Xu Hướng 2/2024 # Trang Thơ Chủ Nhật: Mẹ Hiền Ơi, Con Đã Về Thăm # Top 9 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Trang Thơ Chủ Nhật: Mẹ Hiền Ơi, Con Đã Về Thăm được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

THƠ TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN

Tặng các anh lính biển giữ biên cương

Tạm biệt em anh lên đường giữ đảo

Giữa trùng khơi chỉ thấy sóng bạc đầu

Gió rú gào báo tin từng cơn bão

Vẫn oai hùng chao lượn cánh hải âu.

Từng đợt sóng kết thành chùm hoa biển

Trắng tinh khôi như thuở áo học trò

Ngày tan trường chưa trao lời ước hẹn

Dõi theo người lòng sao mãi ngẩn ngơ.

Hành trang anh có tình em trong đó

Nụ cười xinh và ánh mắt dịu dàng

Chưa kịp nắm bàn tay ai bé nhỏ

Lá thư tình còn viết vội dở dang.

Tạm biệt em anh lên đường giữ biển

Tàu anh đi có sao sáng dẫn đường

Cột mốc biên cương qua từng hải lý

Cuộc hành trình gìn giữ đảo quê hương.

Đồng đội anh những chàng trai rất trẻ

Trên boong tàu say hát bản tình ca

Trong trái tim có tình yêu biển đảo

Cùng người thương dù đang ở thật xa.

Giữa phong ba tiếng sóng vỗ tứ bề

Hoa biển trắng mang tình anh lính trẻ

Em yêu ơi! Xin hãy đợi anh về.

MẸ VẪN NGỒI BÊN BỜ BIỂN ĐÔNG

Mẹ vẫn ngồi bên bờ biển Đông

Chờ tin con se thắt cả lòng

Ngày ra đi hẹn về thăm mẹ

Qua bao mùa mưa nắng bão dông.

Dáng mẹ gầy bóng đổ liêu xiêu

Mòn mắt trông từng đợt thủy triều

Ngỡ chân con băng qua trảng cát

Như ngày nào thốt tiếng mẹ yêu.

Mẹ nào hay trùng khơi nổi sóng

Bãi san hô con đã yên nằm

Lời thì thầm gởi theo chim biển

Mẹ hiền ơi con đã về thăm.

Hoa muống biển nở trên mộ gió

Hàng phi lao tiếng sóng rì rào

Đợi con về sửa ngôi nhà dột

Thiếu hơi người bếp lửa hư hao.

Mẹ vẫn ngồi bên bờ biển Đông

Biển vẫn xanh ôm sóng vào lòng

Người lính trẻ thôi không về nữa

Hồn hòa vào cây cỏ núi sông.

CHO TÔI MƠ GIẤC MƠ PHÙ ĐỔNG

Cho tôi mơ giấc mơ Phù Đổng

Qua một đêm sức mạnh thần kì

Tin báo dữ bay nhanh làng Gióng

Tiếng sứ truyền theo tiếng ngựa phi.

Cho tôi mơ tiếng trống Mê Linh

Lễ tế cờ trước khi ra trận

Lưỡi gươm thiêng truyền lệnh xuất binh

Lũ giặc sợ kinh hồn bạt vía.

Cho tôi mơ trùng dương cưỡi sóng

Chém cá kình giữa chốn biển khơi

Ai dám bảo đàn bà yếu bóng?

Cũng có khi lấp biển vá trời.

Cho tôi mơ sóng dậy Bạch Đằng

Trên cọc nhọn còn tươi máu đỏ*

Chiến công xưa tạc dấu ngàn năm

Chui ống đồng trốn không kịp thở.

Cho tôi mơ cành đào ngày tết

Vẫn nở hoa giữa đất Thăng Long

Chiến bào còn vương mùi khói súng

Giặc kinh hoàng hai tiếng Quang Trung.

NGƯỜI về cùng đàn con ra trận

Ngựa sắt thành chiến hạm tàu bay

Nơi biển Đông kẻ thù gây hấn

Trận cuối nầy đáy biển chôn thây.

