Thơ Hay Về Nỗi Nhớ Em / Top 6 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Những Bài Thơ Hay Về Nỗi Nhớ

Sau một cuộc tình, thì nỗi nhớ, nỗi day dứt về một người đã từng yêu luôn chiếm trọn trái tim ta. Dù biết rằng phải quên đi hình bóng đó nhưng chẳng thể làm được. Những bài thơ hay về nỗi nhớ là sự trải lòng đến chân thật nhất những cảm xúc nhớ người yêu, nhớ người tình cũ…

Những vần thơ về nỗi nhớ không tên viết vội gửi đến một người đã từng yêu, là những vần thơ tình buồn da diết và sâu lắng nhất. Những câu thơ nhớ em, nhớ anh… càng đọc, càng nghẹn lòng và lòng càng thổn thức nhớ đến một người mang tên ” người yêu cũ”.

15 Bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu

Cùng đọc và cùng cảm nhận 15 bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu, càng đọc càng nhớ người yêu nhiều hơn. Có những cuộc tình dù rất yêu, nhưng chẳng thể ở bên nhau, những bài thơ nhớ người yêu là sự bày tỏ nỗi lòng nhớ về một người đã từng rất yêu.

NHỚ EM

NHỚ AI

NHỚ NGƯỜI YÊU

Biển Nỗi Nhớ Và Em

Chợt Nhớ Anh

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Em Nhớ Anh

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Hoài Nhớ Người Ơi

Lại Nhớ Em

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Mưa Và Nổi Nhớ

Nhớ

Tác giả: Hoài Nhớ – Hoài Nam

Giữa trưa hè anh cứ ngỡ là mơ Nhưng không em…đó hoàn toàn là thật Xa nhau rồi,chắc hẳn người chẳng nhớ Tấm hình xưa… người gửi tặng cho tôi.. Tôi vẫn giữ và tìm về quá khứ Em xa rồi… tôi vẫn mãi hoài thương… Hoài Nhớ. Hoài Nam

Những bài thơ hay về nỗi nhớ không tên

Có muôn vàn nỗi nhớ chưa được đặt tên, có muôn lời thơ về nỗi nhớ không tên gửi tới ai đó đang sầu, đang bi. Những bài thơ hay về nỗi nhớ không tên với bao cảm xúc, thật khó tả, thật chơi vơi.

Nỗi nhớ không tên

CHO…

LẠC LÕNG

CÓ MỘT NGƯỜI

DUYÊN-NỢ

CHỮ TÌNH

CHỜ

KHÓC ĐI EM

Top bài thơ nhớ em, nhớ anh da diết nhất

Những bài thơ nhớ em, thơ nhớ anh là những bài thơ tình gửi đến người yêu ở xa, chất chứa bao nỗi nhớ nhung tuôn trào. Anh nhớ em đến cháy bỏng, nhớ hình bóng, nhớ nụ cười, nhớ cái ôm siết chặt…

GỬI NHỚ

Thơ Cúc Họa Mi

NHỚ

MÀU CỦA NỖI NHỚ!

CÓ LÚC NÀO ANH NHỚ ĐẾN EM.

NHỚ XƯA

NHỚ AI

Thơ Phan Huy Hùng

Bỗng dưng sao lại nhớ ai Nhớ ai – ai nhớ kéo dài dài đêm Sương buông giọt lệ bên thềm Nhớ ai thềm cũng nhũn mềm như sương Ngày thì muôn sợi vấn vương Nắng đan sợi nhớ sợi thương mỗi chiều Nắng chiều hỏi được bao nhiêu Bao nhiêu cũng chẳng thấy nhiều ai ơi ? Những ai đi trọn một đời Nhớ thương , thương nhớ lấy trời mà đong Đêm nằm với chiếc giường không Ai thương … ôm gối vào lòng mà thương ?

Thơ Viết Ở Biển (Hữu Thỉnh) Và Biển, Nỗi Nhớ Và Em (Phú Quang)

Vốn trước đây không biết đến tên nhà thơ Hữu Thỉnh, vô tình mới biết ông là một nhà thơ quân đội cũng đã xuất bản một số tập thơ. có lẽ ai cũng biết bài hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” nhưng chắc chẳng mấy người biết nhạc sỹ Doãn Nho phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Hữu Thỉnh.

