao nàng lại cứ luôn luôn mong có người chồng khác, thế tôi không xứng đáng hay sao?

Cuối cùng họ tới trước một túp lều nhỏ xíu, công chúa thốt lên:

– Trời ơi, nhà gì mà bé ẩm ương

Nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?

Người hát rong đáp:

– Nhà của anh, của nàng

Nơi chàng thiếp sống chung.

Công chúa phải cúi gập người xuống mới đi qua được chiếc cửa ra vào thấp lè tè. Công chúa hỏi:

– Người hầu của anh đâu?

Người hát rong đáp:

– Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.

Nhưng công chúa đâu có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong. Bữa ăn thật là đạm bạc, ăn xong cả hai mệt mỏi lăn ra ngủ ngay.

Hôm sau, khi trời mới hửng sáng chồng đã đánh thức vợ dậy để làm việc nhà. Cứ như vậy họ sống được với nhau mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người chồng nói với vợ:

– Mình ạ, chỉ ngồi ăn không kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu, hay là em đan sọt bán.

Chồng vào rừng lấy tre nứa về, vợ chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay mềm mại của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng nói:

– Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.

Nàng ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa, máu chảy rơi xuống nền nhà. Người chồng nói:

– Em thấy không, em chẳng được việc gì cả, sống với em thật là khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.

Nàng nghĩ bụng: – Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán, nhìn thấy mình ngồi bán hàng ở chợ chắc họ sẽ dè bỉu nhạo báng mình.

Việc không thể tránh được nên nàng đành phải làm, nếu không thì chắc chắn sẽ chết đói. Thoạt đầu mọi chuyện đều tốt lành, thấy người bán hàng hiền lành dễ thương nên khách mua đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Với số lời do bán hàng, hai vợ chồng sống cũng sung túc. Có lần hàng bán hết, chồng lấy hàng mới về cho vợ bán ở chợ. Nàng đang ngồi coi hàng thì có một anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của nàng đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Nàng ngồi ôm mặt khóc nức nở, không biết cuộc đời rồi sẽ ra sao, nàng la khóc:

– Trời, khổ thân tôi thế này, còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa?

Về nhà, nàng kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy. Nghe xong chuyện, chồng nói:

– Đời thuở nhà ai lại thế, bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.

Giờ đây công chúa là một chị phụ đầu bếp, thôi thì thượng vàng hạ cám việc gì cũng phải làm. Hai bên tạp dề nàng buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn.

Lần ấy trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua, tò mò chị phụ bếp cũng len vào đứng trước cửa ngõ vào.

Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết, khách lần lượt bước vào phòng đại tiệc, cảnh cũng như người nom thật huy hoàng, tráng lệ, ai thấy cũng phải vui mắt. Lúc này, chị phụ bếp thấy lòng buồn tủi thay cho số phận của mình, thầm trách tính kiêu căng, ngông cuồng của mình, cũng chính vì những tính ấy đã làm nàng trở nên thấp hèn và khổ cực như bây giờ. Kẻ hầu người hạ ra vào tới tấp, bưng lên cho khách toàn sơn hào hải vị, mùi thơm nức mũi. Thỉnh thoảng kẻ hầu người hạ ném cho ít đồ ăn thừa, nàng cúi nhặt cho vào nồi. Bỗng nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhìn thấy người đẹp đứng ngó bên cửa, hoàng tử nắm tay nàng, muốn cùng nàng vui nhảy, nhưng nàng sợ hãi giật tay lại.

Nàng nhận ra đó chính là vua chích choè, người đã từng muốn làm phò mã và bị nàng nhạo báng, từ chối. Nàng cố sức giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì cả, vẫn bị chàng kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Xấu hổ quá, nàng ước gì độn thổ xuống sâu một ngàn sải tay. Nàng giật mạnh một cái khỏi tay vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại, khi định thần lại được, nàng thấy người đó lại chính là vua chích choè. Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai nàng:

– Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Vì yêu em nên anh đóng giả người hát rong. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em và để trừng phạt tính ngông cuồng thích nhạo báng người khác của em.

Lúc ấy nàng bật òa lên khóc nức nở và nói:

– Em đã làm những điều sai trái, thật không xứng đáng là vợ của anh.

Chàng đáp: – Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.

