Tho Hay Ve Mai Am Gia Dinh / 2023 / Top 18 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Nhung Bai Tho 8 Chu Ve Thay Co Hay Nhat / 2023

Bên cạnh những lời chúc, những tấm thiệp thì nhung bai tho 8 chu ve thay co cũng là món quà vô cùng ý nghĩa để gửi đến các thầy cô nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam.

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi…

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Nắng ấm sân trường

Tác giả: Nguyễn Liên Châu

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương

Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng

Giờ đang học, mảnh sân vuông lặng vắng

Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng quơ

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ

Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa

Và cả gió cũng biết mê thơ nữa

Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm

Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít

Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít

Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

Em ngồi yên uống suối mật trong lành

Thời gian như ngừng trôi không bước nữa

Không gian cũng nằm yên không dám cựa

Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang

Kiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấm

Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng

Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người…

Lời tri ân

Thầy cô giáo, người lái đò thầm lặng

Ươm ước mơ để hiến tặng cho đời

Chẳng quản gì…chắt từng giọt mồ hôi

Đem con chữ để trau dồi kiến thức

Lòng nhiệt huyết đó chính là hạnh phúc

Bắt nhịp cầu duy nhất…sáng tương lai

Những đêm thâu trang giáo án miệt mài

Với lý tưởng trồng người đầy hăng hái

Sống cống hiến, đắp bồi tình nhân ái

Lòng nhiệt thành theo mãi với thời gian

Quyết “đưa đò” thì sá kể gian nan

Cầu tri thức sẽ vô vàn lối mở…

“Ngày Nhà Giáo” như âm thầm nhắc nhở

Công ơn này ghi khắc ở trong tâm

Hướng lòng thành xây cuộc sống nghĩa nhân

Mong bù đắp đôi phần “Tiên Học Lễ”.

Thương lắm những con đò

Tác giả: Diệp Ly

Bao năm rồi chưa về lại trường xưa

Mái ngói hồng giờ nắng mưa phai nhạt

Tóc của thầy chắc cũng thêm sợi bạc

Mắt hoen mờ nhòa nhạt dấu thời gian.

Cả cuộc đời thầm lặng kiếp đò ngang

Thắp ngọn lửa cho trăm ngàn mơ ước

Bao lứa trò đã ra đi lần lượt

Như con thuyền theo sóng nước muôn phương.

Đò của thầy đầy nặng những yêu thương

Chắp đôi cánh từ cổng trường quen thuộc

Thêm niềm tin vững vàng bao nhịp bước

Cho chim trời vui lả lướt tung bay.

Đò của thầy vẫn lặng lẽ nơi đây

Dù mưa nắng bao ngày không mệt mỏi

Đem tri thức trải dài qua muôn lối

Tặng cho đời nguồn sáng mới tương lai.

Thèm một lần về nhặt cánh phượng rơi

Sống lại tuổi thơ ngây nhiều mong ước

Thương đò thầy trong nắng mưa bao lượt

Gieo xanh mầm trên đất nước quê hương.

Những bài thơ 8 chữ về thầy cô ý nghĩa nhất

Nhung bai tho 8 chu ve thay co tuy mộc mạc, giản đơn nhưng tất cả đều toát lên sự chân thành và biết ơn vô hạn.

Người lái đò

Suốt một đời đưa đón khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng

Tiễn người đi… biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn lặng lẽ, bằng tất cả cái tâm

Vì sự nghiệp trồng người đầy cao cả

Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô luôn hạnh phúc ngập tràn

Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi

Sau bao năm con trở về tìm lại

Bến sông đây, người đưa đò giờ đâu?

Dẫu thời gian có làm bạc mái đầu

Tình thầy trò chẳng bao giờ phai nhạt

Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

(Lá Me)

Vẫn nhớ ngày xưa

Tác giả: Sen Nguyễn

Dẫu thời gian cứ dần trôi chảy mãi

Bóng hình thầy vẫn đọng lại trong tôi

Bao tháng ngày đâu nói đặng nên lời

Giờ điểm lại tình nào vơi tiềm thức

Trang vở cũ dường như chưa ráo mực

Tiếng của thầy nào đâu dứt lời vang

Đây trường xưa vẫn đậm nét vội vàng

Đã hiện hữu những hành trang ngày cũ

Trường xưa đó bạch đàn nay im ngủ

Dáng thầy đây tóc đã rủ màu sương

Bao nếp nhăn của ngày tháng yêu thương

Mãi tô đậm hằn in gương mặt ấy

Và hôm nay thầy vẫn vui tay vẫy

Học trò xưa ai nấy đã toại danh

Về thăm lại với tất cả lòng thành

Kính tặng thầy ước mơ xanh dạo trước

Bao chuyến đò ngày xưa như quay ngược

Đàn trẻ thơ giờ đã bước vinh quang

Mang trên mình đầy ánh sáng huy hoàng

Tổng hợp

Thầy mãn nguyện ngập tràn niềm sung sướng.

