Truyện Cổ Tích Con Quạ Ăn Khế Trả Vàng / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Truyện Cổ Tích Ăn Khế Trả Vàng / 2023

Người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại, chỉ để cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có một cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn gì, ngày ngày chăm bón cho cây khế và đi cày thuê, cuốc mướn nuôi thân.

Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng nhiên sai quả lạ thường, cành nào cũng nặng trĩu quả ngọt, vàng ruộm. Người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi vui mừng lắm, thầm tính chuyện bán khế lấy tiền đong gạo.

Một hôm, có con chim Phượng Hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế, người em vội vác gậy đuổi chim và nói. “Này chim! Ta chỉ có duy nhất một cây khế này, và ta đã khó nhọc chăm sóc đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng có gì để bán đi mua gạo. Vậy nếu chim muốn ăn hãy mang trả ta vật gì có giá trị”.

Chim vừa ăn vừa đáp: “Ăn một quả, trả cục vàng may túi ba gang, mang theo mà đựng”. Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để cho chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn xong chim bảo người em lấy túi ba gang đi lấy vàng. Người em chạy vào nhà rồi lấy chiếc túi ba gang đã may sẵn leo lên lưng chim.

Chim bay mãi, bay mãi qua những ngọn núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo nhìn ngắm thỏa thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim Phượng Hoàng bảo lấy thêm nhưng người em cũng không lấy. Xong xuôi, người em leo lên mình chim trở về nhà.

Từ đó, người em trở nên giàu có, người em mang thóc, gạo, vàng bạc… giúp đỡ cho những người nghèo khổ. Người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt kia, người em cũng đồng ý đổi cho anh. Thế là người anh chuyển sang nhà người em. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim Phượng Hoàng lại tới ăn. Người anh giả vờ khóc lóc, chim bèn nói: “Ăn một quả, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng”.

Người anh vui mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang nữa mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim Phượng Hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào trong người. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều và nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn không chịu và khăng khăng ôm lấy cái túi. Chim Phượng Hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển.

Ăn Khế Trả Vàng / 2023

Xưa có một gia đình nọ, người cha và người mẹ mất sớm để lại hai anh em sống với nhau. Mặc dù là hai anh em ruột nhưng tính tình hai người thì lại trái ngược nhau. Người anh thì bản tính tham lam ích kỉ, người em thì ngược lại hiền lành chất phác và luôn biết nhường nhịn.

Sau một thời gian sống cùng nhau sau khi cha mẹ mất thì người anh lấy vợ, cũng kể từ khi đó người anh muốn ở riêng chứ không muốn ở cùng với em nữa nên anh ta quyết định phân chia tài sản mà cha mẹ để lại.

Đúng là “Giang sơn khó đổi, bản tính khó rời”, với bản chất tham lam của mình người anh đã nhận về mình hết nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò mà cha mẹ để lại, anh ta chỉ chia cho người em một mảnh vườn nhỏ, trong vườn có một cây khế ngọt.

Vì quá hiền lành, không tham lam và cũng không muốn vì tài sản tiền bạc mà mất đi tình cảm anh em, người em vẫn vui vẻ nhận lấy mảnh vườn, dựng một túp lều nhỏ và hàng ngày chăm sóc tưới bón cho cây. Để có thêm tiền bạc nuôi thân, người em còn đi làm mướn cho một số gia đình giàu có trong làng.

Quả thật trời không phụ lòng người, cũng nhờ công sức chăm bón của người em mà năm đó cây khế trong vườn rất sai trái, quả nào quả nấy cũng mọng nước và vàng ruộm. Người em rất phấn khởi và hàng ngày trẩy khế mang đi bán để kiếm thêm tiền đong gạo.

Cũng vì cây sai trái quá nên bỗng một hôm có một con chim Phụng Hoàng rất to từ đâu bay tới ăn khế. Thấy chim ăn trái người em liền cầm lấy một cây gậy để đuổi chim bay đi. Người em nói:

– Này chim, Tài sản của ta chỉ quý giá mỗi cây khế ngọt này, nhờ có nó mà ta có tiền để đong gạo ăn hàng ngày, nay ngươi ăn hết khế của ta thì ta biết lấy gì để sống, nếu ngươi muốn ăn thì hãy trả lại cho ta một vật gì quý giá.