Nàng vào thay quần áo, toàn thể triều đình đều có mặt, chúc mừng công chúa kết hôn với vua chích choè. Nỗi vui mừng thật sự cũng bắt đầu từ đây. Tôi tin rằng, tôi và bạn đều có mặt trong buổi lễ cưới…

Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu

Nàng công chúa và hạt đậu là một câu chuyện hấp dẫn kì lạ nhờ vào nghệ thuật phóng đại trong truyện cổ Andersen. Sự nhạy cảm của nàng công chúa tượng trưng cho sự toàn thiện, toàn mỹ và cảm thông sâu sắc đối với những người dân lao đọng nghèo khổ.

1. Hoàng tử tìm vợ

Ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có một ông vua và một bà hoàng hậu lúc nào cũng buồn phiền vì vị hoàng tử duy nhất của họ mãi vẫn chưa tìm được người vợ ưng ý. Người ta đã giới thiệu cho chàng nhiều đám, nhưng cô nào cũng bị hoàng tử chê về một khuyết điểm nào đó. Cô thì giọng nói the thé, cô thì hay cáu gắt, cô khác lại lười biếng… Chưa có cô gái nào lọt được vào mắt hoàng tử.

Một đêm, đang lúc mưa to gió lớn, cả vua, hoàng hậu và hoàng tử đều nghe thấy tiếng gõ cửa cung điện. Họ ra mở cửa thì thấy có một công chúa xin vào trú qua đêm. Quần áo cũa nàng ướt sũng và người run lên vì rét. Tuy vậy, trông nàng vẫn xinh đẹp vô cùng, đến nỗi hoàng tử đem lòng yêu mến ngay.

Nhìn thấy thế, trong lòng hoàng hậu lóe lên tia hy vọng. Tuy nhiên, bà vẫn tiến hành một thử thách nhỏ, xem có đúng cô gái xinh đẹp này là công chúa mà hoàng tử cần tìm hay không.

2. Nàng công chúa và hạt đậu

Lúc dọn giường cho công chúa ngủ, hoàng hậu bí mật luồn một hạt đậu rất nhỏ vào giữa hai lớp nệm, sau đó còn xếp thêm rất nhiều lớp nệm nữa lên trên, cao đến mức công chúa phải dùng thang mới trèo lên được.

Giường êm ái vô cùng, nhưng công chúa vẫn cảm thấy có thứ gì cồm cộm bên dưới, khiến suốt đêm nằm nàng trằn trọc mãi, không sao có thể ngủ được.

Sáng hôm sau, hoàng hậu hỏi công chúa đêm qua ngủ có ngon không. Công chúa trả lời là đêm qua nàng không sao chợp mắt được, vì cứ cảm thấy có vật gì cồm cộm dưới lưng, khiến nàng rất khó chịu.

Khi đó, hoàng hậu mới nói rằng bà đã giấu một hạt đậu nhỏ trong tấm nệm dưới cùng.

Hoàng tử vô cùng mừng rỡ, vì thấy mình đã tìm được nàng công chúa duyên dáng, tế nhị, đến mức chàng có thể cưới nàng ngay mà không còn e ngại bất cứ điều gì nữa.

Truyện cổ Andersen – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[button url=”https://thegioicotich.vn/truyen-co-andersen/” style=”danger”]➤ Truyện cổ Andersen chọn lọc[/button]

[/alert]

Truyện Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích rất nổi tiếng của Andersen – Nàng công chúa và hạt đậu

NÀNG CÔNG CHÚA VÀ HẠT ĐẬU

Hans Christian Andersen

Ngày xửa ngày xưa, có một hoàng tử muốn tìm một công chúa xứng đáng để cưới làm vợ. Chàng đi khắp thế giới để mong tìm được người hợp ý chàng. Chàng đã gặp biết bao nhiêu công chúa, nhưng ai cũng bị chàng chê ở một điểm nào đấy.

Hoàng hậu, người theo dõi cuộc tìm kiếm của chàng, dần dần cũng không kiên nhẫn nữa. Bà hỏi:

– Con còn đòi hỏi tiêu chuẩn gì nữa nào?

– Chính con cũng không biết nữa! – chàng trả lời – nhưng phải đích thực là công chúa cơ!

Bà mẹ lắc đầu. Chàng hoàng tử càng cảm thấy buồn chán hơn sau mỗi chuyến đi không đạt ý nguyện. Chàng muốn có một người vợ mang cho chàng hạnh phúc.