Kiến Và Ve Sầu / 2023

[alert style=”danger”]

Truyện Kiến và Ve Sầu

Kiến và Ve Sầu là truyện ngụ ngôn La Phông ten, ca ngợi sự lao động chăm chỉ và giải thích đặc điểm của Ve Sầu: mắt lồi, mũi sưng và bụng lại rỗng tuếch.

[/alert]

Ngày xưa, Kiến và Ve Sầu là đôi bạn rất thân. Chúng cùng ở với nhau trên một cành cây khô. Thời ấy, thức ăn trên mặt đất còn thừa thãi nên ngày ngày chúng ăn xong lại rong chơi, tối lại cùng nhau ngủ trên cành cây.

Một đêm, trời bỗng dưng nổi cơn mưa bão, cây cối ngả nghiêng. Nước chút xuống như thác. Cành cây khô bị gãy, văng đi rất xa, văng cả đôi bạn thân xuống đất. Chúng phải cố sống cố chết bám lấy rễ cây để khỏi bị nước mưa cuốn đi.

Sáng hôm sau, trời lại quang đãng. Kiến và ve đều ướt lướt thướt, mình mẩy đau như dần. Kiến bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Phải làm tổ để tránh mưa gió”. Kiến bàn bạc với Ve Sầu, Ve Sầu mỉm cười:

– Chúng ta từ trước tới giờ vẫn sống trên cành cây. Gió bão năm thì mười họa mới có một lần, hơi đâu mà làm tổ cho mệt xác.

Nhưng Kiến vẫn lo gió bão. Nó tìm môt gốc cây khá chắc để làm nhà, ngày ngày nó đi tìm mùn lá, đem lên xây đắp một kiểu nhà mới. Dưới ánh nắng hè gay gắt, công việc làm rất vất vả, nhưng Kiến không nản lòng. Còn Ve Sầu đã không làm với bạn thì chớ, lại còn chế nhạo bạn.

Mặc cho bạn chế giễu, Kiến cứ hì hục ngày này sang ngày khác và một tháng sau thì ngôi nhà xinh xắn đã hoàn thành. Nó nghĩ thương Ve Sầu, ngày nắng đêm sương, nên tha thiết mời Ve Sầu về cùng ở. Lúc đầu, vì không bỏ sức lao động ra, Ve Sầu cũng thấy ngượng ngùng thế nào ấy. Nhưng thấy Kiến khẩn khoản, mà ngôi nhà thì xinh xắn quá, nên nó cũng đồng ý.

Ve ở cùng Kiến, Ve Sầu chẳng chịu làm gì. Đến bữa thì đi kiếm ăn, ăn xong lại nằm hát nghêu ngao, mặc cho Kiến một mình hì hục quét dọn, xếp đặt nhà cửa cho ngăn nắp.

Kiến thường lo lắng đến mùa đông tháng giá, thức ăn khó kiếm, nên bàn với Ve Sầu: “Chúng ta đã có nhà ở rồi, nhưng chúng ta còn phải kiếm thức ăn để dành, khi mưa rét khỏi phải nhịn đói”.

Ve Sầu nói: “Thức ăn khối ra đấy, tích trữ làm gì cho mệt xác”. Kiến bực mình, để mặc Ve Sầu ở nhà ca hát, ngày ngày xuống đất kiếm mồi. Chẳng bao lâu, nhà Kiến đầy ăm ắp thức ăn dùng trong cả mùa đông chưa chắc đã hết. Nhưng trong khi Kiến đi tìm mồi, Ve Sầu ở nhà một mình thấy buồn, đi múa hát với đàn bướm, tối lại về nhà ngủ.

Một hôm, trời tối đã lâu, Kiến nóng lòng chờ bạn mà không thấy bạn về. Sáng sớm hôm sau, Kiến đi tìm Ve Sầu, nghe thấy Ve Sầu đang nghêu ngao trên cành lá, Kiến bò tới:

– Anh đi đâu mà cả đêm hôm qua không về nhà? Về đi thôi. Về mà xem, nhà rất nhiều thức ăn. Ta không lo gì mùa đông tháng giá nữa.

