Thơ Tình Hay Xuân Quỳnh / 2023 / Top 21 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

5 Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh / 2023

Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, được biết đến rộng rãi trong làng thơ Việt bởi bút danh Xuân Quỳnh. Nữ thi sĩ sinh năm 1942 và qua đời vào năm 1988. Xuân Quỳnh thể hiện niềm đam mê với nghệ thuật ngay từ khi còn nhỏ. Cô từng là diễn viên múa từ năm 13 tuổi. Bài thơ đầu tiên của cô được đăng báo vào năm cô 19 tuổi. Xuân Quỳnh ‘chính thức’ trở thành nhà thơ chuyên nghiệp sau khi trải qua lớp bồi dưỡng của Hội Nhà Văn Việt Nam. Đây là lớp bồi dưỡng dành cho những người viết văn trẻ, và là khoá đầu tiên của Hội (1962-1964). Dù tuổi thọ, tuổi thơ không dài, nhưng Xuân Quỳnh được tôn vinh là nữ thi sĩ hàng đầu nửa cuối thế kỷ 20.

Đọc thơ Xuân Quỳnh, độc giả sẽ có một cảm nhận rất ‘lạ’. Cảm giác như thể cô không hề ‘chế tạo’ câu chữ, ‘gượng ghép’ thành thơ. Thơ Xuân Quỳnh giống như những dòng hồi ký, kể lại những gì chính tác giả đã sống, đã trải. So với lớp thi sĩ cùng thời, nét riêng của Xuân Quỳnh đã được lột tả rõ ràng bởi chính khía cạnh nội tâm đó.

Thơ Xuân Quỳnh đầy tâm trạng cá nhân chứ không phải thứ tháp ngà phi hiện thực, tách xa đời sống. Đọc thơ của cô, độc giả cảm nhận đời sống đích thực, như chính đời sống của nữ thi hào trong giai đoạn lịch sử đó. Giai đoạn này, Việt Nam vẫn đang bị chia cắt, chiến tranh vẫn hiện diện. Sự nghèo khó, gian truân, nỗi lo toan con cái, cơm áo gạo tiền phảng phất trong mỗi vần thơ. Xuân Quỳnh – một người phụ nữ làm thơ, ngược xuôi trên mọi ngả đường bom đạn.

Thời kỳ đó, rất nhiều bài thơ mang hơi hướng phản ánh sự kiện chính trị, xã hội. Một số nhà thơ đưa tâm trạng chung của xã hội vào thơ, chứ không hẳn là cảm xúc của bản thân. Xu hướng ‘vui buồn của thi sĩ hòa trong buồn vui chung của công dân’ dễ dàng được tìm thấy. Nhưng thơ Xuân Quỳnh thì hoàn toàn khác. Thơ của cô là vần thơ tâm trạng mang đúng chất Xuân Quỳnh. Tâm trạng đó nảy sinh từ đời sống của chính cô, từ hoàn cảnh của riêng cô chứ không phải ai khác.

Thơ Xuân Quỳnh khác lắm. Có bài thơ về chiến tranh, viết trên đường 20, nhưng lại mang nỗi lòng của cô gái đang yêu. Có bài thơ lại tràn đầy chi tiết hiện thực, giống như một ký sự. Nhưng đó không phải một ký sự về Hà Nội những ngày chống Mỹ, mà lại là những dòng thơ thấm đẫm nỗi lòng riêng của Xuân Quỳnh. Vần thơ viết ra theo dòng cảm xúc của cô gái, đã tạo nên một mạch trữ tình. Mạch trữ tình đó lại vô thức xâu chuỗi các chi tiết rời rạc của ngày thường, tổ chức nó thành kết cấu độc đáo của bài thơ.

Tinh tế, sâu sắc, đậm tình ý nhưng lẩn khuất phía sau những vần thơ Xuân Quỳnh lại là tư tưởng nhân văn, triết luận (Cơn mưa không phải của mình, Đồi đá ong và cây bạch đàn, Chuyện cổ tích về loài người, Những người mẹ không có lỗi…). Đó không phải những triết lý tư biện, viễn vọng, ‘vô phương ứng dụng’. Đó là những tâm tư đúc kết từ đời thực, đầy tính thực tiễn, giúp ích thật sự cho độc giả trên khía cạnh nhận thức và ứng xử trong cuộc đời.

