Truyện Cổ Tích Sói Xám / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Giới thiệu truyện Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói- Tác giả: Cỏ Thơm

Truyện được đăng trên Truyện 88. Nghiêm cấm sao chép đăng lại

19tuổi, vẫn đang còn là sinh viên, nhưng Mèo bé nhỏ biết mình không phải là một con thú cưng được yêu chiều. Sinh ra trong một gia đình bình thường, lại thêm một bà chị suốt ngày vùi đầu vào những trò vui và thói quen mua sắm vô độ, nhiêu tiền rồi cũng đi tong hết, nên từ khi còn bé Mèo đã hiểu phải tự bảo vệ bản thân một cách tốt nhất. Mặc cho mọi người trong nhà đều gọi cô là Mèo, nhưng không phải vì cô được nuông chiều và thích làm nũng như Mèo mà bởi vì cô cảnh giác và nhạy bén như Mèo vậy.Ví dụ, như hồi nhỏ, chỉ cần mới về tới đầu ngõ cô đã cảm nhận được nguy hiểm mà lủi mất. Đúng là hôm đó bố cô có quá chén say xỉn, mà cũng không biết tại sao trên áo ông lại có một vệt son, đương nhiên là theo thói thường người mẹ hiền như cọp của cô sẽ tiện tay vớ cái gì thì sử dụng cái đó. Và kết quả của cuộc hỗn chiến ngày hôm đó là bố cô sưng vù một bên mắt, dù có đang say xỉn tới đâu thì ông cũng tỉnh táo ngay lập tức. Chị gái cô vì tò mò cũng nhận được phần thưởng thích đáng. Chỉ có cô là bình an vô sự. Chính từ đó mà cả nhà gọi cô là Mèo. Vì cô thật nhạy cảm.Thế rồi bố mẹ cô qua đời trong một tai nạn giao thông để lại hai chị em cô bơ vơ nương tựa vào nhau mà sống. Từ một con Mèo con, cô trở thành một con Mèo cảnh giác cao hơn và ẩn nấp ngày càng giỏi hơn. Nói cô tinh ranh không phải, nói cô giảo hoạt lại càng không. Cô không phải dạng Mèo hoang lang thang trên nóc nhà mỗi tối dùng con mắt sáng xanh để nhìn xuống thế giới loài người đầy hồ nghi, cô là vẫn là một con Mèo nhà hiền lành, nhưng lại vững vàng hơn vì cô biết giờ mình còn phải làm chỗ dựa cho một người chị khoái ăn chơi hơn là làm việc.

Bài Học Từ Truyện Cổ Tích Dê Đen Dê Trắng Và Sói

Leonardo Davinci đã từng có những nhận xét: ” Tôi yêu những người có thể mỉm cười trong gian khó, có thể tìm được sức mạnh từ đau thương, và trở nên can đảm nhờ suy ngẫm. Những điều này có thể làm chùn bước một tinh thần yếu đuối, nhưng những người có trái tim kiên cường và hành động không trái với lương tâm sẽ theo đuổi các nguyên tắc của mình tới chết. “

Trong cuộc sống, lòng can đảm chính là yếu tố quyết định sự thành công hay thất bại. Vì vậy khi sáng tác truyện cổ tích, các tác giả cũng rất chú ý đến việc ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp đặc biệt là lòng can đảm. Bởi đó là một trong những phẩm chất quý giá nhất của con người, cần phải được ngợi ca. Truyện cổ tích Dê đen, Dê trắng và Sói là một trong những truyện tiêu biểu nhất nói về lòng can đảm.

Vài nét về tác phẩm

Dê đen và Dê trắng cùng sống trong một khu rừng. Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc.

Một hôm, Dê trắng đi tìm cái ăn và uống nước suối như mọi khi. Dê đang mải mê ngặm cỏ, bất chợt một con Sói ở đâu nhảy xổ ra. Sói quát hỏi:

– Dê kia! mày đi đâu?

Dê trắng sợ rúm cả người, lắp bắp:

– Dạ, dạ, tôi đi tìm… tìm cỏ non và…và uống nước suối ạ!

