Thơ Hay Cho Người Cô Đơn / 2023 / Top 17 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Đông Lạnh Lẽo Và Cô Đơn / 2023

Những bài thơ hay về mùa đông tràn ngập nỗi nhớ

Dáng Đông – Huỳnh Minh Nhật

Độ cuối tháng trời như không nắng nữa

Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?

Em quên mất nụ cười em là nắng

Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối

Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng

Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt

Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ

Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu

Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?

Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc

Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng

Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận

Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…

Nỗi nhớ mùa đông – Tùng Trần

Đông đã về trên từng con phố nhỏ

Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ

Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..?

Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng chiều nay

Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

Giờ phương nào..em có nhớ anh không..?

Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..??

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi

Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

Chợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ đến chúng tôi nghe hồn tắt lịm

Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..??

Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

Để đông chúng tôi đơn sầu..cô lẻ…!!

Đêm đông hoài niệm – Thiên Gia Bảo

Anh nghe nói gió mùa về em ạ

Em có buồn vì mình vắng nhau không

Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông

Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ…

Chắc bây giờ ở phương trời xa đó

Đã có người thắp lửa sưởi trái tim

Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm

Thứ đã cũ của một thời xa vắng…

Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng

Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương

Đông có mang băng giá cũng vô thường

Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc…

Phải cố quên đi những gì đã mất

Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn

Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn

Khi tình yêu chẳng còn là tất cả…

Em ấm êm bên một người xa lạ

Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên

Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên

Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc…

Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực

Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai

Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài

Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ

Trút muộn phiền đối diện với chính anh

Nam tử hán không được quá lụy tình

Khi người ta đã thay lòng đổi dạ.

Đông về xa em –  Đức Trung

Đêm qua gió lạnh tràn về

Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng

Giờ này em có biết không?

Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu

Sao mình cứ mãi xa nhau?

Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can

Chia ly thương nhớ vô vàn

Tình như con sóng nát tan trong lòng”

Bao nhiêu mộng ước chờ mong

Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em?

Anh nằm thao thức trong đêm

Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không?

Tình yêu như ngọn lửa hồng

Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

Mùa đông về – Lê Hoàng

Trời se lạnh gió vờn len lỏi

Lòng tái tê nhoi nhói lặng buồn

Mưa chiều xối xả …mưa tuôn

Đìu hiu quán nhỏ …cõi hồn chênh chao !

Ôm nỗi nhớ.. hai đầu biền biệt

Cách dặm trường da diết khôn nguôi

Ước gì cơn gió lả lơi

Dập dìu đưa lối quyện môi ấm nồng

Nhỏ yêu dấu ! Mùa đông lặng lẽ

Qua trước thềm quạnh quẽ nhớ nhau

Lòng anh một nỗi âu sầu

Âm thầm gửi đến nhỏ câu chân tình.

Nhỏ yêu hỡi ! mông mênh nỗi nhớ

Trái tim hồng một thuở khát khao

Giờ đây thấp thỏm thét gào

Quặn lòng tha thiết tình trao vẹn thề .

Ôi não nuột ! Sơn khê cách trở

Ở hai đầu nổi nhớ xót xa

Tình duyên nguyện thắm mặn mà

Dẫu lòng cách biệt thiết tha chẳng sờn.

Phố Mùa Đông – Toàn Tâm Hòa

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay

Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt

Chút hương thu còn bên đời yếu ớt

Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao

Trời bảng lảng một màu sương buốt giá

Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá

Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len

Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói

Gió heo may cũng ra đi rất vội

Đông về rồi gió đông bắc theo sang

Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang

Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa

Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa

Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi

Đông đã về… em có đến bên tôi?

Những bài thơ về mùa đông ngọt ngào, lãng mạng

Thơ tình mùa đông 1

Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đông

Vào khoảng trống đầy mông lung lạnh giá

Câu yêu thương lạc trên miền đất lạ

Chẳng đến được người đã qúa xa xôi ?

Muốn gửi về đâu tha thiết đôi lời

Tôi chỉ biết nhìn sương trời giăng trắng

Tìm ánh sao đông trên dòng sông lặng

Lạnh tiếng thở dài sầu lắng tâm tư

Đông đã về se sắt những trang thơ

Tình đã mất, cả đời mơ nuối tiếc

Còn lại thôi chút ân tình cách biệt

Rầu rĩ cuộc đời, oán kiếp đơn côi

Bài thơ tình tôi đang viết cho tôi

Cơn gió lạnh cuốn rời xa mơ ước

Đến nơi nao nếu người em thấy được

Xin hãy động lòng, dừng bước tâm giao

Tôi vẫn yêu em như những ngày nào

Nghe ký ức thường dâng trào khao khát

Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt ?

Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe ?

Từ độ em đi tâm trí nặng nề

Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến

Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển

Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi

Sửa soạn cho mùa đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét

Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng

Ở trên sao sáng để em sang

Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở

Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn

Như que diêm phải cháy những đầu hôm

Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác

Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay

Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay

Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết

Mùa dông tới làm sao em biết

Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng

Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông

Đường đi học thênh thang loài mây rớt

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết

Khi vô tình gọi lại tuổi tên người

Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai

Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp

Một chút núi của bầu trời xa tắp

Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh

Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh

Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông

Em có nghe lửa ấm ở trong lòng

Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống

Thơ tình mùa đông 2

Muốn gửi tới em thật nhiều trong đêm giá

Mỗi vần thơ tựa sóng cả trào dâng

Đêm có buồn tình biết có hay không ?

Anh chỉ thấy một lòng yêu em mãi.

Gửi về Em dáng chiều trôi chầm chậm

Khói Sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư

Xe lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u

Đêm dần xuống chiều dường thêm lưu luyến

Gửi về em niềm thương trong gió quyện

Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào

Khóm Trúc reo mình cùng gió lao xao

Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động

Gửi về em cả trời mơ mở rộng

Ôm yêu thương ,ôm niềm nhớ vô trong

Khát vọng nào ôm mãi nỗi chờ mong

Ôm hình bóng ôm em vòng tay ấm

Gửi về em dáng chiều trôi rất đậm

Cả không gian bưng phủ kín nhớ thương

Căn phòng buồn ăm ắp những vấn vương

Đầy ứ đọng bốn bức tường lạnh lẽo

Gửi về em niềm vui buồn đan chéo

Như mây bay, nhờ gió thổi vu vơ

Gió mơn man niềm thương nhớ mong chờ

Mây hờ hững,hững hờ trôi không bến

Gửi về em những tâm tình chợt đến

Máu rồn sôi,ứ nghẹn nhói con tim

Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm

Ôi khao khát,khát em men tình ái

Gửi về em một tình yêu mãi mãi

Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương

Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương

Như bờ cát vấn vương người in dấu

Gửi về em khát khao hằng nung nấu

Cho Đông qua, Xuân,Hạ tới Thu về

Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê

Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác

Gửi về em một con tim mộc mạc

Một đơn xơ,một cảm xúc chân tình

Một linh hồn một ngọn nến lung linh

Một niềm nhớ một bóng hình hơi ấm

Gửi về em nụ hôn nồng sâu đậm

In bờ môi,in ánh mắt nụ cười

In ngọt ngào in giọt lệ tan rơi

In cảm giác in bồi hồi ngây ngất

Gửi về em mối tình anh rất thật

Rất thật lòng và rất đỗi yêu em!

Thơ tình mùa đông 3

Mùa Đông này anh sẽ đến bên em,

ở trọn 90 hôm không đêm nào bỏ vắng,

ngày đi làm, tối tắm xong mang tặng,

tất cả thân này em sở hữu hết mùa Đông.

Không như xưa em chỉ ngắm lửa hồng,

rét thấu xương khi mỗi mùa Đông tới,

càng yêu anh em càng chờ càng đợi,

càng lạnh lòng dù cạnh lửa than khô.

