Truyện Cười Việt Nam Nói 1 Đằng Làm 1 Nẻo / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Người Việt Nam Nói Một Đằng Làm Một Nẻo / 2023

Nếu chúng ta tin rằng Việt Nam có 4000 năm văn hiến, thì chắc không ai lý giải được tại sao vào năm 2012 mà Việt Nam lại ở cái vị trí tụt hậu quá xa so với các nước khác với lịch sử của họ chỉ vài trăm năm, hay thậm chí vài chục năm.

Đửng đổ lỗi cho chiến tranh. Có đất nước nào có lịch sử lâu đời lại không trải qua chiến tranh không? Trung Quấc, Nga, Đức, Anh, Nhật, thậm chí Mỹ, Úc cũng đã trải qua rất nhiều cuộc chiến, và họ không phải lúc nào cũng là kẻ chiến thắng. Nhưng cho dù là kẻ chiến bại và gánh chịu hậu quả nặng nề sau chiến tranh đi nữa, thì ngày nay những quấc gia chiến bại đó đều cúi gằm đầu và lẳng lặng vượt xa Việt Nam, bỏ chúng ta lại sau lưng một đoạn quá dài, quá xa và quá khó để sánh vai cho kịp người ta. Đửng đổ lỗi cho chế độ. Cộng sản thì sao? Tư bản thì sao? Xã hội chủ nghĩa thì sao? Quân chủ lập hiến thì sao? Chế độ không phải là chướng ngại vật ngăn cản chúng ta hành xử chân thiện mỹ. Hơn nữa, ngày hôm nay nếu so sánh giữa Úc, Thụy Điển với Việt Nam thì ai dám nói nước nào là Cộng Sản, nước nào là Tư Bản, nếu quy về bài học lịch sử mà người Việt Nam được giáo dục rằng Tư bản là thối nát, là bóc lột, là xã hội không công bằng còn cộng sản là mọi người làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu? Vậy vấn đề nằm chỗ nào?

Vấn đề lớn nhất của Việt Nam, hay vấn đề của Người Việt Nam ở Việt Nam, theo tui chính là làm không được lời mình nói. Lời nói thể hiện tâm tư nguyện vọng của mình. Và lời nói nào của người Việt Nam nào, từ cha tới chú từ chính phủ cho tới bán vé số đều đẹp đẽ, đều sạch sẽ, và đều thể hiện được ước muốn tột cùng của họ. Nói về ước muốn, tất nhiên là con người ai cũng có mơ ước cao xa và đẹp đẽ, ai cũng thích nghĩ tới những điều tốt đẹp, những điều CHÂN – THIỆN – MỸ. Do đó lời nói của mình tự nhiên nói ra những mong ước đó, âu cũng là lẽ thường tình, mang đầy CHÂN – THIỆN – MỸ. Ví dụ thì khỏi cần ha, ai cũng biết hằng hà sa số những ví dụ về lời nói đẹp đẽ này rồi. Nhưng khi nói ra xong, thì người Việt Nam lại không làm được lời mình nói, tức là không có năng lực thực hành. Hoặc đỡ hơn trường hợp đó một chút, thì làm cái gì đó tốt đẹp được một thời gian, sau đó lại chính mình đánh mất cái phẩm chất của mình, chất lượng của cái thứ tốt đẹp đó tự động giảm dần, giảm dần theo thời gian, và cho tới một ngày nào đó thì nó khác hẳn so với cái ban đầu mình cam kết. Tui nói vậy không biết bạn đọc blog tui có hiểu ra được vấn đề không, hay vẫn còn trơ trơ ra: ủa nó nói ai vậy? Cái việc NÓI MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO đó xuất phát từ đâu? Có lẽ, nó khởi nguồn từ đặc tính của dân tộc, đặc điểm giống nòi, đặc điểm của dân định canh định cư, quần canh quần cư, và đặc điểm của dân á đông. Đặc điểm đó là gì? Là linh hoạt, là nhiễu điều phủ lấy giá gương, là đồng cam cộng khổ, là lá lành đùm lá rách, là chín bỏ làm mười, là một câu nhịn chín câu lành, là dĩ hòa vi quý. (1) Ở Việt Nam năm 2012, tui ít khi nào thấy được người nào ép mình sống theo ba chữ thôi, tui nhắc lại – BA CHỮ – thôi, đó là CHÂN – THIỆN – MỸ. Và, cái lời nói đẹp đẽ ngọt ngào bay bổng hào hoa phóng khoáng tràn đầy khí phách đó nó nằm ở chữ cuối cùng, chữ Mỹ. Chân không có, Thiện cũng không có, chỉ có Mỹ, tức là chỉ có ý chí muốn như vậy, nhưng tay chân và cơ thể không có cơ sở đạt được cái điều ý chí muốn đạt được, cái này hồi xưa có một chữ hay lắm, bây giờ thấy ít ai xài: bị Duy ý chí. (2) Duy ý chí là gì? Là không thực tế, là thắng lợi trong tư tưởng có khả năng đạt được thỏa mãn cao trong tinh thần lẫn thực tế. Từ (1) và (2) đó, nếu mà gán ghép lại thì nó sản sinh ra một dân tộc như thế nào, một đất nước như thế nào? Đưa ra một ví dụ điển hình quy nạp trước nha bà con:

