Sự Tích Ông Tơ Bà Nguyệt (Nguyệt Lão)

Sự tích ông Tơ bà Nguyệt (Nguyệt lão). Truyện truyền thuyết về hôn nhân, về tình yêu đôi lứa. Nam nữ trong nhân gian sẽ đến lúc gặp nhau, kết duyên vợ chồng cho dù họ có ở bất cứ nơi đâu, địa vị cao thấp thế nào.

Sự tích ông Tơ bà Nguyệt (Nguyệt lão – ông già ngồi dưới trăng) là một truyền thuyết dân gian nói về ông Tơ, bà Nguyệt nhân vật nổi tiếng thời cổ đại Trung Hoa, là thần nắm giữ việc mai mối, hôn nhân, chủ trì nhân duyên của nam nữ chốn trần gian.

Sự tích ông Tơ bà Nguyệt (Nguyệt lão) – Truyện truyền thuyết về hôn nhân

Truyền thuyết dân gian kể lại rằng, vào thời nhà Đường, có chàng nho sĩ tên Vi Cố, học giỏi, thi phú tài danh. Một hôm du học đến Đông Đô, giữa đêm trăng sáng, chàng thơ thẩn dạo chơi bỗng nhìn thấy một cụ già râu tóc bạc phơ, ngồi nhìn vào quyển sổ to, tay se tơ đỏ. Vi Cố lấy làm lạ đến gần, hỏi:

– Chẳng hay lão trượng ở đâu đến đây mà ngồi một mình giữa đêm khuya canh vắng? Còn sách này là sách chi và tơ đỏ này, cụ se làm gì? Cụ già đáp: Ta là Nguyệt Lão, xem sổ định hôn của dân gian. Còn chỉ ta đương se là duyên của vợ chồng do tơ này buộc lại.

Vi Cố mừng rỡ, xin cụ cho biết duyên của mình. Cụ già mỉm cười nói: Số duyên của nhà ngươi là con bé 3 tuổi của mụ ăn mày, thường ăn xin ở chợ Đông Đô.

Vi Cố nghe, thở dài không nói nên lời. Cụ già biết ý, bảo: Đó là duyên trời định. Già này không thay đổi được. Mà nhà ngươi muốn tránh cũng chẳng xong.

Vi Cố buồn bã, từ giã lủi thủi đi về. Sáng hôm sau, Vi Cố ra chợ Đông Đô, quả thực trông thấy một mụ ăn mày, tay ẵm đứa bé gái 3 tuổi, xin ăn ở góc chợ. Cố bực tức, mướn một gã lưu manh đâm chết được đứa bé kia, sẽ thưởng nhiều tiền. Tên lưu manh vâng lời, cầm dao xông đến, chém một nhát vào đầu đứa bé. Mụ ăn mày hốt hoảng, ôm con chạy.

Tên lưu manh tưởng đứa bé đã chết, sợ người bắt nên bỏ trốn. Mười lăm năm sau, Vi Cố đi thi đỗ Thám Hoa. Vào triều bái yết nhà vua xong, Cố ra lễ quan Tể Tướng họ Chu vốn làm chủ khảo khoa thi, thấy quan tân khoa chưa vợ, quan Tể Tướng liền gả con gái cho. Vi Cố mừng rỡ, bái tạ. Đến khi nhập phòng, Cố nhìn thấy vợ mỹ miều, đẹp đẽ lấy làm hớn hở, vừa ý. Chợt nhìn ở sau ót có một vết thẹo, chàng lấy làm lạ hỏi. Nàng thành thật kể rõ thân thế mình vốn là con của mụ ăn mày, 15 năm về trước bị tên lưu manh ác độc, không biết có thâm thù gì lại chém nàng. May mẹ nàng nhanh chân chạy khỏi, nàng chỉ bị thương sau ót. Mẹ chết, nàng chịu cảnh bơ vơ, may Tể Tướng gặp giữa đường, vì không con nên đem về nuôi xem như máu huyết.

Nghe vợ thuật, Vi Cố thở dài, lẩm bẩm: Thật là duyên trời định!

Vi Cố vô cùng xấu hổ, cho nên càng dùng tâm đối xử thật tốt với vợ mình. Hai vợ chồng họ sống hạnh phúc đến lúc đầu bạc.

Sau này, câu chuyện của Vi Cố được truyền đến Tống thành. Từ đó về sau, câu chuyện về Nguyệt lão dần dần được lưu truyền cho đến ngày nay. Mọi người cũng tin tưởng rằng, nhân duyên giữa nam và nữ là do Nguyệt lão kết thành.

Người ta bắt đầu dựng lập tượng và chùa thờ cúng Nguyệt lão. Các chàng trai và cô gái mong muốn có mối nhân duyên tốt đều đến những ngôi chùa này để cầu phúc, hy vọng Nguyệt lão cho mình một mối nhân duyên tốt đẹp.

Ý nghĩa Sự tích ông Tơ bà Nguyệt (Nguyệt lão)

Sự tích ông Tơ bà Nguyệt (Nguyệt lão) nói về mối nhân duyên vợ chồng. Nam nữ trong nhân gian yêu nhau, đến được với nhau là nhờ nhân duyên cho dù trước đó hai người có là kẻ thù của nhau, dù là ở cách xa nhau vạn dặm.

Vậy nên trong nhân gian còn lan truyền câu ca:

“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Vô duyên đối diện bất tương phùng.”

– và những bài học ý nghĩa về tình yêu

– Sự tích Hồ Gươm – truyền thuyết về lịch sử của Hồ Gươm (Hồ Hoàn Kiếm)

– – truyện cổ tích được nhiều em yêu thích về sự thông minh nhanh trí của chú thỏ

Hình Tượng Ông Tơ Bà Nguyệt Trong Văn Hóa Dân Gian

1. Từ trong điển tích, giai thoại Trung Quốc

Việt Nam tự điển, quyển hạ của Lê Văn Đức, trang 254, phần Phụ lục Tục ngữ – Thành ngữ – điển tích ghi: Nguyệt hạ lão nhân, ông già ngồi dưới bóng trăng, tức Ông Tơ, vì tiên se duyên cho người đời.

Lý Phục đời Đường kể trong quyển Tục U Quái Lục – Định Hôn Điếm rằng: Đời nhà Đường (618 – 907) có chàng nho sĩ tên Vi Cố, học giỏi, thi phú tài danh. Một hôm du học đến Đông Đô, giữa đêm trăng sáng, chàng thơ thẩn dạo chơi bỗng nhìn thấy một cụ già râu tóc bạc phơ, ngồi nhìn vào quyển sổ to, tay se tơ đỏ. Vi Cố lấy làm lạ đến gần, hỏi:

– Chẳng hay lão trượng ở đâu đến đây mà ngồi một mình giữa đêm khuya canh vắng? Còn sách này là sách chi và tơ đỏ này, cụ se làm gì?

Cụ già đáp: Ta là Nguyệt Lão, xem sổ định hôn của dân gian. Còn chỉ ta đương se là duyên của vợ chồng do tơ này buộc lại.

Vi Cố mừng rỡ, xin cụ cho biết duyên của mình. Cụ già mỉm cười nói: Số duyên của nhà ngươi là con bé 3 tuổi của mụ ăn mày, thường ăn xin ở chợ Đông Đô.

Vi Cố nghe, thở dài không nói nên lời. Cụ già biết ý, bảo: Đó là duyên trời định. Già này không thay đổi được. Mà nhà ngươi muốn tránh cũng chẳng xong.

Vi Cố buồn bã, từ giã lủi thủi đi về. Sáng hôm sau, Vi Cố ra chợ Đông Đô, quả thực trông thấy một mụ ăn mày, tay ẵm đứa bé gái 3 tuổi, xin ăn ở góc chợ. Cố bực tức, mướn một gã lưu manh đâm chết được đứa bé kia, sẽ thưởng nhiều tiền. Tên lưu manh vâng lời, cầm dao xông đến, chém một nhát vào đầu đứa bé. Mụ ăn mày hốt hoảng, ôm con chạy.

