Truyện Cổ Tích Lấy Oán Trả Ơn Full / TOP #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top View | Kovit.edu.vn

Cứu Vật Vật Trả Ơn Cứu Nhân Nhân Trả Oán

Truyện Song Ngữ: Con Sói Và Cừu Non

Top 5 Truyện Cổ Tích Nhật Bản Nói Về Đạo Đức Con Người Ý Nghĩa Nhất

Ếch Ngồi Đáy Giếng

Ý Nghĩa Và Bài Học Rút Ra Từ Truyện Ngụ Ngôn Ếch Ngồi Đáy Giếng.

Giáo Án Truyện “món Quà Của Cô Giáo”

Ngày xưa, có một anh chàng không có tài nghệ gì cả, chỉ được cái hiền lành hay thương người. Từ lúc vợ chết, anh ta trở nên túng bấn tợn. Có dạo phải ngửa tay ăn xin. Thấy nghề này hèn hạ lại không nuôi nổi tấm thân, anh chàng mới xoay sang đi làm thuê. Nhưng chỉ làm được một ngày anh đã thấy mệt nhọc và bị chủ la mắng nhục nhã, nên lại dự định làm nghề đi câu là nghề anh cho là thong thả, tự do hơn. Chiều hôm đó, người ta trả công cho ba mươi đồng kẽm. Anh chàng bèn lấy số tiền đó làm vốn, mua lưỡi mua dây quyết chí làm ăn bằng nghề nghiệp mới.

Sáng hôm sau, anh ra ngồi ở bờ sông câu cá. Nhưng mãi đến trưa chả kiếm được một tý gì. Mồi cứ mất toi. Mãi đến chiều mới thấy phao chìm xuống, anh giật lên thì được một con rắn nước. Lấy làm bực mình, anh chàng gỡ con rắn ra rồi quẳng xuống sông. Lần thứ hai giật lên thì lại chính con rắn nước hồi nãy mắc vào lưỡi.

Anh than thở với rắn: – “Rắn ôi! Tao nghèo lắm, chỉ được ba mươi đồng kẽm thôi. Mày đừng hại tao hết cả mồi, rồi đây biết lấy gì kiếm ăn”. Anh chàng lại quẳng rắn xuống nước. Lần thứ ba cũng lại con rắn đó mắc lưỡi câu. Lần này hắn giận lắm, không thả con rắn xuống nước nữa mà nắm lấy cổ rắn định mang đi giết. Qua cửa đền bà thần Khai Khẩu, tự nhiên con rắn nước kêu lên:

– Đừng giết tôi, tôi là con vua Thủy phủ. Vì muốn đánh bạn với anh nên mới tự cắn câu nhiều lần như thế. Hãy cho tôi đi theo, tôi sẽ giúp anh vượt qua cảnh nghèo.

Anh nghe lời, cho rắn theo mình. Từ đó anh câu được nhiều cá: thứ ăn, thứ bán, cuộc sống rất dễ chịu. Anh chàng với rắn ngày một tương đắc.

Một hôm rắn cho anh biết chỉ ba ngày nữa sẽ có một trận lụt lớn xưa nay chưa từng có. Anh nghe lời rắn đóng một chiếc bè nứa để phòng tai nạn. Anh lại còn loan báo cho mọi người xung quanh biết. Nhưng chả một ai thèm nghe. Ba ngày sau, quả nhiên gió bão nổi lên đùng đùng, mưa to như trút, nước dâng lên như biển cả.

Người, vật, đồ đạc và mùa màng,… đều trôi băng băng mất tích.

Mãi đến ngày cơn bão tạnh, anh mới dám chống bè tìm về chốn cũ.

Thấy một cái tổ kiến đang lênh đênh trên dòng nước, con rắn bảo anh chàng:

– Anh hãy cứu chúng nó 1 chút.

Anh trả lời:

– Vớt làm gì bầy kiến nhỏ mọn ấy để chúng bò khắp bè.

Nhưng rắn khẩn khoản:

– Không, anh hãy nghe lời tôi đi. Rồi chúng nó sẽ trả ơn anh.

Nghe lời rắn, anh chàng vớt cái tổ kiến lên bè của mình.

Đi được một đoạn, lại gặp một con chuột đang lội bì bõm sắp chết đuối. Rắn lại giục anh vớt lên. – “Ồ, – Hắn đáp – Con chuột thì cho nó chết chứ cứu nó mà làm gì” – “Không, anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh”. Nghe lời rắn, anh chàng vớt con chuột lên bè của mình.

Đến một chỗ khác, họ lại gặp một con trăn đang nằm cuộn tròn trên một ngọn cây giữa dòng nước đợi chết. Rắn cũng giục anh giúp trăn thoát nạn. – “Ồ – hắn đáp – Con trăn kinh lắm, cứu nó mà làm gì?” – “Không, anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh”. Nghe lời rắn, anh chàng lại giúp cho con trăn lên bè.

Sau cùng họ gặp một người đàn ông đang bám vào một cây gỗ nổi bập bềnh giữa dòng nước. Anh không đợi rắn bảo, định vớt lên bè, nhưng con rắn cản lại:

– Anh đừng vớt nó lên làm gì, nó sẽ làm hại anh đấy.

Anh đáp:

– Người ta thường nói cứu một người dương gian bằng một ngàn âm ty. Sao lại chỉ cứu vật mà không cứu người kia chứ.

Nói đoạn, mặc kệ lời rắn can ngăn, anh nhất định thực hiện ý nghĩ của mình, vớt người sắp chết đuối đó lên bè, cho sưởi lửa ấm và cho ăn uống tử tế.

Sau mấy ngày nước rút đi hết, anh thả tất cả những con vật lên bờ. Còn người nọ vì gia đình phiêu bạt, nhà cửa trôi mất cả nên anh cho ở lại với mình cùng câu cá nuôi nhau và coi như em ruột.

*

Đến lúc con rắn nước trở về Thủy phủ thì nó mời anh cùng đi theo xuống giang sơn của cha mình. Dọc đường, rắn bảo bạn: – “Nếu cha tôi có cho gì thì anh nhớ đừng nhận, mà chỉ xin lấy cây đàn thất huyền. Đàn ấy nếu có giặc, gảy một bài là có thể làm cho giặc phải tan”. Vua Thủy thấy có bạn của con tới chơi lấy làm mừng rỡ, đãi anh chàng rất hậu. Khi vua Thủy sai quân hầu mang vàng bạc châu báu đến biếu, anh nhớ lời rắn cố khước từ, chỉ xin có mỗi một chiếc đàn thất huyền. Vua Thủy nể chàng, thuận cho ngay. Anh trở về cõi đất, quý chiếc đàn vô hạn.

