Truyện Cổ Tích Việt Nam Cho Bé 4 Tuổi / Top 4 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Tổng Hợp Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất Cho Bé

Truyện cổ tích đối với trẻ em giống như cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, hoàn toàn khác biệt với đầy phép màu và những điều kỳ diệu.

[the_ad id=”1585″]

Ngày còn nhỏ, tôi lúc nào cũng say sưa đắm chìm trong thế giới cổ tích. Thời đó chưa có tivi, máy vi tính rồi smart-phone như bây giờ, những câu chuyện cổ tích mà tôi nghe được đều là từ những trang giấy hoặc do thầy cô, cha mẹ kể lại. Có lẽ chính vì thiếu thốn nên bất cứ lúc nào có thể tôi cũng nghiền ngẫm từng trang truyện, hoặc chăm chú nghe không sót một từ nào.

Giờ thì tôi đã là một bà mẹ, và bà mẹ này mong muốn sẽ chọn lọc và tổng hợp cho con trai của mình và các bạn nhỏ khác những truyện cổ tích Việt Nam hay nhất để các bé thoả sức đọc và học hỏi chứ không phải kiếm tìm mỏi mắt như thời xưa nữa.

Top Truyện cổ tích Việt nam hay nhất cho bé

Trong bài viết này tôi xin được tổng những truyện cổ tích Việt Nam hay nhất dành cho các bé, những câu truyện dân gian vô cùng quen thuộc và gắn bó với tuổi thơ của trẻ em Việt Nam. Các bé sẽ bắt gặp trong đó hình ảnh quê hương với luỹ tre, cây khế, con trâu cánh đồng… và hơn cả, các bé sẽ có được những bài học sâu sắc mà ông cha ta muốn gửi gắm và lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Đọc truyện cổ tích nào cho con nghe

Truyện cổ tích là một thể loại văn học có xu thế HƯ CẤU. Đó là lý do tại sao lúc nghe truyện các con dường được như bước vào một thế giới khác, nơi mà các con vật biết nói tiếng người, cây bút có thể vẽ tranh thành thật, người chết có thể sống lại… Cũng chính vì tính hư cấu mà nhân vật trong các câu chuyện của chúng ta thường rất là đa dạng, khi thì là thần tiên, lúc lại là yêu tinh, người khổng lồ, người cá, phù thuỷ…

Những câu chuyện hay nhất, được yêu thích nhiều nhất.

Đó phải là những truyện phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi: nhẹ nhàng, trong sáng, tránh những truyện quá kỳ dị hoặc mang yếu tố giới tính, dị đoan.

Những truyện mang tính giáo dục, có thể giúp các bạn nhỏ rút ra bài học bổ ích về tình yêu thương, những đức tính tốt, những kiến thức về văn hoá, tín ngưỡng của dân tộc…

Những truyện kích thích trí tưởng tượng và sáng tạo của trẻ.

Chúng ta không thể chỉ đọc truyện cho con nghe với mục đích là khiến con buồn ngủ. Mỗi khi đọc xong một chuyện cổ tích, các bố các mẹ hãy cho con một bài học, một kết luận ngắn gọn và dễ hiểu về ý nghĩa của truyện.

Tôi cũng có phần gợi ý về ý nghĩa của truyện ở phần dưới cùng của mỗi bài, hy vọng sẽ có ích cho các bố các mẹ tham khảo.

Tại sao nên đọc truyện cổ tích cho con nghe?

Truyện cổ tích luôn ẩn chứa bài học về đạo đức và giúp đỡ trẻ em khám phá – phân biệt được đúng sai, dạy con kỹ năng tư duy phê phán.

Đối với các bố mẹ, việc dạy chọn biết phân biệt và lựa chọn việc làm nào đúng, việc làm nào sai là rất quan trọng. Đối với riêng tôi, đây quả thực là thách thức lớn trong số những kinh nghiệm làm mẹ ít ỏi của mình. Và tôi nhờ đến các nhân vật trong truyện cổ tích để dạy con.

