Video Bài Thơ Cô Dạy / Top 9 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 3/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Giáo Án: Thơ Cô Dạy Con

-Cô và trẻ hát + vận động bài “Đi đường em nhớ”

-Các con ơi! cm vừa cùng cô hát bài hát gì?

-Cô giáo đã dạy bé điều gì?

– Cô giáo còn dạy bé điều gì nữa?

Hoạt động 2: Dạy trẻ đọc thơ “Cô dạy con” – St: Bùi Thị Tình.

– Lần 1: đọc diễn cảm.

+ Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ gì?

+ Do ai sáng tác

+ Đàm thoại – trích dẫn

– Cô giáo dạy bé điều gì?

” Mẹ! Mẹ ơi cô dạy

Bài phương tiện giao thông”

– Có những loại phương tiện giao thông gì?

– Đó là phương tiện giao thông đường gì?

Máy bay- bay đường không

Ô tô chạy đường bộ

Tàu thuyền, ca nô đó

Chạy đường thủy mẹ ơi”

– Cô giáo còn dạy bé điều gì nữa?

Con nhớ lời cô rồi

Khi đi trên đường bộ

Nhớ đi trên vỉa hè

– Khi ngồi trên tàu xe thì sao?

Khi ngồi trên tàu xe

Không thò đầu cửa sổ

– Khi đến ngã tư đường phố bé phải chấp hành như thế nào?

Đến ngã tư đường phố

Đèn đỏ con phải dừng

Đèn vàng con chuẩn bị

Đèn xanh con nhớ đi

– Bé ghi lời cô ra sao?

Lời cô dạy con ghi

Không bao giờ quên được.

Giáo dục trẻ: Bé nghe lời cô giáo, khi đi đi bên phải, khi ngồi trên xe không thò đầu ra ngoài, đi đến ngã tư đường phố phải chấp hành tín hiệu đèn giao thông, các con nhớ chưa?

– Cho cả lớp đọc thơ cùng cô 3 – 4 lù¬t.

– Tổ đọc thơ nối tiếp

– Nhóm đọc thơ thi đua nhau

– Cá nhân đọc thơ

* Cả lớp đọc 1 lần nữa

Hoạt động 3: TC: Làm theo tín hiệu

+ Cô nói “Ôtô xuất phát” trẻ làm động tác lái xe ô tô, miệng kêu “Bim bim” và chạy chậm.Cô giơ tín hiệu đèn đỏ, trẻ dừng lại.Cô chuyển tín hiệu đèn xanh trẻ tiếp tục chạy.

+ Cô nói tiếp “Máy bay cất cánh” trẻ dang hai tay sang hai bên, nghiêng người làm máy bay bay, miệng kêu ù ù và chạy nhanh. Cô giơ đèn xanh trẻ tiếp tục bay, cô chuyển đèn vàng trẻ đi từ từ và chậm lại. Cô nói ” Máy bay hạ cánh” đồng thời đưa tín hiệu đèn đỏ trẻ phải dừng lại

+ Cô nói tiếp “Thuyền ra khơi” , trẻ ngồi nhanh xuống, hai tay làm động tác chèo thuyền. Cô nói “Thuyền về bến” đồng thời giơ tín hiệu đèn đỏ. Trẻ dừng lại và đứng dậy. Cô chuyển tín hiệu đèn xanh trẻ tiếp tục đi và chèo thuyền.

+ Cô thay đổi liên tục tín hiệu đèn, trẻ phải chú ý quan sát để thực hiện cho đúng.

– Tổ chức cho trẻ chơi

Nhận xét buổi học, trẻ hát bài “Đường em đi”

Đến Với BàI Thơ Hay: Gửi Về Cô GiáO Dạy Văn

Thứ sáu, 07/11/2014 22:30

Nhìn những học trò cặm cụi từng nét vẽ, nắn nót từng con chữ trên tờ báo tường 20-11 với cả tấm lòng yêu thương, tôi chợt nhớ đến bài thơ của Nguyễn Thụy Diễm Chi “Gửi về cô giáo dạy văn”. Bài thơ mộc mạc ngay từ nhan đề, câu chữ không cầu kỳ, gọt giũa nhưng mỗi khi đọc lên vẫn cứ thấy rưng rưng.

