Bài Văn Tả Mẹ Của Em Lớp 2 Hay

Làm 1 bài văn tả mẹ không quá khó​

BÀI VĂN TẢ MẸ EM LỚP 2 Mẹ em không phải là cô giáo hay làm công việc của bác sĩ như mẹ của nhiều bạn khác trong lớp. Mẹ chỉ là một nông dân chân chất thật thà quanh năm gắn bó với đồng ruộng. Năm nay mẹ đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ có vẻ già hơn so với tuổi của mình bởi những ngày tháng dãi nắng dầm sương ngoài đồng lúa. Đôi bàn tay của mẹ thô ráp cùng làn da hơi nhăn, nhưng với em bàn tay đó rất đẹp. Đôi bàn tay ấy đã làm việc vất vả cực nhọc để nuôi em khôn lớn, đôi bàn tay ấy đã bế em âu yếm vỗ về những ngày còn thơ bé. Gương mặt mẹ mang đậm dấu vết của thời gian nhưng đôi mắt luôn tràn ngập vui vẻ mỗi khi thấy em, nụ cười hạnh phúc trên môi mẹ lại không khiến em thấy mẹ xấu chút nào. Mẹ đẹp theo cách của riêng mẹ. Mẹ em có giọng nói dịu dàng và ngọt ngào, chính giọng nói ấy đã hát ru em mỗi trưa hè nắng nóng và mỗi đêm dài. Mẹ chưa bao giờ mắng em cả, mỗi khi em làm gì sai, mẹ đều nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai của em và thủ thỉ nói với em rằng lần sau đừng như thế nữa. Mẹ đã vì em mà vất vả rất nhiều. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để làm mẹ yên lòng và để sau này có thể chăm sóc, đền đáp công lao to lớn của mẹ. Em rất yêu mẹ em.

Mẹ luôn dành tình cảm tốt đẹp nhất dành cho con của mình​

BÀI VĂN TẢ MẸ EM 2 Trong gia đình, người em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ em là một người phụ nữ dịu dàng và đằm thắm, mang vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Giọng nói của mẹ dễ nghe, luôn mang theo yêu thương trìu mến mỗi khi nói chuyện với em. Đôi mắt của mẹ cũng luôn tràn ngập tình yêu và hạnh phúc. Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, mái tóc mẹ cũng đã dần xuất hiện những sợi bạc khó thấy. Mỗi lần em được điểm cao hay làm được việc tốt, đôi bàn tay hơi gầy của mẹ lại ở trên tóc em nhẹ nhàng vuốt ve hay cho lời khen. Mẹ em là một người phụ nữ rất đảm đang. Công việc nhà vào tay mẹ đều được thực hiện cẩn thận. Mỗi tối mẹ đều chuẩn bị một bữa cơm thật ấm cùng cho cả gia đình. Căn nhà nhỏ dưới sự chăm lo của mẹ lúc nào cũng tràn ngập niềm vui và tiếng nói tiếng cười rộn ràng. Mẹ vì em, vì gia đình mà đã vất vả cực nhọc rất nhiều. Bởi vậy mỗi khi rảnh rỗi, em lại đỡ đần mẹ trong công việc nội trợ. Em hứa sẽ cố gắng học thật giỏi và nghe lời mẹ để mẹ không bao giờ phải buồn bã vì em.

BÀI VĂN TẢ MẸ EM 3 Mẹ là người em yêu nhất trên đời này bởi mẹ đã vất vả sinh em ra, nuôi em khôn lớn và dạy em những bài học đạo lý làm người. Mẹ em là một bác sĩ nên khi có những ca cấp cứu, mẹ thường về rất khuya. Mẹ thường xuyên phải ở lại trực rất muộn nên từ khi còn bé, em không được gặp mẹ nhiều. Bà nội kể mỗi khi về nhà là ngay lập tức mẹ qua chăm sóc và chơi đùa với em dù rằng mẹ đã rất mệt mỏi. Mẹ luôn nở một nụ cười dịu dàng và hạnh phúc mỗi khi thấy em bởi mẹ nói em là đứa con mẹ thương yêu nhất, là kết tinh tình yêu của bố và mẹ. Đuôi mắt mẹ đã có dấu vết của thời gian nhưng tâm hồn mẹ thì không. Mẹ là một người phụ nữ yêu đời và lạc quan. Căn nhà lúc nào cũng được trang hoàng đẹp đẽ bởi những bông hoa dù phần lớn thời gian mẹ đều dành cho bệnh nhân. Em rất thương mẹ và luôn cố gắng đỡ đần mẹ những việc trong khả năng của mình để mẹ đỡ vất vả hơn. Em mong mình lớn thật nhanh để có thể đền đáp công lao to lớn của mẹ, đền đáp lại tình yêu thương to lớn mẹ đã dành cho em từ thở ấu thơ.