Hoàng hậu nói với vua:

– Nếu cậu ta một lần nào đấy đưa một cô gái về nhà, tôi sẽ nhận ra ngay, cô gái ấy có xứng đáng là công chúa hay không.

– Thế hả? Bà nhận biết bằng cách nào vậy? – nhà vua hỏi – Thật là chẳng đơn giản chút nào để nhận ra một công chúa.

Hoàng tử lại khăn áo ra đi, và lại trở về một mình.

Rồi một ngày mùa đông đến. Thời tiết thật bất lợi: gió, mưa, sấm, chớp thét gào trên khắp mọi miền đất nước. Mưa như trút nước, gió thổi ù ù. Ðột nhiên có tiếng gõ nhẹ vào cửa lâu đài.

Ông đi ra định mở cửa, nhưng gió giật mạnh quá đến nỗi cánh cửa mở tung ra. Ông nhìn thấy một hình ảnh rất đáng thương. Ngoài sân có một cô gái ướt đầm đìa. Nước mưa chảy từ tóc và quần áo xuống đất. Nước chảy vào mũi giày rồi lại ra phía gót chân.

– Thôi vào đây, thật tội nghiệp cháu bé!

Nhà vua thốt lên và đưa cô bé đang run cầm cập vào lâu đài, để có thể sưởi ấm được cho cô trong phòng của hoàng hậu.

– Ồ kinh khủng quá! – cô gái thốt lên – mà cháu lại là một công chúa đích thực.

Nhà vua và hoàng hậu nhìn nhau.

– Một công chúa đích thực? – bà hỏi khe khẽ.

– Vâng, đúng ạ – nàng trả lời – nhưng bây giờ cháu rất mệt và rất muốn hoàng hậu và bệ hạ cho cháu một chỗ nghỉ yên tĩnh.

“Bây giờ phải chính mình lo việc này mới được.” Hoàng hậu nghĩ thế và vội vã sắp xếp chỗ ngủ cho cô gái.

Hoàng hậu dồn tất cả đệm ngủ dành cho khách của nhà vua lại, rồi xếp chồng lên nhau trên sàn nhà. Bà còn cầm trong tay một hạt đậu khô. Nhà vua đi theo vợ.

– Hoàng hậu muốn làm gì với hạt đậu đấy?

Nhà vua hỏi. Nhưng hoàng hậu chỉ mỉm cười không nói. Bà lẳng lặng để hạn đậu dưới cùng và xếp 20 tấm đệm lên trên, trên 20 tấm đệm là 20 lượt khăn trải làm bằng lông tơ của con ngỗng.

“Nào, bây giờ chúng ta thử xem, có phải vị khách này là một công chúa đích thực hay không?” Hoàng hậu thầm nghĩ. “Ngày mai, bí ẩn sẽ được giải đáp.”

– Thế nào, tiểu thư hôm qua có ngủ ngon trên chiếc giường đẹp và mềm đó không? – Hoàng hậu hỏi cô gái vào buổi sáng hôm sau.

Cô con gái tội nghiệp nói:

– Ô, rất kém, hầu như cả đêm cháu không chợp mắt.

Cô gái kể tiếp:

– Có trời mới biết được có cái gì đấy ở giường. Cháu nằm lên vật gì đó rất cứng, đến nỗi toàn thân cháu thâm tím lại.

– Có vậy chứ! – Hoàng hậu kêu lên – Qua hai mươi tấm đệm và 20 tấm khăn trải làm bằng lông tơ ngỗng mà tiểu thư vẫn cảm nhận được hạt đậu bé xíu. Tiểu thư đúng là một công chúa đích thực! Vì chẳng ai trên thế giới này lại nhạy cảm đến như thế!

Cả lâu đài bừng lên không khí hân hoan, vì họ đã có được một cô công chúa xứng đáng. Không một phút chần chừ, hoàng tử cầm tay cô gái. Ðám cưới linh đình được tổ chức.

Hạt đậu đó được đưa vào viện bảo tàng hoàng cung. Khách tham quan có thể thấy nó, nếu chưa ai mang nó đi khỏi viện bảo tàng.

Chuyện tôi kể đến đây là hết và tôi xin cam đoan với các bạn là chuyện có thật đấy.

