Thơ Hay Về Gió Xuân / 2023 / Top 16 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Những Bài Thơ Hay Về Gió, Câu Nói Về Gió Ý Nghĩa Nhất / 2023

Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất? Câu nói hay về gió? Thơ về gió? Thơ về gió mùa? Thơ gió lạnh? Thơ gió heo mây? Thơ gió lạnh đầu mùa?

Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất

Thơ hay về gió 1: Bài thơ trong gióThơ hay về gió 2: Cảm ngọn gió thuThơ hay về gió 3: Cánh gióThơ hay về gió 4: Chiều gió lộngThơ hay về gió 5: Cơn gióThơ hay về mây và gió 6: Gió MâyThơ hay về mây và gió 7: Chuyện Tình Mây Và GióThơ hay về mây và gió 8: Nỗi Lòng Của GióThơ hay về mây và gió 9: Tình Mây Và GióBài thơ về gió 10: Gió đã thổi – Trời ơi gió thổiBài thơ về gió 11: Trong Gió Hoa RơiBài thơ về gió 12: Anh Là GióBài thơ về gió 13: Bài ca ngọn gióBài thơ về gió 14: Bao giờ lại gió đầu mùa?Bài thơ về gió 15: Bay lên với gióBài thơ về gió 16: Bắt con gió lênBài thơ về gió 17: Bé mong gióBài thơ về gió 18: Bờ sông vẫn gióBài thơ về gió 19: Cánh tay gióBài thơ về gió 20: Chia tay trong gióBài thơ về cây, lá và gió 21: Chuyện Tình Cây, Lá và GióBài thơ về gió 22: CÂU CHUYỆN VỀ CÂY LÁ GIÓ VÀ MƯABài thơ về gió 23: Gió XuânBài thơ về gió 24: Gió ChiềuBài thơ về gió 25: Gió Và CâyBài thơ về gió 26: Lời Của GióBài thơ về gió 27: Sóng và GióThơ về gió 28: Lời Của GióCâu nói về gió 29: Em như cơn gió phiêu du chẳng ai tìm kiếm nhưng lắm những kẻ đợi chờ, bao giờ em về; bao giờ em quay trở lại? Không ai biết, chỉ biết em còn lang thang mơ về nơi nào xa lắm. Sau những nụ cười, đằng sau ánh mắt tinh khôi kia chừng như còn kiếm tìm nỗi đau sau những phương xa, tim hoài viễn du mơ mộng nơi đâunhưng mãi ấp ủ tình đầu nghĩa cũ. Bao giờ em mới quên đi?

Câu nói hay về gió 30: Em nói anh nghe về những sườn đồi bình minh rộn tiếng chim ca, về những hạt sương đọng trên ngọn cỏ. Những áng mây bãng lãng nhẹ nhàng, nhữnghoàng hôncô đơndiệu vợi, những cánh diều, những tiếng tiêu… nhưng khi nào em mới kể anh nghe về điều gì ẩn chứa sau mỗi bước chân? Em cứ như loài giótháng baấm áp mà vô tình đến lạ, những cơn gió lang thang chờ hoa và nắng gieo tình lên mắt…

Câu nói hay về gió 31: Cho tới khi có ai đó bước đến và trao cho emmùa xuân, anh có thể sẽ chẳng còn nhận ra em nữa. Một ngày nào đó trên những con đường thiếu dấu chân em, những vầng mây không còn màu xanh của mắt, gió không còn cất tiếng ru êm của buổi tình đầu. Một ngày nào đó, em sẽ ước rằng mình được quay về thời xưa, thời vẫn còn vấn vương chút nhớ ban sơ, thời sẽ không bao giờ có thể còn tìm lại được, không một ai cho em cơ hội nữa, ngay cả chính em.

Câu nói hay về gió 32: Chiều nay nắng vẫn trong xanh, trên caogióvẫn ngọt lành, hạ nơi đây chỉ thoáng qua với mớ ký ức bùng nhùng thôi còn đậm vị. Mặt khác, đôi lúc lòng còn thấy lạnh, lạnh khi nhớ tớimột thờitháng sáuchưa hẳn đã vào thu, một thời mà tháng sáu vẫn còn rực cháy lên những khoảng trời nô nức gió…

Câu nói tình yêu về gió 33: Vẫn còn đâymưarào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. Ấy vậy mà nơi chốnthân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể.

Câu nói tình yêu về gió 34: Vì sao con đường nhỏ bé này mỗi lúc đợi chờ bỗng hóa quá mênh mông? Vì đâu giờ đây ta không thể đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc xanh nồng nàn như gió biếc, vì sao ta lại không thể gọi tên, không thể chạm khẽ lên nụ cười giòn tan của một thời thơ dại nữa? Thời gian!

Câu nói tình yêu về gió 35: Người thôi nép vào ta khi bóng mùa về, cho chênh vênh những vầng mây trắng. Người thôi ngả đầu vào ta những trong những đêm giông tố trở mình, cho chơ vơ giọt cà phê đắng. Ngày tháng nơi này vẫn nhuốm đầy ánh tím của những vần thơ dẫu ngôn từ chẳng còn cảm xúc, vànhững cơn gió hoang vuvẫn đưa tình về viễn phố với nỗi lạc loài thênh thang bất tận.

Câu nói về gió 36: Trong cái lạnh của những đợtgió cuối mùa, lơ lửng đầu trăng lànhững tiếng thở than nặng nề của sương khuya rơi trên phiến lá, chiều rồihoàng hôn gió trở, liệu chốc nữa nàng mưa đa mang có ghé ngang đây?

Câu nói về gió 37: Như gió với mây cứ mãi vờn đùa; như đêm với ngày cứ mãi đuổi nhau nhưng tất cả chỉ là thoáng chốc.Có những thứ sinh ra đã là của nhau nhưng chẳng thể bên nhau cho đầy tíc tắc, âu là duyên phận. Đôi khi chưa kịp nhận ra ta đã thương nhau thì áo yêu đương đã bạc mất màu.