Thôi từ nay anh gác bỏ cơ đồ,

về bên em cho Đông dài bớt rét,

để tình yêu hai ta bùng khét lẹt,

trả nợ bao ngày em nhóm lửa nướng tim.

Anh sẽ về ngay để em khỏi phải tìm,

khỏi phải lo dập dình bên hàng xóm,

đông năm nay em cứ sử dụng anh cho đến khi quắt khọm,

anh sẵn bằng lòng bù cái thiệt em xưa.

Không biết năm nay trời rét nặng hay vừa,

có tuyết kèm theo hay chỉ là gió buốt,

dù rét sâu anh thề không hề tuột,

ôm chặt cả người từ chán xuống gót chân em.

Đông năm nay em sẽ hết bõ bèm,

có anh về cùng em chia hơi lạnh,

kể từ nay Đông về anh không tránh,

ấp ủ hết mùa tan rét mới lại đi.

Một chiều đông

Chiều nay một chiều đông

Nghe thèm giọt nắng hồng

Thèm một vòng tay ấm

Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ

Có nhiều tuyết rơi không

Bên ni đông không tuyết

Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy

Tuyết trắng phủ đầy cây

Trắng như màu áo cưới

Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang

Cuộc tình lỡ, tan hoang

Tuyết vẫn trắng đầy lối

Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông

Dù có giọt nắng hồng

Dù có vòng tay ấm

Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông ..

Mùa đông xa nhau

“Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em.

Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ.

Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt.

Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.

Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?

Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt…

Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất.

Mùa đông về em có lạnh lắm không?

Ở bên này trời vừa mới vào đông.

Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng.

Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ.

Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…”

Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng

Mùa đông

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?

Mùa đông đến trong đêm trời trở gió

Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ

Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê

Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi

Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi

Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh

Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa

Tất cả giờ đây còn lại là một nửa

Một nửa đại dương bão tố đêm ngày…

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may

Với cái lạnh của một chiều lạc bước

Với những gì mà anh không biết trước

Và với em, nhưng là của ngày xưa

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa

Không thấy tóc em một chiều ướt át

Hay những mảnh thư dại khờ rách nát

Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?

Để trở về với dòng đời tấp nập

Để trở về đắng cay trong sự thật

Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em…

Đêm đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét

Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng

Ở trên sao sáng để em sang

Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở

Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn

Như que diêm phải cháy những đầu hôm

Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác

Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay

Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay

Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết

Mùa đông tới làm sao em biết

Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng

Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông

Đường đi học thênh thang loài mây rớt

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết

Khi vô tình gọi lại tuổi tên người

Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai

Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp

Một chút núi của bầu trời xa tắp

Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh

Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh

Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông

Em có nghe lửa ấm ở trong lòng

Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống

Tình yêu mùa đông

Đã bao mùa đông rồi anh chẳng thể vui

Để mùa đông năm nay anh ngập tràn hạnh phúc

Em đã đến bên anh vào một ngày nắng nhạt

Xua tan mây mù sưởi ấm trái tim anh.

Mùa đông năm nay có trọn vẹn niềm vui

Có trọn vẹn những điều anh mong ước

Có trọn vẹn những tháng ngày cô độc

Là đưa em về miền cổ tích nơi anh.

Hạnh phúc đủ đầy là khi ở bên em

Là khi em cười, mang niềm tin cuộc sống

Là ánh mắt em nhìn về anh một hướng

Là nỗi niềm em chia nửa cùng anh.

Hạnh phúc này liệu có mong manh?

Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnh

Như cơn mưa mùa đông mang theo giá buốt

Câu trả lời anh dành trọn cho em

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12

Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa

Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12

Để được ôm vai gầy áo mẹ

Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé

Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau

Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức

Về một mùa hoa cải bên sông

Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông

Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại

Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ

Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn

Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ

Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở

Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi

Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối

Để viết về những bộn bề kí ức

Anh sẽ về để viết tháng 12.

Phố Mùa Đông

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay

Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt

Chút hương thu còn bên đời yếu ớt

Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao

Trời bảng lảng một màu sương buốt giá

Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá

Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len

Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói

Gió heo may cũng ra đi rất vội

Đông về rồi gió đông bắc theo sang

Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang

Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa

Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa

Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi

Đông đã về… em có đến bên tôi?

Lá Mùa Đông

Người đi rồi… áo mùa thu khép lại

Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh

Buồn của tôi thay lá mọc trên cành

Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác

Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát

Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay

Trời mùa đông có vội vã hết ngày

Lá có kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắt

Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi

Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi

Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất

Mùa Đông

Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh

Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa

Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá

Như tình anh không áo lúc Đông sang

Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang

Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ

Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng

Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em

Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen

Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng

Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập

Sợ dại khờ nên em chút cô liêu

Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu

Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi

Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố

Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu!

Mùa đông đến

Rồi một ngày trời không biếc xanh

Rồi một ngày hàng cây vắng tanh

Và cơn gió mang mùa đông tới

Cuốn bay theo đám lá vàng rơi

Bờ cỏ này giọt sương đã tan

Bậc thềm này còn in dấu chân

Mùa đông đến em chờ anh mãi

Lá hoa thu sang nay đã úa tàn

Giờ đây em biết, em biết đã mất anh rồi đấy

Ngày mùa đông đến nghe vắng xa tiếng mưa phùn rơi

Lòng em đau đớn nhưng trái tim vẫn như thầm nói

Còn yêu mãi…

Giờ đây em biết, em biết đã mất anh rồi đấy

Ngày mùa đông đến nghe vắng xa tiếng mưa phùn rơi

Lòng e đau đớn nhưng trái tim vẫn như thầm nói

Em mãi yêu anh!

Thơ tình mùa đông

Ai lê bước giữa mùa đông giá lạnh

Cố tìm quên hình ảnh bóng người yêu

Đời cô đơn thầm lặng dưới trời chiều

Sao vẫn nhớ thật nhiều người năm cũ

Mùa đông lạnh ánh Trăng buồn liễu rũ

Lòng vấn vương nhớ tình cũ năm nao

Cố lãng quên mà có được lúc nào

Trong tâm khảm không bao giờ thôi nhớ

Mộng nên đôi đã nhiều năm tan vỡ

Người ra đi kẽ ở lối hai đường

Sao trong lòng ta cứ mãi nhớ thương

Rồi thao thức đêm trường mơ với mộng

Hãy quên đi tìm niềm vui mà sống

Nhớ làm gì hình bóng thuở năm xưa

Lời thề yêu chỉ là nói dối lừa

Ta đã biết sao không chừa vẫn nhớ.

Trái tim mùa đông

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu

Khi anh không thể yêu em hơn nữa

Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ

Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ…

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa

Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy

Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy

Em bồi hồi, em vội vã, em yêu…

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều

Em không thể và chúng mình… không thể

Sao hôm – Sao mai cách xa đến thế

Câu thơ này có tới được cùng anh

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh

Em mãi yêu anh một tình yêu… không thể

Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ

Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu….

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Thơ: Tùng Trần

Đông đã về trên từng con phố nhỏ

Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ

Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..?

Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng chiều nay

Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

Giờ phương nào..em có nhớ anh không..?

Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..??

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi

Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

Chợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ đến chúng tôi nghe hồn tắt lịm

Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..??

Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

Để đông chúng tôi đơn sầu..cô lẻ…!!

ĐÊM ĐÔNG HOÀI NIỆM

Thơ: Thiên Gia Bảo

Anh nghe nói gió mùa về em ạ

Em có buồn vì mình vắng nhau không

Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông

Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ…

Chắc bây giờ ở phương trời xa đó

Đã có người thắp lửa sưởi trái tim

Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm

Thứ đã cũ của một thời xa vắng…

Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng

Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương

Đông có mang băng giá cũng vô thường

Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc…

Phải cố quên đi những gì đã mất

Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn

Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn

Khi tình yêu chẳng còn là tất cả…

Em ấm êm bên một người xa lạ

Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên

Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên

Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc…

Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực

Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai

Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài

Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ

Trút muộn phiền đối diện với chính anh

Nam tử hán không được quá lụy tình

Khi người ta đã thay lòng đổi dạ.

GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Đêm mùa đông sương lạnh ánh trăng tà

Lòng buồn hiu nhớ người ta nhớ quá

Biết giờ đây sống ở nơi xứ lạ

Có khi nào người lạnh giá con tim

Nhớ tình xưa cứ mải miết đi tìm

Mò ánh trăng đã chìm nơi đáy nước

Có khi nào người ta ơi luyến tiếc

Khi ngày xưa người ly biệt tình ta

Cho một người cứ mãi mãi xót xa

Nhớ những kỷ niệm đã qua ngày ấy

Con tim ta đã bao lần run rẩy

Khi bàn tay ai nắm lấy bàn tay

Nhớ một thời đôi ta đã đắm say

Em lại mơ về những ngày xưa đó

Hai trái tim yêu nồng nàn cháy đỏ

Mình bồng bềnh như là gió với mây

Hạnh phúc ngọt ngào hơi ấm vòng tay

Bao khổ đau bao đắng cay tan biến

Đôi ta thương nhau như thuyền với bến

Mong cuộc đời mình vĩnh viễn là mơ.

MÙA ĐÔNG VÀ NỖI NHỚ

Thơ: Bình Minh

Tôi nhớ mãi mùa đông ba năm trước

Lạnh đầu mùa em cất bước ra đi

Xứ xa kia để tìm kiếm những gì

Người ở lại thêm vì bao luyến nhớ

Gió Đông lạnh làm tâm hồn trăn trở

Anh quay về bên gác nhỏ buồn tênh

Và từ đây sao bỗng thấy bồng bềnh

Anh cảm thấy lòng mình như hoang tưởng

Ở xứ xa ta định hình chung hướng

Gắng lên nào dù gió chướng xôn xao

Ngày cách xa bên nỗi nhớ thét gào

Mùa Đông đến khi ta còn hoang hoải

Kỷ niệm nào còn mãi với mùa đông

Ngày hợp hôn vui hạnh phúc bên chồng

Còn đọng mãi nỗi lòng khi xa vắng..

Thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động khôn nguôi của người con xa nhà

BÀI THƠ: ÁO LEN CỦA MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Mùa đông lạnh giá đến rồi

Con nhìn áo mẹ bồi hồi đớn đau

Sợi len nay vẫn thẫm màu

Mẹ yêu khuất bóng đã lâu chẳng về

Nghẹn lòng tim buốt tái tê

Hôn lên áo mẹ tràn trề lệ rơi

Ngày xưa đông đến ngập trời

Mẹ nhường áo ấm miệng thời hát ru

Đêm về gió bấc vù vù

Thổi tung phên cửa mịt mù gió đông

Củi khô mẹ thắp lửa hồng

Sưởi cho con ấm say nồng giấc mơ

Cởi thêm tấm áo đơn sơ

Đắp cho con với vô bờ yêu thương

Mẹ chăm con suốt đêm trường

Chở che gió lạnh khỏi vương con mình

Đêm nay đông lạnh dập dình

Tìm đâu thấy mẹ bóng hình năm nao?

Ôm ghì chiếc áo thuở nào

Con tìm hơi ấm…nghẹn ngào…mẹ ơi!!!

MÙA ĐÔNG NHỚ NHÀ

Mẹ ơi! đông đã về rồi

Quê nhà mẹ nhớ đắp chăn ấm người

Thương con mẹ nhớ hay cười

Cho con ấm áp xứ người mẹ nha!

Thương cha thương mẹ nhất là:

Bờ vai cha đã dãi dầu gió mưa

Thương mẹ những buổi sớm trưa

Mong con nơi ấy bấy lâu chưa về

Ân cha, nghĩa mẹ, làng quê

Con luôn ghi nhớ trong lòng mẹ ơi

“Công cha nghĩa mẹ bằng trời”

Con luôn ghi nhớ những lời mẹ răng:

Rằng: con cố gắng học hành

Sao cho xứng với lưng cha mẹ còng

Mẹ ơi! đau xót trong lòng

Làm sao đáp nổi ân trời, biển xanh

Ba năm dưới đất Sài Thành

Ba năm đèn vở, thắm bao vị đời

Cuộc đời chua lắm mẹ ơi!

Không như trái ngọt mẹ dành cho con.

Đêm nay mẹ ngủ giấc tròn

Hay còn thau thức vì con xa nhà

Mẹ ơi! con cũng nhớ nhà

Nhớ cha, nhớ mẹ lòng con nghẹn ngào

Màn đêm buông xuống lúc nào

Để cơn gió thổi đông về lạnh vai

Tương lai con vẫn còn dài

Nên con cố gắng miệt mài ngày đêm

Lá rơi lặng lẽ bên thềm

Làm con thao thức nghĩ về mẹ cha

Mùa đông hãy sớm đi qua

Để cho giấc ngủ mẹ cha được tròn

Mẹ ơi con vẫn là con

Dù cho đông giá hay đời nhạt con

Bởi vì con biết vẫn còn:

Vòng tay cha mẹ bao la biển trời

Dù đi khắp bốn phương trời

Con sẽ trở về tay mẹ tay cha

Cùng nhau xum họp cả nhà

Cùng nhau chia sẽ buồn vui cuộc đời.

BÀI THƠ: CHIẾC ÁO LEN

Tác giả: Tịnh Lộc

Ôm chiếc áo bằng len đỏ sẫm

Lệ lăn dài môi ngậm xót xa

Cuối thu mẹ tặng làm quà

Mong con ấm áp khi qua xứ người

Mùa đông chớm tuyết phơi ngọn cỏ

Nắng nhạt màu để gió lạnh tung

Xa quê cực khổ muôn trùng

Khoác lên áo mẹ chẳng mong ước nhiều

Không tin tức bao nhiêu năm lẻ

Con trở về bóng mẹ khuất mây

Thứ tha kẻ bất hiếu này

Vì đi biệt xứ ước thay phận mình

Ôm chiếc áo buồn quanh ân hận

Nấc nghẹn ngào lạnh quấn con tim

Đông về gió bấc nhiều thêm

Ôm hoài chiếc áo con tìm mẹ yêu.

 ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ

Tác giả: Trương Thị Anh

Thầm thì thu đã nhẹ trôi

Gió se se lạnh đây rồi đông sang

Mây mù che phủ nắng vàng

Mặt hồ phẳng lặng ngỡ ngàng thu qua

Đông về bàng đỏ sắc hoa

Thoảng thơm ngô nướng cho ta nhớ về

Đông xưa khi còn ở quê

Thương mẹ xuống cấy tái tê cõi lòng

Áo tơi che tấm lưng còng

Nào đâu lưng kín gió lồng lao xao

Đông về nhớ mẹ nôn nao

Mưa phùn xuống cấy con nào có quên

Bây giờ mẹ đã quy tiên

Sáng nay mưa lạnh nhớ miền quê xưa

Rét run mẹ vẫn cày bừa

Cho con, cho cháu đông xưa no lòng

Lớn lên con hiểu đục trong

Đông xưa có mẹ ấm nồng tình thân.

 THƯƠNG MẸ ĐÊM ĐÔNG

Tác giả: Đặng Minh Mai

Đêm đông lạnh con nằm thao thức

Thương mẹ nhiều day dứt tim con

Sương đêm rơi ướt lối mòn

Cánh đồng hoang vắng mẹ con đang nằm

Gió đông bắc lạnh căm giá buốt

Thổi từng hồi thắt ruột tím gan

Xót xa lệ chảy thành hàng

Bởi con thương mẹ suối vàng lạnh hơn

Con thương mẹ cô đơn, thương lắm!