Một hôm anh có việc phải đi xa. Trước khi đi, anh giấu chiếc đàn thần dưới cót thóc, dặn người bạn chớ có bén mảng đến chỗ cót thóc đó. Nhưng người kia nghe dặn, đồ rằng dưới ấy tất có vật quý bèn cố công kiếm tìm, quả bắt được cây đàn. Hắn đã biết sự mầu nhiệm của cây đàn ấy bèn lấy trộm rồi trốn đến kinh đô để lập công danh.

Hồi ấy quân đội nhà vua phải đối địch với một nước láng giềng luôn luôn kéo quân sang quấy nhiễu bờ cõi. Hắn vào xin vua đi tiễu trừ giặc dữ. Nhờ có chiếc đàn thần, hắn đã làm cho quân đội của đối phương thua liểng xiểng. Lúc thắng trận trở về, hắn được nhà vua hết lời khen ngợi, phong làm đại tướng, ban lộc rất hậu. Được giàu sang, hắn không còn nghĩ gì đến ân nhân của mình nữa. Nhà vua toan gả con gái cho đại tướng nhưng vừa hứa hôn thì bỗng dưng công chúa bị câm. Vì thế hôn lễ đành phải hoãn lại chờ lúc công chúa lành bệnh mới cử hành.

Lại nói chuyện anh chàng câu cá, khi trở về thấy mất bạn lại mất cả cây đàn thất huyền thì vội bỏ nhà đi tìm. Vào đến kinh đô, một hôm anh gặp người kia bây giờ đang ngồi trên kiệu sơn son thiếp vàng, có quân gia theo hầu đông nghịt. Anh đón kiệu lại, cất tiếng hỏi thăm bạn cũ. Nhưng người kia vừa gặp ân nhân của mình đã vội thét lính bắt trói lại. Thế rồi, để khỏi lộ chuyện, hắn vu cho anh làm giặc, sai nhốt một chỗ kín đáo, không cho ăn, để chờ ngày đưa ra pháp trường.

Trong ngục tối, giữa khi anh chàng đang than thân trách phận thì bầy kiến ngày xưa đã tìm được cách lọt vào hỏi thăm: – “Tại sao ông bị giam ở đây?”. Anh chàng ngơ ngác không hiểu tiếng ai hỏi mình, bèn hỏi lại: – “Ai đó? Tại sao tôi chỉ nghe tiếng mà không thấy người?” – “Chúng tôi là bầy kiến mà ông cứu khỏi nạn lụt ngày xưa, hiện đang ở dưới chân ông đây.” Anh chàng cúi xuống tìm kiến rồi kể chuyện cho kiến nghe nông nỗi của mình. Kiến nói: – “Chúng tôi không thể làm được gì nhưng để chúng tôi đi kiếm con chuột ngày ấy, may chuột có kế gì chăng”.

Lũ kiến bèn chia nhau mỗi con một phương đi kiếm chuột và báo tin không may của ân nhân cho chuột biết. Chuột bảo: – “Bây giờ chắc ông ấy đói lắm, để tôi mang vào ngục một ít thức ăn đã. Rồi tôi sẽ đi kiếm con trăn xem thử nó có mưu mẹo gì chăng”. Chuột liền đưa khoai và bánh lấy trộm được của một nhà hàng vào ngục cho anh chàng ăn. Anh tỏ lời cảm ơn. Rồi cả gia đình nhà chuột lại kéo nhau đi tìm trăn. Lúc sắp đến nhà trăn, cả bầy chuột sợ trăn ăn thịt bèn trèo lên cây cao gọi xuống: – “Bác trăn ơi! Bác trăn ơi!” Khi trăn ra, một con chuột già đánh bạo đánh bạo xuống kể chuyện cho trăn biết. Trăn nhả ra một viên ngọc bảo chuột đưa về cho ân nhân mà rằng: – “Viên ngọc này mài ra thành bột có thể chữa lành câm. Ân nhân của chúng ta có thể đem chữa bệnh cho công chúa và nhờ đó mà thoát nạn”.

Khi được ngọc, anh chàng gọi người cai ngục đến nói mình có phép cứu công chúa khỏi câm. Người ta dẫn anh đến trước vua. Quả nhiên sau khi công chúa uống nước ngọc mài bỗng nói được, và câu đầu tiên của nàng là đòi lấy người cứu mình làm chồng. Vua rất khen ngợi, hỏi anh ta làm sao có thứ thuốc thần diệu đến thế.

Anh chàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ lúc câu được rắn, cứu được các con vật và người, cho đến lúc bị người phản bội, còn các con vật lại tìm cách trả ơn, trong đó có con trăn cho mình viên ngọc quý. Vua nghe xong tắc lưỡi: – “Thật là bụng dạ con người sâu hiểm hơn cả những con vật nguy hiểm”. Lập tức vua sai lính bắt giam tên đại tướng bất nghĩa kia để chờ ngày phán xử. Còn anh chàng đi câu được vua cho làm quan và gả công chúa. Anh ta sống một cuộc đời sung sướng hơn trước.

Ở Nghệ-an có người kể đoạn sau của truyện này là:

Sau khi thấy ân nhân của mình bị bắt, chó và chuột tha thức ăn vào cho ăn. Vừa khi có giặc, vua sai rao ai đánh đuổi được thì phong quận công. Chuột bảo ân nhân hãy nhận lời rồi gọi con rắn và bầy ong (mà ân nhân cứu sống trước đây) đi theo giúp đỡ. Người câu ếch lên đường sau khi xin vua cho mình 10 vò mật, 10 bình nước và 10 lồng cóc (nhưng người kể lại không nói rõ công dụng của những vật có số lượng giống nhau này). Khi xông trận, rắn kêu bạn bè tới, mỗi con quấn vào chân một tên giặc, ong cũng xua bộ hạ xông ra đốt vào mắt giặc. Trong khi đó anh câu ếch tiến công và kết quả thắng lớn.