Tên lưu manh tưởng đứa bé đã chết, sợ người bắt nên bỏ trốn. Mười lăm năm sau, Vi Cố đi thi đỗ Thám Hoa. Vào triều bái yết nhà vua xong, Cố ra lễ quan Tể Tướng họ Chu vốn làm chủ khảo khoa thi, thấy quan tân khoa chưa vợ, quan Tể Tướng liền gả con gái cho. Vi Cố mừng rỡ, bái tạ. Đến khi nhập phòng, Cố nhìn thấy vợ mỹ miều, đẹp đẽ lấy làm hớn hở, vừa ý. Chợt nhìn ở sau ót có một vết thẹo, chàng lấy làm lạ hỏi. Nàng thành thật kể rõ thân thế mình vốn là con của mụ ăn mày, 15 năm về trước bị tên lưu manh ác độc, không biết có thâm thù gì lại chém nàng. May mẹ nàng nhanh chân chạy khỏi, nàng chỉ bị thương sau ót. Mẹ chết, nàng chịu cảnh bơ vơ, may Tể Tướng gặp giữa đường, vì không con nên đem về nuôi xem như máu huyết.

Nghe vợ thuật, Vi Cố thở dài, lẩm bẩm: Thật là duyên trời định!

Một dị bản khác, theo Thần tiên truyện, thời Nguyên Hòa nhà Đường rất thái bình, có quan đại thần Chung Thôi. Quý tử của Chung Thôi là Chung Hạo văn hay chữ tốt. Chung Hạo thường theo cha đi săn bắn. Một hôm, do mãi đuổi theo con thỏ, Chung Hạo lạc vào rừng sâu, quanh co cả ngày không tìm được lối ra. Đêm xuống lạnh giữa rừng hoang, dưới ánh trăng Hạo nghe tiếng suối róc rách, chàng lần đến tìm nước uống. Chàng thấy bên bờ suối, trong hang đá, một bà lão đang ngồi se chỉ, màu chỉ đỏ thắm. Chung Hạo khẽ bước lại gần, thưa:

– Tiểu nhân đi săn, bị lạc đường xin hỏi nơi đây là đâu, sao lão bà lại ngồi một mình se chỉ đỏ?

– Đây là động tiên, ta đang ngồi se duyên cho những đôi tình yêu nhau dưới trần gian. Chỉ này là dây tơ hồng.

Ta se nhiều hay ít thì trai gái cũng theo đó mà thương yêu nhau nhiều hay ít. Ta muốn đôi trai gái nào nên vợ chồng thì ắt chúng sẽ kết duyên, không xa lìa nhau được.

– Vậy thưa lão bà có thể cho tiểu nhân biết sau này sẽ được sánh duyên cùng ai?

Lão bà đưa mắt nhìn vào bên trong động. Ở đó có một ông lão đang cúi gầm trên một cuốn sách dày cộm.

– Kìa là Ông Tơ, công tử muốn biết thì hỏi ông ấy!

Ông lão hỏi tên tuổi Chung Hạo rồi lật từng trang sách ra tra cứu:

– Sau này công tử sẽ được se duyên với Tố Lan, con gái một mụ ăn mày ở chợ Đông, gần kinh thành.

Lão ông chưa dứt lời, Chung Hạo đã đùng đùng nổi giận. Đường đường là một quí tử của quan đại thần, tài nghệ, văn hay chữ tốt khó ai bì kịp mà sau này lại kết duyên cùng vơi con gái mụ ăn mày. Tức tối, chàng quay bước đi, không một lời chào. Ông Tơ vẫn chúi đầu trong sổ bộ, Bà Nguyệt vẫn bình thản se chỉ hồng.

Chung Hạo bỏ chạy thụt mạng. May mắn, sáng sớm mai, quân lính tìm gặp. Trở về dinh, sau ngày đó, chàng đâm ra biếng ăn lười nói. Lời tiên tri của Ông Tơ ám ảnh, Chung Hạo tìm xuống chợ Đông. Vừa đến đầu chợ, đã gặp ngay một đứa bé gái chừng 9 tuổi mặt mày lem luốc, áo quần rách bươm, dắt theo một bà ăn xin mù lòa. Dò hỏi thì biết được tên của con bé là Tố Lan, Chung Hạo thất kinh, bỏ chạy. Trở về nhà, Hạo quyết cải mệnh trời để không phải làm chồng một con bé ăn mày bẩn thỉu.

Một buổi sáng Chung Hạo lại tìm xuống chợ, ném đã vỡ đầu cô bé ăn xin nọ. Thời gian sau, mọi người cho biết con bé bị thương tích quá nặng, e không sống được; và bà lão mù đi đâu cũng không ai rõ.

Bảy năm sau, Chung Hạo đã nên danh phận. Nghe tin thiên hạ bàn tán ở huyện Trúc Giang có con gái quan Thái úy nổi danh là một giai nhân sắc nước hương trời, tên là Thảo Nương. Vương Tôn công tử gần xa, ngày đêm đến cầu thân, nhưng chưa ai được kén chọn. Chung Hạo tìm đến, thuê một phòng trọ trước phủ đường. Mới một lần tình cờ nhìn thấy Thảo Nương, Chung Hạo xao động. Chàng vội quay trở về nhà, xin phụ thân tính đường mai mối. Hai gia đình là môn đăng hộ đối, nên việc kết hôn sớm viên thành. Đôi uyên ương nên vợ chồng yêu nhau thắm thiết.

Một hôm, Chung Hạo âu yếm gội đầu cho Thảo Nương. Thấy vợ mình có một cái thẹo lớn đàng sau gáy, chàng hỏi nguyên nhân. Và nàng kể:

– Nguyên, thiếp là con một bà ăn mày mù ở chợ Đông. Lúc nhỏ, một hôm đang dắt mẹ đi ăn xin, không hiểu sao lại có một kẻ xấu cầm đá ném vào đầu. thiếp, thương tích nặng, tưởng đã lìa đời, may nhờ bà con tận tình cứu chữa. Sau đó, được quan Thái úy có lòng từ tâm, lại hiếm muộn , nên đem hai mẹ con thiếp về nuôi dưỡng. Thiếp được nghĩa phụ dạy dỗ, cho ăn học. Mẹ thiếp qua đời. Thiếp được giúp việc bút nghiên cho nghĩa phụ nơi công đường, đã rất nhiều đám đến dạm hỏi, nhưng đều bị từ chối. Lạ thay, bên nhà chàng vừa ngỏ, thì dưỡng phụ bằng lòng ngay. Chúng ta đẹp duyên ngày nay chắc là có nợ có duyên, …

– Không, Thảo Nương nàng ơi, nếu là định mệnh thì nàng phải là …Tố Lan.

Tố Lan là tên của thiếp lúc còn bé. Sau khi được đưa về dinh, nghĩa phụ đã đổi tên này. Bấy giờ, Hạo mới biết Ông Tơ đã se duyên thì không thể khác được, chàng nhìn Tố Lan và khẽ ngâm:

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng

Nguyên thuỷ, cuộc hôn lễ nào cũng có nghi thức cột chỉ đỏ, nhưng đến đời Tống lại biến thành đội khăn đỏ. Trong hôn lễ, cặp dâu rễ đội chung chiếc khăn đỏ đi vào phòng tân hôn. Tập tục này hàm ý nói: Đồng tâm tương kết, bạch thủ giai lão (đồng tâm kết hợp nhau, đến lúc già đầu bạc). Hiện nay, ở một vài địa phương ở Trung Quốc vẫn còn duy trì tập tục này.

Tương truyền, ngày rằm tháng tám âm lịch là ngày sinh nhật của Nguyệt Hạ Lão Nhân. Vào ngày ấy, có rất nhiều trai đơn gái chiếc đến Miếu Thờ của Nguyệt Lão để cầu cho được mối lương duyên. Cũng có rất nhiều người được thỏa nguyện nên mang “bánh mừng”, “đường mừng” đến cúng tế, trả lễ.

Từ hình tượng Ông già dưới trăng có thành ngữ Nguyệt Hạ Lão Nhân, còn Nguyệt Lão, là cách nói tắt của thành ngữ này. Và những chữ: Tơ hồng, Chỉ hồng để chỉ việc nhân duyên vợ chồng. Những chữ Ông Tơ, Nguyệt Lão, Trăng già, … cũng do điển này mà ra.