Trần Văn A – giám đốc công ty ABC làm du lịch miệt vườn bán tour inbound (trong nước) cho khách nước ngoài. Anh Trần Văn A tuyên bố rằng tour du lịch miệt vườn của ảnh là dịch vụ tốt nhất khu vực. Ảnh cung cấp được khoảng chừng 10 tour đầu tiên là dịch vụ giống như lời ảnh nói. Tới tour thứ 11, lượng khách giảm lại chỉ còn khoảng 20 khách/xe, sở hụi chỉ vừa đủ chứ không có lời, anh Trần Văn A bèn nghĩ cách: thôi kệ, cắt bữa ăn mỗi bữa 5 món xuống còn 4 món thôi, hoặc một món 5 người ăn cắt xuống còn 4 người ăn thôi, khách sạn 4 sao giảm xuống còn 3 sao thôi, hành trình tour cắt bỏ một điểm cũng không sao đâu. Tất nhiên, thẳng thắn mà nói thì đúng là không sao thiệt. Và cắt được tour 20 khách, anh Trần Văn A sẽ cảm thấy mình đã dọn được đường cho việc cắt giảm các tour sau đó và sau đó nữa để tăng lợi nhuận. Vậy là sau một thời gian, ở điểm tour thứ 50 hay 100 gì đó, thì khách hàng của anh Trần Văn A đã bỏ đi hết, chuyển qua công ty anh Nguyễn Văn B. Cờ tới tay thì phải phất, anh B lại tiếp tục con đường của anh A, cứ thế cứ thế, cây cờ lần lượt chuyền tay qua anh C, anh D, anh E và cứ thế chuyền qua chuyền lại, khách thì thay vì tăng dần lại cứ giảm dần giảm dần.