Nấm mồ xanh xanh thắm một màu

Nắng mưa sương gió dãi dầu

Mùa đông lạnh lẽo kiếm đâu chăn mền

Con lặng lẽ nhìn thềm sương rớt

Gió vô tình từng đợt vút qua

Nghẹn lòng đếm giọt sương sa

Đêm đông thương mẹ…khóc oà…mẹ ơi!

ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ

Thơ: Đăng Vinh Trần

Nơi con ở hai mùa mưa, nắng,

Thương miền quê đêm vắng đông về.

Mẹ già, gió lạnh tái tê

Nhớ con lớn, bé xa quê, nơi nào !

Nỗi cách trở lòng bao sầu não ,

Phận làm con sóng bão tình thương.

Nơi xa cách trở dặm trường

Hướng về quê mẹ lòng thương vô bờ.

Trong xa cách luôn mơ thầm ước,

Chốn quê nhà mẹ được ấm êm.

Đêm đêm gió rét qua thềm

Mẹ yên giấc ngủ êm đềm, bớt lo.

KÝ ỨC MÙA ĐÔNG

Tác giả: Diệp Ly

Mùa đông ấy mẹ ngồi bên bếp lửa

Củ khoai lùi hớn hở mắt trẻ thơ

Làn khói bay hòa quyện dưới sương mờ

Cha hắng giọng ngâm nga câu lục bát.

Mùa đông ấy có mây bay bàng bạc

Ánh mắt bà thấp thoáng bóng thời gian

Chân trời xa hiu hắt chút nắng vàng

Chiều dần xuống miên man vùng ký ức.

Mùa đông ấy theo ngày xanh đi mất

Dư ảnh còn lẩn khuất những đêm mơ

Làn bụi mờ giăng kín lối về xưa

Để ngày tháng ngẩn ngơ màu kỷ niệm.

Mùa đông ấy trong gió mây ẩn hiện

Tim nồng nàn hoài niệm khoãng trời thơ

Đông lạnh buồn cây cỏ cũng xơ rơ

Tìm quanh quẩn giấc mơ miền cổ tích.

Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng

1, Mùa Đông

Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh

Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa

Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá

Như tình anh không áo lúc Đông sang

Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang

Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ

Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng

Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em

Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen

Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng

Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập

Sợ dại khờ nên em chút cô liêu

Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu

Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi

Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố

Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu!

(Hồ Xuân Thu)

2, Cơn Mưa Mùa Đông

Mưa về gieo cái lạnh đông

Làm em giá lạnh môi hồng tái xanh

Cỏ cây hoa lá úa cành

Chim không buồn cất cánh bay lên trời

Sao mà lạnh quá ai ơi

Suối không buồn chảy mây trời quên bay

Mưa về đem gió heo may

Đồng xơ xác lá, cỏ phai sắc màu

Vườn ai rụng trắng hoa cau

Gió đem giá lạnh lùa vào hồn ta

Nhìn em dáng đẹp như hoa

Môi ai đỏ thắm xóa nhòa mùa đông

Nhà ai khơi bếp lửa hồng

Xua đi giá lạnh đêm đông nhạt nhòa

Trời buồn không ánh sao sa

Mảnh trăng khuất bóng lệ nhòa màu mây

Mưa về đem giá lạnh đây

Đem cơn giá buốt chất đầy dòng sông

Lời ai nặng nỗi hoài mong

Rót cơn giá lạnh thắt lòng thi nhân

(Mãi Yêu Em)

3, Giận Mùa Đông

Nghĩ đến mùa đông… giận lắm rồi!

Để sầu héo hắt cả muôn nơi

Bâng khuâng nỗi nhớ giăng đầy ngõ

Khắc khoải niềm thương phủ ngập trời

Chín đợi mười mong cay khóe mắt

Trăm chờ ngàn ước xót bờ môi

Đi trong buốt lạnh màu hoa tuyết

Chợt thấy tủi hờn phận cút côi.

(Đỗ Mỹ Loan)

4, Lá Mùa Đông

Người đi rồi… áo mùa thu khép lại

Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh

Buồn của tôi thay lá mọc trên cành

Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác

Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát

Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay

Trời mùa đông có vội vã hết ngày

Lá có kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắt

Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi

Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi

Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất…

(CV)

5, Phố Mùa Đông

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay

Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt

Chút hương thu còn bên đời yếu ớt

Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao

Trời bảng lảng một màu sương buốt giá

Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá

Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len

Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói

Gió heo may cũng ra đi rất vội

Đông về rồi gió đông bắc theo sang

Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang

Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa

Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa

Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi

Đông đã về… em có đến bên tôi?

(Toàn Tâm Hòa)

6, Mùa Đông Phố Núi

Cuối đông trở về phố núi

ta con nhạn lạc bóng chiều

lãng tử phiêu bồng mấy độ

ân tình gãy gánh phong rêu.

Tiếng chim nào nghe quen quá

vòng tay còn ấm nhu mì

môi hôn vừa xa vừa lạ

nồng nàn đâu thuở tình si.

Cuối đông trở về phố núi

mẹ già tất tả gieo neo

gội sương ẩn sầu tóc bạc

đồng xa vắt vẻo khói chiều.

Phố núi chập chùng hư ảo

hồn chuông quạnh khách trầm ngân

mẹ ơi, quỳ vàng mấy độ

bước đi… thương quá… ngập ngừng.

(Phan Thanh Minh)

7, Mùa Đông Và Em

Gió ùa về một mùa đông ngập phố

Chút mùa thu xếp lại khóm cúc vàng

Kí ức ấy lăn vào miền xa vắng

Đợi mấy mùa sao bỗng thấy… mênh mang

Anh thương lắm mỗi lúc gió đông sang

Gửi nỗi nhớ bay theo miền giá lạnh

Trời góp rét để hồn thêm hiu quạnh

Cho mắt buồn ngơ ngác trước mùa đông

Chợt hỏi lòng ta có nhớ người không?

Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớ

Cơn gió xô giữ trong nhau hơi thở

Cho riêng anh riêng một nỗi đợi chờ

Thành phố trở mình khoác áo mùa đông

Thoáng rùng mình… em bây giờ có rét

Căn phòng ấm… giữa một mùa đông chết

Đợi em về… đan nắng ấm cho nhau!

(Kẻ Lãng Du)

8, Xa Em Mùa Đông

Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ

Em yêu giờ đang ở nơi xa

Đông mang cái lạnh thấu da

Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi có biết

Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa

Mùa đông gió bấc rét lùa

Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em

Đêm lạnh lẽo không em trống rỗng

Cho tim anh giấc mộng tan tành

Anh buồn thao thức tàn canh

Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ước

Biết bao giờ mình được bên nhau

Mình anh với trái tim đau

Còn đâu lời ước, trước sau chung tình!

(Nguyễn Quang Long)

9, Nỗi Nhớ Mùa Đông

Hình như hơi gió lạnh về

Phố khuya trở mình thao thức

Cây bàng trùm khăn đỏ rực

Rùng mình se sắt chân qua

Có một mùa đông đã xa

Tay đan trong bàn tay ấm

Bên nhau bước chân chầm chậm

Chuyện vui khúc khích giọng cười

Biết bao mùa đông qua rồi

Lòng vẫn nhớ mùa đông cũ

Kỷ niệm một thời hoa đỏ

Còn đây góc nhỏ lặng thầm

Khẽ gọi mùa đông… mùa đông!

Bỗng lòng chợt như muốn khóc

Màu sương nào rơi trên tóc

Giọt buồn nào đọng khóe mi?

Ừ rồi đông sẽ qua đi

Rồi một mùa xuân sẽ tới

Và một tình xuân vời vợi

Cựa mình mặt đất hồi sinh!