Chắc cũng nhiều người “phiêu” với “Biển, nỗi nhớ và em” qua giọng hát của Mỹ Linh, Trần Thu Hà, Ngọc Anh, Thu Phương,… nhưng chắc cũng ít người biết bài hát này nhạc sỹ Phú Quang phổ nhạc từ bài thơ “Thơ viết ở biển” của Hữu Thỉnh!

Thơ viết ở biển                              Hữu Thỉnh

Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến Dù sóng đã làm anh             nghiêng ngả                           vì em…

Không hiểu nhà thơ cảm nhận sự cách xa với người yêu thế nào mà lại đặt cùng với “Trăng cũng lẻ, Mặt trời cũng lẻ”. Điều mà vốn dĩ người ta hay nói “như mặt trăng với mặt trời” để nói lên sự đối nghịch?

Có lẽ anh cũng như biển, “vẫn cậy mình dài rộng”, luôn ầm ào mà không ngờ mới “vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”! Có lẽ vì thế mà anh bực tức, giận lẫy, ví anh và em như mặt trăng với mặt trời nên xa nhau cũng chẳng làm anh buồn lòng?

Thật thế, “Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn. Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím”, dù anh không muốn coi em là điều quan trọng nhất nhưng khi xa em anh thấy mình cô đơn đến xót xa!

Dù biển anh rộng lớn dường nào mà không có cánh buồm nhỏ em trên đó thì mặt biển cũng chỉ mênh mông vắng lặng. Có cánh buồm mới thấy biển sinh động, mới thấy biển không còn cô đơn.

Khi cô đơn vì xa em, dù rất mong em quay về bên anh nhưng vẫn “cậy mình dài, rộng” nên anh không cầu xin em. Mượn những con sóng, hy vọng những con sóng đưa em về nhưng càng hy vọng thì anh lại càng “nghiêng ngả vì em”!

Nhạc sỹ Phú Quang nói: “Một buổi chiều tôi ngồi giữa hoàng hôn của biển Vũng Tàu. Bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh vang trong đầu tôi và tôi bỗng thấy mình đồng điệu với tâm trạng đó. Bài hát ra đời từ đó. Chỉ có câu “Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn” tôi thương núi nên đổi lại thành “Gió âm thầm không nói, mà sao núi phải mòn” …”

Có lẽ vì đồng điệu với bài thơ nên khi phổ thành nhạc, nhạc sỹ Phú Quang đã thổi vào bài thơ một cảm xúc nhẹ nhàng, buồn nao lòng!

Bài hát: Biển nỗi nhớ và em

Nhạc: Phú Quang, Thơ: Hửu Thỉnh

Anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ. Biển vẫn thấy mình dài rộng thế, xa cánh buồn một chút đã cô đơn. Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn. Em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím. Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến. Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em.

http://nhacso.net/xem-video/bien-noi-nho-va-em.X1FRUUE=.html

Chia sẻ:

Facebook

Twitter

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Chùm Thơ Mùa Thu Buồn Hay Viết Về Nỗi Cô Đơn Và Sầu Nhớ

(iini.net) Tuyển chọn những bài hay viết về nỗi cô đơn một mình và nỗi nhớ về người yêu đang ở phương xa. Những vần thơ mùa Thu buồn thật tâm trạng dành cho người yêu thơ.

Thu đến, là lúc tiếng ve đã dần thưa vắng và cành phượng bên đường đã buông xuống hết những chùm hoa đỏ cuối cùng. Mùa Hạ oi nồng đã thu xếp hành trang nói lời giã biệt nhường chỗ cho làn gió heo may mở ngõ đón bước chân Thu.

Mùa Thu – mùa buồn nhất trong năm. Không biết tự bao giờ mà người ta đã nghĩ như vậy. Thu buồn trong cái se lạnh man mác của đất trời. Thu buồn trong làn gió heo may nhẹ vươn trên tóc rối. Thu buồn trong tiếng mưa rả rích như nỉ non, ai oán, kể lể câu chuyện tình của chàng Ngưu ả Chức vì lỡ phạm Thiên quy nên phải chịu cách ngăn hai bờ con sông Ngân. Họ phải đợi đến đêm Thất Tịch nhờ đàn quạ đen nối nhịp cầu để mỗi năm được tương ngộ một lần.

