Xu Hướng 12/2022 # Viết Một Bài Văn Về Thầy Cô Giáo / 2023 # Top 17 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Viết Một Bài Văn Về Thầy Cô Giáo / 2023 # Top 17 View

Bạn đang xem bài viết Viết Một Bài Văn Về Thầy Cô Giáo / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Ngày xửa ngày xưa, trái đất tưới thắm hót ca chào mừng một cô giáo tương lai ra đời…Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia của kiến thức và đỉnh cao của thành đạt…. Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho mấy đứa nhóc tẹo vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào trời xanh…

Thế đấy các bạn ạ…Thầy cô của chúng ta hàng năm đều thầm lặng đưa đò, đưa chúng ta đến đỉnh cao của thành đạt…nhưng có bao giờ khi thành đạt xong chúng ta đã quay lại thăm hỏi thầy cô chưa? Phần lưu bút ở trên là của cô giáo lớp 5 viết cho mình…bạn sẽ không biết được niềm vui của những người thầy, người cô khi thấy học trò mình thành đạt…và bạn sẽ càng không thể biết được cảm giác hạnh phúc của thầy cô khi thấy những chuyến đò đã qua sông rồi nhưng vẫn luôn nhớ đến chuyến đò năm cũ…

Vượt gió, vượt mây

Vượt ngàn đại dương

Con đến bên Người……những chuyến đò thầm lặng….

“Nhất tự vi sư… bán tự vi sư…”

Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.

Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa… Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui.. còn thầy chỉ là cả đời đưa đò thầm lặng..

Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã.. biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.

Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống…biết yêu gia đình và yêu quê hương…

Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch… để ngẩn cao đầu với bạn bè..

Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức..

Dòng sông vẫn cứ êm trôi… tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ… bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực… ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi..

Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.

Những Bài Viết Của Học Sinh Về Thầy Cô Giáo / 2023

Chỉ còn vài tháng nữa thôi, tôi phải sắp xa ngôi trường Trần Cao Vân thân yêu, nơi đầy ắp những kỉ niệm đẹp về thầy cô, bạn bè và trường lớp.

Nhớ lắm cái ngày hôm ấy, đó là một buổi sáng mùa thu không khí mát mẻ, trong lành. Ngồi sau lưng mẹ, lòng tôi dậy lên một niềm vui khó tả xen lẫn cảm giác bồi hồi, lo sợ khi lần đầu tiên bước chân vào cổng Trường Tiểu học Trần Cao Vân. Sân trường rộng rãi với cây bàng, cây phượng tỏa bóng mát rượi rợp bóng cờ hoa. Mẹ dắt tay tôi vào lớp 1/3. Nụ cười hiền từ, ánh mắt ấm áp cùng với đôi tay mềm mại xoa nhẹ vào đầu tôi của cô Chu Thị Thanh Loan đã xóa tan đi mọi lo lắng, giúp tôi tự tin hơn trong những ngày đầu đến trường. Ấn tượng đầu tiên ấy đã theo tôi suốt các năm học.

Rồi ngày tháng trôi đi, tôi đã học được biết bao điều. Mỗi ngày đến lớp là một ngày vui bởi tôi được cùng học, cùng chơi với bạn bè, được thầy cô dạy dỗ, yêu thương, được tham gia vào các hoạt động ngoại khóa của trường.

Càng ngày, tôi càng khôn lớn, trưởng thành hơn chính là nhờ sự dìu dắt của thầy cô. Cảm ơn cô Loan đã dạy tôi những nét chữ đầu tiên. Cảm ơn cô Uyên- giáo viên chủ nhiệm lớp 2- đã luôn lắng nghe và thấu hiểu tôi, cảm ơn cô Linh, cô Hằng- giáo viên chủ nhiệm lớp 3 và 4- đã luôn khích lệ để tôi tự tin hơn. Và với năm cuối cấp này, không chỉ là giáo viên chủ nhiệm đứng lớp, cô Lành còn giống như người bạn của chúng tôi. Cô rất hiểu tính cách của từng bạn trong lớp, hiểu tuổi mới lớn của chúng tôi với nhiều trò nghịch phá và rắc rối. Và còn nhiều thầy cô giáo khác mà tôi không bao giờ quên như cô Vân, cô Tiên đã dạy tôi cách học, cách tiếp cận với những bài toán, bài văn khó ở câu lạc bộ năng khiếu. Cảm ơn những thầy cô giáo bộ môn thầm lặng đã dạy tôi biết ước mơ, biết cái hay, cái đẹp…

Bụi phấn cứ rơi rơi

Giúp em dần lớn khôn

Bụi phấn kia không mệt.

