Truyện Ngắn “Cô Bé Bán Diêm” Bằng Tiếng Anh

Bạn đã bao giờ xúc động với một nhân vật trong truyện cổ tích? Tôi tin chắc chắn rằng rất nhiều người đã không cầm được nước mắt khi đọc “Cô bé bán diêm”. Đây là truyện cổ tích do nhà văn người Đan Mạch Hans Christian Andersen sáng tác kể về một cô bé nghèo khổ phải đi bán diêm giữa mùa đông lạnh lẽo và từ giã cõi đời trong đêm Giáng Sinh.

Truyện nổi tiếng không chỉ bởi vì tính bi kịch của nó mà còn bởi vì vẻ đẹp của trí tưởng tượng. Tưởng tượng có thể mang lại cho chúng ta sự thoải mái, niềm an ủi và giảm bớt sự đau khổ. Nhưng qua đó cũng nhắc chúng ta về trách nhiệm của mình đối với những mãnh đời bất hạnh.

The Little Match Girl

It was so terribly cold. Snow was falling, and it was almost dark. Evening came on, the last evening of the year. In the cold and gloom a poor little girl, bareheaded and barefoot, was walking through the streets. Of course when she had left her house she’d had slippers on, but what good had they been? They were very big slippers, way too big for her, for they belonged to her mother. The little girl had lost them running across the road, where two carriages had rattled by terribly fast. One slipper she’d not been able to find again, and a boy had run off with the other, saying he could use it very well as a cradle some day when he had children of his own. And so the little girl walked on her naked feet, which were quite red and blue with the cold. In an old apron she carried several packages of matches, and she held a box of them in her hand. No one had bought any from her all day long, and no one had given her a cent.

Shivering with cold and hunger, she crept along, a picture of misery, poor little girl! The snowflakes fell on her long fair hair, which hung in pretty curls over her neck. In all the windows lights were shining, and there was a wonderful smell of roast goose, for it was New Year’s eve. Yes, she thought of that!

In a corner formed by two houses, one of which projected farther out into the street than the other, she sat down and drew up her little feet under her. She was getting colder and colder, but did not dare to go home, for she had sold no matches, nor earned a single cent, and her father would surely beat her. Besides, it was cold at home, for they had nothing over them but a roof through which the wind whistled even though the biggest cracks had been stuffed with straw and rags.

Her hands were almost dead with cold. Oh, how much one little match might warm her! If she could only take one from the box and rub it against the wall and warm her hands. She drew one out. R-r-ratch! How it sputtered and burned! It made a warm, bright flame, like a little candle, as she held her hands over it; but it gave a strange light! It really seemed to the little girl as if she were sitting before a great iron stove with shining brass knobs and a brass cover. How wonderfully the fire burned! How comfortable it was! The youngster stretched out her feet to warm them too; then the little flame went out, the stove vanished, and she had only the remains of the burnt match in her hand.

She struck another match against the wall. It burned brightly, and when the light fell upon the wall it became transparent like a thin veil, and she could see through it into a room. On the table a snow-white cloth was spread, and on it stood a shining dinner service. The roast goose steamed gloriously, stuffed with apples and prunes. And what was still better, the goose jumped down from the dish and waddled along the floor with a knife and fork in its breast, right over to the little girl. Then the match went out, and she could see only the thick, cold wall. She lighted another match. Then she was sitting under the most beautiful Christmas tree. It was much larger and much more beautiful than the one she had seen last Christmas through the glass door at the rich merchant’s home. Thousands of candles burned on the green branches, and colored pictures like those in the printshops looked down at her. The little girl reached both her hands toward them. Then the match went out. But the Christmas lights mounted higher. She saw them now as bright stars in the sky. One of them fell down, forming a long line of fire.

“Now someone is dying,” thought the little girl, for her old grandmother, the only person who had loved her, and who was now dead, had told her that when a star fell down a soul went up to God.

She rubbed another match against the wall. It became bright again, and in the glow the old grandmother stood clear and shining, kind and lovely.