Sự tinh tế trong quan sát có lẽ chính là khả năng thiên bẩm của Xuân Quỳnh. Cô quan sát không chỉ bằng thị giác, mà bằng tất cả giác quan và phong phú trong liên tưởng. Những chi tiết vốn gần gũi bỗng trở nên mới lạ, tạo ý vị đậm đà cho câu thơ.

Một màu cỏ mùa xuân:

“Cỏ bờ đê rất lạ Xanh như là chiêm bao…” “Mưa trên cọ bàng hoàng rồi vụt tạnh…”

Hay tiếng mưa trên lá cọ:

Cũng có thể vì có tài quan sát mà ở một số bài Xuân Quỳnh ham tả, ham kể. Kể có duyên nhưng vẫn làm loãng chất thơ. Những bài thơ dài của Xuân Quỳnh thường dài vì quá dày chi tiết.

Một số tác phẩm tiêu biểu trong sự nghiệp của Xuân Quỳnh

Truyện: – Bến tàu trong thành phố, NXB Kim Đồng, 1984 – Vẫn có ông trăng khác (tập truyện ngắn), NXB Kim Đồng, 1988 – Bao giờ con lớn (truyện tranh), NXB Kim Đồng, 1975 – Mùa xuân trên cánh đồng, NXB Kim Đồng, 1981 – Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005

Thơ: – Gió Lào cát trắng, NXB Văn học, 1974 – Hoa dọc chiến hào, NXB Văn học, 1968 – Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984 – Lời ru trên mặt đất, NXB Tác phẩm mới, 1978 – Sân ga chiều em đi, NXB Văn học, 1984 – Truyện Lưu, Nguyễn (truyện thơ), NXB Kim đồng, 1983 – Thơ viết tặng anh Tp. Hồ Chí Minh, Văn nghệ Tp. Hồ Chí Minh, 1988

Dịch: – Bố ơi, bố làm con sợ đi (truyện tranh, t/g: Tamara Đăngblông), NXB Kim Đồng, 1989

5 bài thơ hay nhất của nhà thơ Xuân Quỳnh

(Biển Diêm Điền, 29-12-1967)

1. Sóng

2. Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển:

Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió”

3. Tự hát

4. Thơ tình cuối mùa thu

chúng tôi

5. Chuyện cổ tích về loài người

Phân Tích Bài Thơ “Sóng” Của Xuân Quỳnh Hay Nhất / 2023

Phân tích bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh hay nhất

Viết ngày 29-12-1967 trong chuyến đi thực tế ở vùng biển diêm điền (thái bình). “sóng” là bài thơ đặc sắc viết về tình yêu, rất tiêu biểu cho phong cách thơ Xuân Quỳnh.

-In lần đầu trong tập “hoa dọc chiến hào” (1968)

-Chủ đề: ca ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu với tất cả sự dịu dàng, đằm thắm, thết tha, sôi nổi và chung thuỷ.

    Ý nghĩa nhan đề

    –   Hình ảnh có thực trong thế giới tự nhiên, sống động, gợi cảm.

    –   Hình tượng nghệ thuật độc đáo, xuyên suốt bài thơ, mang tính ẩn dụ để diễn đạt tình yêu của người phụ nữ.

    Cảm nhận văn bản

    Nét đẹp hình tượng sóng

    Sóng là gương mặt, là nhịp thở, là mạch đập con tim của biển cả. Sóng hiền hòa dịu êm nhưng có lúc phong ba dữ dội. Sóng cứ vỗ vào bờ triền miên như nỗi nhớ tình yêu không bao giờ tắt. Xuân Quỳnh đã tìm thấy ở sóng một yù nghĩa ẩn dụ cho tình yêu mãnh liệt. Hay nói khác đi Xuân Quỳnh đã lấy sóng biển để biểu lộ sóng tình của người con gái đang yêu.

