Truyện Cổ Tích Thế Giới Cho Bé / Top 10 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Truyện Cổ Tích Thế Giới Hay Nhất Cho Các Bé

Bên cạnh truyện cổ tích Việt Nam, việc chọn lọc và biên tập những câu truyện cổ tích thế giới hay nhất cho trẻ em cũng là một trong những ưu tiên của truyencotichhay.com.

[the_ad id=”1585″]

Đến với những câu truyện cổ tích của nước ngoài sẽ giúp các bé có thêm những hiểu biết khác về văn hoá, tập quán… mở ra những chân trời mới vươn ra khỏi luỹ tre làng, con trâu, đồng ruộng thân thuộc của quê hương.

Nói đến truyện cố tích thế giới thì có hai tác giả quen thuộc nhất mà chúng ta thường nghe tên và cũng sẽ gặp rất nhiều tại các hiệu sách: truyện cổ tích Andersen và truyện cổ tích Grim.

Truyện cổ tích Andersen

Hans Christian Andersen là nhà văn người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích cho thiếu nhi. Cha của ông là một thợ đóng giày và mẹ ông là một người nghiện rượu. Trước khi viết truyện, ông đã từng làm rất nhiều nghề để kiếm sống như thợ dệt vải, thợ may, làm trong nhà máy thuốc lá… Tiếp đó ông còn làm diễn viên trong các nhà hát, sáng tác thơ và cuối cùng là chuyển hẳn sang viết văn.

Andersen đã từng viết nhiều truyện, tiểu thuyết, các vở diễn tại nhà hát kịch. Tuy nhiên người ta vẫn biết đến ông nhiều nhất như một nhà văn viết truyện cho thiếu nhi. Ông bắt đầu sáng tác truyện thiếu nhi từ năm 1835, những câu truyện như “Bộ quần áo mới của Hoàng đế”, “Chú vịt con xấu xi”, “Cô bé bán diêm”, và nổi tiếng nhất trong kho tàng truyện cổ tích Andersen chính là “Nàng tiên cá” đã mang lại tiếng tăm cho ông trên khắp thế giới.

Truyện cổ tích Grim

Grim là hai anh em người Đức, họ không viết truyện cổ tích mà là những nhà ngôn ngữ học và nghiên cứu văn học dân gian. Từ khoảng năm 1807 khi mà nhu cầu tìm hiểu truyện dân gian ở Đức bắt đầu phát triển, hai anh em nhà Grim bắt đầu sưu tập các bản thảo truyện dân gian bằng cách mời những người kể truyện (có thể là nông dân, người hầu, những người thuộc tầng lớp trung lưu, người nước ngoài và cả các học giả…) tới để ghi lại những gì họ kể.

Truyện cổ tích Grim được biết tới nhiều nhất và phổ biến trên khắp các quốc gia trên thế giới gồm có Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn, Cô bé Lọ Lem, Cô bé quàng khăn đỏ, Công chúa ngủ trong rừng… Những câu truyện này ngày nay còn được chuyển thể thành phim và công chiếu trên màn ảnh rộng.

TOP truyện cổ tích thế giới hay nhất cho bé

Thường thì truyện cổ tích thế giới và truyện ngụ ngôn là những câu chuyện kể đơn giản để giải trí và vui vẻ. Bên cạnh tác dụng trong việc thúc đẩy trí tưởng tượng và sáng tạo của trẻ em, nhiều truyện nước ngoài cũng chứa đựng những bài học có giá trị mà các bố các mẹ có thể giúp con học tập theo một cách độc đáo và thoải mái. Tôi đã biên soạn một số truyện nổi bật nhất và bài học từ những câu chuyện nổi tiếng này như một món quà tặng các bạn nhỏ yêu thế giới cổ tích.

Đọc truyện cổ tích thế giới có tác dụng gì đối với trẻ?

“Nếu bạn muốn con cái của bạn thông minh, hãy cho chúng đọc những câu chuyện cổ tích. Nếu bạn muốn chúng thông minh hơn, hãy đọc nhiều truyện cổ tích hơn.” – Albert Einstein

Thúc đẩy trí tưởng tượng và văn hóa đọc viết của trẻ

Trí tưởng tượng của trẻ là một điều mạnh mẽ và độc đáo. Nó không chỉ được sử dụng để tạo nên những câu chuyện và trò chơi, đó là một yếu tố quan trọng trong suy nghĩ sáng tạo của chúng và có thể định hình các loại hình giáo dục, sự nghiệp và cuộc sống sau này của các con. Truyện cổ tích thế giới thường bao gồm các nền văn hóa khác nhau và phong tục khác nhau. Chúng dạy trẻ em về sự khác biệt văn hóa trong thế giới bên ngoài, khiến các bé tò mò để tìm hiểu những điều mới và địa điểm mới.

Truyện cổ tích thế giới dạy trẻ điều đúng từ những sai lầm

Trong mỗi một câu chuyện cổ tích đều có một bài học đạo đức mạnh mẽ, một cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, tình yêu và sự mất mát, và những bài học này sẽ ảnh hưởng tới con em chúng ta.

Theo Telegraph, bà Goddard Blythe, giám đốc của Viện Tâm lý học thần kinh sinh lý ở Chester, cho biết: “Truyện cổ tích dạy trẻ em hiểu biết đúng sai, không phải thông qua giảng dạy trực tiếp, mà là qua ý nghĩa của từng câu truyện.”