Các nhân vật trong truyện liên tục phải đối mặt với những lựa chọn lớn nhỏ. Đôi khi họ có những lựa chọn đúng, và đôi khi là sai. Và kết thúc mỗi một câu chuyện, các nhân vật sẽ được tận hưởng kết quả hoặc gánh chịu hậu quả từ những lựa chọn trước đó. Hãy nhấn mạnh thêm với con, sự lựa chọn đúng sẽ được khen thưởng, lựa chọn sai lầm thì không thậm chí có thể bị phạt.

Truyện cổ tích giúp trẻ xây dựng vốn từ vựng và giới thiệu tới trẻ ngôn ngữ giàu tính văn hóa.

Đọc các loại sách truyện, đặc biệt những câu chuyện cổ tích là cách tuyệt vời để xây dựng vốn từ vựng. Thậm chí, nó còn giúp chúng ta giới thiệu cho trẻ em các câu từ và thuật ngữ không thông dụng mà rất ít có cơ hội nhắc tới trong cuộc sống thường ngày. Đồng thời mang tới cho con một nền văn hóa phong phú của ngôn ngữ và ý nghĩa chứa đựng trong đó.

Chuyện cổ tích kích thích trí tưởng tượng cho trẻ.

Các tuyến nhân vật trong thế giới cổ tích quả thật vô cùng phong phú: nào là bà tiên đỡ đầu, động vật biết nói chuyện, những đứa trẻ biết bay… Điều này sẽ giúp các con giàu trí tưởng tượng và nâng cao khả năng sáng tạo hơn rất nhiều. Các phụ huynh chắc hẳn đồng ý với tôi rằng khi được sự cho phép và khích lệ, ý tưởng và sáng tạo của các con có thể phát triển một cách đáng kinh ngạc.

Trong cuộc sống, khi đứng trước một vấn đề hoặc thách thức, trẻ em có trí tưởng tượng sống động sẽ tìm ra cách tuyệt vời nhất để vượt qua thách thức đó.

Mặc dù những điều xấu xảy ra đầy rẫy trong thế giới cổ tích, đến phút cuối điều tốt sẽ giành chiến thắng.

Hãy dạy con thế giới này là một nơi thật tuyệt vời và hãy nhìn nhận mọi người mọi vật theo cách tích cực. Tất nhiên, những điều xấu vẫn xảy ra. Các bài học từ truyện cổ tích sẽ tăng thêm cho bé niềm hy vọng và lòng can đảm để đối mặt với những tình huống khó khăn và giữ trong trái tim chúng “lý tưởng” về việc “ở hiền sẽ gặp lành”.

Một số chuyện cổ tích có thể mang nội dung khá đáng sợ đối với trẻ con. Bạn có quyền lựa chọn đọc hoặc không đọc cho con những câu chuyện như thế. Tôi vẫn đọc một vài truyện đáng sợ cho con và các cháu của mình nghe, chúng thậm chí còn cảm thấy thích thú. Các truyện đó có thể mang lại những cảm xúc thực sự “lớn” – chẳng hạn như sự sợ hãi và đau buồn, nhưng là trong một môi trường an toàn và thoải mái, bên cạnh bố mẹ và các bạn. Đây là một trải nghiệm rất nên có phải không?

Toàn bộ cấu trúc của chuyện (cốt truyện, bối cảnh, nhân vật, sự kiện kích động, cao trào, và kết thúc) được thể hiện tròn vẹn dù là chỉ qua một câu chuyện tương đối ngắn.

Các truyện tranh hoặc sách truyện cho trẻ thường khá là đơn giản và đáng yêu nhưng lại thiếu đi “dòng chảy” và sự “cao trào”. Còn đến với truyện cổ tích, cấu trúc và tính logic của truyện sẽ cung cấp cho trẻ những kiến ​​thức quan trọng để có thể hoà quyện vào nội dung truyện, như được sống với từng nhân vật và có thể khóc cười cùng họ vậy.

Tiêu chí biên tập truyện cổ tích

Cũng như các bậc phụ huynh khác, tôi là một bà mẹ thường hay lang thang ở các nhà sách và cả trên mạng internet để tìm truyện hay đọc cho con nghe trước giờ đi ngủ. Các bố mẹ đừng lo lắng liệu con có hiểu hết những gì mình kể không. Đọc truyện cho bé 2 tuổi, 3 tuổi hay 4 tuổi và đã đi học mầm non… thì đều có những tác dụng rất tốt, nó giúp kích thích trí não con phát triển, hình thành một thói quen và nếp văn hoá rất đẹp.