Không quản ngày quản đêm

Cô chăm lo, dìu dắt

Thương trò như thương con

Không quản cả đêm ngày.

Yêu cô em gắng học

Bởi sợ cô em buồn

Bởi sợ sầu trên mắt

Yêu cô lắm cô ơi!

Mái trường Trần Cao Vân thân yêu ,với hàng phượng vĩ rực màu đỏ thắm, lớp học, chỗ ngồi thân quen,……….tất cả đều là kỷ niệm, sẽ mãi mãi tươi đẹp tỏa sáng , hệt như một vì sao tượng trưng cho tình cảm thiêng liêng mà tôi dành cho thầy cô vậy. Rồi mai đây tôi phải xa mái trường thân yêu này, tôi hứa sẽ học hành thật tốt, trở thành một con ngoan trò giỏi , mãi luôn tự hào là học sinh của trường Tiểu học Trần Cao Vân- một ngôi trường luôn vì các học sinh thân yêu.

Đoàn Thị Thanh Chi, Lớp 5/3

CÔ PHÓ HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG EM

Từ khi cất tiếng khóc chào đời, em đã cảm nhận được sự yêu thương, tình cảm vô giá mà bố mẹ dành cho em. Không những thế, khi đến tuổi đi học, em lại được đón nhận một tình cảm đáng quý từ thầy cô. Thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai của em.

Bây giờ em đã là học sinh lớp 5- lớp cuối cấp, cũng là lớp lớn nhất trường. Trong suốt hơn bốn năm học, em đã gặp gỡ biết bao thầy cô giáo nhưng không hiểu sao lúc nào trong tâm trí em cũng hiển hiện hình ảnh của cô hiệu phó. Cô tên là Nguyễn Thị Minh Tâm. Cô có dáng người cao, thân hình thon thả cùng với mái tóc ngắn bồng bềnh, óng mượt. Đôi mắt của cô trìu mến nhìn chúng em cùng với nụ cười tỏa nắng. Làn da của cô trắng, mịn màng rất đẹp.

Ở câu lạc bộ năng khiếu, cô là người dạy chúng em phân môn Luyện từ và câu và Cảm thụ văn học. Mỗi khi cô giảng bài, em rất thích thú vì được nghe giọng nói truyền cảm, trầm ấm của cô. Những buổi sáng thứ hai đầu tuần, cô đến trường với bộ áo dài thướt tha. Đứng trên bục lễ đài, cô nhận xét kĩ lưỡng tình hình trường lớp trong tuần rồi ân cần dặn dò, chỉ bảo chúng em từng li từng tí với ánh mắt, cử chỉ đầy tình cảm thân thương. Cô như là hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ đất Việt.

Em rất yêu cô. Em và các bạn cố gắng làm cho cô vui lòng, mong muốn để lại cho cô những ấn tượng đặc biệt trước khi lên cấp hai.

Đối với em, niềm hạnh phúc lớn là được cắp sách đến trường, được sống trong vòng tay ấm áp của các thầy cô và nhất là được nghe những lời khuyên bảo, giảng dạy ngọt ngào của cô. Em sẽ luôn trân trọng tình cảm đáng quý đó và sẽ không làm điều gì để cô phải phiền lòng.

Không chỉ riêng cô, tất cả các thầy cô trong mái trường mến yêu này đều là những người cha, người mẹ thứ hai của em. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ cho chúng em bay xa, bay cao đến một tương lai tươi sáng. Thầy cô như những người lái đò, đưa từng thế hệ học sinh cập bến bờ tri thức vô tận. Chúng em sẽ luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức, không để những nỗi thất vọng hiện lên khuôn mặt của các thầy cô.

Phí Hoàng Yến Nhi, Lớp 5/2

NHỚ VỀ CÔ GIÁO CŨ

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của em, nơi đó đã gắn bó với em trong những năm học vừa qua, là nơi ghi lại những dấu ấn đáng nhớ của tuổi học trò. Ở đó, thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai của em còn bạn bè được ví như anh em ruột thịt yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Suốt 05 năm cắp sách đến trường, cô Mai là người em nhớ nhất, cô đã dạy em lớp Một.

Cô có mái tóc bóng mượt, làn da trắng nõn, dáng đi thong thả, nhẹ nhàng, giọng nói truyền cảm. Cô luôn ân cần chỉ bảo chúng em trong những ngày chập chững đến lớp. Cô là người đã dạy em những nét chữ đầu tiên. Bây giờ em đã hiểu rằng đó không đơn thuần là dạy em biết viết mà nết người cũng bắt đầu hình thành từ những nét chữ ấy.