Ve Sầu đã không về thì thôi, lại còn mắng bạn:

– Anh ngu lắm. Thức ăn đầy rẫy thế này tội gì mà hì hục cho mệt xác. Anh xem tôi có chết đâu. Thôi từ nay anh mặc tôi. Ai lo phận nấy.

Kiến buồn bã ra về.

Ít lâu sau, lá rừng dần dần ngả màu vàng, chỉ hơi có gió nhẹ là thi nhau rụng tới tấp. Trời trở rét. Mưa tầm tã suốt ngày, gió bấc thổi từng cơn. Rét thấu xương. Ve Sầu không có chỗ trú, ướt như chuột lột, run như cầy sấy. Ve Sầu ngượng quá, không dám lại nhà Kiến nên lần mò đến nhà Ong xin ăn.

Nó vừa lò dò đến cửa thì Ong tưởng ve vào ăn cướp vội xông ra đốt. Ve Sầu đau quá, vừa chạy, vừa kêu khóc ầm ĩ. Bị Ong đốt nên mắt Ve Sầu lồi ra, mũi sưng vù lên và vì quá đói bụng nên bụng ve tuy to nhưng rỗng tuếch.

Truyện ngụ ngôn La Phông ten – Kiến và Ve Sầu– chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[button url=”https://truyendangian.com/truyen-ngu-ngon/” style=”danger” target=_blank]➤ Những câu chuyện ngụ ngôn ý nghĩa[/button]

[/alert]

Trang Thơ Hoa Mai (P.2) – Hoa Mai, Mai Viet Nam, Mai Vang, Cho Thue Mai Tet, Ban Mai Tet, Mai Vang Nam Canh, Mai Bonsai, Ban Goc Mai Vang, Noi Ban Hoa Mai Dep / 2023

Càng thưở già càng cốt cách Một phen già một tinh thần Mai cốt cách tuyết tinh thần Một người một vẻ muôn phân vẹn toàn

Trang Thơ  Mai  Vàng  Việt Nam  2

                                          Mai già

(Quốc Âm thi tập )

Càng thưở già càng cốt cách

Một phen già một tinh thần

Mai cốt cách tuyết tinh thần

Một người một vẻ muôn phân vẹn toàn

  (Nguyễn Du viết )

Thơ Xuân

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng  hết

Đêm qua sân trước nở một nhành mai

 (Mẫn Giác Thiền sư)

Nhành Mai trở mình

Cám ỏn mùa xuân

Mang màu nắng ấm

Mang màu hoa thắm

Rộn ràng ngõ quê ….

Tiếng mùa đông vọng

Nghiêng trời gió lọng

Đồng vàng xôn xao

Vút tận trời cao

Dập dìu chim én

Mùa xuân  đồng hiện

Mây bay la đà

Ngập tràn sông hoa

Trôi về muôn nẻo

Tiếng cười trong trẻo

Người gần bên ta

Nghe lòng nao nao

Xuân sà bên cửa

Bếp vừa đỏ hồng

Nhành mai trở mình

Lê Đức Đồng

Hương Sắc  Tháng 1,2  năm 2008

Cây Mai nhà bạn

Bỗng nhiên hóa thành nhân thế

Thân riêng lại đứng bên lề

Năm tháng hương thơm rụng hết

Mai ơi,  trắng cả đam mê

Lê văn Giao  (Hoa Cảnh11/2009)

Bốn Mùa

Xuân lại gót để hạ về khoát áo

Dệt tiếng ve hòa sắc phương thắm tươi

Cơn mưa chiều rải bong bóng khắp nơi

Ép tất cả đi vào trang lưu bút

Và hạ đi thu ngập ngừng một chút

Khẻ len qua những tán lá vàng ươm

Cúc xòe bung,tung phấn nhụy ứa thơm

Trường rộng cổng đón bạn bè áo trắng

Rồi đông sang làm dịu từng sợi nắng

Sương lung linh nghịch đọng cành mơ

Búp bê mi hoa lém lỉnh đợi chờ

Dáng nho nhả nay có dịp làm điệu

Suỵt! khẻ thôi..A! dũa thần kỳ  diệu

Dã kính cong cây nảy lộc đâm chồi

Hương mùa xuân lan tỏa khắp đất trơi

Mai vàng nở bao nụ cười xinh thắm

Làn gió qua cuốn một mùa đi mất

Dền lại một mùa khác cũng dễ thương

Hết hoàng hôn lại rực rỡ vầng dương

Bốn mùa lại bốn mùa mang mộng ước

Kim Cương (LH các hội KHKT)  Hoa Cảnh 1/1999

Cây Tứ Quý

Mai bốn mùa

Nở hoa kết trái cho vừa lòng nhau

 Hoa vàng dáng nhỏ lao sao

Trái xanh trái đỏ lúc nào cũng xuân

Bao nhiêu  hạnh phúc vui mừng

Trao cho bất tận

(cũng chùng ấy thôi )