Thu buồn nên dễ dàng khơi gợi trong tâm hồn ta những hoài niệm, những tiếc thương về một mối tình dang dở. Và từ trong cái buồn của Thu mà hơn thế kỷ qua không biết có bao nhiêu ca khúc viết cho mùa Thu được khắc sâu, in đậm, sống mãi với thời gian, sống mãi trong lòng người.

Âm nhạc, cũng bắt đầu từ những vần thơ. Thơ và nhạc hòa quyện vào nhau mới tạo ra được những ca khúc tuyệt vời từ mối lương duyên kỳ diệu ấy.

Khi tôi viết lời ngõ này cũng là lúc bước chân mùa Thu đang e ấp khẽ khàng chạm vào cánh cổng thời gian. Và làn gió heo may đang len nhẹ vào góc khuất của tâm hồn, làm rung lên từng cung bậc của cảm xúc.

Hãy đến với chùm thơ MÙA THU BUỒN để cảm nhận nét đẹp tâm hồn của những thi nhân đang trải lòng cùng mùa thu đang tới bằng những cảm xúc chân thành, sâu lắng từ trái tim. Và để biết vì sao Thu buồn mà ta vẫn yêu Thu bằng tình yêu nồng nàn, say đắm!

Bao lần hẹn mùa thu anh sẽ đến. Để em chờ em đợi suốt tàn canh. Ánh trăng ngà chênh chếch lướt qua mành. Tim xao xuyến mơ hồ hình bóng nhớ.

Anh lỡ hẹn khiến tim em nức nở. Khắc khoải chờ vò võ cả mùa ngâu. Con đường tình đừng lỡ lướt qua nhau. Để day dứt trong mỏi mòn chờ đợi.

Tình rất gần mà sao xa vời vợi. Dang rộng tay chẳng nắm nổi yêu thương. Em ngược nắng tìm anh chốn vấn vương. Nơi phố thị dòng đời luôn hối hả.

Anh ở đâu giữa hoàng hôn nắng ngả. Tiếng thu về gõ cửa nỗi niềm yêu. Bụi thời gian in mái tóc xế chiều. Cuối con phố chở áng mây vần vũ.

Mong mưa ngâu rửa bụi mờ rêu phủ. Bước chân quen lại rộn rã trở về. Đừng lỗi hẹn để mưa trắng lê thê. Nẻo yêu thương vẫn hồng lên sắc tím.

Hoa bằng lăng cuối mùa hương sắc lịm. Nhờ gió chiều tìm ánh nắng bến mơ. Tìm lời hẹn trong năm tháng phủ mờ. Mùa hạnh phúc đang đến gần anh ạ.

Mùa thu ơi sao tình rơi vội vã Tháng tám về cây lá khóc tiễn nhau Con tim này sẽ hằn mãi vết đau Anh còn đó nhưng sao thành xa lạ

Thu mới chớm…tình thu thay đổi quá Một sắc vàng trên lá…sắc biệt ly Em trở về và anh sẽ ra đi Xin giữ lại chút gì anh mang tặng

Những hờn ghen…những lời cay, tiếng đắng Những giận hờn trĩu nặng khóc từng đêm Sau cuộc tình em là kẻ lặng im Đứng quét bụi nơi trái tim tan vỡ

Ngày mai hỡi khâu dùm tôi nỗi nhớ Bàn tay nào tháo gỡ mối suy tư Thôi đi đi…xin anh chớ chần chừ Cái nhìn cuối đau như ngày tận thế

Do tạo hóa hay tình là giọt lệ Để khóc đời và để tiễn nhau đi Em trở về đày đọa những dòng thi Để uống cạn biệt ly tình tháng tám.

*** Chùm thơ xem nhiều: Thơ mưa Mùa Thu (những bài thơ hay viết về những cơn mưa mùa thu với tâm trạng buồn, nhớ người yêu, hay tình thơ mưa mùa thu lãng mạn,..)

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #03NHỚ THU MÙA CUỐI ! Thơ: Phạm Thùy Dung

Chiều thu sang nắng buông lơi nhè nhẹ Gió mơn man đùa khẽ lá vàng rơi Nhìn lá bay lòng gợi nhớ bồi hồi Buồn vạn nỗi…niềm nào rơi cũng tiếc!