Truyện cổ tích dạy các bé rằng người tốt sẽ luôn luôn chiến thắng, trong khi điều này có thể không đúng hoàn toàn trong thế giới thực, bài học là đơn giản và quan trọng. Hãy là người anh hùng, không phải là nhân vật phản diện.

Giúp phát triển kỹ năng tư duy phê phán của trẻ

Như Richard Dawkins đã chỉ ra, những câu chuyện cổ tích dạy trẻ tư duy phê phán. Họ thấy hậu quả của các quyết định do những nhân vật cổ tích đưa ra và hiểu rằng điều gì sắp xảy ra với chúng ta phụ thuộc vào sự lựa chọn trước đó. Không phải tất cả các nhân vật đều có thể là những tấm gương tốt, thậm chí cho dù đó có là hoàng tử hay công chúa. Những câu chuyện dạy rằng, mặc dù là khi những điều xấu xảy ra, bạn vẫn phải đưa ra quyết định. Nếu bạn thực hiện những cái đúng, tất cả mọi thứ sẽ OK.

Truyện cổ tích giúp trẻ em đối phó với những cảm xúc bản thân

Và cuối cùng, truyện cổ tích thế giới là rất thú vị!

Tuổi thơ của tôi có những kỷ niệm tuyệt vời khi thích thú cuộn mình trên giường và biến mất vào một thế giới khác, nơi có con rồng bay và hoàng tử chiến đấu. Ký ức của tôi vẫn ghi nhớ rõ sự phấn khích khi cha tôi trở về nhà với cuốn tuyển tập truyện cổ tích thế giới trên tay vẫn làm tôi mỉm cười mỗi khi nghĩ tới. Các trò chơi mà tôi và bạn bè bày ra trong khu vườn đầy tranh cãi bởi trí tưởng tượng của chúng tôi mỗi đưa mỗi ý…

Cho dù bạn đọc truyện cổ tích thế giới cho các con nghe là vì những bài học đạo đức gián tiếp, để nâng cao trí tưởng tượng của trẻ hoặc đơn giản vì con bạn không thể đặt cuốn sách xuống được… thì những câu chuyện cổ tích lúc nào cũng nên được khuyến khích. Hãy cho con đọc thật nhiều và giúp chúng nâng cao sự sáng tạo của riêng mình và chắc chắn rằng bọn trẻ luôn tin vào chiến thắng trong cuộc chiến chống lại bất kỳ phù thủy độc ác nào trên thế gian.

Hy vọng qua những câu truyện cổ tích nước ngoài các bé của chúng ta sẽ có thêm những thế giới mới, đưa trí tưởng tượng của các con bay xa hơn, và cũng sẽ giúp các con có thêm những bài học nhân vân sâu sắc đầy ý nghĩa.

Chúc bố mẹ và các bé đọc truyện vui và có những giây phút ấm áp bên nhau.

Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Thế Giới

21. Chú Bé Nghèo Dưới Nấm Mồ

Xưa có một chú bé chăn dê nghèo, bố mẹ đều chết cả, quan trên đưa chú cho một nhà giàu nuôi dạy. Song vợ chồng nhà này rất cay nghiệt. Của cải đã có thừa mà họ vẫn tham lam bủn xỉn. Hễ có ai ăn mất của họ một tí bánh mỳ là họ đã tức giận rồi. Chú bé phải làm cật lực mà được ăn rất ít mà thường là ăn đòn nhiều hơn.

Một hôm, chủ giao cho chú trông con gà mái và một đàn gà con. Gà mẹ đuổi con lạc qua một bụi tầm xuân. Bỗng một con diều hâu từ trên cao bổ xuống, quặp lấy gà mẹ bay đi mất. Chú bé lấy hết hơi sức gào: “Kẻ cắp! Kẻ cắp! Bắt lấy quân kẻ cắp!”. Nhưng nào có ích gì. Diều hu đâu có chịu tha mồi về trả. Chủ nghe tiếng kêu vội chạy ra. Lúc biết là mất gà, hắn ta giận điên lên đánh chú bé tới tấp, đến nỗi mấy ngày sau chú vẫn không nhúc nhích được.

Giờ chú phải trông đàn gà vắng mẹ. Khó khăn càng nhiều hơn vì lũ gà cứ bỏ chạy lung tung. Chú bèn nghĩ ra một cách, chú lấy dây buộc chằng lũ gà lại với nhau. Chú tưởng thế là diều hâu không thể bắt được một con gà nào nữa.

Nhưng chú đã lầm to, mấy hôm sau, chú vừa ngủ thiếp đi vì mệt và đói thì con chim độc ác kia lại đến, sà xuống bắt một con gà con. Vì con nọ đã buộc chằng vào con kia nên diều hâu vớ được trọn cả một đàn. Nó tha tít lên ngọn cây nuốt hết sạch. Vừa khi ấy tên nhà giàu cũng về tới nhà. Thấy tai họa xảy ra, hắn phát khùng, lại đánh chú bé một trận không tiếc tay, đến nỗi chú phải nằm liệt giường mấy ngày

Khi chú đã đi lại được, hắn bảo: “Mày đần độn quá không thể nào trông coi cái gì hết, thôi để sai vặt vậy”.

– Thiếu mất hai chùm.

Chú bé thật thà thú nhận là giữa đường đói và khát quá chú đã trót ăn mất số nho đó rồi. Viên thẩm phán viết thư cho người nông dân đòi phải nộp đủ số nho như đã viết trong thư.