*Đằng giang tự cổ huyết do hồng (Giang Văn Minh)

Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà

Mẹ ơi! Con muốn về nhà

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Thanh xuân ấy đã từng có những tháng ngày chông chênh, những tháng ngày cô đơn đến nghẹt thở. Công việc, tình cảm, các mối quan hệ xã hội cả những mối lo cơm áo gạo tiền,… tất cả làm con chùn bước. Ừ! cuộc đời này vô vàn những sóng gió, và con thực sự đã đủ lớn, đủ lớn để mong bé lại… như ngày hôm qua.

Có lẽ, thành phố không bé như mẹ vẫn thường nói, thành phố rộng lớn quá, con thấy mình cô đơn lạc lõng đến lạ! Ở đây, con đã nếm mùi thất bại của một đứa chân ướt chân ráo bước vào đời. Con từng mơ tới sân ga và những chuyến tàu, con cứ nghĩ chuyến tàu đó sẽ thú vị lắm, hạnh phúc lắm. Nhưng mà… thực ra có những sân ga không như lòng đã nghĩ.

Đôi đũa thần trong câu chuyện cổ tích mà bà thường vẫn kể, bây giờ con mới biết là nó không có phép thuật. Những mộng tưởng của thời áo trắng, khi bước vào đời mới biết nó thật khó để mà thực hiện. Ra trường, vẫn không thể tìm cho mình một công việc ổn định, một định hướng rõ ràng cho tương lai, cũng chẳng có một điều gì đó để mình bất chấp mà thực hiện. Con đã tự trấn an bản thân, rằng con sẽ làm được, chắc chắn con sẽ làm được. Chắc có lẽ, con sinh ra là con gái, nhưng lại cố gắng sống cuộc đời của một đứa con trai, cố chấp, mạnh mẽ và không cần ai thương hại.

Mẹ biết không? Con không muốn kể cho ai nghe về những sự thất bại. Nhưng con gái mẹ thực sự đã thất bại. Con thất bại vì không thể làm tốt công việc mình chọn, thất bại vì không thể can đảm bỏ ngang những gì mình không thích, thất bại vì không thể giữ gìn những mối quan hệ xung quanh, và thất bại vì không thể làm mẹ vui lòng.

Thành phố những ngày đổ mưa, những cơn mưa rào bất chợt, lái xe trên đường, mưa tạt mạnh vào mặt làm con cay mắt. Con thấy mình nhỏ bé quá! Con thấy như mình chưa bao giờ may mắn trong bất kỳ chuyện gì. Rồi con sẽ làm được gì khi hôm nay con vẫn đang loay hoay với những quyết định sai lầm?  Con thực sự mất phương hướng với chính cuộc đời mình. Đứa con gái tự tin bản lĩnh của mẹ ngày hôm nay thực sự yếu lòng. Con từng nghĩ mình có thể làm tốt mọi chuyện, sẽ có thể dễ dàng kiếm một công việc để theo đuổi ước mơ, sẽ có thể tự gồng gánh dù đó là những điều khó khăn nhất. Nhưng không mẹ à! Con không làm được, cuộc đời ngoài kia nhiều chông gai khiến con gục ngã. Con sợ thất bại, con sợ cả sự trưởng thành.

Hồi bé, con đã ước mình lớn thật nhanh để đi đến nơi mình thích, hết mình theo đuổi ước mơ và kiếm thật nhiều tiền. Lớn lên rồi, vấp ngã rồi, cô đơn rồi, yếu đuối rồi lại muốn trở về làm trẻ dại. Con cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để gồng gánh, đủ kiên cường để vượt qua. Nhưng không, con đã khóc! Con yếu đuối đến mức tức giận, tức giận vì nghĩ rằng mình thật vô dụng. Cố gắng bon chen để sống với thành phố, nhiều khi nhịp sống ở chốn phồn hoa làm con nghẹt thở. Một ngày dài mệt mỏi, về đằm mình trong giấc ngủ mê man, con chỉ mong giấc mơ sẽ đưa con trở về quá khứ, trở về cái ngày con còn hồn nhiên ngồi sau bóp ga xe đạp mẹ đèo.  Ở đó chẳng biết lo toan phiền muộn, chẳng có cô đơn sợ hãi. Con sợ khi nghĩ về mình của nhiều năm sau nữa, liệu lúc đó con có được gì khi ngày hôm nay con vẫn còn đi lạc?