Nàng Công Chúa Tham Lam

Nàng công chúa tham lam – Truyện cổ Andersen

Một nhà vua trẻ được cha để lại cho ba báu vật. Sau nhà vua trẻ ấy cưới một nàng công chúa xinh đẹp nhưng không ngờ nàng ta rất tham lam. Nàng đã lén lấy ba báu vật và nhốt nhà vua vào ngục giam. Khi được một người lính cứu ra nhà vua trẻ đã có cách trị con người tham lam kia…….

Ngày xưa, có một vị vua già trước khi chết để lại cho con trai mình ba bảo vật: Một túi thần lắc ra tiền vàng, một ống sáo thổi ra binh lính và một thắt lưng đưa người đi theo ý muốn.

Lúc ấy, ở nước láng giềng có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Vị vua trẻ liền sang cầu hôn. Trước sắc đẹp của nàng, nhà vua trẻ đã đem ra khoe chiếc túi màu nhiệm của mình.

Không ngờ, công chúa nổi lòng tham, đêm đến nàng tráo lấy cái túi thần. Sáng hôm sau, trên đường về, vị vua trẻ phát hiện ra sự việc, chàng nổi giận lấy sáo thần thổi ra một đạo quân, ở lại đòi báu vật. Sợ hãi, công chúa vờ lượm được, đem trả lại túi thần, rồi dùng lời ngon ngọt khiến nhà vua trẻ, một lần nữa lại xiêu lòng và tiết lộ bí mật cả hai báu vật còn lại cho nàng biết.

Đêm ấy, công chúa lén lấy cả ba báu vật và giam chàng vào ngục. May thay, một tên lính chịu ơn cha chàng khi xưa, đã cứu chàng thoát ra khỏi ngục để đền ơn.

Chàng trai mải miết chạy vào rừng, chàng chạy đến khi đói lả, thất vọng và mệt mỏi chàng định lao xuống vực sâu tìm cái chết, nhưng chàng không chết. Khi đang rơi chàng bị vướng vào một cành cây đầy trái chín. Đói quá chàng liền hái ăn và bỗng nhiên cái mũi của chàng bỗng hóa dài ra như cái vòi voi.

Chàng sợ quá vội chạy đến dòng suối dưới gốc cây rửa mặt thì lạ thay cái mũi chàng vụt ngắn lại như xưa. Nhà vua trẻ vui mừng nghĩ: “Ta đã tìm được liều thuốc cho con người tham lam, gian ác kia rồi”.

Thế là chàng bèn hái nhiều quả chín đem về hoàng cung bán. Thấy quả ngon, cả hoàng cung tranh nhau mua ăn, nhưng ngờ đâu sau khi ăn xong mọi người đều bị cái căn bệnh mũi dài kì lạ như nhà vua trẻ…

Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.

Quay về trang chủ:

Truyện cổ tích,

Top 10 truyện cổ tích hay nhất mọi thời đại:

Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Trí khôn của ta đây, Cô bé lọ lem, Cô bé bán diêm, Sơn tinh thuỷ tinh, Cô bé quàng khăn đỏ, Nàng tiên cá, Tấm cám, Ăn khế trả vàng, Cóc kiện trời

Truyện xem nhiều nhất

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất:

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng truyện cổ tích tấm cám , sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Nàng công chúa ngủ trong rừng (hay còn gọi truyện người đẹp ngủ trong rừng) kể về một công chúa xinh đẹp bị lời nguyền ác độc chìm vào giấc ngủ kéo dài hàng trăm năm và được chàng hoàng tử dũng cảm đánh thức.

Nàng công chúa ngủ trong rừng Phần một: Công chú bị phù phép

Thuở xưa có một vương quốc hùng mạnh, dân chúng được sống ấm no, hạnh phúc. Nhưng mọi người vẫn không được vui bởi đức vua anh minh của họ mãi vẫn chưa sinh được mụn con nào.

Đứa vua và hoàng hậu đêm ngày cầu xin Thượng đế ban cho họ một đứa con.

Những lời khẩn cầu của vua và hoàng hậu chắc đã khiến Thượng đế động lòng, nên một thời gian sau, hoàng hậu sinh hạ được một nàng công chúa vô cùng xinh đẹp.

Tin vui bay đi khắp nơi, ngay lập tức có bảy bà tiên tốt bụng đến hoàng cung chúc mừng.

Đức vua truyền bày một bữa tiệc thịnh soạn để thiết đãi các bà tiên.