Chim Phụng hoàng đáp lại:

– Ăn một trái khế trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng. ( ăn khế trả vàng )

Hôm sau chim Phụng Hoàng lại tới ăn khế của người em, ăn xong chim bảo người em hãy mang theo một chiếc túi ba gang để chim đèo đi lấy vàng. Chim Phụng Hoàng chở người em trên lưng và bay đi rất xa, bay qua một ngọn núi cao, qua một vùng biển rộng. Cuối cùng chim đáp lại một hòn đảo hoang chứa đầy vàng bạc và châu báu. Người em lấy đủ số vàng bạc vào chiếc túi ba gang và bảo chim trở về nhà.

Cũng kể từ khi đó, người em có tiền bạc nên trở nên giàu có, vì tiền bạc nhiều mà ăn cũng chẳng hết, người em lấy một số ra để giúp đỡ những người nghèo trong vùng. Ai ai cũng yêu quý người em vì tính tình tốt bụng lại biết giúp đỡ người.

 

Người anh thấy người em giàu có bất thường nên mon men sang hỏi chuyện người em. Người em kể lại cho người anh nghe câu chuyện mình được Phụng Hoàng trở đi lấy vàng ở hòn đảo nọ. Nghe xong lòng tham người anh lại nổi lên, anh ta bàn tính và bảo người em đổi mảnh vườn cho mình, anh ta sẽ trao lại cho người em số ruộng vườn của anh ta cho người em. Người em nghe anh nói vậy cũng vui vẻ đổi cho anh ngay.

Khi thấy người em đồng ý chuyển nhà, người anh hí hửng trong bụng và lập tức thu dọn đồ đạc chuyển sang nhà người em để chờ đến mùa khế năm sau đòi chim Phượng Hoàng đưa đi lấy vàng. Vào mùa năm sau,cây khế vẫn tiếp tục sai trái và chim Phượng Hoàng lại bay tới để ăn khế. Lần này người anh cũng giả nghèo giả khổ khóc lóc kêu than với Phượng Hoàng, chim bèn nói: “Ăn một qủa, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng”

Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim Phượng Hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào người. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều nên nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn khăng khăng ôm lấy túi. Chim Phượng Hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển.

Nhớ Tuổi Thơ Cùng Chị Tôi “Ăn Khế Trả Vàng”! / 2023

Trước sân nhà tôi có 1 cây khế ngọt do ba tôi trồng, cũng gần 20 năm tuổi, cho trái quanh năm. Dưới tán khế, tôi và chị tôi đã trải qua bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm của một thời khốn khó. Vậy mà cũng đã gần 10 năm, ngày chị tôi lấy chồng xa xứ, xa nơi quê nghèo với cây khế ngọt cùng trò chơi “ăn khế trả vàng” mà chị em tôi đã gắn bó những ngày thơ bé.

Cây khế trước sân (Ảnh: Hoàng Lê)

Trước sân nhà tôi có 1 cây khế ngọt do ba tôi trồng, cũng gần 20 năm tuổi, cho trái quanh năm. Dưới tán khế, tôi và chị tôi đã trải qua bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm của một thời khốn khó. Vậy mà cũng đã gần 10 năm, ngày chị tôi lấy chồng xa xứ, xa nơi quê nghèo với cây khế ngọt cùng trò chơi “ăn khế trả vàng” mà chị em tôi đã gắn bó những ngày thơ bé.Vì quá mê câu chuyện anh em với cây khế nên chị tôi cũng bày trò “chế” lại thành 1 trò chơi để cùng nhau vui vẻ những khi mẹ vắng nhà. Chị tôi gọi trái khế xanh là trái khế; còn trái khế chín mọng vàng tươi là “cục vàng”. Mỗi khi chị ăn 1 trái khế xanh là tôi phải tìm sao cho được 1 trái khế chín để “trả vàng” cho chị. Đến khi đã có nhiều “cục vàng”, chị lấy những mảnh vải vụn dùng kim tay để may thành “túi ba gang” để bỏ “vàng” vào túi. Trò chơi ấy đối với chị em tôi thật đặc biệt vì mọi thứ đều do chúng tôi tự “sáng chế”, duy có “con quạ” là chúng tôi đành chịu, không thể “chế” ra.