“Grandmother!” cried the child. “Oh, take me with you! I know you will disappear when the match is burned out. You will vanish like the warm stove, the wonderful roast goose and the beautiful big Christmas tree!”

And she quickly struck the whole bundle of matches, for she wished to keep her grandmother with her. And the matches burned with such a glow that it became brighter than daylight. Grandmother had never been so grand and beautiful. She took the little girl in her arms, and both of them flew in brightness and joy above the earth, very, very high, and up there was neither cold, nor hunger, nor fear-they were with God.

But in the corner, leaning against the wall, sat the little girl with red cheeks and smiling mouth, frozen to death on the last evening of the old year. The New Year’s sun rose upon a little pathetic figure. The child sat there, stiff and cold, holding the matches, of which one bundle was almost burned.

“She wanted to warm herself,” the people said. No one imagined what beautiful things she had seen, and how happily she had gone with her old grandmother into the bright New Year.

Share this:



Like this:



Truyện Cổ Tích Trong Tiếng Tiếng Anh

Giờ đây tất cả mọi thứ cứ như một câu truyện cổ tích.

Now this might sound like a fanciful tale.


Không có những huyền thoại, không có truyện cổ tích.

No legends, no fairytales.


Cha biết ảnh đã cứu con, như một hiệp sĩ trong truyện cổ tích chưa?

You know he rescued me, like a knight in a fairy tale?


Nó không phải truyện cổ tích.

They’re not fairy tales.


Họ có bài hát, thơ, tiểu thuyết, điêu khắc, tranh, thần thoại, truyện cổ tích.

They have songs, poems, novels, sculptures, paintings, myths, legends.


Truyện cổ tích gì cơ?

What’s the legend?


Sãn sàng đọc truyện cổ tích?

Ready for some fairy tales?


Những truyện cổ tích Viễn đông

Legends of the Far East


Kể như truyện cổ tích ấy.

You can tell it like a fairytale.


À, trước tiên thì, đây không phải là truyện cổ tích.

Well, first off, it’s not a legend.


That has nothing to do with fairy tales.


Truyện cổ tích rất lâu đời này có vẻ giống truyện Nước Lụt trong Kinh-thánh.

This very old legend is somewhat similar to the Biblical account of the Flood.


Chỉ là truyện cổ tích thôi mà.

It’s just a legend.


Đây không phải truyện cổ tích.

This is no story.


Chú phải đọc truyện cổ tích cho cháu nghe đấy, cháu rất thích nghe chú kể chuyện.

I’m dying to hear you read to me soon.


Tại Ấn Độ có truyện cổ tích về trận nước lụt nói rằng người sống sót là Manu.

In India there is a Flood legend in which Manu is the human survivor.


Rồng chỉ có trong truyện cổ tích cho trẻ con thôi.

The only dragons are in children’s stories.


Tôi không thể tin con trai tôi là kẻ xấu trong truyện cổ tích điên rồ của anh.

I just can’t believe that my son’s the bad guy in this fuckin’demented fairy tale of yours.


Trận Nước Lụt trong truyện cổ tích thế giới

The Flood in the Legends of the World


Nhưng một đám cưới như trong truyện cổ tích.

Ah, but the wedding was something out of a fairy tale.


Đó chỉ là một câu truyện cổ tích thôi.

It’s an old wives’tale.


Và tầm quan trọng của nội dung trong truyện cổ tích thời thơ ấu là gì?

And what is the significance of a detail in a childhood legend?


Từ khi còn nhỏ, tôi rất say mê truyện cổ tích Hy Lạp về con ngựa thành Troa.

Since my youth I have been intrigued with the Greek legend of the Trojan horse.


đúng như truyện cổ tích.

Or so the legend goes.


Bây giờ anh đang kể truyện cổ tích gì vậy?

Is he going off talking about a legend or something?


