Truyện Cổ Tích Sự Tích Hồ Ba Bể / Top 6 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Truyện Cổ Tích: Sự Tích Hồ Ba Bể

Xã Nam Mẫu nằm khuất nẻo giữa một vùng đồi núi. Ở đây năm nào cũng mở hội cúng phật. Vào dịp đó Nam Mẫu bống trở nên đông vui nhộn nhịp. Người giàu từ khắp nơi kéo về dự hội rất đông.

Kỳ hội năm ấy, giữa lúc mọi người nô nức kéo nhau đi lễ, bỗng có bà cụ ăn mày từ đâu tới. Trông bà cụ thật nhếch nhác bẩn thỉu. Đi đến đâu cụ cũng thều thào:

– Tôi đói quá! Xin các ông các bà rủ lòng thương!…

Nhưng ở đâu bà cũng bị xua đuổi. Suốt từ sáng đến tận lúc mặt trời khuất núi, bà cụ vẫn không xin được chút gì lót lòng cho đỡ đói. Cụ mệt quá, không đi nổi nữa, đành ngồi ở góc đường van xin người qua kẻ lại.

Đám người đang nhậu nhẹt ở gần đó khó chịu khi nghe tiếng rên rẩm của bà cụ. Họ xông ra, đánh đuổi cụ đi chỗ khác. Bà cụ cố lê bước vào các nhà trong xóm. Nhưng nhà nào cũng đóng cửa im ỉm. Không ai bố thí cho bà cụ một tí gì.

Trời đã nhá nhem, sương mù ùa xuống bao trùm hết núi non. Bà cụ vừa đói vừa rét, lả người như tàu lá héo, ngã gục xuống vệ đường. Vừa may lúc đó có mẹ con bà góa đi nương về muộn. Nhìn thấy bà cụ tội nghiệp, 2 mẹ con vội khiêng cụ về nhà. Nhà chỉ còn mấy hạt gạo, người mẹ dành nấu cháo nóng cho bà cụ ăn, lại giã lá thuốc cho cụ uống. Một lúc sau thì bà cụ tỉnh lại.

Mẹ con bà góa mừng quá, vội thu xếp chỗ nghỉ cho bà cụ. Họ nhường cho bà cụ nằm gần bếp lửa cho ấm áp, còn mẹ con ôm nhau ngủ ở góc nhà.

Đến nửa đêm tiếng ngáy của bà cụ khiến người mẹ thức giấc. Thấy bếp lửa sáng kỳ lạ, bà nhóm lên nhìn và kinh hãi rụng rời chân tay. Một con giao long đang ngủ. Đầu giao long gác lên xà nhà còn đuôi nói thò dài đến tận chỗ mẹ con bà.

Người mẹ run cầm cập nhưng không dám kêu, sợ giao long thức giấc nuốt chửng 2 mẹ con. Bà ôm chặt đứa con bé bỏng nhắt mắt nằm im thin thít.

Khi trời sắp sáng, người mẹ hé mắt nhìn sang thì không thấy giao long đâu nữa, chỉ thấy bà cụ ăn mày và trở dậy và sắp sửa ra đi.

Khi từ biệt mẹ con bà góa, bà cụ đưa cho người mẹ một gói tro và bảo: “Kẻ nào ác độc thì phải bị trừng phạt! Còn mẹ con nhà góa tốt bụng nên ta sẽ giúp. Hãy rắc chỗ tro này quanh nơi ở và chớ đi đâu trong đêm nay. Còn nếu có phải đi thì chọn đỉnh núi cao mà đến”.

Rồi bà cụ móc túi lấy ra mấy hạt thóc thả vào tay người mẹ và dặn: “Nhớ cắn thóc lấy gạo ra. Gạo sẽ giúp mẹ con khỏi lo đói, còn vỏ trấu sẽ giúp mẹ con lúc nguy khốn…”

Mẹ con bà góa cúi đầu tạ ơn bà cụ, khi họ ngẩng lên đã không thấy bà cụ đâu nữa. Hai mẹ con nửa tin nửa ngờ, hết nhìn mấy hạt thóc lại ngắm gói tro, rõ rang là thóc thật, tro thật. Hai mẹ con kể lại sự việc lạ lung ấy cho láng giềng nghe, nhưng không ai tin có chuyện ấy.Tối hôm đó, mây đen vần vũ phủ kín bầu trời. Rồi mưa, mưa như trút nước. Và ngay giữa đám hội, một cột nước bỗng từ lòng đất phun lên. Trong chốc lát nước đã tràn ngập khắp nơi.