2. Đến Ông Tơ Bà Nguyệt văn hoá dân gian

Trong các nghi thức đám cưới của người Việt xưa đều có nghi lễ tế Tơ Hồng còn gọi tế thần Tình duyên. Nguyệt lão là vị thần Tình duyên theo tích Vi Cố đời Đường (Trung Quốc) mà chúng tôi đã kể trên. Theo đúng ý nghĩa tục lệ thì tế thần Tình duyên phải tổ chức tại phòng hoa chúc vào tối tân hôn. Về sau người ta bày ra tục lệ tế thần Tình duyên tại sân nhà. Nhất Thanh trong Đất lề quê thói viết: Khi xưa tế Tơ Hồng ngay lúc sau khi đưa dâu về đến nhà, trước khi yết lễ tổ họ, lễ yết gia tiên và chào mừng ông bà cha mẹ họ hàng, ý rằng khi cô gái bước chân về đến nhà người ta là nên vợ chồng, lương duyên do ông Tơ chấp mối se lại, điều trước tiên là nghĩ đến công đức của Ông, tế lễ để ông chứng kiến việc hôn phối đã thành đồng thời tạ ơn Ông.

Sau đó, đôi trai gái vào lạy 4 lạy, 3 xá, rồi chồng lấy rượu mời vợ. Vợ bưng rượu mời chồng. Uống xong, cả hai lấy hai cái chén úp lại, gọi là giao bôi hợp cẩn.

2.2. Ông Tơ Bà Nguyệt trong triết lý âm dương

Trong công trình “Tìm về bản sắc vắn hoá Việt Nam”, Trần Ngọc Thêm cho rằng: Ở Việt Nam mọi thứ thường đi đôi theo nguyên tắc âm dương hài hoá Ông đồng bà cốt, đồng Cô đồng Cậu, đồng Đức Ông, đồng Đức Bà (…), ngay cả khái niệm vay mượn đơn độc, khi nhập vào Việt Nam cũng được nhân đôi thành cặp: ở Trung Hoa, thần mai mối là một “ông Tơ Hồng”, thì vào Việt Nam biến thành “Ông Tơ Bà Nguyệt” (trang 112).

2.3. Hình tượng Ông Tơ Bà Nguyệt trong ca dao

Lẽ tất nhiên, là hình tượng Ông Tơ Bà Nguyệt, Nguyệt Lão, Tơ Hồng gắn liền với tình yêu, hôn nhân và nỗi lòng khát khao giao hoà của tuổi trẻ. Nó biểu hiện đầy đủ những cung bậc tình yêu.

Mới quen nhau, ướm lời, hỏi thử để giao tình, họ mượn hình tượng Ông Tơ Bà Nguyệt “nói chuyện đò đưa”:

Ông Tơ đành vấn Bà Nguyệt đành vương

Phụ mẫu đành gả, hỏi nàng thương không nàng?

Cô gái đáp lại cũng không kém phần sắc sảo:

Vì Ông Tơ Nguyệt đã khuyên lấy chàng

Từ đó, chàng trai chủ động hơn:

Nhờ Ông Tơ Bà Nguyệt kết vợ chồng trăm năm

Hay pha đôi chút hài hước, lém lĩnh, bịa mà như thật:

Ông Tơ Hồng nói nhỏ anh nghe

Để xong mùa cấy ổng sẽ se cho hai đứa mình

Phần cô gái thì mộng cho đến ngày nào đó có được “nửa kia” như tâm nguyện, rồi sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường cho tròn bổn phận:

Hai là ông Bát, ông Đô cũng vừa

Giả tên Bà Nguyệt, Ông Tơ

Sớm đi cầu Thước, tối mơ mộng Hùng

Theo quan niệm dân gian, hôn nhân tốt đẹp không thể thiếu được bàn tay se dây của Nguyệt Lão:

Sớm cùng phận đẹp duyên ưa

Ông Tơ Bà Nguyệt dắt đưa nên gần

Nó đã như duyên số từ kiếp trước, giống như tích đẹp thuở nào:

Thương sao thấy mặt thương liền

Cũng như Ông Tơ Bà Nguyệt nối duyên mình thuở xưa

Yêu nhau, ai chẳng muốn mãi mãi ở bên nhau:

Ông Tơ chỉ quyết se mình với ta

Cũng có khi dân gian dí dỏm chuyện “vái van”. Nhưng điều quan trọng nhất theo họ là mong muốn “tơ duyên” được bền chặt trong bất cứ cảnh ngộ khó khăn nào, thế thôi:

Vái Ông Tơ một chầu bánh tráng

Vái Bà Nguyệt một tán đường đinh

Đôi ta gá nghĩa chung tình

Dầu ăn cơm quán ngủ đình cũng ưng

Trong tình yêu lứa đôi, lời thề nguyền chung thuỷ là một cung bậc đầy thú vị và dường như không thể thiếu. Ngoài lời minh sơn hải thệ, hình tượng Ông Tơ Bà Nguyệt nhiều lúc cũng phải “có mặt” để chứng giám:

Lời nguyền chứng cớ có Ông Tơ Hồng

Thác thời mới dứt, sống không bỏ chàng

Ai nói chi chàng chớ có nghe

Ông Tơ Bà Nguyệt đã se ta rồi

Đến chừng dang dỡ, có trăm nghìn lý do khiến duyên nợ không thành, khi ấy, Ông Tơ, Bà Nguyệt phải chịu một phần trách nhiệm.

Có khi do tình cảm chủ quan của người trong cuộc:

Kìa khóm trúc nọ khóm mai

Ông Tơ Bà Nguyệt se hoài chẳng thương

Em không trách ông Tơ không phiền Bà Nguyệt

Trách phận mình sao thiệt long đong

Có khi do Ông Tơ chậm tay để lỗi … thời gian:

Lênh đênh bèo nổi mây trôi một thì

Ba năm chẳng xứng duyên hài

Nằm lăn xuống bệ lạy dài Ông Tơ

+ Trách Ông Tơ cùng Bà Nguyệt Lão

Se dây vào lại đảo dây ra

+ Vợ chồng cũng muốn vợ chồng đời

Trách Ông Tơ Bà Nguyệt se rời mối dây

+ Trách Ông Tơ ra tay hờ hững

Lúc se dây sao chẳng lựa ngày

Trước sao se mối tơ này làm chi

Cùng cấp độ ấy, nguyên nhân để hai người yêu nhau không được sống trọn đời bên nhau là bởi … Ông Tơ “lừa lọc”:

Ông Tơ Bà Nguyệt khéo lừa đôi ta

Người trong cuộc tìm gọi Ông Tơ để chất vấn:

Phải gặp Ông Tơ hỏi sơ cho biết

Gặp Bà Nguyệt gạn thiệt cho rành

Nợ duyên sớm hết cho đành dạ con

Tình nồng, nhưng duyên không thắm, đành phải hỏi Trời cao, hỏi mà như tự trả lời vậy:

Bực mình lên tận thiên cung

Đem Ông Nguyệt Lão xuống hỏi thăm vài lời

Nỡ lòng trêu ghẹo chi tôi,

Lênh đênh bèo nổi mây trôi một thì

Trong cuộc sống, không phải việc gì cũng như ý, nói chi là chuyện hoà hợp giữa hai tâm hồn. Chúng ta hãy nghe lời tự than, tự trách, trách mình nhiều, nhưng cũng trách cả tình cảnh éo le, chẳng được ai đoái hoài, thương cảm:

Lên cậy Ông Tơ, Ông Tơ bận cuốc đất đào đá;

Về nhờ Bà Nguyệt, Bà Nguyệt mắc chiếc má (mạ) cấy ruộng bến đình;

Không có ai vô se dây chắp mối cho hai đứa mình thành đôi

Gặp cảnh đồng sàng dị mộng, trái nợ, lỡ duyên, không biết trách ai, thôi thì … trách người se duyên:

Rồi đây ta trách kiện Ông Tơ

Nơi thương không vấn, vấn vơ nơi nào.