Câu nói về gió 38: Có ai nói rằng em ấm áp chưa? Với chiếc áo phong sương và làn tócgió? Với đáy mắt vợi buồn, với lời ca ảm đạm? Và, với cả những nỗi niềm chưa kể cho ai, với nhữngđêmdài dằng dặc nuối nấng bao nhiêu bàn chân đi lạc, chắc hẳn là chưa, em nhỉ? Ta hiểu mà…

Câu nói về gió 39: Em đến, ta bỗng yêumùa đôngrất lạ. Ta thích cảm giác từng cơn gió lạnh rợn người ùa vào vạt áo, tay run run mồi thuốc dạo phố vào mỗi buổi chiều. Em đến, ta yên bình, vui vẻ, phố cũng lặng lẽ và yên ả hơn, không ồn ào như trước.

Câu nói về gió 40: Lối vắng chòng chành giấc mộng yêu đương, gió đông sang rải khắp phố phường,tháng 12ngập ngừng theo những bước chân lạc nhịp…Khói thuốcđêm nay bận cõng những tâm tư nên phải chối từ lời mời của gió, nhờ vậy mà những nỗi niềm đã hóa thành thơ.

Câu nói về gió 41: Chắc đã là không của riêng ai,tháng mười mộtghé qua với những con gió héo hon rụng giữa lòng em vàHuế. Tôi đã hẹn bao mùa quỳ rợp lối về, nay đâu đó trên những con ngõ nơi tôi không biết dã quỳ đã nở hay chưa? Không biết có vàng tươi và nhớ chăng một lời hứa cũ?

Câu nói về gió 42: Thực tình chẳng muốn vậy đâu, có trách thì phải tráchtháng 11sang làm con người ta lạnh lòng nhiều quá, trách những cơn giótháng 11 kia sao cứ về đây cuốn hết kỷ niệm phai màu…

Câu nói hay về gió 43: Phố vẫn mơ màng giấc ngủ đầu đông. Em ơi, gió ngọt lịm và trời xanh trong, rất lạ! Gió hát trên những nhành cây không lá, để tôi kể em nghe về một thành phố ven sông khắc khoải giao mùa, nhưng yên ả, giọt nắng hồng ngập ngừng tìm về đôi mắt xanh xanh…

Câu nói hay về gió 44: Tôi không yêumùa đôngvới những cơn gió lạnh đến tái tê, tôi cũng nào yêu mùa đông với cái rét buốt hằngđêmlàm người khó ngủ. Tôi yêu mùa đông vì khi ấy, một chút bâng khuâng cũng thấy ấm lòng quá đỗi!

Câu nói hay về gió 45: Tôi ngồi đây, những cơn gió tháng 11 về ru hồn tôi say mèm với những ký ức chẳng còn rõ nét hay tôi đang say vì một người nào khác? Tôi không biết, chỉ biết rằng hôm nay lòng lại thấy nhớ một người, một người xa lạ.

Câu nói hay về gió 46: Những cơn gió chớm đông nồng đậmhương quỳ năm xưa cố gắng len vào trong tôi một sớm tinh mơ, lạnh lẽo. Tôi bất chợt bật cười khi hình dung ra một nụ cười dễ mến, tôi điên chăng? Có lẽ! Phố độ này chậm thật, chậm như chính những tư tình còn bám víu trôi theo ngàn gió, chẳng chịu ngủ yên trong giấc nồng say một thuở xa xôi.

Câu nói hay về gió 47:Những cơn gió chớm đôngcứ mải miết đuổi nhau mà vô tình đem mùa rải đầy lối phố. Huế đợt nàymưanhiều, tiết lạnh, cà phê một sớm đầu mùa, vài hơi thuốc lá, tôi giật mình nhận ra mình sao khờ quá. Cứ chờ gì, đợi gì và hi vọng gì trong những cơngióvừa qua!?

Câu nói hay về gió 48: Gió độ này chẳng lạnh đến xót xa, cái lạnhtháng mườimộthình như chẳng đủ ảm đạm để con người ta phảivấn vương một người nào khác.

Câu nói hay về gió 49: Những cơn gió lạnh tìm thấy nhau để rồi hóa thành cơn gió lạnh lùng hơn nữa. Bằng cách nào đó mà không ai biết, họ tìm thấy nhau giữa bộn bềcuộc sốngnày và bắt đầu bằng những mảnh vỡ của đời mình, những cảm thông đặc biệt. Nhưng chuyến tàu ấy sớm phải dừng thôi, nó bị lạc, lạc giữa mớ rối ren của những kẻ cô đơn đang lạnh lòng khi mùa gió tới.

Câu nói hay về gió 50: Đôi khi tôi cứ tưởng mình là cơn gió, hoang hoải; mơ hồ, lang thang và buồn bã. Đôi khi tôi cứ ngỡ mình là xứ Huế, cứ vô tư đón những đợt lạnh về mà khiến người ta thấy mìnhbình yênđến lạ. Chà, không biết tại Huế buồn nên tôi mới buồn theo, hay rằng tại hồn người quá ưu tư mà những mảnh tường kia cũng hóa thành cảm xúc…

Những Bài Thơ Hay Về Gió Mang Nhiều Cảm Xúc / 2023

Em như gió ngược mùa

Thổi niềm vui một thuở

Bỏ lại những ước mơ

Xóa nhòa bao nỗi nhớ

Giữa dòng đời xuôi ngược

Em đếm bước phong trần

Lỡ làng nụ hoa xuân

Ngại ngần đêm trở gió

Trăm năm tình thắm đỏ

Nghìn năm nợ duyên tròn

Cánh cò khóc nỉ non

Tiếc mùa yêu chưa trọn

Mênh mang chiều tóc rối

Nhạt màu nắng môi hôn

Liễu ngã bóng trang đài

Nhạn buồn say lối cũ

Em đi mùa vần vũ

Bụi phủ đời đa đoan

Sóng vỗ tiếng mỏi mòn

Gửi người câu tình lỡ….

CHUYỆN TÌNH MÂY GIÓ

Thơ: Mạc Phương

Em đã nghe câu chuyện tình của gió.

Gió mải chơi nhưng gió rất chung tình.

Từ hoàng hôn đến ngày mới bình minh.

Luồn nhè nhẹ gió khẽ khàng ve vuốt.

Qua con suối gió soi mình chải chuốt.

Mái tóc dài óng ả giữa rừng cây.

Gió uốn mình vớt sợi nắng lung lay.

Ném khắp chốn giúp muôn hoa khoe sắc.

Gió nghịch đùa cười lý la lý lắc.

