Xu Hướng 2/2024 # Tuyển Tập Thơ Cúng Dường Mùa Phật Đản # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tuyển Tập Thơ Cúng Dường Mùa Phật Đản được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Có một ngày lịch sử

Nhân loại không bao giờ quên

Ngày thiêng liêng trọng đại

Chúng sanh thoát khỏi ngục tù.

Có một ngày lịch sử

Chứa chan nắng ngã màu nâu

Chim hót líu lo vui tột

Trần gian nối vạn nhịp cầu.

Có một ngày lịch sử

Vũ trụ réo gọi chân linh

Tâm ý hoà nhau như nhất

Nhân thế thoát kiếp tử sinh.

Có một ngày lịch sử

Cỏ cây hoang dại bừng khai

Đất trời như vầng vũ chuyển

Dương chi phủi bụi đoạ đày.

Có một ngày lịch sử

Ngàn hoa thơm dịu xông hương

Trầm luân nhân thiên thoát khổ

Xoá tan ảo ảnh vô thường.

Có một ngày lịch sử

Tĩnh tâm ngoại đạo tà ma

Tham-giận-si mê cùng cực

Phút giây tuệ trí sáng loà.

Những phút giây lịch sử

Chín rồng nhỏ giọt dương chi

Thích Ca ban lời pháp nhủ

Vàng son ánh đạo từ bi.

Một sát na lịch sử

Hoa sen bảy bước xưng tôn

Huỹ diệt sanh-già-bệnh-chết

Dựng xây tâm thể trường tồn!!!

