Thơ Hay Nhân Ngày 20/11 / Top 10 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Thơ 20/11 Mầm Non, Những Bài Thơ Thơ Hay Về Cô Giáo Mầm Non Nhân Ngày 20 Tháng 11

Tuyển tập những bài thơ ngày 20/11 cho bậc học mầm non, cô giáo mần non mẫu giáo ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11.

Bậc học mầm non không giống như các bậc học tiểu học, THCS, THPT hay đại học cao học. Thông thường tất cả những nhà giào của bậc học này là cô giáo không có hoặc rất ít có thầy giáo cũng vì những đặc điểm riêng của ngành. Đây là 1 ngành được đánh giá là rất vất vả mặc dù lương hoặc nói thẳng ra kể cả thu nhập không cao điển hình gần đây nhất là trường hợp cô giáo mầm non về hưu sau mấy chục năm dậy dỗ chỉ được khoảng hơn 1 triệu đồng lương hưu 1 con số rất ít để có thể duy trì cuộc sống trong thời buổi bão giá này.

Cô giáo mầm non dậy dỗ trẻ ​

Sự hy sinh thầm lặng của cô giáo mần non không phải ai cũng biết, rất nhiều áp lực, rất nhiều stress nếu không thực sự yêu nghề có thể dẫn tới những hành động mất kiểm soát. Trong khi đa số cha mẹ học sinh lại chỉ biết thương con mình mà không nghĩ và đặt hoàn cảnh vào những cô giáo mầm non. Mặc dù nó đều có 2 mặt của nó. Đa số tất cả các cô giáo mần non đều rất yêu trẻ thơ và tận tụy với nghề. Vì thể ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 cũng là 1 dịp để các bậc cha mẹ hoặc các cựu học sinh tri ân công lao của các thầy cô giáo.

Bài thơ hay ngày 20/11 mầm non

Hôm nay ngày lễ hội Của cô giáo kính yêu Em vui biết bao nhiêu Tặng cô bông hoa đẹp.

Đóa hồng nhung tươi thắm Do em trồng, bắt sâu Cô giáo nhìn thật lâu Nụ cười như bày tỏ

Ôi cô vui vui quá Trông em thật tuyệt vời Đôi má như gọi mời Cô hôn lên thắm thiết

Đây là bài thơ khá đơn giản rất hợp cho trẻ em mẫu giáo mần non có thể đọc mặc dù có thể chưa hiểu hết được ý nghĩa nhưng nó khá đơn giản với khổ thơ 5 chữ 4 câu vần liền nhau khá dễ nhớ nói về tình cảm của họ trò trong ngày 20/11 với cô giáo của mình.

Em là cô giáo Mầm non Cái nghề ai cũng bảo Chưa chồng mà có con Bận bịu từ đầu hôm Đêm còn lo giáo án Mà sao tôi vẫn thấy Em luôn cười thật tươi Như chú ong yêu đời Em say sưa góp mật Em như cây trái ngọt Yêu đất mà nở hoa Tình của em hòa ca Cùng tiếng bầy em nhỏ Em tôi là thế đó Yêu trẻ thơ nhất đời Trái tim hồng đỏ tươi Chảy trăm dòng nhiệt huyết Yêu em tôi đã biết Đợi chờ và yêu thương !

Đây là bài thơ về cô giáo mầm non với tựa đề em tôi khá hay nói về sự vất vả của giáo viên phải thức khuya dậy sớm nếu thực sự bạn không yêu nghề yêu trẻ thì rất khó có thể trụ vững với nghề vì sự vất vả tốn nhiều thời gian vì không chỉ lo công việc ở trường mà còn có trách nhiệm với gia đình nữa trong khi thời gian thì không có nhiều

Hai tiếng “cô ơi!” sao thân thương quá đỗi Từ môi xinh bé cất gọi cô ơi! Cô ơi! Con ăn cơm rồi nhé! Sạch cả tô mà chẳng đổ ra bàn Cô ơi! Con uống thuốc rồi cô ạ! Khen con đi, con uống giỏi chưa nè Thuốc đắng lắm mà con không hề khóc Uống thuốc rồi sẽ khỏi bệnh ngay thôi!

Cô ơi! Con ngủ rồi cô ạ! Nhắm mắt vào, cô kể chuyện con nghe Chuyện kể rằng: Con mèo con nó khóc Mèo con hư không chịu đến trường Con có hư như mèo không nhỉ? Không khóc nhè, cô mẹ sẽ thương con!

Cô ơi! Con có đồ rất đẹp! Mẹ vừa mua ở chợ chiều qua Chiếc nơ này có xinh lắm không cô? Con mặc vào xem đẹp không cô nhé! Sáng đến bên cô, chiều con về với mẹ Sáng lại chiều rộn rã tiếng “cô ơi”!

Cô ơi! Cột giùm con bím tóc Thắt bính hai chùm con mới thích cơ Cô ơi! Mèo con hư thì khóc Còn con ngoan, cô mẹ sẽ vui lòng Rồi mỗi tuần cô thưởng một bông hồng Hoa bé ngoan đem về khoe với mẹ…

Cô ơi!…! Hai tiếng ấy thôi, sao mà thân thương quá Dù mệt nhoài vẫn vui rộn tim tôi Đời nhà giáo ngèo bao lo toan vất vả Vẫn vẹn nguyên tình trong ánh mắt thơ ngây Bao ưu tư, nhọc nhằn quên hết cả Có lẽ vì hai tiếng ấy ” Cô ơi!”