Tung cánh bay vượt qua thác đầu nguồn.

Thân mềm mại thay đổi chẳng dập khuôn.

Vì vui tính gió luôn luôn đổi hướng.

Khi ra biển gió lướt trên mặt nước.

Tạo sóng xô tung bọt trắng đá ghềnh.

Hôn bờ cát luôn da diết xông xênh.

Thỏa ước nguyện ngàn năm bên biển biếc.

Gió nâng niu em mây bay mải miết.

Chưa khi nào quên tình nghĩa ngàn năm.

Gió lang thang bởi gió vốn rất chăm.

Và rất hiểu em mây đang chờ gió.

LÀ CƠN GIÓ

Thơ: Nguyễn Hưng

Muốn một lần được hoá thành cơn gió

Bay thênh thang đây đó khắp muôn nơi

Nhẹ môi hôn hoa cỏ dưới nắng ngời

Để quên hết đầy vơi sầu nhân thế.

Là cơn gió qua trùng trùng dâu bể

Đầy sóng xô cũng kệ có là chi

Vẳng trong tim chỉ có tiếng thầm thì

” Đừng yếu đuối những khi trời bão tố ”

Ta là gió vượt qua đời phận số

Vững niềm tin cố gắng sẽ bay xa

Khắp mênh mông vũ trụ mới là nhà

Vi vu hát hoà ca ngàn tinh tú.

Một lần thôi với ta thế là đủ

Chẳng còn đau lá rũ phải lìa cành

Ở ngoài kia bát ngát cánh đồng xanh

Là cơn gió ta thảnh thơi đùa nắng.

Là con gió bay qua miền hạ trắng

Bến sông xưa sóng lặng dưới chiều tà

Cánh phượng hồng trả lại một thuở xa

Xin khép lại trầm kha bao ngày tháng.

Xin là gió vào bình minh buổi sáng

Ắp niềm vui lai láng đến muôn ngày

Sẽ xua hết tất cả những đắng cay

Ru vào đời… đắm say mùa yêu mới.

 GIÓ KHÁT

Thơ: Lê Hoàng

Mấy bữa chừ … cơn gió khát tình yêu

Mang hơi nóng uống chiều khô đến hạn

Gió thổn thức cả ngày đi ve vãn

Cứ dật dờ giọt nắng trốn biệt tăm

Huế bây chừ … người bảo ngọn gió Nam !

Nó là vậy mãi làm không hề chán

Gió chẳng mát mang hơi cuồng đến nãn

Chạm bờ môi uống cạn hết men nồng

Xa bao ngày ! Người hỡi nhớ gì không ?

Cơn gió khát như lòng anh vẫn đợi

Phương xa đó tâm tình nghe gió gọi

Anh vẫn hoài ! Nhắn gửi một tình yêu .

GỞI GIÓ

Thơ: Thanh Hùng

Gió bay đi khắp sơn hà

Xin dừng một chút để ta nhắn lời

Bởi vì gió trải khắp nơi

Bên đây người vẫn còn vời vợi thương

Dù cho dâu bể không lường

Bên này người vẫn vấn vương đợi chờ

Tình hồng xưa chẳng nên thơ

Cho nên người mới hững hờ nhạt phai

Tan bao giấc mộng đêm dài

Cũng vì tình ấy làm ai đau lòng

Đến giờ người vẫn thầm mong

Gió ơi người ấy trọn vòng nhớ nhung

Ước sao ngày được tương phùng

Để làn gió mát vui chung chuyện tình

Rồi cùng ngọn gió phiêu linh

Cùng vui với gió hòa mình đắm say

Gió bay đi khắp chốn này

Nhớ lời gởi gắm lời hay đẹp lòng.

NHỜ GIÓ

Thơ: Thu Hà

Chiều nay cơn gió vô tình

Hôn lên mái tóc làm mình ngẩn ngơ

Chợt như ta bỗng dại khờ

Yêu thương bùng cháy… đôi bờ khát khao…

Mới ngày nào đó ta trao

Đôi làn môi thắm đi vào ái ân

Ngỡ như hạnh phúc thật gần

Mà nay xa vắng… bần thần đôi tim….

Gió ơi xin hãy đi tìm

Làn môi ngày ấy ru im giấc nồng

Tim tôi sẽ mãi mùa đông

Nếu làn môi ấy… mà không quay về…

Nhìn mưa lòng bỗng tái tê

Nhớ thương vô hạn, trăm bề rối ren

Tim này vốn đã cài then

Gặp làn môi ấy… đêm đen hóa hồng !

TÌNH GIÓ

Thơ: Phú Sĩ

Chuyện kể ngày xưa Gió yêu mây nhiều lắm

Dịu dàng ru tình theo điệp khúc du dương

Trên thảo nguyên xanh hay đồng lúa chín vàng

Tình yêu nồng thắm ngút ngàn không thay đổi

Lặng lẽ bình yên qua bao mùa bão nổi

Mây gió quyện tình thổn thức với thời gian

Gió thổi đưa mây lãng đãng khắp phương trời

Mây ấm chân tình trong vòng tay của Gió

Một ngày bình minh Mây quên rồi hơi thở

E ấp cùng Trời thắm nở mối tình xanh

Uất nghẹn từng cơn Gió khóc với chân thành

Cất lên bài ca trách bầu trời thăm thẳm

Mây vẫn chạy theo tia nắng muôn màu ấy

Đơn độc cõi lòng Gió cuốn ngọn hoa lau

Dòng chảy đành tâm vỡ nát cánh hoa nhàu

Ôm tình đơn phương Hoa lau buồn lắm nỗi

Từ đó Gió gieo những cơn cuồng phong dội

Nước mắt Nàng Mây rơi vội lúc giao mùa

Mệt mỏi tình đời Mây cần lắm bình yên

Sưởi nắng mặt trời một tình yêu vĩnh cữu ….

TÔI YÊU NÀNG GIÓ XA….

Thơ: Phú Sĩ

Tôi yêu nàng gió xa.

Về đong đưa chiếc lá

Nồng nàn hôn vội vã

Như sợ mùa đi qua…

Nàng gió gieo hương hoa.

Quyện hòa theo muôn lối

Nàng dường như rất vội

Chẳng kịp hôn tình tôi

Nghe bồi hồi trong lá.