Mỗi ngày đến lớp, em lại háo hức với những buổi học sinh động. Mỗi khi có bạn trả lời đúng câu hỏi của cô thì sẽ được đáp lại bằng nụ cười hiền hậu. Trong những buổi sinh hoạt lớp, cô thường thưởng những chiếc kẹo xinh hoặc đồ dùng học tập cho những bạn ngoan trong tuần.

Nay em đã tạm xa Hà Nội để đến sống ở thành phố biển xinh đẹp cùng bố mẹ nhưng em vẫn luôn nhớ về cô. Tại ngôi trường Trần Cao Vân em đang theo học, các thầy cô cũng ân cần chăm lo, chỉ dạy cho học sinh như những đứa con của mình vậy. Nhân ngày 20 tháng 11 sắp tới, em muốn gửi lời tri ân cô đã dạy dỗ, chỉ bảo em. Em sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi để cô vui lòng.

Nguyễn Anh Minh – lớp 5/4

CÔ GIÁO TÔI

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của em,là nơi ai cũng cất giấu những ký ức về tuổi thơ,tuổi học trò của mình . Ở đó, thầy cô như cha mẹ , bạn bè là anh em gắn bó như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm đẹp khó quên. Đối với em, thầy cô vừa là một người cha mà cũng là một người mẹ vừa có lòng vị tha, bao dung, thương yêu vô điều kiện vừa khiêm khắc, răn đe để chúng em nên người. Từ một đứa trẻ không biết gì, chính thầy cô đã dạy chúng em từng nét chữ đầu tiên với tình thương, sự ân cần khi cầm tay uốn nắn từng nét chữ. Em đã từng nghe ai đó nói ” việc học là việc suốt đời ” vì vậy đi cùng em cả quãng đường dài đó không ai khác hơn là thầy cô giáo. Thầy cô không chỉ dạy em những kiến thức bao la mà còn dạy em biết phân biệt đúng, sai, biết sống sao để thành một người tốt, có đạo đức. Để làm được điều đó, thầy cô phải rất vất vả và tốn nhiều công sức. Em vẫn nhớ cô giáo lớp một của em đã kiên nhẫn như thế nào khi bày từng bạn trong lớp cách cầm viết để tập viết sao cho đúng , cho đẹp. Đến giờ ăn, cô còn phải đút từng muỗng cơm cho những bạn ăn khó. Càng lên lớp trên, các cô giáo không chỉ dạy em học kiến thức mà còn chỉ bảo chúng em nhiều hơn về sự lễ phép với người lớn, về tình yêu quê hương, biết bảo vệ môi trường, biết tránh xa và tự bảo vệ bản thân trước những cái xấu. Nếu không có tình thường vô bờ bến với học sinh thì làm sao thầy cô có thể từ ngày này qua ngày khác chăm lo và dạy bảo chúng em nhiều điều hay đến vậy. Em luôn ghi nhớ công ơn lớn lao của những thầy cô giáo. Em hứa sẽ cố găng học thật giỏi, đạt những bông hoa điểm mười và trở thành người tốt, có đạo đức để thầy cô vui lòng.

Tôn Nữ Huỳnh Mai, Lớp 5/7

CẢM NHẬN VỀ THẦY CÔ

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến cái ngày mà mỗi năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến Ngày Nhà giáo Việt Nam thì mọi kí ức về khoảng thời gian đẹp đẽ dưới mái trường Trần Cao Vân lại ùa về. Nơi mà ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những buồn vui cùng ta.

Thầy cô, chỉ với 2 tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngắm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành thầy giáo, cô giáo, sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những ngọn đèn dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, thắp lên trong trái tim chúng em những niềm tin, hi vọng và một ngày mai tươi sáng hơn. Thầy cô mang bao tri thức, tình thương đến cho mỗi chúng em. Chúng em biết rằng, thầy cô muốn làm được những điều này thì phải thức khuya, miệt mài bên những trang giáo án. Thầy cô không những cho chúng em tri thức từng ngày, mà còn là người dạy cho chúng em biết về đạo lí làm người. Đó cũng là những bài học đầu tiên mà chúng em được học từ thầy cô. Thầy cô là những người dạy cho chúng em biết học, biết viết và biết làm những việc nên làm, nói những gì nên nói. Thầy cô như là người ba, người mẹ thứ hai của chúng em. Tình yêu thương của thầy cô dành cho chúng em tuy không được nhiều như bố mẹ nhưng tình yêu thương đó cũng không thể nào đong đếm được. Thầy cô luôn an ủi, động viên mỗi khi chúng em thất bại, vấp ngã và là người thắp lửa cho chúng em để đi đến thành công.