Đây là bài thơ tuy khá dài nhưng lại rất dễ thương hợp với cô giáo mầm non và hợp với ngày nhà giáo Việt Nam 20/11. Nội dung bài thơ chủ yếu xoay quanh những hành động dễ thương của trẻ nhỏ với cô giáo là những hình ảnh rất thường thấy trong lớp học

Bàn tay cô giáo Tết tóc cho em Về nhà mẹ khen Tay cô đến khéo!

Bàn tay cô giáo Vá áo cho em Như tay chị cả Như tay mẹ hiền

Hai bàn tay cô Dạy em múa dẻo Hai bàn tay cô Dạy em đến khéo

Cô dắt em đi Trên đường tới lớp Đường đẹp quê hương Đường dài đất nước

Bàn tay cô giáo Tết tóc cho em Về nhà mẹ khen Tay cô đến khéo!

Bàn tay cô giáo Vá áo cho em Như tay chị cả Như tay mẹ hiền

Hai bàn tay cô Dạy em múa dẻo Hai bàn tay cô Dạy em đến khe

Cô dắt em đi Trên đường tới lớp Đường đẹp quê hương Đường dài đất nước

Bài thơ 4 chữ 4 khố khả đơn giản và dễ thương dành cho các bé mầm non ngân ngày 20/11 nội dung chủ yếu nói về cô giáo, bàn tay cô giáo như mẹ hiền và dìu dắt các bé học sinh của mình

Lớp của em trẻ mới ba tuổi Mẹ đưa vào lớp còn khóc nhè Đang giờ ăn, muốn đi tè Giữa trưa đang ngủ,lại mê gọi bà… Bạn nào chưa được chia quà Thì mặt phụng phịu khóc òa, thưa cô!…

Thật tình em chẳng dám phô Lớp em nay đã từng giờ đổi thay Chăm cho con ăn uống đủ đầy Dạy các con múa dẻo, hát hay Làm vệ sinh, rửa chân tay

Đệm êm, quạt mát con say giấc nồng Mỗi sớm mai nắng ửng hồng Các con ríu rít quây quần bên cô

Yêu trường yêu lớp yêu trò Cô theo lời dạy Bác Hồ kính yêu.

Đây là bài thơ dành cho trẻ em mẫu giáo 3 tuổi với hình ảnh cô giáo chăm sóc những đứa trẻ mầm non như người mẹ hiền từ lúc mới tới lớp còn khóc nhè tới lúc đi vệ sinh rồi ăn uống nghỉ trưa.

Nghiêm trang ngay ngắn ghế bàn Cô lên lớp giảng chúng con học bài Chúng con đã năm tuổi rồi Biết đánh vần, biết học bài a, b Các con chăm chỉ say mê Con nào học giỏi cô phê điểm mười Con vui con nhoẻn miệng cười

Đây là bài thơ dành cho trẻ mẫu giáo lúc 5 tuổi về giờ học bài của trẻ mẫu giáo mần non với buổi học đánh vần với 1 tinh thần say mê hăng hái, nhưng trò nào giỏi cô sẽ cho điểm 10 tạo niềm động lực cho các con cố gắng học hành hơn

Mỗi một ngày mong một phút bình yên Khi tôi ngắm các con thơ đã ngủ Đôi má phính căng như bầu sữa Mắt lim rim trong những giấc mơ vàng

Đây ngôi nhà của tôi Trường mầm non Nơi tôi thả lòng mình cùng lũ trẻ Mỗi một năm lại thêm một thế hệ Cô với trò như thể một gia đình

Đây là nơi tôi gửi gắm đời mình Để vun đắp cho mầm xanh đất nước Điều mà tôi tuổi thanh xuân mơ ước Cô lái đò… theo nhịp bước quê hương.

Nghề giáo viên là 1 nghề cực kỳ vất vả và khó khăn, rất ít những giờ cô giáo được nghỉ ngơi. Hầu như cả ngày chỉ có khoảng thời gian nghỉ trưa của các bé là cô giáo được nghỉ 1 chút, tuy nhiên cũng nhiều trường hợp trong giờ ngủ của học sinh thì giáo viên mầm non lại phải chuẩn bị những việc khác hoặc dọn dẹp cho giờ học tiếp theo.

EM LÀ CÔ GIÁO MẦM NON Tuổi đôi mươi, em phấn khởi bước vào nghề. Anh cứ hỏi: Em làm nghề gì vậy? Phút ngập ngừng, dịu dàng con gái Thưa: Em là cô giáo mầm non.

Ai cũng bảo nghề giáo viên cao quý. Nhàn hạ, thanh chúng tôi cũng thấy tự hào. Hai bốn tuổi, chưa một lần làm mẹ. Mà em có thảy cả đàn con.

Con của em vui lắm anh ơi, Suốt ngày “dạ”, “thưa” rồi “cháu biết”. Chưa làm mẹ mà như đã làm mẹ. Chăm chút miếng cơm, giấc ngủ trẻ thơ.

Cháu thì đông mà cô thì chỉ một. Cháu dại khờ, cô vẫn còn tuổi đôi mươi. Hết dạy cháu học lại làm quan phân xử. Hết làm quan lại tiếp sang làm mẹ.