Vọng xa lời ru êm.

Cho em thơ say ngủ.

Ước mơ ngàn sao đêm.

Gió thì thào bên tôi.

Nàng hiểu tình tôi thắm

Bởi nàng còn rất vội…

Thổi bao mùa xa xăm

Giọt sầu rơi âm thầm.

Lòng tôi như cỏ héo.

Phong rêu còn khắm nẻo

Thương nhớ… Nàng gió reo..

Hỡi nàng gió có nghe !

Chút tình tôi khe khẽ

Cơn say tình đã thế

Chết theo đời gió thôi…

Trên nẻo đời gió đi

Bao đong đầy hương vị

. Xin Gió đừng mộng mị

Hay si tình đắm say

Dòng thơ tôi vẫn chảy

Ngày dài chờ gió ơi

Xót cho mảnh tình tôi

Chỉ dành chờ cơn gió….

Những bài thơ tình về gió

Cùng đọc và cùng cảm nhận 15 bài thơ ngắn về gió lạnh mang tâm trạng khi yêu, khi chia tay người yêu… Đành mượn những cơn gió lạnh để diễn đạt tình cảm của mình, để xoa dịu đi vết thương lòng.

Có Phải Em Là Gió?…

Tác giả: Gió Nhạt Màu Có phải em là gió,

Ru lòng anh một khúc tình ca?

Có phải em là gió,

Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương?

Có phải em là gió,

Vội đế vội đi chẳng tạ từ…..

Có phải em là gió,

Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta…..

Có phải em là gió,

Từ phương bắc về buốt hồn thơ !!!

Có phải em là gió,

Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong !!!

Cỏ phải em là gió,

Ta mãi yêu người đến thiên thu…

GIÓ MÂY

Tác giả: Lãng Du Khách

Đa tình chàng gió vuốt ve mây

Mây điệu làm duyên nét thẹn thùng

Rủ nhau trời đất bay cùng

Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng

Đắm cơn say nét mặt mây hồng

Hồn mê mẩn trời cao gió lộng

Mây trao cho gió tình nồng

Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ

Tình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơ

Đắm tình ái mây dạ thẫn thờ

Bên nhau chìm đắm mộng mơ

Làm cho trời đất sững sờ đắm say

Mây sung sướng ửng đỏ mặt mày

Gió lãng du lộng thổi mây bay

Mối tình mây gió thật hay

Khiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.

CHUYỆN TÌNH MÂY VÀ GIÓ

Thơ: Phú Sĩ

Mây bay đi cũng bởi vì cơn gió

Gió vô tình thổi mãi áng mây trôi

Trong lặng thầm mây buồn lắm người ơi!

Làm sao được bởi lòng đau gió thổi

Mây bay đi cả một đời chìm nổi

Chẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xa

Nẻo mây qua con gió lạ vươn cành

Xót thương mây một đời sương thấm lạnh

Mây bay đi để quên đời bất hạnh

Thuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canh

Thuở ngày xưa mây bên gió dỗ dành

Lời mật ngọt mong manh trôi theo gió

Mây bay đi lối về không dám ngỏ

Rạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tan

Mây bay rồi đời gió lúc mùa sang

Cầu hạnh phúc trên nẻo đường gió thổi.

MÂY VÀ GIÓ

Thơ: MamiVam

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió

Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu

Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều

Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ

Gió vốn là một lãng tử phong lưu

Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…

Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ

Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân

Là một nơi Gió thật sự thấy cần

Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới

Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm

Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm

Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng

Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa

Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa

Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

CHUYỆN TÌNH MÂY & GIÓ

Thơ: Hạ Đan Hạ

Cũng tại gió mà đời mây trôi mãi

Tại vì mây gió lặng lẽ ngừng bay

Duyên mây gió theo tháng ngày chìm nổi

Biết bao giờ dừng bước nẻo trời khơi

Gió lả lơi theo dòng đời mãi gọi

Mây u hoài vọng hình bóng xa xôi

Gió khao khát bờ môi mềm trong nắng

Mây lặng thầm giấc ngủ chẳng hề yên

Gió xạc xào khua nỗi nhớ từng đêm

Mây bảng lảng gói sầu bên núi tím

Tình ở đâu để mây hoài đi kiếm

Mộng chốn nào chìm khuất nẻo gió vương

Anh là mây đời phiêu dạt muôn phương

Em ngọn gió trong đêm trường hiu hắt

Giữa đôi ta câu chuyện tình cút bắt

Bao nhiêu lần ngăn cách bởi gió mây.

NỖI LÒNG CỦA GIÓ

Thơ: Kim Nguyễn

Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu

Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ

Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ

Thoảng qua đời mong để lại hương yêu.

Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều

Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng

Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng

Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.

Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phương

Trăng soi sáng cũng cảm thương đời Gió

Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ

Gió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay.

Khi bình minh thức giấc Gió đâu hay

Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp

Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc

Núi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim.

Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm

Luôn rung động trước các niềm vui mới

Có đôi lúc Gió một mình tự hỏi

Đến khi nào thôi là Gió bay xa ?

Những cuộc tình vội vã đến rồi qua

Trái tim gió đã chai lì cảm xúc

Gió ao ước tìm tình yêu đích thực

Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.

Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xa

Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy

Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy

Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không ?

Sáng mai ra lại là Gió mênh mông

Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ

Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ

Gió lạnh lòng… ai có biết cho không ?

THƠ TÌNH MÂY VÀ GIÓ

Thơ: Triệu Phú Tình

Cơn gió lả lơi bay quyện

Cùng mây lưu luyến giữa trời

Đôi ta trao lời ước hẹn

Bên nhau trọn vẹn suốt đời

Nụ hôn đầy vơi huyền ảo

Gió khẽ thầm bảo mây yêu

Này em nàng kiều rất xạo

Cứ tưởng khờ khạo ít điều

Ai ngờ cũng phiêu ra phết

Nói thương đến chết mới thôi

Gió nghe hụt hơi thấm mệt

Ừ thì yêu hết cuộc đời

Gió luôn thăm ghé mây mà

Khúc tình thiết tha ru nhẹ

Êm đềm khe khẽ đậm đà

Hãy nhớ mãi là như vậy

Cùng nhau mây đấy gió đây

Ngàn đời gió hay tung tẩy

Nhưng là đưa đẩy tình mây

Suốt kiếp khỏa khuây thế đó

Là tình của gió và mây

Là tình của mây và gió

Trọn đời chỉ gió yêu mây.