(Liên Hương)

10, Mùa Đông Buồn

Thế là lại đến mùa đông

Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây?

Em vui đùa giỡn với mây

Lối xưa gió hú có hay tôi buồn

Biển khơi sóng vỗ dập dồn

Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu

Chân trời xa tít về đâu?

Sao không lên tiếng một câu yên lòng

Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng

Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi

Khói lam chiều tím lưng đồi

Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu

Đông về giá lạnh đìu hiu

Tái tê nhịp bước cô liêu một mình

Vắng em chỉ bóng không hình

Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang…

(Trung Dũng)

11, Cuộc Gọi Mùa Đông

Anh gọi cho em khi ở ngoài kia

Bão tuyết nổi lên, gió gào tuyệt vọng

Gió cũng cần chăng một tâm hồn nóng

Sau những cuồng xoay điên đảo giữa trời?

“Lạnh thế này, anh yêu, mình hãy nói ít thôi!”

Trạm điện thoại chơ vơ trong hẻm nhỏ

Giọng anh đã nhoà đi…

Nói câu gì em cũng nghe là “yêu” cả

Em áp ống nghe vào má mình, muốn sưởi ấm mùa Đông

Em thấy tim đập nhanh, thấy má ửng hồng

Thấy mắt long lanh, thấy lòng dịu ngọt

Tình yêu bao năm rồi vẫn măng tơ, non nớt

Tuyết vẫn ngời lên, sáng suốt đêm thâu

Như tình yêu mình suốt đời không ngủ

Như trắng trong không bao giờ biết sợ

Đêm đen lạnh lùng, sương muối, giá băng…

(Thụy Anh)

12, Đêm Mùa Đông

Kìa, bông tuyết đang lượn là, hớn hở

Mời gọi ta trong vũ điệu muộn màng

Trời buốt giá, có gì mà vui sướng!

(Ta trót mơ nắng rồi nên đâu thể đa mang!)

Gió chạy trên mái nhà những bước rền vang

Như bước chân những người trời nhảy múa

Như có tiếng dàn đồng ca muôn thuở:

“Ơi, mùa Đông ghê gớm, diệu kỳ!”

Rượu cổ tích bọt tràn ly cổ tích

Thảm tuyết dày tự phát sáng vào đêm

Ánh sáng lạnh mà sao trong trẻo lạ

Đôi mắt nhìn chợt hóa dịu dàng thêm

Những ai đang say giấc êm đềm

Có mơ thấy tuyết vẽ hoa lên cửa sổ?

Có rùng mình khẽ trong hơi thở

Của mùa Đông bình thản, lạnh lùng?

Nước đang kết băng trên khắp mặt sông

Vạt rơm khô cuối vụ bỏ trên đồng

Sớm mai ra sẽ trùm chăn bông trắng

Ấm áp ngủ vùi suốt cả mùa băng…

Có những ai bỗng thức giấc, bàng hoàng

Đứng bên cửa nghe mơ hồ hạnh phúc

Một mình thôi mà ngỡ đời thao thức

Vìì bao điều quen thuộc không tên?

Bởi vì đêm nên không thể hát lên

Bởi vì gió nên không đành tung cửa

Lồng ngực nóng vẫn khao khát mở

Cho nhỏ nhoi bông tuyết lạnh đậu vào.

(Thụy Anh)

13, Ai Buồn Hơn Ai?

Ở bầu trời nào đó

ai thao thức đêm dài?

Ở một ô cửa sổ…

biết ai buồn hơn ai?

Ta mất mát cả hai

tình yêu còn ở lại

Dẫu được thua, tê tái …

vẫn hạnh phúc đắng lòng!

Em chua chát và anh-

buồn dâng trong đáy mắt

Ngỡ ngàng giây gặp mặt…

mà lòng tắt lửa lòng!

Trong em là mùa đông

trong anh là hoang vắng

Trái tim giờ đắng lặng…

biết ai buồn hơn ai?

(Vũ Thị Minh Nguyệt)

14, Anh Còn Cho Em

Một mùa thu ẩm ướt

Những ngày mưa áp thấp

Trăng cóng trên đỉnh trời

Đừng trách em nữa Anh!

Em thấy mình lạnh toát

Đêm, ngày vỡ trên môi

Sao mãi mình chưa gặp?

Thôi thì là số phận

Thôi thì là cơ duyên

Vì sao em yêu Anh?

Vì đâu em một mình?

… Đêm mùa đông năm trước

Em đã đi tìm Anh

Có phải tại mùa đông

Hay Anh – là giá lạnh?

Lại sắp đông ập đến

Hay là đông đã về

Em hỏi rồi em đi

Lời đắng như hạnh phúc

Đường chỉ tay chồng chéo

Số phận – một trận đồ

Khói, bụi, mắt đau rát

Bời bời lá, gió rụng

Đường đi trong ánh nước…

Nếu Anh còn yêu em…

(Vi Thùy Linh)

15, Anh Còn Nhớ Hay Là Đã Quên

Anh còn nhớ mùa đông

Hàng cây mong chờ nắng

Ngàn lá nằm im lặng

Run rẩy trên cành cao

Anh còn nhớ mùa đông

Thấy từng ngày thật ngắn

Guốc khua trên phố vắng

Âm thầm ngàn mưa bay

Nhặt hơi ấm bàn tay

Qua từng hơi gió thổi

Sao gió hoài đắm đuối

Gọi mưa về gió ơi

Bao thương nhớ bồi hồi

Khi ngày xuân bỏ phố

Khi ngày xuân đã lỡ

Lời hẹn đếm ngàn sao

Lời hẹn ta bên nhau

Cung đàn ngân nga phím

Hoàng hôn buông mầu tím

Mắt trong veo mơ đầu

Lời hẹn rồi mai sau….

(Thu Phong)

Những bài thơ hay về mùa đông chế

Xin trời bớt lạnh

Thơ: Viết Minh

Hôm nay lạnh sáu độ C

Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm

Nước ra xối xả ầm ầm…

Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.

Làm sao lạnh thế hả Trời

Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này

Bây giờ biết lấy gì thay

Làm sao hết được mùi này ông ơi

Ông thì cũng quá dở hơi

Cứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao?

Hãy cho chút ấm đi nào

Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?

Mọi người mãi nằm trên giường

Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.

Xin Trời thương xớt chúng sinh

Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần.

Rét quá nó trốn mất

Thơ: Minh Toàn

Rét quá nó trốn mất

Tìm mãi chẳng thấy đâu

Rờ dẫm một hồi lâu

Trốn đâu mà không thấy

Gọi điện cho bà vợ

Bán hàng ở ngoài chợ

Em ơi về mà xem

Rét quá nó trốn đâu

Anh tìm lâu không thấy

Bà vợ lại cười khẩy

Cứ để đấy em tìm

Dù nó có bị chìm

Em cũng tìm bằng được

Để cuối buổi tan chợ

Em về sẽ tìm cho

Ở nhà đừng có lo

Không giờ … Đêm sẽ thấy

Quả nhiên là như vậy

Khi đêm về lúc lâu

Bên nhau chao hơi ấm

Sóng tình lại trào dâng

Long lanh trong ánh mắt

Ngọt ngào làn môi thương

Vòng tay thêm xiết chặt

Vợ thì thầm bên tai

Anh ơi em lại thấy

Nó về rồi đấy anh

Tình vợ chồng thêm xanh

Dù mái đầu điểm bạc.

Bài thơ viết về cái rét

Thơ: Chiều Tím

Hôm nay miền Bắc rét ghê

Tay chân tê lạnh bốn bề gió lay

Mũ len, quần tất, áo giầy

Trang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà !

Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Qua

Sa pa tuyết trắng ngỡ là châu Âu

Cuối đông đâu phải mùa Ngâu

Mưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon !

Tình anh xa cách mỏi mòn

Mình em lạnh lẽo gối buông hững hờ

Vẫn luôn nồng ấm lời thơ

Để hương tình mãi bến mơ ngập lòng !

Tình em vẫn mãi chờ mong

Vòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngày

Thủy chung như nắng cùng mây

Anh về băng giá tan ngay từng giờ!

Rét nữa tôi toi

Thơ: Lệ Hằng

Trời ơi! Ông tạnh mưa đi

Ông cho tí nắng không thì…tôi toi

Rét gì rét quá đi thôi

Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra

Rét chẳng muốn ra khỏi nhà

Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm

Rét chẳng muốn nấu cả cơm

Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?

Rét gì mà rét quá đi

Ông mau mau nắng không thì tôi…toi!

Thơ Hay Về Hoàng Hôn Buồn Với Tâm Trạng Cô Đơn, Hoài Niệm / 2023

Thơ Hoàng Hôn

Hoàng hôn đã đến tự bao giờ Ôm mối tình sầu ta mãi mơ Ai đi về cuối trời xa đó Nhắn gửi giùm ta nắng hạ xưa… Gửi người giọt lệ buồn hiu hắt Hy vọng ngày nào, nay đã tắt Oán trách nhau chi thêm khổ đau Nhủ thầm ta hẹn…:NGHÌN NĂM SAU…

Ngày đi qua, đi qua Một mình ta ở lại Mộng đá vàng giờ đã tàn và bóng nàng khuất dần để mình tái tê bước chân cố lê mà nghe hoàng hôn về não nề!

Thơ Hay Về Hoàng Hôn

Người- Một mình nhâm nhi ly rượu nhạt

Ta- Một mình lững thững dưới mưa thưa

Rất muốn nói một điều không dám nói

Gom nắng chiều huyền hoặc gửi vào thơ

Mái tóc người phơ phơ sương cùng gió

Ta mơ hồ màu áo học trò xưa

Người trầm mặc ẩn mình trong trang viết

Ta bồn chồn tia nắng quái chiều mưa

Muốn gọi hương chia đôi cho tình cuối

Lại ngại ngùng để lỡ nhịp thoi đưa

Tình đã chiều nắng muộn màng thầm hát

Khúc thánh ca kỳ ảo lạ lùng chưa

Niệm thần chú: hai mảnh đời ghép lại

Vịn vai gầy nương tựa lúc tàn thu.

T.T.Lương

Thơ hay về hoàng hôn-chùm thơ tình buồn lúc chiều buông

Khác với bình minh mang những vẻ đẹp của sự khởi đầu, tinh khôi, mới mẻ… hoàng hôn từ muôn thuở trước đã đi vào thi thơ với những nỗi buồn cao vợi của khắc cuối ngày. Không biết thơ về hoàng hôn có gì vui chăng? Mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những áng thơ tình hoàng hôn cô đơn, thơ tình hoàng hôn thương nhớ sau đây.

Hoàng Hôn Xa Em

Trời dần tím trong hoàng hôn ngơ ngác. Sương mờ giăng thổn thức mặt sông Ta ngồi lặng hồn chìm trong nỗi nhớ Thuyền chơi vơi một chiếc ở giữa dòng Còn đâu nữa, em bên ta hiền dịu Như hôm nào trong mơ mộng hoàng hôn Trên thảm cỏ hai đứa cười líu ríu Trăng dần lên như gương mặt thật tròn Và tóc em chảy bồng bềnh như sóng Gió ngẩn ngơ trong hương sả dịu dàng Ta cùng em tận hưởng chiều màu tím Trong yeu thương giữa trời đất mênh mông đã bao lần, hoàng hôn; hoàng hôn! Ta đắm đuối trong giáng chiều huyền ảo Em với ta một khoảng trời giông bão Một khoảng trời thương nhớ đến khôn nguôi Ta muốn thét lên trong sự đơn côi Giữa những chiều khi hoàng hôn buông xuống : Hỡi cuộc đời ! ta cần được sống Trong yêu thương đúng nghĩa một con người !

Tự Tình Hoàng Hôn

Hoàng hôn não nuột thì, là… Nõn nà vai mỏng , nõn nà đôi tay Tình yêu bài toán chia hai Đi tìm ẩn số đúng sai , đi tìm Ngày 29/8/2018 Ân Thiên ( Bình Dương)

Hoàng Hôn Trong Mắt Em !

Tác giả: Khương Thuỵ Phùng Hoàng Còn vương chút nắng bồi hồi dư âm Cây buồn đợi gió trầm ngâm Hoàng hôn tím nhặt tình câm bao ngày Em về ngã nón chiều nay Đường xưa lối cũ ai hay hỡi người Em cười duyên dáng xinh tươi Yêu từ dạo ấy nụ cười xuyến xao Tôi về trời đất chênh chao Hoàng hôn màu tím quyện vào hồn thơ Lẽ nào gặp gỡ tình cờ Nhìn nhau một thoáng để giờ thầm yêu Hoàng hôn định mệnh buổi chiều Khi không xui khiến thêm nhiều nhớ nhung Hoàng hôn mong ước tương phùng Lặng thinh không nói ngại ngùng bước đi….

Chùm Thơ Đàn Bà Cô Đơn Thật Buồn Và Tâm Trạng Viết Về Người Phụ Nữ / 2023

EM CHỈ LÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN

Thơ: Thu Trần

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐUỔI BẮT BÓNG HOÀNG HÔN Thơ: Phú Sĩ

Hoàng hôn ngả dài Theo dáng đổ liêu xiêu Người đàn bà nâng niu chút bóng chiều sót lại Đếm bước chân quen nhạt dần miền nắng trải Nhặt nỗi cô đơn hoang hoải ngấm men đời

Sợ nắng vội tan Một ngày trên bến đợi Từng đàn chim chiều sẽ chới với về đâu Thèm một bàn tay kết lại phép nhiệm màu Nỗi buồn đi qua sẽ là ngày hạnh phúc

Nhấm nháp cô đơn Dưới hoàng hôn ấp ủ Theo mưa nắng nghiêng mình mùa lá rụng chơi vơi Nỗi nhớ ngang qua đâu đó phía chân trời Mái tóc ngày xanh phôi pha màu sương gió

Người đàn bà đuổi hoài Bóng hoàng hôn ráng đỏ Chỉ mong được một ngày ngắm rõ thế nhân thôi….

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN Thơ: Xuyên Nguyễn

Người đàn bà cô đơn Lang thang bước chân đi về nơi lối cũ Tìm vào chốn hư vô… Đôi mắt thẳm sâu hai hàng lệ ứa Trái tim như bị cứa… Lòng đau Người đàn bà trải qua những bể dâu Hạnh phúc đâu là niềm thương nỗi nhớ?… Một cuộc tình cũng qua cả mùa ngâu… Một chút nhớ thương mối tơ tình cất giữ… Đời là bể dâu trĩu nặng đôi vai nhỏ bé hao gầy Người đàn bà cũng có được những ngày để yêu thương hờn giận… Cũng đã một nửa cuộc đời Yêu muộn màng trong say đắm cuồng si… Hỏi tình yêu nay có tội gì hay người tình quên lãng?. Bờ môi kia có mặn chát những chiều… Nhìn dáng liêu siêu tấm thân gầy hiu hắt Người đàn bà bước chân về đâu?. Thả nỗi cô đơn trong chiều dần tắt Nước mắt nhạt nhòa không xoa dịu nỗi đau thẳm sâu trong trái tim cằn cỗi Nghĩ về muôn nỗi đắng cay… Chiều cô đơn lạc bước giữa dòng đời Tấm thân gầy nhìn về phía xa sôi Người đàn bà đã khóc…. Chiều nhạt nắng…. Sao thương Người đàn bà không qua nỗi tơ vương Mối tình si…. Quên lãng.

