Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất Công Chúa / Top 9 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Truyện Cổ Tích Việt Nam: Nàng Công Chúa Bán Than

Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng hậu sinh được 3 người con gái. Hai công chúa chị đều lấy chồng nhà quan, giàu sang phú quí và không làm việc gì động đến móng tay. Nàng công chúa thứ ba thì trái lại, lúc nào cũng thích làm việc và không chịu lấy con nhà quan nên Vua cha rất tức giận đuổi cô công chúa Ba ra khỏi hoàng cung với một con ngựa mù. Nàng vỗ về con ngựa và thốt lời hứa sẽ làm việc để giàu có và chữa cho mắt ngựa khỏi mù… Công chúa cưỡi ngựa đi suốt ngày và gặp một túp lều tranh ven rừng, có một bà góa với đứa con trai làm nghề đốt than…

Kỳ 2 (tiếp theo)

Nàng công chúa bán thân.

Sau một hồi chuyện trò, thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đi đến đâu thì chàng sẽ dẫn đi đến đó. Công chúa út hết sức sức thành thật một mực xin ở lại để làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Riết rồi bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời.

Sau bữa cơm rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện tới khuya lắc.

Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quay sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn cố gắng cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối chàng Đốt Than quay một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng…

Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng tìm gỗ đốt nên càng ngày càng được nhiều than hơn. (còn nữa).

Kỳ 2 (tiếp theo)Sau một hồi chuyện trò, thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đi đến đâu thì chàng sẽ dẫn đi đến đó. Công chúa út hết sức sức thành thật một mực xin ở lại để làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Riết rồi bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời.Sau bữa cơm rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện tới khuya lắc.Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quay sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn cố gắng cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối chàng Đốt Than quay một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng…Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng tìm gỗ đốt nên càng ngày càng được nhiều than hơn. (còn nữa).

Truyện: Cổ Tích Của Công Chúa Nhỏ

Một buổi chiều thu nắng vàng dìu dịu.Tiếng người ồn ào bốn phía như đang vây lấy tôi.

Kéo một vali lớn chất đầy quần áo, có chút học theo bộ dạng siêu sao vi hành đeo lên một cái kính râm to bản che gần hết cả khuôn mặt, áo khoác mỏng dài đến đầu gối, tôi một mình lẻ loi lách qua đám người đi ra khỏi sân bay. Thành phố sau bốn năm vẫn chẳng có gì thay đổi lắm, chỉ là các tòa nhà cao tầng dường như mọc lên nhiều hơn, đường phố như đông đúc hơn và những cảm xúc trong tôi đã hoàn toàn đổi khác.

Bốn năm trước, tôi một mình mang theo đau khổ cùng với sự ghét bỏ của mối tình đầu bay qua Pháp, chọn lấy một tỉnh nhỏ yên bình mà nghĩ rằng sẽ sống hết phần đời còn lại ở đó. Sau một quãng thời gian dài chìm đắm trong cảm giác mệt mỏi trống rỗng, một buổi sớm mai ngọt ngào, nhìn ra dải nắng trải dài xuống cánh đồng hoa oải hương đẹp đẽ, tôi chợt giật mình nhận ra bốn năm bất tri bất giác đã trôi qua không một dấu vết.

Có quá nhiều thứ tôi đã bỏ lỡ, có quá nhiều điều tôi đã quên mất đi.

Nỗi đau khổ vốn bám lấy tôi từng ngày đột nhiên tan biến vào hư vô hết cả, tôi nhận ra đã tới lúc mình nên trở về rồi, trở về quê hương nơi vẫn còn có rất nhiều người đang chờ đợi tôi. Những người vốn dĩ yêu thương tôi nhất vậy mà chỉ vì những suy nghĩ ngu ngốc bồng bột của chính tôi đã khiến cho họ cũng phải đau khổ.

Giây phút bước chân ra khỏi sân bay, mọi thứ vẫn y hệt như trong trí nhớ tựa như đã rất xa xôi trước đây của tôi, thật đẹp đẽ…

Nắng và gió lướt tới, đem nụ cười thản nhiên của tôi trải đều ra, cẩn thận lấp đầy từng khoảng trống một trong kí ức…

– Mẹ ơi!