Ông Tơ chết tiệt, Bà Nguyệt chết toi

Se sao lẫn lộn, se tôi lấy nàng

Uất ức, đau đớn, không còn “lạy van”, “trách móc” nữa, người trong cuộc đã ra tay:

Muốn chôn Bà Nguyệt, muốn vùi Ông Tơ

Giận người làm mối vẩn vơ

Duyên tôi đã lỗi Ông Tơ lại lầm

Bắt tay Ông Tơ mà bơ mà bớp.

Bắt lấy Bà Nguyệt mà cột cội cau;

Cứ se khắp thiên hạ đâu đâu,

Bỏ hai đứa mình lận đận, ruột héo gan xàu không se.

Quá đau đơn, quyết phải hành động:

Bắt Ông Tơ mà đánh ba hèo,

Duyên người se cả, phận em đói nghèo không se.

Lí do bị “đánh ba hèo” là vì Ông Tơ không chịu se duyên cho cô gái đói nghèo. Trong lúc những người khác (không đói nghèo như cô ta), thì ông se rất tốt.

Nguyên nhân đánh Ông Tơ vì se duyên muộn hoặc không se mà chưa rõ vì đâu, xem ra không hợp lí bằng thái độ coi khinh người nghèo đói trong xã hội vốn chuộng cảnh “môn đăng hộ đối” trong hôn nhân. Đó là điều người thấp cổ bé miệng muốn thốt lên để … liệu trời cao có thấu chăng?

Bắt Ông Tơ mà cho ba đấm,

Bắt Bà Nguyệt đánh bốn mươi chín cái hèo;

Sự “trừng phạt” dành cho “Nguyệt lão” cũng được biện luận đầy đủ, song dường như đối tượng hướng đến không phải chỉ một mình người làm mối mai, mà nó hướng đến nhiều người khác nữa:

Hỏi thăm Bà Nguyệt có nhà hay không

Thế gian chuộng của, chuộng công,

Nào ai có chuộng người không bao giờ

Ông Tơ ông buộc ông Trời biểu không

Những câu ca vừa nêu là cảnh ngộ của phận “gái nhà nghèo”, thì đây là cảnh ngộ của một chàng trai độc thân, cũng chẳng phải giàu sang, quyền quý, Ông Tơ Bà Nguyệt bị đem ra hài tội :

Bắt Ông Tơ đánh sơ vài chục,

Bắt Bà Nguyệt nếm mấy mươi hèo.

Người ta năm bảy vợ theo,

Còn tôi đơn chiếc như mèo cụt đuôi!

Nguyền rửa để hả dạ hả lòng, duyên phận lỡ làng, biết làm sao hơn được!

Ông Tơ chết tiệt Bà Nguyệt chết trùng tang

Ông thầy bói chết giữa đàng

Anh với em cách xã lạ làng

Muốn trao nhân nghĩa ngỡ ngàng khó trao

Tại cha mẹ đứt đường Tơ Nguyệt

Khuyên em đừng trực tiết uống công

Cuối cùng, họ phủ nhận luôn vai trò của “thần Tình yêu”:

Trăm năm trăm tuổi trăm chồng

Đẹp duyên thì lấy chẳng ông Tơ Hồng nào se!

Ông Tơ Bà Nguyệt là một hình tượng độc đáo trong tín ngưỡng của người bình dân. Từ trong điển tích của văn học cổ điển Trung Quốc, hình tượng ấy đã đi vào đời sống tâm hồn của người dân Việt vừa trở nên gần gũi thân thiết qua những vần ca dao với tất cả những cấp độ của tình yêu lứa đôi, vừa trở thành một phong tục truyền từ đời này sang đời khác.

Dù là thần tiên (hay người bậc trên) mà làm việc chung không công bằng, phân biệt đối xử thì cũng bị hình phạt, dù đó chỉ là lời nói của người dân lao động nhưng xem ra không phải là không “sức nặng”, không có giá trị.

Từ Nguyệt Lão Hạ Nhân đến thành ngữ Ông Tơ Bà Nguyệt, vừa là sự sáng tạo trong lời ăn tiếng nói hàng ngày, độc đáo hơn nó còn gắn liền với một tín ngưỡng: triết lý âm dương hoà hợp mà chúng tôi đã dẫn ý ở trên. Vì thế, khi tiếp nhận hình tưởng này tưởng cũng không nên máy móc, cực đoan, … có thể mới thấy được hết cái hay, cái đẹp của những người gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, vậy!.

Theo http://www.vanchuongviet.org/

Câu Nói Hay Về Ông Bà

Câu nói hay về ông bà

Thơ về ông bà, những vần thơ đong đầy cảm xúc khiến bạn đọc không khỏi cảm động. Bên cạnh bố mẹ, ông bà là người yêu thương con cháu vô điều kiện. Ông bà luôn bên cạnh cháu con chăm sóc, bảo ban những điều hay, lẽ phải. Với những người cháu, tuổi thơ gắn liền với ông bà, với những câu chuyện cổ tích ý nghĩa, bài đồng dao mượt mà hay những đồng kẹo kéo, chiếc bánh đúc, bánh gói nóng hổi.

Những Bài Thơ Hay Về ông Bà Tình Cảm Và ấm áp Nhất Mọi …

dean2024.edu.vn

 › tho-hay-ve-ong-ba

23 thg 3, 2024 — 

Những bài thơ hay về ông bà tình cảm và ấm áp nhất mọi thời đại … Với những người cháu, tuổi thơ gắn liền với ông bà, với những câu chuyện cổ tích ý nghĩa, bài đồng dao mượt mà hay … Còn bà nói e dè, không dứt khoát.

 ý nghĩa nhất cuối đời còn lại …

wikicachlam.com

 › Gia Đình › Thơ hay

Những bài thơ về ông bà hay, ý nghĩa nhất sẽ làm cho các bạn thêm trân quý những người lớn … Về đây chung dệt câu thơ ân cần. … Bi bô nói nghịu theo bè …Câu nói hay về ông bà

Những câu ca dao tục ngữ về ông bà, tình cảm bà cháu, ông …

wikivui.com

 › Văn thơ › Ca dao tục ngữ

Tổng hợp những câu ca dao tục ngữ hay về tình cảm ông bà, tình cảm bà … ai cũng có tổ tiên cũng có ông bà, chính vì thế mà câu ca dao đã nói rõ lên điều ấy.

35 bài thơ về bà và ông cảnh tỉnh đạo hiếu trong bạn! – VOH

voh.com.vn

 › song-dep › 35-bai-tho-ve-ba-va-ong-can…

Chuyển đến Ngoại ơi hãy đợi con

Nói về bà ngoại với đời gian nan, … Từng câu từng chữ con nào có quên, … Mà sao con cháu vẫn không quay về,.

Những câu tục ngữ, ca dao về Ông Bà – Dr. Khỏe

drkhoe.vn

 › ✅ Câu nói hay mỗi ngày

 Xếp hạng: 4,9 · ‎156 phiếu bầu

399 câu nói hay về cha mẹ & tình cảm gia đình đáng trân …

gonhub.com

 › Những Câu Nói Hay

… bất cứ thứ gì bởi ông bà ta thường có câu “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, … Sưu tầm những câu nói hay về cha mẹ và tình cảm gia đình bằng hình ảnh ý …

Xúc động trước chùm thơ về ông bà hay, ý nghĩa, đong đầy …

www.gocbao.com

 › xuc-dong-truoc-chum-tho-ve-ong-…

12 thg 3, 2024 — 

Với những người cháu, tuổi thơ gắn liền với ông bà, với những câu … của ông bà dành cho những người cháu hay là tiếng lòng, là lời nói tri ân …

Thơ 8 Chữ Về Ông Bà

Có những bài thơ 8 chữ về ông bà nào hay nhỉ?

Có những bài thơ 8 chữ về ông bà nào hay nhỉ?