Con không biết mình sẽ cố gắng được tới đâu, chỉ biết rằng ngày hôm nay con vẫn đang chạy đua với cuộc đời. Đôi chân con rã rời quá, đôi khi con đã muốn dừng lại, muốn buông bỏ mọi thứ, bỏ cả 2 từ “ước mơ”. Có những thời khắc, áp lực quá, chông chênh quá, sợ hãi quá, con chỉ muốn nép mình vào một chỗ tối tăm để cho mọi buồn bực theo dòng nước mắt mà tuôn ra, không để cho ai thấy mình đang yếu đuối, không một ai cả. Rồi những lúc con yếu lòng nhất, chông chênh nhất cả những lúc sợ hãi nhất, những lúc đó không ai vỗ vai để con mạnh mẽ vượt qua những thương tổn, không một ai nói với con: “Rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi!”.  Con một mình gặm nhấm những khó khăn đến và đi trong cuộc đời mình. Con thật đáng thương đúng không?

Mẹ từng nói với con: “Đến một lúc nào đó, sẽ có người đến nắm tay con, cùng con đi qua những khó khăn thăng trầm trong cuộc sống, người đó sẽ bên con và yêu thương con trong suốt quãng đời còn lại”. Vậy mà khi con đã đi qua một nửa đường thanh xuân, ngoái đầu nhìn lại vẫn chưa xuất hiện một người như thế, hiện tại lại càng không. Hôm nay con vẫn đang độc bước trên chặng đường dài, dù cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, bất cần đến mấy, con cũng đã từng lạc lõng, cô đơn trong chính sự mạnh mẽ của mình. Thực ra, con vẫn có thể  một mình gồng gánh. Chỉ là giá như ai đó có thể ôm con trong những phút giây con yếu đuối nhất, có thể ngồi bên cạnh con để con có dũng cảm bước tiếp trên chặng hành trình mà con đã chọn.

Có lẽ con đã sai khi nghĩ rằng một mình vẫn ổn, những tưởng bản thân có thể tự mình vượt qua tất cả mọi khó khăn đến trong cuộc đời. Nhưng rồi đến một ngày, khi mọi cố gắng để trở nên bất thành, khi khó khăn làm mình chùn bước. Khi không còn sức để gắng gượng lúc đó mới cần một ai đó, cần một sự cứu rỗi từ sự an ủi, từ lòng tin từ lòng thương cảm.

Nhưng mẹ à!  “Tình yêu” đối với con có là một món đồ xa xỉ. Dù cho con có cố gắng tìm mua  thì vẫn lo sợ không giữ được nó. Tuổi trẻ của con, chưa có gì trong tay, sự nghiệp con chưa tự tin tạo dựng, lấy gì để bảo vệ và chăm chút cho nó đây?

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Rồi con sẽ ổn thôi! Chỉ là hôm nay con đang chông chênh lắm, hôm nay con muốn về nhà. Con muốn ngắm thật kỹ những vết chân chim đã hằn lên đôi mắt Mẹ, con muốn nhổ hết những sợi tóc bạc trên mái đầu phong sương của Ba, con không muốn tin rằng ba mẹ đã già. Con đã từng hứa với bản thân mình rằng, sẽ phải thành công trước khi ba mẹ già đi, vậy mà khi ba mẹ đã đi hết hơn nửa đời người, con vẫn còn yêu đuối, vẫn còn loay hoay trong những quyết định sai lầm.

Con chùn bước quá!

… Không sao đâu, chỉ hôm nay thôi, cho con yếu đuối thêm một lần này nữa thôi, ngày mai con sẽ lại kiên cường. Sẽ lại mạnh mẽ và bất cần như những tháng năm trước đó. Và con vẫn tin rằng nếu con cố gắng bước những bước thật chắc trên con đường mình chọn, sẽ có người đứng đợi con, nắm tay con vượt qua mọi gian nan đến trong cuộc đời. Con sẽ mua được món đồ xa xỉ đó, sẽ bảo vệ và chăm chút nó như mẹ đã từng làm. Con hứa đấy!

Oanh Lê

Mẹ Ơi, Con Đã Già Rồi. Đêm Nằm Nhớ Mẹ , Khóc Như Trẻ Thơ

Mẹ ơi, con đã già rồi. Đêm nằm nhớ mẹ , khóc như trẻ thơ !