Loảng xoảng.

Mẹ tôi trượt tay đánh rơi khay hoa quả đang bê xuống đất. Chiếc khay kim loại chạm xuống sàn đá phát ra âm thanh chói tai vậy mà bà vẫn không hề có chút phản ứng nào, chỉ đứng đó và chăm chăm nhìn vào tôi. Kinh ngạc, vui mừng, không thể tin được tràn ngập trong đôi mắt bà. Ánh mắt đó khiến sống mũi tôi tự nhiên chua xót.

– Mẹ ơi con về rồi đây…

– Được… được lắm…

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ luống cuống. Khóe mắt đã đỏ hoe nhưng bà vẫn nghiến răng nói ra những lời cứng rắn:

– Cô còn biết về cái nhà này sao? Cô còn cần hai ông bà già này nữa sao?

Nói xong thật sự không nhịn được nữa, bà che miệng bật khóc. Tôi chạy lên ôm lấy bà rồi cũng òa khóc theo.

– Mẹ, mẹ ơi…

– Đồ bất hiếu, cô trốn đi đâu mấy năm trời… cô không định để tôi sống nữa hay sao… cô muốn tôi uất ức mà chết đi mới vui phải không…

– Con xin lỗi… con xin lỗi mẹ… con biết lỗi rồi… Từ nay về sau, con sẽ không đi đâu nữa cả… mẹ ơi…

Hai mẹ con ôm nhau khóc mù mịt. Không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên từ bên ngoài vọng vào một giọng nói.

– Aii, sao lại có tiếng khóc thế này? Đã xảy ra chuyện gì thế hả bà nó?

Lời vừa dứt, một bóng người xuất hiện ngay ở cửa.Tôi quay đầu nhìn lại.Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi với gương mặt sắc bén nghiêm nghị đó không ai khác chính là bố tôi. Hai hàng lông mày đang nhăn lại đầy lo lắng của ông khi nhìn thấy tôi thì chợt sững lại, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin được, ông đứng lặng ở đó nhất thời không kịp phản ứng.

– Ông vào đây mà xem… đứa con gái bất hiếu của ông về rồi đây này!

Mẹ tôi ngẩng đầu lên nhìn ông. Tôi cũng gạt nước mắt, mỉm cười gọi:

– Bố…

Chiếc cặp tài liệu trên tay bố rơi xuống, ông vội vàng tiến lên phía trước ôm lấy tôi giọng hơi run run:

– Về là tốt rồi… Về là tốt rồi…

Người đàn ông nghiêm nghị đó vậy mà lại đỏ hoe hai khóe mắt. Trong lòng tôi khổ sở, gắng gượng nhe răng ra cười trêu chọc ông:

– Ngài chủ tịch vĩ đại của con, ngài không thể học theo mẹ mà khóc đâu nha. Thật sự rất mất hình tượng đó!

– Con bé này…

Tôi vuốt mũi, hớn hở ôm lấy bố mẹ rồi bắt đầu hứng chịu vòng tra khảo tới tấp của hai người suốt từ lúc đó cho tới tận khi bữa tối kết thúc.

Lăn xuống giường quấn lấy cái chăn, cho dù bây giờ tôi đã mệt mỏi đến độ không muốn nhúc nhích nữa nhưng trong lòng lại vô cùng thoải mái. Cuối cùng cũng không cần mỗi đêm đều phải một mình đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo giống như bị giam cầm trước đây nữa. Giờ tôi đã có nhà, có bố, có mẹ, có sự yêu thương của cả hai người… à mà không, vốn dĩ từ trước đến giờ tôi luôn có tất cả, chỉ là tôi đã không nhận ra mà thôi.

Bốn năm trời dài dằng dặc, cô đơn, rất nhiều đêm tôi chỉ biết thu người vào trong một góc phòng mà khóc. Nơi đất khách quê người, không quen biết ai, khó chịu, buồn bực, mệt mỏi, đau khổ, tổn thương giống như một cơn ác mộng dài vây lấy tôi không tha. Nếu chẳng phải vì chút lòng tự trọng cuối cùng còn sót lại thì tôi đã mặc kệ tất cả mà chạy về từ rất lâu rồi.