Hoa này cho kẻ mồ côi

Kẻ thương ,  kẻ khó , kẻ ngồi tơ vương

Hoa này tiển kẻ lên đường

Hoa mai chia biệt vân vương cuộc tình

Cánh sương rụng đón bình minh

Cành mây khép lại một mình hoàng hôn

Mặc cho đau đớn mất còn

Kiếp này xin sống cho tròn lòng nhau

Nguyễn Hiệp

Hoa Mai Đỏ

 Có vàng lại thích nhung xanh

Có tim tím biết  muốn thành hồng tươi

Thương em lưu lạc vườn người

Đ duyên sao phải khóc cười trúc mai ..?

Phan Thành Minh

Hương Sắc Hoa xuân

Ta vừa chạm khắc giao mùa trời đất

mua dăng mành rây bột mịn  mong manh

Mai chúm chím khoe vàng dim mắt lá

Nụ đào phai e mắt ép bên cành

Hương hoa bưởi gọi bầy ong vội vã

Thược dược khoe trong sắc xanh

Lan hàm tiếu dáng thẹn thùng bẹn lẽn

Hoa mận xinh xinh nở trắng trên cành

Đất chếch choáng uống men nồng trời ủ

Trời ngất ngây hương đất mới thanh tân

Ta say với phút gia hòa vũ trụ

Cùng muôn hoa khoe sắc đón mùa xuân

 Nguyễn Tường Thuật

Mừng Báo ,Mừng xuân

Tay nâng xuân cả ba miền

Mai vàng ,đào thắm nét duyên tình

Việt nam hương sắc tỏa ngời

Mừng xuân , mừng báo , tứ thời đều xuân

Trần  Hàn  Nhân

Mai

Một  khóm mai vàng rực cuối thu

Trời  như hừng sáng ,ấm sương mù

Người về chốn củ mang bao nắng

Hoa thể tình ai nở trái mùa

Cây Mai của cha

Cha trồng một chậu mai vàng

Khẳng khiu gốc rể, mơn man lá cành

Nét hổ phục dáng rồng doanh

Cây còn mang nặng nghĩa tình cha con

Tản cư nhà cửa cháy rồi

Nụ mai vẫn nở bồi hồi bên cha

Nhớ ngày người thoát đi xa

Chít khăn trắng con cây và thọ tang

Ba hai năm mơ màng

Hồn cha thắp cảnh mai vàng về đây

Cây xưa lại nhớ lấy ngày

Đứng hầu kỵ giỗ rơi đầy lệ hoa

Đầu xuân cháu chắt rộn nhà

Ôm mai cổ thụ gọi là ông yêu

Quốc Thành   (Hoa Cảnh 2/99)

Đón xuân

Sáng nay trong vắt giọt sương tan

Mấy chậu mai tơ trổ đóa vàng

Cánh bướm lửng lơ đùa gió quyện

Lòng ta ngây ngất đón xuân sang

Xuân Cao Niên  

Cao niên ai bảo chẳng còn xuân

Mai lão khai hoa nở trắng ngần

Tùng cội lộc chội khoe lộc biếc

Oanh già thỏ thẻ tiếng vang ngân

Trăng Mai

Nguyệt thẹn nhường mai càng khởi sắc

Mai phô ánh nguyệt rõ thần

Long lanh cung quế mai vờn bóng

Lai động cành đưa nguyệt não nhân

Dưới trăng lởi rởi  mai rạng ngọc

Bên hoa vắng lặng nguyệt trong ngần

Lòng vẫn yêu mai luôn ái nguyệt

Nguyệt mai ,mai nguyệt thảy đều xuân

  (Lý Thân Dịch)

Trăng Mai 

Trăng soi mai sáng thêm thần

Dưới trăng mai lại mười phần sắc tươi

Long lanh cung quế mai cười

Cành mai lay động não người bởi trăng

 Ngọc hoa rời đáy nguyệt  chăng

Sân mai vắng lặng ,trăng vằng vặc trong

Yêu mai ái nguyệt tình nồng

Một mai ,một nguyệt đều cùng là xuân

                                                       Lý Thân dịch  ( sách  kỹ thuật trồng Mai  )