Trong quá trình tìm hiểu của mình, tôi bắt gặp những cuốn chuyện cổ tích tổng hợp dù ngắn hay dài thì đều được biên tập rất dở, cùng một nội dung nhưng câu từ lủng củng, nhất là trên mạng internet khi mà một truyện có đến trăm ngàn phiên bản. Mỗi lần đọc cho con nghe tôi lại phải cố vừa đọc vừa sửa lại nội dung câu từ cho phù hợp và “đẹp” hơn. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ tự lựa chọn và biên tập truyện cho con trai mình.

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam là do “quần chúng vô danh” sáng tác, sau đó được truyền miệng trong dân gian và lưu giữ từ đời này qua đời khác. Thế nên trong quá trình làm trang web này, cùng 1 câu chuyện tôi lại bắt gặp rất nhiều những phiên bản khác nhau. Có bản thì cơ bản giống nhau về nội dung nhưng khác về câu chữ, xưng hô. Có những bản khác nhau đôi chỗ về các chi tiết cụ thể trong nội dung câu chuyện. Truyencotichhay đã chọn lọc, biên tập những phiên bản hay nhất, gần gũi nhất và phù hợp với lứa tuổi của các bạn nhỏ để tập hợp thành một bộ truyện hoàn chỉnh.

Ví dụ như truyện cổ tích Tấm Cám – câu chuyện vô cùng nổi tiếng của kho tàng truyện cổ nước ta. Những người thuộc thế hệ chúng tôi khi còn nhỏ tuổi đã quá quen thuộc với phiên bản cũ của truyện, đặc biệt là đoạn kết, khi mà cố Tấm hiền lành trả thù mẹ con Cám bằng cách dội nước sôi cho Cám chết rồi sai quân hầu xẻ thịt Cám đem muối thành mắm và gửi cho mẹ Cám ăn. Trong ấn tượng của tôi thì đó là một cái kết “kinh dị” – tôi đã từng tự hỏi tại sao cô Tấm hiền lành là vậy mà lại nghĩ ra được cách trả thù kinh khủng và ác độc không thua gì mẹ con Cám? Liệu đó có phải là sự đáp trả của người hiền khi bị trà đạp và dày xéo quá mức không?

Vậy nên khi biên tập câu chuyện này, tôi đã cân nhắc lựa chọn cái kết “nhẹ nhàng” hơn cho mẹ con Cám. Hy vọng, các bậc làm cha làm mẹ cũng sẽ giống như tôi, có sự lựa chọn phù hợp với tuổi thơ của con trẻ.

Truyện Cổ Tích Việt Nam Cậu Bé Thông Minh

– Này ông lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha đứng ngẩn ra chưa biết trả lời thế nào thì đứa con chừng bảy tám tuổi hỏi vặn lại quan:

– Thế xin hỏi ông câu này đã. Nếu ông trả lời được ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.

Truyện cổ tích Việt Nam Cậu Bé Thông Minh

Nghe vậy, vua mừng lắm. Nhưng để biết chính xác hơn nữa, vua bèn sai ban cho làng ấy ba thúng gạo nếp vài ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Dân làng nhận được lệnh vua ban, ai ấy cũng vừa mừng vừa và lo lắng, không biết làm sao trâu đực đẻ được bây giờ? Bao nhiêu cuộc họp làng, bao nhiêu lời bàn tán, vẫn không nghĩ ra được cách gì giải quyết cả. Từ trên xuống dưới mọi người đều coi là một tai vạ.

Nghe thấy tin này, cậu bé con người thợ cày liền bảo cha:

– Chả mấy khi được lộc vua ban, bố cứ thưa với làng ngả thịt hai trâu và đồ hai thúng gạo nếp để mọi người ăn một bữa thật lớn. Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho bố con ta trẩy kinh lo liệu việc đó.

– Đã ăn thịt còn lo liệu thế nào? Con đừng có làm dại mà bay đầu đi đó con ạ!

Nhưng cậu bé quả quyết:

– Cha cứ mặc con lo liệu, thế nào cũng xong xuôi.