Sói lại quát hỏi:

– Mày có gì ở chân?

– Dạ, dạ, chân của tôi có móng ạ…ạ!

– Trên đầu mày có gì?

– Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú…

Sói càng quát to hơn:

– Trái tim mày thế nào?

– Ôi, ôi, trái…trái tim tôi đang run sợ…sợ…

– Hahaha…

Sói cười vang rồi ăn thịt chú Dê trắng tội nghiệp

Dê đen cũng đi tới khu rừng để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang tha thẩn ngặm cỏ, chợt Sói xuất hiện, nó quát hỏi:

– Dê kia, mày đi đâu?

Dê đen nhìn con Sói từ đầu tới chân rồi nghểnh cổ trả lời:

– Tao đi tìm kẻ nào thích gây sự đây!

Sói bị bất ngờ, nó hỏi tiếp:

– Thế dưới chân mày có gì?

– Chân thép của tao có móng bằng đồng.

– Thế…thế…trên đầu mày có gì?

– Trên đầu của tao có đôi sừng bằng kim cương!

Sói sợ lắm rồi, nhưng vẫn cố vớt vát:

– Mày…mày…trái tim mày thế nào?

Dê đen dõng dạc trả lời:

– Trái tim thép của tao bảo tao rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói hãy lại đây.

Ôi trời, sợ quá, con Sói ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, từ đó không ai trông thấy nó lởn vởn ở khu rừng đó nữa.

Bài học rút ra từ tác phẩm

Ca ngợi lòng can đảm và dũng cảm

Can đảm là đức hạnh số một của con người vì nó đảm bảo cho tất cả những đức hạnh khác. – Winston Churchill

Thật vậy, lòng can đảm là phẩm chất cao quý nhất của con người và là nơi tốt nhất nuôi dưỡng những ước mơ. Bởi chỏ có lòng cản đảm mới giúp con người bảo vệ được chính mạng của mình. Hiểu được tầm quan trọng của sự dũng cảm, truyện dê Đen, dê Trắng và Sói được viết ra nhằm ca ngợi lòng can đảm. Như chúng ta có thể thấy, dê Đen hoàn toàn không có sự run sợ trước kẻ thù muôn thuở – Sói. Nó sẵn sàng tuyên chiến và đặt mình ở thế cân bằng với một con vật có sức mạnh lớn hơn mình rất nhiều. Trong khi đó sói Trắng lại quá nhát gan, khiến cho Sói nhìn được sự yếu đuối ấy và dễ dàng khuất phục nó.

Người dũng cảm, tự tin chắc chắn sẽ bằng cách này hay cách khác phát triển trong tương lai. Trong cuộc sống sẽ gặp nhiều khó khăn thử thách vì thế mọi người cần trang bị lòng dũng cảm, sự tự tin như Dê Đen trong truyện Dê Trắng và Dê Đen vậy chứ không thể mãi hèn nhát, rụt rè mà trốn tránh được, phải đối mặt với nó thì mới có thể nghĩ ra cách giải quyết được, người này mạnh những chắc chắn sẽ có người mạnh hơn nên chúng ta không cần lo sợ bất cứ gì,

Hành động Sói sợ hãi trước dê Đen chứng tỏ phẩm chất bên trong mới là yếu tố quyết định, đừng bao giờ để người khác nhìn thấy được trái tim đang run sợ của bạn, kẻ thù của bạn sẽ có cơ hội đánh gục bạn.

Bài học về niềm tin vào bản thân mình

Louise đã từng nói rằng ” Nếu bạn chấp nhận một niềm tin giới hạn, thì nó sẽ trở thành sự thực với bạn “.

Không ai có thể định nghĩa được giới hạn của bản thân, bởi bản thân thì không có giới hạn, miễn là bạn còn tin bạn làm được. Câu chuyện trên đã vẽ ra hai thái cực khác nhau của hai kiểu người. Một bên là nhút nhát yếu đuối, không tự tin vào bản thân, tự cho rằng bản tính là yếu mềm nên không dám đứng lên đấu tranh với những kẻ thù đang khinh thường mình. Một bên là luôn tự tin vào khả năng của bản thân, họ luôn đặt mình vào thế bình đẳng với những người khác và vì vậy, họ luôn tin vào chiến thắng của bản thân mình, đẩy lùi được lợi thê của kẻ thù.