                                                                                   Huỳnh Văn Thới

Quý vị có những bài thơ hay  về hoa Mai ,Đào  xin quý vỉ gửi vào Email : maisaigon@ymail.com  Thay mặt hội chân thành cám ơn

Hoa mai việt nam

Thơ Với Hoa Mai Ngày Tết (Phạm Ngọc Mai) / 2023

Thơ với Hoa mai ngày Tết (Nhân ngày tết cổ truyền có bài viết về hoa mai, và xin được giới thiệu những bài thơ Đường về hoa mai )

Hằng năm cứ vào dịp cuối năm, khi mùa Xuân nơi cuối ngõ và tân niên sắp trở về là mùa hoa mai lại rộ nở. Mỗi lần khi Xuân về ba tôi dẫn tôi ra chợ hoa Saigon, những năm xưa dó chợ hoa ngày Tết chạy dài trên đường Nguyễn Huệ từ khúc đường Lê Lợi thẳng về gần bờ sông Saigon.

… Chợ hoa thì gồm đủ loại hoa từ các nơi mang về, hoa mai xem như đóng vai trò chính vào dịp Tết trong mỗi gia đình, rồi cuối cùng ba và tôi mang về ít nhất một nhành mai mà ông cẩn thận chọn.

Kỷ niệm và nguồn gốc hoa mai:

Ở xứ Mỹ đã lâu mà cái may cho tôi được định cư ngay tại quận Cam có phố Saigon Nhỏ nên mỗi dịp Tết đến, hương Xuân vẫn đong đầy quang phố, ví dụ ta đi từ khu vực chợ ABC đi đọc trên đường Bolsa hướng về góc Brookhurst xong quẹo trái về khu vục chợ Đồng Hương, tâm hồn của người lữ khách từ phương xa sẽ ấm lòng khi chính tay minh lựa chọn một cành mai chiếu thủy hay một chậu mai tứ quí vừa ý. Tôi nhớ ba tôi chỉ chọn nhành mai có nhiều búp thì minh mới chưng lâu trong cả tuần lễ Tết nhất để đón lộc may. Nếu muốn nụ mai sơm nở, chúng ta chỉ cần hơ lửa gốc mai, thế là hôm sau hoa mai nở rộ, lý do ba giải thích khi hơ lửa nóng, nhựa trong thân cây sẽ tăng độ chuyển dịch về ngọn để các búp mai buộc nở hoạ Những lộc lá non trên cành hoa mai cũng đươc người thưởng ngoạn mai như ba tôi chú ý nhiều. Màu xanh lục của lá non có màu lam như ngọc từ trong những búp hình móng gà tỏa rạ Những chùm lá non này đã đượm màu cho những chùm hoa vàng thêm ý nghĩa hơn trong vẻ đẹp.

Tôi nhớ có thấy hoa mai 6 cánh tại VN. Loại thông thường là 4 hay 5 cánh không quí bằng, dĩ nhiên trị giá bán không thể so sánh với mai 6 cánh được. Giữa loài hoa mai mà con người cũng định giá bằng những tiêu chuẩn khác nhau khi ta có dịp bàn thảo về các nhà trồng mai hay thưởng ngoạn hoa mai. Ba tôi có người bạn đồng sự rất say sưa với cây kiểng, mỗi khi ông bàn về cây kiểng với ba tôi tôi nghe như ông mang cả triết lý hay quan niệm dịch lý của phương Đông là đưa mai từ vũ trụ quan vào nhân sinh quan của truyền thống tạp tục của dân tộc. Tôi nhớ có lần tôi hỏi ba tôi vì sao tôi mang tên của loài hoa ngày Tết thì ba tôi giải thích ông rất thích hoa mai, những loại mai quí, và rồi tôi hân hạnh với cái tên “Ngọc Mai” mà ba tôi đã đặt cho tôi. Khi tôi viết bài này tôi nhớ lại những ân tình vô giá mà ông đã dành cho tôi.

Trở về chuyện Tết nhất đầu năm, chúng ta hãy nhớ lại kỷ niệm xưa nào đó ngó lên bàn thờ gia tiên có lư hương đồng bóng loáng, có mâm ngũ quả, có bánh chưng hay bánh tét, có mâm mứt, có trà mạn sen, có cặp dưa và có nhành mai ngày Tết và hỡi bạn còn nhớ hương thơm của mai khi tỏa hoa cho lộc may đầu năm ? Thật vậy, hoa mai rất thơm. Đặc biệt khi tiết trời đầu năm càng lạnh, khiến cho mai càng tỏa hương thơm ngát. Chính cái khứu giác đó làm cho ta trân quí mai hơn.