ĐÊM ƠI XIN MÃI KÉO DÀI Thơ: Nhánh Rong *** Tặng cho những người đàn bà yêu xa hay những người đàn bà cô đơn.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN Thơ: Sơn Lê

Người đàn bà mất chí lại tự ti Đành cô đơn thứ gì làm cũng ngại Người đàn bà số phận đã an bài Chẳng vượt lên làm cỏ dại bên đời . … Thương cho mình thương lắm đàn bà ơi !

Hai Phan Người đàn bà nỗi đau nhiều hơn thế… Nhưng cũng đành phó thác mặc hoàng thiên…Bùi Thơ Vai Người đàn bà với nổi đau chồng chất Sống bên người đã mất hết niềm tin Sống chung đôi như cảm thấy một mình Sống câm lặng trong mối tình đã chết

***

ĐÀN BÀ CÓ QUYỀN YÊU THÊM MỘT LẦN

Thơ: Nhánh Rong

*** Thương tặng cho tất cả các người đàn bà đã một lần qua đò hay gẫy gánh giữa đường. Cầu mong bạn có niềm tin để mở tim yêu thêm lần nữa..

Người đàn bà đã qua một lần đò Sẽ ngại ngùng bước đi thêm bước nữa Bởi khi bước chân ra ngoài cánh cửa Mở lòng, mở tim ra mà chẳng biết ai sẽ bước vào? Ai sẽ mang trao những điều ngọt ngào? Ai dối trá, tạm bợ, chỉ dừng chân để trú? Người đàn bà đã một thời ở trong bão lũ Lẽ hiển nhiên sẽ rất sợ giông tố tơi bời Người đàn bà sợ ngay cả ánh sáng của mặt trời Chói chang quá, người đàn bà sẽ hoài nghi không dám tựa lưng vào dựa dẫm Người đàn bà cũ xưa không dám một lần nào nữa mò mẫm Giữa đêm tối mênh mông, ai đưa tay ra chưa chắc đã dám cầm Người đàn bà đã đi qua những thăng trầm Lòng dạ sẽ như một dòng sông đang cuồn cuộn chảy Cuốn phăng những cây non, Cuốn luôn những gốc cây đỗ gẫy Dẫu những gốc cây đỗ gẫy đã hơn một lần chịu chung một đớn đau Người đàn bà lo sợ dùm cho những kẻ đến sau Có trải lòng, có thề thốt, …..và có làm luôn những điều dại dột Người đàn bà vấp ngã một lần chưa chắc sẽ nhẹ dạ cả tin Người đàn bà lo sợ cả những buổi bình minh Sợ ngày mới tố giác, ……những giấc mơ đêm của người đàn bà cô đơn khao khát Mơ một hạnh phúc đơn sơ, một mái ấm gia đình …nhưng người đàn bà lại sợ trượt chân một lần nữa bất thình lình Muốn yêu thêm một lần, Nhưng lại lo sợ bị tù ngục chung thân vây hãm Cánh cửa ngục tù vô hình không nhốt được quá khứ buồn ảm đạm Tội nghiệp người đàn bà hoài nghi! Đàn bà ơi! Hãy đạp đổ cũ xưa vây bám kia đi Xả tang nỗi đau Mở lòng, mở tim, và mở tung tất cả những thứ kẻ khác cần tìm Đừng lặng im Đừng rung sợ Bởi Người đàn bà gẫy gánh giữa đường có quyền yêu thương thêm một lần nữa!

PS: tại sao không?!

Võ Hồng Hải Một sự cảm thông sâu sắc với thân phận những người PN lỡ làng.. Hung Laquoc Cứ yêu đi có gì mà e ngại Đổ vỡ rồi thì xây lại nghe em…

CĂN NHÀ CÓ HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ GÓA

Thơ: Hoàng Quý Phi

***

ĐỜI ĐÀN BÀ

Người đàn bà chẳng giấu được Gì hơn Vui hay khổ vẫn gồng mình cố gắng Dẫu bão giông tự tay mình che chắn Tự mình đau Tự mình sống đơn côi

Người đàn bà xoa lại những nổi trôi Chẳng nuối tiếc Một tình yêu còn lại Có một người nhẫn tâm Rồi hủy hoại Mái ấm buồn trong giọt nước mắt rơi

NGƯỜI ĐÀN BÀ YẾU ĐUỐI Thơ: Thanh Nga

ĐỪNG ĐỂ EM CÔ ĐƠN LÂU QUÁ

Thơ: Huyền Thanh

Đừng để em cô đơn lâu quá được không nào.

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG ĐÊM

Người đàn bà trong đêm tối đơn côi.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐỘC

Thơ: Trần Kim Anh

ĐÀN BÀ ĐỘC THÂN NHƯ HOA CHANH Thơ: Đỗ Quyên (tặng những người đàn bà độc thân)

ĐỜI GÁI NGHÈO

Đôi lúc buồn lòng lắng lo sợ hãi Chắc kiếp này mình mãi mãi cô đơn !

Chùm Thơ Mưa Về Đêm Lạnh Lẽo, Cô Đơn Nhất / 2023

Tuyển chọn những bài thơ viết về Mưa trong đêm khuya thật tâm trạng, Mưa tạo cho không gian càng lạnh lẽo khiến trong lòng cảm thấy cô đơn hơn..

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ tâm trạng về đêm buồn, cô đơn nhất ♥ Chùm thơ suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn

BÀI THƠ: MƯA ĐÊM

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Cộng thêm cái bóng thành đêm lạnh lùng

Đêm khuya nghe tiếng thạch sùng

Thương ai tắc lưỡi ngập ngừng trong đêm

Bên người tình mới ai thèm nhớ ai

Lệ rơi lã chã như ngoài trời mưa

Khi yêu anh hứa đón đưa trọn đời

Bỏ em ở lại chơi vơi một mình

Người ta phụ bạc sao mình vẫn yêu

Thân em sớm sớm chiều chiều cô đơn

Còn chi đâu nữa thiệt hơn trong đời

Khi nào mưa tạnh cho vơi nỗi buồn.

THƠ TÌNH: MƯA ĐÊM

Tác giả: Quang Trần

Tí tách ngoài hiên mưa đã rơi

Đèn khuya hiu hắt đứng trông vời

Cô đơn chiếc bóng mờ hư ảnh

Lạnh lẽo thu mình trong gió tơi …

Mưa xé màn đêm … mưa lả lơi

Triền miên ru khúc nhạc chơi vơi

Mưa hòa giọt lệ chàng du đãng

Nhỏ chút buồn trôi lớp bụi đời …

Mưa đến đêm nay cũng vội vàng

Như lần hẹn trước buổi thu sang

Mưa hay nước mắt người cô phụ

Khóc cuộc tình đau kiếp lỡ làng …

Căn gác nằm yên nghe tiếng đêm

Lời mưa rả rích vọng bên thềm

Lê thê những nốt trầm khe khẽ

Lặng lẽ theo về nơi lãng quên …

BÀI THƠ: MƯA ĐÊM MÙA HẠ

Tác giả: Việt Cường

Đêm tưng hửng… mưa rào mùa Hạ

Hạt mưa buồn trên lá ngu ngơ

Lắt lay khuấy động thời giờ

Âm thanh trầm lặng ngẩn ngơ tiếng lòng

Mưa não ruột long đong ngõ nhỏ

Trượt trên cành vò võ thở than

Vòng vo trỗi nhịp cung đàn

Lạc cung tan tác lan man chẳng dừng

Mưa đẫm lệ rưng rưng khoé mắt

Mưa trùng phùng góp nhặt nỗi đau

Mưa đêm…hắt hủi gợi sầu

Mưa tuôn…khắc khoải tìm câu hoạ vần.