Lần này chú bé lại phải đem nho với một lá thư khác đi. Và dọc đường, đói khát quá, cực chẳng đã, cũng như lần trước, chú lại ăn mất hai chùm. Song lần này, để giấu bức thư khỏi lộ, chú đã lục làn lấy thư ra, chặn dưới một hòn đá rồi ngồi đè lên trên. Thế mà viên thẩm phán vẫn cứ hỏi chú về số nho bị thiếu.

Chú kêu lên: “Trời ơi, sao mà ông biết được! Đến bức thư cũng không thể biết chuyện ấy cơ mà, vì tôi đã chặn một hòn đá lên rồi”. Viên thẩm phán phì cười về sự ngây ngô của chú. Ông ta biên thư cho tên nhà giàu khuyên hắn nên đối xử tốt hơn với chú bé nghèo, phải cho chú ăn uống đầy đủ và dạy cho chú biết phân biệt phải trái.

Con người nhẫn tâm nói: “Rồi ta sẽ dậy cho mày phân biệt. Nếu mày muốn ăn thì mày cũng phải chịu làm. Mày làm sai trái, ta sẽ dạy mày bằng roi vọt”.

Hôm sau hắn giao cho chú bé một việc khó. Chú phải băm mấy bó rơm làm thức ăn cho ngựa. Hắn đe chú: “Trong năm tiếng nữa, ta trở về, nếu mày vẫn chưa băm xong chỗ rơm này thì ta sẽ đánh cho mày một trận bò lê bò la”.

Hắn cùng vợ, đầy tớ trai, đầy tớ gái đi phiên trợ hàng năm và chỉ để lại cho chú bé có một mẩu bánh mì con

Chú bé ngồi trên đống rơm ra sức băm. Được một lúc thấy nóng, chú cởi áo ngoài ra quẳng lên đống rơm. Trong bụng chỉ lo làm không kịp, chú ra sức băm. Giữa lúc hăng hái, chú quên khuấy băm nát cả tấm áo của chú lẫn trong rơm. Đến lúc nhớ ra thì đã muộn rồi, không còn làm thế nào được nữa. Chú kêu lên: “Trời ơi, chết tôi rồi. Con người cay nghiệt kia có bao giờ dọa suông đâu! Hắn về mà thấy mình làm thế này thì hắn sẽ đánh mình chết mất. Thà tự tử trước còn hơn”.

Đã có một lần chú bé nghe thấy mụ chủ bảo: “Ở dưới gầm giường có niêu thuốc độc”. Sự thật mụ ta chỉ nói để dọa những kẻ tham ăn vì niêu đó đựng mật ong. Chú mới bò vào gầm giường lôi cái niêu ra đánh hết nhẵn.

Chú tự bảo: “Không hiểu sao người ta vẫn bảo cái chết là cay đắng mà mình ăn lại chỉ thấy ngọt. Trách nào mụ chủ cứ muốn được chết”.

Chú ngồi lên cái ghế, bình tĩnh đợi chết. Nhưng chú không thấy mình lả đi, trái lại nhờ món ăn rất bổ kia, chú lại cảm thấy mình khỏe ra. Chú tự bảo: “Chắc không phải là thuốc độc. Song mình còn nhớ có lần lão chủ bảo: Trong hòm quần áo có chai thuốc diệt ruồi. Nhất định nó là thuốc độc thật và phải uống thứ thuốc đó mới chết được”. Song đó cũng không phải là thuốc diệt ruồi thật mà chính là rượu nho.

Chú lôi cái chai ra tu sạch. Chú bảo: “Thứ thuốc độc này cũng ngọt”.

Nhưng chỉ một lúc sau rượu bắt đầu ngấm. Chú thấy người ngây ngất lại nghĩ bụng: Chắc chết đến nơi rồi. Chú tự nhủ: “Có lẽ mình sắp chết, phải đi ngay ra nghĩa địa tìm sẵn lấy một cái huyệt mới được”. Chú bước đi lảo đảo, đến nghĩa địa nằm trong một cái huyệt mới đào. Mỗi lúc, chú thấy mình càng thêm choáng váng. Gần đó có một quán ăn, trong quán đang có đám cưới. Nghe tiếng nhạc, chú bé cứ ngỡ mình đã lên tới thiên đàng. Sau đó chú lim đi hoàn toàn.

Chú bé không bao giờ tỉnh lại nữa, hơi rượu nóng và sương đêm giá buốt làm chú chết thật. Chú mãi mãi ở lại nơi chú đã nằm xuống.

Tên nhà giàu nghe tin chú bé chết sợ lắm, hắn chỉ lo bị tòa án xét xử. Hắn lo sợ quá ngã xuống đất ngất đi. Mụ vợ khi ấy đang rang lúa mạch dưới bếp vội chạy lên tìm cách chạy chữa cho chồng. Nào ngờ ngọn lửa bốc vào lòng chảo, rồi cháy lan ra khắp nhà. Vài giờ sau chỉ còn lại một đống tro tàn. Những năm cuối cùng của đời họ, cả hai người đều bị lương tâm cắn rứt và sống rất nghèo nàn cực khổ.

Các em có thấy chú bé nghèo đáng thương không? Chú bé chịu rất nhiều khổ cực đến nỗi chú phải tìm đến cái chết nhưng tên nhà giàu phải ân hận suốt đời.