Gửi về cô giáo dạy văn Có thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm. Có thể bây giờ chiếc lá bàng non của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm Ai sẽ nhặt dùm em xác lá Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ? Ước gì… hiện tại chỉ là mơ Cho em được trở về chốn ấy Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái Được vui – buồn – cười – khóc hồn nhiên Em nhớ hoài tiết học đầu tiên Lời cô dạy: “Văn học là nhân học” Và chẳng ai học xong bài học làm người! Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi! Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

Nguyễn Thụy Diễm Chi

“Thơ hay là thơ chín đỏ trong cảm xúc” (Xuân Diệu). Khi hiện thực đã tích tụ, khi cảm xúc đã đong đầy thì những câu chữ cứ nhảy múa, bật ra thành thơ. Mở đầu bài thơ như một lời tự sự – lời tự sự ẩn chứa quy luật của muôn đời. Ai đó đã ví thầy cô giáo như người chèo đò đưa bao thế hệ học trò sang sông. Sang bên bờ là có biết bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu số phận. Người chèo đò làm sao cô nhớ hết, không phải muốn quên nhưng không thể nhớ được nhiều. Người đi đò cũng vậy, sang sông là đến với chân trời mới, tự tìm cho mình một lối đi riêng, trong kí ức tâm hồn luôn ăm ắp hành trang về một thời cắp sách để tự nhắc nhủ lòng: nhất định sẽ về thăm. Nhưng trường đời rộng lớn, bao bon chen, tranh đua, hơn thiệt,…lời hứa ngày nào cứ biền biệt trôi xuôi.

Mạch thơ tiếp nối với hàng loạt những giả định: có thể bây giờ; ước gì để khẳng định một điều rằng: nhân vật trữ tình đang da diết, hoài niệm về một thời hoa niên thơ mộng. Một thời ép lá giữa trang thơ; được vui – buồn – cười – khóc hồn nhiên trong vòng tay thân ái bạn bè. Nhưng làm sao có thể, bởi “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” (Herakleitos), chiếc lá bàng non ngày nào giờ đã úa màu nâu thẫm. Hình ảnh ép lá giữa trang thơ giàu tính tạo hình và gợi cảm, không chỉ nói lên sự trong sáng, đáng yêu của lứa tuổi học trò mà còn chứa đựng một khát vọng lớn lao – sự níu giữ thời gian dù biết là không thể.

Nhân vật trữ tình đang đắm chìm trong mạch cảm xúc hoài niệm. Ấn tượng sâu đậm nhất có lẽ là tiết học của cô giáo dạy văn. Văn học là nhân học – là những bài học làm người. Nhưng bé bỏng quá cô ơi, khi ấy em có hiểu gì đâu! Chỉ khúc khích tiếng cười, len lén chuyền tay nhau gói me dầm cuối lớp. Gửi về cô với lời tri ân hay những lời xin lỗi muộn màng. Lạ lùng thay những trò tinh nghịch rất học trò ấy, rất con gái ấy lại có một sức khái quát lớn lao. Vị chua cay của gói me dầm trong tiết học ngày nào giờ trở thành vị chua cay trên hành trình vào dòng đời xuôi ngược mà chẳng ai học xong, để rồi cứ ám ảnh, cứ quay quắt, cứ da diết nhớ: Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!

Cấu trúc bài thơ chặt chẽ trôi theo mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình. Từ hiện tại, nhân vật trữ tình trôi miên man về quá khứ với những kỷ niệm buồn vui về một thời cắp sách. Giấc mơ đứt mạch, nhân vật trữ tình trở về với hiện tại bằng nỗi nhớ khôn nguôi cùng những lời tri ân gửi về cô giáo cũ. Dẫu cho dòng đời xuôi ngược có chua cay, nhưng những bài học của cô ngày nào luôn là hành trang, là giá đỡ tinh thần soi sáng con đường em bước – Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ.

Đặng Quang Sơn

Bài Thơ Cô Dạy – Bài Thơ Mầm Non Được Ưa Thích Nhất

Share

Facebook

Twitter

Pinterest

Vài nét về nhà thơ Phạm Hổ

-Tôi sinh ra tại một làng quê Bình Định (ngày trước gọi là xã Thanh Liêm, nay gọi là xã Nhơn An – huyện An Nhơn).