Cảm Nhận Ý Nghĩa Khổ 2 Bài Thơ Viếng Lăng Bác

Ý nghĩa khổ 2 bài thơ “Viếng lăng Bác”

Mở bài:

Sau ngày đất nước giải phóng, một năm sau, Viễn Phương và đoàn cán bộ miền Nam mới có dịp ra thủ đô Hà Nội viếng lăng Bác. Biết bao nhớ thương dồn nén bấy lâu khiến nhà thơ vô cùng xúc động khi đứng trước lăng Người. Đây là làn gặp gỡ đầu tiên giữa nhà thơ và vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Hoàn cảnh gặp gỡ quá đặc biệt càng khiến cho nhà thơ ngậm ngùi cảm thương. Khổ 2 bài thơ Viếng lăng Bác đã thể hiện trọn vẹn tình cảm mến yêu và tự hào của nhà thơ đối với Bác Hồ, đối với dân tộc. Từ hình ảnh hàng tre kiên trung bất khuất, nhà thơ cảm tưởng về Người với niềm kính trọng vô hạn:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân… “

Thân bài:

Có thể thấy, khổ thơ 2 là sự tiếp nối mạch cảm xúc ở khổ thơ 1, thể hiện niềm xúc động dạt dào, mãnh liệt, thành kính và thiêng liêng của nhà thơ khi đứng trước lăng. Hai câu thơ đầu, nhà thơ sử dụng hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ để nói lên sự vĩ đại của Bác, lòng tôn kính của nhà thơ đối với Bác. Hai câu thơ sau tác giả sử dụng cách so sánh ngầm mới lạ để thể hiện tấm lòng tiếc thương, sự gắn bó của nhân dân đối với Bác. Theo đoàn người, tác giả vào thăm lăng Bác, nhà thơ nhìn thấy:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

Mặt trời “ngày ngày đi qua trên lăng” là mặt trời của thiên nhiên vũ trụ, nguồn sáng lớn nhất, rực rỡ và vĩnh hằng của thế gian. Nhưng mặt trời ấy còn thấy và nhận ra một mặt trời khác, “một mặt trời trong lăng rất đỏ”. Mặt trời trên cao được nhân hoá, nhìn “mặt trời trong lăng” bằng đôi mắt của lòng ngưỡng mộ và nhan từ. Một hình ảnh chứa bao sự tôn kính đối với Bác Hồ vĩ đại!

Bằng hình ảnh ẩn dụ nhà thơ đã ví Bác là mặt trời. Người là mặt trời đỏ rực rỡ màu cách mạng sẽ mãi chiếu sáng đường chúng ta đi bằng sự nghiệp của Người. Người là nguồn sưởi ấm bất tận, là nguồn sáng vĩnh hằng chiếu rọi con đường chúng ta đi. người là hội tụ tinh anh của trời đất và tỏa sáng đến tương lai. Đây là nét nghệ thuật ẩn dụ đầy sáng tạo của tác giả. Hình ảnh ẩn dụ: “Mặt trời trong lăng rất đỏ” vừa nói lên sự vĩ đại của Bác Hồ, vừa ca ngợi công lao to lớn của Bác, vừa thể hiện sự tôn kính của nhân dân, của tác giả với Bác.

Độc đáo hơn, nhà thơ còn sáng tạo một hình ảnh khác để ca ngợi Bác.

“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân… “

Hình ảnh dòng người đi trong thương nhớ lại kết lại thành những trành hoa chỉ là hình ảnh tả thực so sánh những dòng người xếp lại thành hàng dài vào lăng viếng Bác trông như những tràng hoa vô tận. Nó còn có nghĩa tượng trưng: cuộc đời của họ đã nở hoa dưới ánh sáng của Bác, đó là hoa của chiến công, hoa của thành tích, hoa của lòng người.