Mọi người hoảng hốt, bỏ cả lễ bái để chạy nước. Tiếng la hét hỗn loạn: “Lũ về! Lũ về! chạy mau kẻo chết!” nhưng chẳng ai chạy kịp. Nước tung tóe mù trời. Dòng nước hung hãn cuốn trôi tất cả. Đất đá, nhà cửa, người, vật đều bị chìm nghỉm.

Chỉ riêng khoảng đất của mẹ con bà góa không hề bị nước động đến. Khoảng đất ấy mỗi lúc một cao lên, trông tựa như một hòn đảo nhỏ giữa biển nước.

Mẹ con bà góa nhớ lời bà cụ ăn mày dặn, vội thả những mảnh vỏ trấu xuống nước. Vở trấu biến ngay thành những chiếc thuyền. Hai mẹ con bơi thuyền đi cứu giúp bà con chòm xóm. Nhờ vậy mà cả xóm nghèo của họ không ai bị nước cuốn đi.

Chỗ nước phá đất phun lên ngày ấy nay thành Hồ Ba Bể. Giữa hồ có gò Già Mải (gò Bà Góa). Dân gian truyền lại rằng ngày xưa nhà mẹ con bà góa ở đấy.

Sưu tầm

Sự Tích Con Khỉ Truyện Cổ Tích, Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự tích con khỉ

( Sự tích con khỉ) Ngày xưa có một người con gái đi ở với một nhà trưởng giả. Nàng phải làm việc quần quật suốt ngày, lại bị chủ đối đãi rất tệ. Cái ăn cái mặc đã chả có gì mà thỉnh thoảng còn bị đánh đập chửi mắng. Vì thế, cô gái tuổi mới đôi mươi mà người cứ quắt lại, trông xấu xí bệ rạc hết chỗ nói. Một hôm nhà trưởng giả có giỗ, cỗ bàn bày linh đình, họ hàng đến ăn uống đông đúc. Trong khi đó thì cô gái phải đi gánh nước luôn vai không nghỉ. Lần gánh nước thứ mười, cô gái mỏi mệt quá ngồi lại ở bờ giếng. Tự nhiên cô thấy tủi thân, ôm mặt khóc. Lúc đó đức Phật bỗng hiện ra với trạng mạo một ông cụ già. ạng cụ có vẻ đâu từ xa lại, dáng điệu mệt nhọc đến xin nước uống. Nàng vội quảy gánh xuống giếng vực nước lên cho ông già giải khát. Ông cụ uống xong lại đòi ăn. Cô gái nhớ tới phần cơm của mình chưa ăn, bèn bảo ông cụ ngồi chờ rồi quảy gánh nước về. Lần sau ra giếng, cô lấy cơm trong thùng đưa cho ông già và nói:

– Họ dành phần cho con toàn cơm cháy cả, cụ ăn một bát này cho đỡ đói. Ăn xong, ông cụ bảo nàng: Sự tích con khỉ

– Hồi nãy làm sao con khóc? Cô gái ngập ngừng, cúi mặt xuống không trả lời.

– Ta là đức Phật,

– ông cụ nói tiếp,

– ta thấy con có lòng tốt.

Nếu con muốn gì, ta sẽ làm cho con vui lòng.

Cô gái ngạc nhiên mừng rỡ, kể nỗi lòng với đức Phật. Thấy điều ước muốn của người con gái chỉ là làm sao cho bớt xấu xí, ông cụ bảo nàng lội xuống giếng, hễ thấy bông hoa nào đẹp mút lấy thì sẽ được như nguyện. Khi xuống nước, cô gái chỉ mút mấy bông hoa trắng. Tự nhiên lúc lên bờ, nàng trở nên trắng trẻo xinh xắn, đồng thời quần áo cũng biến thành những thứ tốt đẹp.