Cũng không thể trách tại sao khi thấy tôi trở về bố mẹ tôi lại kích động như vậy. Tôi là con một, đứa con hiếm muộn duy nhất của họ, từ nhỏ đến lớn, họ luôn đối với tôi thương yêu có thừa, chỉ hận không thể thay tôi gánh hết mọi đau đớn khổ cực… vậy mà chỉ vì bị tổn thương tình cảm, đứa con họ thương yêu nhất này lại chạy đến một nơi xa xôi cách họ cả ngàn dặm, thậm chí còn có thể không bao giờ quay trở về nữa, bảo họ không đau đớn khổ sở sao được?

Vốn mẹ tôi cũng một mực đòi đi theo tôi sang bên đó, nhưng bà bị huyết áp thấp, có lần suýt chút nữa đã xảy ra chuyện trên máy bay nên không thể đi được. Còn bố tôi thì lại càng khó khăn, là người điều hành cả một tập đoàn lớn, cho dù có muốn đến thế nào đi nữa ông cũng không thể đến thăm tôi thường xuyên được, huống gì khi ấy, vì hổ thẹn, tôi luôn trốn tránh tất cả mọi người. Vậy nên tính ra thì đã rất lâu rồi tôi mới gặp lại bố mẹ.

Thật đúng là ngu ngốc.

Rõ ràng đã có tất cả nhưng lại không hề biết trân trọng. Lê Uyển Khanh, mày còn tiếp tục u mê như vậy nữa thì thật đúng là nên lập tức đi đầu thai lại đi thôi…

Tôi càng suy nghĩ càng cảm thấy đầu óc mơ hồ, cuối cùng thì ngủ quên mất từ lúc nào không hay…

Cửa phòng hơi hé ra. Người phụ nữ nhẹ nhàng đi đến trước giường, thấy người trên giường đang lộn xộn quấn lấy chăn ngủ rất say, ánh mắt bà không hề che giấu yêu thương khe khẽ vén lại góc chăn. Sau đó quay đầu cùng người đàn ông phía sau đi ra khỏi phòng.

– Anh nghĩ lần này con bé nói về hẳn là thật chứ?

– Ừ có lẽ là thật. Anh thấy con bé đã chín chắn hơn rất nhiều rồi, cũng dịu dàng và thu liễm hơn nhiều nữa…

– Dịu dàng gì chứ…- Giọng người phụ nữ có chút nức nở- Trước kia tính tình nó luôn rạng rỡ hoạt bát, lúc nào cũng tươi cười vô tư vô lự. Bây giờ thì sao? Tuy con bé cười nhưng ánh mắt của nó không còn sáng rỡ như trước nữa! Nó thay đổi, nhưng là đã phải chịu bao nhiêu tổn thương mới thành ra thế này chứ? Em thà rằng nó mãi mãi là đứa nhỏ không lớn lên của chúng ta mà được vui vẻ còn hơn là để nó trưởng thành nhưng trưởng thành vì bị tổn thương như vậy! Cứ nghĩ đến việc con bé đã một mình chịu dày vò ở nơi xa xôi đó, lòng em…

Người phụ nữ nhỏ giọng khóc. Người đàn ông ôm lấy bà, khẽ thở dài nhưng cũng không nói gì. Thật ra thấy con gái như vậy ông cũng đau lòng lắm chứ. Nhớ đến rất lâu trước kia, bắt đầu từ phút giây ẵm lấy con bé trong tay ông đã thề sẽ để cho nó lớn lên như một công chúa. Và sự thật con bé đã trở thành cô công chúa xinh đẹp kiêu hãnh của bọn họ. Tuy có chút ngốc nghếch và hấp tấp nhưng không sao cả, dựa vào năng lực của bọn họ, công chúa nhỏ có thể cả đời này cũng không cần phải lớn lên. Chỉ cần con bé vui vẻ…