2. THIÊNG LIÊNG PHẬT ĐẢN Tinh sương hớp cạn chén trà Nhìn vào thế giới Ta bà ngát hương Nơi đây vẫn đoá chân thường Vẫn ngày Mùng Tám tỏ tường sắc không. Đản sinh Ngài chốn bụi hồng Mà sao ấm áp giữa lòng thế nhân Phật về tĩnh mộng, chuyên cần Trang kinh con tụng chưa lần sang trang Thế gian thắm nụ hoa vàng Khói trầm ngun ngút lướt làn nhiễm ô Dung từ Ngài ngát sông hồ Câu kinh vô tự lần vô cõi Thiền Phật về đời-đạo bình yên Giáng trần trong chốn thiêng liêng tuyệt vời!!! 3. QUANG MINH PHẬT ĐẢN Vô Ưu vừa hé nụ Đấng xuất thế ra đời Mang đạo mầu tươi sáng Gieo mần mới nơi nơi. Trần gian vang tiếng hát Suối mát ngát chim ca Nơi đây đầy an lạc Nhựa sống khúc Lục hoà. Lang thang giờ đã dứt Quê hương rõ đường về Đê mê không tiếng gọi Trào mật ngọt Tào khê. Phật đản in trong nước Nụ cười réo trên môi Cỏ xanh, xanh trong vắt Chờ giờ mới lên ngôi. Lững lờ ngày xuất thế Bao bóng dáng luân hồi Sáng ra đầy Thiện thệ Ngàn năm không cút côi. Hào quang soi năm sắc Trong sáng tợ trăng rằm Ngày về hoa rộn rã Nở mãi, đẹp ngàn năm. Hằng sa bong bóng nước Thích ca vẫn giáng trần Đẩy lùi bao hơn-được Chữ vạn chính Kim thân!!! 4. TÂM CA PHẬT ĐẢN Phật Đản từ đâu mang đến Ngàn năm, trăm năm, rồi kiếp số xa xăm Cao ngút, diệu vợi, vi diệu thậm thâm Những cánh đời bay đi rồi trở thành vô trụ. Ngày Phật Đản, bao niềm vui, hạnh phúc Nô nức đón chào, khắp thành-thị, non sông Dòng thời gian, đến, đi nhưng vẫn còn ngày đó Vẫn mênh mông, vẫn đẹp mãi trong lòng. Vườn Lâm Tỳ Ni, hương hoa đang nở nhuỵ Có ai hay, nơi ấy Thánh nhân về Chính mãnh đất này là địa linh tụ hội Vườn đời xanh tươi, đón khách từ mọi nơi. Ngày Phật Đản, không chỉ Ấn độ, Việt Nam mà còn Á âu, năm châu thế giới Đồng thanh, nhất dạ hát khúc tâm ca Để chung nhau một nhịp thở an hoà Và đẹp mãi những nụ hoa chưa nở. Ngày Phật Đản, Chín rồng phun nước lũ lượt chảy vào miền sông Cữu Mang phù sa quyện hoà vào mật ngọt bao la Cùng san xẻ những nhánh sông Hồng hà Đậm đà lượn quanh Hương Giang phố Huế. Nước Phật Đản đã thấm bao lời thệ Từ thuở nguyên sơ, cố tổ Lạc Long Quân Dòng nước mát vẫn tuôn chảy không ngừng Tưới đất Việt để ngàn năm xanh tốt. Ngày Phật Đản, Phật Đà vang khúc hát Nước hồ sen, thắm mát cả tình người Tu Viện này vẫn cảnh đẹp xinh tươi Trơ gang đứng giữa mãnh đời giải thoát!!!! 5. TÌNH CA PHẬT ĐẢN Ưu Đàm ngát nở tháng tư Vô sanh vẫn phải vọng từ huyển tâm Dẫu cho uống cạn phù trầm Bình minh ló dạng, lỗi lầm nát tan Ngày nào thế giới bình an Con đem dâng cúng thênh thang đạo mầu Ngày nào thế giới vọng cầu Trần gian lắm cảnh mưa ngâu hận thù Con nguyền trọn cả đường tu Mong sao phá vở ngục tù vô minh. Tất Đạt Đa vẹn bóng hình Đưa tay khai mở tâm linh của người Trao nhau, trao cả nụ cười Đôi môi khép nụ rạng ngời tình thương Ngày Phật Đản một con đường Việt Nam còn có quê hương đậm đà Ngày Phật Đản vẹn tình ca Xin cho dân tộc nở hoa Phật thừa!!! 6. SẮC HƯƠNG PHẬT ĐẢN Bình minh sáng muôn ngàn chim non hót Hoa lá xanh đầy nhựa sống tinh anh Rằm tháng Tư, ngày thế giới an lành Chuông đánh thức chúng sanh đang mê ngũ. Ngày Phật Đản bao đàn con lam lũ Dắt tay nhau về thế giới yên bình Mạch sống đạo mầu, trang trãi vô thinh Niềm giao cảm lung linh trong nhân giới. Đoàn Phật tử tung tăng vui ngày hội Cờ thiêng liêng lượn khắp nẽo quê cha Năm sắc Phật nhuận thắm vạn cữa nhà Hương toả ngát bay xa vào tâm thức. Bài kinh tụng cõi sắc-không thị tức Giữa dòng đời luôn rai rức tâm hồn Phật Đản về mang lại những mầm non Tô đậm nét đạo vàng son in dấu!!! 7. ĐOÁ SEN PHẬT ĐẢN Đầu cúi lạy, đấng từ tôn xuất hiện Đến Ta bà để ứng hoá, độ sanh Phật về đây thế giới sẽ an lành Hồn ấm hẳn trinh anh không điên đảo. Ngày Phật Đản con quỳ trên ngôi báu Lò hương tâm dâng cúng Phật thậm thâm Nhiệm huyền thay xin Phật rưới pháp âm Để kẻ điếc, người mù tâm nhuận thắm. Ngày Phật Đản không dâng hoa nhung gấm Dâng lòng son hoà quyện với bùn non Bảy đoá sen ngày ấy vẫn vuông tròn Ngàn năm nữa chẳng mõi mòn gương-cánh. Ngày Phật Đản ngồi đây lòng thấm lạnh Nhìn hoa rơi thấy cả một đường về Bọt bèo trôi con chẳng phút não nề Ngày Phật Đản vẫn đề huề chơn tánh!!! 8. TIẾNG VỌNG NGÀN NĂM Lạy Như Lai, Ngài có hay trần thế Đang hơn thua, tự xé nát lương tri Mất cả hướng đi gan lì tánh thiện Như xói mòn đạo đức Từ bi. Lạy Như Lai, Ngài có nghe trần thế Đến với nhau bằng quyền lực, thị uy Núi rừng thở dài những tiếng tham-si Sông nước nhiễm ô từ nguồn sân độc Nhà lầu cao tầng, đường nhanh siêu tốc Điện toán tinh vi réo gọi khổ đau Nụ cười trên môi héo úa xanh xao Mắt ứa lệ dạt dào niềm luyến tiếc. Lạy Như Lai, Ngài có nghe trần thế Bụi phủ đại dương, trường học liêu xiêu Phượng đỏ hồn nhiên mất dáng vẽ diễm kiều Cây xanh lá chết dần trong đêm đen nhãn hiệu. Lạy Như Lai, Ngài có nghe con khấn nguyện Ảo ảnh, phù du theo hương khói bay xa Hoà bình thật sự ngự trị cõi Ta bà Phiền luỵ tiêu ma tan tành theo huyễn hoá Bình minh tỏ rạng, thế giới ngàn hoa Sinh lực xông lên chan hoà nhựa sống Giọt nắng ban mai mở lòng khai phóng Gió từ tâm thể lồng lộng đầu non Trăng sao ẩn hiện dấu son Suối nguồn lai láng xói mòn huyễn tâm Còn đây tiếng vọng ngàn năm Đón ngày Khánh Đản, mừng Rằm tháng tư!!!! 9. DUNG NGHI PHẬT ĐẢN Hương hoa toả mùi Tây phương cực lạc Dâng cúng ngày Phật Đản, Rằm tháng tư Ngàn năm rồi, sao vẫn tiếng Đại từ Vang vọng mãi khắp chân như vĩnh cữu. Em ngước mặt nhìn dung nghi đức Phật Tất Đạt Đa đoạn tận cả não phiền Gái, trai, trẻ, già chẳng niệm phân riêng Nam, Trung, Bắc cũng thiêng liêng bát ngát. Em cúi lạy những tâm hồn Bồ tát Sắc hương bay, cờ năm sắc tung bay Mãnh đất này cần trăm vạn bàn tay Cùng vun xới cho cây xanh, trái chín. Máu thắm đỏ, tâm hồn em thanh tịnh Thở chung nhau hơi thở của tình người Đoá hoa này mãi mãi đẹp xinh tươi Trao nhau những nụ cười hiền thanh thoát!!! 