TÂM SỰ CỦA GIÓ

Thơ: Vũ Xuân Hòa

Gió suốt ngày vơ vẩn kiếp rong chơi

Ai đâu hiểu cuộc đời phiêu du ấy

Cũng cô đơn nhiều buồn đau lắm đấy

Chỉ là ta khéo che đậy mà thôi

Có những khi dốc sức đẩy mây trôi

Nhưng Mây lại bồi hồi thương nhớ nắng

Ngày khô hạn dìu mưa đầy cố gắng

Lại nhận về lời cay đắng ngừng đi

Trận cuồng phong thổi lạnh buốt xuân thì

Xích gần nhau người ôm ghì thương nhớ

Trút hờn ghen lên gió đầy vô cớ

Họ xa nhau lầm lỡ bởi gió đâu

Một mình ôm biết bao nỗi u sầu

Chẳng có ai nhẹ nặng câu chia sẻ

Nổi bão giông để biết mình chẳng bé

Bớt oi nồng gió thổi nhẹ nồng say

Cuộc đời này phận gió nhuốm đắng cay

Ai cũng thế những đọa đày khó tránh

Ngẫm biết vậy thôi người đừng so sánh

Để ta mình lại thêm chạnh lòng đau

Kiếp lãng du đầy chìm nổi nông sâu

Chỉ bình yên ai cũng cầu mong ước

Tâm kiên định cuộc đời này sẽ được

Hạnh phúc về ngạo ngược mãi rời xa.

Gió Về Đâu Hỡi Nắng

Tác giả: Gió Bụi

Hạt bụi nào bay trong chiều gió lộng

Cơn gió nào khuấy động cả không gian

Lá nào rơi xơ xác héo khô tàn

Tia nắng nhẹ chiếu ngang rừng lá úa

Nắng chiều tà sao vẫn còn nhảy múa

Vẫn tung tăng đang xua đuổi cô đơn

Để gió Đông chẳng còn chút tủi hờn

Chờ Xuân đến gió vờn trong nắng ấm

Gió xôn xao trong vườn hoa tươi thắm

Gió rì rào mong năm tháng qua mau

Gió vi vu trầm bỗng tiếng tiêu sầu

Xin hỏi nắng…

gió về đâu hỡi nắng ?

Gió Xuân

Tác giả: Gió Bụi

Chiều đón gió xuân về ngang lối vắng

Gửi nhớ thương theo cánh gió nồng nàn

Vệt nắng trải làm chứng nhân im lặng

Khép tâm tư riêng một cõi miên man

Gió xôn xao chiều vàng ngân vọng tiếng

Dư âm xưa réo rắt điệu mơ hồ

Gọi tên em cho lòng thôi xao xuyến

Nhớ nhung này sao chia nhỏ thành ô?

Gió vô tình vương bụi đường tóc rối

Rớt xuống đời từng hạt nhỏ long đong

Anh biết rõ mỗi bước đường đi tới

Vắng bóng em sầu chất chứa nặng lòng

Gió xuân đến từ miền xa thăm thẳm

Bay trên cao vùng trí nhớ vô cùng

Từ thuở nào anh cùng em đối ẩm

Nay trở thành đôi tri kỷ thủy chung

Gió mơn man khơi mặn nồng hương lửa

Hạnh phúc treo vầng nhật nguyệt rạng ngời

Xuân trổ lộc nắng lụa là hẹn hứa

Theo suối giòng tình yêu lững lờ trôi

Hai Phố Mùa Đông

Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Chiều mưa buồn em đi lang thang.

Nhớ con phố mùa đông về lạnh giá.

Những chiếc lá vàng rơi chiều nghiêng ngã.

Nằm run run trên lối nhỏ im lìm.

Phố sợ cô đơn khi gió lạnh một mình.

Người không đến nên phố buồn biết mấy…

Những bài thơ về gió mang nhiều tâm tư

Xuân Thì

Tác giả: Ngọc Thạch

Gió lạnh về rồi,

gió lạnh đi Xuân mang màu nắng- độ xuân thì

Gió lạnh đưa làn chưa hết hẳn

Môi cứ cười duyên có mấy khi !

Em Ghét Gió

Tác giả: Nguyễn Thuyền

EM GHÉT GIÓ.

“Em” ghét gió vì gió lạnh tim em.

“Ghét” bản thân vì sao đa cảm.

“gió” lạnh và cô đơn anh đâu biết.

“Vì” gió buồn làm nước mắt em rơi.

“Gió” chơi vơi mang nhữg nổi buồn về.

“làm” băng giá cổi lòng em tê…

Mưa Sầu

Tác giả: Phuong Vuong

Ngoài kia mưa rơi gió gọi sầu.

Anh ân cần hỏi em về đâu.

Biết bao kỷ niệm thuở ban đầu.

Đêm mưa ta nào thấy lạnh đâu.

Nắng mùa thu mang tình nồng ấm.

Câu ước thề theo cùng tháng năm.

Anh nói yêu em, yêu nhiều…

Chiều Vọng

Tác giả: TamMuội

Chiều Vọng. (Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh – Thủ Vỹ Ngâm).

Ngưỡng cửa đìu hiu gió lạnh tràn.

Đông về tuyết phủ nỗi niềm đan.

Chiều nghiêng cánh nhạn về sâu bản.

Nắng đổ chim trời vỗ tận san.

Hướng tưởng non tầng châu phụng…

Đoạn Buồn Đêm Mưa (Fb)

Đếm bước Lang Thang tủi ngập tràn.

Đi trên Phố Vắng giọt sầu chan.

Màn Đêm phủ kín tình ngao ngán.

Bóng tối vây quanh cảnh quạnh Tàn.

Rỉ rả Mưa Hàn duyên tản mạn.

Vi vu Gió Lạnh nợ lìa tan.

Vô Vàn…

Dối Gian

Tác giả: Thiết Dương

 Đầy mưa gió lạnh giá thân người.

Nguyệt vắng đêm sầu lệ đẫm môi.

Cay đắng nhận về hôm trách hận.

Trắng đen thay mộng tuổi xa rời.

Gầy vai phủ tóc dòng lơ lửng.