Mây lãng du vờn chân trời tím biếc Như hoà vào màu tím thiết tha yêu Này tôi ơi! Đừng hoài niệm những chiều Rồi khắc khoải nợ tình thu lần nữa!

Đời người thoáng như bóng câu qua cửa Mới ngày nao giờ qua nửa kiếp người Có được gì? thêm lần nữa, mấy mươi! Sao chẳng chịu buông vơi đi miền nhớ!

Một chút luyến, một chút lưu mùa vỡ Chút thế thôi cũng đủ lệ cạn dòng Thêm một lần thu chạm cửa biết không? Tim lòng hỡi! Xem thu đây, mùa cuối!

Mùa thu à, ta gửi nhớ về đâu? Thu cũng nhớ sao thu sầu mắt biếc Mối tình thơ mặn mà ôm nuối tiếc Dẫu muộn màng nhưng tha thiết thu ơi!

Một đôi câu sao chẳng nói nên lời Nhờ gió thu gửi về nơi xa ấy Chút hương thơm của một loài hoa dại Để cho lòng giăng trải chút niềm riêng

Ước mong sao ta có phép thần tiên Trong khoảnh khắc nối liền cầu ô thước Biến giấc mơ trở về trong hiện thực Cho thỏa lòng mong nhớ tự bấy lâu

Gió thu về bất chợt những giọt ngâu Giọt đợi chờ, giọt sầu thương da diết Có phải chăng thu về là tiễn biệt? Để giọt buồn neo tím biếc hồ thu…!

Em tìm anh giữa biển đời giông tố Anh nơi đâu, anh có biết hay không? Tìm người dưng mà em mắc nợ lòng Nhip con tim phập phồng xao xuyến mãi

Dẫu biết rằng yêu anh tình ngang trái Nhưng con tim vướng phải làm sao đây? Em tìm anh, tìm cả tháng năm dài Để trả nợ tình anh vài kiếp trước

Em tìm anh giữa biển đời em bước Có kịp không khi mộng ước vời xa? Hay đứng nhìn để tình anh đi qua Mùa thu tới lệ nhòa dòng suối lệ

Giọt mưa thu cứ âm thầm lặng lẽ Rót vào tim lay khẽ làm tim đau Tình yêu ơi! Anh mãi tận nơi nao? Anh có biết vì sao lòng khắc khoải?

Bước chân đi giữa trời thu, thu hỏi: “Bé tìm ai? Bé nói thu chuyển lời!” Lòng chợt buồn: “tìm anh giữa biển khơi” Anh ở đâu? Thu ơi! Thu có biết…?

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #06MÙA THU KHÔNG ANH Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nắng không về cây cỏ nhớ thương ai? Dòng sông cũng thở dài không đủ ấm Tim đớn đau thì thầm luôn gặm nhấm Lời yêu thương sâu đậm đến ngập hồn.

Rừng trải dài che bóng khuất hoàng hôn Không đủ sáng nuôi cánh đồng xanh cỏ Giữa hoang vu đàn cò phơi sương gió Như ngày đêm em vàng võ mong chờ.

Lang thang buồn bởi dang dở ước mơ Đành bẽn lẽn thẫn thờ nhìn theo suối Tiếng thác reo như ngậm ngùi ôm tủi Nén đau thương giữa cát bụi cuộc đời

Anh không về tình gởi gió mây trôi Em đứng lặng lòng bồi hồi chua chát Lá chao nghiêng lác đác rơi xào xạc Như nợ duyên tan nát chẳng quay về.

MÙA THU KHÔNG CÓ EM

Thơ: Lê Tiến Toàn

Thu heo buồn trong lặng lẽ xa xăm Trăn trở cuộn như kiếp tằm trong tổ Vàng rơi lá bao mùa xưa những độ Người chẳng về bước dạo phố năm nao

Để thu gầy với quạnh quẽ hanh hao Hiu hắt đượm miên man trào ngọn sóng Nơi ta đã lên đồi cao ngắm vọng Giờ chỉ còn giá lạnh cóng bàn tay

Nắng nghiêng sầu bóng ngã cuối trời tây Vườn hoa thắm sắc hương đầy rợp tỏa Giữa thinh lặng nghe chừng bâng khuâng quá Chờ bước người cảm giác lạ lấn chen

Dọc lối mòn ngõ kỉ niệm đường quen Thênh thang lắm cho hờn ghen trỗi dậy Môi mím chặt cô đơn nào vùng vẫy Xiết tâm hồn bỗng lặng thấy tình rơi.