Truyện Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán của ta có phần giống với truyện cũng nhan đề đó của Trung Quốc:

Có ông cụ già một hôm tiếp đón rất cung kính một nhà sư đến quyên giáo. Sư bảo cho biết là lúc nào con sư tử đá trước đền gần đấy khóc chảy máu mắt thì sẽ có một trận lụt kinh khủng, vậy phải gấp rút chuẩn bị lánh nạn. Sư còn viết mấy câu vào giấy đại ý bảo gặp vật thì cứu nhưng gặp người thì đừng vì nó sẽ gây ra tai vạ cho cụ.

Ông cụ lo sắm thuyền bè, lại báo cho mọi người biết nhưng họ chỉ cười nhạo. Một người hàng thịt muốn chọc chơi, một hôm lấy huyết lợn bôi vào mắt sư tử. Thấy vậy ông cụ hối hả chuyển đồ đạc xuống thuyền. Không ngờ trời quả làm mưa lụt rất lớn đến nỗi người, vật, của cải,… trong vùng đều trôi theo dòng nước.

Trong mấy ngày lánh nạn, ông cụ vớt được một con khỉ. Tiếp đến vớt một ổ quạ. Nhưng ông cụ không nghe lời nhà sư dặn, cứu một người sắp chết đuối và nuôi làm con nuôi.

Một đêm, một vị thần báo mộng cho ông cụ biết chỗ chiếc nhẫn của hoàng hậu đánh rơi và dặn ông cụ cho con vào kinh tìm mà lĩnh thưởng. Hùng Liêu – đứa con nuôi ông cụ – xin đi thay. Hắn đến và làm xong việc, được vua cho làm quan tại triều.

Thấy Hùng Liêu không về, ông sai con trai đi tìm. Không ngờ khi gặp, Hùng Liêu sai bắt giam con ông cụ lại, không cho ăn. Khỉ nghe tin, trèo vào ngục đưa hoa quả cho anh rồi tiếp đó quạ lại đưa thư của anh về cho cha hay.

Ông già vào kinh giãi bày nỗi khổ với Bồ công là thượng thư bộ Hình. Sau cuộc điều tra, Bồ công mời Hùng Liêu tới dự 1 bữa tiệc chỉ có nước lã thay cho rượu. Thấy Hùng Liêu trách, Bồ công nói: – “Uống một vài chén nước chả hơn là uống cả một bụng nước ở sông Hoàng-hà ngày xưa ư?”. Hùng Liêu toan gây sự nhưng cha nuôi hắn đã bước ra vạch mặt hắn. Hắn cúi đầu nhận tội và sau đó quan tước của cải của hắn lại chuyển sang tay cha con ông cụ.

Truyện của người Xi-xin (Sicile) hơi khác một ít: Một hoàng tử đi săn rơi xuống một hố sâu trong đó có một con sư tử và một con rắn. Một người đốt than đi qua. Hoàng tử kêu cứu, hứa sẽ chia cho một phần ba tài sản. Người kia tìm cách đưa cả lên bờ. Sư tử biếu anh chàng một miếng thịt nai ngon để trả ơn. Con rắn biếu một viên đá quý. Nhưng khi người đốt than đến hoàng cung nhắc lại lời hứa với hoàng tử thì bị đuổi. Nhờ vua cha bắt gặp biết chuyện nên vua bắt hoàng tử phải giữ lời hứa.

Ở truyện của người Ý (Italia) thì người rơi vào hố không phải là hoàng tử mà là một ông chúa. Ở đây cũng có một con sư tử, một con rắn và cũng gặp một người đốt than. Chúa hứa thưởng cho ân nhân 500 đồng (ta-lăng). Nhưng khi anh đốt than tới Vơ-ni-dơ để lĩnh thưởng thì bị ông chúa vu cho là điên, sai bắt bỏ ngục. Anh trốn thoát, và cũng gần như truyện Trung-quốc, đến tòa trình bày với quan tòa rồi lấy hòn đá quý của rắn cho làm chứng, lại dẫn quan đến chỗ ở của sư tử và rắn để thấy được lòng biết ơn của hai con vật. Quan tòa buộc ông chúa phải trả tiền cho anh như đã hứa và còn phải bồi thường thiệt hại cho anh.

Người châu Phi.

Người Triều-tiên có truyện Ông lão lái đò cũng cùng một mô-típ nhưng cách cấu trúc hơi khác:

Một ông lão lái đó lần lượt vớt một con rắn, rồi một con dê sắp chết đuối ở sông. Dê cũng như rắn chạy thẳng vào rừng.

Một ngày mùa đông có một con dê chạy đến trước mặt ông lão lấy chân cào cào vào đất. Ông lão bảo một người đi đường đào lên. Đào quả được vàng, ông lão chia hai, cho hắn một nửa, nhưng hắn đòi cả, cho đó là trời cho mình. Cãi nhau chán đưa lên tòa. Tòa xử vàng về người đi đường, lại giam ông lão vì tội nhận xằng. Một con rắn đến cắn sưng chân ông lão, rồi lại tha một thứ lá cây rịt vào khỏi ngay. Rắn lại đến cắn vào chân vợ quan tòa làm mụ sắp chết. Lính gác ngục mách cho quan tòa biết ông lão cũng bị rắn cắn mà chữa được lành. Quan đòi ông lão đến chữa cho vợ, sau khi vợ lành, hỏi ông: – “Vì sao biết chữa lành?” – “Vì con rắn mang lá đến”. – “Tại sao rắn lại mang lá đến?”. – “Vì tôi cứu nó khỏi chết đuối”. Nói rồi ông lão kể lại câu chuyện cũ. Quan hỏi: – “Thế dê có trả ơn ông gì không?” – “Chồng nó đến chỉ vàng cho tôi, nhưng quan lại xử cho người đi đường được vàng, còn tôi thì bị giam”.

Quan sai đòi người đi đường bắt trả lại vàng.

Nhiều sách Phật khác, ví dụ kinh Ra-sa-va-ni-ni (Rachavanini) (tiếng Pa-li) (Pali) và kinh Các-ma-xa-ta-ca (Karmacataka) (tiếng Tây-tạng) cũng chép truyện này, bảo là từ miệng Phật nói ra để nhắc đến một hành động vô ơn bạc nghĩa.

Một loạt truyện sau đây dường như là dị bản thoát thai từ truyện trên với hình tượng con rắn và viên ngọc (hay vị thuốc) tặng ân nhân.