Cây khế nhà tôi dù không được bón phân nhưng vẫn xanh tốt và cho trái quanh năm. Trái khế ngọt luôn có mặt trong những bữa cơm nghèo khó của chúng tôi; mẹ tôi thường dùng khế để chấm với cá kho ăn cùng cơm nóng. Dù giản đơn vậy nhưng chị em tôi vẫn ăn rất ngon lành, hầu như khi có cá kho là chúng tôi lại đi hái vài trái khế còn xanh để chấm. Lâu ngày, món ăn bình dân ấy đã trở thành “khoái khẩu” của nhà tôi mà chị em tôi không hề hay biết.

Mỗi khi “trái gió trở trời” chị em tôi bị cảm, mẹ tôi hái ít lá khế cộng với lá ổi, lá bưởi, lá chanh… để nấu nồi xông cho chúng tôi giải cảm. Không hiểu sao chị em tôi rất thích hương vị của cái nồi xông ấy, mùi thơm của nó nhẹ nhàng, hỗn hợp của nhiều loại lá. Những khi chị tôi bệnh, trùm mền kín với cái nồi xông, tôi lại ganh tị kéo mền ra để “chui” vào xông cùng với chị. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ hoài cái mùi hương của cái nồi xông, đặc biệt là mùi hương chua chua nhưng lại ngọt lành bay vào mũi lúc tôi xông hơi vì bị cảm.

Cây khế ngày xưa vẫn trổ bông, cho trái nhưng tiếc rằng chị tôi giờ đã xa quê làm dâu nơi xứ lạ, thỉnh thoảng mới về lại 1 lần. Trò chơi “ăn khế trả vàng” cũng đã không còn tiếp diễn vì chị em tôi giờ đã lớn khôn. Có lần mẹ tôi nhắc lại, chị em tôi nhìn nhau mà cười và nhớ lại những kỉ kiệm ngày nào cùng nhau vui đùa bên cây khế. Mặc dù vậy, nhưng trong tiềm thức của mình, chị em tôi luôn giữ mãi những điều tốt đẹp với câu chuyện cổ tích về cây khế ngày xưa…

Truyện Cổ Tích Trung Quốc Con Cò Vàng / 2023

[alert style=”danger”]

Truyện cổ tích Trung Quốc Con cò vàng

Truyện cổ tích Trung Quốc Con cò vàng thể hiện khát vọng về cuộc sống tự do của nhân dân lao động và là tiếng nói đanh thép đả kích giai cấp bóc lột.

[/alert]

Ngày xưa, ở một vùng nọ bên Trung Quốc, có một lãnh chúa phong kiến quyền thế rất lớn. Hắn rất hách dịch và tàn ác. Mỗi lần đi ra đường, người dân đang làm gì mà thấy hắn, cũng phải cúi xuống sát đất để chào.

Một hôm, có một chàng trai trẻ từ miền xa tới. Tên chàng là Mi. Vẻ mặt hiền hậu, vui vẻ, giản dị và rất đáng yêu. Chàng vừa đi vừa thổi sáo. Bước chân của chàng uyển chuyên theo từng nhịp điệu. Tiếng sáo của chàng trong êm như tiếng chim hót buổi sớm mai khiến mọi người ai nghe cũng thấy thích.

Bỗng tên lãnh chúa qua. Mọi người sợ hãi, đều sụp người xuống chào hắn. Riêng chàng Mi vẫn hiên ngang bước đi, nhưng không thổi sáo nữa. Tên lãnh chúa bực mình, sai lính gọi chàng đến hỏi:

– Nhà ngươi là ai? Ở đâu đến? Sao không vái chào ta? Cả dân vùng này đều phải sợ ta cả.

Chàng trai bình tĩnh hỏi lại hắn:

– Thế nhà ngươi là ai mà lại bắt ta phải chào? Ta chỉ chào những người lao động thôi.

Hắn nhíu mày, ra oai bảo chàng:

– Sao ngươi không thổi sáo nữa? Nếu nhà ngươi thổi sáo, ta thấy hay, ta sẽ cho đi.