Tôi tra cứu sách thực vật học về nguồn gốc của hoa mai và được biết như sau: Tên Việt: mai vàng Tên Hoa: hoàng mai Tên Anh: Vietnamese mickey-mouse plant Tên khoa học: Ochna integerrima Họ: Ochnaceae Mai có các loại như mai tứ quý (Ochnaceae serrulata, quế diệp hoàng mai (Ochnaceae kirkii Oliv. Heima), mai chiếu thủy (Wrightia religiosa). Mai và đào chính ra cùng dòng họ, nhưng về sau các nhà thực vật học nghiệm thấy đào (peach) hay mơ (apricot), mận (plum hay prune) và anh đào (cherry) là loại ra quả, nên tách riêng dòng họ mai ra. Mai có nhiều màu như: hoàng mai, hồng mai, và bạch mai. Ở VN người ta gọi hồng mai là hoa đào hay mơ, nở hoa dịp đầu xuân. Miền bắc có nhiều đào và mợ Tại miền nam, chỉ có vùng cao nguyên lâm viên Dà Lạt thích hợp cvho đào và mợ

Cây đào hay mơ như đã nói chỉ trồng được ở miền Bắc, là loại hoa đặc biệt của tết Nguyên đán. Nhiều người chuộng chơi hoa đào tết vì hoa đào có màu đỏ sẽ mang lại sự may mắn trong năm. Đào được phân loại có 4 giống: Giống “đào bích” có màu hồng thẫm, sai hoa là một loại đào dùng để cắm chơi trong các ngày tết. “Đào phai” hoa màu hồng nhạt cũng sai hoa và thường được trồng để lấy quả. “Đào bạch” ít hoa hơn, tương đối khó trồng. Các loại đào này đều có hoa kép. Giống “đào thất thốn”, cây thấp nhỏ, hoa nhỏ và nhiều màu, màu đỏ thẫm thường được trồng vào chậu uốn thành các dạng thế.

Về loại mai vàng tại miền nam có nhiều. Nếu như hoa đào, chi mai là đặc sản của miền bắc vào ngày tết, thì hoa mai vàng lại là đặc sản của miền nam. Mai vàng thuộc họ hoàng mai, là một loại cây rừng. Cây mai vàng cũng rụng lá vào mùa Đông, thân, cành mềm mại hơn cành đào. Hoa mai vàng mọc thành chùm và có cuống dài treo lơ lửng bên cành, ở nách vệt cuống lá và hơi thưa. Hoa màu vàng, có mùi thơm, e ấp và kín đáo. Mai vàng còn có giống sau khi cho hoa còn kết quả màu đỏ nhạt bóng như ngọc, là mai tứ quí và nhị độ mai.

Mai trồng để lấy hoa vào dịp tết Nguyên đán được trồng từ hạt hay triết cành. Có thể trồng mai vàng ngoài vườn, vào bồn hay vào chậu đều được. Mai ưa ánh sáng và đất ẩm. Người miền Nam thường chơi hoa mai vàng vào những ngày tết. Còn giống hoa nước gọi là mai chiếu thủy, cây lá nhỏ, hoa nhỏ mọc chùm trắng và thơm, thường trồng vào núi đá non bộ, ra hoa mùa xuân, cây và cành được uốn tỉa lại thành cây thế.

Hoa mai trong văn chương VN:

Ngày Xuân là dịp người thi sĩ nâng bút, người họa sĩ vung cọ để thi họa. Tôi truy lục được một số thơ văn tiêu biểu cho bài viết biên khảo này như sau:

1) Với Quách Tấn: Thi sĩ Quách Tấn vốn yêu hoa mai và ông đã viết về loài hoa này như sau: “Mai là một đề tài rất thông dụng. Thi nhân dùng để tượng trưng cho niềm tiết tháo, cho lòng tinh khiết của mình. Thói đa tình cũng thường biểu lộ trong thơ.

Chúng ta đã thấy rõ những điểm ấy trong bài thơ Mai chúng ta đã được đọc. Và nhân đọc thơ Mai, chắc các em cũng như tôi không khỏi nghĩ luẩn quẩn:

– Tùng, trúc, luôn làm đại biểu cho giới nam nhi. Liễu luôn đại biểu cho giới phụ nữ. Còn Mai, khi thì đàn ông, khi thì đàn bà. Như thế có phải Mai là Đức Quán Thế Âm Bồ Tát của loài thực vật có sắc, có hương ?