Chúng em đã được học rất nhiều điều bổ ích từ thầy cô. Những điều đó là một hành trang giúp chúng em trở thành người có ích cho xã hội. Thầy cô kính mến! Ngày 20-11 đang gần đến. Chúng em không biết làm gì để báo đáp được công ơn của thầy cô. Chúng em gửi đến thầy cô lời tri ân từ sâu trong mỗi trái tim của chúng em. Dù trên con đường của chúng em có phong ba, bão táp thì chúng em vẫn luôn có niềm tin và hi vong một ngày tươi sáng, vì chúng em biết rằng thầy cô vẫn luôn mỉm cười và dõi theo chúng em từng ngày trên con đường sự nghiệp.

Phan Nguyễn Bảo Ngọc, Lớp 5/7

YÊU CÔ!

Nguyễn Ngọc Kim Ngân, Lớp 5/8

TÌNH CÔ SƯỞI ẤM TÂM HỒN TÔI

Đông đang về, trời trở rét ,nhưng con tim tôi vẫn cảm thấy ấm áp vì tôi biết tình thầy cô có thể sưởi ấm tim tôi. Đôi mắt tôi chợt thoáng nhuốm màu buồn, một mảng màu nhẹ thôi mà không hiểu sao khóe mắt cứ rưng rưng …Tôi lắng mình xuống, dường như tôi nghe văng vẳng ở đâu đây hình ảnh cô giáo, người luôn quan tâm, giúp đỡ, lo lắng và chăm sóc tôi.

Cô là một người tôi rất tôn trọng. Có đôi khi cô giận dữ, hay la mắng chúng tôi, nhưng cô vẫn là người rất quan trọng đối với tôi. Cô đã dành cả một năm học dài để dạy cho chúng tôi những điều hay lẽ phải, đã trao vô vàn kiến thức bổ ích cho chúng tôi. Không có thứ gì có thể đánh đổi sự miệt mài của cô. Chúng tôi đã rất vui mừng khi trở thành những học trò bé bỏng của cô. Người cô chủ nhiệm mà tôi đang nói đến là cô Tuyền – lớp 5/9 của chúng tôi. Cô dìu dắt chúng tôi trở thành học sinh ngoan, trò giỏi. Được học cô, tôi thực sụ cảm nhận được câu nói: ” Cô giáo như mẹ hiền “. Khi chúng tôi vấp ngã, cô đều dịu dàng nâng đỡ. Đôi khi chúng tôi có nghịch ngợm,cô cũng không la mắng nặng lời, nhưng tôi biết cô rất buồn. Chắc hẳn, trong quãng thời gian đi học, ai cũng có một kỉ niệm đẹp, khó phai. Tôi cũng vậy. Lần đầu tiên gặp cô Tuyền, tôi có cảm giác cô thật thân thiện và dễ mến vô cùng. Cô ngước nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng nói: ” Chào em! “. Tôi rụt rè đáp lại : ” Chào cô ạ “. Cô là người tôi rất yêu quý. Có bài toán khó, cô sắp xếp công việc, ở lại giúp tôi. Đôi khi tôi không hiểu, cô kiên nhẫn nói lại từ đầu, dù tôi biết là công việc của cô khá bận rộn.

Cô là nguồn động lực giúp tôi vươn xa trong học tập. Đó là bí mật của riêng tôi và cô. Người giúp tôi tự tin vào bản thân hơn chính là cô. Tôi rất trân trọng khoảng thời gian đã qua của tôi và cô. Lời nói của cô thật nhẹ nhàng, dịu dàng như mới vừa hôm qua thôi.

Đây chỉ là một kỉ niệm nhỏ, nhưng ý nghĩa của nó vô cùng lớn và khó phai. Không có lời lẽ nào diễn tả được sự tôn trọng của tôi đối với cô. Cô luôn chỉ cho tôi những điều hay và chưa đúng. Khi có người hỏi:”Thầy cô giáo nào mà em kính trọng nhất ?” Tôi sẽ luôn trả lời rằng: đó là cô Tuyền-cô là người mà tôi luôn kính trọng và yêu quý. Tôi sẽ giữ mãi kỉ niệm đó trong lòng, và không một phút giây nào tôi có thể quên được cô. Cô như người mẹ tuyệt vời. Cô ơi! Dù lớn bao nhiêu, em vẫn chỉ là đứa học trò bé nhỏ của cô thôi!

Phan Võ Đan Vy, Lớp 5/9 “NHỮNG CON CỪU NHỎ” CỦA CÔ

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là ” trại chủ “

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cho những con cừu nhỏ – chúng con.