Tui nghĩ, mở rộng anh Trần Văn A ra thì chắc xã hội này không thiếu những anh A phẩy, A hai phẩy, A ba phẩy, A bốn phẩy, A một trăm một ngàn phẩy cũng có chứ không thiếu. Sản xuất cũng vậy, ai sản xuất một thời gian cũng nghĩ cách giảm chi phí bằng cách tìm nguyên liệu rẻ hơn bất chấp chất lượng của nguyên liệu đó là gì. Dịch vụ cũng vậy, làm dịch vụ một thời gian thấy kinh doanh tốt quá bèn giảm chất lượng dịch vụ, giảm nhân viên, giảm dịch vụ cộng thêm. Và họ nghĩ rằng họ kiếm được tiền lời là được, còn khách hàng thì biết gì đâu, cứ thế mà mua thôi, vì chuẩn xã hội tới đó là hết rồi, làm gì có thằng nào vượt lên đựơc mà lo. Nhưng tầm nhìn của những người đó, theo tui là hơi ngắn rồi. Nhìn ra thế giới coi cái công ty có lịch sử khoảng 30 năm của người ta là bao nhiêu công ty, còn công ty có lịch sử 30 năm của Việt Nam là bao nhiêu công ty? Tại sao người ta càng làm càng phát triển càng vững mạnh, còn người Việt Nam chúng ta ít công ty nào có lịch sử đủ sức cạnh tranh với người khác như vậy? Giải thích sao đây, và giải quyết sao đây? Có lẽ, sẽ có người giải thích rằng, vì dân tộc này bị chiến tranh đe dọa liên miên nên không ai làm cái gì mà dám hay muốn nghĩ xa hơn hai ba đời. Làm cái gì cũng vậy, trước hết lo cho tháng này, năm này và đời này là đủ rồi. Ai nghĩ xa hơn chút, hay có gia đình có truyền thống, có điều kiện hơn chút thì nghĩ thêm được tới đời con mình là hết rồi. Tui chưa từng có dịp nào được nói chuyện với một nhà kinh doanh nào ở Việt Nam nói về tầm nhìn xa hơn 50 năm của chính công ty họ. Nhắc lại: chưa từng. Ai cũng nói kiểu này: đối với nền kinh tế hiện nay, hoạch định chính sách kinh doanh xa hơn 5 năm là không thông minh. Thông minh nhất là hoạch định chính sách từng năm một, vậy mới dễ trở tay, chứ xa quá rồi biết thời cuộc nó đi tới đâu. Thấy giá vàng giá đô hông, nó biến động từng ngày, mình kinh doanh quấc tế mà không biến đổi kịp thời như nó là mình chết. Đửng ham chiến lược dài hạn em ơi. Hôm nay lo hôm nay đi, tháng này lo kiếm đủ tháng này đi được rồi, xa quá tính hổng tới đâu. Chắc có lẽ tui hơi chậm tiến rồi, bởi vì tui thấy cái kiểu làm ăn “ngắn hạn” đó là làm ăn chụp giựt. Nhưng mà cũng không trách được những người kinh doanh ngắn hạn kiểu đó, vì ai mà biết cái đất nước này sẽ đi đâu về đâu? Ai mà biết tiền mình làm ra gởi trong ngân hàng hai ba năm sau sẽ có giá trị như thế nào? Và ai mà biết con cháu mình sau này sẽ mang quấc tịch gì? Hình như tui nói hơi xa rồi. Quay lại, giải quyết cái vụ NÓI MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO như thế nào?Giáo dục, hai chữ thôi, giáo dục. Thêm một chữ nữa: dạy làm người. Dạy ai? Dạy dân, dạy người Việt Nam, dạy thế hệ trẻ, nếu cần thiết thì đè mấy ông người lớn ra dạy luôn. Dạy cái gì? Dạy 5 chữ thôi: NHÂN – NGHĨA – LỄ – TRÍ – TÍN. Dạy như thế nào? À, khúc này chừng nào gặp đúng người đúng bịnh đi rồi tui nói cho nghe, giờ nói không không mất công người ta nói mình ăn ở không nói nhảm nữa. Tóm lại, đất nước Việt Nam có phát triển hay không còn tùy thuộc vô cái vụ người Việt Nam có bỏ được cái tật NÓI MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO không. Có câu chuyện cười, viết lại cho bà con nghe: thế giới sợ nước Mỹ, vì nước Mỹ nói là làm. Nhưng nước Mỹ sợ nước Nhật, vì nước Nhật không nói mà làm. Nhưng nước Nhật là sợ Trung Quấc, vì Trung Quấc nói mà không làm. Còn Trung Quấc lại sợ nhứt Việt Nam, vì Việt Nam nói một đằng làm một nẻo. Túm cái quần lại, đọc hết bài này ai hiểu thì hiểu, ai không hiểu thì thôi, đửng ráng tư duy coi ủa thằng này nó có chửi mình hông ta, hay là ủa thằng khùng này nó nói cái gì vậy nha, mệt não lắm à…

Related

Truyện Cười Ngắn Việt Nam Vô Đối Phần 1 / 2023

Tải ảnh

Năm 2010 có 1 đoàn tàu xuyên quốc gia đi qua tất cả các nước trên thế giới.Trên tàu có 1 ông giáo sư bảo rằng cứ đi qua đất nước nào ông ta ko cần nhìn cũng biết. Mọi người ko tin bèn bảo ông ta làm thử. Ông ta thò tay ra ngoài cửa sổ đoàn tàu: “- Ở đây nóng quá! Chắc là California Mỹ rồi”. Một lúc sau ông ta lại thò tay ra ngoài và bảo: “- Chà! Lạnh thật! Đến Matxcova rồi!!” Đúng 2h sau ông ta thò tay ra cửa sổ rồi rụt vào nói: “- Mất cái đồng hồ đeo tay. Đúng đây là Việt Nam rồi !!”

Một bác Việt Nam ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một chú Mẽo (USA) lân la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.

– Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?

– Ừ – khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.

– Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam.

Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:

– Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?

– Tất nhiên – Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.

– Ở Mỹ khác – vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mẽo vừa nói với vẻ chế diễu – bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.

Đến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:

-Thế ở Mỹ chúng mày có “ấy ấy” không?

– Tất nhiên.

– Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?

– Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.

Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:

– Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang… bán cho chúng mày đấy..

Gần đây trên các báo thế giới, các nhà khoa học người Nhật có đăng tin: “Họ đã đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi” – Điều này chứng minh 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn???!!!” Vài năm sau, người Mĩ lại đăng: “Họ đào sâu 200m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 2000 năm trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp và Internet!!!. Chỉ sau đó 1 ngày, người Việt Nam đăng tin: “Họ đã đào sâu 500m xuống lòng đất và chẳng phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 5000 năm trước VN xài Wireless!!!

Theo điều tra khảo sát thực tế của người Việt:

1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.

2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.

3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.

4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.

5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.

6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay “đồng ý”!

Anh Oắc-xơn yêu quý của tôi,

Từ ngày sang Việt Nam, tôi thấy trình độ thám tử của mình còn non kém lắm!