10. SÁNG SOI PHẬT ĐẢN Ngày Phật Đản muôn đời con vẫn nhớ Pháp thân Người chuyên chở bóng chân thường Người về đây bao đau khổ nhiễu nhương Tan theo gió, hoà trong làn sóng nước. Ngàn năm trước vẫn còn đầy ô trược Giấc chiêm bao sao thấy mộng đêm dài Cuộc trần ai chìm đắm luỵ bi ai Say hay tĩnh con thơ nào có biết. Ngày Phật Đản thấy lòng mình da diết Cũng vì ai có mặt Bụt-Như lai Xin Ngài về mang lại ánh ban mai Bình minh sáng, soi tâm hồn đen tối. Ngày Phật Đản, Phật mở đường, khai lối Nẽo luân hồi muôn thuở phải đi ra Ngài về đây mang nhung gắm Lục hoà Cõi Tịnh độ từ Ta bà hiển hoá.!!! 11.NỤ CƯỜI PHẬT ĐẢN Phật cười vui nhẫn nại Tự tại kiếp trang đài Tâm kinh con chép lại Giật mình thấy Như lai. Sắc không nay tan lối Xa bay chuỗi não phiền Lòng trinh nguyên thanh thoát Vào đời chữ Tuỳ duyên. Hôm nay mừng Phật Đản Chân tâm vụt hiển bày Đâu đây chim non hót Vọng từ cõi thường nguyên!!!! 12. NẺO VỀ PHẬT ĐẢN Giữa trời xanh, xanh biếc Bàn tay mát tận lòng Xoa dần điều huyễn hoặc Thấy không có, không không. Người về bao đau khổ Tự tan biến đi rồi Chẳng còn chi để nói Sao không về đi thôi. Người mang đầy nhựa sống Như nước mưa trưa hè Già, trẻ thơ tấm bé Nhè nhẹ bước qua sông. Cửa nhiệm mầu mở sẳn Trong đêm tối u phiền Trăng thiền soi bóng nước Soi sáng đời đảo điên!!! 13. CHUYỂN HOÁ PHẬT ĐẢN Hương trầm đốt đã từ lâu Lòng thành con lạy nguyện cầu sớm trưa Bao giờ Người chuyển Phật thừa Bao giờ Người đến để mưa pháp mầu Thế gian đa khổ, đa sầu Xin Người chuyển hoá vọng cầu nát tan Hoa lòng nở chốn bạt ngàn Phật về sáng mãi vừng vang lối về!!! 14.TRUYỀN TRAO PHẬT ĐẢN Đạo vàng ngàn ánh sáng Đạo tình vẫn muôn màu Không gian nay vắng tiếng Pháp Thế tôn ngọt ngào. Bình minh vừa tĩnh thức Não phiền cũng phá tan Chín rồng ban mưa móc Bước đi thật vững vàng. Bảy đoá hoa sen nở Vươn lên từ vũng bùng Hương đời thơm rực rỡ Lan toả khắp không trung. Phật Đản về ấm lại Cõi hạnh phúc dạt dào Còn trong này châu báu Chính tay Phật truyền trao!!! 15. HỮU DƯ BẢY ĐOÁ Chân Như rực sáng trời cao Niết Bàn vẫn mãi ngàn sau trường tồn Phật về giữa bóng cô thôn Đem nguồn hạnh phúc, dẫn hồn con đi Núi sông vang ánh Từ bi Lữa thiêng tuệ giác hộ trì thế gian Phật về ánh đạo bạt ngàn Đèn thiền tỏ rạng, lầm than dứt trừ Tỳ Ni là cõi hữu dư Chín rồng phung nước cũng từ nơi đây Pháp âm tuôn chảy đêm ngày Hoa sen bảy đoá xum vầy thế gian!!!!! 16. CÕI LÒNG PHẬT ĐẢN Từ vạn kiếp hoa Ưu Đàm khoe sắc Trong tình thương chân thật của lòng người Đạo nhiệm mầu trang trãi khắp muôn nơi Dòng suối mát tâm linh tuôn bát ngát. Nắng lên đi để hương đời ngào ngạt Biển tham-si mau tát cạn cho rồi Ánh Từ hùng luôn giục giả liên hồi Mang sinh khí để tô bồi sông núi. Đấng Thiện thệ nay tròn bao nhiêu tuổi Thịt da Người sưởi ấm cả thế gian Bàn tay Người sao huyền diệu muôn ngàn Xoá đi những lỗi lầm cùng ta thán. Khắp mặt đất, tâm tư luôn tỏ rạng Cõi u minh mang bóng dáng trời hồng Phật về đây cả Âu-Á-Trung Đông Cùng hiểu rõ tận cõi lòng trong sáng!!! 17. CÚI LẠY PHẬT ĐẢN Đất chuyển động, trần đời đầy rúng động Hoa lá cười, réo gọi đón Thánh nhân Nước trăm sông trong sạch thật vô ngần Đang tưới tẩm cho cỏ cây, lúa chín. Chân như ơi em hãy mau bừng tĩnh Lắng nghe đây điệu hót đạo nhiệm mầu Ngày Phật về đốt ánh đuốc đêm thâu Bừng sáng cả làu làu trong nhân giới. Trần gian chỉ một ngày này mong đợi Chim tung mình vào diệu vợi xa bay Bao triệu năm vỏn vẹn có một ngày Ngày Phật Đản con cúi đầu khấn lạy. Lạy đau khổ, lạy trùng dương khổ ải Lạy tình thương, lạy mật ngọt du dương Lạy Từ bi, lạy Thái tử dẫn đường Bảy bước tới, bảy đoá sen sung sướng!!!! 18. ƯU ĐÀM PHẬT ĐẢN Nghi ngút khói, hương dọn đường Hy Mã Tuyết băng rơi, la chả ánh dương lên Gió muôn phương thổi tảng đá ghệp ghềnh Bật tiếng khóc, hoa Ưu Đàm nở nhánh. Từ đó, thế giới, trần gian lớn mạnh Đại Từ bi cứu vạn cõi sinh linh Tiếng kêu róc rách, dòng suối cũng tự tình Nước biển mặn cả nguyên trinh đưa đẩy. Ca Tỳ La, một rừng hoa vô thể Ngời sáng lên chẳng câu nệ pháp trần Lưu Ly kia còn phải đứng tầng ngần Đầu cúi xuống bao lần cung kính lễ. Đạo nhiệm mầu từ đây thành thi kệ Bảy bông sen bao giọt lệ trào dâng Tiếng của em đã tàn tạ bao lần Sung sướng khóc tay nâng tim Bồ Tát!!! 19. GÓT CHÂN PHẬT ĐẢN Hoa vô thể trào dâng trong nắng mới Khắp tình người, khắp tất cả đất trời Người về đây sao thấy lòng diệu vợi Ánh từ hoà phơi phới vững niềm tin. Lâm Tỳ Ni cỏ, cây cười mầu nhiệm Bao chim non lên tiếng đón Người về Người về đây dứt hết mọi não nề Từng ngọn cõ trãi dài miền dương thế. Chân nhón gót cõi Ta bà ô uế Dần tiêu tan những giọt lệ sầu đau Người về đây là đánh dấu ngàn sau Cho trái ngọt, cho hoa màu tươi thắm!!!! 20. NGUYỆN CẦU PHẬT VỀ Chấp tay vái tạ sơn khê Khắp trong thành-thị làng quê láng giềng Phật về xông lại hương thiền Thêm hoa chánh gíac, thêm miền chân nguyên Phật về xóa sạch oan khiên Khổ đau vắng bóng, muộn phiền tiêu tan Phật đem cho ánh đạo vàng Mang tình thân ái, cho ngàn tâm linh Cho đời thánh thủy tịnh bình Rót trong dương thế vô sinh hiễn bày Phật về tái tạo bản lai Khai nguồn tỉnh thức thoảng ngày sang đêm Nơi phật đi thật dịu êm Không bằng bao lực, tỵ hiềm, đua tranh Mở ra Thánh đạo Tám nghành Sen hồng đở gót bên cành Vô Ưu Phật về xóa cạn hận thù Xóa luôn đẳng cấp ngục tù cổ xưa Chín rồng phun nước thay mưa Tam thiên thế giới, nhỏ-vừa thấm sâu Ngày Phật Đản con nguyện cầu Phật về lần nửa năm châu thái hòa!! 21. LỜI THỀ PHẬT ĐẢN Nguyện cầu Phật tổ Như lai Trở về đây độ muôn loài khổ đau Hiện giờ thế giới đỗi màu Chiến tranh, thù hận ngút cao ngàn trùng Dòng đời đen bạt não nùng Giáo đường đổ nát, hồng chung ngưng hồi Máu đào đổ tận lưng đồi Phân ranh đôi ngã, bạt vôi tình đời Hương hồn chiến sĩ không lời Ra đi không tiếng, không nơi nương về Con xin Phật trọn lời thề Hướng nhân sinh khỏi cõi mê lỗi lầm Lạy Người, con lạy ngàn năm Đến khi thanh thoát hương trầm ngát dâng!!!!