Ai ngờ được người tính vĩnh viễn cũng không bằng trời tính…

– Thằng nhóc Nguyên Khải kia, em sẽ không bao giờ tha thứ cho nó!- Gạt nước mắt, người phụ nữ cắn răng nói- Đang êm đẹp, chính nó lại muốn hủy hôn! Rõ ràng nó đã có lỗi với con bé nhà mình trước vậy mà lại dám đối xử với con bé như vậy, khiến cho con bé chịu đủ tổn thương! Nó nghĩ nó là ai mà lại dám ném con bé qua một bên? Nó không hề để hai ông bà già chúng ta vào mắt! Giao tình giữa hai nhà bao nhiêu năm với nó cũng chẳng bằng con nhỏ không biết từ đâu xuất hiện kia! Khi đó rõ ràng là cô ta sai, tại sao lại bắt bé con của chúng ta chịu trách nhiệm? Đáng thương cho bé con của chúng ta, nó đã chịu đau khổ một mình lâu đến như vậy… Thật ra em là mẹ nó, sao em lại không biết nó đang nghĩ gì chứ? Nhất quyết đi ra nước ngoài chẳng qua chỉ vì nó không muốn để ai trông thấy bộ dạng đau đớn thảm hại của nó thôi! Nó sợ mọi người sẽ thương hại nó cũng sợ mọi người sẽ lây dính đau khổ của nó… Con bé ngu ngốc này!

Càng nói càng đau lòng, người phụ nữ dựa hẳn vào lòng người đàn ông, nhắm mắt lại tìm kiếm sự che chở của ông. Người đàn ông ôm chặt lấy bà, bàn tay nhè nhẹ vỗ về bà, ánh mắt lại thâm trầm lạnh lẽo như biển.

– Mình cứ yên tâm đi, lần này con bé trở về, nếu thằng nhóc kia dám bén mảng đến gần cuộc đời của con bé khiến nó tổn thương thêm một lần nào nữa thì anh sẽ không còn nể nang gì giao tình lâu đời giữa hai nhà nữa! Anh nhất định để sẽ cho nó biết rằng công chúa nhỏ của chúng ta không phải người nó có thể đùa bỡn được!

Giọng nói lạnh lẽo cứng rắn vang lên trong đêm giống như một lời tuyên thệ. Người trong phòng an an nhiên nhiên ngủ một giấc ngủ thật sâu, tự vui vẻ hưởng thụ giấc ngủ ngọt ngào nhất trong những năm gần đây của mình. Hai người ở bên ngoài lẳng lặng tựa vào nhau, trong lòng đồng thời hạ xuống một quyết tâm bảo vệ đến cùng cô con gái nhỏ của bọn họ…

Đêm, cứ tĩnh lặng như thế trôi qua…

Đọc Truyện Cổ Tích Nước Ngoài Công Chúa Ngủ Trong Rừng Hay Nhất

Chuyện xưa kể lại rằng, có một ông vua cùng một bà hoàng hậu mỗi ngày đều cầu mong rằng: “Ước gì chúng ta có một đứa con!”. Nhưng mà dù có ước mãi thì nhà vua cùng hoàng hậu vẫn không sinh được mụn con nào cả.

Vào một ngày kia khi hoàng hậu đang tắm, đột nhiên từ dưới nước nhảy lên bờ một con ếch, nó nói với bà là:

– Điều mong ước của bà bao lâu nay sẽ thành thật đấy. Đến hết năm nay thôi thì bà sẽ sinh được một cô con gái. Và lời tiên tri đó của con ếch quả nhiên thành sự thực. Hoàng hậu sinh được một người con gái rất xinh đẹp. Nhà vua vô cùng vui mừng, vì vậy liền cho mở hội rất lớn để mừng con gái ra đời. Nhà vua cho mời hết tất cả những người họ hàng, bà con, bạn bè thân thiết, người quen cùng những bà mụ tới để họ có thể tận tâm mà săn sóc cùng thương yêu đứa con gái xinh đẹp của mình. Đất nước lúc bấy giờ có tất cả là mười ba bà mụ. Tuy nhiên thì nhà vua lại chuẩn bị có mười hai chiếc đĩa vàng thôi, vì vậy mà một bà mụ không được nhà vua mời tới.