Mẹ thương yêu , con muốn nói với mẹ rằng : Con yêu Mẹ hơn tất cả những gì mà con đã từng yêu thương trong đời .

By

Kim Yến

September 26 at 4:00 pm

Mẹ thương yêu của con

Từ nơi xa xôi nửa vòng trái đất, con xin gửi về mẹ tất cả những thương yêu nhung nhớ tận trái tim con. Đứa con của mẹ , đã từng thất bại trên đường đời nhưng luôn được mẹ thương yêu chở che và an ủi

Mẹ thương yêu , con muốn nói với mẹ rằng : Con yêu Mẹ hơn tất cả những gì mà con đã từng yêu thương trong đời .

Câu nói này con đã muốn thổ lộ với mẹ hằng vạn lần , từ lúc còn son trẻ sống cận kề bên mẹ . Hay bây giờ con gái mẹ đã trở thành bà Ngoại,  thế mà con vẫn chưa có dịp nào được nói ra

Ước gì ngay lúc này, con được ngồi  bên mẹ , được ôm cánh tay gầy guộc , nhìn vào đôi mắt hết còn tinh anh của mẹ và kể cho mẹ bao nổi niềm của đứa con gái của mẹ …giờ luống tuổi nhưng mỗi chiều nơi xứ người,  luôn luôn ngồi nhớ mẹ …

Mẹ, người đàn bà vĩ đại nhất trong gia đình mình, mẹ đã làm cánh  cò tảo tần nuôi nấng 12 đứa con vô tâm . Anh chị em con lớn lên nương  nhờ vào sự hy sinh lo lắng của mẹ .Cùng nhau trưởng thành trong sự thương yêu đùm bọc của mẹ . Và khi đủ lông cánh ..lần lượt từng người thành lập gia đình , sống đời sống riêng , và  thản nhiên rời xa mẹ….

Lúc con về lại quê hương thăm mẹ … Ngồi  trên máy bay con cứ mơ rằng .. về tới nhà , con  sẽ sà vào lòng mẹ kể lể với mẹ thật nhiều , và nói cho mẹ nghe câu … con yêu mẹ …. Nhưng khi gặp mẹ bổng dưng con lại không thốt nên lời , chỉ biết ôm mẹ và khóc …Giờ đây trí nhớ của mẹ đã không còn minh mẫn , thời gian đã lấy đi ở mẹ ký ức. Nhưng tình thương yêu lo lắng cho con cái vẫn còn , với những câu hỏi ân cần : Con ăn cơm chưa…? Nhà con giờ ở đâu, có xa lắm không . Con có khoẻ không , có vui không ?

Những câu hỏi khiến lòng con đau nhói  , mẹ ơi ….Mẹ đã quên …quên luôn nổi muộn phiền xưa, quên tất ca những  gì mà cuộc đời bất công phủ chụp , khiến đôi vai mẹ nặng oằn chua xót … Nhưng lạ thay, mẹ không quên  con .. đứa con xa xôi nhất của mẹ …

Rồi đến ngày con chia tay mẹ để trở về tổ ấm riêng bên kia bờ đại dương. Mẹ cũng lại dặn dò con đủ thứ giống như thời con còn nhỏ dại . Dù đến đứa cháu  ngoại mà mẹ từng  yêu thương , từng khóc ngất khi  chia tay nó . Mẹ cũng không còn nhớ ra tên cháu nữa .Nhưng mẹ vẫn nhớ con trong thấp thoáng trí nhớ vụn dại .

Và một lần nữa, nước mắt  con lại chảy ngược vào lòng … khi con biết rằng khi sức khoẻ niềm vui ước mơ tuổi thanh xuân của mẹ không còn hiện hữu, ngày chia tay mẹ vĩnh viễn đã sắp gần kề

Con nhớ hoài cái dáng hao gầy của mẹ mỗi chiều ngồi bên khung của sổ , nhìn xuống dòng sông nơi con nước lặng lờ trôi .Khái niệm thời gian đã không còn hiện hữu , sao dáng ngồi của mẹ cô đơn  đến vậy , lẻ loi đến thế .  …Mẹ có những  12 đứa  con  và gần 40 đứa cháu. Nhưng mẹ vẫn ngồi đó hiu quanh lẻ loi một mình … Có ai trong đàn con cháu nghỉ  và nhớ về người phụ nữ này không ? Nguoi đàn  bà một đời cam chiụ , chỉ biết hy sinh cho gia đình..?  Và chính con , con còn có thể làm gì cho mẹ của con đây ?