Website Truyện Cổ Tích Việt Nam Bằng Tiếng Hàn

Giới thiệu

Trang web được xây dựng bởi “Quỹ vì thế hệ tương lai” (다음세대재단) là trang web chuyên giới thiệu các truyện truyền thuyết cổ tích của Trung Quốc, Việt Nam, Mông Cổ, Thái Lan, Uzbekistan, Indonesia. Bên cạnh một số quốc gia sẵn có, Quỹ hiện đang có ý định sẽ mở rộng thêm nhiều quốc gia khác.

Giao diện trang web

Kết thúc mỗi câu chuyện là chuyên mục mang tính giải trí và trí tuệ.

Các tính năng khác

“Các bạn nói theo nào”: Gồm các từ vựng có trong nội dung truyện được phiên âm bằng Anh, tiếng Hàn. Các bạn còn có thể luyện cả kỹ năng phát âm, học thuộc ngữ nghĩa của từ vựng và các câu thoại hay dùng.

“Đây là cái gì?”: Giúp các bạn hiểu biết thêm về các loại cây, sản vật đặc trưng ở mỗi vùng miền của Việt Nam với những lời minh họa tỉ mỉ về hình dáng, công dụng của chúng.

Đặc biệt, website còn có những mục trò chơi giúp bạn nhanh nhạy và nhớ tiếng Hàn lâu hơn nữa.

Ngoài ra khi tiếp xúc với trang web này, ta còn có thể tìm hiểu về đất nước, con người và những truyện truyền thuyết cổ tích của các quốc gia khác. Xem hình ảnh, đọc tin tức và lắng nghe những câu chuyện thú vị về các quốc gia này khiến cho chúng ta cảm thấy như mình vừa trải qua chuyến du lịch thực thụ. Khoảng cách về mặt địa lý, văn hóa giữa các quốc gia dường như được thu hẹp khi ta hòa mình vào thế giới của những câu chuyện cổ này.

Asung là một trong những đơn vị tư vấn du học UY TÍN, LÂU NĂM VÀ CHỈ CHUYÊN về du học Hàn Quốc tại chúng tôi Mọi hồ sơ thủ tục, chi phí và hợp đồng đều được CÔNG KHAI RÕ RÀNG, MINH BẠCH. Hãy đến Asung để được tư vấn du học chính xác nhất!


0969 89 88 66 – 0979 13 52 52 (ZALO)


Trung Tâm Du Học Hàn Quốc Asung Địa chỉ: Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật TPHCM, Số 1 Võ Văn Ngân, Linh Chiểu, Thủ Đức, TP.HCM Hotline: 0979 13 52 52 – 0969 89 88 66 Email: [email protected] Facebook: Du Học Hàn Quốc Asung Website: chúng tôi –

Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Song Ngữ Việt – Anh: Pinocchio

Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Song Ngữ Việt – Anh: Pinocchio – Chú Bé Người Gỗ Pinocchio

Pinocchio là một chú bé người gỗ do bác thợ mộc Gepetto tạo ra. Chú bé gỗ lười biếng, ham chơi, hay nói dối nên luôn làm phiền lòng cha và những người yêu quý mình. Trải qua một cuộc phiêu lưu thật dài và nguy hiểm, Pinocchio đã nhận ra những thói xấu của mình và quyết tâm sửa đổi. Cô tiên vàng đã dành cho cậu một phần thưởng xứng đáng: Trở thành một con người thực sự.

Bộ sách gồm những câu chuyện cổ tích nổi tiếng của thế giới được kể bằng hai ngôn ngữ Tiếng Việt và Tiếng Anh. Phần dịch tiếng Việt không dịch sát từng từ mà chuyển ý linh hoạt, phù hợp với văn phong tiếng Việt. Phần tiếng Anh ngắn gọn, dễ hiểu sẽ giúp các em học ngoại ngữ hiệu quả


Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Song Ngữ Việt – Anh: Pinocchio – Chú Bé Người Gỗ Pinocchio

của tác giả

Daniel Howarth; Arianna Candell

, có bán tại Nhà sách online NetaBooks với ưu đãi Bao sách miễn phí và tặng Bookmark