MÙA THU CHẾT

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nước đầu nguồn rồi cũng chảy về xuôi Cuồn cuộn cuốn chôn vùi bao chiếc lá Buồn lang thang nơi phương xa đất lạ Nén đau thương khi tình đã không còn.

Em đứng chờ lòng mòn mỏi héo hon Hứa thề giữ tình vuông tròn sau trước Nào ngờ đâu anh ngược lời giao ước Bỏ mình em bước từng bước não nề.

Ôm cuộc tình trôi nổi giữa nhiêu khê Lòng quặn thắt khi nguyện thề vỡ nát Buồn cho duyên kiếp lạc loài đen bạc Cứ lặng câm ngơ ngác mãi mong chờ.

Mất nhau rồi thương nhớ cũng bơ vơ Đành quên mối tình hờ năm tháng cũ Em lặng nghe lời ru người thương phụ Lệ tuôn theo mùa Thu chết ngậm ngùi.

Em chớ buồn vì gió cuốn giọt Ngâu Thu man mác đong sầu lên chiếc lá Tình trong anh thiết tha dành tất cả Chỉ riêng em dù nghiệt ngã giữa đời.

Yêu vướng rồi mình chỉ đợi nhau thôi Dù ngăn cách một lời luôn chung thủy Ngày tháng thương tình cho đi bình dị Luôn bên nhau với kỷ niệm thật nhiều.

Cuối đường đời anh mới hiểu tình yêu Dù nồng cháy cũng lắm điều chua xót Em cùng anh đếm ngọt ngào từng giọt Hãy vì nhau…bởi mình trót thương rồi.

Sương gió làm lá rụng…vẫn cùng đôi Thương yêu nhớ suốt đời bên nhau mãi Đêm vắng em anh thở dài khắc khoải Lệ ngược nguồn đọng lại mãi buồng tim.

Em thờ thẩn đếm sầu trong nỗi nhớ Bước chân đi…như thiếu nợ đất trời Dỏi mắt nhìn chờ đợi…đến chơi vơi Môi mấp máy ngàn lời…rồi tắt lịm.

Ôm nhớ thương…im lìm đi tìm kiếm Lòng quặn đau tim co giật từng cơn Chữ trái ngang đau đớn mãi chập chờn Rồi ngụp lặng…trong cô đơn hiu quạnh.

Về đi anh…dù trời chúng tôi lạnh Ta có nhau sánh bước dưới mùa Ngâu Rồi lãng quên… bao dâu bể tình sầu Để ân ái…chìm sâu trong ngây ngất.

Đời em dẫu, phải nằm gai nếm mật Vẫn yêu anh luôn chân thật dạt dào Nhớ cháy lòng…và rạo rực xiết bao Thu hội ngộ lệ trào trong hạnh phúc.

Lời hẹn hứa Thu về gặp mặt Bỗng nhạt nhòa khóe mắt hoen cay Anh vương khổ ải đọa đày Em xa cách biệt….ôm hai nỗi buồn.!

Cố ngăn những dòng tuôn đắng chát Vẫn trĩu sầu rời rạc bước chân Thu nay đã chạm được gần Thề xưa vọng xé tan ngân…nghẹn ngào.

Ai khéo dệt niềm đau khôn xiết.??? Vẽ đường tình oan nghiệt hố sâu Đêm đêm dáng liễu héo sầu Đợi trông lãng tử về khâu…cuộc tình!!!

Thu về rồi mình nhớ phải không anh Những hạt mưa cũng rớt nhanh vội vã Bao hàng cây cũng rụng rơi thay lá Bước chân buồn giữa phố lạ và quen

Thu về rồi nhưng em vẫn là em Vẫn yêu anh như ngày đầu quen biết Vẫn chân thành bên anh trao thắm thiết Thu trong em nên da diết mặn mà

Thu về rồi anh vẫn mãi cách xa Chỉ bên em khoảng không làn mây trắng Mãi thủy chung tình em anh sâu nặng Mang mác buồn sâu lắng một tình yêu

Thu về rồi em nhớ anh rất nhiều Hoàng hôn buông tím chiều câu duyên nợ Người ở đâu biết Thu về em nhớ Cặp tình nhân ở đợ chốn dương trần

Thu về rồi, em buồn… Em nhớ anh..!

