Thơ Đường Hay Nhất Về Tình Yêu / Top 9 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Thơ Chế Về Tình Yêu Hay Nhất, Vui Nhất

Tình yêu là chủ để được xuất hiện rất nhiều trong văn thơ, phim ảnh, âm nhạc… Vì nó là 1 phần không thể thiếu của cuộc sống. Chắc cũng vì thế mà những câu thơ chế vui về tình yêu, thơ tình yêu ăn hẳn sẽ không thể thiếu.

Cùng Chỉ Mình Tớ Yêu Cậu điểm lại những bài thơ chế về tình yêu hay nhất

Thơ chế hay vui về tình yêu

Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì

Anh khen bé đẹp, bé chê anh già

Con cừu non nhảy ra miệng chén

Tình chúng mình yêu lén mẹ cha

Anh đem sính lễ đến nhà cưới ẹm

Nếu chúa phán yêu nhau là hủy hoại

Thì con tin nhân loại chẳng còn ai

Nếu chúa phán yêu nhau là có tội

Thì con xin chịu tội để được yêu

Nhận được thư em lúc nhá nhem,

Mừng mừng tủi tủi mở ra xem

Trong thư em viết dăm ba chữ:

“Anh ơi ngày mai nó lấy em”.

Anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng.

2 ngàn em nhớ trả giùm cho anh!

Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu

Hàng đầu rồi biết đi đâu?

Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi !

Con người càng lúc càng đông.

Thạch Sanh thì ít , Lý thông thì nhiều .

Thân em như giếng giữa đàng.

Người khôn rửa cẳng , người phàm rửa chân!

Râu tôm nấu với ruột bầu.

Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.

Chỉ tội cho cái thằng con.

Đứng ngoài chầu chực biết ngon là gì.

Chắp tay lạy cụ tình yêu.

Cho con lấy được nàng Kiều ngày nay.

Cụ nhìn trợn mắt cau mày.

Không đưa hối lộ thì đây đếch ừ .

Má ơi đừng gả con xa.

Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.

Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

Cá không ăn muối cá ươn.

Chồng cãi lại vợ ra đường bơm xe.

Trên trời có đám mây xanh.

Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng.

Nếu mà anh lấy phải nàng,

Anh thà thắt cổ cho nàng ở không.

Giám thị nhìn em giám thị cười.

Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi.

Cổng trường đại học cao vời vợi.

Đồng ruộng mênh mông đón em về.

Cớ sao dám hái hoa nhài nhà tôi.

Hái rồi thì hãy …lấy thôi.

Còn chưa hái được để tôi…hái dùm.

Học cho lắm cũng ăn mắm với cà

Học tà tà cũng ăn cà với mắm

Học cho lắm cũng đi tắm cởi truồng

Học luồn xuồn cũng cởi truồn đi tắm

Cam sành lột vỏ còn chua,

Thấy em còn nhỏ anh cua để dành.

Ðến khi tỉnh giấc đã là tiết 5

Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

cái giường mà biết nói năng

thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn

hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà

em là cô chuột ,vào nhà đi anh

học làm gì cho đầu to mắt trố

về lạy vợ cho dân số tăng nhanh

dây tơ hồng …quấn wanh chuồng lợn

Tình chúng mình có tợn wá không anh??

mình vì mọi người.. mọi người coi mình như mọi

si tui tốt giông cành chi chít cành,

Là si phát triển trở thành ..siđa

Râu tôm nấu với ruột bầu,

Chồng ăn nhổ toẹt lầu bầu chê ngu!

còn tui tui cứ thủ đô tui diaz`

quân tử đắn đo là quân tử dại

quân tử ..làm đại là quân tử khôn

anh đi để lại cho nàng đứa con

anh yêu em tư chân tới cổ

còn cái đầu anh bổ làm đôi

anh nấu,anh nướng,anh xào,anh xơi!

vô thi để biết để thi thui mà

khi xưa vác bút theo thầy

bi giờ em lại vác cày theo trâu

Ngày xưa giám thị cũng đi thi

cũng cóp cũng way chẳng kém chi

Mà này giám thị lại trông chặt

Còn tôi đi học ôi thôi phát sầu

Một mình ngồi ngắm bồ câu

Nó cũng…. hai đứa ..lại càng sầu thêm

Một tay làm chẳng nên non

Bốn tay chụm lại nên sòng tiến lên

Thằng cho vay là thằng dại

Thằng trả lại là thằng ngu!

anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng

2 ngàn em nhớ trả giùm cho anh!

Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu

Ði đâu không biết hàng đầu cứ đi !