Quá trình chúng ta trưởng thành luôn có sự hiện diện của Ông,bà đó là một phần cuổi tuổi thơ,là ngày MẸ “chuyển dạ” Ông bà lo sốt hết cả ruột gan Ông chở mẹ trên chiếc xích lô vội vã hay những đêm Ông bà không ngủ vì mong cháu ở trạm y tế xã.Sự ra đời của ta là niềm hạnh phúc của cha mẹ,ông,bà.ta lớn lên từng ngày với niềm thương yêu của họ là những buổi tan trường ngồi sau xe Ông chở khắp nơi,hay thấy thế giới thật rộng lớn qua những câu chuyện của Bà.Thương yêu con cháu mong rằng con cháu luôn ở bên những năm tháng cuổi của tuổi xế chiều ,đó chính là mơ ước của người già .Hôm nay Vforum sẽ Tổng hợp các bài thơ 8 chữ về ông bà những câu chuyện đẹp xung quanh tình thương của Ông bà,con cháu.

Thơ 8 chữ về ông bà

Thơ 8 chữ về ông bà 1 :Bà ngoại

Ngày đầu tiên tôi đi thăm mộ ngoại Đứng lặng người nước mắt chảy trên môi Người mà tôi yêu kính nhất trên đời Giờ nằm đấy rã rời trong cát bụi

Cuộc đời tôi có bao nhiêu buồn tủi Có ngoại cùng chia xẻ buồn vui Ngoại của tôi, giờ tay đã buông xuôi Tôi đứng đấy ngậm ngùi trong thương tiếc

Ngày hôm nay tôi về thăm đất Việt Sau bao ngày biền biệt kiếp tha hương Nhớ ngày nao khi cất bước lên đường Tôi đã nguyện sẽ tìm đường trở lại

Đã bao năm cuộc đời tôi khắc khoải Cánh nhạn buồn…tin báo…ngoại ra đi Cuộc đời ơi cho tôi được những gì Khi ngoại đã ra đi và đi mãi

Cả cuộc đời tôi còn xin nhớ mãi Những tháng ngày đã có ngoại bên tôi Nói gì đây tất cả đã muộn rồi Tôi bất hiếu thấy tâm mình tội lỗi

Tôi đau khổ ngậm ngùi và bối rối Ôi chao buồn khi nói tiếng chia phôi Chẳng bao giờ ngoại trở lại bên tôi Cho tôi nói những lời yêu thương nhất

Ngoại của tôi sống một đời cơ cực Tháng năm dài khi đã mất tình thân Đã cô đơn trong nhung nhớ bâng khuâng Vì cũng đã một lần xa quê mẹ

Ngoại của tôi đã bao lần nói khẽ Rất nhớ nhà với bao kẻ thân thương Bởi Bắc Nam đang ngăn cách đôi đường Tình thân thuộc đành dặm trường thương nhớ

Ngoại của tôi đã bao lần than thở Biết làm sao để giúp đỡ anh nghèo Bởi vì mình cũng “bụng đói mõm treo” Và cuộc sống còn đang theo thời thế

Ngoại yêu tôi vẫn luôn thầm rơi lệ Cô đơn nhiều nhưng không thể nói ra Giờ đây tôi cũng một kiếp xa nhà Tìm về ngoại, nhưng ngoại đà đi mãi. Ân tình xưa tôi vẫn còn thiếu ngoại Như mộ buồn đang khắc khoải niềm đau Ngoại của tôi giờ đang ở phương nào Cho tôi đến cùng tìm vào dĩ vãng

Cho tôi đến tìm vui buồn năm tháng Để vơi sầu gom những mảnh tim tan Giấc mộng thơ, chợt nhớ vẫn bàng hoàng Cầu nguyện ngoại ở Thiên Đàng an nghỉ.

Thời gian trôi qua những đứa bé sẽ lớn lên những ai với mái tóc phai màu rồi cũng ôm đau và đi mất .thế mới thấy cuộc sống thật nghiệt ngã phải chăng ai yêu thương ta một thời cũng sẽ sang bên kia bầu trời .Bài thơ với nỗi lòng của con cháu thương cho ông bà một thời cơ cực đến khi sung túc con cháu muốn chăm lo thì ngoại đã chẳng còn thời gian nữa mà đi mất

Thơ 8 chữ về ông bà 2 :Thơ kính nể ngày ngoại qua đời

Đến ngày này ngày ngoại đã ra đi suối vàng xa tận cuối thế gian kia cám ơn ngoại từng nuôi sinh dưỡng dạy đến ngày bỏ con cháu ngoại ra đi

Chúc ngoại đến suối vàng tận bên kia linh hồn thiêng đừng quên quên đường về viếng thăm con thăm cháu còn ghi nhớ lòng thấy buồn thấy tiếc ngoại ra đi

Ngoại đừng buồn bỏ đi một mình xa con chaú đây giọt lệ phủ tràn mi ai lo lắng cho ngoại một mình đó nhang nếm mâm con cháu kính tặng chia

Ngoại đừng quên ngày rằm ngoại phải về nén nhang mời nhang cúng chúng con chờ ngoại đừng quên đường về viếng thăm ấy con cháu nhớ tháng ngày ngoại ra đi Đến ngày này ngày ngoại đã ra đi suối vàng xa tận cuối thế gian kia cám ơn ngoại từng nuôi sinh dưỡng dạy đến ngày bỏ con cháu ngoại ra đi

Chúc ngoại đến suối vàng tận bên kia linh hồn thiêng đừng quên quên đường về viếng thăm con thăm cháu còn ghi nhớ lòng thấy buồn thấy tiếc ngoại ra đi

Ngoại đừng buồn bỏ đi một mình xa con chaú đây giọt lệ phủ tràn mi ai lo lắng cho ngoại một mình đó nhang nếm mâm con cháu kính tặng chia

Ngoại đừng quên ngày rằm ngoại phải về nén nhang mời nhang cúng chúng con chờ ngoại đừng quên đường về viếng thăm ấy con cháu nhớ tháng ngày ngoại ra đi

Bài thơ như một lời nhắn nhủ với Ông bà trước lúc đi xa ,rằng nhưng công ơn dưỡng dục những kỷ niệm tưởng như vẫn còn những vẫn không tin rằng ngoại đã ra đi dẫu biết ai rồi cũng phải già yếu ốm đau rồi đi mãi nhưng lòng vẫn mâng một nỗi đau mất mát ,mất người thân.

Thơ 8 chữ về ông bà 3 :Ngoại ơi

Có những lúc vô tình kêu tiếng ngoại Thoáng mơ hồ, hờ hững chút hơi bay Ngậm ngùi ôm nỗi nhớ lại đong đầy Bao năm rồi, có bao giờ gọi ngoại?

Đã bao phen trăng khuyết, lấp, trăng đầy Qua mấy lượt hoa vàng, nhìn, hoa rụng Hình bóng ngoại mỗi ngày một lùi xa Đường còn lại, con mãi không còn ngoại

Ngoại đã về, con vẫn còn ở lại Thân trôi lăn giữa dòng đời tuôn chảy Giữa cuồn cuộn có bao giờ dừng lại Phút bùi ngùi để nhớ ngoại ngày xưa?

Tháng ngày dài vùi lấp nỗi đau thương Đây hình ảnh, hãy chôn vào tâm tưởng Dáng đứng ngồi, thì thôi, không mường tượng Đâu đó còn vương đọng, vẫn nhớ thương!

Hoa năm ấy, ngoại trồng, trăm cánh đỏ Tiếng rao trưa, vọng lại, ngoại thường mua Chăn sờn góc, ba năm, trên giường bệnh Mớ tóc còn, ngoại xuống, một chiều mưa

Nhớ một đêm, đường phố, đón giao thừa Bên giường, nghe ngoại kể, chuyện nắng mưa Trời đất chuyển, chỉ mình con với ngoại Nguyện Phật Trời, con sợ, buổi tiễn đưa.

Mấy chục năm dày dạn với gió sương Chợt dừng chân khi đã cuối đoạn đường Lòng xót thương, đâu muốn lìa con cháu Nhưng con ôi, duyên mệnh chẳng còn vương!