Những bông hoa tươi thắm ấy đang đến dâng lên Người những gì tốt đẹp nhất. Dâng lên bảy mươi chín năm tuổi  đẹp như bảy mươi chín mùa xuân và đã làm ra những mùa xuân cho đất nước, cho con người của Bác. Hình ảnh hoán dụ này vừa đẹp vừa mới lạ, thể hiện tình cảm thương nhớ, kính yêu và sự gắn bó của nhân dân với Bác.

Kết bài:

Không một lời ngợi ca nhưng qua ý nghĩa khổ 2  bài thơ Viếng lăng Bác, người đọc cảm nhận được lòng kính yêu vô hạn và sự tôn vinh tột đỉnh của nhà thơ dành cho lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh, vị cha già kính yêu của dân tộc. Ẩn bên sau những hình ảnh lớn lao và chói lọi là niềm tiếc thương, nỗi nhớ mong và niềm đau của muôn triệu con người trước sự ra đi của Bác. Dẫu biết dòng đời vô thường, thế nhưng, nhà thơ không thể kìm nén nổi lòng mình. Ý chí người cách mạng đã giúp nhà thơ không bật khóc, giấu đi giọt nước mắt tiếc thương, tiếp tục nhắc mình chiến đấu bảo vệ nền độc lập nước nhà, sống xứng đáng với những hoài mong mà Bác đã dặn dò dân tộc trước lúc ra đi mãi mãi.

Những Bài Thơ Hay, Ý Nghĩa Về Cha Mẹ

Tuyển tập những bài thơ hay nhất, cảm động và ý nghĩa nhất về Cha Mẹ do thành viên tự sáng tác và chia sẽ.Sau chùm thơ viết về Cha và thơ viết về Mẹ, mình tiếp tục tuyển chọn những bài thơ cảm động ý nghĩa về Cha Mẹ, xin chia sẽ cùng bạn đọc.

ƠN NGHĨA MẸ CHA

Tác giả: Cúc Phạm

Chiều buồn nhớ Mẹ Thương Cha,

Nhớ quê mình đã bao ngày biệt tâm

Ngồi nhìn những giọt mưa râm

Tình Cha muôn thủơ con làm sao quên

Cho con giấc ngủ êm đềm

Cha ngồi lặng lẽ thâu đêm canh mền

Sợ rằng con ngủ chẳng êm

không say giấc mộng Cha thêm đau lòng.

Lớn lên con phải theo chồng ,

Lời Cha thương dặn nghe lòng chứa chan

Rằng làm dâu phải hiếu mang

Tình yêu trên dướí phải sang cho đều

Mẹ thì lếu mếu cầm tay

Con đi con bỏ chốn này cho ai?

Còn đâu những buổi chiều phai

Mẹ cho con chén canh khoai ấm lòng

Lệ rơi trên má mặn nồng

Nâng tay con trẻ từng dòng xót xa

Thế rồi năm tháng trôi qua

Con đi biền biệt quê nhà Mẹ trong

Còn đâu Út Mẹ cưng bồng

Biết con sướng khổ bên chồng ra sao ?

Nhìn Cha mắt lệ tuôn trào

Biết giờ con trẻ chốn nào ở đâu?

Từng đêm Cha Vẫn âu sầu

Thương con nhớ cháu bạc màu tóc phai

Mẹ dành những bửa canh khoai

Chờ con năm tháng mỏi mòn chờ con.

BÀI THƠ: CÔNG CHA NGHĨA MẸ Thơ: Lê Hoàng

CÔNG dưỡng dục.. muôn đời khó trả CHA mẹ luôn vất vả cho mình NHƯ trời biển rộng mông mênh NÚI ngàn lá trải đếm tình mới xong

THÁI dương tỏ..tấm lòng hiếu thảo SƠN vời cao..rõ đạo sinh thành NGHĨA tình gánh cả trời xanh MẸ cha tất tả chúng tôi mình ấm no

NHƯ câu ví… thân cò lam lũ NƯỚC đục ngầu…vẫn cố lo toan TRONG tâm tủi lệ chẳng màng NGUỒN thương con cái ..hòa chan biển trời

CHẢY êm ả..chẳng lơi ngày tháng RA mạch tươi …mưa nắng không sờn CÔNG CHA NHƯ NÚI THÁI SƠN NGHĨA MẸ NHƯ NƯỚC TRONG NGUỒN CHẢY RA

ÔM CON….LẠI NGHĨ VỀ CHA MẸ

Tác giả: Tiến Trâu

Sớm khuya tần tảo, tuổi son hao gầy

Cho con khôn lớn, chữ hay thành người.