Truyện của Thụy-sĩ (Suisse):

Một con rắn một hôm kéo chuông đặt trước cổng vua để kiện một con cóc vì cóc chiếm chỗ ở của nó. Ông vua xứ ấy vốn bị mù. Vua xử cho con rắn được kiện và ra lệnh giết cóc. Ít lâu sau con rắn biết ơn bò vào cung vua, mang trong mồm một hòn đá (la-pi-dem). Hòn đá ấy thả rơi trúng vào mắt vua làm cho mắt sáng lại.

(Về những truyện rắn đền ơn bằng cách truyền cho phép màu biết tiếng loài vật, xem Khảo dị truyện Sự tích con dã tràng, số 15, tập I).

Trong sách Dị uyển của Lưu Kính Thúc đời Tống cũng có nói đến truyện một con chuột biết ơn. Đời Cảnh Bình có lụt dâng lên xứ Đồng Dương, nhân dân dắt díu nhau chạy. Trong đó có một người là Thái Hỉ Phu dọn nhà lên một đống cao sau chùa. Ông thấy một con chuột to cũng tránh lụt trốn dưới giường. Thương hại cùng cảnh ngộ, ông không giết nó mà còn cho nó ăn thức ăn thừa. Sau đó trở về làng, con chuột mang đến cho ông một cái gói bọc giấy đỏ trong có nhiều hạt ngọc quý.

Tóm lại, loại truyện có hình tượng con rắn đền ơn kẻ cứu nó bằng cách tặng một viên ngọc quý (hay vị thuốc thần,…) hầu như phổ biến ở các dân tộc trên thế giới.

Cũng hình tượng cứu vật được ơn, còn có một loạt truyện của các dân tộc, nội dung nói về việc liều mình cứu những con vật gặp nạn hiểm nghèo mà không cần biết ơn, hoặc được trả ơn một cách vô tình. Các truyện này, theo nhà nghiên cứu truyện cổ tích Ben-phây (Th.Benfey) thì chịu ảnh hưởng của một phật thoại (Phật – tiền kiếp – cắt thịt mình cho một con chim cắt để chuộc đời sống một con bồ câu sắp bị cắt mổ).

Ví dụ truyện của Tiệp-khắc

Theo lời kể của người Hà -tĩnh.

Theo sách Thỉnh văn dị lục.

Theo Pháp Á tạp chí và Truyện dân gian Lào.

Theo Cô-xanh (Cosquin). Nghiên cứu văn học dân gian (tìm hiểu sự thiên di của các truyện cổ dân gian và điểm xuất phát).

Đều theo Sa-van-nơ (Chavanne). Năm trăm truyện cổ và ngụ ngôn trích từ Kinh Đại tạng Trung-quốc. Theo Sa-van-nơ thì kinh này được dịch từ chữ Phạn sang chữ Hán vào khoảng năm 240-280.

Theo Báo Châu Á, đã dẫn, tập XIII.

Đều theo Cô-xanh (Cosquin). Những truyện cổ tích Ấn-độ và phương Tây, đã dẫn.

[15] Ben-phây (Th.Benfey). Năm sách dạy trẻ.

A Ha! Hoàng Đế Cởi Truồng!

Ông Vua Cởi Truồng Và Phúc Xo

Ông Vua Cởi Truồng Và Chuyện Bốc Thơm Ở Việt Nam

Chú Thỏ Tinh Khôn Và Cá Sấu Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé

Con Cóc Không Vâng Lời

Cứu Vật, Vật Trả Ơn. Cứu Nhân, Nhân Báo Oán

Diều Hâu Và Rắn Hổ Mang

Vì Sao Truyện Thiếu Nhi Anh Quốc Thường Hấp Dẫn Hơn Của Mỹ?

Sách Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất

Đọc Truyện Cổ Tích Viên Ngọc Ước Của Quạ

Truyện Cổ Tích Nàng Ngón Út

-Đừng giết tôi. Tôi là con vua , vì muốn đánh bạn với anh nên mới tự cắn câu nhiều lần như thế. Hãy cho tôi đi theo, tôi sẽ giúp anh vượt qua cảnh nghèo. Anh nghe lời, cho rắn theo mình. Từ đó hắn câu được nhiều cá: thứ ăn, thứ bán, cuộc sống rất dễ chịu. Anh chàng với rắn ngày một tương đắc. Một hôm rắn cho anh biết chỉ ba ngày nữa sẽ có một trận lụt lớn xưa nay chưa từng có. Anh nghe lời rắn đóng một chiếc bè nứa để phòng tai nạn. Anh lại còn loan báo cho mọi người xung quanh biết. Nhưng chả một ai thèm nghe. Ba ngày sau, quả nhiên gió bão nổi lên đùng đùng, mưa to như trút, nước dâng lên như biển cả. Người, vật, đồ đạc và mùa màng, v.v… đều trôi băng băng mất tích. Mãi đến ngày cơn bão tạnh, anh mới dám chống bè tìm về chốn cũ. Thấy một cái tổ kiến đang lênh đênh trên dòng nước, con rắn bảo anh chàng:

-Anh hãy cứu chúng nó một chút. Anh trả lời:

-Vớt làm gì bầy kiến nhỏ mọn ấy để nó bò khắp bè. Nhưng rắn khẩn khoản:

-Không, anh hãy nghe lời tôi đi. Rồi chúng nó sẽ trả ơn anh. Nghe lời rắn, anh chàng vớt cái tổ kiến lên bè của mình. Đi được một đoạn, lại gặp một con chuột đang lội bì bõm sắp chết đuối. Rắn lại giục anh vớt lên. “ồ -hắn đáp

-Con chuột thì cho nó chết chứ cứu nó mà làm gì?” “Không, anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh”. Nghe lời rắn, anh chàng vớt con chuột lên bè của mình. Đến một chỗ khác họ lại gặp một con trăn đang nằm cuộn tròn trên một ngọn cây giữa dòng nước đợi chết. Rắn cũng giục anh giúp trăn thoát nạn: “ồ -hắn đáp.