Pinocchio là một chú bé người gỗ do bác thợ mộc Gepetto tạo ra. Chú bé gỗ lười biếng, ham chơi, hay nói dối nên luôn làm phiền lòng cha và những người yêu quý mình. Trải qua một cuộc phiêu lưu thật dài và nguy hiểm, Pinocchio đã nhận ra những thói xấu của mình và quyết tâm sửa đổi. Cô tiên vàng đã dành cho cậu một phần thưởng xứng đáng: Trở thành một con người thực sự.Bộ sách gồm những câu chuyện cổ tích nổi tiếng của thế giới được kể bằng hai ngôn ngữ Tiếng Việt và Tiếng Anh. Phần dịch tiếng Việt không dịch sát từng từ mà chuyển ý linh hoạt, phù hợp với văn phong tiếng Việt. Phần tiếng Anh ngắn gọn, dễ hiểu sẽ giúp các em học ngoại ngữ hiệu quả

10 Truyện Tiếng Anh Ngắn Cho Bé Làm Quen Với Tiếng Anh

1. Vì sao trẻ nên học tiếng anh qua truyện ngắn dành cho thiếu nhi?

Nếu ba mẹ không có thời gian cùng con vào các nhà sách để đọc sách cùng nhau thì việc đọc truyện tiếng anh ngắn cho bé tại nhà thông qua mạng Internet sẽ là sự lựa chọn hợp lý. Với sự phát triển của kênh mạng ngày nay, chúng ta có thể tha hồ lựa chọn trong kho tàng các mẩu truyện ngắn tiếng anh dễ đọc dành cho các con trên các trang giáo dục.

1.2. Kho từ vựng đa dạng không gây sự nhàm chán 1.3. Kích thích khả năng tưởng tượng, sáng tạo

Các cốt truyện và tình tiết mà câu chuyện mang lại sẽ mang bé đến những thế giới hoàn toàn mới lạ từ truyện cổ tích tiếng anh ngắn cho đến t ruyện ngắn tiếng anh song ngữ . Ở đó có rất nhiều nhân vật khác nhau, sự kiện khác nhau thậm chí là những yếu tố thần kỳ, hấp dẫn và kích thích trí tưởng tượng của các bạn nhỏ.

1.4. Ý nghĩa truyện mang bài học giáo dục nhân cách

Ngoài mục đích giúp bé bổ sung kiến thức tiếng Anh thì hầu hết các truyện ngắn tiếng anh ý nghĩa còn đem lại nhiều bài học trong cuộc sống. Qua đó, bé sẽ nhận thức được điều thiện ác, đúng sai và cách trở thành một người tốt có ích cho xã hội.

A store owner was tacking a sign above his door that read “Puppies for Sale”. Signs have a way of attracting children, and soon a little boy appeared at the store and asked, “How much are you gonna sell those puppies for?” The store owner replied, “Anywhere from $30 to $50.”

The little boy reached into his pocket and pulled out some change. “I have $2.37, can I look at them?”

The store owner smiled and whistled. Out of the back of the store came to his dog running down the aisle followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy. “What’s wrong with that little dog?” he asked.

The man explained that when the puppy was born the vet said it had a bad hip socket and would limp for the rest of its life.

The little boy got really excited and said: “That’s the puppy I want to buy!”

The man replied “No, you don’t want to buy that little dog. If you really want him, I’ll give him to you.”

The little boy got upset. He looked straight into the man’s eyes and said, “I don’t want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I’ll pay the full price. In fact, I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for.”

The man countered, “You really don’t want to buy this puppy, son. He’s never gonna be able to run, jump and play like other puppies.”

The little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said, “Well, I don’t run so well myself and the little puppy will need someone who understands.” The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes… He smiled and said, “Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you.”