Ngoài đồng cây lúa lên tươi

Nhờ công tát nước, tay người bón phân

Vai gầy mẹ gánh gian truân

Lưng trần cha cõng trọn phần gian lao.

Cho con giấc ngủ ngọt ngào

Quạt nan đưa gió theo vào trong mơ

Có bằng lòng mẹ phút giờ sinh con.

Núi kia nặng tựa ngàn non

Chẳng bằng cha đã nuôi con tháng ngày

Lúa thơm một hạt chất đầy

Bao nhiêu cơ cực, đắng cay muôn vàn.

Ân tình như nước chứa chan

Bát cơm dành cả cho đàn con thơ

Lệ đâu rơi ướt đôi bờ vai con.

THƯƠNG CHA NHỚ MẸ

Thương cho Mẹ đêm nào trọn giấc

Yêu Cha già tất bật sớm trưa

Công Cha nghĩa Mẹ con chưa đáp đền

Vì lũ trẻ, mà quên thể xác

Bao nhọc nhằn Mẹ vác trên vai

Nuôi con khôn lớn thành tài

Gian nan Mẹ gánh đôi tay chai sần

Đêm nhớ Mẹ, bao lần con khóc

Nhìn Mẹ Cha dáng ngọc gầy hao

Thấy mà dạ nhói như dao cứa lòng

Chấp tay khẩn, cầu mong Cha Mẹ

Luôn an bình sức khỏe tràn dâng

Sớm kề tối viếng song thân vui vầy.

CÔNG ƠN CHA MẸ

Tác giả: Mạnh Lê

Không ăn, không ngủ vì con

Mọc răng đau bụng lưng còng ầu ơ …

Bữa no, bữa đói sớm trưa,

Vì con lầm lũi sớm trưa ngoài đồng

Con chưa no, rét mùa đông

Thắt lưng, buộc bụng cho con suốt đời

Công cha, công mẹ đất trời…

Không đo, không đếm cả đời vì con

Công cha, công mẹ nước non

Suốt đời…Tất cả vì con nên người.

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi

Đưa vào nỗi nhớ một thời làng quê

Tháng năm hoạn lộ mãi mê xứ người

Tóc sương qua độ mấy mươi

Mang theo ký ức nhớ người ngày xưa

Con mãi chờ Mẹ, sớm, trưa, tối, chiều !!

Dòng sông yên chảy buồn thiu

Con ngồi đợi bến những chiều chờ qua

Mắt con sao cứ chảy ra lệ sầu

Mẹ đi…đi mãi…còn đâu ..!

Để con ở lại nghẹn sầu tuổi thơ

Quê nghèo sống tuổi dại khờ

Tay ôm cặp sách bơ vơ đến trường

Thân cò Ba nặng tuyết sương

Còng lưng Ba gánh vượt đường can qua

Mồ hôi thấm đẫm cho Ba đổ nhiều

Cuộc đời đâu có bao nhiêu

Mà sao nặng nợ quá nhiều người ơi !

Vẵng nghe thổn thức mưa rơi nỗi buồn !!

ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Tác giả: Võ Hoàng

Vì thương cha mẹ cả đời cưu mang

Mong cho con được vinh quang

Tương lai hạnh phúc muôn vàn ngày sau

Vì bao lầm lủi dải dầu nắng mưa

Thương con đi sớm về trưa

Lo cho hạt gạo miếng dưa miếng cà

Cha là chăn ấm chăm từng giấc đông

Tình thương cha mẹ hơn dòng sông sâu

Tình thương cha mẹ dạt dào tim con

Không cha không mẹ như đờn đứt dây..!

THƠ NHỚ CHA MẸ TRONG NGÀY VỀ THĂM NHÀ CŨ Thơ: Dũng Bùi

Ngày về chẳng thấy mẹ đâu ?