-Con trăn kinh lắm, cứu nó mà làm gì? “

-“Không. Anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh”. Nghe lời rắn, anh chàng lại giúp cho con trăn lên bè. Sau cùng họ gặp một người đàn ông đang bám vào một cây gỗ nổi bập bềnh giữa dòng nước. Anh không đợi rắn bảo, định vớt lên bè, nhưng con rắn cản lại:

-Anh đừng vớt nó lên làm gì. Nó sẽ làm hại anh đấy. Anh đáp:

-Người ta thường nói cứu một người dương gian bằng một ngàn âm ti. Sao lại chỉ cứu vật mà không cứu người kia chứ. Nói đoạn, mặc kệ lời rắn can ngăn, anh nhất định thực hiện ý nghĩ của mình, vớt người sắp chết đuối đó lên bè, cho sưởi lửa ấm và cho ăn uống tử tế. Sau mấy ngày nước rút đi hết, anh thả tất cả những con vật lên bờ. Còn người nọ vì gia đình phiêu bạt, nhà cửa trôi mất cả nên anh cho ở lại với mình cùng câu cá nuôi nhau và coi như em ruột.

* * *

Đến lúc con rắn nước trở về thủy phủ thì nó mời anh cùng đi theo xuống của cha mình. Dọc đường, rắn bảo bạn: “Nếu cha tôi có cho gì thì anh nhớ đừng nhận, mà chỉ xin lấy cây đàn thất huyền. Đàn ấy nếu có giặc, gảy một bài là có thể làm cho giặc phải tan”. Vua Thủy thấy có bạn của con tới chơi lấy làm mừng rỡ, đãi anh chàng rất hậu. Khi vua Thủy sai quân hầu mang vàng bạc châu báu đến biếu, anh nhớ lời rắn cố khước từ, chỉ xin có mỗi một chiếc đàn thất huyền. Vua Thủy nể chàng, thuận cho ngay. Anh trở về cõi đất, quý chiếc đàn vô hạn. Một hôm anh có việc phải đi xa. Trước khi đi, anh giấu chiếc đàn thần dưới cót thóc, dặn người bạn chớ có bén mảng đến chỗ cót thóc đó. Nhưng người kia nghe dặn, đồ rằng dưới ấy tất có vật quý bèn cố tâm kiếm tìm, quả bắt được cây đàn. Hắn đã biết sự mầu nhiệm của chiếc đàn ấy bèn lấy trộm rồi trốn đến kinh đô để lập công danh. Hồi ấy quân đội nhà vua phải đối địch với một nước láng giềng luôn luôn kéo quân sang quấy nhiễu bờ cõi. Hắn vào xin vua đi tiễu trừ giặc dữ. Nhờ có chiếc đàn thần, hắn đã làm cho quân đội của đối phương thua liểng xiểng. Lúc thắng trận trở về, hắn được nhà vua hết lời khen ngợi, phong làm đại tướng, ban lộc rất hậu. Được giàu sang, hắn không còn nghĩ gì đến ân nhân của mình nữa. Nhà vua toan gả công chúa cho đại tướng nhưng vừa hứa hôn thì bỗng dưng công chúa bị câm. Vì thế hôn lễ đành phải hoãn lại chờ lúc công chúa lành bệnh mới cử hành.

* * *

Lại nói chuyện anh chàng câu cá khi trở về thấy mất bạn lại mất cả cây đàn thất huyền thì vội bỏ nhà đi tìm. Vào đến kinh đô, một hôm anh gặp người kia bây giờ đang ngồi trên kiệu sơn son thiếp vàng, có quân gia theo hầu đông nghịt. Anh đón kiệu lại, cất tiếng hỏi thăm bạn cũ. Nhưng người kia vừa gặp ân nhân của mình đã vội thét lính bắt trói lại. Thế rồi, để khỏi lộ chuyện, hắn vu cho anh làm giặc, sai nhốt một chỗ kín đáo, không cho ăn, để chờ ngày đưa ra pháp trường. Trong ngục tối, giữa khi anh chàng đang than thân trách phận thì bầy kiến ngày xưa đã tìm được cách lọt vào hỏi thăm: “Tại sao ông bị giam ở đây?”. Anh chàng ngơ ngác không hiểu tiếng ai hỏi mình, bèn hỏi lại: “Ai đó? Tại sao tôi chỉ nghe tiếng mà không thấy người?”

-“Chúng tôi là bầy kiến mà ông cứu khỏi nạn lụt ngày xưa, hiện đang ở dưới chân ông đây!”. Anh chàng cúi xuống tìm kiến rồi kể chuyện cho kiến nghe nông nỗi của mình. Kiến nói: “Chúng tôi không thể làm được gì nhưng để chúng tôi đi kiếm con chuột ngày ấy, may chuột có kế gì chăng”.

Lũ kiến bèn chia nhau mỗi con một phương đi kiếm chuột và báo tin không may của cho chuột biết. Chuột bảo: “Bây giờ chắc ông ấy đói lắm, để tôi mang vào ngục một ít thức ăn đã. Rồi tôi sẽ đi kiếm con trăn xem thử nó có mưu mẹo gì chăng”. Chuột liền đưa khoai và bánh lấy trộm được của một nhà hàng vào ngục cho anh chàng ăn. Anh tỏ lời cám ơn. Rồi cả gia đình nhà chuột lại kéo nhau đi tìm trăn. Lúc sắp đến nhà trăn, cả bầy chuột sợ trăn ăn thịt bèn trèo lên cây cao gọi xuống: “Bác trăn ơi! Bác trăn ơi!”. Khi trăn ra, một con chuột già đánh bạo xuống kể chuyện cho trăn biết. Trăn nhả ra một viên ngọc bảo chuột đưa về cho ân nhân mà rằng: “Viên ngọc này mài ra thành bột có thể chữa lành câm. ‘n nhân của chúng ta có thể đem chữa bệnh cho công chúa rồi nhờ đó mà thoát nạn”. Khi được ngọc, anh chàng gọi người cai ngục đến nói mình có phép cứu công chúa khỏi câm. Người ta dẫn anh đến trước vua. Quả nhiên sau khi công chúa uống nước ngọc mài bỗng nói được, và câu đầu tiên của nàng là đòi lấy người cứu mình làm chồng. Vua rất 85 86 khen ngợi, hỏi anh ta vì sao có thứ thuốc thần diệu đến thế. Anh chàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ lúc câu được rắn, cứu được các con vật và người, cho đến lúc bị người phản bội, còn các con vật lại tìm cách trả ơn, trong đó có con trăn cho mình viên ngọc quý. Vua nghe xong tắc lưỡi: “Thật là bụng dạ con người sâu hiểm hơn cả những con vật nguy hiểm!”. Lập tức vua sai lính bắt giam tên đại tướng bất nghĩa kia để chờ ngày phán xử. Còn anh chàng đi câu được vua cho làm quan và gả công chúa. Anh ta sống một cuộc đời sung sướng hơn trước.