Khi mọi người vừa định nâng cốc chúc mừng thì một làn khói đen ùa vào phòng và một mụ phù thủy độc ác, già nua xuất hiện.

Mụ cất giọng the thé, hằn học nói với đức vua và hoàng hậu:

– Tại sao các ngươi không mời ta dự tiệc? Vì lỗi lầm của cha mẹ mà con gái các ngươi sẽ phải chịu hậu họa!

Mặc cho mụ phù thủy già tức tối, các bà tiên bắt đầu ban phép màu cho công chúa.

Sáu bà lần lượt ban cho công chúa sắc đẹp, vẻ duyên dáng, tài nhảy múa, giọng nói dễ thương và năng khiếu âm nhạc.

Bà tiên thứ bảy chưa kịp lên tiếng thì mụ phù thủy đã vung cây gậy đầu lâu lên, không cho ai nói thêm một lời nào.

Rồi mụ cười độc ác và rít lên:

– Còn ta, ta chúc cô bé này sẽ bị một mũi suốt đâm chết…

Mụ chưa dứt lời thì bà tiên thứ bảy đã giơ cây đũa thần ra.

Bà nói ngay:

– Ta không thể xóa bỏ lời nguyền của mụ phù thủy, nhưng ta có thể thay đổi chút ít. Ta chúc công chúa dù có bị mũi suốt đâm cũng không chết. Nàng chỉ ngủ một giấc dài trăm năm, tới khi có một hoàng tử đẹp trai, dũng cảm tới đánh thức nàng dậy.

Dù bà tiên thứ bảy đã nói thế, nhưng đức vua vẫn bị lời nguyền của mụ phù thủy ám ảnh. Ngài truyền cho thần dân trong khắp vương quốc phải đốt hết các xa quay sợi.

Thời gian thấm thoắt đã trôi đi, công chúa lớn dần lên trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Đức vua và hoàng hậu sung sướng ngắm nhìn con và nghĩ rằng lời nguyền khủng khiếp của mụ phù thủy già đã được hóa giải.

Một hôm, công chúa đang dạo chơi trong hoàng cung, chợt phát hiện ra một cánh cửa nhỏ, phía sau có cầu thang dẫn đến một căn phòng bé tí.

Trong căn phòng ấy có một bà già đang ngồi quay sợi.

Công chúa chưa bao giờ được nhìn thấy cái xa quay sợi, nên nàng thích thú đứng xem.

Rồi nàng tò mò muốn được làm thử xem sao. Bà già đang quay sợi liền đứng ngay dậy nhường chỗ cho nàng. Nhưng công chúa vừa quay được mấy vòng, đã bị một cái suốt nhọn đâm vào tay và nàng lăn ra bất tỉnh.

Bà già quay sợi nghĩ nàng đã chết, liền hiện nguyên hình là mụ phù thủy già.

Mụ cười mãn nguyện, vừa bỏ đi vừa nói:

– Ha ha ha, thế là bây giờ cha mẹ ngươi sẽ phải ân hận vì đã dám xúc phạm tới ta!

Trong khi ấy, ở hoàng cung, mọi người không thấy công chúa đâu, vội đâm bổ đi tìm. Họ tìm khắp nơi mà vẫn không thấy bóng dáng nàng.

Mãi lâu sau, vua cha và hoàng hậu mới tìm thấy nàng trên căn phòng nhỏ. Đúng lúc đó, bà tiên thứ bảy hiện ra.

Bà sai đưa công chúa về căn phòng đẹp nhất hoàng cung. Ở đó nàng có thể ngủ yên tĩnh cho tới thời khắc nàng được tỉnh lại.

Bà tiên muốn sau một trăm năm nữa, công chúa không bị lẻ loi một mình, nên lại vung chiếc đũa thần, hóa phép cho mọi người trong lâu đài cùng ngủ như công chúa. Phải một trăm năm sau, tất cả họ mới cùng nhau tỉnh dậy.

Chỉ trong chốc lát, cả hoàng cung chìm trong yên lặng.

Để bảo vệ tòa lâu đài, bà tiên còn hóa phép tạo thành những bụi gai quây kín xung quanh. Đám cây gai ấy dày đặc đến nỗi không một vật gì có thể lọt qua được.