Đây là 1 bài thơ cực kỳ dễ thương về cô giáo mầm non về nghề giáo mà có thể nhiều người không thể thấu hiểu được những nỗi vui buồn của nghề này. Đọc xong bài thơ có lẽ bạn sẽ hiểu nhiều hơn những tình huống xảy ra trong lớp học mầm non

EM TÔI Đoàn Thị Hương – MN Phước Hòa

Em là cô giáo Mầm non Cái nghề ai cũng bảo Chưa chồng mà có con Bận bịu từ đầu hôm Đêm còn lo giáo án Mà sao tôi vẫn thấy Em luôn cười thật tươi Như chú ong yêu đời Em say sưa góp mật Em như cây trái ngọt Yêu đất mà nở hoa Tình của em hòa ca Cùng tiếng bầy em nhỏ Em tôi là thế đó Yêu trẻ thơ nhất đời Trái tim hồng đỏ tươi Chảy trăm dòng nhiệt huyết Yêu em tôi đã biết Đợi chờ và yêu thương!

1 bài thơ tác giả miêu tả về em mình là 1 cô giao sdaayj mầm non và đưa ra những nhận xét rất hay về nghề này với 1 sự bận bịu áp lực nhưng luôn vui vẻ yêu đời dành hết tình cảm cho trẻ nhỏ

BÀI THƠ: EM LÀ CÔ GIÁO MẦM NON Toàn Tâm Hòa

Em ươm mơ ước cho đời Ươm từng lời hát, nụ cười trẻ thơ Ươm vào trong những giấc mơ Cô như người Mẹ vô bờ yêu thương !

Em ươm hàng vạn tình thương Đôi chân chập chững bước đường đầu tiên Em ươm lời nói dịu hiền Nàng tiên, cô tấm cả miền ca dao

Em ươm câu hát ngọt ngào Có bầu trời rộng, trăng, sao, nắng hồng Em ươm bài học cánh đồng Quê hương, đất nước, dòng sông thanh bình

Em ươm trên nét môi xinh Biết câu lễ giáo, và tình yêu thương Những điều giản dị bình thường Mà em ươm cả một vườn hoa xinh

Em ươm cho cả chính mình Thơ, ca, nhạc, họa tầm nhìn bao la Bàn tay năm tháng… đơm hoa Em nâng niu bước tuổi thơ … diệu kỳ …!

Bài thơ về cô giáo mầm non theo thể thơ lục bát tôn vĩnh nghề cô giáo với những nét đẹp xinh xắn và sự yêu nghề, bên cạnh đó là những hình ảnh chi tiết hơn về cô giáo mầm non giúp bạn hiểu hơn về nghề này.

Hy vọng những bài thơ hay nhất về cô giáo mầm non, thơ mầm non 20/11 này sẽ giúp các bạn hiểu rõ hơn về nghề sư phạm mầm non này. Nếu bạn là người cha người mẹ cũng có thể gửi những lời cảm ơn hoặc những món quà nho nhỏ để tiếp sức giúp các cô có thêm động lực hơn cho nghề đầy vất vả này.

Những Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Nhân Ngày 20/11 Ấn Tượng Nhất

Những bài thơ về thầy cô giáo nhân ngày 20/11 luôn là điểm đến của những cô cậu học trò tri ân công ơn của thầy cô giáo. Thầy cô chính là những ” người lái đò” cần mẫn chở những đứa con thương yêu của mình đi đến bến bờ tri thức.

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều Muốn con hay chữ thì yêu kính thầy.”

Từ bao đời này, tôn sư trọng đạo đã là một truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Vào những ngày lễ của thầy cô, chúng ta luôn muốn bày tỏ tình cảm và sự biết ơn sâu sắc của mình đến những người cha mẹ thứ 2 của mình

Nội Dung

Thầy cô là những ” người lái đò” dìu dắt chúng ta trưởng thành, họ không chỉ là những người dạy ta kiến thức mà còn dạy ta những kĩ năng sống cần thiết khi vào đời. Công ơn của họ không có ngòi bút nào có thể diễn tả hết được. Vào những dịp lễ, không gì quý hơn bằng những bài thơ 20/11 sáng tác để tặng thầy cô nhằm cảm ơn sự hy sinh và công ơn dạy bảo của thầy cô

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Nguyễn Thị Chí Mỹ

Tri thức ngày xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn người đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã giúp con vượt đắng cay

Thưa thầy, bài học chiều nay

Con bỏ quên ngoài cửa lớp

Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót

Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua

Con bỏ vào ngăn khóa kín

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen

Con đốt thời gian bằng khói thuốc

Sống cho mình và không bao giờ mơ ước

Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay

Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng

Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng

Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn

Sao con học hoài không thuộc

Để bây giờ khi con hiểu được

Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian..

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

Người dưng nước lã

Con với thầy

Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình

Mười mấy ngàn ngày không gặp lại

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên

Mỗi khi tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở

Mỗi khi tôi tìm được vinh quang…

Qua buồn vui, qua những thăng trầm

Câu trả lời sáng lên lấp lánh

Với tôi thầy ký thác

Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng bước một tôi bước

Với kỷ niệm thầy tôi…

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Lá Me

Lời trầm thầy tôi

Có những chiều hè, phượng đỏ rơi

Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi.

Thương người bạn cũ, ân sâu nặng

Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được cho đi, thầy phải có

Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.

Cho không phải mất, tình muôn thuở.

Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.