Người cha vội ra đình trình bày câu chuyện. Cả làng nghe nói vẫn còn ngờ vực, bắt cha con phải làm giấy cam đoan, mới dám ngả trâu.

Mấy hôm sau, hai cha con khăn gói tìm đường tiến kinh. Đến hoàng cung, con bảo cha đứng đợi ở ngoài, còn mình thì nhân lúc mấy tên lính canh vô ý, lẻn vào sân khóc um lên. Vua sai lính điệu vào phán hỏi:

– Thằng bé kia mày có việc gì? Sao lại đến đây mà khóc?

– Tâu đức vua. Mẹ con chết sớm mà cha con thì không chịu đẻ em bé để chơi với con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ. – Cậu bé vờ vĩnh tâu vua.

Truyện cổ tích Việt Nam Cậu Bé Thông Minh

Nghe nói, vua và các triều thần đều bật cười. Vua lại phán:

– Cháu muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho bố cháu, chứ bố cháu là giống đực làm sao mà đẻ được!

Cấu bé bỗng tươi tỉnh:

– Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được kia chứ!

Vua cười bảo:

– Ta thử đấy thôi mà? Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra ngả thịt mà ăn với nhau à?

– Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi.

Vua và đình thần chịu thằng bé là thông minh lỗi lạc, nhưng đức vua vẫn còn muốn thử cho đến cùng. Hôm sau, khi hai cha con đang ăn cơm ở nhà công quán, bỗng có sứ nhà vua mang tới một con chim sẻ và lệnh chỉ bắt họ phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Em bé lấy một cái kim may rồi đưa cho sứ giả, bảo:

– Ông cầm lấy cái này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim.

Vua nghe nói, từ đó mới phục hẳn.

Lập tức vua cho gọi cả cha con vào ban thưởng hậu hĩnh.

***

Lúc bấy giờ, nước láng giềng nhăm nhe muốn chiếm bờ cõi của nước ta. Để dò xem bên này có nhân tài hay không, họ mới sai sứ đưa sang một cái vỏ con ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc.

Sau khi nghe sứ thần trình bày mục đích cuộc đi sứ, vua quan đưa mắt nhìn nhau. Không trả lời được câu đố oái oăm ấy tức là thua kém và phải thừa nhận sự lép vế của mình đối với nước láng giềng.

Các đại thần đều vò đầu suy nghĩ. Có người dùng miệng hút mong cho sợi chỉ lọt qua, có người bôi sáp vào sợi chỉ cho cứng để cho dễ xâu… nhưng tất cả mọi cách đều vô hiệu. Bao nhiêu các ông trạng, các nhà thông thái triệu vào đều lắc đầu bó tay. Cuối cùng, triều đình đành tìm cách mời sứ thần tạm nghỉ ở công quán để có thì giờ đi hỏi ý kiến em bé thông minh ngày nọ.

Tang tính tang! Tính tình tang!

Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng

Bên thời lấy giấy mà bưng,

Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang

Tang tình tang…

Rồi bảo: – Không cần tôi phải về triều làm gì. Cứ theo cách đó là xâu được ngay!”.

Rồi đó, vua phong cho cậu bé làm trạng nguyên. Vua sai xây dinh thự ở một bên hoàng cung cho em ở để tiện hỏi han.

Nguồn: http://khampha.vn/me-va-be/truyen-co-tich-cau-be-thong-minh-c32a756333.html

Đọc Truyện Cổ Tích Sự Tích Hồ Ba Bể Việt Nam Chọn Lọc Cho Bé

Chuyện xưa kể lại rằng, xã Nam Mẫu ngày trước mở hội “vô già” cúng Phật. Bởi vậy nên tất cả mọi người đều rất nô nức, kéo nhau đến xem rất đông. Ai ai cũng đều ăn chay và niệm Phật, còn làm rất nhiều những việc thiện khác, nào là buông cá, nào là thả chim… tất cả đều là hướng tới cầu phúc ở mấy ngày mở hội này. Vào ngày hôm ấy, đám hội đột nhiên xuất hiện một bà già nom có vẻ là rách rưới, đáng thương. Mọi người cũng chẳng hay biết bà già ăn mày này từ đâu mà tới đây. Nhưng bộ dạng bên ngoài của bà ta quả thật vô cùng gớm ghiếc, đáng sợ, chiếc áo choàng bên ngoài toàn là những mảnh vải nhỏ chắp vá lại với nhau, nhưng lại chẳng thể đủ để mà che đi tấm thân lở loét và gầy còm của mụ. Những vết lở loét lâu ngày không được vệ sinh nên bốc ra những mùi hôi thối vô cùng khó chịu và kinh tởm. Mụ đi vào trong đám hội ấy, vừa đi vừa thì thào:

– Tôi đói lắm mấy ông mấy bà ơi!