-Cách mạng tháng Tám thành công, tôi đi hẳn vào con đường văn học. Tôi làm thư ký trường trực ở chi hội văn hoá cứu quốc do anh Trần Mai Ninh phụ trách.

-Tháng 4-1954 tôi lại được Chi hội Văn nghệ LK5 gọi ra để chuẩn bị đi tập kết.

-Tháng 1-1954 tôi có mặt ở Hà Nội và làm công tác đối ngoại ở Hội Văn nghệ Trung ương. Năm 1957 tôi được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam ngay ở khoá đầi tiên nên được xem như là thành viên sáng lập Hội.

-Trong khoảng thời gian từ 9-1945 đến 6-1999, tôi đã sáng tác được 25 tập thơ, 35 tập truyện, 10 kịch bản sân khấu, hoạt hình… dành cho các em. Và khoảng 10 tập thơ, 3 tập truyện ngắn và tiểu thuyết về phần viết cho người lớn.

-Từ các tập sách trên, đến nay các nhà xuất bản đã chọn in cho tôi bốn tuyển tập Chú bò tìm bạn (thơ), Ngựa thần từ đâu đến (truyện ngắn), Chuyện hoa chuyện quả (cổ tích mới), Nàng tiên nhỏ thành ốc (kịch) dành cho các em và Tuyển tập Phạm Hổ gồm đủ cả hai phần viết cho thiếu nhi và viết cho người lớn…

Bài thơ Cô dạy

Mẹ, mẹ ơi! Cô dạy:

Phải giữ sạch đôi tay,

Bàn tay mà giây bẩn,

Sách, áo cũng bẩn ngay.

Mẹ, mẹ ơi! Cô dạy:

Cãi nhau là không vui

Cái miệng nó xinh thế

Chỉ nói điều hay thôi.

Theo Thuvientho.com

Tả Cô Giáo Em Trong Một Tiết Dạy

Cô giáo đã dạy em trong nhiều tiết học.Nhưng hình ảnh cô trong tiết Tập Đọc ” Hạt gạo làng ta” làm em nhớ mãi.

Hôm ấy, cô bước vào lớp trong tà áo dài màu xanh điểm những hoa văn làm nổi bật lên vóc dáng cao ráo thon thả của cô.Mái tóc hơi xoăn,dài ngang lưng luôn được cột cao gọn gàng để lộ khuôn mặt trái xoan cùng với nước da trắng hồng.Dưới hàng lông mi cong và dài là đôi mắt cô sáng long lanh màu hạt dẻ.

Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và bắt đầu kiểm tra bài cũ.Ngón tay gầy gầy,xương xương lât nhẹ trang sổ. Cô gọi bạn Quỳnh,Trí,Ly lên đọc bài.Các bạn đọc to,rõ ràng làm nét mặt cô rạng rỡ hắn lên.Cô nở một nụ cười tươi tắn để lộ hàm răng trắng tin, đều tăm tắp.Sau đó cô nhẹ nhàng đứng dậy giới thiệu bài mới,bàn tay thoăn thoắt lướt trên mặt bảng để lại dòng chữ ”Hạt gạo làng ta – Trần Đăng Khoa.”Em rất thích lúc cô luyện đọc cho chúng em nghe.Có lúc cô phát âm thật chuẩn,miệng tròn như chữ ”O”.Có bạn nào đọc sai cô bắt đọc đi đọc lại nhiều lần đến khi nào đọc đúng mới thôi.Rồi cô đọc mẫu cho chúng em nghe.Giọng cô sang sảng vang lên:

”Hạt gạo làng ta

Có vị phù sa

Của sông Kinh THầy”

……………..

Em rất yêu và kính trọng cô .Mỗi tiết học trôi đi là bao nhiêu công sức của cô.Em hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cô.

Tả cô giáo em trong một tiết dạy – Bài 2

Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo đã đê lại trong lòng em tình cảm khó quên.

Hôm ấy, cô giáo em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh dầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chảo cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. bải giáng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn tháng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên.

Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình. Em thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi đế trở thành người có ích cho đất nước như cô đã từng dạy chúng em.

Thống kê tìm kiếm

bai van ta co giao trong mot tiet hoc

ta co giao dang day 1 tiet hoc ngan