Mẹ ơi … con đã già rồi .. còn ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ  con…

Mẹ ơi con yêu mẹ … yêu mẹ nhiều lắm … mẹ ơi! 

Mẹ Ơi Đừng Bỏ Con

∼∗♥∗∼

Mẹ ơi đừng bỏ con

Trời sinh con một kiếp người, Bên mẹ tựa như một giấc mơ. Hạnh phúc khi con là con mẹ, Được sinh ra vòng tay mẹ hiền.

•••

Mơ ước được ngắm trời gió mây, Tự hào khi chỉ là giọt máu. Kiếp người con sắp thành cơ thể, Cạnh mẹ trả đủ hiếu sinh thành.

•••

Nhưng đau đớn xé nát thân con, Từng chi chít con càng khó chịu. Mẹ ơi như ngàn dao đâm thấu. Giọt sương rơi khỏi cành lá xanh.

•••

Mẹ ơi con chính là con mẹ, Đau lắm từng tiếng nấc lòng con. Nỡ lòng cắt máu tan mây khói, Tiếng mẹ chưa cất được thành lời.

•••

Bay giữa chân mây không hình dáng, Ngay cả hình hài vẫn chưa thành. Mẹ ơi con chưa kịp báo hiếu, Đành chấm dứt hết một kiếp người.

•••

Con đau đau lắm mẹ có hay, Tiếng gọi mẹ khó khăn biết mấy. Con mất mẹ như sương rơi rớt, Mẹ mất con mẹ nhớ con không?

•••

Con lạc lõng khắp bốn phương trời, Chưa kịp mở mắt ngắm nhìn ai. Hình hài nhỏ bé đầy vô tội, Biến khỏi thế gian cùng gió mây.

•••

Mẹ ơi con cần hơi ấm mẹ, Bên mẹ chưa tròn một tháng nguyên. Trước mắt con chỉ toàn đen tối, Thoáng rơi lệ trước kiếp con người.

Con ơi mẹ ngàn lời tạ lỗi, Trách mẹ không thể bảo vệ con. Gia đình xã hội không chấp nhận, Đành cam chịu giết chết con tôi.

•••

Tiếng khóc con than oán hằng đêm, Trằn trọc thao thức lòng bấn loạn. Ngây dại khi con bị đứt rời, Đứng nhìn con khóc không thành tiếng.

•••

Hướng về con đau khổ xót thương, Hình hài con mẹ không nhìn thấy. Mất con mẹ khổ biết nhường nào, Trách mẹ không đủ sức nếu con.

•••

Cắt đứt con khút ruột liền da, Làm sau khi con đi mãi mãi. Hơi ấm vòng tay dòng sữa ngọt, Còn đâu tiếng khóc của con thơ.

•••

Chiều chiều nhìn ra đầu ngỏ vắng, Nụ cười của đứa trẻ thơ ngây. Ầu ơ tiếng ru đầy thương cảm, Gọi mẹ đi con ấm cả lòng.

•••

Từ nay mẹ không còn con nữa, Ngu dại lầm lỡ lòng day dứt. Thiên chức làm mẹ đã không còn, Tội này nặng hơn cả núi xanh.

•••

Con tôi xa mãi tầm tay với, Mẹ giờ chỉ biết hận bản thân. Siết tay nước mắt rơi lã chã, Làm sau giải hết nổi nghiệp này.

•••

Bước thê lương tìm về cửa Phật, Xám hối tịnh tâm giải ưu tư. Nhưng đứng trước phật tự hổ thẹn, Tội nghiệp này giết chết con tôi.

Thi Thi

∼∼∗♥∗∼∼

Lời Bài Hát Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ Nhiều Lắm

Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm lyric

Nhạc sĩ sáng tác: Hải HoàngCác ca sĩ: Phương TrinhThời gian sáng tác: Ngôn ngữ chính của bài hát: Việt Nam

Cài làm nhạc chờ (trực tiếp)

Khi còn thơ con luôn hỏi Mẹ.

Mum! Mẹ thương con có nhiều không.