Chủ một cửa hàng bách hóa đính kèm trên bảng hiệu ở cửa hàng dòng chữ “Bán chó con”. Bảng hiệu liền thu hút trẻ nhỏ ngay, và đúng như vậy, một cậu bé đã đến dưới bảng hiệu của chủ cửa hàng bách hóa. “Ông định bán những con chó nhỏ với giá bao nhiêu?”, cậu bé hỏi. Chủ cửa hàng bách hóa trả lời: “Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la”.

Cậu bé lấy trong túi và đặt ra ngoài một ít tiền lẻ. “Cháu có 2 đô la 37 xu”, cậu bé nói. “Làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?”.

Chủ cửa hàng bách hóa mỉm cười, huýt gió và đi xuống chuồng chó. Ở đằng sau là một con chó đang bị cách ly. Ngay lập tức cậu bé phát hiện ra con chó khập khiễng, đi chậm phía sau và nói: “Có điều gì không bình thường với con chó nhỏ này à?”.

Chủ cửa hàng bách hóa giải thích rằng bác sĩ thú y đã khám bệnh cho con chó nhỏ này và phát hiện ra nó không có cái hông. Nó sẽ luôn luôn đi khập khiễng và luôn luôn bị tật.

Cậu bé cảm thấy bị kích động và nói: “Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua”.

“Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật muốn nó, chú sẽ tặng nó cho cháu”, chủ cửa hàng bách hóa nói.

Cậu bé nhận được kết quả hết sức bất ngờ. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt của ông chủ cửa hàng bách hóa, chỉ ngón tay về phía con chó và nói: “Cháu không muốn chú tặng con chó cho cháu. Con chó nhỏ đó trị giá nhiều như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả giá đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết cho chú”.

Chủ cửa hàng bách hóa lưỡng lự và khuyên: “Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác”.

Đến đây, cậu bé cúi xuống và ôm con chó đang thở hổn hển, cái chân bị xoắn rất xấu, chân trái bị tật được chống giữ bởi một thanh chống kim loại lớn. Cậu bé nhìn chủ cửa hàng bách hóa và trả lời một cách nhẹ nhàng: “Tốt, cháu không đi dạo một mình, và con chó nhỏ sẽ cần một người nào đó quan tâm đến!”.

Two people and the walletHai du khách và chiếc ví

Two people were walking on the road and suddenly, one of them picked up a wallet.

The person, who held the wallet, rejoiced: ” The wallet is so thick, I am very lucky”

His companion asked to split the money : “You should say that we are so lucky instead of only you. We should share our luckiness on the road”

The other person refused: ” Oh, this is just mine”

A moment later, a group of people with weapons showed up, shouted at them and accused them of stealing.

The man holding the wallet panicked : ” We will be beaten to death if they find the wallet with us.”

The companion calmly said: “Oh, not us but only you.”

Hai người khách du lịch đang đi dạo trên một con đường thì bỗng một người trong số họ nhặt được một chiếc ví.

Người cầm chiếc ví mừng rỡ : ” Chiếc ví dày quá, tôi thật may mắn”

Người bạn đồng hành cùng anh ta đề nghị chia đôi số tiền nhặt được : ” Cậu phải nói là chúng ta may mắn quá mới đúng chứ. Chúng ta nên chia sẻ với nhau những may rủi trên đường”

Người cầm chiếc ví không chịu: ” Ồ, cái này chỉ của một mình tôi thôi”

Một lát sau, có một nhóm người cầm vũ khí hung hãn, quát hai người dừng lại và vu cho tội ăn cắp.

Người cầm chiếc ví hốt hoảng: “Chúng ta sẽ bị đánh đến chết nếu như họ tìm thấy chiếc ví trong người chúng ta”

An old donkey accidentally stumbled into a deep well and the donkey tried to scream for help. After thinking, the farm’s owner decided not to save the old donkey but to fill the well.

From the beginning, the donkey had understood the intent of the boss and cried miserably. However, when each shovel of sand was put into the well, the donkey shook off the dirt and stepped higher. The Donkey escaped from the well in the surprise of the farm’s owner.