Người gửi: Quảng Nhuận

Những Vần Thơ Hay Về Ngày Đức Phật Đản Sinh

Chiều nay gió thổi qua hiên

Lá rơi rất nhẹ

Như nghiêng nỗi sầu

Con về úp mặt nỗi đau

Nghe hơi thở nặng

Nhuộm nâu sân chùa.

Mẹ ngồi đan sợi gió mưa

Đan thời gian ướt

Về chưa một người?

Đã bao năm tháng dần trôi

Mà con đường vẫn lặng hoài dấu chân.

Chiều nay nắng rớt quanh sân

Chuông chùa rơi giọt

Bần thần ngổn ngang

Con về úp mặt thời gian

Tháng Tư đã điểm bàng hoàng lệ rơi

Phố phường níu kéo con rồi

Quên đi người mẹ bồi hồi nhớ thương

Quét từng nỗi nhớ đêm sương

Bên chùa hiu quạnh mà thương cuộc đời

Có ai thấu hiểu cho người?

Có ai bỏ nửa đoạn đời tha phương?

Con về úp mặt gió sương

Úp vào tựa cửa lệ vương nhạt nhòa

Ngoài kia gió trách thờ ơ

Sao về quá muộn

Mẹ giờ biệt ly?

Ngày rằm tháng bốn vô vi

Con về trước mẹ mà quỳ lệ rơi

Trên cao Phật đản hoa trời

Dưới chân có kẻ lặng rơi nỗi niềm…

Nhà tôi nép dưới chân đê

Ao cá trước mặt, bờ tre sau nhà

Đêm trăng cau thả ngàn hoa

Trắng ngần vại nước tưởng là sao rơi

Mảnh sân ngửa mặt nhìn trời

Ngày mùa thóc lúa nằm phơi nắng hè

Hương ổi ngọt lịm gió se

Chào mào, sáo sậu bay về vườn xưa

Mái nhà bạc phếch nắng mưa

Ngó lên lỗ dột mây đưa xanh trời

Đông tràn trâu thở ra hơi

Gió lùa kẽ liếp vào chơi trong nhà

Tựa song trông nắng tháng Ba

Thắp lửa cây gạo đỏ hoa cổng làng

Tìm đâu mái rạ chín vàng?

Che tôi lớn giữa mơ màng lời ru…

Chạm đá thành chậu bông.

Chưng đăng trước thiền viện.

Cùng hoa đỏ vàng tím

Hướng về miền thinh không.

Hoa tựa đất phô sắc.

Chậu nương mây tỏ lòng.

Cả hai cùng tĩnh lặng.

Cả hai cùng dung thông.

Chậu không chờ người trồng

Cội phúc cho ngàn năm

Cõi đi về lồng lộng.

Ai người gieo chút tâm.

Chậu không người hằng chăm.

Nở hoa không quanh năm

Hoa dâng Tam thế Phật.

Hương lừng người thiện tâm.

Cảm niệm ngày Phật Đản sanh

Con kính lạy đấng cha lành Từ Phụ

Gieo nhân từ rưới khắp cả trời xanh

Chốn u minh Ưu Đàm kia chớm nở

Bảy bước chân rực rỡ khắp đất trời

Bậc Đại Giác từ đây đã thị hiện

Đem phép mầu cứu khổ độ quần sanh

Phá si mê ngục tối đã hành hình

Thuyền Bát Nhã vươn cao buồm trí tuệ

Rồi từ đó trải qua bao thế hệ

kiếp phù sinh trôi nổi biết bao lần

Nương thuyền từ giữa gió mát trăng thanh

Bờ giác ngộ nay cúi đầu gặp gỡ

Trước Phật đài cúi nguyền xin Phật Tổ

duỗi cánh tay xoa dịu tấm lòng con

Phật đản về trong lòng con mừng rỡ

Đem an bình phúc lợi đến trần gian

Chùa làng soi bóng hồ sen

Tháng Ba đom đóm rước đèn hoa đăng

Rủ nhau đi cấy sáng trăng

Thoảng mơ tiếng mõ đêm rằm nhặt khoan…

Giọt chuông thánh thót tam quan

Nhành mai gọi chú bướm vàng vờn hoa

Sân chùa tiểu quét lá đa

Khói nhang trầm mặc, la đà câu kinh…

Sương vương hồng đóa môi xinh

Gót tiên đội nắng bình minh lên chùa

Thềm nào rụng quả táo chua?

Thị Màu rình rập bỏ bùa áo nâu…

Về làng hồn tựa vào đâu?

Mái chùa cong vút xanh màu rêu phong

Lại đi cấy giữa sáng trăng

Lại nghe tiếng mõ đêm rằm… nhặt… khoan…

Để dành trong góc thời gian

Một nơi chốn của bao tàn lá trưa

Con nằm trong võng đong đưa

ầu ơ mẹ kể chuyện xưa ruộng vườn

để dành trong những ví von

lời ca dao giấu nỗi buồn mẹ quê

ầu ơ…hết giặc cha về

bóng ai trên vách lá kia thay chồng!