      Hình tượng sóng được lặp lại nhiều lần trong bài

      Toàn bộ bài thơ, sóng được lặp đi lặp lại hơn mười lần, với những vị trí khác nhau: đầu, giữa hay cuối câu, với mục đích tái hiện lại những vẻ đẹp khác nhau, những trạng thái khác nhau của sóng, và những đối cực của nó: “dữ dội – dịu êm”, “ồn ào – lặng lẽ”, “sóng ngày xưa – sóng ngày sau”, “sóng ở dưới lòng sâu – sóng ở trên mặt nước”… Sóng được soi chiếu ở nhiều góc độ làm cho sóng mang vẻ đẹp phong phú, đa dạng, vừa thực vừa ảo.

      Cùng song song tồn tại với hình tượng “sóng” là “em”, hai hình tượng này soi rọi vào nhau trong biển lớn của tình yêu. Vì vậy thật khó phân biệt, đâu là trăn trở của “sóng”, đâu là nhịp đập trái tim “em”.

        Đặc tính của sóng cũng là của người con gái đang yêu (khổ 1, 2, 3)

        “Dữ dội và dịu êm

        Ồn ào và lặng lẽ”

        Xuân Quỳnh đã khám phá ra hai mặt đối lập nhau của sóng và khéo léo liên kết những mặt đối lập ấy bằng hai từ “và” cùng bốn tính từ liên tiếp “dữ dội, dịu êm, ồn ào, lặng lẽ”, làm cho câu thơ trở nên gợi hình. Sóng ngoài đại dương rất dữ dội, cuồng nộ nhưng khi hôn lên bờ cát trắng thì thật êm dịu. Sóng ngoài đại dương thật ồn ào nhưng khi vỗ bờ thật lặng lẽ. Vậy sóng mang lại hai trạng thái trái ngược nhau: “dữ dội – dịu êm”, “ồn ào – lặng lẽ”. Trạng thái dđối lập của sóng cũng như muôn vạn trạng thái khác của thiên nhiên đất trời: ngày – đêm, buồn – vui, sống – chết… Từ đó giúp ta liên tưởng đến quy luật của tình yêu, tình yêu là sự dung hòa những sắc thái tình cảm tưởng chừng như đối lập nhưng lại rất thống nhất (buồn mà vui, giận mà thương, xa mà gần…). Tính khí của người con gái khi yêu cũng giống như sóng, như quy luật của tình yêu, nó mang nhiều trạng thái đối lập nhau. Vì vậy, theo nhà thơ, muốn hiểu được tình yêu của người thiếu nữ, người thanh niên phải vượt qua vẻ bề ngoài thất thường, nông nổi của người con gái (vui đó rồi buồn đó) thì sẽ khám phá được cái dịu dàng, bí ẩn của người con gái.

        “Sông không hiểu nổi mình

        Sóng tìm ra tận bể”

        Câu thơ mang hình ảnh nhân hóa “sông không hiểu nổi mình” cho nên “sóng tìm ra tận bể” như một lời khẳng định, sóng ở sông không thể là sóng lớn, muốn biết sóng lớn như thế nào thì phải ra biển, cũng giống như người con gái, khi trái tim đã biết đập “những nhịp đập không bình thường”, họ thường khát khao vượt qua cái giới hạn chật chội của gia đình để đi tìm nửa kia của đời mình. Hai tâm hồn tìm đến nhau, yêu nhau để hiểu nhau nhiều hơn và cũng là để hiểu mình. Bởi vì ta chỉ hiểu được giá trị đích thực của mình trong mặt người yêu ta. Đây là quan niệm mới của Xuân Quỳnh: yêu là tự nhận thức và vươn tới cái cao cả, là quy luật của tự nhiên và quy luật của cuộc sống, Xuân Quỳnh đã thể hiện khát vọng cháy bỏng của tình yêu nói chung và người phụ nữ nói chung.