Cả ba cũng vắng, nghẹn sầu lòng đau !

Tường rêu loan lổ nhuộm màu

Thời gian gợi nhớ, nỗi đau nữa rồi

Luỹ tre, cái giếng nhà tôi

Trước sân tảng đá thường ngồi ở đây

Người về mang nặng tình đầy vấn vương

Người đi qua mấy dặm trường

Làm sao quên được quê hương của mình

Quê nghèo vất vã mưu sinh

Cho nhau cái nghĩa, cái tình người ơi

Ăn cám thay gạo, lá mì thay rau (1952)

Yêu thương đượm vẻ muôn màu

Tình làng nghĩa xóm, trước sau vẹn toàn

Tuổi thơ tôi mãi cưu mang

Bao năm xa cách, lại càng nhớ thương

Dấu chân qua vạn nẽo đường

Hằng sâu in dấu, quê hương của mình

Ngày về thăm lại nơi sinh

Cho tôi tìm lại, chính mình là đây !!

Con nhớ lắm những ngày bên Mẹ

Mãi khắc ghi thuở bé cạnh Cha

Vui vầy chung một mái nhà

Gia đình tổ ấm thiết tha mặn nồng

Ơn dưỡng dục biển đông rộng lớn

Đã cho con mơn mởn tuổi xanh

Mẹ Cha khuyên nhủ dỗ dành

Cho con tất cả âm thanh rạng ngời

Thương Cha Mẹ một đời khổ cực

Nuôi chúng con đêm thức canh tròn

Tóc xuân đã bạc lực mòn còn đâu

Con nhỏ dại khẩn cầu xin phước

Nhờ ơn trên ban được phép màu

Bên đàn con cháu đi đầu làm gương.

Khi còn sống Mẹ Cha dưỡng dục

Nên bây giờ con thực nên người

Cho con hãnh diện với đời

Là người nhân nghĩa bao lời ngợi khen

Đèn muốn tỏ,phải nhen cho rạng

Sống ở đời phải ráng nghĩa nhân

Đời Cha hết sức quên thân

Tấm gương đức hạnh trong ngần sáng soi

Mẹ vẫn dạy: ở đời phải biết

Nếu vì người ,chịu thiệt cũng vui

Làm thân con gái nhớ ghi:

CÔNG, DUNG, NGÔN, HẠNH con thì rèn trui

Lời Cha Mẹ, suốt đời giữ kín

Luôn làm người :TRÍ, TÍN, NGHĨA, NHÂN

Dù cho cuộc sống phong trần

Ở đâu con cũng giữ phần tiếng thơm.

ƠN ĐẤNG SINH THÀNH Thơ: Huyền MếnNhân dịp vu lan con xin gửi tới cha mẹ những lời cảm ơn chân thành nhất…Cảm ơn người đã sinh ra chúng con và mang tặng cả cuộc đời.

Mẹ mang thai con chín tháng mười ngày

Đến hôm nay con ngoài ba mươi tuổi

Ơn dưỡng dục mẹ cha cao như núi

Đức sinh thành sâu rộng tựa biển khơi.

Từ lúc sinh ra cho biết đứng, biết ngồi

Trăm đắng, ngàn cay, thiệt thòi…mẹ gánh

Bão táp, phong ba…đôi vai cha gồng gánh

Máu mủ thâm tình…đè nặng tấm lưng cong.

Mẹ là lửa hồng sưởi ấm cả trời Đông

Ủ ấm con thơ cho giấc nồng trọn vẹn

Vầng trán của cha đã hằn in bao vết

Bởi từng đêm thao thức đếm canh trường.

Cha mẹ cả đời dành trọn vẹn tình thương

Ngay cả khi con lầm đường, lạc lối

Chẳng như ngườita không một lời thăm hỏi

Mà ân cần như nắng rọi vào tim.

Mẹ là bầu trời nâng đỡ những cánh chim

Mỗi lúc cô đơn con tìm về tổ ấm

Cha là non cao…phải chăng là biển rộng

Là mạch nước ngầm lay động trái tim khô.

Cha mẹ cả đời ngăn chặn lớp sóng xô

Chẳng ngại hiểm nguy ngăn bão tố âm thầm.