Heo may rồi có buồn lắm không anh? Khi chiếc lá xa cành thêm hiu hắt Nỗi nhớ anh từng giờ em gom nhặt Mà giờ sao mắt vẫn mỏi mong hoài…

Gió thêm buồn hoang lạnh còn thương ai Thổi lá bay theo chiều dài niềm nhớ Bởi giờ đây mang nỗi lòng nức nở Mơ đêm dài ôm hơi thở ấm êm

Mong một ngày anh sẽ lại về bên! Để cùng em dệt bao niềm mộng ước! Hoàng hôn buông hai ta cùng sánh bước! Rộn tiếng cười như thuở trước bên nhau

Sương khuya lạnh giờ em chỉ nén đau Ôm thương nhớ cúi đầu trong thổn thức Hình bóng nào cất sâu nơi lồng ngực! Mong một ngày về bến thực yêu thương

Nhưng giờ đây mình xa cách nẻo đường Chỉ xin anh giữ vấn vương thuở ấy Tình yêu đó trong em giờ vẫn vậy Chẳng thay lòng dù cách mấy ngàn phương!!!

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #14THU NHẠT PHAI Thơ: Chốn Hoang Liêu

Nếu một ngày ta cách trở đôi nơi Khi chiều Thu lá vàng rơi lặng lẽ Ánh binh minh mỗi người nhìn một vẻ Phố âm thầm chân rẽ bước về đâu.

Tái tê lòng thao thức suốt đêm thâu Không gian buồn phơi đầy màu tím nhạt Bỗng cơn gió khơi nổi buồn man mác Giọt lệ tràn nghe se sắt con tim.

Phút ngậm ngùi thầm đánh thức nỗi niềm Phải định mệnh bắt xa em mãi mãi Thu nhạt phai… Thu hoài gieo ngang trái Vần thơ nào vá lại mảnh hồn anh.

Thu hôm nay trời rực sắc trong lành Nhớ Thu xưa mình cùng nhau sách bước Nhưng hiện hữu hai đường trái ngược Mộng ước nhiều… Nhận mấy lượt bể dâu.

Lối yêu xưa giờ mình tôi đếm bước Lá thu vàng rơi rớt gió bay bay Hiu hắt buồn sương lạnh với heo may Ngày dần tắt lắt lay trong miền nhớ

Bài tình ca suốt đời còn dang dở Khúc yêu đương bỏ ngỏ nhuốm rêu phong Thu mấy lần mà tình vẫn long đong Ôm hình bóng mà lòng sao trống vắng

Mưa bụi giăng trái tim thêm giá lạnh Chiều cô đơn hiu quạnh lối đi về Cánh chim trời vỗ đôi cánh bơ vơ Bên núi thắm dật dờ như chiếc bóng

Yêu thương ơi tôi mỏi mòn trông ngóng Khô kiếp người tóc trắng nhuộm thời gian Yêu thật nhiều sao phải cách quan san Thu lại đến non ngàn đang thay.

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #16BÀI THƠ THÁNG TÁM Thơ: Trúc Thanh

Tháng tám có hẹn đâu. Tự thu về chứ bộ Giọt nắng ngang tàng làm khổ lá trên cây Năm tháng mòn vơi cho cái tuổi thêm đầy Tài sản của ta là tấm thân gầy mang nỗi đau tròn trịa

Thu lãng mạn gì đâu? Tại hàng cây ru khúc sầu thấm thía Kỷ niệm quật mồ lao trở về mai mỉa tiếng thời gian Tình thu cướp nỗi nhớ trong ta chỉ để lại chiếc lá vàng Ta bảo với hàng cây. Thôi bỏ đi! Thở than gì cho mệt

Người Thi Sĩ rầu rầu với vần thơ bê bết Tranh thủ đứng lên nhặt tình Thu xâu kết tặng cho đời Mùa Thu ơi! Ta cạn lời xin lỗi

Chầm chậm bước đi, cảm nhận nỗi đau như một người nhàn rỗi Ai biết cuộc đời còn bao lần nông nổi phía ta đi Cũng muốn được như ai, đứng nhìn thu từ phía kẻ nhu mì Nhặt lá vàng rơi lấp dư âm những gì trong quá khứ

Lối thu xưa chẳng níu chân người khách lữ Tim mệt nhoài sao giữa nổi tình ai Ta bước giữa đời, gánh thơ sầu mòn nhói cả đôi vai Trả nợ yêu đương ngày qua ngày gục đầu lên số phận

Tháng tám về đây, ta đứng lại nhìn Thu như chú nai vàng ngơ ngẩn.