Môtip Đền Ơn Báo Oán Trong Truyện Cổ Tích Và Truyện Ngắn Trung Đại

Đọc Truyện Cổ Tích Cứu Vật, Vật Trả Ơn

Tải Về Truyện Cổ Tích Thế Giới Chọn Lọc

Ý Nghĩa Giáo Dục Truyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Sự Tích Ngày Và Đêm

Truyện Cổ Tích Việt Nam: Lấy Chồng Dê

Nữ Thần Mặt Trời Và Mặt Trăng

Câu Chuyện Cả Nhà Nhổ Củ Cải

Truyện Cổ Tích: Nhổ Củ Cải

Truyện Cổ Tích Việt Nam: Nàng Tiên Ốc

Kể Truyện Cổ Tích Việt Nam Nàng Tiên Ốc Hay Nhất Cho Bé

Xưa ở một miền gần biển, có đôi vợ chồng tuổi cũng đã khá cao mà vẫn mãi chưa có một mụn con. Nghĩ tới cảnh hiu quạnh lúc về già, hai vợ chồng ngày ngày đều khấn trời, cầu phật ao ước một đứa con để dựa dẫm lúc tuổi già.

Thế rồi, người vợ bỗng nhiên có mang, trải qua 9 tháng 10 ngày mang thai người vợ đã không sinh ra một đứa con mà lại sinh ra một cái bọc, mở bọc ra thì trong bọc là một con dê đực. Người chồng thấy vậy nên rất thất vọng vì tưởng chừng như chắc chắn đã có một đứa con mà bấy lâu ao ước nhưng cuối cùng lại thất vọng, ông bảo người vợ đem ném con dê vừa mới sinh ra xuống sông cho khuất mắt. Người vợ không nỡ tâm nên khuyên nhủ chồng là cứ giữ lại để nuôi.

Vì quá phiền não buồn lòng nên người chồng đã ngã bệnh nặng và qua đời. Đứa con dê thì mau ăn và rất nhanh lớn, rất giỏi chăn lợn, trông gà, giúp đỡ làm những việc vặt trong gia đình giúp mẹ nên người mẹ phần não cũng khuây khỏa hơn.

– Mẹ à!, con thấy phú ông ở làng bên có ba cô con gái rất xinh đẹp, mẹ đi dạm hỏi cho con một cô !

Người mẹ nghe con mình nói vậy cười to và bảo:

– Mày đúng là đứa không biết thân biết phận. Con gái phú ông thì xinh đẹp, nhà thì lại giàu có, ai đời ông ấy lại gả con gái mình cho một đứa con trai giống dê như mày cơ chứ!

Nhưng dê nằng nặc nhất quyết bắt mẹ đem trầu cau sang nhà phú ông để hỏi vợ cho bằng được. Người mẹ thấy đứa con nài nỉ quá nên đành lòng chiều con liều đi một chuyến đến nhà phú ông xem sao. Gặp phú ông, bà chần chừ ngần ngại mãi, về sau bà mới dám ngỏ lời hỏi xin cưới một cô con gái cho đứa con dê của mình. Vừa nghe bà nói vậy thì phú ông đã nổi giận lôi đình, quát mắng và đuổi bà đi:

– Con mụ này có câm ngay không! Mụ trông thế mà dám láo! Dám vác cái mặt mo sang đây để dặm hỏi đứa con gái cành vàng lá ngọc của ta cho đứa con người chả giống người mà lại giống dê của mụ à? Mụ hãy xéo ngay khỏi nhà ta!

Trước khi đi thì dê cũng đã dặn kĩ mẹ rằng:

– Con biết chắc khi mẹ ngỏ lời thì phú ông sẽ nổi giận và quát tháo, nhưng mẹ hãy cứ bình tĩnh nhẫn nhục mà ngồi lại cho con.

Đúng như theo lời của dê dặn từ trước, người mẹ đã cố gắng ngồi lại mặc dù phú ông rất nổi giận. Cuối cùng phú ông bất đắc dĩ bảo:

– Thôi được rồi, nếu mụ đã xin như vậy thì ta cũng cho con trai mụ có một cơ hội. Giờ ta sẽ gọi tất cả ba đứa con gái của ta ra để hỏi xem có đứa nào đồng ý lấy con trai mụ làm chồng không, nếu đứa nào bằng lòng ta sẽ gả đứa đấy.

Sau đó, phú ông gọi cả 3 cô con gái lên và hỏi. Ông hỏi cô con gái lớn:

– Con gái, giờ con trai mụ này muốn sang hỏi một trong 3 con làm vợ, vậy con có đồng lòng lấy con trai của mụ làm chồng không?

Cô con gái lớn nguýt mẹ dê một cái rồi quay đầu đi vào phòng, vừa đi cô ta vừa nói:

– Úi dào, chả ai điên đi lấy một con dê làm chồng!

Phú ông cười có vẻ rất khoái trí. Tiếp đến ông hỏi cô con gái thứ hai:

– Còn con, có muốn được lấy dê không ?

Cô con gái thứ hai cười nhếch mép nói:

– Bà nghĩ sao, tôi xinh đẹp thế này mà phải đi lấy một thằng người chả ra người, dê chả ra dê

Phú ông tiếp tục cười rất thích thú, ông ta được đà hỏi tiếp cô con gái thứ 3 với vẻ mặt rất hớn hởn vui sướng như đang chơi một trò chơi thú vị:

– Nào con gái, con là người cuối cùng đấy, con có đồng ý lấy con trai mụ này làm chồng không?

Ông ta không ngờ rằng, cô con gái thứ 3 ông nép cúi đầu thưa:

– Thưa cha, con đồng ý ạ!

Phú ông há hốc mồm, ông ta ngạc nhiên khi con gái ông ta chấp nhận lấy một con dê. Nhưng vì đã chót hứa với bà mẹ dê nên hắn ta đành phải đồng ý. Nhưng hắn không thể để con gái mình lấy dê được, hắn nghĩ một hồi rồi nói:

– Thôi được, con gái ta đồng ý thì ta cũng chấp thuận. Nhưng để có thể lấy con gái ta về làm dâu, nhà mụ phải sắm đủ sính lễ gồm 100 con trâu, 100 con lợn, một mâm vàng, một mâm bạc. Nếu không đủ sính lễ, ta sẽ không gả con gái ta cho nhà mụ.