BÀI THƠ: MƯA LẠNH

Nửa đêm nghe tiếng mưa rơi

Tưởng như nghe tiếng đất trời giao duyên

Một mình thao thức trọn đêm

Hạt mưa tí tách ướt mềm tim em.

Nghe mưa gõ nhịp triền miên mà buồn

Nghẹn ngào nước mắt em tuôn

Ướt đầm gối chiếc, lệ buồn nhớ anh.

Sáng nay mưa tạnh, trời xanh

Nhìn con chim hót trên cành líu lo

Nơi xa anh có đợi chờ tin em.

Có buồn thao thức trọn đêm

Có nghe mưa lạnh ngoài hiên gió lùa

Có mong xuân đến để về bên em.

Đừng cười em quá nhỏ nhen

Chỉ vì thương nhớ mà quên mọi người

Thì em vẫn nhớ, thương người em yêu !

THƠ LỤC BÁT: MƯA ĐÊM

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Bóng em thấp thoáng trong mơ ngỡ ngàng

Bơ vơ lạc bước để giờ nhớ thương

Vấn vương reo rắc hạt sầu

Ngày xưa ta lỡ gặp nhau làm gì

Cho trăng không tỏ đường đi ngày nào

Ngày xưa vào một đêm trăng

Mình cùng thề hẹn là rằng lên đôi

Trăng kia cũng trốn đi rồi trăng ơi

Còn tôi số kiếp bềnh bồng mây trôi

Mặc mưa hay nắng tôi đi một mình.

BÀI THƠ: TIẾNG MƯA ĐÊM

Tác giả: Huệ Hương

Trái tim thổn thức bốn bề bơ vơ

Lắng tai tích tắc đồng hồ

Bởi duyên lỡ phận giấc mơ cũng nhòa.

Non hồng búp nở thành hoa

Mưa buồn rải rác lòng ta cũng sầu

Đèn mờ đứng giữa đêm thâu

Muốn khoe hơi ấm, sắc màu là đây.

Lẩn trong ký ức tháng ngày

Tình đầu đã mấy vơi đầy nhớ thương

Buốt lòng, mưa gió tha hương

Mong manh khung cửa nhớ thương ai hoài.

BÀI THƠ: MƯA NỮA ĐÊM

Tác giả: Thanh Trần

Nửa đêm trăng khuyết u buồn

Vì trời bỗng đổ mưa tuôn bất ngờ

Mây trôi dáng vẻ thẫn thờ

Sao hôm lạc lõng bơ vơ giữa trời

Giữa khuya từng giọt tả tơi héo sầu

Để mây đơn lẻ đêm thâu não nề

Người ta hạnh phúc gần kề bên ai

Vẫn nghe thổn thức bên tai

Em về bên ấy…ngày mai anh à

Trong đêm mơ ánh trăng ngà

Cũng là ngày đó…em xa anh rồi.

THƠ MƯA ĐÊM: TÂM SỰ VỚI EM Thơ: Lê Hoàng

Mưa ngoài trời …rả rích mãi khôn nguôi

Đêm thổn thức…hồn chơi vơi đến lạ

Cơn gió thổi ngang vội vã

Thủ thỉ bên tai chúng tôi đã quên sao ?

Tim quặn đau ..trông giây phút ngọt ngào !

Mình se sắt gửi trao nhau tất cả

Chỉ biết …trào dâng cõi dạ

Nỗi nhớ mong đầy …thương quá là thương.

Muốn bên em …ấp ủ giấc mơ hường

Gieo mộng đẹp …trên con đường ân ái

Anh vẫn chờ mong khắc khoải

Ta sẽ về chung …nơi lối hẹn hò

Em biết rằng …đêm nức nở lạnh co

Một chiếc bóng …cứ thập thò ẩn hiện

Hình dáng nàng thơ trìu mến

Tâm sự với ai …tìm kiếm làm gì ?

BÀI THƠ: CÔ PHỤ & CƠN MƯA ĐÊM Thơ: Bành Thị Nòi

Thương lòng cô phụ ngỡ ngàng vì duyên

Thả rơi một chút ưu phiền

Hòa trôi theo bọt bên miền cuồng phong.

Mưa trôi buông một cõi lòng

Cùng cơn mê hoặc giấc nồng vỡ tan

Bỗng sa ngấn lệ căng tràn

Tình du viễn xứ trăm ngàn rủi may.

Làn môi chợt ướt giữa ngày nắng thu

Qua bao bể khổ sầu tư một mình.

Bao giờ thôi hết nhục vinh

Cho tâm thanh thản bóng hình buông khơi

Làn mưa đêm vắng cũng rời xa đi.

LỤC BÁT BUỒN: TIẾNG MƯA ĐÊM

Tác giả: Lê Hoàng

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi

Xốn xang nỗi nhớ một người xa xăm

Gió luồn cơn rét lạnh căm

Tái tê cõi dạ như dằm trong tim

Tiếng mưa rả rích bên thềm

Buồn giăng nức nở về em hởi người

Não nùng đếm giọt đang rơi

Là bao nhung nhớ chơi vơi lạ lùng

Ngày sau thắm lại ấm vòng tay trao

Tiếng mưa cứ mãi thét gào

Hình dung bóng dáng ngọt ngào kề bên.

BÀI THƠ: ĐÊM MƯA BUỒN

Tác giả: Violet Hoa

Ở trong này trời cũng chợt đổ mưa

Nghe ngoài hiên cơn gió đùa khóm lá

Mưa đêm nay sao mưa buồn đến lạ

Từng giọt rơi nghiêng ngả đến nao lòng

Đêm mưa buồn ai có nhớ ai không?

Em nhớ hoài mối tình nồng thuở trước

Đêm trăng vàng trao nhau lời hẹn ước

Hứa trọn đời ta sánh bước bên nhau…

Nhưng ai ngờ ta lại phải xa nhau

Trong lòng em mãi đượm màu thương nhớ

Hình bóng anh bao tháng ngày ở đợ

Trong tim này hình dáng đó em mang

Mưa lạnh thêm bao thương nhớ võ vàng

Từng giọt châu cứ xếp hàng tuôn mãi

Một ngày kia sẽ mang anh trở lại

Ta cùng nhau ôm ấp mãi duyên đầu…

MƯA ĐÊM TÂM SỰ Thơ: Diệp Ly

Mưa day dứt len vào từng góc tối

Mưa buồn thương hờn dỗi với thời gian

Giọt tương tư giọt nhung nhớ tuôn tràn

Sầu lắng đọng chờ tàn cơn giông bão.

Đêm mờ mịt tâm tư càng áo não

Cây trơ cành chao đảo giữa phong ba

Từng niềm đau trong mưa gió vỡ òa

Dòng lệ đổ xót xa vì cách trở.

Sóng đời xô bờ yêu giờ đã lở

Nghe lời thương nức nở khóc tình xa

Mưa tan chưa mà mắt vẫn lệ nhòa

Đàn lỗi nhịp tình ca đành dang dở.

Đêm buông trôi nghe mưa buồn than thở

Niềm cô đơn tan vỡ cả khung trời

Con thuyền tình chìm đắm giữa biển khơi

Mưa tâm sự cho đời thôi đơn lạnh.

MƯA ĐÊM Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Ơ kìa…những giọt mưa đêm

Gợi chi chuyện cũ êm đềm thoảng bay

Xin đừng nhắc nữa lòng này đau thêm

Để ta ở lại với niềm riêng mang

Phận duyên sao quá bẽ bàng

Vần thơ cứ mãi thở than nỗi buồn

Nắng làm khô lệ khỏi tuôn tháng ngày

Đừng đem mây đến chốn này làm mưa.