để dành tóc trắng như bông

những chiều sương gió bềnh bồng dáng xưa

mẹ già lẩn quẩn, bâng quơ

ngóng con mắt đã mịt mờ khói sương

để dành tôi một chén cơm

lúa ba trăng vẫn ngọt thơm thuở nào

vẫn cho tôi đói cồn cào

mỗi khi nhớ mẹ hát câu ru buồn

để dành em một giang sơn

trẻ măng như lúc mẹ còn tóc xanh

mẹ nào cũng mẹ của mình

lời ca dao vẫn để dành ru em…

Sớm nay trời ửng nắng hồng

Lời chim hót – tiếng ca trong ngọt ngào

Hải triều âm dậy dạt dào

Hỏi ra mới biết Phật vào cõi hương

Sớm nay nhân thế triều dương

Tin vui truyền khắp mười phương đất trời

Vinh quang hạnh phúc cõi người

Ca tì la vệ rạng ngời pháp thân

Rằng nghe Linh thoại ngàn năm

Ưu đàm hoa nở trăng rằm tỏa hương

Viên thành diệu sử một chương

Đản sinh Văn Phật ơi hương ơi trầm

Trời xanh hiện cát tường vân

Trần gian xuân sắc thanh tân diệu kỳ

Mười phương một niệm Tam quy

Chân như hiện bóng từ bi cát tường.

Khi trải lòng ( Kính tặng Thầy La Tòng nhân mùa Phật Đản!)

Khi trải lòng với gió

Gió mang hơi mát về

Khi trải lòng với cỏ

Cỏ biếc tràn chân đê…

Khi trải lòng với sông

Sông vỡ òa khao khát

Trải lòng với cánh đồng

Lúa vàng ươm dào dạt…

Khi trải lòng với đất

Đất dâng mùa ngọt thơm

Trải lòng cùng câu hát

Hồn chan đầy yêu thương…

Khi trải lòng với nắng

Hóa sắc màu muôn hoa

Khi trải lòng với biển

Biển dâng tình bao la…

Khi trải lòng chân thực

Người gần thêm con người

Khoảng trời xanh tha thiết

Mắt niềm tin mỉm cười…

Sầu treo trên đỉnh vô ngôn

Chạm triền hư ảo ngược dòng Tào Khê

Dấu hài còn lạc bến mê

Vọng lời kinh nguyện lối về ngút xa

Suối nguồn vô tận kinh hoa

Vượt tam thiên giới lời ca chân thường

Mộng treo đầu sóng triều vương

Xanh rêu dạ lạc mơ trường thiên thư

Sắc không đậu cõi phù hư

Phả tâm kinh chạm ngôn từ nhân gian

Như nhiên một hạt bụi ngàn

Trăm năm thoắt bóng thiều quang chạnh lòng.

Hai nghìn năm kinh sử truyền ghi

Một sáng tháng Tư đẹp diệu kỳ

Khắp cõi nhơn thiên bừng tỏ rạng

Đón mừng Phật đản, đấng Từ bi.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni

Ra đời mở cửa huyền vi nhiệm mầu

Cứu muôn loài thoát khổ đau

Đến bờ an lạc dạt dào yêu thương.

Hôm ấy Tỳ Ni bỗng lạ thường

Vô ưu nở rộ ngạt ngào hương

Líu lo chim hót, hoa khoe sắc

Thiên nhạc ngân vang mọi nẻo đường.

Hân hoan nô nức muôn phương

Mừng bậc xuất thế phi thường giáng sinh

Ba ngàn thế giới chuyển mình

Ca Tỳ mở hội cung nghinh thân vàng.

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Mừng ngày Phật đản, niệm hồng ân

Nguyện cùng muôn loại đồng khai ngộ

Thông điệp Từ bi chiếu rỡ ràng.

Lưu truyền khắp cõi nhơn gian

Đạo mầu tỏa ánh từ quang rạng ngời

Chúng sanh thoát cảnh lầm mê

Nương nhờ pháp lạc, lối về thong dong.

TP.HCM, mùa Phật đản PL.2553 – DL.2009

Đôi vai mẹ gánh đời con

Vượt qua suốt những chặng buồn tháng năm

Thân cò lặn lội gian nan

Cho con hạnh phúc an nhàn sống vui

Cuộc đời đâu phải cuộc chơi

Thế nên con vẫn chơi vơi u buồn

Biết rằng mẹ chẳng trách con

Lòng con lại thấy càng thương mẹ nhiều

Con lo sợ một ngày nào… Mẹ ơi!

Điều con sợ đã thật rồi

Nhạt nhòa nước mắt khóc người mẹ yêu.

Bỗng rộn ràng đầu ngõ

Tiếng ve xuyên nắng hè

Nao nao miền thương nhớ

Kéo xanh trời nghiêng che…

Ơi vườn quê, vườn quê

Biếc xanh dừa bóng mát

Tiếng ve có bao giờ

Gợn lòng người man mác?

Tuổi thơ về đâu đây

Trong tiếng ve hàng phượng

Trong con nước vơi đầy

Trong cánh cò thấp thoáng…

Tuổi thơ về đâu đây

Giữa mùa đồng trắng khói

Mát rượi mưa đầu mùa

Giữa trời cao vời vợi…

Tuổi thơ nào đi mãi

Chiều ngóng chim bay về

Tiếng ve ngân thủ thỉ

Tiếng lòng người xa quê…

Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Về Phật Pháp Giúp Tâm An Bình

Những bài thơ hay về Phật pháp bàn chuyện thói đời, cuộc sống với ý nghĩa sâu sắc như hướng độc giả tới sự thanh tịnh trong tâm hồn, đề cao tính chân – thiện – mỹ và răn dạy con người phải biết giữ mình trước những cám dỗ vật chất trong xã hội.

Vô tư

Đời người sống được nhiêu năm

Thật tâm mà sống, chẳng phiền đến ai.

Đời người như chuỗi phim dài

Đâu cần phải diễn, đâu cần nhập vai.

Đời người lắm chuyện bi hài

Người vui kẻ khóc, chuyện hài thế gian.

Vui buồn rồi cũng chóng tàn

Buồn nhiều vui ít, vô vàn khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhau

Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.

Dù đời dòng chảy ngược dòng

Khổ đau vẫn sống, mỉm cười vô tư.

Thời Vận

Còn thời kẻ đón người đưa

Hết thời đi sớm, về trưa ai màng.

Cuộc đời lắm chuyện trái ngang

Cũng là quy luật, chẳng than trách phiền.

Còn tiền cuộc sống như tiên

Hết tiền đói rách, ai phiền để tâm.