Khi vô tình đọc được những bài thơ về mái trường chúng ta không khỏi xúc động, bồi hồi nhớ về những hồi ức tươi đẹp về những năm tháng cắp sách tới trường. Nhớ cô giáo chủ nhiệm năm nào với những bài giảng hay, tấm lòng yêu thương học trò vô bờ bến. Nhớ những giờ sinh hoạt, nhớ những ” bài ca muôn thuở của cô”. Để giờ đây khi rời xa mái trường mới thấm thía biết bao nhiêu điều. Muốn mình được đắm chìm vào tuổi thơ thêm một lần nữa.

Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã… Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô?!

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương Những ngày vui của 1 thuở đến trường Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng. Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm Cô dạy con từng nét chữ vần thơ Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời Và duyên dáng của một người con gái. Tâm hồn con,một nỗi buồn dài Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc Vầng trán cô những vần nhăn se sắt Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ” Và chúng con là những con cừu bé nhỏ Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la. Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ Một tình thương bao la và vô tận Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con./. Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương Những ngày vui của 1 thuở đến trường Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng. Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm Cô dạy con từng nét chữ vần thơ Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời Và duyên dáng của một người con gái. Tâm hồn con,một nỗi buồn dài Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc Vầng trán cô những vần nhăn se sắt Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ” Và chúng con là những con cừu bé nhỏ Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la. Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ Một tình thương bao la và vô tận Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông…

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô – những mùa quả ngọt Em bỗng thành hoa lúc nào.

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân Tháng ngày dạy dỗ ân cần Cho bao thế hệ góp phân dựng xây Tiếng cô tưởng nhớ mới đây Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương…

cô như người lái đò đi qua bao con sông cô dạy chúng em viết cô dạy chúng em đọc nhớ quá tiếng cô thầy nhớ những ngày đến lớp bao công lao của cô em vẫn luôn ghi nhớ giờ chúng em nên người cô ơi bao giờ gặp lại cô? thương cô mãi không quên

Sáng đưa con đến lớp

Cho con ăn, rồi đi

Gửi con cho cô giáo

Chiều mẹ đón con về

Sáng sớm và chiều, tối

Mẹ là mẹ của con

Cả ngày trên lớp học

Mẹ là cô giáo hiền

Phải biết vâng lời cô

Bao nhiêu điều mới mẽ

Trong câu hát lời thơ…

Con mang về tặng mẹ

Con mang về tặng ba

Và bao câu chuyện kể

Con tặng ông tặng bà

Ở lớp như ở nhà

Con có hai người mẹ

Đều yêu con thiết tha.

Rồi đây những cánh bàng tung vút Thỏa chí tang bồng giữa nắng mai Xây nền thịnh trị đời no ấm

Những Bài Thơ Về Thầy Cô Và Mái Trường Nhân Ngày 20/11 Hay Được Yêu Thích Nhất

Những bài thơ về thầy cô và mái trường nhân ngày 20/11 hay được yêu thích nhất trong thời gian gần đây sẽ là những thi phẩm vô cùng sâu sắc và ý nghĩa. Những bài thơ này sẽ giúp bạn bày tỏ tình cảm của mình đến những ”người lái đò” cần mẫn tần tảo sớm hôm đưa chúng ta đến bến bờ tri thức. Nhân ngày lễ thầy cô không còn gì quý hơn bằng những bài thơ đầy xúc động và chân thành phải không nào? Để giúp các bạn sở hữu được những bài thơ về thầy cô và mái trường ấn tượng nhất. Hôm nay, chúng tôi chia sẻ đến các bạn chùm thơ vô cùng sâu sắc. Mời các bạn chú ý đón xem!

Nội Dung

Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi … Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai. Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người. Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà… Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nghệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa… Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương. Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Cảnh sắc trường em buổi tà chiều Nắng vàng gió nhẹ lá đùa reo Dòng sông uốn khúc ôm làng xóm Rồng cuộn mây bay giữa suối đèo Sinh nhật nhà giáo đã đến rồi Em viết vần thơ tặng mỗi người Kính chúc thầy cô vui mạnh khỏe Bạn bè học giỏi lắm điểm 10 Chiều đông nắng nhẹ phủ đầy cây Ơn nặng xiết bao với cô thầy Đã chỉ cho em điêu khôn lớn Đi tới tương lai nghĩa cáng dày Mái trường thân yêu xiết bao tình Tỏa sáng muôn phòng vạn học sinh Lông cánh đủ đầy xây tổ ấm Cất bước ra bước trưởng thành. Em viết vần thơ tặng mái trường Là nơi ấp ủ vạn tình thương Sáng sáng chiều chiều bao kỷ niệm Gần xa nghĩa cũ vạn nẻo đường.

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: “Các con ráng…năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào…bụi phấn vỡ lao xao. Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Thầy chính là những vì sao thắp sáng Là đèn đường soi rạng lối em đi Còn Cô là người mẹ hiền phú quí Mà trời dành để dậy dỗ chúng em Mỗi năm chỉ có một lần Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô Học trò bao nét điểm tô Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng Trời thu nắng đẹp tưng bừng Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh Tung tăng biểu lộ ân tình Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành Bây giờ vài phút mỏng manh Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy Ngày vui nhà giáo sum vầy Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô… Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi. Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay. Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

Con về thăm lại trường xưa Các em áo trắng ngây thơ nói cười Từ đâu hàng lệ tuôn rơi Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa Con xa ngày ấy đến giờ Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài Giờ về thăm lại trường ơi Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu Xây bao nhiêu những nhịp cầu Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương Cô thầy là những tấm gương Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.