Khi cô gái quảy gánh nước trở về, cả họ nhà trưởng giả vô cùng kinh ngạc. Nàng xinh đẹp đến nỗi họ không thể nào nhận ra. Nghe cô gái kể chuyện, ai nấy cũng muốn cầu may một tí. Họ lập tức đổ xô cả ra bờ giếng mong gặp lại đức Phật để được trẻ lại và đẹp ra. Thấy ông cụ già vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, họ sung sướng như người được của. Họ đưa xôi thịt ra mời tới tấp:

– Này cụ xơi đi! Cụ xơi đi. Rồi cụ làm phúc giúp cho chúng tôi với! Đức Phật cũng bảo họ lội xuống giếng và dặn họ y như dặn cô gái lần trước. Dưới giếng lúc đó đầy hoa đỏ và hoa trắng. Ai nấy đều cho màu đỏ là đẹp nên khi lội xuống giếng đều tìm hoa đỏ mút lấy mút để. Nhưng không ngờ lúc lên bờ, họ không phải trẻ lại mà già thêm ra: mặt mũi nhăn nheo, người trông quắt lại, lông lá mọc đầy người, đằng sau lưng là cả một cái đuôi.

Những người đi gánh nước thấy vậy hoảng hồn: “Kìa trông con quỷ, nó cắn bà con ôi!”. Nhưng lại có những tiếng khác: “Đánh cho chết chúng nó đi! Sợ gì”. Lập tức mọi người cầm đòn gánh xông lại. Cả họ nhà trưởng giả kinh hoàng bỏ chạy một mạch lên rừng.

Thấy vậy cô gái và mọi người sợ quá, đêm đêm đóng cửa rất chặt. Họ bàn nhau tìm cách đuổi chúng. Họ bôi mắm tôm vào các cánh cửa, lại nung nóng rất nhiều lưỡi cày đặt rải rác ở cổng các nhà. Quả nhiên, một đêm nọ chúng lại mò về. Theo lệ thường, chúng đánh đu vào song cửa kêu rít lên. Nhưng lần này chúng vừa mó đến đã bị mắm tôm vấy đầy tay, rồi từ tay vấy khắp cả người, hôi hám không thể nói hết. Chúng kinh sợ dắt nhau ra ngồi trước cổng quen như thói cũ. Nhưng vừa đặt đít ngồi xuống các lưỡi cày thì chúng đã kêu oai oái, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy lên rừng. Từ đó chúng kệch không dám về nữa.

Trong những khi lên rừng hái củi, người ta thỉnh thoảng vẫn gặp chúng. Thấy bóng người từ đàng xa, chúng liền chuyền theo nhánh cây, lủi nhanh thoăn thoắt. Người ta gọi chúng là những con khỉ. Ngày nay vẫn có nhiều người cho khỉ là thuộc nòi trưởng giả. Còn những con khỉ sở dĩ đỏ đít là vì chúng chịu di truyền dấu vết bỏng đít của tổ tiên.

Gửi bởi in Tags: Hà Vũ truyện cổ tích việt nam đọc truyện bé nghe, đọc truyện cổ tích việt nam chọn lọc, hay nhất, truyện cổ tích, truyện cổ tích việt nam chọn lọc, truyện cổ tích việt nam hay nhất, việt nam

Truyện Cổ Tích Ba Cô Gái

Hôm nay Vườn cổ tích sẽ kể cho các bé một câu chuyện rất hay, đó chính là truyện cổ tích”Ba cô gái”.

[the_ad id=”1585″]

Đúng như cái tên, “Ba cô gái” kể về người mẹ nghèo và ba cô con gái, người mẹ thì yêu thương các con hết mực nhưng đến khi bà mẹ bệnh nặng thì chỉ có một người con duy nhất quan tâm đến bà mẹ, các bé thử đoán xem là cô con gái nào yêu mẹ nhất nào?

Ngày xưa có gia đình nọ sinh được ba cô con gái, người cha chẳng may lâm bệnh nặng qua đời, để lại người mẹ chăm lo cho các con. Nhà nghèo, chỉ có túp lều tranh và mảnh vườn nhỏ. Hằng ngày bà mẹ phải vất vả kiếm tiền nuôi con, dù có khổ cực thế nào bà cũng không một lời than phiền. Bà chăm lo cho các con từng li từng tí một, mong các con được khôn lớn, đầy đủ như người ta.