Bao năm cuộc sống sai lầm

Đến khi thức tỉnh, lặng câm nghẹn ngào.

Còn tiền chẳng sống vì nhau

Hết tiền mới thấy, trước sau một mình.

Còn tiền cảm thấy tự tin

Hết tiền cảm thấy, bóng hình chơi vơi.

Sinh thời chẳng giúp người đời

Khư khư cất giữ, chẳng rời khỏi thân.

Cúng dường bố thí chẳng cần

Trời cao lấy lại, dần dần mà thôi.

Trách chi số phận cuộc đời

Làm thiện được phước, ông trời thương cho.

Tiền vàng đầy tủ cơm no

Cho thêm cái vận, của kho cũng đầy.

Sống

Sống nên biết mình là ai

Đừng làm cha mẹ, đêm dài âu lo.

Sống nên có nhận có cho

Người cho người nhận, nào lo thiệt thòi.

Sống nên bỏ thói đua đòi

Chạy theo vật chất, sầu lo đêm ngày.

Sống nên tạo công đức dày

Cho con cho cháu, sau này hưởng lây.

Sống nên thấy khổ giúp ngay

Tâm luôn hướng thiện, nạn tai giải trừ.

Sống nên rộng lượng nhân từ

Vị tha tất cả, thói hư người đời.

Sống nên đạp đất đội trời

Hiên ngang khí phách, một đời sạch trong.

Sống nên ăn ở một lòng

Ăn ngay nói thẳng, chẳng vòng chẳng vo.

Sống nên phân biệt chánh tà

Tránh xa người xấu, mới là người khôn.

Sống nên nhỏ tiếng ôn tồn

Đừng nên quát mắng, cho hồn thảnh thơi.

Sống nên có làm có chơi

Đừng nên mê ngủ, chơi bời thâu đêm.

Oán Trách

Con người sống ở trên đời

Miệng hay trách móc, đất trời không thương.

Tai ương xui rủi ven đường

Đau thương buồn khổ, miệng vương trách hờn.

Phật trời ban phát tình thương

Chúng sanh làm ác, nên đường chông gai.

Lệ rơi máu chảy trách ai

Thân làm muôn việc, tội gây do mình.

Miệng thì oán trách thần linh

Chẳng thương chẳng giúp, cho mình an vui.

Luân thường nhân quả ai khui

Tự mình tạo nghiệp, thân vùi vương mang.

Cớ sao oán trách lầm than

Thánh thần Đức Phật, vô can chuyện đời.

Tự mình gieo nghiệp không rời

Ắt chịu hậu quả, luật trời không dung

Sắc Không

Kiếp người sao mãi long đong

Nghiệp duyên vay trả, theo dòng sông mê.

Trần gian đau khổ mọi bề

Đâu như bến mộng, tràn trề yêu thương.

Đau thương vùi lấp nẻo đường

Lệ rơi giọt đắng, buồn vương mi sầu.

Cảnh đời oan trái dạ đau

Hỡi ai biết được, rằng câu ai ngờ.

Tình người sao mãi thờ ơ

Ngày đêm vọng tưởng, ước mơ sang giàu.

Hận thù ganh ghét hại nhau

Một vòng lẩn quẩn, con dao hại mình.

Giúp người thoát cảnh tai ương

Dựng xây công đức, vạn trường thiện duyên.

Mai kia nhắm mắt xa thiên

Hồn kia dạo bước, cõi tiên tang bồng.

Trần gian sắc sắc không không

Chỉ là cõi tạm, nặng lòng mà chi.

Mai kia cất bước ra đi

Có mang theo được, của gì thế gian?

Con Người

Con người ai chẳng tò mò

Người đời nói chuyện, thập thò lắng nghe.

Con người tính thích lấy le

Mặt hay sĩ diện, thích khoe mình giàu.

Con người ích kỷ giống nhau

Lợi mình đi trước, lợi sau trao người.

Con người hay tỏ ra cười

Nhưng ai nào biết, lòng người buồn đau.

Con người tham lam giống nhau

Lòng tham không đáy, trước sau chẳng dời.

Con người hay tính lỗ lời

Chẳng ai chịu thiệt, cả đời so đo.

Con người cuộc sống tự lo

Chẳng ai giúp đỡ, đói no tự mình.

Con người có tính giữ gìn

Của người thì lấy, của mình giấu đi.

Con người ai chẳng sân si

Hơn thua ganh ghét, lễ nghi chẳng màng.

Con người tính thích giàu sang

Đạp nhau để sống, chẳng màng tiếc thương.

Con người chẳng thích cúng dường

Nạn tai nạn kiếp, mới trườn tới thăm.

Con người hay tính xa xăm

Ngày đêm toan tính, trăm năm kiếp người.

Con người có tính lả lơi

Trêu hoa ghẹo bướm, chẳng ngơi ngắm nhìn.

Con người ham dục sắc tình

Thoả cơn dục vọng, đắm mình si mê.

Con người thích hứa thích thề

Chỉ là miệng lưỡi, bên lề cuộc vui.

Con người thấy xấu là vùi

Chê bai trên dưới, miệng vui cười đùa.

Con người bản tính hay hùa

Ăn theo câu chuyện, được mùa số đông.

Con người chẳng thích cho không

Có qua có lại, mới đồng đều nhau.

Con người bản tính trước sau

Đa phần là giống, khác nhau tuỳ người.

Mỗi bài thơ hay về Phật pháp trên đều có ý nghĩa răn dạy hướng con người đến cái thiện giúp mang lại sự an yên và hạnh phúc. Hy vọng bạn đã có thêm cho mình những bài học quý báu từ những vần thơ trên!.

Tuyển Tập Những Bài Thơ Tình Mùa Đông Hay Nhất

Thơ tình mùa đông 1 Tuyển tập những bài thơ tình mùa đông hay nhất Sửa soạn cho mùa đông Thơ tình mùa đông 2

Gửi về Em dáng chiều trôi chầm chậm Khói Sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư Xe lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u Đêm dần xuống chiều dường thêm lưu luyến Gửi về em niềm thương trong gió quyện Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào Khóm Trúc reo mình cùng gió lao xao Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động

Gửi về em những tâm tình chợt đến Máu rồn sôi,ứ nghẹn nhói con tim Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm Ôi khao khát,khát em men tình ái Gửi về em một tình yêu mãi mãi Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương Như bờ cát vấn vương người in dấu Gửi về em khát khao hằng nung nấu Cho Đông qua, Xuân,Hạ tới Thu về Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác

Gửi về em mối tình anh rất thật Rất thật lòng và rất đỗi yêu em!