CHIỀU THU LÁ RƠI

Thơ: Huỳnh Thông

Thu nào ước hẹn… sẽ chung đôi, Lúc nắng hoàng hôn tắt cuối đồi… Nắm lấy tay tôi, rồi khẽ nói, Em yêu mãi mãi… chỉ anh thôi !

Đêm nào dưới cỏ… ngắm trăng soi, Tựa má kề vai… ước thệ rồi. Suốt kiếp bền duyên, tình mãi trọn, Muôn đời vẹn nghĩa… chẳng chia phôi !

Chiều nay nỗi nhớ… ngập hồn tôi, Bóng nhỏ ngày xưa… khuất dạng rồi. Để lá thu rơi đầy kín lối, Bây giờ chỉ có… một mình thôi !

Nghe lòng trống trải, lệ đầy vơi, Dõi mắt về xa… tận cuối trời. Nhớ dáng em xưa… ngồi chải tóc, Bên hồ nhạt nắng… lúc chiều rơi…!

Chiều nay lá úa rụng vì đâu, Để gió thu đưa… những giọt sầu. Ướt hết đường xưa mình ước hẹn, Hoa tàn rũ cánh… bởi dòng châu !

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #18GIỌT NẮNG CHIỀU PHAI Thơ: Huỳnh Thông

Còn nhớ .. ngày đó chiều thu, Gió đưa nhè nhẹ như ru nhạc tình. Có người con gái thật xinh, Tóc dài tha thướt để mình ngất ngây !

Mây chiều dệt lụa giăng đầy, Gió thu hôn nhẹ làm bay tóc thề. Hương tình dìu dịu gây mê, Để người viễn xứ đường về lãng quên…

Dáng ngà… chẳng ai kề bên, Để gió mơn trớn hôn lên tóc mềm. Thu về… thơ mộng dịu êm, Người con gái đẹp… càng thêm mỹ miều…

Khen ai duyên dáng yêu kiều, Hoa nhường nguyệt thẹn, nắng chiều ngừng rơi… Ước gì .. có “ai” trong đời, Bên nhau ngồi ngắm thu rơi mỗi chiều …!

Nghe lòng thương biết bao nhiêu, Chân chưa muốn bước, bóng chiều dần phai… Lời yêu… muốn ngỏ cùng ai, Phận mình lữ thứ, đường dài gian truân…!

Yêu ai chẳng dám tỏ phân, Để lòng chua xót, bước chân lặng thầm. Xa rồi .. hoài nhớ xa xăm, Bóng người xưa cũ…bao năm vẫn còn!

Thơ Mùa Thu Buồn Hay #19MÙA THU NÀO KHÔNG LÁ RƠI Thơ: Thanh Quang

Kiếp người như chiếc lá thôi Xanh mơ thoáng chốc … đến thời vàng khô Vui buồn còn đọng trang thơ Long lanh thương những giọt mưa mắt người

Nhân gian ai khóc ai cười Mùa thu nào chẳng lá rơi … Bao giờ ! Thu vào đất mộng trời mơ Ghi danh để tháng năm chờ gọi tên

Lá vàng rơi xuống miền quên Là mùa ghi nhớ một nền tương tri Đêm này cầm bút xin ghi Trăng thu hắt ánh dịu kỳ chứng minh.

Thu nhè nhẹ khơi mênh mang nỗi nhớ Gió thì thầm khe khẽ chở mùa sang Cả không gian phủ màu sắc rực vàng Mây lãng đãng như chợt tan trong nắng

Hạ từ giã sao nghe lòng trống vắng Tiếng ve sầu vẫn văng vẳng đâu đây Con đường xưa gợi dĩ vãng vơi đầy Mùa thu ấy mình chia tay vội vã

Đời ngang trái nên tình chia đôi ngả Hạ đi rồi mang theo cả trời yêu Để mùa thu với lá đổ muôn chiều Bao nhiêu lá là bấy nhiêu sầu nhớ

Thu vàng võ khi chúng mình cách trở Duyên không tròn tình ngỡ đã phôi phai Một mình anh lặng lẽ đếm thương dài Gom kỷ niệm cùng ai ngày xưa ấy…

(đang cập nhật..)