Trong ngủ thức, ngọn đèn lay lắt cạn Hơi dập dồn, ứa gạn tiếng cháu con Theo cơn mê về trọn quãng đường trần Tình chan chứa mỗi mảnh hồn sót lại

Đêm chia ly, ngoại nhìn, nhưng không nói Ánh mắt còn, lướt trọn cả không gian Phố phường khuya, ủ dột ánh đèn vàng Đang lặng thinh, gió trở mình xào xạc

Mắt môi đó, bao năm, còn vang vọng Giọng nói cười, bỗng chốc, hóa hư không Hồn một bước qua xác thân bỏ lại Xe lăn dài, tê tái, đoạn đường đông

Một tiếng đùng, run rẩy đến thịt xương Đêm năm canh, quạnh quẽ, lệ bên tường Khoảng xanh ngát, mây ngàn nay khép lại Từng ngày qua, sẽ gặp ở vô thường

Linh trầm đem hơi ấm, lặng vào đêm Thinh không điểm đốm đỏ, xóm lên đèn Mênh mang trong giấc, đọng, hình qua mộng Trên bước đường, dường bóng ngoại gần bên

Có phải ngoại về đây theo làn gió Tiếng thì thầm như hơi thở cỏ cây Mái tóc sương hòa lẫn với khói mây Ánh hiền từ tỏa ngàn sao lấp lánh?

Trông người ta tuổi đến tám chín mươi Trách mệnh trời cho tim con xót tủi Niềm thương đó, suốt đời luôn ấp ủ Mỗi lần nhớ lòng lại mủi buồn thôi

Như số cát biết làm sao đếm hết Làn gió kia sẽ ngừng thổi bao giờ Bầu trời xanh có khi nào giới hạn? Vạn khí lành tràn ngập cả không gian

Nỗi nhớ thương đọng lại với thời gian Bao kỷ niệm dần trôi vào dĩ vãng Hình ảnh xưa, nhạt phai theo ngày tháng Chỉ niềm đau, trọn kiếp chẳng hề tan

Những lúc buồn gương đọng bóng chiều rơi Nghe sương giăng, lặng lẽ ngước nhìn trời Xem mây gió hỏi nơi nào có ngoại Để con còn gọi tiếng ngoại ngoại ơi !

Bài thơ là nỗi nhớ thương ngoại,là một lần thèm kêu tiếng ngoại ơi là chia xa nhưng hình bóng ngoại vẫn luôn còn quanh mình ,đứa cháu cô đơn khi không có ngoại ở bên nhặt từng mảnh ký ức về ngoại ghép lại thành nỗi nhớ thương

Thơ 8 chữ về ông bà 4 :Con đã về ngoại ơi

Ba mươi Tết tôi trở về quê mẹ Mái hiên buồn, khuất lặng giữa lùm tre Ngoại già nua, đang ngồi trước sân hè Lòng hối hận như tràn nghe mặn đắng

Người đồng hương nghĩ rằng tôi may mắn Tôi thấy mình đang trĩu nặng lòng đau Ngoại của tôi vẫn hai bữa cháo rau Ta xa quá làm sao mà lo được

Tôi bỗng thấy lòng mình đang ao ước Một phép màu phân tôi được thành hai Một ở đây chăm sóc ngoại tháng ngày Một về Mỹ mà đi cày mỗi bữa

Cuộc đời tôi không là riêng tôi nữa Đã buộc rồi vào hai đứa con thơ Ngoại già nua cùng hai đức con khờ Hai thế hệ, nhưng từng giờ tha thiết

Tình thân ơi sao thật là cay nghiệt Dẫu lòng buồn nhưng chẳng biết làm sao Bước chân đi không nỡ rẻ lối nào Đường về Mỹ nghe nghẹn ngào nuối tiếc.

Trở về đây trong tình thương da diết Nhưng bây giờ nghe sao thiệt chua cay Loài người sao vẫn tranh chấp từng ngày Tôi có cố phân bày càng vô nghĩa

Tôi về đây mới nghe lòng thấm thía Để nhìn đời định nghĩa chữ thương yêu Dẫu buồn vui, tôi cũng chẳng nói nhiều Bởi tôi vẫn mang một điều bất hiếu

Mùa Xuân ơi có bao giờ mi hiểu Xuân quê nhà sao vẫn thiếu tình thương Đường về quê tuy dài cả dặm trường Mà tôi đã trọn đường về quê ngoại

Bao năm rồi lòng tôi ao ước mãi Ngày đầu xuân thăm ông ngoại kính yêu Và giờ đây tóc ngoại đã bạc nhiều Tôi thấy đấy như trăm điều trách móc

Tôi bỗng thấy như tim mình đang khóc Ngoại già rồi sao mãi nhọc nhằn luôn Ngoại già rồi sao số phận chưa buông Khiến tôi thấy lòng chùng buồn vô hạn

Tôi bỗng thấy tim mình như nứt rạn Khi cuộc đời có trăm vạn đổi thay Khi lòng tôi đang ray rức từng ngày Vì chữ hiếu, tay này không nản lòng

Người tuổi già họ luôn mong muốn con cháu luôn ở mãi bên mình để khi gần đất xa trời chẳng biết có kịp nhìn mặt con cháu nay mai,bài thơ là nỗi lòng của người cháu xa quê chiều 30 tết về thăm ông bà với ước muốn sẽ ở mãi nơi đây chăm sóc Ông bà ,nhưng những tháng ngày chẳng bình yên như thế vì cuộc sống mưu sinh mà chia xa để ki quay về Ông bà ngày càng già đi.

​Thơ 8 chữ về ông bà 5 :Mẹ sẽ đưa con về thăm quê ngoại

Mẹ sẽ đưa con về thăm quê ngoại Thăm làng quê rợp mát bóng dừa xanh Thăm những đồng lúa trải dài thẳng cánh Những con đường lũy tre làng xanh thẫm

Mẹ sẽ đưa con thăm miền đất thắm Thăm sông Tiền mát ngọt ngọn phù sa Thăm những con người ngỡ như xa lạ Nhưng cho con thấm đẫm tình người

Mẹ cho con đi buổi chợ sớm mơi Để con thấy giữa chợ đời hối hả Là những bà mẹ sớm hôm vất vả Mang trên vai gánh nặng cuộc mưu sinh

Mẹ cho con đi ngắm đồng lúa chín Ngắm những chiếc áo bạc màu mưa nắng Trên những cánh đồng lúa vàng trĩu nặng Để con quí hơn hạt gạo quê nhà

Mẹ chỉ con những ngôi nhà rất lạ Được xây lên bởi mái tranh vách lá Cố kiên cường chống chỏi trận phong ba Nhưng hơi lòng tỏa ấm khắp gian nhà

Con sẽ thấy nhiều mảnh đời nghiệt ngã Thương những cụ già áo che tơi tã Thương những đứa trẻ chân trần nức nẻ Rong trên đường bán hy vọng cho đời

Và con sẽ yêu câu hát à ơi Hoà theo gió mang điệu ru của mẹ À ơi. ….. Chứ chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê ngoại ruột đau chín chiều. …

Bài thơ là nỗi lòng người mẹ nhắn nhủ con hãy yêu thương Ông bà yêu thương quê hương nơi mẹ sinh sống bởi không có Ông bà thì sẽ không.có mẹ và bản thân con .

Thơ 8 chữ về ông bà 6 :Quê Ông bà

Đò dọc mé vàm ngã ba sông nhỏ Nghe Tân Triều ngọt lịm bưởi mười lăm Con cá vảnh quẫy đuôi đỏ trúng dầm Trái trôm rụng vỡ tan tròn năm tháng Cù lao Rùa gió ban trưa man mác Phía bờ mây ruộng mía vẫy cờ lau Con trâu già cày kéo thở phều phào Đôi cò trắng theo sau tìm giun dế Khi lên bờ chợt thấy chùm hoa khế Bông li ti tim tím phủ đầy cây Tim se thắt, tuổi trẻ lẫn đâu đây Đâu thôn nữ yêu kiều thương hoa tím Nụ cười xinh xinh tóc bím mân mê Chiếc cổ trần trắng mát dốc gò mơ Môi cắn chỉ đỏ tươi màu bưởi lựu Vườn bên kia oằn trái thương trái nhớ Con nhớ bưởi thanh, con nhớ bưởi đường Bưởi nàng da láng con thương con thầm Con thương mùi hoa bưởi dưới trăng rằm Thương cây khế ngọt, cây trâm rậm tàng Miếng đường phổi ngoại gói ràng cho mẹ Thấm yêu thương, phả hơi thở ngọt ngào Trái thanh long, bưởi ổi chín vườn sau Ươm nắng tốt, con thương hoài quê ngoại.