Thơ tình mùa đông giúp chúng ta thêm ấm áp hơn Thơ tình mùa đông 3 Thơ tình mùa đông hay nhất Một chiều đông

Chiều nay, một chiều đông …

Tuyen tap nhung bai tho tinh mua dong hay nhat Mùa đông xa nhau Cô đơn tháng mười hai Tuyển tập những bài thơ tình mùa đông hay nhất Mùa đông

Trần Đức Tuân

Tuyen tap nhung bai tho tinh mua dong hay nhat Gió bấc Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12 Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội Anh sẽ về viết tiếp tháng 12. Anh sẽ trở về tháng 12 Để được ôm vai gầy áo mẹ Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức Về một mùa hoa cải bên sông Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối Để viết về những bộn bề kí ức Anh sẽ về để viết tháng 12.

Phạm Ngọc Giao

Những bài thơ tình mùa đông hay nhất Vòng tay mùa đông

Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương… Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang… Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc… Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng…

Anh còn có nhớ chuyện ngày xưa

Anh thường kể em nghe chuyện đời hoa Đã bao lần chờ ong bướm chở lại Mùa đông này đi giữa mùa hoa dại Đốt lòng em cấu hỏi: Anh có còn nhớ chuyện ngày xưa?

Thơ tình mùa đông Mùa đông cô đơn Tuyen tap nhung bai thơ tình mùa đông hay nhat Đêm đông

Một chút núi của bầu trời xa tắp Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Tuyển tập những bài thơ tình mùa đông hay nhất Tình yêu mùa đông Tuyen tap nhung bai thơ tình mùa đông hay nhat

Tuyển Tập Những Bài Thơ Mùa Xuân Hay Nhất

Khác với cái nắng gắt chói chang của mùa hạ, mùa đông lạnh giá hay sự lãng mạn của mùa thu lá rơi, mùa xuân là thời điểm của muôn hoa khoe sắc rực rỡ, cỏ cây đâm chồi với sức sống mãnh liệt nhất.

– Bài thơ 7 chữ về mùa xuân:

Mưa xuân

Tác giả: Nguyễn Bính

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

Mẹ già chưa bán chợ làng xa

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”

Lòng thấy giăng tơ một mối tình

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh

Hình như hai má em bừng đỏ

Có lẽ là em nghĩ đến anh

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn

Em ngửa bàn tay trước mái hiên

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh

Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi

Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe

Mưa bụi nên em không ướt áo

Thôn Ðoài cách có một thôi đê

Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm

Em mải tìm anh chả thiết xem

Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em

Chờ mãi anh sang anh chả sang

Thế mà hôm nọ hát bên làng

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn

Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lụi trên đường về

Có ngắn gì đâu một dải đê!

Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Em giận hờn anh cho đến sáng

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì

“- Thưa u họ hát…” rồi em thấy

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay

Hoa xoan đã nát dưới chân giày

Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ

Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ

Ðể mẹ em rằng hát tối nay?

Tác giả: Hoàng Chẩm

Gửi em vạt nắng mùa xuân cũ

Hong ấm trời quê ngọt mùa sang

Tầm xuân chín dâng đời dấu ái

Chia hết nồng say lòng riêng mang

Gửi em câu hát mùa xuân cũ

Bay bổng xuân thì buổi ban sơ

Sớm muộn sân trường thơm áo lụa

Chữ viết lòng nghiêng một câu thơ.

Gửi em cơn mưa mùa xuân cũ

Ướt mộng bên thềm hoa ngát hương

Khung cửa hẹp giấu lòng tri kỉ

Thương hoài cố nhân miền khói sương

Gửi em bến nước mùa xuân thắm

Buông cánh tàn phai bên dòng sông

Khăn áo giữa chiều như cơn mộng

Một chút mùa xuân

Em một nửa chừng – nhớ mênh mông.

Một chút mùa xuân ngời trong nắng

Hẹn gót chân em ở cuối đường

Em có nghiêng nghiêng bờ vai xuống

Để thấy mùa xuân như tóc vương.

Một chút mùa xuân còn đứng đợi

Em có kịp về giữa phố xa

Ngàn năm em vẫn cứ như là…

Em đến gọi hương nồng trong gió

Một chút mùa xuân rất tinh khôi

Nắng đến bên em rồi ở trọ

Mùa xuân hò hẹn giữa tim người.

Ngọt ấm xuân tình

– Bài thơ 8 chữ về mùa xuân:

Tác giả: Hồ Tịnh Văn

Kìa dáng xuân yêu kiều trên nhân thế

Và mùa yêu đang lặng lẽ ươm mầm

Rơi bên hiên tiếng mưa xuân nhè nhẹ

Phải chăng là tiếng vọng của dư âm?

Gió mơn man mùa về xuân thao thức

Cành mai đêm hé nụ, mỉm môi cười

Chồi lộc biếc trở mình trong nao nức

Cánh mai vàng chen nõn lá non tươi.

Lòng rộn rã ngắm nụ hồng chớm nở

Mắt long lanh giọt sương đọng mơ huyền

Hương mùa xuân thắm tình trong mắt biếc

Trên môi hồng ẩn giấu nụ cười duyên

Sáng xuân nay, hương tràn thơm sắc nắng

Nón nghiêng nghiêng, nàng thơ mắt đưa tình

Vòm trời xuân bỗng nhớ người xa vắng

Anh đã thấy mùa xuân trong sắc nắng

Vương vai gầy áo lụa mỏng cuối đông

Khi bước chân em về ngang lối vắng

Cả trời chiều như cũng muốn qua sông.

Dấu yêu ơi! Chải chi trên làn tóc

Phảng phất qua cơn gió nhẹ ngang trời

Hương bồ kết toả mềm trong lớp học

Giữa sân trường ai đứng lặng chơi vơi.

Anh đã thấy sắc đào thắm trên môi

Em tô điểm nụ cười buông rạng rỡ

Nhành lộc non vườn tình em hé mở

Anh thấy mình đã chạm tới mùa xuân.