15 Bài Thơ Tình: Anh Và Nỗi Nhớ

Nếu 15 bài thơ tình “anh nhớ em” hay nhất là những bài thơ đầy cảm xúc của anh giành cho em thì “5 bài thơ tình Anh và nỗi nhớ” là những vần thơ của em, trái tim nữ tính đầy yêu thương gửi cho anh. Tác giả: Lam Khê

và để anh lau đi vệt muối đọng trên khóe môi em bình minh

Tác giả: Nguyễn Hồng Hạnh

Đi ngược đường mưa. Ướt nhèm Nức nở…

Tác giả: Huệ Hương Tác giả: Huệ Hương

Tháng chín của em nhạy cảm quá chừng Mong manh, dịu dàng môi mềm con gái Vấp giọt mưa hắt hiu nỗi buồn chững lại Trượt ngã vào đêm, òa vỡ tiếng thở dài Những nỗi niềm dự cảm riêng mang dẫu khát thèm chẳng thể nào níu giữ cái nắm tay nghe hồn úa cũ

Tháng năm dìu nhau đi về lam lũ Giọt giọt buồn đọng mái rêu phong Bao thanh âm vọng về từ nỗi nhớ mong Dồn góc khuất riêng mình một nhành câm lặng Đan gió cài lơ đãng khuyết vần thơ Ô cửa nhỏ ngẩn ngơ dệt khúc vĩ cầm dìu dặt Ôm ánh mắt ấm thơm, níu cái nhìn thật chặt Có thể nào giặt ướt bản tình ca?

Tác giả: Trần Hoa Khá Tác giả: Như Diệu Linh Tác giả: Lữ Thị Mai

trong căn phòng ứa tràn hương bạch yến đừng hỏi vì sao hay mộng du

Tác giả: ARMI MEO

Sóng giận điều gì mà cứ xô bờ mãi Cung đàn xưa đã đứt phím tơ hồng

“Con nhện giăng tơ……con xít lội sông…”

Bươm bướm vàng theo gió lạc ra sông Bay chấp chới rồi vỡ òa theo sóng…

Người con gái úp mặt khóc:

“Con nhện giăng tơ……con sáo sổ lồng…”

Tác giả: Du Nguyễn

tôi không còn thiết tha gì những chiếc lá vàng lá vàng cũng đã bỏ tôi mà đi

tôi không còn nhớ nhung gì những dòng sông những dòng sông chảy mãi

tôi không còn chờ đợi người yêu dấu anh ấy cũng bỏ tôi rồi

Tác giả: Huệ Nguyên

một sớm trôi cùng bình minh Cao nguyên những dòng sông sương chảy tràn thung sâu như mái tóc em mềm mại đắp lên giấc mơ những vườn cà phê ngái ngủ đỏ au trái chín gọi mùa…

mặt trời chạy thi cùng chuyến xe lăn lóc đuổi bóng mình trên đất ướt mèm sương trinh nguyên vỡ điều bỏng khát ngày miên man lời mê dụ xanh!…

Tác giả: Giang Nhi Tác giả: Phi Quỳnh

Người ơi! Em vẽ bằng gì? Kỷ niệm, khát khao Bằng đam mê của một thời thiếu nữ Em vẽ anh trong trí nhớ Tâm tưởng ngọt ngào Một chút lạnh, hoang mang…

Tác giả: Diệp Sương Tác giả: Xuân Thi Tác giả: Lê Ân Tác giả: Lê Ân

Về thôi em, ru gì xa xôi mà em khóc nước mắt không thể thay lời tình biệt

Về thôi em… Thương lắm cõi người.

Về thôi em, hắt cơn đau đời qua mùa nghiệt ngã Nâng chén phù vân đối diện cuộc phù trầm.

Về thôi em… Làm gì có trăm năm mà em khóc! Rượu nghìn trùng chong cuộc nghìn trùng ai.