Phương pháp suy luận của tôi đối với xứ này nhiều lần bị sai bét. Sáng nay thôi, tôi vừa tiếp một người đàn ông. Chuyện tình cảm của ông ta không có gì rắc rối, “rẹc rẹc 30 giây” là xong. Nhưng tôi lại sai lầm khi thử thách về bản thân ông ta.

Lúc đó là 9 giờ sáng, tôi đang nhìn qua cửa sổ cảnh một người đi đường chửi toáng lên vì bị một chậu nước rửa bát đổ từ trên tầng 4 xuống đầu, thì có tiếng gõ cửa:

– Xin lỗi! Tôi muốn gặp ông Sê-lốc Hôm!

– Tôi đây, xin mời ông ngồi, thưa ông Nằm!

– Sao thám tử đoán tôi tên Nằm?

– Quan sát nhanh là thói quen của tôi, trên bìa cuốn sổ tay ông cầm có ghi rõ tên ông là Tạ Văn Nằm.

– Ồ, tôi tên Nam, nhưng mấy em tiếp viên ở nhà hàng đã nghịch ngợm lấy bút viết thêm vào, vì các em thấy tôi thích hát Karaoke ở tư thế… nằm.

– À, ra thế! Hẳn ông rất vội đến đây, vì tôi thấy ông cạo râu được một bên.

– Việc này thám tử cũng… hơi bị nhầm. Số là tôi cạo râu bằng bàn cạo điện, sáng nay tôi đang cạo dở thì bị mất điện đột ngột cho nên một bên nhẵn nhụi còn một bên kia rậm rì mà tôi vẫn phải bắt xe buýt đến chỗ ông là vì thế.

– Hừm, nhưng nếu tôi nói ông rất ít đi xe buýt thì chắc là không sai? Vì tôi thấy ông không có thói quen giữ vé trong tay.

– Ấy, khi nãy tôi chuẩn bị xuống xe thì phụ xe đã xin cái vé để “quay vòng” cho khách khác lấy tiền bỏ túi riêng rồi!

Anh Oắc-xơn ạ, lúc đó tôi bối rối vô cùng, nhưng vẫn cố vớt vát:

– Thời gian gần đây ông bị sa sút về kinh tế?

– Ồ, ngược lại. Nhưng… vì sao mà ông đoán thế?

– Vì tôi thấy ông đi một đôi giày tồi, còn mới mà gót trái đã mòn vẹt trong khi gót phải vẫn còn nguyên vẹn!

– Hà, hà… Đó là do thành phố thường xuyên có nạn kẹt xe. Những lúc như vậy tôi thường phải đặt chân xuống mặt đường rồi rà rà theo dòng người nên gót của giày trái bị mòn nhanh.

– Chà, – Tôi vã mồ hôi – Thế có phải ông là người rất coi thường sức khoẻ? Sở dĩ tôi nói như vậy vì dạo nay ngày nào trời cũng có nắng to mà ông ra đường không đội mũ.

– Ối giời, có đấy chứ! Nhưng lúc đi bộ ra bến xe buýt bị mấy đứa thanh niên mất dạy đi xe máy cướp mất rồi!

Chao ôi, bác sĩ Oắc-xơn của tôi ơi, chắc là anh tưởng tượng ra khuôn mặt của tôi lúc đó như thế nào rồi, nó dài bằng cái bơm ở mấy chỗ “Vá 9 xe đạp xe máy” vẫn đặt ở lòng đường thành phố này vậy. Nhưng bản lĩnh đã giúp tôi lấy tự tin trở lại, tôi hỏi vấn đề ông ta cần tư vấn để khỏi phải đoán… sai thêm nữa.

Có lẽ từ hôm nay tôi phải đóng cửa không tiếp khách, để nghiên cứu thêm về con người ở đất nước kỳ lạ này, rồi mới tiếp tục hành nghề được. Chẳng hạn tôi đang tìm hiểu xem một số sinh viên Việt Nam rất căm thù… thời gian, đến nỗi họ luôn “giết thời gian” bằng cà phê, ruợu bia, thậm chí một cốc trà đá là có thể ngồi trầm ngâm hàng giờ đồng hồ trong căng-tin để suy nghĩ… không cụ thể về điều gì cả!?

Khi nào có gì mới tôi sẽ “meo” cho anh. Chúc anh mạnh khoẻ!

Bạn của anh:

Sê-Lốc Hôm!