Thứ tình cảm thiêng liêng, trong sáng vô ngần

Mà trên thế gian ai cũng cần có được.

Tình của mẹ cha ngàn năm không trầy xước

Mà muôn đời không đáp được hiếu ân

Nguyện một lòng chăm sóc đấng song thân

Kề cận sớm hôm, đỡ đần khuya sớm.

Công mẹ cha luôn cao,sâu, rộng, lớn

Đến muôn trùng sóng gợn vẫn không phai

Cầu xin trời hải độ khắp muôn nơi

Để mẹ cha được đời đời hạnh phúc.

Bài Văn Tả Mẹ Của Em Lớp 2 Ngắn Gọn

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ MẸ CỦA EM

Trong nhà, người em yêu quý nhất là mẹ. Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ vẫn rất trẻ trung. Mẹ em không trắng lắm nhưng nước da mịn màng. Đôi mắt lúc nào cũng mở to, nhìn em âu yếm. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, em thấy biển trời yêu thương bao la mà mẹ dành cho gia đình. Hai hàng lông mi cong vút khiến mẹ trông thật duyên dáng. Sống mũi cao và thẳng, khuôn miệng nhỏ, luôn nở nụ cười tươi rói. Đặc biệt mẹ có hai má lúm đồng tiền khiến khuôn mặt mẹ lúc nào cũng rạng rỡ. Mẹ thường đùa với em rằng, nhờ gương mặt “khả ái” của mình mà ngày xưa mẹ có rất nhiều người theo đuổi, vậy mà không hiểu sao lại gặp và yêu bố. Mẹ em là công nhân viên chức nhà nước nên mẹ ăn mặc rất lịch sự. Khi đi làm, mẹ mặc áo sơ mi và quần đen, có lúc mẹ diện váy, trông mẹ như trẻ ra mấy tuổi. Tuy công việc bận rộn nhưng mẹ vẫn là nội chợ chính trong gia đình. Các bữa cơm hàng ngày đều một tay mẹ chuẩn bị. Tối đến, mẹ còn kèm cặp em học bài, giúp em giải quyết những bài toán khó. Biết mẹ bận rộn nên em luôn giúp mẹ làm công việc nhà và cố gắng học hành thật chăm chỉ để mẹ vui lòng. Không chỉ đảm đang, tháo vát, mẹ còn hiếu thảo và có lòng nhân ái. Có thức gì ngon, mẹ đều mang lên cho ông bà. Mẹ bảo ông bà ngày xưa vất vả, đời sống thiếu thốn mà vẫn nuôi dạy chục đứa con nên người. Ngoài ra mẹ còn tích cực tham gia vào các công tác từ thiện. Mẹ dạy em phải biết yêu thương người nghèo khổ, có tấm lòng bác ái, “lá lành đùm lá rách”. Em rất yêu thương và ngưỡng mộ mẹ em. Em hy vọng mẹ luôn khỏe mạnh để làm điểm tựa tinh thần vững chãi trong cuộc đời em.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ MẸ CỦA EM

Nếu có ai hỏi rằng em yêu quý ai nhất, thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là mẹ. Mẹ em măm nay đã ngoài ba mươi ăm tuổi rồi. Mẹ có mái tóc dài, đen nhánh luôn được búi gọn gàng, dáng người mảnh khảnh thanh thoát và rất ưa nhìn. Mẹ luôn nhìn em bằng đôi mắt trìu mến thân thương. Mỗi khi em được điểm cao đôi mắt ấy cũng ánh lên niềm vui, còn khi em bị điểm thấp đôi mắt ấy cũng hiện rõ nỗi buồn. Mẹ rất yêu thương con cái, mẹ làm lụng vất vả chăm sóc cho con sớm hôm vì thế mà nước da mẹ ngăm ngăm đen. Mẹ em có giọng nói dịu dàng và ngọt ngào, chính giọng nói ấy đã hát ru em mỗi trưa hè nắng nóng và mỗi đêm dài. Mẹ luôn chăm sóc dạy bảo em từng li từng tí. Ngoài công việc nhà, nấu ăn cho cả gia đình mẹ còn dành thời gian dạy em học bài vào mỗi buổi tối, chỗ nào không hiểu mẹ giảng cặn kẽ cho em hiểu mới thôi. Em rất yêu quý mẹ. Em hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 TẢ MẸ CỦA EM