Nguyễn Thị Thanh Nhàn, Lớp 5/10

TẤM LÒNG CÔ

Ngày 20-11 là một trong những ngày lễ truyền thống hằng năm để học sinh Việt Nam tỏ lòng biết ơn đến thầy cô giáo của mình. Nhân dịp này em cũng muốn gửi đến cô Mẫn – cô chủ nhiệm năm nay của em qua những dòng chữ tri ân này. Trong năm học 2016-2017, lớp 5/10 là lớp mới được quy tụ học sinh từ các lớp. Mỗi lớp vài bạn, riêng chỉ có mỗi mình em chuyển từ lớp 5/1 qua.

Mỗi ngày cô đều tặng cho chúng em một viên kẹo nhỏ ngọt ngào. Đó là kẹo yêu thương. Tình yêu thương của cô cho học sinh. Người ta nói rằng kí ức tuổi thơ là cánh diều nâng cho ta bay lên những ước mơ. Sau này một phần kí ức của em sẽ là cô.

Nguyễn Tuấn Kiệt, Lớp 5/10

NHỚ ƠN THẦY CÔ

Sắp đến ngày 20/11 rồi, ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà học sinh chúng em tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Với em hình ảnh các cô dạy dỗ khi em bước chân vào trường làm sao quên được. Lúc này cảm xúc em dâng trào khó tả khi nghĩ đến công lao của cô. Em luôn coi cô như là mẹ hiền thứ hai của em.

Ngay từ khi chúng em còn bỡ ngỡ bước chân vào trường tiểu học Trần Cao Vân, chính cô Châu là người dạy cho em đánh vần và uốn nắn cho em từng nét chữ. Bây giờ em cũng là học sinh lớp 4 rồi, cô Tuyền cũng là người đã theo sát chúng em để truyền đạt cho chúng em những kiến thức cơ bản và dạy cho chúng em cách làm người, có lòng nhân ái để chúng em hoàn thiện hơn.

Càng nghĩ đến cô, chúng em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn dạy dỗ của cô và để sau này trở thành con ngoan trò giỏi, là người có ích cho xã hội. Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 em chúc cô và gia đình luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Em sẽ mãi mãi nhớ đến cô cho dù có đi nơi đâu.

Dương Minh Nhật, Lớp 4/1

NGƯỜI “NÂNG CÁNH ƯỚC MƠ” CHO EM

Sự tận tụy, lòng đam mê, nhiệt huyết của cô em sẽ mãi khắc ghi. Em luôn tự nhủ với mình sẽ cố gắng học tập chăm chỉ và rèn luyện đạo đức thật tốt để không phụ lòng tin yêu của cô.

Phạm Phú Trung Quân, Lớp 4/1

BIẾT ƠN THẦY CÔ

Quả đúng như lời ông cha ta đã truyền dạy cho con cháu bao đời: ” Không thầy đố mày làm nên “. Kiến thức chúng ta có được hôm nay là nhờ công ơn của thầy cô. Mỗi năm, cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, chúng em mới có dịp bày tỏ lòng biết ơn cô thầy.

Thầy cô ơi! Chúng em luôn luôn ghi nhớ công ơn của thầy cô trong suốt cả cuộc đời mình. Thầy cô đã dìu dắt bao thế hệ học sinh tiến bước đi lên, làm theo lời Bác:

“Vì lợi ích mười năm trồng cây Vì lợi ích trăm năm trồng người”

Không quản khó khăn vất vả, từng ngày thầy cô chắp cánh cho chúng em bước vào đời. Sẽ chẳng bao giờ em quên được hai tiếng “Thầy cô” Những bài thầy cô dạy là hành trang kiến thức, là sức mạnh tri thức mà từ đó em sẽ vững vàng hơn.

Mùa đông đến rồi, những cơn gió đầu mùa giá buốt sẽ khiến thầy cô vất vả hơn. Nhưng với niềm tin và lòng yêu thương mà các thầy cô dành cho học sinh, lòng nhiệt huyết trong thầy cô sẽ sưởi ấm, xua tan cái rét, sáng bừng lên trong dịp Nhà giáo Việt Nam 20/11 này. Em xin thay mặt cho tập thể lớp 4/1, chúc thầy cô luôn vui vẻ tràn ngập niềm vui trong cuộc sống và thành công trên con đường dạy học của mình.