Có 1 cuôc thi hù dọa với yêu cầu ai làm cho khán giả sợ nhất là thắng . Có 3 người : 1 Nhật , 1 Mỹ , 1 Việt Nam tham gia . Người Nhật bước lên rồi bất ngờ rút dao mổ bụng mình lôi ra bộ lòng . Một số người sợ đến ngất xỉu. Người Mỹ lấy súng trường ban nát đầu mình ,óc văng tung tóe . Một số người ngất xỉu nữa . Đến người Việt Nam,2 ông Việt Nam đi dép tổ ong vác 1 quả bom ra sân khấu ngồi cưa????????? tất cả khán giả ướt hết quần…

Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo…

Tokyo-Nhật bản

Tại Khu phố Ginza đông nườm nượp, một anh chàng Nhật chẳng may chạm vào làm toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Nhật. Anh ta chưa kịp nói lời xin lỗi thì cô gái đã cúi rạp người nói:

“Xin lỗi đã làm phiền anh, chỉ vì chất lượng chiếc váy này tồi quá.”

New York – Mỹ

Trên Quảng trường Time tấp nập người đi lại, 1 anh chàng Mỹ vô tình động vào làm toạc chiếc váy của một cô gái Mỹ Anh chàng này chưa kịp mở mồm thanh minh thì cô gái đã rút ngay 1 tấm danh thiếp và nói: “Đây là số phone của luật sư của tôi, ông ta sẽ tìm anh để bàn về việc quấy rối tình dục này, anh cứ chuẩn bị đi, chúng ta sẽ gặp nhau tại toà án…” Nói xong ghi lại số phone của anh chàng kia rồi ngẩng cao đầu bước đi.

Paris – Pháp

Trên Quảng trường Khải hoàn môn nổi tiếng TG, một chàng lãng tử Pháp không may làm toạc váy của một cô nàng Pháp. Chàng chưa kịp nói gì thì cô nàng đã cười hic hic, sau đó ghé vào tai chàng trai nói: “Nếu anh không ngại, thì tặng em một bông hồng để xin lỗi đi…” Sau khi mua một bông hồng tặng nàng xong, chàng bèn mời nàng đến 1 khách sạn nhỏ để cùng nghiên cứu vấn đề ẩn sau làn váy ngắn.

London – Anh quốc

Tại Quảng trường Church bên dòng sông Thames êm đềm, một chú Ăng-lê vô tình xé toạc chiếc mini skirt của một cô gái Anh. Anh chàng này chưa kịp thanh minh thanh nga thì cô gái đã vội vàng dùng tờ báo đang cầm che đi chỗ rách, mặt đỏ giừ nói:

“Thưa ông, ông có thể đưa tôi về nhà được không? Nhà tôi ở phía trước, gần thôi…”

Anh chàng này bèn cởi áo quấn lại cho cô gái rồi vẫy 1 xe taxi, đưa cô gái về nhà an toàn để thay một chiếc váy mới.

Trùng Khánh – Trung Quốc

Trước Tượng đài Giải phóng quân tại Trùng Khánh, một anh Tầu chẳng may làm rách toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Trùng Khánh. Anh này chưa kịp mở miệng xin lỗi thì đã nghe tát bốp một cái bên tai. Cô gái tay thì túm chặt lấy cổ anh chàng, mồm thì rít lên: “Mày to gan nhỉ, dám ăn đậu phụ dai à? Đi gặp 110 cùng tao ngay…”

Đài Bắc – Đài Loan

Tại Quảng trường Tây môn, 1 anh chàng Đài vô tình cào rách chiếc váy ngắn của một cô gái Đài. Chàng trai chưa kịp nói gì thì cô gái đã cười ha ha nói: “Chưa kịp ngã giá mà đã đòi xem hàng rồi hả anh giai?”

Hà Nội – Việt Nam

Tại công viên thủ lệ, chàng thư sinh Ami chẳng may động vào làm toạc chiếc váy ngắn của một em gái Hà thành . Chàng này chưa kịp xua tay xin lỗi thì đã thấy quần của mình bị rách tơi tả rồi

Chúa trời quá bộ xuống thăm Địa ngục, ngài đi dạo mọi nơi. Đến khu vạc dầu đang nấu tội nhân, mỗi vạc đều có ghi tên mỗi nước. Nhưng lạ thay, chỉ duy nhất 1 vạc đề VN ko đậy vung. Ngạc nhiên người mới hỏi Quỉ sứ, Quỉ sứ cười hà hà:

– Dân các nước khác nếu ko đậy vung là chúng công kênh nhau thoát khỏi vạc ngay nên phải đậy. Riêng bọn VN, cứ thằng nào ngoi lên là bị thằng dưới kéo xuống liền nên đậy vung làm gì cho …..phí.

Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường, phía VN bảo: “làm đ.. gì có chuyện đấy!”. Phía Nga nói “Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn. Phía VN ok. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:”Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ.”

Trong hội nghị thượng đỉnh cuối năm giữa các nước.Có sự tham gia của nhiều nước trên thế giới.