Những Bài Văn Hay Về Thầy Cô Nhân Ngày 20

20/11 là ngày hiến chương Nhà giáo Việt Nam, tôn vinh những thầy cô đã dìu dắt, soi sáng vun đắp con đường tri thức cho ta từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Đây là dịp để học trò bày tỏ sự kính yêu và biết ơn của mình đến thầy cô đáng kính, thầy trò cùng nhau trò chuyện ôn lại những kỉ niệm buồn vui bên nhau. Tình cảm mộc mạc nhưng chứa chan lòng biết ơn của các em là lời tri ân vô cùng sâu sắc. Những bài văn hay về thầy cô nhân ngày 20/11 là món quà vô cùng đáng quý gửi đến những người luôn tận tụy cống hiến cho học sinh đến với con đường học vấn.

Tổng hợp những bài văn hay về thầy cô nhân ngày 20/11:

1. Bài văn số 1: Cô dạy văn kính yêu

Thời gian thấm thoát trôi qua, giờ đây tôi đã là sinh viên năm ba Đại học. Nhớ lại cái thời cấp 3 với bao kỉ niệm buồn vui bên thầy cô, bạn bè cùng học tập và vui chơi dưới mái trường thân thương, tôi lại bồi hồi xúc động khi nhắc về cô Mai dạy văn. Mỗi chúng ta chắc hẳn ai cũng có một người để thần tượng và noi gương, tôi cũng thế. Cô Mai đã tiếp cho tôi thêm động lực và năng lượng để tôi phấn đấu thực hiện ước mơ của mình, từ một đứa học trò đang chìm trong tăm tối cô vực tôi dậy. Cô không chỉ là người cô tôi kính trọng và yêu quý mà còn là người mẹ, người chị sẵn sàng nghe tôi chia sẻ những tâm tư của tuổi mới lớn.

Cái ngày đầu tiên cô gặp lớp, trông cô thật xinh đẹp và hiền dịu. Cô thướt tha trong tà áo dài màu hồng phấn với mái tóc đen dài ngang lưng. Đôi mắt to, đen láy và đôi môi xinh xinh tô son trông cô thật rạng rỡ nhưng không cũng toát lên vẻ nghiêm nghị. Cô vui vẻ giới thiệu về bản thân, cùng màn kể chuyện hài hước về quá trình công tác đầy thú vị trước khi cô về dạy ở trường tôi. Cô kể cuộc đời đẩy đưa cô đến với nghề nhà giáo, vốn dĩ lúc trước cô là một nhân viên Ngân hàng nhưng cảm thấy không phù hợp nên cô quyết định nghỉ và thi Sư phạm. Rồi vào sư phạm học một thời gian lại không hứng thú, tính bỏ ngang nhưng cô may mắn gặp được người Thầy đã giúp cô hiểu và trân trọng nghề giáo. Cô đặc biệt có giọng nói rất khàn, lớp tôi ví cô là ca sĩ Hồng Ngọc vì cô hát rất hay. Mỗi lần cô giảng bài có chỗ nào hơi trừu tượng xíu là cô lại đưa ca nhạc vào để ví von làm không khí lớp học luôn hào hứng và sinh động. Tiết Văn nhưng đi ngang qua lớp học sẽ chẳng ai nghĩ đang học Văn đâu, chúng tôi say sưa nghe cô giảng mà quên cả thời gian, tiếng trống ra chơi đã đánh “Tùng, tùng, tùng” thế mà cả lớp chả ai muốn rời khỏi chỗ.

Thích nhất cách cô tiếp cận vấn đề và hướng dẫn chúng tôi cách giải quyết hợp lý và nhanh gọn nhất. Cô luôn là người đưa những lời khuyên mỗi khi đứa nào trong lớp vấp phải chuyện khó khăn trong cuộc sống hay chuyện yêu đương tuổi học trò. Chúng tôi xem cô như người chị cả trong gia đình, có những chuyện khó nói với gia đình nhưng chẳng đứa nào giẩu nổi cô. Cô với kinh nghiệm chinh chiến bấy lâu nay trên đường đời chỉ cần đứa nào có biểu hiện lạ là bị cô phát hiện ngay. Như hồi ấy, năm cuối cấp tôi có quen với một bạn cùng khối, trước giờ tôi vẫn là đứa học trò bình thường trong lớp không nổi trội lắm nhưng cô nhìn cách tôi cư xử và thấy kết quả học tập của tôi sa sút hẳn, cô đã gọi tôi lên và ngồi tâm sự. Tôi biết mình đã sai khi để chuyện tình cảm làm ảnh hưởng đến kết quả học tập nhưng cô chẳng than trách tôi mà động viên, an ủi và hướng tôi suy nghĩ tích cực hơn. Và tôi hiểu mình nên làm gì bởi năm cuối cấp này rất quan trọng: ông bà, bố mẹ, thầy cô, bạn bè đang kỳ vọng vào tôi, tôi phải cố gắng học tập để không phụ lòng của mọi người được. Sau hôm đó, tôi bắt đầu chấn chỉnh lại siêng năng học tập và gác chuyện tình cảm qua một bên. Tôi quyết tâm theo đuổi nghề giáo và sẽ là một giáo viên tận tụy, nhiệt huyết, yêu thương học sinh như cô Mai. Rồi năm học cũng kết thúc, chúng tôi khóc nức nở chẳng muốn chia tay mái trường mến yêu cùng thầy cô, bạn bè. Ai cũng bịn rịn và xúc động nhớ lại kỉ niệm mới ngày nào còn bỡ ngỡ chào làm quen vậy mà giờ đã phải chia tay nhau. Cả lớp chia tay cô Mai, người cô đã tận tình dạy dỗ những kiến thức bổ ích và cách làm người, yêu thương cuộc sống này.