Một ngày nọ, có một con lừa già không may sảy chân rơi xuống một cái giếng sâu. Lừa kêu la mong được cứu giúp. Sau một hồi suy nghĩ, ông chủ trang trại quyết định không cứu chú lừa già mà sẽ lấp đầy cái giếng.

Ngay từ đầu, lừa đã hiểu ra mục đích của ông chủ và kêu la thảm thiết.Nhưng ngay sau đó, khi mỗi một xẻng đất được đổ xuống thân mình, chú lừa lại lắc mình cho đất rơi xuống đáy và ngày một bước lên cao hơn. Cứ như thế chỉ một lúc sau, Lừa đã thoát khỏi cái giếng trong sự ngỡ ngàng của ông chủ.

Các câu chuyện cổ tích đầy yếu tố thần kỳ sẽ càng kích thích khả năng tưởng tượng của các bé. Ngoài những truyện ngắn bên dưới, NEC Edu xin giới thiệu thêm đến ba mẹ danh sách các truyện cổ tích tiếng ANh được yêu thích nhất.

A Town Mouse once visited a relative who lived in the country. For lunch the Country Mouse served wheat stalks, roots, and acorns, with a dash of cold water for drink. The Town Mouse ate very sparingly, nibbling a little of this and a little of that, and by her manner making it very plain that she ate the simple food only to be polite.

After the meal the friends had a long talk, or rather the Town Mouse talked about her life in the city while the Country Mouse listened. They then went to bed in a cozy nest in the hedgerow and slept in quiet and comfort until morning. In her sleep the Country Mouse dreamed she was a Town Mouse with all the luxuries and delights of city life that her friend had described for her. So the next day when the Town Mouse asked the Country Mouse to go home with her to the city, she gladly said yes.

When they reached the mansion in which the Town Mouse lived, they found on the table in the dining room the leavings of a very fine banquet. There were sweetmeats and jellies, pastries, delicious cheeses, indeed, the most tempting foods that a Mouse can imagine. But just as the Country Mouse was about to nibble a dainty bit of pastry, she heard a Cat mew loudly and scratch at the door. In great fear the Mice scurried to a hiding place, where they lay quite still for a long time, hardly daring to breathe. When at last they ventured back to the feast, the door opened suddenly and in came the servants to clear the table, followed by the House Dog.

The Country Mouse stopped in the Town Mouse’s den only long enough to pick up her carpet bag and umbrella.

“You may have luxuries and dainties that I have not,” she said as she hurried away, “but I prefer my plain food and simple life in the country with the peace and security that go with it.”

A Wolf had been feasting too greedily, and a bone had stuck crosswise in his throat. He could get it neither up nor down, and of course he could not eat a thing. Naturally that was an awful state of affairs for a greedy Wolf.

So away he hurried to the Crane. He was sure that she, with her long neck and bill, would easily be able to reach the bone and pull it out.

“I will reward you very handsomely,” said the Wolf, “if you pull that bone out for me.”

The Crane, as you can imagine, was very uneasy about putting her head in a Wolf’s throat. But she was grasping in nature, so she did what the Wolf asked her to do.

When the Wolf felt that the bone was gone, he started to walk away.

“But what about my reward!” called the Crane anxiously.

“What!” snarled the Wolf, whirling around. “Haven’t you got it? Isn’t it enough that I let you take your head out of my mouth without snapping it off?”

The chicken and the duck were friends. They lived on a farm. They walked around together. They swam in the pond together. They talked about many things. They talked about the cat. They thought the cat was tricky. They thought the cat was dangerous. The cat looked at them a lot. They didn’t trust the cat. “We must always keep our eyes open when the cat is around,” they both agreed. They talked about the dog. The dog was very friendly. The dog wanted to play. The dog had lots of energy. It barked a lot. It ran around a lot. They both liked the dog. They talked about the farmer. The farmer brought them food. The farmer took care of them. The farmer took care of all the animals. He fed the cow. He fed the pig. He fed the goat. He fed the sheep. He fed the rabbit. They liked the farmer. He took good care of everyone. He was a nice man. “Farmers are good,” said the chicken. “We need farmers,” said the duck.