Nhưng Mẹ không lên tiếng trả lời mà ôm con ấp trong lòng bình yên vòng tay yêu thương..

Sau nhiều năm khi con lớn lên câu hỏi xưa không hỏi Mẹ nữa..

Con càng khôn lớn hơn.

Mẹ già yếu hơn và lo hơn….

Có những lúc thấy con lầm lỗi bắt con ngồi nghe bao nhiêu câu mẹ khiển trách.

Con giận không nói chỉ quay bước đi dỗi hờn..

Con biết lúc đó.

Mẹ buồn lắm buồn vì con.

Con xin lỗi Mẹ.

Mẹ hãy tin con..

Mẹ hãy yên giấc ngủ sớm khuya đã mệt.

Mẹ yêu ơi hãy yên tâm cho con vì nay con đã lớn.

Đã lâu lắm rồi vẫn chưa nói được.

Mẹ yêu ơi con yêu Mẹ nhiều lắm….

Xưa, mẹ nâng cho con bước đi.

Nay, con đi chỉ có mình con.

Con đã biết đúng sai.

Mẹ ơi hãy tin đường con đi..

Có những lúc thấy con lầm lỗi bắt con ngồi nghe bao nhiêu câu mẹ khiển trách.

Con giận không nói chỉ quay bước đi dỗi hờn.

Con biết lúc đó Mẹ buồn lắm buồn vì con.

Con xin lỗi Mẹ.

Mẹ hãy tin con….

Dù con có khôn lớn thì Mẹ mãi là người.

Mẹ của con….

Mẹ hãy yên giấc ngủ sớm khuya đã mệt.

Mẹ yêu ơi hãy yên tâm cho con vì nay con đã lớn.

Đã lâu lắm rồi vẫn chưa nói được.

Mẹ yêu ơi con yêu Mẹ nhiều lắm….

Về lời bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm

Lời bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm – Hải Hoàng (Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm – Hải Hoàng lyrics) được cập nhật đầy đủ tại tainhacchuong.org.Nếu bạn thấy lời bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm cũng như các thông tin về tác giả- nhạc sĩ sáng tác, ảnh bản nhạc, ngôn ngữ/ thời gian sáng tác hay ca sĩ thể hiện bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm không chính xác hoặc chưa đầy đủ, chúng tôi rất cảm ơn nếu bạn đóng góp qua gửi lời bình hoặc liên hệ với ban quản trị website qua phần hỗ trợ trực tuyến.Ở phía dưới lời bài hát là danh sách nhạc chuông bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm, bạn cũng có thể sử dụng công cụ tìm kiếm ở box phía trên theo từ khóa (“Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm”)

Khi bạn sử dụng thông tin về bài hát “Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm”, vui lòng ghi rõ nguồn chúng tôi khóa tìm kiếm:Lời bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm – Hải Hoàng, Lời bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm- Phương Trinh, Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm Lyric, nhạc sĩ sáng tác bài hát Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm, Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm lời bài hát – tác giả bài hát Hải Hoàng, lyric Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm – composer Hải Hoàng Loi bai hat Me oi con yeu me nhieu lam – hai hoang, Me oi con yeu me nhieu lam Lyric, thoi gian sang tac Me oi con yeu me nhieu lam, Me oi con yeu me nhieu lam loi bai hat – tac gia- nhac si sang tac Hải Hoàng, lyric Me oi con yeu me nhieu lam – Hải Hoàng writer

Tải Bài Hát Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ

Với Ca khúc Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ do ca sĩ Lân Huang, Joony Poo thể hiện, Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát Me Oi Con Yeu Me mp3, playlist/album, MV/Video Me Oi Con Yeu Me miễn phí tại NhacVietNam.Mobi.