Bạc sóng dâng triều bóng tả…

Lạnh Canh Thâu

Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune

Bao nhiêu thương nhớ lúc xa nhau.

Bao nhiêu cơn ngóng biết tìm đâu.

Bao nhiêu thời gian trôi qua đó.

Bao nhiêu lời cưng quý chờ trao

. Bao nhiêu nỗi buồn lúc xa nhau.

Bao nhiêu nỗi lo sợ nhạt màu.

Bao nhiêu cơn mơ mộng…

Mượn Gió

Tác giả: Đời Lạc Xuể

 Anh nhờ Gió lạnh thổi về em.

Nỗi nhớ thành băng với lệ kèm.

Mấy độ mưa bồi sông đã kín.

Nên mùa bão đổ biển mòn thêm.

Hơi nồng hãy chạm vào mi mắt.

Giọt đắng trào tuôn đẫm má rèm.

Gợi chút buồn cho…

Thu

Tác giả: Lý Văn Sáu

Thu về gió lạnh rũ làn mây.

Thu qua nhắc lại chuyện tháng ngày.

Thu đến mang theo buồn thắm đượm.

Thu gửi cô đơn trái tim gầy.

Thu gieo nỗi nhớ, tình tri kỷ.

Thu nuôi mộng tưởng, giữa chốn này.

Thu đã về đây ai vẫn đợi…

Bắc Hành Tạp Lục Bài 5

Tác giả: Nguyễn Du

Quỷ Môn quan.

Liên phong cao sáp nhập thanh vân.

Nam bắc quan đầu tựu thử phân

Như thử hữu danh sinh tử địa.

Khả liên vô số khứ lai nhân.

Tắc đồ tùng mãng tàng xà hổ.

Bố dã yên lam tụ quỉ thần.

Chung cổ hàn phong…

Mộng Đêm Đông

Tác giả: Hồng Dương

Anh muốn gửi tới em nhiều thương nhớ. Những vần thơ tựa trăng vỡ trên cành. Anh muốn bay vào trong cõi trời xanh. Để em thấy tấm lòng anh trong sáng… Mùa đông lạnh hồn anh mơ ánh nắng. Một bóng hình đã chìm lặng trong…

Mưa

Tác giả: Quang Dũng

Chợt mưa phùn gió lạnh.

Càng lạnh cành hoa mơ.

Ðất trắng ngàn cánh rụng.

Tiếng quân hò thôn xa.

Súng cầm nhịp thu đông.

Chiều chiều tin chiến sự.

Loa vang trên cành đa…

Càng mưa phùn gió lạnh.

Càng lạnh cành hoa mơ…

53 Buổi Đầu Đông

Tác giả: Bùi Thành Công

Gió lạnh đầu mùa rưng rưng nỗi nhớ.

Nỗi nhớ anh nỗi nhớ một chiều mơ.

Nỗi nhớ bơ vơ hoàng hôn nhuộm đỏ.

Bóng em ngồi lặng lẽ một mình xa..

Gió lạnh về đong đầy những ngày qua.

Một chút bâng khuâng, của khúc tình ca.

Em nhớ…

Ánh Hương

Tác giả: Nguyễn Ngọc Cảnh

Mong manh mưa nhẹ gió lạnh vai

Cảnh đau Cảnh khổ khóc vì ai

Kiềm lòng cố nén không được khóc

Mà sao mắt ướt lệ hoen mi

Anh Muốn….

Tác giả: Mr Smile

Anh muốn kể em.

Về cơn gió lạnh tối nay.

Đêm lại đến lặng lẽ.

Thì thào qua kẽ lá.

Khi cô đơn một mình.

Bên ngọn đèn lung linh.

Ý nghĩ về đời trĩu nặng.

Về những đêm đầy trăng.

Tim lại đầy nỗi buồn,

khu vườn đầy sương lấp…

Thơ Về Gió Và Mưa – Chùm Thơ Tình Ngắn Về Gió Và Mưa Mang Tâm Trạng / 2023

Nội Dung

Những bài thơ về gió và mưa buồn là những bài thơ “tức cảnh sinh tình”, nhìn gió, nhìn mưa lại nghĩ đến mình, nghĩ đến những mặn nồng và đớn đau của tình yêu. Những lời thơ về gió ngắn gọn như thổi bay những kí ức về kí ức của một thời xa xăm.

Gió vô tình vờn nhẹ má em…

Cơn gió ngày xưa – cơn gió em từng đuổi Cơn gió ngày xưa – những kí ức khôn nguôi Cơn gió ngày xưa – làm lá rơi ngõ vắng Tích tắc… Tích tắc…thời gian vẫn quay…

Em đi qua một không gian tĩnh lặng Lá vẫn rơi, gió vẫn thổi, mây vẫn trôi… Vi vu…vi vu… Gió vẫn thế, em giờ như đã ngủ Ngủ quên trong tình cảm xa xôi Gió vẫn thế…vẫn hôn nhẹ lên môi Nhưng em đâu nào hay gió đang thổi……

Em vô tình… hay… gió vô hình.

Tác giả: Chợ Phong Sương Gió đi bốn phương trời Biết gặp đâu bến đợi Lá vô tình không nói Vàng rụng với mùa đông

Tác giả: Trần Huy Sao San Diego. Chiều qua phố. Lạnh gió trở mùa. Trời thấp sau lưng những chiếc lá cuối Thu buồn lặng nhẹ xuống đời vàng đốm bâng khuâng

một góc phố gọi mùa Đông tới để quạnh hiu qua mấy nẻo đường đứng co ro ngã tư đèn đỏ chờ đèn xanh mờ nhạt hơi sương

em ở đâu rồi ! Không xuống phố quẩn quanh tôi nỗi nhớ rất gần gió se lạnh góc bàn trơ trọi ly cà phê đọng giọt lặng thầm

đã rét ngọt mùa Đông rồi đó vàng Thu phai trời đất lặng buồn tôi đợi em buổi chiều xuống phố phố im lìm trong-gió-buồn-đông…

Một dạo đám mây vàng ươm im lặng nhìn cây sim già chờ em trên lối cát còn ủ kín trái mãng cầu bỏ quên đâu đó thổi về mùi nước hoa lẫn vùng cỏ dại cây sim già suốt mùa nhớ hoa