        “Ôi! Con sóng ngày xưa

        Và ngày sau vẫn thế

        Nỗi khát vọng tình yêu

        Bồi hồi trong ngực trẻ”

        Cụm từ chỉ thời gian vĩnh hằng “ngày xưa”, “ngày sau” được kết nối với từ “và” cùng từ khẳng định “vẫn thế” nhằm kết nối thời gian, kết nối lịch sử tồn tại của sóng, cũng là lịch sử tình yêu của loài người. Sóng mãi mãi trường tồn với thời gian, cũng như con người, “nỗi khát vọng tình yêu” là nỗi khát vọng của tôi, của anh, của bạn, của thế giới loài người ai cũng đều có khát vọng yêu và được yêu. Nhưng nỗi khát vọng ấy rõ nét nhất, mãnh liệt nhất là ở tuổi trẻ “bồi hồi trong ngực trẻ”. Từ đó, ta hiểu rằng, tình yêu là điểm sáng để con người hăng say sống, chiến đấu, lao động và học tập.

          Nghĩ về sóng, về cội nguồn tình yêu (khổ 4)

          “ Trước muôn trùng sóng bể

          Em nghĩ về anh, em

          Em nghĩ về biển lớn

          Từ nơi nào sóng lên?

          Sóng bắt đầu từ gió

          Gió bắt đầu từ đâu?

          Em cũng không biết nữa

          Khi nào ta yêu nhau”

          Với cấu trúc điệp từ ngữ “em nghĩ về” và hàng loạt câu hỏi tu từ “từ nơi nào sóng lên”, “gió bắt đầu từ đâu”, “em cũng không biết nữa”, “khi nào ta yêu nhau” nhằm thể hiện sự trăn trở của người con gái khi yêu. Trước không gian rộng lớn “muôn trùng sóng bể”, người con gái băn khoăn nghĩ về sự trường tồn của đại dương, nghĩ về nguyên nhân kì diệu nào mà sóng lên. Từ sự bí ẩn của thiên nhiên, người con gái nghĩ về tình yêu của mình (về anh, về em, về thời điểm và lí do quen nhau). Khi yêu người con gái có nhu cầu tìm hiểu, phân tích và lí giải về cội nguồn tình yêu. Tâm trạng băn khoăn này từ ngàn xưa đã có trong ca dao “gió sao gió mát sau lưng – dạ sao dạ nhớ người dưng thế này” hay Xuân Diệu đã từng thốt lên “làm sao cắt nghĩa được tình yêu”. Riêng câu thơ “em cũng không biết nữa – khi nào ta yêu nhau” thể hiện sự đầu hàng, bất lực trên hành trình tìm kiếm cội nguồn tình yêu.. Tình yêu là câu chuyện của trái tim, “nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó” (Tago), chính sự bất lực của lí trí cuộc người con gái phải lắc đầu thật dễ thương “em cũng không biết nữa” “khi nào ta yêu nhau”.

          Tóm lại: hai khổ thơ trên thể hiện tâm trạng của người con gái khi yêu thường trăn trở đi tìm nguồn cội của tình yêu, nhưng không có lời giải đáp, vì tình yêu không theo quy luật của lí trí.

          Các bạn xem tiếp qua video:

          THÔNG TIN ĐĂNG KÝ XÉT TUYỂN

          Vui lòng điền đây đủ thông tin bên dưới

          *Bắt buộc

          Chia sẻ bài viết nếu bạn cảm thấy thích:

Bình Luận Về Tình Yêu Qua Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh / 2023

Xuân quỳnh là một nhà thơ nổi tiếng với rất nhiều bài thơ nhưng nổi bật nhất là bài “sóng”. Sóng là bài thơ nói về tình yêu và sóng. Đó là nhân vật em và sóng biển, hai cái này bổ trợ cho nhau tạo nên một bài thơ về tình yêu đặc sắc.

Viết về đề tài tình yêu và sóng biển nếu như Xuân Diệu đã từng viết:

“Anh không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím

Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến

Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em”. Với giọng thơ trong sáng đã được chắt lọc qua nhiều nỗi đau để rồi lại mang đến cho bài thơ với giọng điệu ngọt ngào êm dịu, một thứ tình cảm dạt dào vô bờ bến.