Truyện: Lạc Vào Thế Giới Cổ Tích

Sao vậy? -nhỏ lo lắng nhìn tôi.

“Ọt… ọt” bụng tôi liền biểu tình khiến tất cả ngạc nhiên rồi bật cười hừ cười cái gì chứ! Trưa đói là chuyện đương nhiên.

Mãi đến chiều tối chúng tôi mới về tới nhà của lọ lem sau đó liền lẻn lên phòng của cô. Phòng của lọ lem rất nhỏ chỉ bằng ¼ phòng tôi nhưng lại rất ngăn nắp (đâu như phòng tôi!). Lúc này Nhung đang đứng ở cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Hi Nhung mọi việc thế nào rồi -Trang vui vẻ chạy lại gần nhỏ. Nhung liền quay lại khiến tôi suýt cắn phải lưỡi, trông nhỏ chẳng khác gì gấu trúc ha ha ha.

Cười cái gì! -nhỏ liếc mắt nhìn tôi rôi quay sang Trang -tớ hoàn thành xong rôi chỉ hận cái mụ già đó cứ hành hạ tớ muốn cho mụ ta ăn đánh quá.

Ừm…tớ…xin lỗi -lọ lem ngượng ngùng lên tiếng ha ha ha thế mới là lọ mọ xí lộn lọ lem của chúng ta chứ.

Cục tác… cục cục -nhỏ liền lao đến gõ mỏ vào mặt ki ki.

Xin lỗi… em chỉ đùa thôi mà um ba la -ki ki trong tình trạng “thương binh” mếu máo. rồi biến Nhung thành…con chó. Ki ki liền đơ ngay lâp tức và kết quả là haizzz bạn nào có điện thoại làm ơn gọi trạm tiêm phòng chó dại giùm híc híc. Rất may sau abc lần cuối cùng Nhung cũng trở lại làm người.

Hừ -Nhung liếc xéo ki ki khiến con bé mặt tái xanh lại càng tái xanh hơn khi nghe nhỏ nói một câu rất ưa la”nhẹ nhàng” -haizz lâu rồi không có ăn thịt thỏ bỗng thèm quá đi

Ừm tớ cũng, vậy dạo này toàn ăn hoa quả gầy đi bao nhiêu rồi! -tôi cười gian tà theo Nhung khiến ki ki khóc không ra nước mắt.

À lọ lem này đây là thành quả của mình và lũ chuột dành tặng cậu đó -Nhung mỉn cười lấy ra một bộ váy màu hồng phấn rất đẹp. Rồi chúng tôi giục nhỏ đi thay

Thế…thế nào? -lọ lem đỏ mặt bước ra.

Được lắm! -Chúng tôi ồ lên kinh ngạc, lọ lem trông rất dễ thương.

Nhưng làm sao để cho lọ lem đi được đây -Trang nhíu mày lên tiếng, ừm nhỏ nói cũng có lý theo như thông tin nhỏ cung cấp thì lọ lem sẽ đòi đi dự tiệc nhưng bị mụ dì ghẻ cấm rồi được bà tiên giúp đỡ hazz làm sao đây!

“Cạch” cửa đột nhiên mở khiến chúng tôi giật mình ki ki lập tức dùng thuật tàng hình, một bà cô trông già hơn cả mẹ tôi mặt trát đầy son phấn, quần áo thì lòe loẹt giống tắc kè hoa bước lại phía lọ lem.

Dì! -cô ngạc nhiên lùi lại.

Chà chà con kiếm đâu ra bộ váy đẹp vậy lọ lem -bà cô tắc kè đảo mắt về phía lọ lem

Con… – chết rồi sao có thể nói là chúng tôi làm cho lọ lem được bà già này sao lưu manh quá vây!

Nhà này nghèo đến nỗi mày phải đi ăn trộm váy nhà người khác sao? Thật mất mặt! -cáo già đã lộ đuôi tôi biết ngay mà thể nào bà ta cũng ngăn cấm lọ lem cho mà xem

-Con không hề ăn trộm.

“Bộp” một cú đánh giáng xuống mặt cô.

Hừ mụ già này, già rồi thì ở nhà bế cháu đi còn muốn là lưu manh giả danh quý tộc, tớ phải cho mụ một trận mới được! -Nhung nghiến răng định xông tới may là tôi với ki ki đã ngăn lại không an mạng lâu rồi.

Thưa dì! Con nói thật -lọ lem ôm một bên má nức nở khóc.

Còn cãi được à hôm nay ta phải thay mẹ mày dạy dỗ lại mày mới được -mụ dì ghẻ nhếch mép tiến lại gần lọ lem rồi bắt đầu giật các sợi ruy băng cho đến khi nó chỉ còn là một đống giẻ lau.

Hừ, tôi mặc kệ mụ ta liền hướng mắt về phía lọ lem đang ngồi dưới đất khóc nức nở.

Làm sao đây? -tôi ái ngai nhìn Trang nhỏ đang an ủi lọ lem.

Bà tiên đâu rồi? Lẽ nào bà ta bị kẹt xe nhỉ? Bây giờ tắc nghẽn giao thông nhiều lắm -ki ki sốt rột lên tiếng, trời ơi cứ tưởng mỗi thế giới loài người có nạn tắc nghẽn giao thông cơ ai dè… hơ hơ.

Đúng rồi ki ki em có thể được không? -Nhung liền nhìn ki ki.