Trên tay còn cầm theo một cái rá nhỏ, mụ cứ giơ nó ra khắp nơi, khuôn mặt bẩn thỉu đầy vẻ khẩn thiết cầu xin. Tuy nhiên thì khi trời đã ngả về chiều mà bà già ăn mày đó vẫn chẳng xin được một chút gì. Mụ đi đến đâu là lại bị mọi người xua đuổi tới đó. Mấy người trẻ tuổi, đặc biệt là mấy cô gái nghĩ mụ ta là hủi nên cứ trốn tránh như là trốn tránh bệnh dịch vậy. Cứ hễ trông thấy mụ đi tới đâu là lại xô đẩy nhau rồi chạy nhanh tới chỗ khác.

Đương nhiên là mấy bà bận rộn sửa lễ cũng bực tức vô cùng. Họ ngừng lại tiếng khấn “Nam mô Phật” mà chửi rủa, mắng xối mắng xả mụ vì dám đi gần sát vào họ. Sau cùng thì thì đám hương lý phải sai bọn tuần phu đến mà đuổi mụ già ăn mày kia đi. Những trận roi vọt như mưa của đám tuần phu cứ đổ ập lên tấm thân gầy gò khiến mụ không cách nào kiên gan hơn được nữa, vì thế đành phải cố lê tấm thân già thoát li khỏi đám hội náo nhiệt kia.

Sau khi đã rời khỏi nơi tổ chức hội, bà già ăn mày ấy lại thất thểu mà lê từng bước một vào trong xóm. Tình cảnh ở đây cũng chẳng có gì khác biệt với đám hội kia, cứ hễ mụ bước vào nhà ai thì lại bị họ nghi là bị hủi nên bị xua đuổi vô cùng tàn nhẫn. Những nhà giàu có hơn thì đóng cửa thật chặt, bọn họ còn kêu người đem chó dữ thả ra để đuổi mụ đi cho nhanh.

May mắn khi đi tới chỗ ngã ba thì mụ ta lại gặp được hai mẹ con góa bụa vừa mới đi chợ trở về. Trông thấy bà già ăn mày đáng thương nên người mẹ liền đón mụ về nhà, còn lấy cơm nguội trong nhà cho ăn.

Buổi khuya ngày hôm đó, khi hai mẹ con góa bụa chuẩn bị đi ngủ thì lại thấy bà già ăn mày kia gọi cửa. Khi mở cửa ra thì mụ liền xin được ngủ nhờ lại nhà một đêm, bởi vì tất cả những chỗ khác mọi người đã cấm cửa hết, chẳng ai chịu cho mụ vào trong ngủ nhờ cả.

Hai mẹ con nhà này nghe vậy thì thương hại, cũng vui lòng mà cho bà già ăn mày được vào trong nhà, lại còn lấy thêm cơm ra cho ăn uống tử tế, sau lại còn lấy chiếu ra trải lên chõng để mụ được ngả lưng một đêm. Còn cả hai mẹ con thì lại ôm nhau nằm nghỉ tạm ở chỗ khác.

Bà già ăn mày kia vừa nằm xuống là ngủ ngay lập tức, hơn nữa tiếng ngáy của mụ nghe như là tiếng sấm vậy. Lúc ấy hai mẹ con góa bụa nhìn ra chỗ chõng thì bỗng thấy nơi đó sáng rực trong đêm tối. Nơi chõng ấy không còn là bà già ăn mày cả người lở loét, yếu đuối nữa, mà nơi ấy bây giờ chính là một con giao long to lớn đang cuộn tròn thân mình thành một đống lớn, đầu của nó gác lên trên xà nhà, còn đuôi thì lại thò xuống dưới đất.