Bài thơ này được viết khi Xuân Quỳnh đã đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền. Trước cảnh sóng đang vỗ ào từng đợt vào bờ thì cảm xúc của Xuân Quỳnh bỗng nhiên dâng trào và rồi đã sáng tác bài thơ này. Bài thơ được in ở trong bài hoa dọc chiến hào.

Bài thơ được hiện lên với hai hình ảnh lớn đó chính là hình ảnh sóng và nhân vật em, hai hình ảnh này được đan xen bổ trợ lẫn nhau làm nên một bài thơ hay và đặc sắc.

Trước hết là chúng ta tới với hai khổ thơ đầu với hình ảnh sóng đối ngược nhau cùng với những cảm xúc rất phức tạp trong trái tim của nhân vật.

Khổ thơ thứ nhất thể hiện những đối cực của sóng với những tính từ diễn tả thực sự chính xác với những trạng thái riêng biệt hay chính đó là tâm trạng của người con gái:

Sông không hiểu nổi mình

Ở đây thì sóng xuất hiện với hai trạng thái đối lập nhau, lúc thì biển động phong ba dữ dội nhưng khi thì dịu êm hiền hòa và lặng lẽ. Với bốn tính từ được mở đầu ở bài thơ đã mang lại cho chúng ta một quy luật và tính chất sóng tự nhiên. Sóng biển vẫn ngày đêm vỗ về ở trên biển, có những lúc nó ồn ào là thế nhưng cũng có những lúc tha thiết giống như lòng mẹ. Đó chính là tình yêu dạt dào của một người con gái thủy chung son sắt khao khát có được một tình yêu thực sự. Nó không chỉ là mang lại ét sống tự nhiên mà qua đó còn muốn nói tới tính khí của những người con gái khi yêu. Đó là một người con gái khi dịu dàng đằm thắm nhưng có khi lại vô cùng bướng bỉnh. Những giận hờn vô cơ thất thường ấy dường như chẳng đáng trách chút nào bởi vì đó chỉ là thể hiện tình yêu chân thành của cô gái giành cho người mình yêu thương. Chính vì thế mà đã từng có một nhà thơ từng viết:

Người con gái khi yêu vốn dĩ đã có những mâu thuẫn đối lập trong sự thống nhất, đó chính là biểu hiện của một tình yêu chân thành. Hai câu thơ sau đã mang đầy những tâm trạng ở trong tâm hồn và tấm lòng của người con gái.

Nhà thơ Xuân quỳnh đã khéo léo để viết “bể” mà không phải là “biển” thì cũng có nguyên do của nó bởi vì bể còn ngân vang hơn còn biển chỉ là phụ âm kép. Ở đây người con gái cũng đã nhận thức được sự tầm thường và chật hẹp để có thể vượt qua mọi rào cản đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Đó chính là sự chủ động đáng khen bởi trái tim ấy luôn luôn muốn hướng tới những gì lớn lao và tìm được cho mình những tâm hồn đồng điệu. Đó là quan điểm mới mẽ của Xuân Quỳnh về tình yêu của người phụ nữ.

Sang tới khổ thứ hai thì nhà thơ đã thể hiện được hành trình tìm ra biển của sóng hay chính là hành trình tìm đến một trái tim đồng điệu của người con gái đang yêu kia.

Trước biển thì nhà thơ đã cảm nhân được sự bất diệt của những con sóng biển. Tình yêu đối với trái tim của người con gái cũng như vậy, nó luôn khao khát một tình yêu cháy nồng đầy nhiệt huyết. Bao nhiêu năm tháng thì tình yêu vẫn luôn tồn tại mãi về sau.