Con người càng lúc càng đông

Thạch Sang thì ít , Lý thông thì nhiều

gọt xoài đừng để xoài chua!!

chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình

thân em như giếng giữa đàng

người khôn rửa cẳng , người fàm rửa chân!

chồng chê vợ gõ lên đầu..cái boong

Một đêm tui dzớt mươi nàng

Ðến khi check lại: mấy thằng pê đê

Tình iu như cái bánh tiêu …

Ăn dzô thì muốn thiếu điều ói ra

Ðể dành trong bụng cho ra từ từ(ghê thật !! hông dám tưởng tượng)

trên trời mây trắng như bông

ở giữa cánh đồng mông trắng như mây

Con ơi…. mẹ cũng một lòng như con

Nhe nanh xông đến ,em đi đằng trời

Nhưng mà tôi vẫn là người

Nên em chẳng chạy vẫn ngồi ì ra

Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon

Chỉ tội cho cái thằng con

Ðứng ngoài chầu chực biết ngon là gì

Ngày nay bé thích hẹn hò cùng anh

Cơn gió nhẹ cũng làm cho lá rụng

Chút hiểu lầm cũng tạo sự chia tay

Tình vừa được thì đàn đứt dây

Đứt dây này anh thay dây khác

Mất em rồi anh biết thay ai?

Hôm quan ưống nước tâm tình

Bỏ quên máy ảnh chụp hình quay phim

Đẻ anh phải chạy đi tìm bở hơi

Tình Yêu Đẹp Nhất: Những Câu Thơ Hay Nhất Về Tình Yêu Buồn Khi Chia Tay

Ngắm trăng để khóc trăng thơ đời mình.Ngắm trăng thơ, khóc một cuộc tình,Ngắm tình để khóc một mình dưới trăng.Yêu thì vẩn yêu nhưng tim đã tụy tiềuMiệng vẫn cười nhưng lòng rất cô liêuBao cuộc tình cứ đến rồi đi mãiChỉ còn tôi lẻ bóng hoàng hôn chiều.* Vẫn nhớ ai đó…* Vẫn quan tâm ai đó…* Vẫn dõi theo ai đó……Và …* Vẫn yêu ai đó …nhiều lắm.!!…Nhưng …* Không dám hi vọng nữa !…* Không dám mong ước nữa!…* Thiếu vắng ai lòng tôi rất nhớ…* Mắt mơ màng nhìn tận đâu đâu…

2. Biết trái tim chẳng có tội gì đâuKhi anh không thể yêu em hơn nữaBiết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡVẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ…Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừaTình yêu cả tin em trao anh nồng cháyChẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấyEm bồi hồi, em vội vã, em yêu…Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điềuEm không thể và chúng mình… không thểSao hôm – Sao mai cách xa đến thếCâu thơ này có tới được cùng anhCó ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanhEm mãi yêu anh một tình yêu… không thểNắng quái chiều đang tìm về chốn ngủEm bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu….

3. Hoa sắc, hoa hương, hoa vẫn tànTình nặng, tình sầu, tình vẫn tanRượu đắng, rượu cay, rượu vẫn cạnNgười hứa, người thề, người vẫn quên.

4. Lặng lẽ đi không hề nhìn lạiCó kẻ sầu! nhìn gió nghĩ vu vơNgười vô tâm chẳng hề quay bước lạiKẻ si tình lặng lẽ đứng trông theoGió lướt qua thấy hàng mi ướt ướtMột dòng sầu trên khóe mắt! Thấy cay cay..

5. Cơn gió buồn nhẹ đưa chiếc lá bayTôi ngồi đây cùng nỗi buồn hiu quạnhLòng chợt lạnh cái lạnh của cô đơnGió từng cơn vẫn vờn qua mí mắtKhẽ lắc đầu để khỏi lệ tuôn rơi.

6. Thuyền ta thả mái xuôi giòngChở trăng một mảnh chở thương một lòngSương giăng sũng ướt ngày buôngCon thuyền chở nặng đêm buồn về đâu

7. Trăng buồn lặng lẽ nhớ ngày xưaNgõ vắng đìu hiu tủi mộng thừaLạnh lẽo sương lùa qua mép cửaTiêu điều gió thổi cạnh rèm thưaNgười đi rũ rượi phai tình lửaTớ ở âu sầu đẫm lệ mưaVụn vỡ tim này tan khối nửaDuyên mình lạc lõng bởi trời đưa !

8. Đêm buồn ngọn gió xa đưaTrăng soi bóng dáng người xưa hiện về.Ngõ quen nặng trĩu câu thềTrời đêm tịt mịt tràn trề canh thâu.Sao ta biến thành giọt ngâuNhớ nhau đứt đoạn làm sao tiêu sầu.Thôi thì đành để ngày sauNgười ai thương tiếc viết câu chuyện buồn.

9. Đêm buồn tình cũng buông lơiCâu ca buồn đã xa rời nhân gianTrăng buồn che phủ mây ngànGío buồn than thở… võ vàng hư haoSông sâu buồn chẳng cắm sàoCon thuyền buồn dạt trôi vào đêm đenĐoá Quỳnh buồn khóc sương đêmẤm trà buồn – đắng môi thêm – thở dài…Ta buồn biết ngỏ cùng ai….?Sâu vào thổn thức…chia ai….nỗi buồn

10. Đêm buồn lặng ngắm sao khuyaSương giăng trắng bạc bốn bề lạnh cặmGió đâu lên tiếng gọi thầmLá du cây chợt nghe nhầm tiếng em.