Như tháng giêng áng xuân nồng đã chín

Hoa xoan bay vương tím lá trên cành

Lắng nghe mùa xuân về

Em ngân nga câu tình yêu thương mến

Xuân trong em làm biếc cả lòng anh.

Tác giả: Lan Tran

Xuân đã về tươi thắm những màu hoa

Nghe vấn vương bồi hồi xao xuyến lạ

Rắc bên đời hương xuân dào dạt quá

Thật diệu kỳ cảm xúc cũng thăng hoa

Én nhạn về trời đất lại giao thoa

Mùa xuân đến ấp e hồng đôi má

Chút yêu thương tâm hồn như trẻ hóa

Thoáng mơ màng ai gửi gắm thiết tha

Thật nhẹ nhàng mà sâu lắng trong Ta

Gieo hy vọng cho đời xanh sắc lá

Tiếng chim hót dường như thêm rộn rã

Cánh mai vàng đưa tiễn cả mùa đông

Xuân đã về khỏa lấp nỗi chờ mong

Dệt ước mơ se duyên hồng tươi thắm

Nắng mỏng manh cho trời cao xanh thẳm

Lắng nghe mùa xuân về…

Say đắm…

Tổng hợp

Một vần thơ…!

Tuyển Tập Làm Thơ 7 Chữ Về Mùa Xuân Hay Nhất

Một chút mùa xuân ngời trong nắng

Hẹn gót chân em ở cuối đường

Em có nghiêng nghiêng bờ vai xuống

Để thấy mùa xuân như tóc vương.

Một chút mùa xuân còn đứng đợi

Em có kịp về giữa phố xa

Ngàn năm em vẫn cứ như là…

Em đến gọi hương nồng trong gió

Một chút mùa xuân rất tinh khôi

Nắng đến bên em rồi ở trọ

Mùa xuân hò hẹn giữa tim người.

Tác giả: Nguyễn Bính

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

Mẹ già chưa bán chợ làng xa

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”

Lòng thấy giăng tơ một mối tình

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh

Hình như hai má em bừng đỏ

Có lẽ là em nghĩ đến anh

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn

Em ngửa bàn tay trước mái hiên

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh

Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi

Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe

Mưa bụi nên em không ướt áo

Thôn Ðoài cách có một thôi đê

Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm

Em mải tìm anh chả thiết xem

Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em

Chờ mãi anh sang anh chả sang

Thế mà hôm nọ hát bên làng

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn

Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lụi trên đường về

Có ngắn gì đâu một dải đê!

Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Em giận hờn anh cho đến sáng

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì

“- Thưa u họ hát…” rồi em thấy

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay

Hoa xoan đã nát dưới chân giày

Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ

Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ

Ðể mẹ em rằng hát tối nay?

Ong bướm dập dìu trẩy hội xuân

Trời xanh khoe áo mới trong ngần

Cánh chuồn cõng nắng lang thang dạo

Hoa lá reo cười theo gió ngân.

Long lanh châu ngọc đậu trên cành

Mơn mởn mai đào nhú nụ xanh

Én liệng trời cao vui nắng mới

Xuân về rộn rã biết không anh.

Cau trắng trầu xanh vẹn ái ân

Tình chân son sắt mãi thơm nồng

Lòng em ngan ngát hương xuân ấy

Trao hết cho anh chẳng ngại ngần.

Anh thấy không anh nắng rất hồng

Nồng nàn như thuở ấy tân hôn

Nhìn em bỡ ngỡ anh âu yếm:

Yêu quá em tôi vợ của chồng!

Xuân này và cả những xuân sau

Mình vẫn bên nhau đến bạc đầu

Viên mãn ấm nồng vui hạnh phúc

Nghìn năm muôn kiếp mãi yêu nhau.

Thơ 7 chữ là một thể thơ quen thuộc và được các nhà thơ lựa chọn để sáng tác nên những tác phẩm thơ hay và giàu cảm xúc. Nội dung của thơ chữ 7 khá phong phú, thường viết về đề tài tình yêu đôi lứa hay tình yêu quê hương đất nước. Trong đó, cũng có nhiều nhà thờ đã làm bài thơ 7 chữ về mùa xuân hay và đặc sắc.

Tuyển tập làm thơ 7 chữ về mùa xuân hay nhất

Đông còn nằm vạ sau cuống lá

Đong đưa lạnh lẽo khẳng khiu cành

Mùa xuân len lén về ngang phố

Mây xám tương tư chút nắng hanh

Bỗng dưng chợt thấy môi em ngọt

Hồn ngất ngây theo gió đông tàn

Mưa Xuân tựa tấm màn sương mỏng

Buông kín khuê phòng em điểm trang

Thẹn thùng mộng ước em che dấu

Mùa xuân rộn rã ở trong lòng

Xuân này chàng đến trao quà cưới

Bẽn lẽn em chờ tự cuối đông

Em mặc chi áo dài màu đỏ

Làm tủi lòng đau chiếc lá khô

Vẫn ước mong mùa Xuân còn mãi

Để đời đời ta mãi yêu nhau

Ước gì đến được tinh cầu mới

Loài người chỉ có tuổi hai mươi

Tình yêu tha thiết từ nguyên thuỷ

Nhớ anh nhiều em chợt gọi Mùa Xuân

Thơ thẩn thời gian chắp cánh bay

Vẫn nhớ bóng ai đến hôm nay

Mùa xuân đã tới mùi hoa lá

Vẫn chờ đóa hoa mà chẳng may

Thơ thẩn thời gian chắp cánh bay

Từng trạm thương tiếc sao giải bày

Mùa xuân đã thơm mùi hương khói

Chợt thương chợt gọi chợt tỉnh say

Thơ thẩn thời gian chắp cánh bay

Dù cho bóng em đã phai gầy

Mùa xuân đã đêm mùi xa vắng

Đâu ai bên cạnh vẫn cầu may

Thơ thẩn thời gian chắp cánh bay

Sợ bóng em xa sợ đổi thay

Mùa xuân thăm viếng bao lần thiếu

Phòng ngủ lạnh lẽo nói sao đây.

Cập nhật thông tin chi tiết về Tuyển Tập Thơ Cúng Dường Mùa Phật Đản trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!