Nàng công chúa ngủ trong rừng Phần hai: Chàng hoàng tử dũng cảm

Và rồi một trăm năm cũng trôi qua. Một ngày kia có chàng hoàng tử trẻ trung, dũng cảm đi săn qua vùng ấy. Chàng nghe mọi người kể về nàng công chúa bị phù phép, liền muốn vào thăm tòa lâu đài cổ xem sao.

Chàng vung gươm chặt phá cây gai để lấy lối đi. Nhưng thật kỳ lạ, chàng chặt đến đâu, đám cây kia lại ngay lập tức liền lại như cũ.

Chàng chưa biết phải làm cách nào phá được đám cây gai kia, thì bà tiên thứ bảy bay tới. Bà tặng hoàng tử một thanh gươm sáng như ánh chớp. Nhờ có lưỡi gươm ấy, hoàng tử mới vượt qua được rừng cây gai, tiến vào lâu đài.

Trong khi đó, từ trên đỉnh một ngọn tháp cao, mụ phù thủy nhìn qua quả cầu phép thuật và biết hết mọi chuyện.

Mụ tức giận, đập quả cầu xuống bàn:

Con rồng hung dữ lao tới, ào ào phun lửa, hòng đốt cháy hoàng tử. Chàng vung lưỡi gươm thần quấn tròn ngọn lửa lại, rồi dùng khiêng hất lửa về phía con rồng.

Con rồng giận dữ nuốt gọn ngọn lửa và còn định nuốt luôn cả hoàng tử. Nhưng hoàng tử đã nhanh nhẹn tránh được lưỡi rồng và lao lưỡi gươm đâm trúng cổ nó.

Con rồng đau đớn quằn quại, quẫy nát cả một vùng cây cỏ, rồi hiện nguyên hình mụ phù thủy già. Mụ gắng gượng mở mắt bất lực nhìn hoàng tử dũng cảm. Giây lát sau, mụ thở hắt ra gục xuống chết.

Bỗng nhiên trời quang mây tạnh. Nắng vàng ấm áp tỏa khắp tòa lâu đài cổ. Tòa lâu đài im lìm hàng trăm năm qua chợt sống động trở lại.

Cây cối đâm chồi nảy lộc, muôn loài hoa tranh nhau đua nở khoe sắc hương. Hoàng tử chạy nhanh vào cung, chàng đi đến đâu, mọi người, mọi vật đều bừng tỉnh đến đấy.

Không ai biết rằng họ đã ngủ qua một trăm năm.

Cuối cùng, hoàng tử tìm được đến căn phòng lộng lẫy, nơi công chúa vẫn đang thiêm thiếp giấc nồng.

Hoàng tử lặng người ngắm nàng công chúa kiều diễm, rồi từ từ cúi xuống dịu dàng hôn nàng.

Lời nguyền của mụ phù thủy ngay lập tức được hóa giải. Công chúa tỉnh giấc, ngỡ ngàng nhìn chàng trai lạ.

Hoàng tử mỉm cười đỡ công chúa dậy, kể cho nàng nghe mọi chuyện. Rồi chàng đưa công chúa tới gặp vua cha và hoàng hậu. Đức vua hết lời cảm tạ hoàng tử đã giúp vương triều của ngài tỉnh giấc và ngỏ ý muốn gả công chúa cho chàng.

Hoàng tử sung sướng liền quỳ ngay xuống trước ngai vàng xin được cầu hôn công chúa.

Mấy hôm sau, khắp vương quốc nhộn nhịp không khí lễ hội. Thần dân vui vẻ chuẩn bị cho lễ thành hôn của hoàng tử và công chúa.

Vào ngày cưới của họ, các vương quốc láng giềng lũ lượt kéo sang chúc mừng, tấp nập suốt đêm ngày.

Bảy bà tiên đỡ đầu cho công chúa xưa kia cũng đến dự. Các bà ban phép màu cho đôi uyên ương, chúc họ những điều tốt lành nhất.

Chín tháng mười ngày sau, hoàng tử và công chúa sinh hạ một hoàng tử con.

Hoàng tử con lớn lên, thông minh tuấn tú, dũng cảm như cha; nhân hậu, tài năng như mẹ.

Tòa lâu đài đã từng bị chìm trong giấc ngủ suốt một trăm năm, giờ đây tràn ngập niềm hạnh phúc.

Phỏng theo truyện của nhà văn Pháp Pe-rô (Perrault)

Cập nhật thông tin chi tiết về Vua Chích Chòe Và Nàng Công Chúa Kiêu Ngạo trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!