Hội vô cùng linh đình. Khi bữa tiệc đã gần kết thúc chính là lúc để cho các bà mụ tới và niệm chú chúc mừng cho nàng công chúa nhỏ. Bà mụ đầu tiên thì chúc nàng công chúa có đức hạnh. Bà mụ thứ hai thì chúc cho nàng có được sắc đẹp tuyệt trần. Bà mụ thứ ba thì chúc cho nàng được giàu sang và phú quý… Các bà mụ cứ tiếp tục chúc cho nàng công chúa có được tất cả những thứ tốt đẹp nhất ở trên thế gian này.

Khi bà mụ thứ mười một chúc xong lời chúc phúc của mình thì đột nhiên bà mụ thứ mười ba lại tới. Bà rất muốn trả thù bởi vì mình không được nhà vua mời tới dự tiệc mừng. Bà ta cứ xăm xăm mà tiến lại chiếc nôi mà công chúa đang nằm, bà cũng chẳng thèm nhìn người khác lấy một cái hay là mở miệng chào hỏi ai. Đến gần công chúa, bà ta hét lớn:

– Khi công chúa mười lăm tuổi thì sẽ bị mũi xa của guồng quay sợ đâm và lăn ra chết!

Nguyền rủa xong, bà ta chẳng thèm nói thêm lời nào mà lập tức quay người rời đi luôn. Tất cả mọi người ở trong căn phòng lúc đó đều hết sức kinh hoàng, chưa ai kịp phản ứng với tình huống vô cùng xấu này. Bà mụ thứ mười hai nhanh chóng bước ra. Tuy rằng bà chưa niệm chú để chúc tụng cho công chúa, nhưng dù bà có nói ra lời chú thì cũng chẳng thể nào hóa giải được lời chú vô cùng độc ác kia, lời chúc tụng của bà chỉ có thể giảm nhẹ hậu quả của nó thôi. Vì vậy bà khẽ nói:

– Nàng công chúa của chúng ta sẽ không bị chết, nàng chỉ ngủ say thôi, một giấc ngủ kéo dài trăm năm.

Từ ngày đó trở đi, vì nhà vua không muốn lời nguyền kia hại đến con gái của mình nên ban lệnh cấm người trong cả đất nước này không được kéo sợi. Đồng thời thì mọi lời chúc phúc từ các bà mụ dành cho công chúa đều thành hiện thực. Nàng công chúa của chúng ta vô cùng xinh đẹp, nàng đức hạnh và thùy mị, nàng cũng rất thông minh, tất cả mọi người khi gặp nàng đều cảm thấy yêu quý nàng.

Những ngày tháng tốt đẹp ấy nhanh chóng kết thúc, vào năm công chúa của chúng ta vừa tròn mười năm tuổi, chuyện đã xảy ra. Ngày ấy, nhà vua cùng với hoàng hậu của mình đều đi vắng cả, và công chúa phải ở lại lâu đài một mình. Quá buồn chán, nàng liền tự đi lang thăng khắp nơi trong cung điện, nàng tạt vào tất cả các phòng cùng các buồng để xem xét.

Cuối cùng thì nàng đi tới một chiếc cầu thang dài và cũ kĩ. Vì quá tò mò nên nàng cứ thế trèo lên, bậc thang hình xoáy ốc chật hẹp, nó đưa nàng tới trước một cánh cửa khá nhỏ. Công chúa dừng chân lại trước cánh cửa, nhìn ổ khóa vẫn đang cắm một chiếc chìa khóa đã rỉ sét. Như có điều gì đó thôi thúc, nàng đưa tay tới chỗ chìa khóa và “cạch”, nàng quay chìa khóa và rồi cánh cửa được mở tung. Đằng sau cánh cửa, bên trong căn phòng ấy có bà cụ đang chăm chú ngồi kéo sợi. Thấy lạ nên nàng hỏi bà:

– Cháu chào bà ạ! Bà đang làm gì ở đây vậy?

Nghe thấy tiếng nàng, bà lão vẫn không ngừng tay, chỉ khẽ gật đầu bảo nàng:

– Ta đang ngồi kéo sợ đấy!

– Ồ. Vậy cái gì mà nhảy nhanh như là cắt vậy hả bà?