Cô không chỉ giỏi việc nước mà còn là người phụ nữ đảm việc nhà. Cô thường xuyên tham gia các hoạt động Đoàn trường, biểu diễn văn nghệ cô đều góp mặt. Hai năm liền là giáo viên xuất sắc và là người đem vinh dự về cho Trường trong hội thi” Nét đẹp Nhà giáo do Sở giáo dục và đào tạo tổ chức năm 2012″ khi rinh về giải Nhất, cô luyện thi học sinh giỏi năm nào cũng được giải cao cho trường. Vừa xinh đẹp lại giỏi giang, cô là hình mẫu người phụ nữ mà đứa con gái nào lớp em cũng thầm mơ ước. Gia đình cô rất hạnh phúc, hai con cô đều ngoan và học giỏi.

Cảm ơn cô vì đã luôn yêu thương, dạy bảo em nên người và giờ đây là cô sinh viên năm ba đại học Sư phạm chuyên ngành Văn. Em hứa sẽ luôn nỗ lực học tập để trở thành người giáo viên có tâm với nghề như cô.

2. Bài văn số 2: Thầy cô người chắp cánh ước mơ cho học trò

Từ nhỏ được bố mẹ nuôi nấng và dạy dỗ, bỗng một ngày phải rời xa vòng tay ấy để cắp sách đến trường đón nhận kiến thức. Không khỏi bỡ ngờ và lo lắng, rồi thời gian cũng qua mau thầy cô đã cùng chúng tôi chinh phục những kiến thức bổ ích và luôn yêu thương, chải bảo những điều hay lẽ phải để chúng tôi trưởng thành làm công dân có ích cho xã hôi. Thầy cô đã chắp cánh cho ước mơ chúng em bay xa và phấn đấu thực hiện ước mơ, không sao bày tỏ hết lòng kính trọng và biết ơn của chúng em với thầy cô, những tấm gương mẫu mực.

Thầy cô dìu dắt, vun đắp tri thức cho những cô cậu học trò nhỏ ngây thơ và hồn nhiên, hướng chúng tôi đến với những điều hay biết yêu thương cuộc sống, học tập chăm chỉ để xây dựng quê hương đất nước. Họ là những con người thầm lặng luôn hy sinh, tận tâm với nghề chỉ mong học trò mình ngoan ngoãn, trưởng thành. Thầy cô chắp cánh ước mơ, hoài bão về một tương lai tươi sáng đang đón chờ chúng tôi phía trước, phía sau những thành công luôn có những con người động viên, sẻ chia giúp ta vượt qua khó khăn. Thầy cô là người lái đò cần mẫn đưa bao lứa học trò đến bến bờ tri thức, chinh phục những đỉnh cao của học vấn. Họ phải có một tinh thần thép, kiên cường và nhẫn nại bởi chẳng con sông nào mãi êm ả, sẽ có những sóng gió, bão táp làm lung lay ý chí nghề giáo. Họ phải đối mặt với chỉ tiêu đề ra hay lời chỉ trích từ các bậc phụ huynh, tất cả đã làm nên một nghề giáo chân chính. Cứ đưa hết chuyến đò này đến chuyến đò khác sang sông nhưng với tình yêu học trò, họ vẫn luôn cống hiến hết mình mang kiến thức đến cho học sinh cho dù thức khuya dậy sớm để soạn những bài giáo án, hay cứ giảng đi giảng lại một công thức.

Thầy cô dành cả tuổi thanh xuân để yêu thương, che chở chúng tôi, chỉ bảo dù những điều nhỏ nhặt nhất với mong muốn các con sau này sẽ có đủ niềm tin, nghị lực và kinh nghiệm sống để đối đầu với thử thách. Với cái nhìn non nớt và đầy ngây thơ, chúng tôi đã dần khôn lớn và trưởng thành, thầy cô không những là người thầy mà còn là người bạn, lắng nghe mọi tâm tư tình cảm của lũ học trò chúng tôi. Chúng tôi tự hào và vững tin chạm đến những ước mơ, khát vọng biến chúng thành hiện thực. Với những bài giảng sinh động và thú vị được thầy cô truyền đạt đó là một sự hy sinh lặng lẽ, tận tụy với nghề. Tình yêu cháy bỏng với nghề và học sinh đã sưởi ấm những trái tim nhỏ bé, yếu đuối bỡ ngỡ bước trên đường đời đầy sóng gió. Tương lai chúng tôi đã luôn có hình bóng của thầy cô đồng hành: những bài giảng, kinh nghiệm và cách làm người. Quên sao được những kỉ niệm bên thầy cô, vui có buồn có nhưng dù sao chúng tôi tự hào vì đã được che chở và đùm bọc dưới vòng tay thầy cô.