Trong cuộc sống sẽ có rất nhiều lúc ta gặp phải những khó khăn mà ta không thể nhận được sự giúp đỡ từ người khác, chỉ có thể phát huy sức mạnh của bản thân mình. Vì vậy hãy nhớ rằng, bản thân của mỗi người là không có giới hạn. Người đọc có thể thấy được rất nhiều bài học đáng giá thông qua câu truyện Dê Trắng và Dê Đen. Đức tính của Dê Đen thì mọi người ai ai cũng cần có để có thể ứng biến xử lí các tình huống nguy hiểm cấp bách và nhất định không được nhút nhát rụt rè như Dê Trắng vì trong tình huống nguy hiểm mà mọi người cứ rụt rè nghĩ mãi không ra cách giải quyết thì chắc chắn sẽ phải nhận lấy hậu quả đáng tiếc.

Cái thiện luôn chiến thắng cái ác

Câu chuyện một lần nữa khẳng định tư tưởng của truyện cổ tích – sự chiến thắng tuyệt đối của cái chân – thiện – mĩ. Sói tượng trưng cho cái ác, dê tượng trưng cho cái thiện, phe yếu đuối. Song ngay cả trong thế giới của những kẻ yếu, vẫn có sự phân chia, một bên chấp nhận số phận, bên còn lại thì luôn khao khát chứng minh bản thân. Câu chuyện đi tìm chân lý thật sự của cái thiên, cái đẹp, khẳng định không phải tất cả những kẻ yếu đều là người tốt.

Thảo Nguyên

Kể Chuyện Cổ Tích: Chó Sói Và Bảy Chú Dê Con

Câu chuyện Chó sói và bảy chú dê con được rất nhiều em nhỏ trên thế giới yêu thích. Truyện kể về một gia đình nhà dê gồm dê mẹ và 7 chú dê con cùng con sói gian ác luôn rình rập để chén các chú dê con vào bụng.

BÌNH LUẬN FACEBOOK

Sự Tích Con Khỉ Truyện Cổ Tích, Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự tích con khỉ

( Sự tích con khỉ) Ngày xưa có một người con gái đi ở với một nhà trưởng giả. Nàng phải làm việc quần quật suốt ngày, lại bị chủ đối đãi rất tệ. Cái ăn cái mặc đã chả có gì mà thỉnh thoảng còn bị đánh đập chửi mắng. Vì thế, cô gái tuổi mới đôi mươi mà người cứ quắt lại, trông xấu xí bệ rạc hết chỗ nói. Một hôm nhà trưởng giả có giỗ, cỗ bàn bày linh đình, họ hàng đến ăn uống đông đúc. Trong khi đó thì cô gái phải đi gánh nước luôn vai không nghỉ. Lần gánh nước thứ mười, cô gái mỏi mệt quá ngồi lại ở bờ giếng. Tự nhiên cô thấy tủi thân, ôm mặt khóc. Lúc đó đức Phật bỗng hiện ra với trạng mạo một ông cụ già. ạng cụ có vẻ đâu từ xa lại, dáng điệu mệt nhọc đến xin nước uống. Nàng vội quảy gánh xuống giếng vực nước lên cho ông già giải khát. Ông cụ uống xong lại đòi ăn. Cô gái nhớ tới phần cơm của mình chưa ăn, bèn bảo ông cụ ngồi chờ rồi quảy gánh nước về. Lần sau ra giếng, cô lấy cơm trong thùng đưa cho ông già và nói:

– Họ dành phần cho con toàn cơm cháy cả, cụ ăn một bát này cho đỡ đói. Ăn xong, ông cụ bảo nàng: Sự tích con khỉ

– Hồi nãy làm sao con khóc? Cô gái ngập ngừng, cúi mặt xuống không trả lời.