Công chúa không nhịn được liền đưa tay mình tới, nhưng nàng chỉ vừa chạm vào chiếc xa kéo sợi kia thì cũng là lúc lời nguyền của bà mụ thứ mười ba khi trước linh ngiệm. Công chúa của chúng ta đã bị mũi quay của guồng kéo đâm thẳng vào tay. Lập tức nàng ngã vào chiếc giường ngay cạnh đó rồi thiếp đi.

Không chỉ vậy, vào giây phút nàng công chúa của chúng ta thiếp đi ấy, tất cả cung điện đều cùng rơi vào trong giấc ngủ say triền miên. Khi nhà vua cùng hoàng hậu của mình trở về, họ chỉ mới vừa đặt chân vào trong điện, định ngồi lên chiếc ngai của mình thì cũng lăn ra ngủ ngay. Tất cả triều thần trong cung cũng đều ngủ say cả.

Đàn ngựa ở trong chuồng, đàn chó ngoài sân, những con chim bồ câu đậu trên mái nhà, đến cả những con ruồi đang đậu ở trên tường cũng đều chìm vào giấc ngủ. Đến ngay cả ngọn lửa đang phập phùng trong bếp lúc ấy cũng đứng lặng. Những miếng thịt quay đang nấu cũng dừng tiếng xèo xèo lại. Bác đầu bếp trông thấy người phụ bếp của mình đãng trí, vốn định đưa tay kéo tóc thì cũng đành buông tay xuống mà ngủ. Những cơn gió lập tức ngừng thổi. Những hàng cây ngay trước lâu đài cũng chẳng rụng thêm chiếc lá nào nữa.

Ở quanh cung điện thì những bụi hồng gai ngày lại mọc nhiều thêm, rậm rạp thêm, chúng đem lâu đài nguy nga, lộng lẫy phủ kín đi, không thể nhìn được gì bên trong nữa, đến lá cờ ở trên mái giờ cũng chẳng thấy đâu cả.

Trong miền lúc bấy giờ truyền nhau câu chuyện về bông hồng xinh đẹp cùng giấc ngủ triền miên. Tất cả mọi người đều gọi nàng là công chúa Hồng Hoa. Thi thoảng sẽ có vài chàng hoàng tử vì nghe được truyền thuyết đó nên tìm đến chỗ bụi hồng gai mà tìm cách chui vào bên trong để tới chỗ lâu đài. Tuy nhiên thì bụi hồng gai ấy như là những cánh tay rắn chắc giữ tất cả lại, bụi hồng gai chưa từng cho người nào lọt qua, tất cả đều bị mắc kẹt lại.

Và như vậy tháng năm cứ dần dần trôi qua. Đến một ngày nọ, lại có chàng hoàng tử đi tới đất nước này. Có một ông lão kể cho chàng nghe rằng sau những bụi hồng gai rậm rạp kia chính là một tòa lâu đài, nơi đó là nơi nàng công chúa Hồng Hoa đã triền miên trong giấc ngủ được cả trăm năm rồi. Nhà vua, hoàng hậu cùng với tất cả triều đình đều say ngủ hết.

Ông lão cũng nói cho chàng hoàng tử nghe về chuyện mà tổ tiên ông để lại, chính là chuyện về những chàng hoàng tử đã tìm cách vào bên trong lâu đài đó và đã bị những bụi hồng gai kia giữ lại ra sao. Khi nghe toàn bộ câu chuyện ấy thì chàng hoàng tử liền nói rằng:

– Con không sợ, và con muốn tới được đó để có thể gặp được nàng công chúa Hồng Hoa xinh đẹp trong truyền thuyết.

Đương nhiên là ông lão đó đã tìm hết cách và hết sức để mà ngăn cản ý định này của chàng hoàng tử, nhưng chàng nhất định không chịu nghe. Tuy nhiên không ai biết rằng hạn định giấc ngủ trăm năm của nàng công chúa đã qua rồi, và cũng đã tới lúc nàng công chúa Hồng Hoa của chúng ta được tỉnh giấc.