Ừm nhưng em sợ sẽ không thành công -ki ki ái ngại ha ha chắc con bé sợ cái vụ của Nhung rồi.

Cứ làm đi cùng lắm ăn đánh vài cái nếu không ăn lẩu thỏ cũng được! -Nhung tức giận nói.

Đừng khóc nữa tụi này sẽ giúp cậu -Trang liền mỉn cười an ủi lọ lem.

Um ba la -ki ki đọc thần chú biến lọ lem từ một cô gái mặc bộ đồ rách rưới thành một công chúa xinh đẹp, cô mặc một bộ váy màu xanh nước biển bó sát eo còn ở dưới thì phồng ra đạc biệt còn lấp lánh đến lộng lẫy, mái tóc màu nâu được búi lên nhờ chiếc trầm màu hồng, dưới chân lọ lem đi một đôi giày bằng thủy tinh.

Oa còn đẹp hơn trước nữa -tất cả chúng tôi ồ lên mắt không rời nổi lọ lem còn ki ki thì thở phào nhẹ nhõm.

Vậy còn xe ngựa? -tôi ngạc nhiên lên tiếng.

Có liền! Um ba la -ki ki mỉn cười biến ra hai cái xe…đạp.

Ki ki! -Nhung tức giận gầm lên khiến con bé xanh mặt.

ủa em chẳng phải đã từng học phép biến ra đồ vật rồi còn gì? -Trang cau mày liếc ki ki.

Ha ha em có học qua rồi nhưng… hôm đó em trốn đi ăn kem! -ki ki gãi đầu lên tiếng, lập tức nhận được những cái liếc mắt đầy “thiện cảm” của chúng tôi.

Mà thôi ta mau đi không muộn rồi -Trang thở dài rồi cùng mọi người leo lên xe đạp, tôi và Nhung đi cùng một xe Trang và lọ lem một xe. Có lẽ do lần đầu tiên lọ lem đi xe đạp nên cô vừa cười vừa hét cứ như đi tàu siêu tốc ý! Tôi cá rằng nếu mà lọ lem tới thời hiện đại mà la hét như vậy thể nào cũng bị hàng xóm vác chổi đuổi là cái chắc ha ha. Chẳng bao lâu chúng tôi đã đến cung điện, chao ôi nguy nga kinh khủng ít nhất cũng phải mấy tỷ đô la Mỹ, he he biết thế mình trộm vài món chắc chẳng tốn mấy đâu nhỉ?! (Máu tham tiền đã nổi lên!!!)

Em có thể nhảy cùng tôi được không? -một giọng nói vang lên, một chàng trai lớn hơn tụi tôi tầm một hai tuổi rất đẹp trai mặc âu phục hoàng gia cúi gập người mời lọ lem nhảy tôi đoán đó là hoàng tử mà sao hắn giống tên hôm qua vậy?

Các chị có muốn nhảy không? -ki ki mỉn cười, tôi liền nhìn xuống quần áo mình hơ hơ mặc váy màu trắng chỉ dài đến đầu gối là…là váy ngủ của tôi thảo nào ai cũng nhìn tôi ngượng quá (Hôm qua còn mặc nguyên bộ này đi dạo chơi mới đau).

Được -Trang mỉn cười gật đầu còn tôi và Nhung ngồi một chỗ đánh chén đồ ăn.

Um ba la -ki ki liền đọc thần chú biến Trang thành một vị tiểu thư trong bộ trang phục màu hồng phấn đính những hạt cườm nhỏ lấp lánh, nhỏ mặc một cái áo hai dây bó sát eo và để hở cái cổ trắng ngần, mái tóc uốn xoăn thành từng lọn được thả xõa, trên mái tóc còn cài một bông hoa màu hồng làm cho Trang nổi bật không kém gì lọ lem.

Cậu có thể nhảy với tôi được chứ -một giọng trầm ấm vang lên, tôi giật mình là chàng trai hôm qua, hôm nay cậu ta thật bảnh bao trong bộ trang phục hoàng gia đầu đội một cái vương miện khiến cậu ta thêm uy quyền…A vương miện ư?

Cậu ta là hoàng tử? -ki ki thốt lên đầy ngạc nhiên.

Đâu? Đâu?Oa đẹp trai thiệt anh em nhà này giỏi thiệt chưa gì đã tìm được ý trung nhân rồi -Nhung trầm trồ ngắm cặp đôi của Trang.

Haizz mặc kệ đi -tôi thở dài cho quả táo lên mồm cắn.

“Bong…bong” chưa gì đã 12 giờ rồi chán quá!

A A -ki ki chợt kêu lên khiến tôi và Nhung giật mình.

Sao vậy ki ki? -tôi lo lắng nhìn con bé.

Có ai đó đang ngăn chặn phép thuật của em phải mau đi trước khi phép thuật của em hết tác dụng -ki ki hoàng loạn nói rồi bỏ ra ngoài trước chắc là mụ già Obira rồi.

Trang! Lọ lem! Mau đi thôi phép thuật sắp hết tác dụng rồi! -tôi liền hô to lập tức cả hai người giật mình. Trang và lọ lem đành luyến tiếc bỏ đi lọ lem không biết có tập thể dục thường xuyên hay không mà chạy rơi cả giày (Thông cảm tôi có bao giờ đọc truyện cổ tích đâu!!!) còn tôi và Trang chạy cuối cùng ha ha ha tôi dốt nhất môn chạy mà.