He wanted to wash his hands. His hands were dirty. They were dirty from the newspaper. All newspapers have black ink. The black ink got on his hands. When he rubbed his nose, he put black ink on his nose. His wife looked at him. She laughed. “Why are you laughing?” he asked. She said his nose was black. She handed him a mirror. He looked in the mirror. He said, “Yes, you’re right. I have black ink on my nose. I look a little bit funny.” “No, you look very funny,” his wife said. She laughed again. He went into the bathroom. He turned on the water. He picked up the bar of soap. He rubbed the soap between his hands. He washed his face. He rinsed his face with water. He looked in the bathroom mirror. His nose was clean. There was no ink on his nose. He walked out of the bathroom. He wanted to show his wife his new nose.

The three bears left their cave. They lived in a beautiful cave. The cave was big. The cave was warm in winter. The cave was cool in summer. It was a quiet cave. It was a dark cave. They loved their cave. Today was Sunday. They liked to pick berries on Sunday. So they left their cave. They walked through the woods. They found a field of berries. Mama bear had a basket. They filled the basket with blackberries and blueberries. Then they walked back to their cave. When they got inside the cave, they heard a noise. “Who is that?” papa bear asked. “It’s only me,” said a pig. “What are you doing here?” asked papa bear. “I’m hiding from the farmer,” said the pig. “I think he wants to eat me.” Papa bear told the pig he could stay in the cave as long as he wanted. The bears shared their berries with the pig. Then the pig and baby bear took a nap together.

Welcome to Planet Earth Museum, a museum where you can learn some interesting facts about the world we live in. ‘There are many amazing places on Earth. Who knows, maybe you’ll see them all one day! Where shall we go first, children?’ ‘Forests!’ Forests are home to over half of the world’s animals and plants. Trees clean the air and produce oxygen for us to breathe. We destroy more than 36 football fields of forests every minute and throw away thousands of trees in paper and card every day. The oceans are home to millions of marine animals. They absorb the sun’s heat, transfer it to the atmosphere and move it around the world. A lot of the rubbish we produce on land pollutes the oceans. Turtles mistake plastic bags for jellyfish and die when they eat them. At opposite ends of the world, the Arctic and Antarctic are freezing cold lands. It is so cold that the sea is covered in ice. The fuel we use for energy makes the climate warmer. As it gets warmer, the ice melts and the sea rises. The land disappears. Rivers collect rainwater and carry it to the oceans. Along the way, plants absorb and clean the water so it is safe for us to drink. Farms and factories pollute the rivers with pesticides and chemicals and every day we each flush about 50 liters of water down the toilet. This is a green world, where people respect nature and live a long and healthy life. Wouldn’t you like to live here?

Once upon a time, there was a clever monkey. He lived on a beautiful island, in an apple tree. One day, a crocodile swam to the island. ‘I’m hungry,’ he said. So the monkey threw a red apple to the crocodile. The crocodile munched and munched. The next day, the crocodile came back. ‘Please, may I have two apples?’ he asked. He ate one and gave one to his wife. The crocodile went to see the monkey every day, to listen to his tales and eat his apples. He wanted to be clever, just like the monkey. The crocodile’s wife had an idea. ‘Why don’t you eat his heart? Then you’ll be clever, just like him!’ The next day, he said to the monkey, ‘Come to my house! We’ll have lunch together, to thank you for the apples.’ But when he arrived, the crocodile snapped and said, ‘Monkey! I want to eat your heart, so I can be as clever as you!’ The clever monkey thought quickly and said, ‘But… I haven’t got my heart here. It’s on the island, in the apple tree.’ They all went back to the island. ‘Wait here, and I will get my heart,’ said the monkey. The monkey quickly climbed the tree and sat at the top. ‘Oh, Crocodile. You are greedy. Of course, you can’t have my heart. And now, you can’t have my apples!’ And the clever monkey laughed and laughed!