Nhìn thấy cảnh này thì người mẹ cũng kinh hãi đến rụng rời chân tay, nhưng bởi vì nghĩ đến nhà của mình lại hoàn toàn cách biệt nơi xóm làng, đến lúc này cũng chẳng biết kêu cứu với ai. Vì vậy đành kéo chăn trùm kín hết cả hai mẹ con, trong lòng đã phó mặc cho số phận may rủi của mình.

Tuy nhiên thì sáng ngày hôm sau tỉnh lại, người mẹ nhìn về phía cái chõng thì chẳng còn trông thấy con giao long đêm qua xuất hiện đâu nữa. Nơi đó vẫn là bà già ăn mày nghèo khổ, mụ ta đang chuẩn bị rời đi. Trước lúc nói lời từ giã thì mụ đột nhiên nói với hai mẹ con góa bụa là:

– Tất cả chúng nó mang tiếng là thờ Phật nhưng thực chất ra chính là buôn Phật mới đúng. Bởi vậy nên rất đáng phải hứng chịu lấy trầm luân. Còn hai mẹ con nhà ngươi thì thực tốt bụng. Ta cho gói tro này, hãy nhận lấy và đem nó đi rắc đều chung quanh nơi ở, đêm này thì chớ rời đi đâu. Nếu đi thì tốt nhất hãy lên nơi đỉnh núi cao nhất để mà tránh nạn.

Người mẹ vô cùng lo lắng khi nghe những lời nói ấy, trong lòng băn khoăn nên liền hỏi thêm:

– Vậy tôi phải làm như thế nào mới có thể cứu được mọi người?

Bà già ăn mày chần chừ một chút, sau đó lấy một hạt thóc từ trong túi áo ra và cắn làm đôi rồi đưa hai mảnh vỏ trấu cho người mẹ và dặn rằng:

– Có hai mảnh trấu này thì có thể giúp cho hai mẹ con nhà ngươi có thể làm việc thiện rồi.

Người mẹ vốn còn định hỏi thêm nữa nhưng bà già ăn mày ấy vụt một cái đã biến mất hoàn toàn rồi. Ngẩn ngơ một chút rồi hai mẹ con góa bụa vội vàng làm theo những lời căn dặn của bà già ăn mày kia. Họ cũng không quên kể lại câu chuyện ấy cho tất cả những người ở xung quanh cùng biết. Nhưng nghe xong thì tất cả bọn họ đều nghĩ người mẹ ngớ ngẩn, cho rằng đó chỉ là một câu chuyện nhảm nhí không hơn không kém nên chỉ cười xòa mà bỏ qua.

Buổi tối ngày hôm đó, chính giữa nơi đám hội vô cùng náo nhiệt ấy, đúng vào lúc mà tất cả các thiện nam cùng tín nữ tấp nập cùng cúng bái thì đột nhiên có một dòng nước từ chính giữa nơi đàn tràng phun lên từ dưới lòng đất. Dòng nước ấy phun ngày một mạnh hơn, khiến cho mọi đất đá ở xung quanh đều dần lở sụt.

Mọi người ở đây đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, lại cứ ngỡ đó là phép màu của Phật hiển linh, bởi vậy nên ra sức mà cúng bái, lạy lấy lạy để. Tuy nhiên thì dòng nước kia càng lúc càng mạnh hơn, nó nuốt trọn cả người cùng vật xung quanh. Chẳng bao lâu nước đã ngập như cái ao lớn.

Cho tới tận lúc này thì mọi người mới hốt hoảng hết cả, lập tức bỏ hết lễ bái mà xô đẩy nhau chạy trốn. Nhưng họ đã không thể nào chạy xa hơn được. Đất vốn bằng phẳng dưới chân họ nay đã nứt nẻ hết, những rung động mạnh xô họ ngã ngang ngã dọc. Đột nhiên có một tiếng ầm ầm vô cùng dữ dội, tất cả đất đá, cùng nhà cửa, và cả người, vật cũng đều bị dòng nước kia nhấn chìm hết cả, nước cứ thế tung tóe làm mù cả vùng trời rộng lớn.