Bài hát: Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ – Lân Seven, Joony Poo

Ver 1: Lig (Lân seven) Ngày xưa khi ngây thơ nó không nhận ra tình thương của meChe chở hy sinh tất cả cho đàn con thì cũng chỉ có mình mẹLo cho con từng miếng ăn từng cái học…mong con được thành tàiDù thân có bị hao mon…vẫn là chổ dựa tinh thần vì tương laiNgười đã lặng lẽ chúng tôi gánh nặng chua xót và niềm đâuBa đã qua đời sau một cơn bão từ lúc nó mới lên 6Mẹ dắt theo 2 anh em nó lên thành phố để kiếm sốngMột ngày 3 bữa…cho con no ấm…là thứ mẹ nó luôn mongCứ như vậy gia đình nó đã đi xin ăn được 3 nămNó cố gắng học thật giỏi …với mơ ước sau này cho mẹ cái tổ ấmNhưng một buổi sáng nó phái hiện có điều gì khác lạNhìn qua tấm chăn rách nó không nhìn thấy em nó đâu cảMẹ nói em đã đem cho người khác…và sau này sẽ không vềNó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em nó vềMẹ nước mắt lưng tròng mặc cho nó cứ lôi cứ kéoTừ đó trở đi nó có tâm sự và cảm thấy câm ghét mẹ lắm

Hook: Joony Poo + Lig (Lân seven) Mẹ ơi! Giờ con biết con đã saiVà mẹ ơi! Xin lỗi mẹ! cho con 1 lần để sửa sai.“Bao hi sinh, cho con hạnh phúc, mẹ iêu ơi, nay còn đâu?Nước mắt rơi mỗi đêm, lòng con không sao ngủ yênVì khi con nhận ra, tình mẹ bao la, thì lúc đó biết tìm mẹ ở đâu?”Con biết tất cả mẹ làm cũng đều là vì chúng conGiờ đây con đã nhận ra xin mẹ đừng rời xa chúng conXin mẹ đừng đi…đừng để âm dương kia cách biệtMẹ ơi con phải làm gì xin mẹ hãy nói cho con biết“Bao ngày qua mẹ hy sinh vì đàn conLo cho vì tương lai chúng conMong cho con luôn được thành công”Lúc mẹ đi mẹ vẫn luôn nở nụ cười hạnh phúc vì chúng con “Mẹ Ơi! Con Yêu Mẹ”

Ver 2: Lig (Lân seven) Lúc nó đi học nó luôn là học sinh xuất sắc nhấtNhưng khi về nhà nó chưa từng gọi tiếng mẹ bằng lòng chân thậtCàng ngày nó còn ghét và khinh thường mẹ nó hơnTrong lòng mẹ tuy buồn nhưng cũng không tỏ ra thấy đâu đớnSau 4 năm học đại học…nó đi làm và tìm được một công việcĐã tìm được đứa em trai bị thất lạc…sau bao năm cách biếtAnh em nó đều không thích mẹ…Những lúc mẹ buồn mẹ bệnh cũng không hỏi han lo cho mẹCuối cùng khi mẹ nằm trên giường chẳng ăn được một hạt cơm2 Anh em túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ là đâu thươngKhi lúc lâm trung mẹ nói ” Mẹ biết các con rất hận mẹ” vàNhưng mẹ biết mẹ đang làm gìMẹ muốn chu cấp cho anh trai con để thây đổi vận mênh gia đình của chúng taKhổ mẹ cũng than đến phút cuối khi mẹ ra điVà khoảng khắc này nó đã hiểu sự chu đáo và dũng cảm của mẹAnh em nó ôm mẹ khóc và nói…mẹ ơi con xin lổi mẹ

Hook: Joony Poo + Lig (Lân seven) Mẹ ơi! con xin lổi vì mẹ chữ hiếu kia con chưa trọnMẹ ơi! con xin lỗi vì tất cả mẹ làm vì chúng con“Mong cho con luôn được thành côngDù cho mẹ gánh bao niềm đâuYêu thương kia còn đóNhưng người đã mãi xa rồiCon nay đã nhậnXin mẹ đừng vội xa”Tình yêu mẹ dành cho con, không gì có thể sánhĐôi vai nhọc nhằn, trách nhiệm gia đình mẹ phải gánh.Những đều đó, ngày xưa, tại sao con không nhận raĐể giờ đây nước mắt ngẹn ngào mới biết tiếc thương cho người mẹ vất vả“Bao gian lao mẹ nuôi con nên ngườiNhìn mẹ con đi xa mà con không nói nên lờiGiờ đây phải làm sao, khi mẹ đi xa mãi”Xin lỗi mẹ con không thể làm được gì chỉ biết thốt lên 2 tiếng “Mẹ ơi!”

Cập nhật thông tin chi tiết về Trang Thơ Chủ Nhật: Mẹ Hiền Ơi, Con Đã Về Thăm trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!