Nghe phú ông nói vậy, bà mẹ lật đật chạy về nhà kể lại cho con trai mình nghe và nói:

– Con trai, hãy tử bỏ ý định hỏi cưới con gái phú ông thôi con. Mặc dù ông ý đồng ý nhưng lễ thách lại rất cao, họa may có vua chúa mới sắm đủ.

Dê nói với mẹ:

– Mẹ đừng lo, con sẽ lo đủ

Đêm hôm đó, trong khi mẹ dê đang ngủ say, dê bước ra sân, hóa thành một chàng trai trẻ khôi ngô tuấn tú, chàng hô:

– Lấy cho ta tất cả mọi thứ đầy đủ để ta làm sính lễ cưới vợ

Ngay lập tức, các gia nô xuất hiện, họ mang đầy đủ lễ vật gồm vàng bạc, trâu bò rồi biến mất. Chàng trai lại chui vào lốt dê trở lại hình hài dê như cũ và gọi mẹ dậy kiểm tra đầy đủ lễ vật để ngày mai sang nhà phú ông hỏi vợ.

Ngày đón dâu, dê bon bon đi trước, cô con gái út của phú ông lẽo đẽo theo sau cùng với 2 người chị gái. Sau khi vào buồng làm lễ động phòng, cô gái bỗng thấy chồng mình cởi bỏ bộ lốt dê trở thành một chàng trai tuấn tú, cô vừa mừng vừa sợ. Sáng dậy, chàng lại chui vào bộ lốt dê như cũ, rồi bước ra nhà ngoài. Hai người chị cố nạn lại để xem em mình sống với chồng dê ra sao, nhưng họ thấy cô em dường như không có gì là hối hận khi có chồng là một con dê cả. Không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, họ mon men dò hỏi cô em cho ra sự thật. Cô em thật thà kể lại cho hai người chị nghe việc đêm qua, hai cô chị không tin nên quyết tối nay rình mò tìm hiểu. Đêm đến, hai cô chị lui tới phòng vợ chồng dê để ngó qua khe cửa sổ, đúng như cô em kể, họ không ngờ rằng cô em mình lại lấy được một người chồng khôi ngô đến thế, vượt xa rất nhiều con trai trong thiên hạ.

Ngày hôm sau, hai cô chị khuyên cô em đốt lốt dê đi để cho chồng không thể trở lại hình dạng dê nữa. Quả nhiên, kể từ khi đấy, dê chấm dứt cuộc đời là một chú dê. Còn hai người chị tiếc nuối và ghen tị với cô em gái vì số phận may mắn.

Hơn một năm sau, một hôm chồng trao cho người vợ một con dao và một hòn đá lửa và dặn dò:

– Tôi sắp phải đi xa phải vượt muôn trùng sóng nước, cuộc đi này khá lâu và chưa hẹn ngày về, lần này tôi đi cũng không thể mang nàng theo bên mình. Nàng nhớ, ở nhà phụ giúp mẹ, đừng đi đâu xa. Hai vật này nàng hãy luôn giữ bên mình để làm vật phòng thân, có lúc nàng sẽ dùng tới.

Rồi sáng sớm hôm sau, Dê từ biệt mẹ và vợ rồi dong buồm ra khơi. Vợ Dê ở nhà chăm chỉ làm việc, chăm lo gia đình và hết lòng phụng dưỡng mẹ chồng. Nhớ lời chồng mình dặn trước khi đi xa, cô luôn luôn mang bên mình con dao và hòn đá.

Một ngày kia, hai người chị đến nhà rủ cô em gái đi chơi hội. Vợ Dê khước từ nhưng vì hai chị rủ mãi nên bèn theo họ đi chơi. Cả 3 người lên một con thuyền đã đậu ở sẵn bến. Thuyền băng băng rẽ sóng, 3 chị em vui vẻ trò chuyện. Sang tới hôm sau, ba chị em lại ra mũi thuyền trông mây ngắm biển. Nhưng vì hai cô chị trước khi đi đã bàn mưu tính kế, chờ lúc cô em vô ý, hai cô chị đẩy cô em ngã xuống biển.

Vợ dê không kịp kêu cứu thì sóng biển đã đánh cô chìm nghỉm, còn hai cô chị sau khi thực hiện thành công mưu đồ thâm độc liền hối hả cho thuyền vào bờ. Khi về còn giả bộ hốt hoảng báo tin là em mình sơ ý sảy chân rơi xuống biển.

Nói đến vợ của Dê, trong lúc vùng vẫy dưới sóng nước thì bỗng thình lình một con cá kình xuất hiện nuốt chửng cô vào bụng. Vì luôn mang bên mình 2 vật mà chồng dặn dò, cô rút dao ra đâm vào bụng con cá tứ tung. Con cá kình bị đâm quẫy cực kì dữ dội. Nhưng vì bị đâm thủng bụng nên nó chỉ sau một hồi nó đã chết, xác nổi lềnh bềnh lên trên mặt biển. Xác con cá trôi dạt vào một hòn đảo, vợ dê rạch bụng cá chui ra ngoài. Đây là một hòn đảo hoang không một bóng người, nàng bèn dùng dao chặt cây, dựng lều ở tạm. Sẵn có hòn đá lửa mang theo bên mình, nàng nhóm củi lên sưởi, xẻ thịt cá kình nướng ăn. Sau đó nàng đi vào rừng hái quả, kiếm rau làm thức ăn thêm. Cứ như vậy, mặc dù cuộc sống khó khăn nhưng nàng vẫn cố vượt qua.

Một hôm, vợ Dê nhìn ra xa bỗng thấy một con thuyền đi ngang qua đảo, nàng bèn buộc áo vào một cành cây rồi phất lên làm hiệu. Con thuyền thấy người ra hiệu cứu giúp liền rẽ sóng tiến vào đảo. Khi cập bến, nàng vui mừng khôn siết khi người đó lại chính là chồng dê. Hai vợ chồng ôm nhau và khóc vì mừng rỡ. Hai vợ chồng lên thuyền trở về nhà, trên đường về nàng kể hết những chuyện đã sảy ra với mình cho chồng nghe, về chuyện hai cô chị hãm hại mình ra sao.