A -Trang liền đánh rơi một chiếc giày nhỏ định quay lai nhặt thì tôi liền kéo nhỏ đi hừ sắp chết đến nơi rồi còn giày với chả dép…Rồi tất cả chúng tôi leo lên xe đạp nhưng đột nhiên nó biến mất.

Mau chạy thôi phép thuật của em hết tác dụng rồi -ki ki lo lắng ,hả lại chạy nữa ư? Thôi vì tương lai của con em…chạy!!!!!!!!

TRANG!!! -giọng nói của chàng trai đó vang lên khiến nhỏ giật mình quay lại.

Thế Giới Truyện Cổ Tích Kì Lạ Của Tôi

Một cái mười một hai tuổi tiểu loli, dám truy con thỏ tinh, nhận thức cái đại nam nhân còn không đến nửa ngày, thế nhưng khiến cho hôn nàng, Âu Châu tiểu loli thật sự là có đủ gan lớn cùng dũng cảm, dương nghị thực kinh ngạc, quay đầu ngượng ngập nói: “Chúng ta vừa mới nhận thức, này như thế nào không biết xấu hổ!”

Xoay đầu mới phát hiện hắn tự mình đa tình, tiểu loli chỉ vào ba điều chân trên bàn một cái pha lê bình nhỏ, ở cái kia bình nhỏ mặt trên, đoan đoan chính chính viết hai cái chữ Hán, uống ta! Thế nhưng vẫn là chữ giản thể, dương nghị nhịn không được phiên cái đại đại xem thường, thật đúng là cùng hắn nhớ rõ cốt truyện phát triển giống nhau.

Alice oai oai đầu nhìn dương nghị nói: “Cám ơn ngươi quan tâm, ta sẽ không loạn uống, ta biết có người uống lên không sạch sẽ thủy, sẽ tiêu chảy, nhà của chúng ta đối diện kiệt khắc, chính là bởi vì uống lên không sạch sẽ thủy, suốt sinh bệnh hơn phân nửa tháng, người đều gầy một vòng, ta nếu là uống lên không sạch sẽ thủy, khẳng định cũng sẽ giống hắn giống nhau, cho nên ta sẽ thực cẩn thận…… Di, bình nhỏ thủy thực sạch sẽ ai!”

Lẩm bẩm xong, giơ lên bên miệng uống một ngụm, tốc độ cực nhanh, dương nghị căn bản vô pháp ngăn cản, Alice phía trước nói một đống lớn nàng như thế nào cẩn thận nói, nghe đi lên là cái thực cẩn thận tiểu nha đầu, ai có thể nghĩ đến nói uống liền uống a, dương nghị ngốc bức nhìn hung hãn tiểu loli, Alice lại liếm liếm môi nói: “Uống ngon thật, nó hỗn có điểm anh đào hương vị, giống như còn có chút dứa, bơ linh tinh hương vị, ân ân, thật sự khá tốt uống, ngươi muốn hay không cũng uống thượng một ngụm……”

Lảm nhảm Alice vẫn như cũ là vô nghĩa hết bài này đến bài khác, dương nghị lại kinh ngạc nhìn Alice từ một thước năm tả hữu, nhanh chóng bắt đầu thu nhỏ lại, thu nhỏ lại tới rồi cái bàn phía dưới, thu nhỏ lại tới rồi mười tấc Anh tả hữu, dương nghị chỉ có nằm bò mới có thể cùng Alice nói chuyện, càng làm cho dương nghị không thể tưởng được chính là, Alice không những không có sợ hãi, ngược lại cao hứng mặt mày hớn hở, hoan hô thanh nói: “Ta trở nên như vậy tiểu, liền có thể đi vào những cái đó môn đi.”

Vui sướng chạy hướng kia mấy phiến đóng lại gắt gao cửa nhỏ, dương nghị trợn mắt há hốc mồm, đứa nhỏ này thiếu tâm nhãn đi? Ngay sau đó hắn liền đem ánh mắt nhìn về phía ba điều chân trên bàn, trên bàn phóng một phen kim sắc chìa khóa, một cái pha lê bình nhỏ, bên trong có chất lỏng trong suốt, hiển nhiên Alice chính là uống lên cái chai nước thuốc thu nhỏ.

Quả nhiên có có thể thu nhỏ nước thuốc, đây chính là cái thứ tốt, dương nghị không chút khách khí cất vào trong túi, ngay sau đó cầm lấy chìa khóa đi xem Alice, lại phát hiện Alice khóc lóc chạy trở về, đối hắn la to nói: “Ta quên lấy chìa khóa, ta còn là ra không được.” Một bên khóc kêu, một bên bắt lấy cái bàn chân hướng về phía trước bò, lại như thế nào cũng bò không được, một bò vừa ra lưu, một bò vừa ra lưu……

Dương nghị hít một hơi thật sâu, nói cho chính mình nhất định phải bình tĩnh, trước mắt tình hình đã sớm vượt qua hắn có khả năng lý giải phạm trù, liền nơi này là cái địa phương quỷ quái gì cũng không biết, muốn từ thụ động bò đi ra ngoài, thụ động nghiêng góc độ cùng chiều dài, tuyệt đối là thiên phương dạ đàm, nhưng là hắn biết Alice cuối cùng là đi ra con thỏ động, nói cách khác, ở cái này hoang đường trong thế giới, Alice mới là vai chính.