Đặng Văn Thành, Lớp 4/1

CÔ GIÁO LỚP MỘT CỦA TÔI

“Ngày đầu tiên đi học

Em mắt ướt nhạt nhòa Cô vỗ về an ủi

Chao ôi sao thiết tha …”

Lời bài hát gợi cho tôi nhớ đến buổi đầu tiên đi học của mình. Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng đã từng là một học sinh lớp Một khi bước vào trường tiểu học với đầy sự bỡ ngỡ và sợ sệt. Tôi cũng vậy! Nhớ sáng hôm ấy, mẹ chở tôi đến trường, trên đường đi nỗi lo sợ của tôi lại dâng lên. Tôi sợ khi đến trường sẽ không có ba mẹ che chở, bảo bọc tôi, không có ai chơi với tôi, mọi thứ đều xa lạ với tôi… Nhưng trái với sự lo lắng ấy, tôi lại đón nhận được sự yêu mến của bạn bè và sự chăm sóc của cô giáo.

Cô Thủy là người thầy đầu tiên của tôi, người đã chăm sóc, dạy cho tôi từng con số, những cái chữ đầu tiên, là người đã truyền đạt cho tôi vô số kiến thức hay và bổ ích. Cô ân cần, dịu dàng nhưng có lúc cô cũng nghiêm khắc đối với học sinh. Cô xem học sinh như những đứa con ngoan của mình. Cô luôn mỉm cười mỗi khi chúng tôi học tốt. Cô khuyến khích, động viên mỗi khi có học sinh trong lớp buồn hay làm sai điều gì đó. Tôi nhớ nhất khi tôi đi thi viết chữ đẹp, cô đã cầm tay tôi, uốn nắn cho tôi từng nét chữ . Lúc ấy bàn tay của cô sao mềm mại và ấm áp đến thế! Có lần, một bạn nam nghịch ngợm đã làm hỏng máy tính của cô nhưng cô không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.Trong mắt tôi, cô là người mẹ thứ hai của tôi, cô đã dẫn dắt cho tôi đi đến một tương lai tươi sáng. Tôi cảm ơn cô vì đã dạy dỗ tôi nên người. Dẫu sau này, không còn học ở ngôi trường Trần Cao Vân thân yêu, tôi sẽ vẫn luôn nhớ về cô.

Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-1, tôi xin gởi lời chúc và cảm ơn đến cô: ” Em chúc cô luôn luôn khỏe mạnh, yêu nghề.”

Nguyễn Hoàng Bảo Anh, Lớp 4/2

TRI ÂN THẦY CÔ

Cứ mỗi lần đến ngày 20/11, ngày Nhà giáo Việt Nam, lòng em bỗng thấy xao xuyến, bồi hồi. “Thầy cô”, chỉ hai tiếng thôi mà em cảm thấy thiêng liêng và cao quý quá. Mới ngày nào còn bỡ ngỡ trước cổng trường mà giờ đây em đã là học sinh lớp bốn với nhiều yêu thương đong đầy cảm xúc. Em luôn tự hào là học sinh của trường tiểu học Trần Cao Vân. Tự hào vì không chỉ được học tập trong môi trường tốt, mà vì chúng em được những thầy cô giáo tận tình dạy dỗ, yêu thương, lo lắng như những người cha, người mẹ. Nhờ thầy cô mà chúng em biết học, biết viết, biết yêu thương và giúp đỡ. Ngoài truyền đạt văn hóa, cô Trang đã uốn nắn cho em từng nét chữ đầu đời, cô Lê dạy cho em biết thế nào là đoàn kết, yêu thương. Cô Linh cho em biết thế nào là bao dung và nhân ái. Đặc biệt, chỉ vào lớp bốn được mấy tháng thôi nhưng hình ảnh thầy Hưng ân cần, quan tâm và lo lắng cho chúng em như người cha hiền từ là động lực cho chúng em vươn lên trong học tập. Thầy cô đã tốn bao nhiêu công sức, những giọt mồ hôi để đem đến cho chúng em niềm vui và hạnh phúc. Xin cảm ơn những thầy cô Trường Tiểu học Trần Cao Vân đã dạy dỗ và dìu dắt chúng em. Thầy cô là vầng trăng soi sáng con đường chúng em đi. Chúng em sẽ cố gắng học tập tốt, phấn đấu càng nhiều thành tích cao để dâng tặng cho các thầy cô kính yêu, đền đáp công ơn dạy dỗ của thầy cô.

Trần Lê Khánh Linh, Lớp 4/8

NGÔI NHÀ THỨ HAI CỦA EM

Hướng đến ngày 20/11 lòng em lại rộn lên bao niềm vui, sự biết ơn và tự hào về thầy cô, bạn bè ở ngôi trường Trần Cao Vân thân yêu mà em đang theo học.