Với khổ ba và khổ 4 thì đó là cội nguồn của sóng biển và tình yêu:

“Trước muôn trùng sóng biển

Một câu hỏi tu từ để hỏi về sự khởi nguồn của những con sóng kia, trước muôn trùng đợt sóng xô vào bờ ấy thì nhà thơ lại chạnh lòng khi nghĩ tới tình yêu của mình. Với những câu hỏi tu tù vang lên thật sự cho chúng ta đặt ra câu hỏi sóng được bắt đầu từ đâu, là bắt đầu từ những cơn gió. Nó cũng giống như tình yêu của nhà thơ nhưng cô lại không biết được rằng khi nào thì ra yêu nhau. Nhưng đáp lại đó chính là câu em cũng không biết nữa. Phải chăng là nguồn cội của con sóng cũng giống như tình yêu không biết được nó bắt đầu từ khi nào và bao giờ.

ở khổ thơ thứ hai này chúng ta như thấy được sự thương nhớ của người con gái giành cho tình yêu của mình:

Hướng về anh – một phương

Dù đã thú nhận về sự thất bại của mình về việc truy tìm tới cội nguồn của tình yêu nhưng Xuân Quỳnh vẫn có thể phát hiện ra được những con người đang yêu đó sẽ như thế nào, và ra sao. Đó chính là sự nhớ nhung da diết khó tả và khôn nguôi. Sóng ở mặt nước hay ở vực sâu thì đêu nhớ đến bờ cũng như người con trai là bến bờ của cô gái kia.

Sự nhớ nhung đó được diễn tả thực sự là rất hay, đó là sự nhớ nhung ngày cả khi đang còn thức hay là ngủ mơ. Nói như vậy thì không có nghĩa là Xuân Quỳnh mơ mà lại thức được. Chứng tỏ rằng khi nằm mơ hình bóng của chàng trai vẫn luôn hiện lên thật đẹp. Và cách nói dù đi đâu hay ngược về đâu thì cô vẫn luôn nhớ về anh, trăm nghìn những con sóng ở ngoài đại dương vẫn vượt qua được mọi cách trở mà về với bến bờ của mình thì nỗi nhớ mong của em cũng vượt qua được những gian khó để có thể trở về bê anh.

Hai khổ thơ cuối cùng đã thể hiện sự khát vọng về tình yêu của Xuân Quỳnh:

Khổ thơ này cho chúng ta thấy được về quy luật nghiệt ngã của thời gian, của cuộc đời, dẫu cho nó dài thì cũng chỉ đến trăm năm, dài như thế nhưng mà khu tuổi xuân đi qua thì nó chẳng thể nào mà tươi đẹp được nữa. Vậy mà năm tháng đó vẫn đi qua một cách vô tình đến như vậy. Qua đây thì chúng ta có thể thấy được tạo hóa thực nghịch cảnh với khát vọng về tình yêu của con người. Cô đã ước được làm con sống để được mãi vỗ về trên những biển cả mênh mông.

Như vậy thì Xuân Quỳnh đã mang tới cho chúng ta một bài thơ hay và ý nghĩa. Qua bài thơ này ta không những là yêu thêm những con sóng biển mà còn thấu hiểu được nỗi lòng của người con gái khi đang yêu. Có lẽ Xuân Quỳnh đã mạnh dạn để thể hiện lên những quan điểm mới mẻ của mình ở trong tình yêu. Tình yêu chính là đề tài muôn thủa, nó không chỉ có giá trị ở trong thi ca mà còn ở nhiều lĩnh vực khác. Nhà thơ Xuân Quỳnh đã góp vào thơ ca một tác phẩm hết sức giá trị và giàu tính tượng hình tới như vậy.

Nguồn: Bài văn hay

Mở Bài Sóng Của Xuân Quỳnh: Top 5 Mở Bài Sóng Của Xuân Quỳnh Hay / 2023

Mở bài Sóng của Xuân Quỳnh- Tuyển chọn 5 mở bài Sóng của Xuân Quỳnh hay nhất giúp dành trọn điểm phần mở bài bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Tuyển chọn 5 mở bài Sóng của Xuân Quỳnh hay nhất

Mở bài 1

Xuân Quỳnh là một gương mặt tiêu biểu của phong trào thơ trẻ chống Mĩ. Thơ Xuân Quỳnh là một tiếng thơ trẻ trung, tươi mát, đầy nữ tính. Đặc điểm đặc sắc trong thơ tình yêu của Xuân Quỳnh là: vừa khát khao một tình yêu lí tưởng, vừa hướng tới hạnh phúc thiết thực của đời thường. Tất cả những điều ấy được thể hiện trong một hồn thơ giản dị, tự nhiên và hồn nhiên. Có thể nói, cùng với “Thuyền và biển”, “Thơ tình cuối mùa thu”, bài thơ “Sóng” đã kết tinh được tất cả những gì là sở trường nhất của hồn thơ Xuân Quỳnh.