– Phi thị, thị phi cần chi phải biện bạch. Xem thơ mà tìm được cái thú do nhận thức, do tưởng tượng, do suy tự.., đó là đạt được mục đích. Bởi đối với chúng ta, xem thơ, nói chuyện thơ, không có mục đích nào khác hơn là hưởng thú, hưởng thú để di dưỡng tính tình, đẻ tăng tiến trên đường học vấn. Nhưng không nên lý luận suông mà sanh chán. Bấy nay đã đem Mai của cổ nhân ra làm quà cho các em, tuy chưa được bao năm, song các em đã biết qua mùi vị. Bây giờ tôi xin gửi đến các em một ít “cây nhà lá vườn”.

Xuân Giáp Dần (1974), nhân khóm Mai trong vườn, trong tháng giêng, tháng hai nở lác đác, sang tháng ba mới nở vun cành, tôi cao hứng ngâm được một luật:

“Giếng ngọt Giang Nam một khóm già Xuân ngoài sáu chục nhánh trĩu hoaTình Xuân còn đợi duyên công chúa Hương muộn càng say giấc Tố Nga Mộng ngấm sương khuya hồn đọng ngọc Vần gieo gió sớm bút trao già Hỡi người thức trắng đêm thương nhớ Tiếng địch thành cao vọng bến xa”

Tứ tuy không thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của cổ nhân, nhưng tình cảm chân thiết, nên chép ra lòng không mấy ngại ngùng. Gần đây, nhân thấy một người hàng xóm vất nhánh mai hết thời nơi xó nhà bếp, tôi cảm tác được bốn vần:

Nhìn qua thì an nhiên tự tại, nhưng chíp chắp vẫn thấy chua chát ngậm làm ngon, làm ngon để giữ lòng được an nhiên tự tại. Tôi nhận thấy người cũng như mình, xưa cũng như nay, nói đến MAI chỉ vì mình mà nói, chớ chưa từng thấy thi nhân nào vịnh Mai vì Mai. Đối với Mai như thế kể cũng phụ phàng quá ! Song Viên Mai lại nói:

“Thơ vịnh vật mà không có ký thác thì chẳng khác lời đùa của trẻ em…, thì thơ kia là Mai hay Thi Nhân đâu còn là hai nữa, mà người đọc chúng mình còn phân biệt Ngã, Nhân. Thơ vịnh Mai là thế. Thơ vịnh các vật khác cũng thế.” – Quách Tấn. 2) Với Vũ Hoàng Chương: Nhà thơ Vũ Hoàng Chương cũng cho nhiều thơ về hoa Mai như:

“Cao sâu từng nhập bóng cây già Cây vẫn thân xưa bóng chẳng nhòaVườn trải băng sương trăm thức cỏ Xuân còn thúy vũ một cành hoa Lòng nghe nắng ấm say đôi chút Cánh để men hồng nhuốm phớt qua Vang tiếng chim xanh về hót đấy Bồng lai hẳn nhớ kẻ đi xa”

(bài “Tết Đề Mai”, VHC)

“Rồng lên một bóng u hoài Ôi thôi từng khúc ngã dài tâm tư!Chín giao thừa, tám năm dư Cành mai trắng mộng đêm trừ-tịch xuông…”

“Ngàn mai lối tuyết đêm đông lạnh Hai gã say sưa lạc nẻo vềĐắm giấc mơ tình trên nệm tuyết Quanh người âu yếm lá mai che”

“Tuyết tan mai rụng còn đâu nữa Dĩ vãng tìm đâu một chút ghiChăn gối đêm xưa nơi vực thẳm Điêu tàn mang cả ái ân đi”

3) Với Sương Nguyệt Anh:

Khi viếng Điện Núi Bà hay Linh Sơn Thánh Mẫu, nơi thắng cảnh thiên nhiên rất hùng vỹ, uy nghi, trước những hàng mai trắng đang trổ hoa mừng xuân, nữ sĩ Thụy Khuê Sương Nguyệt Anh cảm tác hai bài thơ tiêu biểu là “Thưởng Bạch Mai Cảm Đề” và “Linh Sơn Nhất Thụ Mai” như sau:

Và bài thơ Đường làm bằng hán tự khi xuân vịnh về tại Linh Sơn mà nữ sĩ Thụy Khuê đã cảm tác:

Bài thơ trên được thi sĩ Hi Đạm chuyển ngữ sang Việt ngữ:

4) Với Cao Bá Quát: Thơ ông ca ngợi hoa mai như sau:

Cao tiên sinh cúi đầu lạy hoa mai một kiếp đời chân quí hoa mai.