Em tự hào khi trường em là một ngôi trường khang trang, đẹp đẽ với những dãy nhà ba tầng sừng sững. Tất cả các thầy cô trong trường đều là những giáo viên giỏi, hết lòng tận tuỵ, truyền lại cho chúng em những bài học quý để giáo dục chúng em nên người. Bạn bè đều là những người thân thiện, giúp đỡ nhau khi gặp những bài học khó, chia sẻ cho nhau mỗi khi có bánh kẹo ngon. Đặc biệt năm nay, em được cô giáo Thục Uyên làm chủ nhiệm. Cô là một người vui tính nhưng cũng khá nghiêm khắc. Tuy em chỉ mới được học cô một thời gian nhưng em cảm nhận được tất cả những điều tốt đẹp mà cô đang dành cho em. Cô biết em học còn yếu nên thường xuyên quan tâm, động viên, khích lệ em cố gắng hơn trong học tập.

Nhân ngày 20/11, em kính gửi đến cô giáo chủ nhiệm cùng tất cả các thầy cô trường Trần Cao Vân những lời chúc tốt đẹp nhất, những bó hoa tươi thắm nhất. Em xin hứa sẽ cố gắng rèn luyện, ngày càng tiến bộ hơn trong học tập để không phụ lòng dạy dỗ của thầy cô.

Nguyễn Khánh Huyền, Lớp 4/9

CÔ GIÁO CŨ

Mỗi năm, khi sắp đến ngày 20/11, lòng em lại dâng lên những cảm xúc khó tả, bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm về thầy cô.

Trong những ngày đầu cắp sách đến trường, sự bỡ ngỡ, sợ sệt trong em rất lớn. Nhưng nó bỗng tan biến khi em nhìn thấy nụ cười và sự nhẹ nhàng của cô. Cô Hà ơi! Vậy là đã ba năm trôi qua, giờ em đã lớn khôn dần theo năm tháng thì trên gương mặt cô cũng hằn sâu bao nỗi nhọc nhằn, vất vả nhưng ánh mắt cô vẫn sáng lên một niềm tin, một tình yêu với bao lứa học trò. Đến giờ đây, em mãi không quên những cái a, b, c, …, những phép cộng, trừ đầu tiên cô đã dạy em. Em yêu cô nhiều lắm.

Nhân ngày 20/11, em gửi đến cô những lời chúc tốt đẹp và lòng biết ơn vô hạn. Em kính chúc cô luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc để tiếp tục chèo lái những chuyến đò tri thức.

Đoàn Ngọc Gia Hân, Lớp 4/9

Viết Đoạn Văn Giới Thiệu, Bài Luận Miêu Tả Về Thầy Giáo, Cô Giáo Bằng Tiếng Anh. / 2023

Viết đoạn văn giới thiệu, bài luận miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh.

Viết đoạn văn ngắn về cô giáo bằng tiếng anh

Viết đoạn văn giới thiệu, bài luận miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh.

My high school has a very special teacher, and his name is Trung. He tells us he is just 50 years old, but his white hair and a face fulls of wrinkles show that he is at least 60. He has medium height, but he is so thin that he almost disappears in any crowd. His only uniform when going to school are white T shirt with black pants and shoes, and we hear he has never changed his style since he first came to this school. He is a Math teacher who does not like to teach Math very much, but his dream is to be a Computer scientist instead. All of his classes is a little bit stressful because he is very strict with the homework and our manner. If we fail to finish our homework, he will make us to have even more works and formulas to remember. However, sometimes he also spends a couple of minutes to share about his life. What we know is that he used to be an excellent student who almost had a chance to study abroad in the US. Unfortunately, something unexpected had happened and missed that chance as well as his lover at that time. Since that moment, he accepted his fate and became a Math teacher for a small high school even though he is a very talented and smart person. We are all sad about his story, and we think he deserves more than what he is doing. Although he does not have a big love in teaching career, he is still one of the best teachers I have ever met. His son is also an excellent person, and we all hope that he will finish his father’s dream.

Viết đoạn văn giới thiệu, bài luận miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh.