Miền trung của tôi sợi cước giật mình con cá nước trong nép mình trong vây mùa gió ngang tàng gã hình rơm xé xác hù chim chiếc nón úp tả tơi ngày thơ ấu ngọn nắng không biết điều im lặng bọc lưỡi cày xới vãi cơn mưa ôi miền của tôi…

Nắng thật nắng mà mưa thật mưa chẳng dối lòng mình rau đắng cây cầu đội mưa đã mấy đợt oằn lên đón bão xa lụt gần mái nhà mưa phủ bao năm mà bước chân em nhẹ như bước lá trái mãng cầu em để quên đâu đó cho ta tìm dọc tuổi thơ

Làm sao nhổ hết bóng em trong cánh đồng ký ức? Chùm hạt mãng cầu lấp ló vỡ trong đêm…

Qua nương thơ gió thầm thì Rằng: – không đằng ấy dễ gì hương đưa Rõ ràng gió giỏi ghê chưa Em vun em xới muốt mùa chẳng ngoa

Nào đêm bóng nguyệt la đà Tắm trăng hò hẹn cài hoa ước thề Lại ngày mượt nắng pha lê Dòng trôi êm ả chiều quê lặng lờ

Ấy hình ảnh lắng vào thơ Còn công lao biết bến bờ là đâu Dặm tình qua mấy bể dâu Gánh thương kĩu kịt ruột bầu râu tôm

Đi trong khói bụi đen ngòm Mềm tay chăm chuốt mướt vòm thơ xanh Nắng mưa dù mấy cũng đành Chưa lần gọi chút đòi anh đền bù

Thầm lòng cảm ngọn gió thu Tiếng thơ từ trái tim mù vọng ra.

Chùm thơ tình về gió và mưa man mác buồn chứa đựng tâm trạng của một tinh yêu đã xa, của một mối tình dang dở… tất cả đều cuốn đi như gió và mưa để lại trong lòng người ở lại là nỗi đau, nỗi nhớ vô bờ bến.

Chiều nay ai khắc bóng trong mây Cho nhớ về nhau rót thật đầy Khóe mắt nụ cười em buổi đó Một lần uống trộm ngả nghiêng say

Đường xa cánh gió nào chưa mỏi Chia lá tàn thu sắp cạn màu Có lũ chim chiều xao xác gọi Thấm buồn khi chúng sắp xa nhau..

Có phải sao trời em giấu cạn Góp vào trong mắt dõi tìm anh Mà nghe có ánh trăng hờn giỗi Khi lén nhìn hôn lén dưới cành..

Có ai quét lá mùa thu chết Để lót mây trời đón bước tiên Để gót son em hờ hững bước Buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền…

Lộng Gió chiều nay gió lộng hơn Bờ thương, sông Hương vỗ chập chờn Mấy điệu nhạc buồn, buồn diệu vợi Nhẹ buông, sương xuống nhuốm chiều hôm…

Huế dẫu là Xuân vẫn âm thầm Giọt café đắng, vẳng dư âm Thoảng chi trong khoảnh khắc đàn lặng Nhói chút niềm đau kiếp sâm cầm…

Là Huế, nên muôn đời cứ thế Nhịp đời đi chậm, ngấm thê lương? Phải hồn sông núi – tình nhi nữ Đến chừ vương mãi điệu buồn thương?

Cơn gió ập đến lục tìm sách của anh hàng trăm tên sách hiện về trong giây lát giá sách của anh bất chợt nghèo đi cơn gió lướt qua chục nghìn trang cũ cơn gió hỏi các chân trời mới mà anh thiếu nhiều.

Cơn gió đi rồi còn ở lại những chồng sách lộn xộn anh bàng hoàng nhận ra cơn gió làm đảo điên anh những ý nghĩ không thể nào xếp gọn dường như em xới cả đời anh.

Cơn gió ơi!

Đa tình chàng gió vuốt ve mây Mây điệu làm duyên nét thẹn thùng Rủ nhau trời đất bay cùng Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng Đắm cơn say nét mặt mây hồng Hồn mê mẩn trời cao gió lộng Mây trao cho gió tình nồng Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ Tình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơ Đắm tình ái mây dạ thẫn thờ Bên nhau chìm đắm mộng mơ Làm cho trời đất sững sờ đắm say Mây sung sướng ửng đỏ mặt mày Gió lãng du lộng thổi mây bay Mối tình mây gió thật hay Khiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.

Tác giả: Gió Nhạt Màu Có phải em là gió, Ru lòng anh một khúc tình ca? Có phải em là gió, Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương? Có phải em là gió, Vội đế vội đi chẳng tạ từ….. Có phải em là gió, Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta….. Có phải em là gió, Từ phương bắc về buốt hồn thơ !!! Có phải em là gió, Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong !!! Cỏ phải em là gió, Ta mãi yêu người đến thiên thu…

Đa tình chàng gió vuốt ve mây Mây điệu làm duyên nét thẹn thùng Rủ nhau trời đất bay cùng Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng

Đắm cơn say nét mặt mây hồng Hồn mê mẩn trời cao gió lộng Mây trao cho gió tình nồng Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ

Mây bay đi cũng bởi vì cơn gió Gió vô tình thổi mãi áng mây trôi Trong lặng thầm mây buồn lắm người ơi! Làm sao được bởi lòng đau gió thổi

Mây bay đi cả một đời chìm nổi Chẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xa Nẻo mây qua con gió lạ vươn cành Xót thương mây một đời sương thấm lạnh

Mây bay đi để quên đời bất hạnh Thuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canh Thuở ngày xưa mây bên gió dỗ dành Lời mật ngọt mong manh trôi theo gió Mây bay đi lối về không dám ngỏ Rạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tan Mây bay rồi đời gió lúc mùa sang Cầu hạnh phúc trên nẻo đường gió thổi.