Chỉ cần đi theo Alice hỗn, cuối cùng sẽ bình bình an an, như vậy hắn liền cần thiết bất quá nhiều can thiệp Alice, tuy rằng nha đầu này có điểm nhị, dương nghị nhớ tới tốt nghiệp đại học thời điểm, chủ nhiệm lớp cho hắn nhắn lại, chiến lược: Nước chảy bèo trôi, chiến thuật: Tùy cơ ứng biến, hắn hiện tại cần phải làm là tùy cơ ứng biến.

Dương nghị là cái yên vui phái, vẫn là cái hành động phái, suy nghĩ cẩn thận liền sẽ không ở do dự, ngồi xổm xuống nhìn còn ở nỗ lực bò cái bàn chân Alice nói: “Ngươi đừng có gấp, ta cầm chìa khóa đi mở cửa.”

Làm vai phụ liền phải có đương vai phụ giác ngộ, dương nghị không thể nghi ngờ là thực thức thời một người, cầm lấy kim sắc chìa khóa đi mở cửa, khai nửa ngày, trung gian một phiến môn đột nhiên bị mở ra, dương nghị tức khắc hoan hô một tiếng, nhưng bị mở ra môn thật sự là quá nhỏ, tiểu nhân hắn chỉ có thể vươn cái đầu, dương nghị vươn đầu nhìn nhìn, không đợi có điều phát hiện, bả vai đột nhiên bị chụp một chút, dương nghị đột nhiên lùi về đầu, xoay người lại, lại phát hiện Alice có hai mét rất cao, trừng mắt đôi mắt nhìn hắn, hơn nữa còn ở tiếp tục trường cao.

Dương nghị cau mày, la lớn: “Ngươi lại ăn cái gì?”

Alice đã so Diêu minh đều cao, chỉ chỉ ngầm, dương nghị cúi đầu tìm tìm, ở cái bàn phía dưới phát hiện một hộp nho nhỏ bánh bích quy, hộp mặt trên viết hai chữ, ăn ta! Alice khẳng định là ăn bánh bích quy mới biến đại, ngọa tào, bánh bích quy còn có như vậy công hiệu đâu? Nếu là chỉnh đi ra bên ngoài, nghiên cứu bánh bích quy trung thành phần, kia đã có thể phát đại tài.

Những cái đó trường không cao người, chỉ cần ăn bánh bích quy, những cái đó đinh đinh tiểu nhân, nếu là mạt điểm bánh bích quy tra…… Tưởng không thành thổ hào đều khó a, bản chất chính là gian thương dương nghị đôi mắt ứa ra nhân dân tệ, nhìn nho nhỏ bánh bích quy hộp, dương nghị nhịn xuống muốn ăn chút khát vọng, hắn nhớ tới Alice bắt đầu khóc chuyện sau đó, Alice nước mắt thành hà, bị hướng đi rồi.

Như vậy nguy hiểm sự, vẫn là thiếu phát sinh tuyệt vời, huống chi môn đều bị mở ra, dương nghị vội vàng trước đem bánh bích quy cất vào trong túi, lại từ móc ra cái kia nho nhỏ bình thủy tinh, đối Alice nói: “Uống một chút, chỉ có thể uống một chút.”

Alice đều trường đến nóc nhà, cùng cái người khổng lồ giống nhau, nhưng thật ra nghe lời, vươn bàn tay to tiếp nhận dương nghị trong tay bình nhỏ, vừa muốn ngưỡng cổ uống, dương nghị đột nhiên hô to một tiếng: “Đừng uống, dùng liếm, một chút liếm, ôn nhu liếm.”

Alice bị dương nghị kêu có điểm lăng, trên cao nhìn xuống nhìn hắn một cái, kia mắt to so với hắn đầu đều đại…… Dương nghị vội vàng nói: “Liếm, mới có thể khống chế thân cao, ngươi không nghĩ đột nhiên trở nên cùng con kiến giống nhau tiểu đi?”

Alice gật gật đầu, bang bang! Đâm nóc nhà thẳng lắc lư, chỉnh dương nghị cũng là kinh hồn táng đảm, cũng may Alice nghe nàng lời nói, bắt đầu một chút liếm trong tay bình nhỏ khẩu, liếm một chút lùn một chút, liếm một chút lùn một chút…… Thực mau khôi phục tới rồi nguyên lai thân cao, dương nghị tinh thần rung lên, làm Alice tiếp tục liếm, ít nhất đến thu nhỏ lại đến có thể đi vào môn đi a.

Thực mau Alice liền thu nhỏ lại đến cùng môn giống nhau lớn nhỏ, dương nghị xem chuẩn thời cơ, một phen đoạt lấy Alice trong tay tiểu bình thủy tinh, hiện tại hắn cần phải làm là cùng Alice giống nhau, liếm bình khẩu nước thuốc, trở nên có thể từ môn đi ra ngoài, chính là bình khẩu bị Alice liếm tràn đầy nước miếng, cũng quá ghê tởm……

Dương nghị dùng quần áo xoa xoa bình khẩu thượng nước miếng, vừa muốn liếm, liền nghe Alice hoan hô một tiếng nói: “Ta trước đi ra ngoài nhìn xem.”