Giữa lúc ấy, từ dưới mặt nước bay lên một con giao long rất lớn, nó cứ thế mà bay vòng chung quanh khu vực xã Nam Mẫu. Khắp nơi đất đá lở sụt, mọi thứ đều bị dòng nước cuốn phăng thì nền nhà, chuồng gà, chuồng lợn ở chỗ mẹ con góa bụa lương thiện kia vẫn cứ dâng cao dần theo mực nước.

Nhìn cảnh nước lụt cuốn phăng hết mọi thứ thì hai mẹ con vô cùng đau sót, họ liền lấy hai mảnh trấu mà bà già ăn mày đưa cho lúc trước ra. Khi họ đặt chúng xuống dưới nước thì cả hai mảnh trấu ấy đột nhiên hóa ngay thành hai chiếc thuyền. Sau đó, hai mẹ con ấy chẳng quản gió mưa, chẳng sợ nước lũ, vẫn vững vàng tay chèo để đi hết mọi nơi và cố hết sức để cứu giúp cho những người gặp nạn.

Nơi đất bị sụt đi và bị nước lấp đầy ấy chính là hồ Ba Bể – Bắc Cạn ngày nay. Nơi nền nhà của hai mẹ con góa bụa kia chính là hòn đảo nho nhỏ ngay chính giữa hồ, người địa phương ở nơi này vẫn quen gọi nó là Pò Già Mải.

Truyện Cổ Tích Việt Nam Song Ngữ: Cậu Bé Tích Chu

Truyện cổ tích Việt Nam song ngữ: Cậu bé Tích Chu

Once upon a time, there was a boy named Tich Chu. His parents died early on in his life. He had to live with his grandmother. Tich Chu’s grandma loved him so much that she took care of him tenderly and carefully. If she had delicious food, she always gave it to Tich Chu. At night, when he slept, she stayed up late to fan him and keep him cool. Every day, she had to work hard to earn money and raise Tich Chu. She did everything from transplanting rice seedlings to raising chickens and fish. Admiring the grandmother’s great for Tich Chu, a neighbor said, “Your love for Tich Chu is higher than the sky, wider than the sea. When he is grown up, he’ll never forget your grace. However, Tich Chu didn’t love his grandmother at all. He let her work hard on her own while he played games all day long with his friends in the village.

Ngày xửa ngày xưa, có cậu bé tên là Tích Chu, sớm mồ côi cha mẹ. Cậu lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà. Thương cháu nhỏ côi cút, bà yêu quý, chiều chuộng Tích Chu hết mực. Có món gì ngon bà cũng nhường cho cháu. Đêm đến, bà lại ngồi quạt cho Tích Chu được say giấc. Hàng ngày, bà làm việc quần quật, hết cấy lúa lại nuôi gà, thả cá để có tiền nuôi Tích Chu. Hàng xóm thấy bà thương Tích Chu quá đỗi, bèn bảo: “Bà ơi, bà thương Tích Chu thế, chắc sau này Tích Chu không quên ơn bà đâu”. Nhưng Tích Chu chẳng thương bà. Mặc cho bà làm việc vất vả, cậu bé vô tâm suốt ngày chỉ đuổi bướm, hái hoa và chạy đi chơi bi, đánh đáo cùng lũ bạn trong làng.

Because she was working too hard and had a poor diet, Tich Chu’s grandmother fell ill one day. Meanwhile, the boy was busy playing with his friends, leaving her alone at home. One afternoon, the weather was so hot, her fever was worse and she felt thirsty. She called Tich Chu to bring her some water, but she didn’t hear him answer. After a while, Tich Chu felt hungry and went home to find something to eat. To his surprise, he saw his grandma turn into a dove and fly into the sky. He was frightened and called to his grandma loudly. Eventually, Tich Chu saw the bird drinking water in a cool stream. He begged his grandmother to come back to him, but she said that she couldn’t. Hearing the bird’s words, Tich Chu burst into tears. Only then did he realise he could be with his grandma no longer and felt bitterly regretful.