5/ Với Nguyễn Du:

Nguyễn Du tiên sinh nhìn bộ đồ trà có cây mai làm đề tài. Nổi tiếng trong đương thời là bộ chén dĩa trà”Mai hạc” có câu thơ nôm trích trong truyện Kiều của Nguyễn Du:

“Nghêu ngao vui thú yên hà Mai là bạn cũ, hạc là người quen.”

Cây mai ở bộ tách uống trà này vẽ cành mai uốn cong rất nhiều hoa nở và một con chim hạc đứng trên bờ đá. Bộ trà mang màu men xanh ngọc và đề câu thơ chữ Hán “Hàn mai xuân tín tảo”, tức là cành mai mùa lạnh báo tin xuân sớm về.

Thật ra văn hóa ấm trà còn nhiều lắm, tôi đọc tài liệu đâu dó mà nay đã quên. Nói chung trong văn hóa các loại sành sứ có dùng biểu tượng của hoa mai. Tính chất thanh nhã của loài hoa này đã đi vào văn hóa của dân tộc VN. Nghệ thuật hội họa cũng chọn mai làm bao đề tài cho mùa Xuân hay cho ngày Tết. Thơ văn hay hội họa xoay quanh 4 loài kiểng quí, hay nôm na là “tứ quí”, mà hoa mai đã dân đầu: Mai, Lan, Cúc, Trúc. Các nhà Nho thường trang trí bộ tranh họa ngày xưa thời nho học thì hoa mai xuất hiện nhiều trong các bộ tranh vẽ qua nhiều kiểu khác nhau như mai bên hoa cúc, mai xen trong cành trúc hay mai lan song cặp,… bên cạnh là những dòng thơ ngắn bằng hán tự trong nét thư họa bay bướm và tất cả nói lên ý nghĩa cao quí của mùa Xuân về với chúng tạ Phải chăng hoa mai đã phô sắc diễm kiều, hoa mai đã đóng góp một sắc thái văn hóa dộc đáo cho dân tộc VN. Sự rực rỡ của màu hoa mai đang nở rộ trong ba ngày Tết thêm lá non nẩy lộc tươi mát mới là điềm thịnh vượng, phát lộc, phát tài và nó còn bao hàm ý nghĩa của sự hạnh phúc hay sung túc cho gia đình hay cho một đoàn thể hay một tổ chức thương mại nào đó nhân dịp đầu năm, khởi sự cho một chu kỳ mới của con người. Người người làm ăn phát đạt sung mãn của năm mới đang đến với xa hội nói chung. Thi ca về hoa Mai còn nhiều, tôi xin buớc sang lãnh vực âm nhạc. Ngày Xuân mới hay ngày Tết về làm phơi phới thiên nhiên, làm xôn xao không gian qua vai trò của âm nhạc.

“Lý Bông Mai” – Kim Tuấn & Trương Quang Tuấn)

Nhạc mừng Xuân mới hay mang âm hưởng vui tân niên có hoa mai còn nhiều lắm. Ta đã đi từ thơ Quách Tấn, Vũ Hoàng Chương, Sương Nguyệt Anh, Cao Bá Quát, Nguyễn Du đến âm nhạc Xuân của Nguyễn Hiền, tất cả đều nói đến nét đẹp của mùa Xuân kèm theo vẻ thanh tao của hoa mai, vì hoa mai đã hòa nhập vào nếp sống của dân gian. Hoa mai mặc nhiên góp phần cho văn hóa xã hội thăng hoa giá trị tâm hồn chúng ta vậy.

Tóm lại, hoa mai góp mặt tại quê hương VN đem lại nếp sinh động trong tâm hồn văn hóa Việt tộc, mai đến rồi đi, rồi trở lại theo chu kỳ của mùa Xuân, của những ngày Tết mới của năm, mai đi từ vũ trụ quan của thiên nhiên đến góp phần vào nhân sinh quan trong hồn dân tộc, mai là biểu tượng đẹp đẽ, hài hoà trong lòng văn hóa Việt. Mai là nguồn vui cho mọi người chúng ta nói chung khi mùa Xuân về.

Với riêng tôi, Mai là loài hoa tôi mang tên và bài viết này như là những lời ân tình trân quí nhất của tôi kính gởi đến ba má tôi với lời chúc mừng đầu năm.

Phạm Ngọc Mai ( ST giới thiệu)