Ba người con được mẹ quan tâm chăm sóc thì lớn nhanh như thổi, cả ba đều khỏe mạnh, xinh đẹp, tươi tắn như hoa. Thế rồi, các cô cũng đã lớn, đã đến tuổi cập kê, bà mẹ dù rất yêu thương con nhưng cũng vui vẻ tiễn các con đi lấy chồng.

Các cô lấy chồng đã lâu, cô nào cũng bận việc nhà chồng mà quên đi bà mẹ đang một mình cô đơn ở nhà. Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người không được khỏe, không còn sức mà ngồi dậy làm việc được nữa, biết mình không còn sống được bao lâu, lại thương nhớ các con mà cô nào cũng ở xa, sức bà thế này sao mà đến thăm con được. Bà liền gọi Sóc nhỏ đến và nhờ:

Sóc nhanh nhảu:

– Bà cứ yên tâm nằm nghỉ, con sẽ đi nhanh về nhanh ngay thôi.

Sóc vội vàng lên đường, đi mất một ngày đêm, vượt qua ba con suối, băng qua rừng đến đến nhà cô chị cả, thấy cô chị cả đang cọ chậu, Sóc đưa thư cho cô và nói:

Truyện Cổ Tích Ba Chú Lợn Con

Ba chú lợn con quyết định tự lập

Lợn mẹ sinh được ba chú lợn con xinh xắn. Đến khi chúng lớn, lợn mẹ nói với các con rằng : ” Các con giờ đã lớn cả rồi, hãy ra ngoài tự lập và xây cho mình một căn nhà. Các con nhớ phải cẩn thận không sói xám ăn thịt đó ”

Vậy là ba chú lên đường, lợn vàng muốn làm nhà bằng những cọng rơm của bác nông dân. Lợn xanh muốn làm nhà bằng gỗ. Còn lợn đỏ muốn làm nhà bằng những viên gạch vững chắc.

Một hôm, lợn vàng đang ở trong nhà rơm của mình thì sói xám đến. Sói đã đói lắm, nó âm âm quát lớn: lợn kia, nếu không ra ta sẽ thổi bay nhà của mi. Lợn vàng không dám mở cửa, sói xám liền phồng mang trợn má thổi. Căn nhà bằng rơm mỏng manh chẳng mấy chốc bay từng mảng. Lợn vàng may mắn trốn thoát, ba chân bốn cẳng chạy thẳng đến nhà của lợn xanh.

Lợn vàng hốt hoảng nhìn lợn xanh vẫn vô cùng thản nhiên ung dung. Nó nức nở nói: ” Lợn xanh ơi liệu ngôi nhà này có chống được sói xám không thế?”

Vừa lúc đó, Sói xám đã đuổi tới nơi, nó đập căn nhà gỗ dầm dầm. Hai chú lợn ở trong nhà nhất quyết không mở cửa

Sói xám tức quá liền đẩy đổ luôn căn nhà gỗ. Căn nhà gỗ cũng chẳng trụ được lâu hơn căn nhà rơm bao lâu

Sói Xám bỏ cuộc trước căn nhà bằng gạch vững chắc của Lợn đỏ

Lợn vàng và lợn xanh lo lắng chạy thục mạng về nhà của lợn đỏ. Cả hai vừa chạy đến vừa Hổn hển nói: ” Lợn đỏ ơi, hãy mau đóng cửa lại, sói xám đang đuổi tới đây rồi”.

Sói xám một lần nữa đuổi tới nơi, nó đập cửa ngôi nhà gạch của lợn đỏ, dọa nạt :” Nếu chúng bay không mở cửa ta sẽ đạp đổ căn nhà này. “

Nói xong, sói xám đã lao đến đập tới tấp vào căn nhà. Thế nhưng dù có làm thế nào, căn nhà vẫn không hề rung chuyển. Sói xám biết sức không thể làm gì được căn nhà cách vững chắc, bèn tức tối bỏ đi.

Ba chú lợn rút ra được bài học sâu sắc

Ba chú lợn con biết nguy hiểm lắm, chúng ăn mừng vui vẻ. Cả ba đã hiểu rằng là mọi việc cẩn thận và chỉnh chu quan trọng tới mức nào.

Truyện kể : Sơn Tinh Thủy Tinh