Quá vất vả, lại ăn uống kham khổ, một ngày nọ, bà đổ bệnh. Tích Chu quen thói rong chơi, bỏ mặc bà nằm ở nhà một mình. Trưa hè nóng nực, bà sốt hầm hập, cổ họng khát cháy. Bà thều thào gọi Tích Chu lấy nước nhưng gọi mãi vẫn chẳng thấy Tích Chu đâu. Lát sau, Tích Chu thấy đói bụng mới chạy về tìm bà. Đúng lúc đó, bà bỗng hóa thành chim bồ câu, vỗ cánh bay lên. Tích Chu hoảng hốt khóc lóc gọi theo chim. Tích Chu cuống cuồng đuổi theo. Cậu bé cứ nhằm hướng chim mà chạy. Đến một dòng suối, thấy chim đang uống nước, Tích Chu năn nỉ xin bà quay lại. Nhưng chim trả lời rằng bà không thể quay về được nữa. Tích Chu òa khóc. Vậy là từ nay cậu sẽ không còn được ở bên bà nữa. Cậu bé vô cùng hối hận.

Touched by Tich Chu’s cry, a fairy appeared and told the boy to take water from the Fairy Stream for his grandma to drink. The she would turn back to a human and come back to him. Hearing what the fairy said, Tich Chu was very delighted. He asked for the direction to the Fairy Stream and, without hesitating, he started going. The way to get to the Fairy Stream was very long. Tich Chu had to spend many days and nights on the way to the Fairy Stream. The boy had to climb very high mountains when it was raining very healthy. He also had to go through deep forests where there were many venomous snakes. However, nothing could discourage him.

Tiếng khóc của Tích Chu làm một cô tiên cảm động trắc ẩn. Cô hiện ra bảo Tích Chu đi lấy suối nước Tiên cho bà uống thì bà sẽ trở lại thành người và sẽ quay về với Tích Chu. Nghe vậy, Tích Chu quyết tâm đi tìm nước cứu bà. Cậu bé nôn nóng xin cổ tiên chỉ đường. Cô Tiên cho Tích Chu một nhánh cỏ thơm có phép màu, có thể bảo vệ cậu khỏi thú dữ. Tích Chu hăm hở lên đường ngay. Đường đến suối Tiên xa vời vợi, lại vô cùng gian nan. Tích Chu đi mãi, đi mãi, không biết đã qua bao nhiêu đèo cao, sông sâu. Có lúc, Tích Chu phải trèo lên những đỉnh núi cao vút giữa trời mưa bão. Có lúc, cậu phải đi qua rừng rậm tối tăm đầy rẫy rắn rết. Không điều gì có thể làm cậu nản lòng.

Tich Chu went on and on until one day he heard the sound of a murmuring stream. Threading a big bush, the boy saw a very beautiful landscape in front of his eyes. The Fairy Stream ran down the mountainside and many colorful fish were swimming in the clear water. On the other side of the stream there was green grass and butterflies.

Đến một ngày, Tích Chu bỗng nghe thấy tiếng suối chảy róc rách. Len qua lùm cây rậm rạp um tùm, cậu bé thấy một khung cảnh đẹp tuyệt vời hiện ra. Dòng suối Tiên chảy nghiêng nghiêng theo sườn núi, nước trong vắt, nhìn rõ tận đáy. Những con cá đủ màu đang tung tăng bơi lội. Bên kia bờ suối là thảm cỏ xanh mướt, bướm bay rập rờn.

A playful kid like Tich Chu must have loved this place very much. At this very moment, however, the boy only thought of his grandmother. He quickly took the holy water from the stream. Thanks to the water from the Fairy Stream, his grandma turned back to the shape of a human again. She smiled indulgently and hugged Tich Chu in her arms. After that, Tich Chu didn’t play all day long anymore. Instead he loved and took care of his grandmother with all of his heart

Một cậu bé hiếu động, mải chơi như Tích Chu hẳn sẽ thích mê nơi này phải không? Nhưng lúc này Tích Chu chỉ nghĩ đến bà của mình thôi. Cậu vội vàng đến suối, lấy nước Tiên. Nhờ nước suối Tiên, chim bồ câu lại hóa thành bà. Bà cười hiền từ, dang rộng vòng tay ôm Tích Chu vào lòng. Từ đấy, Tích Chu không còn ham chơi nữa mà rất ngoan ngoãn, chăm chỉ đỡ đần bà và hết lòng chăm sóc mỗi khi bà ốm.