Mở bài 2

“Sóng” được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, xuất bản năm 1968 của nữ nhà thơ tình nổi tiếng Xuân Quỳnh. Bài thơ nói về tâm trạng, tình yêu mãnh liệt của người con gái khi yêu. Hãy đến với bài thơ bằng nhạc điệu, bài thơ là âm điệu của một cõi lòng bị sóng khuấy động, đang rung lên đồng điệu đồng nhịp với sóng biển. Rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải, có một hình tượng sóng được vẽ lên bằng âm điệu, một âm điệu dập dồn, chìm nổi, miên man như hơi thở chạy suốt cả bài.

Mở bài 3

Từ ngàn xưa đến nay, tình yêu là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Nhiều người nghệ sĩ đã dùng bút lực của mình để lí giải tình yêu nhưng chẳng ai cắt nghĩa trọn vẹn hai mĩ từ ấy. Nhà thơ cổ điển Pháp từng nói: “Tình yêu là điều mà con người không thể hiểu nổi”. Đến Xuân Diệu cũng bất lực trong câu hỏi “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”, Hàn Mạc Tử cũng phải “nghe trời giải nghĩa yêu”. Nhắc đến thi ca viết về tình yêu, ta không thể không nhắc đến “Sóng” của Xuân Quỳnh. “Sóng” là nơi gửi gắm những tâm tư sâu kín, những trạng thái phức tạp tinh vi của tâm hồn người thiếu nữ khi nói về tình yêu với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

Mở bài 4

Từ ngàn xưa đến nay, tình yêu là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Nhiều người nghệ sĩ đã dùng bút lực của mình để lí giải tình yêu nhưng chẳng ai cắt nghĩa trọn vẹn hai mĩ từ ấy. Nhà thơ cổ điển Pháp từng nói: “Tình yêu là điều mà con người không thể hiểu nổi”. Đến Xuân Diệu cũng bất lực trong câu hỏi “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”, Hàn Mạc Tử cũng phải “nghe trời giải nghĩa yêu”. Nhắc đến thi ca viết về tình yêu, ta không thể không nhắc đến “Sóng” của Xuân Quỳnh. “Sóng” là nơi gửi gắm những tâm tư sâu kín, những trạng thái phức tạp tinh vi của tâm hồn người thiếu nữ khi nói về tình yêu với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

Mở bài 5

“Sóng rì rào hỏi những chuyện đã quaĐứng trước biển em trở thành bé nhỏBiển biết không… ngàn nỗi đau giằng xéKhi con thuyền chẳng cập bến tình yêu”

Vâng! Chẳng biết tự bao giờ những con sóng từ biển khơi lại vỗ dồn dập vào trái tim của mỗi người nghệ sĩ. Và cũng chẳng biết tự khi nào giữa con sóng và tình yêu lại có mối quan hệ mật thiết với nhau! Chắc có lẽ là do nét đẹp tiềm tàng của con sóng giống với vẻ đẹp bí ẩn của tình yêu nên đã làm cho các nhà văn nhà thơ phải bâng khuâng trong tư tưởng. Trong đó có Xuân Quỳnh. Xuân Quỳnh là một ” nữ hoàng thơ tình” trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Thơ của bà là tiếng nói tấm lòng của một người phụ nữ trong tình yêu: hồn nhiên, chân thành nhưng cũng giàu trắc ẩn và luôn khát khao một hạnh phúc bình dị đời thường. Và bài thơ “Sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ, bày tỏ quan điểm của tác giả về tình yêu vĩnh hằng qua hình tượng con sóng biển. Có ý kiến cho rằng……

Chúc các em thi tốt^^