Về miền quê nơi có Ông bà là những ngày tháng yên bình thoải mái nếu cuộc sống này có quá bộn bề áp lực hãy tìm về vòng tay của Ông bà của chúng ta để nạp thêm năng lượng tiếp tục cố gắng

Thơ 8 chữ về ông bà 7:Mù u quê ngoại

Tôi trở về thăm miền quê sông nước Nơi một thời nuôi lớn tuổi thơ xưa Những ngày hè cùng chúng bạn ban trưa Đi hái trái mù u làm chong chóng

Thương làm sao bông mù u trắng mộng Không đậm đà hương sắc như hoa mua Con chuồn chuồn bay đậu nhánh đong đưa Buồn chi lại thở dài chao cánh mỏng

Cây mù u đứng giữa trời che bóng Lũ trẻ làng bày chuyện rước cô dâu Đám cưới nghèo họ hàng có ai đâu Lưng để trần chú rễ đi chân đất

Con ong bầu đọt mù u tìm mật Ca dao buồn còn để lại lời ru Con ong bầu thương lắm đọt mù u Không thương qua…bậu lấy chồng xứ lạ

Ngày xa quê lòng xanh màu lá mạ Này trở về tìm lại những lời ru Bóng mát xưa còn đó cây mù u Mà tuổi thơ chỉ còn là kỷ niệm

Ký ức tuổi thơ ở quê ngoại cùng đám trẻ làng quê thật vui khoảng thời gian bé bỏng giờ tìm lại nơi đâu khi quê ngoại chỉ còn trong ký ức để nhớ về.

Thơ 8 chữ về ông bà 8:Xuân quê ngoại

Tôi nhớ ngoại, nhớ một thời thơ dại, Nhớ lúc Xuân về, vòi áo mới để thay, Những chậu tắc tròn, hoa cúc hoa mai, Mâm ngũ quả, “đu đủ, xài…” dư dả. Tôi nhớ ngoại, khi đón Xuân hối hả, Sơn phết cửa nhà, quét lá, cài hoa, Mứt Tết, bánh chưng, củ kiệu, thịt gà… Thịt đông, dưa giá, bánh quà… luyên thuyên , Tôi nhớ Tết, nhớ thiệp Xuân, đôi liễn… Ngoại gầy sòng, chẵn lẻ lắc liên miên, Tôi nối đuôi theo ngoại để gom tiền… Chạy xin quýt và đào tiên về ngắm. Tôi nhớ mãi nhớ hoài và nhớ lắm, Xuân quê nhà, thời thơ ấu xa xăm… Những tình thân giờ như đã trăm năm, Không giữ trọn đành âm thầm nuối tiếc. Tôi đã xa, thật đã xa đất Việt, Trơ trọi Xuân về… da diết chào Xuân, Mai, đào đượm chưa… Xuân vẫn tần ngần, Vang tiếng pháo nhắc lòng mừng Xuân tới. Xuân vẫn đến đem bồi hồi khó nói, Vấn vương hoài chút kỷ niệm xa xôi, Ngoại đã xa, tôi đã mất hết rồi, Xuân đến vội, vương thêm sầu nhoi nhói. Xuân có đến xin an lành muôn lối, Cho ân tình ấm áp thưở nằm nôi, Hồi tưởng xa xăm, ghi khắc muôn đời. Hạnh phúc cũ cũng xin cùng Xuân tới. Hạnh phúc cũ theo gió Xuân phơi phới Chúc muôn nhà may mắn, thảnh thơi Vui khỏe, tin yêu, hy vọng sáng ngời Năm mới đến mong đời may mắn mãi.

Mỗi mùa xuân đến được ở bên Ông bà ,là những đêm phụ bà nồi bánh tét,là phụ Ông sửa sang căn nhà nhỏ là tháng ngày tuổi thơ chứng kiến Ông bà khỏe mạnh, để mai này khi Ông bà đã xa cứ mỗi mùa xuân lại thay Ông bà làm những việc quen thuộc để tưởng nhớ ông bà mãi nơi đây.

Thơ 8 chữ về ông bà 9:Ngoại kể con nghe

Con ngồi đó nghe giọng Bà nói khẻ Chín tháng trời thân Mẹ đã héo hon Lúc vừa sinh sức mòn mỏi đâu còn Luôn cạn kiệt bởi trèo non vượt suối. Con chưa lớn Mẹ ngậm ngùi nuốt tủi Bởi chồng đi…chỉ nửa buổi không về Ôm con khờ…giữa dâu bể nhiêu khê Lòng vẫn cố…chẳng hề rơi nước mắt. Phút nông nổi con chặt tình trở mặt Lòng Bà đây luôn quặn thắt từng cơn Kẻ đi ngang cũng gợn sóng căm hờn Gieo gian ác nào hơn…con đánh Mẹ. Dòng sữa kia dẫu trưa Hè nắng xé Vẫn nuôi con ngày bập bẹ còn thơ Sao giờ đây không nhớ lại hửng hờ Để Mẹ phải ngẩn ngơ quỳ xuống lạy.

‘’Cha mẹ sinh con bà ngoại nuôi trước” bởi thế công ơn dưỡng dục của ngoại tựa trời biển mọi cực khổ của mẹ ngoại sẻ chia và chứng kiến bài thơ là lời răn dạy của Ông bà cho con cháu dù thế nào cũng không được quên “Ơn nghĩa sinh thành “

Thơ 8 chữ về ông bà 10:Nhớ về ngoại

Ngoại trong con là thiêng liêng vô kể Tay ẳm tay bong có kể lể chi đâu Chiều buồn nhìn trái sầu đâu Lâu lâu nhớ ngoại ngồi sầu ở đây Rồi thì cơn gió mới lay Lướt qua thoáng nhẹ mới hay ngoại già.

Bài thơ là nỗi nhớ của cháu con khi giật mình nhận ra Ông bà đã già sẽ không còn nhiều thời gian bên Ông bà nữa luôn nhớ về công lao Ông bà chăm sóc từ tấm bé đến ngày lớn khôn.

Thơ 8 chữ về ông bà 11:Muôn đời kính yêu Ông

ngày ngoại bỏ ra đi phương trời cao nghĩa ơn đời trong lòng con cháu ấy ngày ngoại đi chúng con thấy nghẹn ngào

Biết trong lòng con cháu buồn biết bao một mình ngoại ra đi thơ thẩn đâu cầu cho ngoại đi đến suối vàng ấy linh hồn ngoại êm ấm dài canh thâu

Ngày ngoại đi con cháu tiếc biết bao bữa cơm chay từng bữa kính nể chào nhang nến mâm kính tặng ngày dỗ tới ngoại đừng quên về nghe lời kính chào

Dù ngoại đã ra đi phương trời cao vẫn trong lòng con cháu kính nể chào in trong lòng ngoại sinh nuôi dưỡng dạy in trên đời con cháu kính nể trao

Đề dòng thơ ghi xuống lời kính chàongày ngoại bỏ ra đi phương trời caonghĩa ơn đời trong lòng con cháu ấyngày ngoại đi chúng con thấy nghẹn ngàoBiết trong lòng con cháu buồn biết baomột mình ngoại ra đi thơ thẩn đâucầu cho ngoại đi đến suối vàng ấylinh hồn ngoại êm ấm dài canh thâuNgày ngoại đi con cháu tiếc biết baobữa cơm chay từng bữa kính nể chàonhang nến mâm kính tặng ngày dỗ tớingoại đừng quên về nghe lời kính chàoDù ngoại đã ra đi phương trời caovẫn trong lòng con cháu kính nể chàoin trong lòng ngoại sinh nuôi dưỡng dạyin trên đời con cháu kính nể trao

Thơ 8 chữ về ông bà 12:Ở nơi xa nhớ về

Con tiễn ngoại về bên kia thế giới Một chiều tàn thu đã chớm sang đông Dòng lệ nóng tuôn tràn trên đôi má Đau xót nghẹn ngào tim thắt từng cơn Mái đầu xanh vươn vành khăn tang trắng Ai nỡ đành lòng cướp mất ngoại đi..?..? Ngoại ơi! Ngoại ra đi khi lời ru còn dang dở Giấc ngủ đầu đời còn tiếng ngoại ầu ơ….. Cánh võng ngày thơ vẫn đung đưa từng nhịp Mà bóng ngoại già xa khuất ngàn mây Và giờ đây… Con trưởng thành lớn lên cùng năm tháng Con trở về bên mộ ngoại thân yêu Dòng chữ trên bia nhoè vì mưa nắng Ngoại vắng lâu rồi con ngỡ hôm qua Phút chạnh lòng nhớ thương người con khóc Nhưng mong ngoại mỉm cười từ thế giới bên kia…..