Người em yêu quý và tôn trọng nhất trên đời đó chính là mẹ em. Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng còn trẻ và xinh đẹp lắm. Mẹ có dáng người mảnh mai, dáng đi rất duyên dáng. Ai cũng khen mẹ em xinh nhất xóm, bố em tự hào về điều đó lắm. Mẹ có mái tóc dài thướt tha, để xõa đến ngang lưng. Mái tóc đen nháy, mượt mà như những đợt sóng, còn thoảng hương bồ kết. Làn da mẹ trắng hồng, mịn màng với đôi môi đỏ rất duyên. Mắt mẹ là mắt bồ câu, long lanh rất đẹp. Em rất thích nghe mẹ kể chuyện. Vì giọng nói của mẹ rất hay và đầm ấm, giọng nói chuẩn của một cô giáo tiểu học. Bàn tay mẹ là những ngón búp tre thanh mảnh, linh hoạt hằng ngày cầm phấn, cầm bút chấm bài. Tuy việc dạy học vất vả nhưng mẹ vẫn luôn chăm sóc cho gia đình chu đáo. Từ việc nhà, nấu ăn, khâu vá đến dạy học, mẹ đều làm rất tốt. Mẹ thường dạy chúng em phải biết trung thực, biết ơn và làm điều tốt. Em rất yêu mẹ. Mong rằng em có thể sống bên mẹ mãi mãi.

Nguồn Internet

Đáp Án Bài Người Mẹ Hiền Sách Tiếng Việt Lớp 2

1. Tập đọc lớp 2: Người mẹ hiền 1.1. Bài đọc.

1. Giờ ra chơi, Minh thì thầm với Nam: “Ngoài phố có gánh xiếc, bọn mình ra xem đi!”

Nghe vậy, Nam không nén nổi tò mò. Nhưng cổng trường khóa, trốn ra sao được. Minh bảo:

– Tớ biết có một chỗ tường thủng.

2. Hết giờ ra chơi, hai em đã ở bên bức tường. Minh chui đầu ra. Nam đẩy Minh lọt ra ngoài. Đang đến lượt Nam cố lách ra thì bác bảo vệ vừa tới, nắm chặt hai chân em:”Cậu nào đây? Trốn học hả?” Nam vùng vẫy, Bác càng nắm chặt cổ chân Nam. Sợ quá, Nam khóc toáng lên.

3. Bỗng có tiếng cô giáo:

– Bác nhẹ tay kẻo cháu đau. Cháu này là học sinh lớp tôi.

Cô nhẹ nhàng kéo Nam lùi lại và đỡ em ngồi dậy. Cô phủi đất cát lầm lem trên người Nam và đưa em về lớp.

4. Vừa đau, vừa xấu hổ, Nam bật khóc. Cô xoa đầu Nam và gọi Minh đang thập thò ở cửa lớp vào, nghiêm giọng hỏi:

– Từ nay các em có trốn học đi chơi nữa không?

Hai em cùng đáp:

– Thưa cô, không ạ. Chúng em xin lỗi cô.

Cô hài lòng, bảo hai em về chỗ rồi tiếp tục giảng bài.

Theo NGUYỄN VĂN THỊNH

– Gánh xiếc: nhóm xiếc nhỏ thường đi biểu diễn ở nhiều nơi.

– Tò mò: muốn biết mọi chuyện

– Lách: lựa khéo để qua chỗ chật hẹp.

– Lấm lem: bị dính bẩn nhiều chỗ.

– Thập thò: ló ra rồi lại ẩn đi.

1.2. Hướng dẫn giải chi tiết Tập đọc lớp 2: Người mẹ hiền

Câu 1: Giờ ra chơi Minh rủ Nam đi đâu?

Gợi ý: Em đọc đoạn 1 của truyện.

Trả lời:

Giờ ra chơi, Minh rủ Nam ra ngoài phố xem gánh xiếc.

Câu 2: Các bạn ấy định ra phố bằng cách nào?

Gợi ý: Em đọc đoạn 1 và 2 của truyện.

Các bạn ấy định ra phố bằng cách chui qua lỗ tường thủng.