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ Gió vốn là một lãng tử phong lưu Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù… Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân Là một nơi Gió thật sự thấy cần Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

Cũng tại gió mà đời mây trôi mãi Tại vì mây gió lặng lẽ ngừng bay Duyên mây gió theo tháng ngày chìm nổi Biết bao giờ dừng bước nẻo trời khơi

Gió lả lơi theo dòng đời mãi gọi Mây u hoài vọng hình bóng xa xôi Gió khao khát bờ môi mềm trong nắng Mây lặng thầm giấc ngủ chẳng hề yên

Gió xạc xào khua nỗi nhớ từng đêm Mây bảng lảng gói sầu bên núi tím Tình ở đâu để mây hoài đi kiếm Mộng chốn nào chìm khuất nẻo gió vương

Anh là mây đời phiêu dạt muôn phương Em ngọn gió trong đêm trường hiu hắt Giữa đôi ta câu chuyện tình cút bắt Bao nhiêu lần ngăn cách bởi gió mây.

Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ Thoảng qua đời mong để lại hương yêu.

Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.

Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phương Trăng soi sáng cũng cảm thương đời Gió Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ Gió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay.

Khi bình minh thức giấc Gió đâu hay Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc Núi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim.

Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm Luôn rung động trước các niềm vui mới Có đôi lúc Gió một mình tự hỏi Đến khi nào thôi là Gió bay xa ?

Những cuộc tình vội vã đến rồi qua Trái tim gió đã chai lì cảm xúc Gió ao ước tìm tình yêu đích thực Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.

Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xa Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không ?

Sáng mai ra lại là Gió mênh mông Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ Gió lạnh lòng… ai có biết cho không ?

Cơn gió lả lơi bay quyện Cùng mây lưu luyến giữa trời Đôi ta trao lời ước hẹn Bên nhau trọn vẹn suốt đời

Nụ hôn đầy vơi huyền ảo Gió khẽ thầm bảo mây yêu Này em nàng kiều rất xạo Cứ tưởng khờ khạo ít điều

Ai ngờ cũng phiêu ra phết Nói thương đến chết mới thôi Gió nghe hụt hơi thấm mệt Ừ thì yêu hết cuộc đời

Hãy nhớ mãi là như vậy Cùng nhau mây đấy gió đây Ngàn đời gió hay tung tẩy Nhưng là đưa đẩy tình mây

Suốt kiếp khỏa khuây thế đó Là tình của gió và mây Là tình của mây và gió Trọn đời chỉ gió yêu mây.

Gió suốt ngày vơ vẩn kiếp rong chơi Ai đâu hiểu cuộc đời phiêu du ấy Cũng cô đơn nhiều buồn đau lắm đấy Chỉ là ta khéo che đậy mà thôi

Có những khi dốc sức đẩy mây trôi Nhưng Mây lại bồi hồi thương nhớ nắng Ngày khô hạn dìu mưa đầy cố gắng Lại nhận về lời cay đắng ngừng đi

Trận cuồng phong thổi lạnh buốt xuân thì Xích gần nhau người ôm ghì thương nhớ Trút hờn ghen lên gió đầy vô cớ Họ xa nhau lầm lỡ bởi gió đâu

Một mình ôm biết bao nỗi u sầu Chẳng có ai nhẹ nặng câu chia sẻ Nổi bão giông để biết mình chẳng bé Bớt oi nồng gió thổi nhẹ nồng say

Cuộc đời này phận gió nhuốm đắng cay Ai cũng thế những đọa đày khó tránh Ngẫm biết vậy thôi người đừng so sánh Để ta mình lại thêm chạnh lòng đau

Kiếp lãng du đầy chìm nổi nông sâu Chỉ bình yên ai cũng cầu mong ước Tâm kiên định cuộc đời này sẽ được Hạnh phúc về ngạo ngược mãi rời xa.

Hạt bụi nào bay trong chiều gió lộng Cơn gió nào khuấy động cả không gian Lá nào rơi xơ xác héo khô tàn Tia nắng nhẹ chiếu ngang rừng lá úa

Nắng chiều tà sao vẫn còn nhảy múa Vẫn tung tăng đang xua đuổi cô đơn Để gió Đông chẳng còn chút tủi hờn Chờ Xuân đến gió vờn trong nắng ấm

Gió xôn xao trong vườn hoa tươi thắm Gió rì rào mong năm tháng qua mau Gió vi vu trầm bỗng tiếng tiêu sầu Xin hỏi nắng… gió về đâu hỡi nắng ?

Gió Lào Cát Trắng – Tình Yêu Quê Hương Mạnh Mẽ Của Nhà Thơ Xuân Quỳnh / 2023

Ngọn gió Lào cát trắng của đời tôi Tôi của cát của gió Lào khắc nghiệt Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạt Mẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răng Vừa lớn khôn tôi đã biết đào hầm Dưới bom đạn gió Lào vẫn thổi Và trên cát lại thêm cồn cát mới Cỏ mặt trời lăn như bánh xe Cuộc đời tôi có cát chở che Khi đánh giặc cát lại làm công sự Máu đồng đội và máu tôi đã đổ Trên cát này mà gió quạt vừa se Cây tôi trồng chưa đủ bóng che Bom giặc cắt lá cành tơi tả Củ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ Trái mãng cầu rám vỏ – gió đi qua Đọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưa Bàn chân lún bàn chân thêm bỏng rát Giữa gió cát, giữa những ngày ác liệt Tôi nghĩ về tha thiết một màu xanh Một rừng cây trĩu quả trên cành Tôi vun gốc và tay tôi sẽ hái Nhà của tôi, tôi sẽ về dựng lại Ánh ngói hồng những gương mặt mai sau Em mới về em chưa thấy gì đâu Chỉ có cát và gió Lào quạt lửa Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ Cát khô cằn ở mãi hoá yêu thương Dẫu đôi khi tôi chẳng bằng lòng Với cái cát làm bàn chân rát bỏng Với cái gió làm chín lừ da mặt Mảnh đất cằn khoai sắn ít sinh sôi Tôi sẵn lòng đem hiến cả đời tôi Cho cát trắng và gió Lào quạt lửa.

Gió Lào Cát Trắng là một bài thơ hay và đặc sắc nổi bật cho phong cách thơ của bà. Thơ Xuân Quỳnh giàu tình cảm, tình cảm sâu và tinh tế nhưng lẩn khuất phía sau tình cảm ấy lại là tư tưởng có tính khái quát, triết lý. Cũng có thể vì có tài quan sát mà ở một số bài Xuân Quỳnh ham tả, ham kể. Kể có duyên nhưng vẫn làm loãng chất thơ. Những bài thơ dài của Xuân Quỳnh thường dài vì rậm chi tiết. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!