Nước Mỹ đứng lên khoe về thành tựu của mình.”nước Mỹ đã phóng tên lửa lên tận sao hoả”.

Nước Nhật đứng lên chế giễu ” làm gì tới, các ông có nói quá ko đây??”.

Nước Mỹ thanh minh” thì ko đến được nhưng cách sao hoả 1 gang tay”.

Tiếp theo là đến nước Nhật nổi tiếng với nhiều phát minh về máy móc hiện đại.Nhật tự khoe về đất nước mình:”nước chúng tôi phát minh ra tàu ngầm có thể lặn xuống đến tận đáy sâu nhất của đại dương.”

Nước Mỹ phản bác lại ” cái ông nổ vừa thôi, làm gì tới nổi”.

Nước Nhật thanh minh” umh, thì cách 1 gang tay chứ mấy..”

Đến phiên nước Việt Nam.Việt Nam khoe:”nước chúng tôi phụ nữ có thể sinh con bằng rốn”.

cả 2 nước Nhật và Mỹ kinh ngạc, đồng thanh đứng dậy và nói:”này, các ông ko bịp chúng tôi đấy chứ??”

Việt Nam lúc đó mới điềm đạm đứng lên và nói” Cách 1 gang tay”

Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.

Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.

Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ

Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: “I’m sorry”, ông Tây cũng lịch sự: “I’m sorry too”, ông Việt Nam nghe xong vội vàng: “I’m sorry three”, ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: “What are you sorry for?”, ông VN làm luôn: “I’m sorry five”. Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam “Sorry, are you sick”. Ông VN vẫn thản nhiên “I’m Sorry Seven”. Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi “Sorry, do you intend to count to eight?”. Ông Việt Nam kiên nhẫn “I’m sorry nine”… Ông Tây ngọng luôn “Then..then…” Ông Việt Nam “I’m sorry eleven…”

Một người Pháp, một người Mỹ và một người Việt Nam tranh luận xem Adam và Eva là người nước nào.

Người Pháp: “Trần truồng và trụy lạc ngay trước mặt Thượng đế như thế, chỉ có thể là dân Pháp”.

Người Mỹ: “Yêu tự do đến mức lẽ ra có thể sống hạnh phúc, chỉ cần đừng đụng đến trái táo, vậy mà họ vẫn không chịu sự cấm đoán đó, thì chỉ có thể là dân Mỹ”.

Cuối cùng, người Việt Nam: &

5 Truyện Hài Việt Nam Vô Đối (Phần 1) / 2023

1. Tổ tiên của người Nhật ?

Một người Nhật đi tìm tổ tiên của mình. Anh đi khắp thế giới tìm nhưng vô vọng. Cuối cùng anh đến ga xứ Huế ở Việt Nam. Anh nghe người ta nói chuyện: – Mi đi ga chi? – Tau đi ga ni. – Ga ni ga chi? – Ga chi như ri? – Ga như ri mi lo ra đi. – Tau đi nghe mi!

Anh mừng rỡ reo lên “Đây chính là tổ tiên của người Nhật!”

2 . Thi gan dạ

Thế giới mở một cuộc thi gan dạ gồm có 3 nước tham gia : Việt Nam , Mỹ , Nhật

Người Mỹ lấy súng bắn vào đầu mình . Người Nhật lấy kiếm tự rạch bụng mình

Còn anh Việt Nam thủng thẳng lấy quả bom ra và ngồi cưa . Khán giả và Trọng tài đổ mồ hôi hột đành tuyên bố : Việt Nam thắng!!!

3 . Hội nghị các nước có nền giáo dục phát triển

Sau thành công của kỳ thi olimpic toán quốc tế. Nước chủ nhà Việt Nam lại tổ chức một cuộc hội thảo giáo dục, bao gồm những bộ trưởng bộ giáo dục các nước có nền giáo dục phát triển.

Hội nghị đang tranh cãi xem nước nào có nền giáo dục tốt nhất.

Nước Mỹ:

-Nước chúng tôi, tin học đóng vai trò hàng đầu, một đứa trẻ 3 tuổi có thể sử dụng thành thạo máy vi tính và internet.

Mọi người xôn xao về báo cáo này.

Trung Quốc:

– Thế đã là gì, ở TQ, có những thần đồng mới 9 tuổi đã có thể theo học chương trình đại học.

Cả hội nghĩ vỗ tay nhiệt liệt. Đến Việt Nam, đất nước chủ nhà, ai ai cũng hồi hộp trước bài phát biểu của ông bộ trưởng:

– Tất cả đều là tầm thường hết, ở Việt Nam chúng tôi, thậm chí có rất nhiều học sinh không biết đọc biết viết cũng tốt nghiệp cấp 2

4 . Câu hỏi hóc húa

Câu hỏi đặt ra cho giải Nobel năm nay là:”Nếu bạn có 1 chiếc máy bay và 1 trái bom bạn sẽ làm gì?”.