– Ta là đức Phật,

– ông cụ nói tiếp,

– ta thấy con có lòng tốt.

Nếu con muốn gì, ta sẽ làm cho con vui lòng.

Cô gái ngạc nhiên mừng rỡ, kể nỗi lòng với đức Phật. Thấy điều ước muốn của người con gái chỉ là làm sao cho bớt xấu xí, ông cụ bảo nàng lội xuống giếng, hễ thấy bông hoa nào đẹp mút lấy thì sẽ được như nguyện. Khi xuống nước, cô gái chỉ mút mấy bông hoa trắng. Tự nhiên lúc lên bờ, nàng trở nên trắng trẻo xinh xắn, đồng thời quần áo cũng biến thành những thứ tốt đẹp.

Khi cô gái quảy gánh nước trở về, cả họ nhà trưởng giả vô cùng kinh ngạc. Nàng xinh đẹp đến nỗi họ không thể nào nhận ra. Nghe cô gái kể chuyện, ai nấy cũng muốn cầu may một tí. Họ lập tức đổ xô cả ra bờ giếng mong gặp lại đức Phật để được trẻ lại và đẹp ra. Thấy ông cụ già vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, họ sung sướng như người được của. Họ đưa xôi thịt ra mời tới tấp:

– Này cụ xơi đi! Cụ xơi đi. Rồi cụ làm phúc giúp cho chúng tôi với! Đức Phật cũng bảo họ lội xuống giếng và dặn họ y như dặn cô gái lần trước. Dưới giếng lúc đó đầy hoa đỏ và hoa trắng. Ai nấy đều cho màu đỏ là đẹp nên khi lội xuống giếng đều tìm hoa đỏ mút lấy mút để. Nhưng không ngờ lúc lên bờ, họ không phải trẻ lại mà già thêm ra: mặt mũi nhăn nheo, người trông quắt lại, lông lá mọc đầy người, đằng sau lưng là cả một cái đuôi.

Những người đi gánh nước thấy vậy hoảng hồn: “Kìa trông con quỷ, nó cắn bà con ôi!”. Nhưng lại có những tiếng khác: “Đánh cho chết chúng nó đi! Sợ gì”. Lập tức mọi người cầm đòn gánh xông lại. Cả họ nhà trưởng giả kinh hoàng bỏ chạy một mạch lên rừng.

Thấy vậy cô gái và mọi người sợ quá, đêm đêm đóng cửa rất chặt. Họ bàn nhau tìm cách đuổi chúng. Họ bôi mắm tôm vào các cánh cửa, lại nung nóng rất nhiều lưỡi cày đặt rải rác ở cổng các nhà. Quả nhiên, một đêm nọ chúng lại mò về. Theo lệ thường, chúng đánh đu vào song cửa kêu rít lên. Nhưng lần này chúng vừa mó đến đã bị mắm tôm vấy đầy tay, rồi từ tay vấy khắp cả người, hôi hám không thể nói hết. Chúng kinh sợ dắt nhau ra ngồi trước cổng quen như thói cũ. Nhưng vừa đặt đít ngồi xuống các lưỡi cày thì chúng đã kêu oai oái, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy lên rừng. Từ đó chúng kệch không dám về nữa.

Trong những khi lên rừng hái củi, người ta thỉnh thoảng vẫn gặp chúng. Thấy bóng người từ đàng xa, chúng liền chuyền theo nhánh cây, lủi nhanh thoăn thoắt. Người ta gọi chúng là những con khỉ. Ngày nay vẫn có nhiều người cho khỉ là thuộc nòi trưởng giả. Còn những con khỉ sở dĩ đỏ đít là vì chúng chịu di truyền dấu vết bỏng đít của tổ tiên.

Gửi bởi in Tags: Hà Vũ truyện cổ tích việt nam đọc truyện bé nghe, đọc truyện cổ tích việt nam chọn lọc, hay nhất, truyện cổ tích, truyện cổ tích việt nam chọn lọc, truyện cổ tích việt nam hay nhất, việt nam