Trường cấp 3 của tôi có một giáo viên rất đặc biệt, và tên của thầy là Trung. Thầy nói rằng thầy chỉ vừa mới 50 tuổi, nhưng mái tóc bạc trắng và gương mặt có đầy vết nhăn cho thấy thầy cũng ít nhất 60. Thầy có chiều cao trung bình, nhưng thầy ốm đến nỗi thầy gần như biến mất trong bất kì đám đông nào. Đồng phục duy nhất của thầy khi đến trường là áo sơ mi trắng với quần tây và giày đen, và chúng tôi nghe rằng thầy không bao giờ thay đổi phong cách kể từ khi thầy đến trường dạy lần đầu tiên. Thầy là giáo viên Toán mà lại không thích dạy Toán cho lắm, nhưng thay vào đó thầy lại muốn làm một nhà khoa học máy tính. Tất cả lớp học của thầy hơi căng thẳng một chút bởi vì thầy rất nghiêm khắc với bài tập về nhà và thái độ của chúng tôi. Nếu chúng tôi không làm bài tập, thầy sẽ bắt chúng tôi phải làm nhiều việc hơn và nhớ nhiều công thức hơn. Tuy nhiên, đôi khi thầy cũng dành vài phút để tâm sự về cuộc đời thầy. Những gì chúng tôi biết là thầy từng là một học sinh xuất sắc và sắp có cơ hội để đi du học ở Mỹ. Xui xẻo thay, vài chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra và thầy đã lỡ cơ hội đó và mất luôn người yêu ở thời điểm đó. Kể từ đó, thầy chấp nhận số phận của mình và trở thành giáo viên dạy Toán ở một ngôi trường nhỏ mặc dù thầy là một người tài năng và thông minh. Chúng tôi đều buồn vì chuyện của thầy, nhưng chúng tôi nghĩ thầy xứng đáng nhiều hơn những gì thầy đang làm. Mặc dù thầy không có tình yêu to lớn với sự nghiệp dạy học, thầy vẫn là một trong những giáo viên giỏi nhất tôi từng gặp. Con trai thầy cũng là một học sinh xuất sắc, và chúng tôi hi vọng cậu ấy sẽ hoàn thành được giấc mơ của bố mình.

BÀI LUẬN TIẾNG ANH VIẾT VỀ THẦY CÔ GIÁO.

Các Bài Thơ Viết Về Thầy Cô / 2023

Cảm nghĩ về ngày nhà giáo việt nam 20-11

Nhắc đến ngày nhà giáo việt nam là nhắc đến một ngày trọng đại, ý nghĩa nhất trong những ngày ý nghĩa. Là ngày để toàn nhân loại hướng về các thầy cô-những người lái đò âm thâm, lặng lẽ, những người ươm mầm xanh cho đất nước.

Là những học sinh đang ngồi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, là những chủ nhân tương lai của đất nước, tập thể lớp 8C chúng em đã, đang và sẽ phấn đấu ra sức rèn luyện tài đức để trở thành những người công dân có ích cho xã hội, để không phụ lòng mong mỏi của các thầy cô, để 8C là một khóm hoa đẹp trong mái trường …………..là một khóm hoa đẹp. Điều đó được thể hiện qua từng giờ học, sự tiến bộ qua các tuần học của lớp, phấn đấu thi đua giành những bông hoa điểm 8 tươi thắm nhất dâng tặng thầy cô nhân ngày 20-11.Và hơn nữa, chúng em đang ấp ủ trong mình những ước mơ, hoài bão, đó cũng là một động lực giúp chúng em vươn lên.Với cá nhân em, em luôn có một ước mơ cháy bỏng là trở thành cô giáo để đem ánh sáng văn hoá về thắp lên những tâm hồn bé nhỏ của các em thơ tại bản làng em, tiếp bước các thầy cô dìu dắt những em nhỏ trở thành ngưòi có ích cho xã hội. ….

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà Mái chèo nghiêng mặt sông xa Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa Nghe trăng thở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời… Đêm nay thầy ở đâu rồi Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe …

Hoa Và Ngày 20-11

Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

KHO” THAY ngỡ chừng rất giản đơn mà đâu ngờ khó vậy thơ viết tặng thầy đấy sao chẳng thể mở lời

viết về 1 vòng tay thân thương luôn mở rộng thầy vượt muôn ngàn sóng đón đưa trò sang sông

hay kể 1 tấm lòng rộng sâu hơn trời biển con bao giờ hiểu hết để viết lên thành lời

con đọc bao thơ hay cũng nghe nhiều bài giảng nhưng viết thư tặng thầy sao ngập ngừng khó vậy

bài thơ này dang dở con viết suốt 1 đời như cỏ vườn mắc nợ mãi mang màu xanh thôi.

trò văn và thầy toán giá con số biến thành thơ thầy nhỉ thì trò văn có lẽ chẳng nhức đầu và thầy toán chẳg phải cầm thước kẻ khj cô trò cứ mãi ngó đi đâu

câu hỏi ấy dẫu ko la vô nghiệm đừng trách em ấp úng chẳng nên lời sao thầy cứ nghiêm như là định lí vì tất cả chỉ tương đối thầy ơi

thầy lắc đầu chắc các em quậy lắm phút lặng yên trên bục giảng thầy buồn chắc môn toán và trò văn trái dấu trò học hoài nhớ mỗi thước thầy thôi…..

Cập nhật thông tin chi tiết về Viết Một Bài Văn Về Thầy Cô Giáo / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!