Khi chàng hoàng tử tiến lại gần chỗ bụi hồng gai, chàng trông thấy rất nhiều những bông hoa hồng lớn đang nở rộ như là đang nói lời chào mừng với chàng. Chúng giãn ra thành lối để cho chàng đi tránh cho chàng bị xây xát da thịt. Chàng bước đi tới đâu thì bụi hồng gai ấy lại khép kín tới đó. Khi vào tới sân của lâu đài, hoàng tử trông thấy đàn ngựa cùng những chú chó tam thể yên giấc ngủ. Ở trên mái nhà thì hàng đàn chim bồ câu đang lặng lẽ rúc đầu vào trong cánh.

Hoàng tử tiến vào trong cung thì thấy những con ruồi đang đậu im lìm trên những bức tường lạnh ngắt, bác đầu bếp thì lại ngủ ở trong tư thế đang giơ tay lên như định túm lấy đầu của người phụ bếp vậy. Cô hầu gái thì lại thiếp đi vào lúc đang làm dở lông của con gà đen bên giếng.

Hoàng tử lại tiến vào trong điện chính, chàng trông thấy tất cả triều thần đều đang ngủ. Nhà vua cùng với hoàng hậu đang ngồi ở trên ngai vàng cũng đang chìm sâu trong giấc ngủ. Tất cả cảnh vật đều lặng như tờ. Chàng có thể nghe thấy được cả hơi thở của chính mình.

Hoàng tử lại tiếp tục cất bước đi, chàng đi tới trước cửa một căn phòng, nơi đó chính là căn phòng mà công chúa Hồng Hoa đang say ngủ. Khi chàng đẩy cửa bước vào trong thì đập vào mắt chàng là nàng công chúa xinh đẹp lộng lẫy đang nằm trên giường. Chàng tiến lại gần mà ngắm nhìn, ánh mắt chàng không thể rời đi nơi khác được, sau đó chàng nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi của nàng công chúa.

Môi của hai người vừa chạm vào nhau thì công chúa Hồng Hoa đột nhiên bừng tỉnh. Đôi mắt nàng mở to nhìn chàng đầy trìu mến. Rồi hai người cùng nắm tay nhau rời khỏi căn phòng và đi xuống dưới lầu.

Nhà vua cùng hoàng hậu đều đã tỉnh, tất cả triều thần trong triều cũng đã thức giấc. Đàn ngựa ngoài sân liền đứng lên mà quẫy mình. Đám chó săn thì cứ nhảy nhồng lên mà quẫy đuôi mừng rỡ. Những chú chim bồ câu ở trên mái nhà cũng vươn cổ, nhìn xung quanh một chút rồi đập cánh bay về phía cánh đồng xa. Mấy con ruồi đang đậu ở trên tường thì tiếp tục mà bò đi.

Ngọn lửa ở trong bếp lập tức bùng cháy tiếp, lại bập bùng mà đun nấu thức ăn. Chỗ thịt đang quay dở lại tiếp tục phát ra những tiếng xèo xèo. Còn bác đầu bếp thì bạt tai người phụ bếp của mình một cái rõ đau khiến hắn la toáng. Cô hầu bếp thì lại tiếp tục làm lông con gà đen trên tay mình.

Và rồi lễ cưới của chàng hoàng tử dũng cảm cùng nàng công chúa Hồng Hoa xinh đẹp diễn ra vô cùng linh đình. Kể từ ngày đó thì hai vợ chồng được sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Tải Về Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất

Định dạng PDF là gì? Đây là một định dạng tài liệu đề cập đến tài liệu điện tử Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF và các loại sau. Đây là định dạng tập tin phổ quát được phát triển bởi Adobe, và tất cả các phông chữ, định dạng, đồ hoạ và màu sắc của tài liệu nguồn được bảo toàn cho dù ứng dụng hoặc nền tảng được sử dụng để tạo ra chúng. Trong những năm đầu, chúng tôi công bố tài liệu trên máy tính để bàn sử dụng Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 Định dạng PDF và trao đổi tài liệu giữa các chương trình khác nhau và hệ điều hành. Do sự độc lập nền tảng, nó lan truyền trên Internet như một phương tiện trao đổi tài liệu. Điều này đã làm tăng việc thực hiện công nghiệp phần mềm và chiếm vị trí thống lĩnh như là một dạng tài liệu được cấy ghép. Để hiển thị sách bằng PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 định dạng, phần mềm đặc biệt cần thiết tại thời điểm hiện tại là cần thiết. Tuy nhiên, Adobe cung cấp cho Acrobat Reader, bạn có thể tải xuống miễn phí và xem cuốn sách rõ ràng. Ngoài ra, hầu hết các trình duyệt đều có plugin để hiển thị Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 Tập tin PDF. Tạo tài liệu PDF bằng PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 thường là một hoạt động rất đơn giản, tùy thuộc vào gói phần mềm bạn sử dụng, nhưng chúng tôi khuyên bạn nên Adobe. Các phần mềm khác sẽ giúp bạn mở PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 sẽ bao gồm LibreOffice và Wordperfect (phiên bản 9 trở lên). Nếu bạn chuyển đổi một tài liệu hiện có sang PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 hoặc chuyển đổi tài liệu PDF sang định dạng tập tin khác, bạn có thể chuyển đổi tài liệu sang PDF. Nhiều nhà phát triển cung cấp phần mềm chuyển đổi PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 để định dạng khác nhau, nhưng tôi khuyên bạn nên nó để Adobe. Thông tin tác giảThu HàThu HàVào trang riêng của tác giảXem tất cả các sách của tác giảHình ảnh nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần, ông Bụt luôn xuất hiện đúng lúc để giúp người nguy khó, mụ dì ghẻ độc ác luôn tìm cách hãm hại người tốt,… đã đi vào tâm thức người Việt bao thế hệ. Thế giới cổ tích huyền ảo mở ra biết bao điều kỳ diệu đã chắp cánh cho những ước mơ đẹp và làm phong phú tâm hồn trẻ thơ. Lời kể giản dị, chân chất nhưng tinh tế, mang đậm tính nhân văn cùng những nhân vật gần gũi, tình tiết không quá phức tạp sẽ giúp trẻ dễ dàng tiếp thu những chân lý cuộc sống và bài học làm người bổ ích.Maxim Gorki nói: “Sách mở ra trước mắt tôi những chân trời mới”. Hãy để những câu chuyện quen thuộc trong Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất (3 tập) dẫn dắt trẻ khám phá những chân trời cuộc sống, từ đó phát huy trí tưởng tượng bay bổng. Với những thông điệp trong 3 tập truyện, khát vọng vươn tới một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tâm hồn trẻ sẽ càng thêm mãnh liệt.Mời bạn đón đọc. Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF đại diện cho định dạng của tài liệu sẽ được chuyển. Trong trường hợp này, định dạng sách điện tử được sử dụng để hiển thị các tài liệu dưới dạng điện tử, bất kể phần mềm, phần cứng hoặc hệ điều hành, được xuất bản dưới dạng sách (Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF). Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 Định dạng PDF được phát triển bởi Adobe Systems như là một định dạng tương thích phổ quát dựa trên PostScript bây giờ Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 Sách PDF. Điều này sau đó đã trở thành một tiêu chuẩn quốc tế về trao đổi tài liệu và thông tin dưới dạng PDF. Adobe từ chối kiểm soát việc phát triển tệp PDF trong ISO (Tổ chức Tiêu chuẩn hoá Quốc tế) và sách Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF trong năm 2008, nhưng PDF đã trở thành một “tiêu chuẩn mở” của nhiều sách. Các đặc điểm kỹ thuật của phiên bản hiện tại của PDF Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 (1.7) được mô tả trong ISO 32000. Ngoài ra, ISO sẽ chịu trách nhiệm cập nhật và phát triển các phiên bản trong tương lai (Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF 2.0, tuân thủ ISO 3200-2, sẽ được công bố vào năm 2015). Vui lòng tải xuống Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 PDF sang trang của chúng tôi miễn phí.

Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 chi tiết

Tác giả: Thu Hà

Nhà xuất bản: Nxb Thanh Hóa

Ngày xuất bản:

Che: Bìa mềm

Ngôn ngữ:

ISBN-10: 8935073101069

ISBN-13:

Kích thước: 13.5 x 21 cm

Cân nặng: 264.00 gam

Trang: 216

Loạt:

Cấp:

Tuổi tác:

Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất – Tập 1 Bởi Thu Hà Pdf tải torrent miễn phí