Thời gian cứ trôi, chúng tôi đã khôn lớn và trưởng thành. Thầy cô càng già đi nhưng niềm khát khao được đứng bục giảng dạy cho học trò vẫn cháy bỏng mãnh liệt. Nhớ tà áo dài thướt tha, nhớ con chữ ngay ngắn và đều tắp trên bảng, nhớ giọng nói ngân nga giảng bài, đó là những kỉ niệm vô cùng đẹp của tuổi học trò. Mỗi năm chúng tôi lại phải chia tay thầy cô cũ để lên lớp lớn, chúng tôi lại xúc động bồi hồi nhớ về thầy cô đã tận tụy dạy dỗ. Công ơn to lớn ấy làm sao báo đáp hết, cứ đến 20-11 ngày Nhà giáo Việt Nam, tôn vinh những con người đã cống hiến cho nghề giáo. Những bó hoa tươi, những lời chúc ý nghã mà học trò gửi đến thầy cô thân thương của mình, làm những vất vả nhọc nhằn của thầy cô đều tan biến. Thay vào đó là nụ cười rạng ngời vì hạnh phúc, hạnh phúc không chỉ họ được đền đáp mà còn vì họ đã thấy được tình cảm chân thành học trò dành cho mình.

Tình thầy trò thiêng liêng và cao quý vô cùng. Với tình yêu học trò, thầy cô đã chắp cánh ước mơ nhỏ bé cả bao lứa học sinh. Dù sau này có đi đâu hay làm gì, mỗi chúng ta sẽ luôn nhớ về những thầy cô kính yêu, mong thây cô sẽ luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục sự nghiệp trồng người. Chúng em sẽ không bao giờ quên công ơn dạy dỗ và tình cảm thân thương thầy cô dành cho chúng em, sẽ là hành trang để chúng em vững tin bước vào đời.

3. Bài văn số 3: Công ơn thầy cô

Thầy cô là người đã tận tình dạy dỗ, yêu thương chúng em như con với mong muốn sau này sẽ trở thành người tài giỏi có ích cho xã hội, công ơn to lớn của thầy cô chúng em luôn ghi nhớ mãi. Đối với những đứa học trò chập chững cắp sách đến trường, thầy cô như cha mẹ hiền thứ hai.

Hai tiếng thầy cô sao mà thiêng liêng đến thế, họ đã dìu dắt chắp cánh ước mơ trong chúng em. Đưa những ước mơ ấy bay xa đến với chân trời tương lai rạng ngời, nơi đó sẽ có những vòng tay yêu thương chờ đón. Người lái đò ấy vẫn cần mẫn với côn việc cao cả của mình, hàng ngày giảng dạy mang những kiến thức bổ ích đến với học trò. Những tiết học thú vị và sinh động giúp chúng em nhanh tiếp thu bài và áp dụng vào thực tế những điều đã học. Thầy cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách làm người, cách yêu thương cuộc sống và biết vượt qua những khó khăn, thử thách với ý chí vững tin không bao giờ được từ bỏ. Thành công sẽ không gọi tên những người hèn nhát và tự ti vào bản thân, tất cả chúng ta ai cũng có khả năng và trí tuệ. Thầy cô gieo những tia hy vọng và niềm tin cho những học trò bé nhỏ của mình, rồi chuyến đò cũng đến bờ tri thức, sự trưởng thành và khôn lớn của chúng em là niềm vui to lớn của thầy cô. Những điều thầy cô đã hy sinh và tình thương dành cho chúng em thật thiêng liêng và cao cả như tình mẫu tử.

Cái thời cắp sách đến trường là khoảng thời gian vui vẻ và ý nghĩa nhất đối với mỗi người học sinh. Tung tăng vui đùa và học hỏi những kiến thức từ thầy cô, bạn bè, được sống với những ước mơ hoài bão nồng nhiệt nhưng cũng đầy trẻ con. Thầy cô là những người đã uốn nén, dạy bảo chúng ta vững tin chinh phục con đường học vấn. Từ những ngày còn bi bô tập nói đi học mẫu giáo được thầy cô dạy hát, dạy vẽ, dạy múa. Lớn hơn thì dạy kiến thức khoa học, cách làm người. Thầy cô luôn dõi theo những bước tiến bộ của chúng ta để động viên, khích lệ tinh thần ham học hỏi, từ những điểm số cao hay ý tưởng hay sáng tạo hoặc nhắc nhở khi ta phạm lỗi, không thuộc bài. Thầy cô cứ thầm lặng như thế vì con chữ và tương lai tươi sáng của học trò.

Chúng em thật hạnh phúc khi được làm học trò của những thầy cô thân thương. Thầy cô không chỉ là người dạy con chữ mà còn là người cha người mẹ của chúng em. Sẵn sàng lắng nghe, giải đáp những thắc mắc hay tâm sự mỗi khi chúng em sẻ chia. Thầy cô bày những trò chơi thú vị mang lại tiếng cười sảng khoái mỗi khi chúng em học hành căng thẳng. Hay cảm thông, chia sẻ những khó khăn trong học tập và cuộc sống cùng chúng em. Đồng hành chắp cánh những ý tưởng, ước mơ tuổi học trò. Thầy cô cũng buồn mỗi khi chúng em quậy phá, hỗn láo. Nhưng bằng tình yêu thương cao cả, thầy cô nghiêm khắc nhắc nhở chúng em biết mình sai như thế nào và tự bản thân sửa đổi.