Khi về đến nhà, Dê dấu vợ ở trong buông không cho một ai biết, chàng sai người dọn một bữa cơm linh đình nói là để cúng vợ. Chàng cho mời mọi người lối xóm và bà con họ hàng, cả gia đình nhà vợ tới dự. Hai người chị nghe thấy tin Dê trở về mừng hấp hởi, vội đến ngay. Cả hai giả làm bộ khóc lóc thảm thiết dựng ra một câu chuyện rất lâm li bi đát cho cô em xấu số. Sau đó, chúng còn dùng chiêu mỹ nhân kế tà lưa đưa tình với người em rể tuấn tú mà chúng vẫn ước ao được chung tình. Dê vẫn giả bộ tin lời rồi thủng thỉnh đi khắp các bàn mời rượu. Đoạn dê bảo hai người chị:

– Em xin được gọi ra một người để hầu hai chị!

Dê vén màn cửa, người vợ trong buồng bước ra trước sự ngạc nhiên của mọi người, còn hai cô chị thì thấy sửng sốt, sợ hãi. Nhân lúc mọi người đang mải ăn uống, chúng lén bước ra ngoài rồi chạy trốn. Nhưng khi đi được một đoạn đường thì bị thần sét đánh một tia chết luôn.

Từ đấy, hai vợ chồng Dê ở với nhau hạnh phúc và sung sướng tới trọn đời.

Chủ Đề: Truyện Dân Gian Lớp 6

Sự Tích Cây Lúa

Mẹ Kể Bé Nghe Những Truyện Cổ Tích Việt Nam Cho Bé Ý Nghĩa

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Truyện Cổ Tích Việt Nam: Cậu Bé Thông Minh

Sự Tích Cây Khế Hay Truyện Cổ Tích Ăn Khế Trả Vàng

Ý Nghĩa Truyện Cổ Tích Cây Khế

Ý Nghĩa Truyện Cổ Tích Ăn Khế Trả Vàng

Truyện Cổ Tích Ai Mua Hành Tôi

Ý Nghĩa Truyện Cổ Tích Ai Mua Hành Tôi

Truyện Cổ Tích Lọ Nước Thần

Truyện cổ tích Việt Nam “Ăn khế trả vàng” hay còn có tên gọi khác là “Sự tích cây khế” sẽ là câu truyện mà Vườn cổ tích dành tặng các bé ngày hôm nay.

[the_ad id=”1585″]

Mới nghe tên sự tích này lần đầu chắc hẳn các bé sẽ cảm thấy khá tò mò, tại sao lạ là “Ăn khế trả vàng” nhỉ? Chỉ xung quanh một cây khế mà truyện sẽ cho chúng ta rất nhiều bài học về tình cảm anh em trong một gia đình, về đức tính thật thà, về lòng tham vô đáy của con người sẽ phải trả giá như thế nào…

Trong một gia đình nọ, có hai anh em trai, mẹ mất sớm, cùng sống với người cha già rất hòa thuận. Ít lâu sau khi hai anh em lập gia đình, người cha bị bệnh nặng, qua đời. Bị vợ súi giục, người anh viện cớ mình là con cả, chiếm hết tài sản, chỉ chia cho người em một mảnh đất nhỏ với cây khế trong đó. Dù bị thiệt thòi, người em vẫn nín nhịn, nhận lấy phần của mình mà không một lời trách móc. Người em dựng một cái chòi gần gốc cây khế và ngày ngày, lên rừng đốn củi, đem ra chợ bán hoặc là, gánh nước làm thuê, sinh sống cho qua ngày.

Tuy cuộc sống vất vả khó khăn, nhưng vợ chồng người em vô cũng hòa thuận, yêu thương nhau và rất chịu khó làm ăn. Đến năm, cây khế được mùa, hai vợ chồng vô cùng vui mừng bảo nhau: “Cây khế năm nay sai quả, quả nào quả nấy chín mọng, thơm ngọt. Mình mang ra chợ bán chắc cũng kiếm được chút ít”. Vừa hái quả, người chồng trèo lên cây thả rỏ hái quả nặng chĩu, đầy ắp xuống, người vợ đón lấy mà miệng mỉm cười vui mừng.

Thế nhưng, bổng nổi lên trận gió lớn, cả hai vợ chồng lo lắng và hoảng hốt khi thấy một con chim lạ và to đậu trên cây. Nó đậu trên cây khiến người chồng chao đảo, phải bám vào một cành cây to thì mới giữ được thăng bằng, người vợ thì nấp vào gốc cây để tránh con vật to lớn ấy. Với sức nặng và kích thước khổng lồ, nó không những khiến cho vợ chồng người em kinh sợ mà còn làm cho cấy khế gãy cành và rơi rụng dập quả chín.

Người vợ lo lắng cho người chồng, lo lắng cho cả cây khế, nếu cứ thế này, cây khế sẽ không còn quả nào mất. Người vợ sót quả chín, chạy vội ra nhặt, vừa khóc than, van nài chim:

“Trời ơi! Chim ơi! Đừng ăn … đừng ăn nữa mà!”

Người chồng trách vợ: “Trời ơi, chốn đi… sao còn ngồi đó mà lượm khế? Mình mau chốn đi!!!”

“Ê chim, sao mày ăn khế của tao? Đi chỗ khác mau, đi đi… Trời ơi chim ơi, tao năn nỉ mày mà… Đừng ăn nữa… Gia tài của tao chỉ có mỗi cây khế này thôi, mày ăn hết thì tao lấy gì mà sống…? Mày ăn gì mà ăn dữ vậy?” – Người chồng than trách chim, cầu xin khẩn thiết.

“Cây khế của tôi…Chim ơi, tha cho vợ chồng tôi, vợ chồng tôi nghèo lắm chim ơi…” – Dù người vợ có quỳ lạy van nài nhưng chim cũng chưa chịu bay đi.

Thế nhưng, bỗng chim lạ cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng – May túi ba gang mang theo mà đựng. Sáng sớm ngày mai ta sẽ tới đưa ngươi đi. Quạc quạc…quạc…” – Thế rồi con chim lập tức bay đi luôn.

Truyện Cổ Tích Cây Khế

Bản Chất Truyện Cổ Tích

101 Truyện Cổ Tích Andersen Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Truyện Cổ Tích Thế Giới Hay Nhất Cho Các Bé

Truyện Cổ Tích Thế Giới Hay Nhất

🌟 Home
🌟 Top