Mỹ ôm trái bom lên máy bay ném sang các nước hồi giáo.

Binladen: Đổ đầy nhiên liệu lái máy bay cùng bom + hành khách đâm vào nước Mỹ.

Việt Nam ôm đem cưa lấy thuốc nổ lấy sắt,máy bay đem cưa lấy nhôm……bán ve chai cái nào cũng kiếm đc tiền….Cuối cùng Việt Nam đc trao 2 giải Nobel về Kinh Tế và Hòa Bình

5 . Vì sao thế giới sợ Việt Nam ?

Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm trước nói sau. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai ???

Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo… hôm qua bảo thứ trưởng bộ công thương nói không tăng giá xăng hôm nay đùng một cái tăng 30% …

Truyện Cười Hay: Truyện Cười Vova 1 / 2023

Cô giáo bảo Vova:– Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.– Bố em lại bảo rằng, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều và thỉnh thoảng còn mất ngủ.– Em không đùa đấy chứ? – Thoáng đỏ mặt, cô giáo hỏi lại. Em nói rõ hơn đi?– Vâng ạ, vì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em làm không xuể.

Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài.– Cô giáo : Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn.– Vôva : Thưa cô ! Cô tin chắc chứ ?– Cô giáo : Chắc chắn.

Vova thi hoc kỳ. Đây là kỳ thi vấn đáp.Thầy giáo hỏi :– Thế cậu có biết trong phòng này có mấy cái đèn không??Vova nhìn lên trần nhà và đếm:– Thưa thầy có 4 cái ạ!!!– Sai rồi, có năm cái.Rồi thầy rút trong túi quần ra một cái bóng đèn.Kỳ thi sau,Vova lai vẫn gặp ông thầy nọ,– Vẫn câu hỏi trước đấy cậu thử trả lời xem nào!!!Vova thản nhiên đáp :– 5 cái ạ!!!– Cậu lại sai rồi, lần này tôi không mang theo cái bóng đèn nào!!!– Em mang thưa thầy!!!Vova rút trong túi quần ra 1 cái bóng đèn!!!!!!!!!!

Vô va đi học về, mặt buồn thiuBố hỏi: Vô va, sao buồn thế?Vô va: hôm nay con bị điểm 0 môn thể dục– Sao lại bị điểm 0, con giỏi thể dục lắm cơ mà– Hôm nay, lớp chúng con học động tác nhảy, cô giáo bảo: ” Cả lớp, giơ cả hai chân lên cùng mộtlúc”. – Thế thì đứng bằng chim à.- Con cũng nói như bố đấy

***** Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa… bỗng một tràng “pháo” ròn tan vang lên.

– Thầy giáo quắc mắt: Ai?– Lớp trưởng Vova nói ngay: Thưa thầy anh M….u đánh rắm đấy ạ.– Thầy: Hỗn! Vova đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.– Vova: Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?– Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán: Cho vào môn ngoại ngữ.– Vova: Thưa thầy cho vào mục nào ạ?Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Vova nói ngay:– A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng.

Vova với bố đi chơi vườn bách thú. Cả 2 đi tới chuồng sư tử. Bố kể chuyện cho Vova nghe về loàisư tử Phi châu nguy hiểm và hung dữ như thế nào.Vova chăm chú lắng nghe và cuối cùng với vẻ rất quan tâm hỏi bố:– Papa này, nếu như con sư tử xổng chuồng, nhảy tới ăn thịt bố ……….– Thì sao nào? – Bố nhẹ nhàng hỏi.– Thì con phải đi xe buýt nào để về được tới nhà?.

Vôva học lớp một. Cô giáo lên lớp đứng trên bục giảng sơ ý thả một tiếng thơ ngọt ngào “pứ”. Xongcô giáo giả vờ làm rơi phấn, rơi thước kẻ, xoa xoa gót giầy xuống sàn, di di tay lên bảng… hòng che đi.Vova ngồi ngay bàn một, thấy cô giáo làm nhiều trò quá thản nhiên thốt ra buông thõng một câu: “Đếch giống!

Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội vềcái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:– Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Nga năm 1931, cô ta cao 1,62 m cân nặng 49 kg, các số đo:80-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không, nếu dự cuộc thi sắc đẹp vào năm 2001 này?– Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ! Vova trả lời– Tại sao? Em hãy cho ví dụ về các tiêu chuẩn – giáo viên gợi mở.– Vì cô ta đã quá tuổi đăng ký tham dự

Vôva và cô giáo :

Vào tiết học, cô giáo hỏi cả lớp:– Đố các em cái gì nhẹ nhất.Cả lớp nhao nhao, đứa bảo là sợi bông, đứa bảo tờ giấy, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova giơ tay phát biểu. Cô thấy vậy mới bảo:– Bạn Vova hay nói bậy, cô không cho nói đâuCô chờ 1 lúc, nhưng ko còn 1 ai khác giơ tay, cô đành phải gọi Vôva– Em nói đi nhưng ko được nói bậy.– Thưa cô em không biết, nhưng bố em bảo, cái nhẹ nhất là cái “ấy” ạCô giáo đỏ mặt:– Vova! ra góc lớp đứng, quay mặt vào tườngVova đi ra góc lớp, nhưng vẫn ngoái lại nói:– Nhưng bố em nói , cái ấy chỉ cần thoáng nghĩ về nó là nó có thể ngoi lên mà ko thể nào hạ nó xuống được.Cô giáo lại đố:– Bây giờ đố các em cái gì nặng nhấtCả lớp lại rộn lên những câu trả lời. Đứa thì bảo cái xe tải, đứa thì bảo quả trái đất, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova quay lại:– Cô ơi, em biết đó là cái gì rồiYên chí là thằng ôn con giờ này không thể nói bậy được, cô nói:– Thôi được, em nói đi nhưng ko được nói bậy đâu– Thưa cô, cái nặng nhất vẫn là cái ấy. Bố em nói bây giờ nó đã hạ xuống, mà hạ xuống rồi thì nghìn cái cần cẩu cũng không nhấc nó lên được.

2. 3.4…..

Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh, cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:– Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?– Bê tông ạ!Cô giáo:– Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?– Con bò ạ!– Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp:– Đúng là lũ điên!Cô giáo:– Em đứng lên ngay, sao em toàn nói bậy bạ thế hả?Vova:– Thế em hỏi cô một câu được không?Cô giáo thận trọng:– Em thử nói đi!– Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Vova.Vova xoa xoa má:– Đúng rồi. Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa

3.Thanh tra trên bộ xuống kiểm tra giờ học anh văn, ông ta ngồi bên cạnh Vova.Cô giáo mới đi dạy vì vậy rất hồi hộp.Cô giáo:– Bây giờ cô sẽ viết 1 câu tiếng anh lên bảng, còn các em hãy cố gắng dịch nó ra tiếng Nga.Cô giáo đang viết dở câu thì viên phấn bị rơi, cô cúi xuống nhặt và tiếp tục viết cho hết câu.– Và bây giờ ai sẽ dịch được câu này?Vova lập tức giơ tay. Cô giáo thì rất run, nhìn quanh lớp nhưng ngoài Vova ra thì chẳng có ai giơ tay cả. Cô giáo đành chỉ định Vova phát biểu.Vova:– Giá như mà cái váy nó ngắn hơn ……..– Cái gì?! Em biến ngay khỏi lớp học!Vova thu gom sách vở xong dứ dứ nắm đấm vào mặt ông thanh tra:– Đồ ngu, đã không biết thì đừng có bày trò nhắc bài!

4.Vova bắt đầu đi học lớp một. Trong buổi học đầu tiên, Vova đã nói với cô giáo:– Thưa cô, em quá thông minh so với lớp một! Cô hãy cho em lên thẳng lớp ba!Cô giáo dẫn Vova lên gặp thầy hiệu trưởng, kể đầu đuôi câu chuyện.Thầy hiệu trưởng:– Được rồi, chúng ta cùng kiểm tra trình độ của Vova. Vova, 3 nhân 3 bằng mấy?Vova:– 9!– Đúng rồi! Thế 6×6?– 36!– Chính xác! Tôi nghĩ rằng – hiệu trưởng quay sang cô giáo – chúng ta chuyển Vova lên lớp 3!Cô giáo:– Để tôi hỏi thêm Vova về tính logic! Vova, cái gì ở con bò cái có 4 cái, còn ở cô có 2 cái?Vova thoáng nghĩ và trả lời:-Chân!-Có việc gì mà khi làm con chó đứng bằng 3 chân còn người thì đứng bằng 2 chân?-Bắt tay!-Hmm, Thế cái gì có trong quần của em, còn cô không có?Hiệu trưởng tròn mắt, thậm chí chưa kịp mở miệng thì Vova đã nói:– Cái túi!Cô giáo:-Đúng rồi, Vova ……. lên thẳng lớp 3!Hiệu trưởng:– Tôi nghĩ rằng có thể chuyển Vova lên thẳng lớp 5, bởi vì 3 câu hỏi cuối cùng, đến tôi thậm chí còn nhầm!

Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:*****

– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái của tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.– Úi chao