Chàng trai khinh bỉ trả lời lại:

– Ta chỉ thổi sáo cho những người lao động nghe thôi. Còn ngươi là thứ gì mà lớn tiếng bắt được ta thổi?.

Tên lãnh chúa tức giận, hầm hầm thét lính:

– Các ngươi đâu! Bắt tên này lại, chém đầu cho ta.

Mấy tên lính xông đến, chàng Mi bình tĩnh bảo chúng:

– Hãy khoan. Các ngươi trông kìa.

Vừa nói chàng vừa chỉ lên nóc nhà có con chim đậu. Bọn lính ngước lên nhìn theo phía tay chàng chỉ. Ngay lập tức, chàng nhanh chân chạy biến vào nhà một người dân gần đấy. Bọn lính liền đuổi theo. Chúng vào cửa này, chàng luồn ra cửa khác, miệng lại thổi lên một tiếng sáo. Đuổi mãi không bắt được chàng, bọn lính đành hậm hực bỏ đi.

Những ngày sau đó, chàng Mi vẫn tiếp tục thổi sáo cho nhân dân lao động nghe. Mọi người quyến luyến, muốn giữ chàng ở lại. Chàng ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:

– Được rồi, tôi có việc phải đi, nhưng tôi sẽ để lại cho bà con một con cò vàng. Hàng ngày, nó sẽ múa cho bà con xem.

Rồi chàng vẽ luôn lên vách hai nét thành một con cò vàng rất đẹp. Mọi người trầm tồ khen. Chàng thổi một khúc sáo từ biệt. Con cò trên vách như nghe rõ tiếng sáo gọi. Nó ngó ngoáy cái cổ dài, rung rung đôi cánh, rồi bỗng nhảy xuống trước sự ngạc nhiên và phấn khởi của mọi người.

Mọi người tự nhiên cũng lắc lư theo đôi cánh thần tiên của cò vàng và tiếng sáo trầm bổng của chàng trai. Mải vui nên không ai hay biết có hai gã tay sai của tên lãnh chúa đang len lét đứng trước cửa sổ nhìn vào.

Tất cả đang say mê ngắm nhìn cò múa thì tên chúa phong kiến nhận được tin báo. Hắn xông thẳng vào. Cò vàng thấy vậy bèn nhảy lên vách tường, trở lại hình vẽ. Tên lãnh chúa đuổi mọi người ra ngoài, rồi ra lệnh cho cò múa. Không thấy cò không động đậy, hắn liền sai lính cắt ngay bức vách đó mang về, định chiếm cò làm của riêng.

Tên lãnh chúa làm một mâm cỗ rất sang và dỗ cò:

– Ăn đi rồi múa hát cho ta xem.

Nhưng bức hình cò vẫn không động đậy. Tức giận, hắn liền lấy sơn quét lên để xóa hình vẽ. Thật kỳ lạ, sơn chưa ráo thì hình cò lại nổi lên, trông còn tươi đẹp hơn trước.

Thấy thế, hắn lại dịu giọng dỗ dành.

Lần này bước ra, nhưng không phải ăn cỗ, mà mổ thẳng vào mắt tên lãnh chúa độc ác. Hắn đau đớn, ngã gục xuống. Cò liền bước qua lưng hắn, ung dung bay ra khỏi chốn áp bức ấy, trở về với nhân dân lao động.

Còn về phần chàng Mi, từ dạo xa bà con vùng ấy đã đi rất nhiều nơi, mang tiếng sáo véo von của mình góp vui cho những người lao động. Chiều nay, chàng đang ngồi ở đầu thuyền thổi sáo cho những người chân sào nghe. Từ chân trời xa tắp, cò vàng nghe tiếng sáo, bay lại lượn trên đoàn thuyền. Chàng Mi giơ tay vẫy, cò là là bay xuống từ từ. Mọi người chân sào đều lắng nghe tiếng sáo trầm bổng và dõi theo điệu múa nhịp nhàng.

Tiếng sáo và điệu múa ấy các bạn nhỏ có nghe thấy không? Đó là tiếng sáo và điệu múa của hòa bình và tự do đấy!

Truyện cổ tích Trung Quốc Con cò vàng – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[button url=”https://truyendangian.com/truyen-co-tich/” style=”danger” target=_blank]➤ Khám phá thế giới cổ tích[/button]

[/alert]