Nói xong, phong giống nhau từ môn chui đi ra ngoài, nhìn Alice biến mất bóng dáng, dương nghị âm thầm cảm thán, thật là cái phong giống nhau loli, thật không phải giống nhau nhị, đó là thật nhị, nhị kính vừa lên tới, cái gì đều không quan tâm, nhanh chân liền chạy, dương nghị thật vất vả suy nghĩ cẩn thận đương vai phụ, vai chính chạy, kia trận này diễn còn có thể hay không diễn đi xuống? Dương nghị vội vàng hô: “Từ từ ta!”

Alice đã theo cửa nhỏ chạy đi ra ngoài, dương nghị cũng bất chấp ghê tởm, vội vàng đi liếm bình nhỏ, liếm một chút tiểu một chút, liếm một chút tiểu một chút, thực mau cũng thu nhỏ lại tới rồi có thể qua môn, dương nghị không dám chậm trễ, ôm dược bình đuổi theo.

Dương nghị thu nhỏ lại sau, phát hiện một vấn đề, đó chính là bình thủy tinh vô pháp thu nhỏ lại, phía trước cầm rất nhỏ, nhưng hiện tại lại cơ hồ có hắn giống nhau độ cao, hơn nữa biến trầm, muốn ném xuống, lại có chút luyến tiếc, ai biết về sau dùng không cần thượng bình nhỏ nước thuốc? Quá đặc mẹ thần kỳ, cần phải không ném, ôm bình thủy tinh, cũng liền chạy hai bước, đệ tam bước liền chạy bất động.

Chạy quá môn là cực hạn, dương nghị đều không rảnh lo xem bốn phía là cái tình huống như thế nào, hắn đầu tiên cân nhắc chính là, giải quyết như thế nào cái này tiểu bình thủy tinh? Bình thủy tinh nước thuốc bôi trên bình thủy tinh mặt ngoài, có thể hay không thu nhỏ? Thu nhỏ sau, nước thuốc có thể hay không thu nhỏ? Cũng không kịp nghĩ nhiều, dương nghị vội vàng đem bình thủy tinh nước thuốc nghiêng đảo ra tới điểm, hắn không dám dùng tay đi sờ nước thuốc, sợ tay thu nhỏ, đem nội y xé xuống tới một khối, dính điểm cái chai nước thuốc.

Kỳ dị sự tình đã xảy ra, nước thuốc nổi lên tác dụng, bình thủy tinh thu nhỏ, lau vài cái, trở nên cùng nước hoa bình như vậy đại, có thể cất vào trong túi, dương nghị nhịn không được hoan hô một tiếng, vội vàng dùng trong tay bố đem cái chai khẩu tắc trụ, cất vào trong lòng ngực, cùng lúc đó toát ra cái ý niệm, nếu là ở bình thủy tinh rải điểm có thể biến đại bánh bích quy mạt, cái chai có thể hay không vẫn luôn biến đại?

Thật muốn là như vậy, hắn liền có sử không xong thu nhỏ lại nước thuốc, hắn thực vừa lòng chính mình chỉ số thông minh, cao hứng hạ, ngẩng đầu đi tìm Alice, lại là đột nhiên sửng sốt, môn bên này là một cái ngũ thải ban lan thế giới, nơi này đóa hoa so với hắn đầu đều đại, tiểu thảo như là cây cối, chân trời có đủ mọi màu sắc đám mây, lại nhìn không tới thái dương, toàn bộ thế giới thực sáng ngời.

Không thể hiểu được sáng ngời, Alice lại đã sớm không có bóng dáng, dương nghị ngốc bức hạ, mơ hồ trung phía trước có lượng lệ quang mang phát ra, ẩn ẩn truyền đến tiếng ca, này tiếng ca tựa như ảo mộng, phảng phất ở triệu hoán hắn, làm hắn đến chính mình bên người tới.

Có tiếng ca địa phương liền nhất định sẽ có người, nghĩ đến đây dương nghị nhịn không được trong lòng kinh hỉ, bước nhanh hướng rừng cây chỗ sâu trong đi đến, tiếng ca càng ngày càng rõ ràng, hắn nghe được ra đây là một cái nữ tử tiếng ca, một cái thoáng như tiếng trời thanh âm, hắn sống đến lớn như vậy, còn chưa bao giờ nghe được quá như vậy êm tai tiếng ca.

Gần, càng ngày càng gần, rốt cuộc tới rồi thất thải quang mang sở tại, lâm đi xa gần mới thấy rõ ràng, lúc trước nhìn đến thất thải quang mang thế nhưng là mấy chục cây thật lớn đóa hoa phát ra quang mang, thật lớn đóa hoa mỗi một đóa đều không giống nhau, phảng phất là trong suốt, lại tản mát ra xích cam lam lục thanh hồng tím bất đồng quang mang, tiếng ca chính là từ này mấy chục cây thật lớn đóa hoa quay chung quanh hạ truyền ra tới.

Sở hữu đóa hoa đều ở rất nhỏ lay động, phảng phất ở vì tiếng ca bạn nhảy. Mà theo đóa hoa nhẹ vũ từng đợt thơm mát thanh nhã mùi hoa xông vào mũi, cái này địa phương mỹ lệ thế nhưng giống như tiên cảnh giống nhau. Dương nghị không có tâm tư đi ngắm phong cảnh, mà là sốt ruột hướng phía trước mà đi, lột ra so với hắn còn cao đóa hoa muốn tìm được người, mà khi hắn chen vào hướng đi trước vừa thấy, lại ngây ra một lúc ngốc đứng ở tại chỗ.