Thơ 8 chữ về ông bà 13:Thương gửi ông

Đề dòng thơ ghi xuống lời kính chào ngày ngoại bỏ ra đi phương trời cao nghĩa ơn đời trong lòng con cháu ấy ngày ngoại đi chúng con thấy nghẹn ngào

Biết trong lòng con cháu buồn biết bao một mình ngoại ra đi thơ thẩn đâu cầu cho ngoại đi đến suối vàng ấy linh hồn ngoại êm ấm dài canh thâu

Ngày ngoại đi con cháu tiếc biết bao bữa cơm chay từng bữa kính nể chào nhang nến mâm kính tặng ngày dỗ tới ngoại đừng quên về nghe lời kính chào

Dù ngoại đã ra đi phương trời cao vẫn trong lòng con cháu kính nể chào in trong lòng ngoại sinh nuôi dưỡng dạy in trên đời con cháu kính nể trao

Thơ 8 chữ về ông bà 14:Quê ngoại

Phía kia sông – quê ngoại tôi ở đó Cũng những cánh đồng nồng nàn hương lúa Bức tranh nhiều hoạt cảnh gợi âm thanh Thêm rộn ràng bừng lên qua màu nắng Đang vần xoay thay đổi từng ngày Như hôm nay trước thời đại mới Điện khí hóa mọc khắp mọi nơi Ruộng ta kia máy cày đứng đợi Nhà ta kìa trong ánh điện tưng bừng Thêm ròn nữa tiếng cười đàn em nhỏ Nắm tay nhau đeo cặp đến trường Dưới ánh bình minh đang chiếu dọi Nồng nàn rực sáng gọi tương lai…​

Thơ 8 chữ về ông bà 15:Về quê ngoại

Đến bây giờ con mới trở lại quê Vẫn chiếc xuồng ngày xưa đón con về Nhưng không còn tiếng nhịp chèo thuở trước

Ôi thương quá chiếc cầu ao bến nước Ngoại thường ngồi trông bầy cháu về thăm Đôi mắt buồn dõi nhìn phía xa xăm Dáng gầy guộc tóc nhuộm màu sương phủ

Vẫn còn đây bên mái hiên xưa cũ Dưới chiều tà nhạt sắc tím Ô môi Đứng lặng thầm nghiêng một bóng đơn côi Như ghi lại dáng ngày xưa của Ngoại

Vẳng đâu đây tiếng ru như vọng lại Lời ầu ơ Ngoại đã hát năm xưa Cánh võng buồn theo nhịp lắc đong đưa Chở con đến với chân trời rộng mở

Nay trở về bước chân nghe bỡ ngỡ Lòng ngậm ngùi bên mộ Ngoại chiều nay Nén hương trầm vương khóe mắt cay cay Nương làn khói gửi lời xin lỗi Ngoại

Mười lăm năm kể từ ngày Ngoại mấtĐến bây giờ con mới trở lại quêVẫn chiếc xuồng ngày xưa đón con vềNhưng không còn tiếng nhịp chèo thuở trướcÔi thương quá chiếc cầu ao bến nướcNgoại thường ngồi trông bầy cháu về thămĐôi mắt buồn dõi nhìn phía xa xămDáng gầy guộc tóc nhuộm màu sương phủVẫn còn đây bên mái hiên xưa cũDưới chiều tà nhạt sắc tím Ô môiĐứng lặng thầm nghiêng một bóng đơn côiNhư ghi lại dáng ngày xưa của NgoạiVẳng đâu đây tiếng ru như vọng lạiLời ầu ơ Ngoại đã hát năm xưaCánh võng buồn theo nhịp lắc đong đưaChở con đến với chân trời rộng mởNay trở về bước chân nghe bỡ ngỡLòng ngậm ngùi bên mộ Ngoại chiều nayNén hương trầm vương khóe mắt cay cayNương làn khói gửi lời xin lỗi Ngoại

Những Bài Thơ Hay, Ý Nghĩa Viết Về Ông Bà

Lưng còng,tóc bới, tuổi vừa bảy mươi

Cháu Ông chưa đến tuổi mười

Nhớ cây gậy chống, Ông cười gỏ con

Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn

Đầu con Ông gỏ, làm con nhớ hoài

Hôn trên chỗ gỏ, mắt cay Nội nè

Thương cho cháu Nội Ông ghê

Ba con vất vã mọi bề nghe không

Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con

Ba con cũng bỏ cả con đi rồi

Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời

Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

Tóc sương muối bạc giờ này

Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài ….!!

BÀI THƠ: NGOẠI ƠI

Tác giả: Phi Nga

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !

Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời,

Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.

Đời Ngoại như dốc núi non,

Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.

Ngoại là đồi núi ngàn trùng,

Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.

Ngoại như Biển cả mênh mông,

Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.

Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.

Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,

Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.

Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,

Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.

Cảm ơn có Ngoại trên đời,

Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.

Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,

Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

BÀI THƠ: CHÁU YÊU ÔNG

Tác giả: Oanh Nguyễn

Ông ơi! Cháu rất yêu ông!

Có ông cháu thấy trong lòng luôn vui.

Những ngày nghỉ học đi chơi

Theo ông câu cá, đi bơi sông nhà.

Nhưng sao cháu thấy thật là trẻ trung.

Cháu cùng ông hay chơi chung

Cầu lông, cờ tướng, bắn thung, đá gà…

Ông Bụt trong truyện Cổ mà cháu ưa.

Ông thường hay kể chuyện xưa

Những ngày lam lũ sớm trưa nhọc nhằn.

Tảo tần cày xới, bón phân, làm mùa.

Quê nghèo nắng sớm, chiều mưa

Ông nuôi Bố lớn, Bà vừa ra đi

Hy sinh vun đắp cho đời cháu con.

Cháu không biết lấy chi đền ơn Ông.

Cháu thường ấp ủ trong lòng

Mong sao khôn lớn nuôi Ông tuổi già.

Ông phải sống thật lâu nha!

Cháu sẽ phụng dưỡng Bố và cả Ông.

BÀI THƠ: NGOẠI ƠI

Tác giả: Bảo Châu

Ngoại ơi, mỗi sớm khi chiều

Cuộc đời con nhớ thương yêu Ngoại nhiều

Nhạt nhòa bóng Ngoại liêu xiêu

Tháng năm vất vả sớm chiều nắng mưa…

Thương con…xót mấy cho vừa

Một đàn cháu nhỏ còn chưa nên người

Đói no, ấm lạnh, Ngoại ơi

Miếng cơm nhường cháu, mặn mòi cá dưa…

Ngược xuôi bóng Ngoại, nắng trưa mưa dầm…

Tảo tần, khuya sớm âm thầm

Cháo rau nuôi cháu lớn dần yêu thương…

Dẫn con đi suốt chặng đường

Mảnh mai bóng Ngoại, trùng dương xa mờ

Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…

Tâm hương thành kính dâng Người

Một đàn cháu nhỏ nên người hôm nay !

Ngoại ơi xin hãy về đây…

Vui cùng con cháu hôm nay ơn Người !

Bâng khuâng… thoáng bóng Ngoại cười

Yêu thương cùng Mẹ trên trời tiêu dao ?

Ngỡ trong mơ… tưởng ngày nào

Ngoại cùng con cháu vui sao một nhà ?