Câu 3: Khi Nam bị bác bảo vệ giữ lại, cô giáo làm gì?

Gợi ý: Em đọc đoạn 3 của truyện.

Khi Nam bị bác bảo vệ giữ lại, cô giáo nhắc bác bảo vệ nhẹ tay với Nam rồi cô đỡ em ngồi dậy, phủi đất cát lấm lem trên người và đưa Nam về lớp.

Câu 4: Cô giáo làm gì khi Nam khóc?

Gợi ý: Em đọc đoạn 4 của truyện.

Trả lời:

Cô xoa đầu Nam an ủi khi bạn ấy khóc.

Câu 5: Người mẹ hiền trong bài là ai?

Gợi ý: Em đọc truyện và tìm ra hình ảnh người mẹ hiền.

Trả lời:

Người mẹ hiền trong bài là cô giáo.

Ý nghĩa nội dung bài: Cô giáo vừa yêu thương, vừa nghiêm khắc dạy bảo học sinh nên người. Cô như người mẹ hiền của các em. Câu chuyện cũng nhắc nhở các em phải ngoan ngoãn, vâng lời cô dạy, không nên làm thầy cô phải phiền lòng.

1.3. Trắc nghiệm bài tập đọc lớp 2: Người mẹ hiền

Lưu ý: Các em có thể trả lời câu hỏi rồi kiểm tra đáp án hay kích vào đây để làm luôn bài Trắc nghiệm Người mẹ hiền trực tuyến.

1. Giờ ra chơi, Minh thì thầm với Nam về điều gì?

a. Minh rủ Nam đi đá bóng.

b. Minh rủ Nam trốn học.

c. Minh rủ Nam đi xem gánh xiếc ngoài phố

2. Giờ ra chơi, Minh rủ Nam đi đâu?

a. đi ăn quà vặt

b. chơi bắn bi

c. chơi bài

d. xem xiếc

3. Nam và Minh định trốn đi xem xiếc bằng cách nào?

a. giả vờ ốm để bố mẹ đến đón

b. chui qua chỗ tường thủng

c. xin phép bác bảo vệ cho đi

d. đi qua cổng trường

4. Khi Nam đang cố lách ra ngoài bức tường thì gặp chuyện gì?

a. Nam bị mắc kẹt giữa bức tường.

b. Nam bị thương ở chân.

c. Nam bị bác bảo vệ phát hiện và cầm chặt chân.

5. Khi Nam và Minh đang lách để trốn ra ngoài thì bị ai giữ lại?

a. bác bảo vệ

b. cô giáo

c. các bạn

d. thầy hiệu trưởng

6. Nam đã làm gì khi bị bác bảo vệ nắm chân?

a. Nam cố gắng thoát ra ngoài cùng bạn.

b. Nam sợ quá, khóc toáng lên.

c. Nam khoanh tay nhận lỗi với bác

7. Khi bắt gặp, cô đã làm thế nào với hai bạn Nam và Minh?

a. Phạt hai bạn

b. Cho hai bạn đi chơi tiếp

c. Cô xoa đầu và nhắc các bạn không trốn học nữa

8. Vì sao Nam lại bật khóc với cô giáo?

a. Vì bạn ấy bị đau và xấu hổ.

b. Vì bạn ấy buồn khi bị cô phát hiện.

c. Vì Nam không được đi xem gánh xiếc.

9. Cô giáo nói với bác bảo vệ điều gì ?

a. Cô nhắc bác nhẹ tay kẻo làm đau Nam.

b. Cô nói đó là học sinh của lớp cô.

c. Cả hai đáp án trên đều đúng

10. Cô đã có thái độ như thế nào với hai bạn mắc lỗi ?

a. Nhẹ nhàng.

b. Nghiêm khắc.

c. Yêu thương.

11. Nội dung của câu chuyện là gì?

a. Cô giáo vừa yêu thương, vừa nghiêm khắc dạy bảo học sinh nên người. Cô như người mẹ hiền của các em.

b. Em không nên trốn học để khiến thầy cô buồn phiền.

c. Em không được ham vui

12. Qua câu chuyện em thấy cô giáo là người như nào?

a. Cô rất khó tính

b. Cô rất nghiêm khắc

c. Cô rất hiền và sâu sắc.

…………………………………………………………