Chúng em đã khôn lớn và trưởng thành trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và thầy cô. Chúng em vô cùng biết ơn Thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng học tập và phấn đấu trở thành những công dân có ích cho xã hội như lời thầy cô đã dạy. Nhân ngày 20-11 Nhà giáo Việt Nam, chúng em kính tặng ngàn đóa hoa tươi thắm cùng những điểm mười với lòng biết ơn và kính yêu đến Thầy cô.

4. Bài văn số 4: Thầy cô dạy dỗ ta nên người

Lại sắp đến ngày 20-11 Nhà giáo Việt Nam, những kỉ niệm thời cắp sách đến trường lại ủa về. Nhớ Thầy cô, bạn bè và trường xưa, thời gian cứ thấm thoát trôi qua nhưng tình thầy trò đáng quý vẫn luôn trong ký ức của mỗi người. Những lời dặn dò, chỉ bảo ân cần, khen ngợi hay những lời răn đe nghiêm khắc mỗi khi ta phạm lỗi, tất cả đã cùng ta trưởng thành vững tin bước vào tương lai.

Thầy cô luôn yêu thương, chở che cho những cô cậu học trò bé nhỏ của mình. Có đứa ngoan ngoãn nhưng cũng cấm có đứa quậy phá và ham chơi, khiến thầy cô đau đầu nhưng với tấm lòng bao dung và yêu nghề, họ đã kiên nhẫn thuần phục những con ngựa hoang đang đi lạc lối. Đôi khi thầy cô bị đánh giá thấp bởi những hành động rắc rồi của học trò gây ra, cũng có khi là vị cứu tinh của những cô cậu học trò bị bạn bè ức hiếp. Hình ảnh thầy cô như một dũng sĩ đứng ra bảo vệ cả thế giới, cam chịu hy sinh chỉ mong học trò mình khôn lớn và chăm ngoan học tập thì mọi chuyện có đáng chi. Thầy cô là người dạy ta nét chữ đầu tiên, từ một đứa trẻ chẳng biết gì, được thầy cô uốn nén đã biết viết chữ, đọc thơ, biết hát, biết vẽ. Thầm lặng hàng đêm chấm bài, soạn giáo án với mong muốn học sinh trưởng thành hơn.

Nhớ cái thời còn bé xíu mới chập chững vào tiểu học, ngày tựu trường được mẹ dẫn đến rồi tự nhiên khóc òa khi mẹ ra về, lúc ấy cô đã tới vỗ về an ủi như người mẹ hiền. Rồi đến ngày 20-11, đòi mẹ mua quà tặng thầy cô, thời ấy quà tặng thầy cô đơn giản chỉ dầu gội, bột ngọt, cuốn sổ cây bút hay sang hơn thì sấp vải để thầy cô may áo. Nhưng chẳng dám đi tặng một mình mà bắt mẹ đèo, đến nhà thầy cô thì một mực níu mẹ vô chung rồi vào tặng thì tay run run. Lớn hơn xíu thì đã tự biết tự đi mua quà, ngày nào cũng gặp thầy cô vậy mà giờ thấy thầy cô lại run, đưa tặng nói “mừng thầy cô 20-11” xong lại ngồi lặng im rồi xin phép thầy cô ra về. Lên cấp 3 thì đỡ hơn, ngày 20-11 cả lớp góp tiền lại mua quà rồi lớp trưởng thay mặt tặng thầy cô. Vui nhất là ngày 20-11, thầy cô sẽ miễn dò bài và kiểm tra, có tiết thì được nghỉ thầy trò cùng nhau ngồi tâm sự ước mơ, hoài bão này nọ. Trường thì tổ chức cuộc thi cắm hoa và nấu ăn, các thầy trò sẽ trổ tài để đem vinh quang về cho lớp. Nhớ năm 11, cô Hoa và Phương lớp phó, đã giành giải Nhất, cả lớp cổ vũ nhiệt tình nhìn chậu hoa tươi thắm và món ăn được trang trí đẹp mắt mà khâm phục tài năng của cô Hoa. Ngày 20-11 là ngày vô cùng ý nghĩa và đặc biệt với những người giáo viên, người lái đò cần mẫn đưa những chuyến đò đến bến bờ tri thức, thầy cô hạnh phúc và tự hào vì công lao mình bỏ qua giờ đã có trái ngọt những lứa học sinh giờ đây đã khôn lớn và thành công trên con đường tương lai.

Giờ đây, khi đã đi làm nhưng hàng năm cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam nếu không có điều kiện về thăm thì tôi sẽ gọi điện thoại hỏi thăm và chúc sức khở thầy cô. Thầy cô sẽ vô cùng vui mừng vì những tình cảm chân thành của bạn đừng vì những xô bồ cuộc sống mà lãng quên đi những người mình vô cùng kính yêu và trân trọng, họ đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ truyền đạt kiến thức chắp cánh ước mơ cho chúng ta. Thầy cô sẽ nhớ những kỉ niệm dù vui hay buồn khi dạy chúng ta, bởi tình thầy trò như tình mẫu tử sẽ chẳng cha mẹ nào ghét bỏ đứa con mình đã dạy dỗ.

Cảm ơn thầy cô đã tận tình dạy dỗ, yêu thương con từ những ngày đầu tiên bỡ ngỡ khi rời xa vòng tay bố mẹ. Con vô cùng biết ơn và trân trọng những gì thầy cô đã dành cho con. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng người.