Đêm buồn hỏi các vì saoBao năm rồi vẫn cách nhau thiên hà ?

12. Có người thơ thẩn đem bán trăngBán cả tình riêng của chị HằngChỉ mỗi niềm đau là chú CuộiHiu hắt nỗi buồn bến sông Ngân.

Tìm trong giấc ngủ nhọc nhằnKhép mi giấu nỗi băn khoăn canh dàiBên rèm gió nhẹ vờn bayNuốt sầu nuốt cả đắng cay cuộc tình

14. Đêm nghe khúc hát sông quêTự dưng nước mắt lăn về tuổi thơKhát khao nào có bến bờSóng xô năm tháng dại khờ sóng ơi

Những Bài Thơ Hay Về Tình Yêu Hay Nhất Quả Đất

Thơ hay về tình yêu. Đề tài về tình yêu được rất nhiều người lấy làm nguồn cảm hứng để sáng tác ra những bài thơ hay bất hủ. Hôm nay Wikichiase xin giới thiệu đến các bạn những câu thơ, bài thơ hay về tình yêu mà mình sưu tầm được.

Những câu thơ hay về tình yêu nam nữ

Những câu thơ hay về tình yêu lãng mạn mặc dù mốii tình đó có thể là một tình yêu có kết cục đẹp hay buồn thì nó vẫn để lại trong ta một kỷ niệm khó quên. Những vần thơ sau đây mà wikichiase đem đến cho các bạn không nằm ngoài hai chữ kỷ niệm.

Xin cho ta làm được sợi nhớ

Giăng nơi đầu ngõ đợi yêu thương

Đợi ai dừng bước cô liêu

Để ta gửi mộng sớm chiều tương tư

********

Xin cho ta được làm giọt nắng

Đan tóc ai sợi vắn, sợi dài

Lung linh tình chớm ban mai

Đưa ta vào mộng bên ngày yêu thương.

*****

Xin cho ta làm gió du dương

Đón chờ ai bên đường tình tứ

Cuộn đi nỗi buồn lứ thứ

Mấy mùa rồi còn cô lữ – riêng mang

*****

Xin cho ta làm ánh trăng vàng

Về cùng ai xua tan nỗi nhớ

Trăng đêm thấu tình ai đó

Khép mộng vàng hôn mắt đó say sưa

Gió cứ thổi nghìn năm không mệt mỏi

Mây vẫn theo gió cuốn bốn phương trời

Trăng cứ soi nghìn đời không héo úa

Giọt trăng vàng tắm mát vạn đời hoa

Cánh hoa rụng làm trăng tàn ngơ ngẩn

Một đời trăng phải khóc mấy đời hoa?

Hoa tàn khuất cho dư hương còn đọng

Ướp đời trăng thơm ngát bóng hồn hoa

Một cuộc thế nhân sinh bao nhiêu tuổi?

Một đời người có mấy buổi mộng mơ?

Cây mộng mơ đã bao giờ kết trái?

Trái yêu đương ngọt lịm cả linh hồn

Nụ hôn đầu thoảng nhẹ bay làn gió

Dậy men lòng dư âm mãi không phai

Để một mai khi trở về cát bụi

Nguyện xin làm đá cuội mãi bên nhau

Phép chia chẳng phải chia hai

Chia cho em cả tháng ngày đời tôi

Phép cộng thì tất nhiên rồi

Công thêm anh nữa thành đôi chúng mình

Đừng trừ đi mái tóc xinh

Trừ đi đôi nét vô tình ngày xưa.

Nhân bao nỗi nhớ cho vừa

Gặp em anh nói giai thừa lời yêu.

Lặng lẽ dài thênh thang

Thời gian như vậy đó

Ẩn trong lòng cơn gió

Thời gian buồn vu vơ.

Có kẻ đứng làm thơi

Thời gian buồn, liếc mắt

Nơi kia có kẻ khóc

Làm thơ tình tặng ai.

Đâu phải tháng riêng hai

Sao thời gian nhanh vậy

Sao mà không đứng lại

Cho học trò bên nhau….

Em sẽ là chiếc bóng đời anh

Là Nỗi nhớ trong nắng hạ

Bồng bềnh trên sóng mơ bến lạ

Em là mộng nở đêm thanh.

Em sẽ là tiếng sáo diều xanh

Chở hoàng hôn phong kín nối

Hòa theo gió bay khắp trời

Em là mộng giữa mùa xanh.

Em bỗng thấy cuộc đời tươi thắm

Được gần anh mưa nắng thêm hồng

Nghe thầm thì sóng hát tình xanh

Lòng ngây ngất hoan mê chìm đắm.

Em sẽ là chiếc bóng đời anh

Là nỗi nhớ trong nắng hạ

Bồng bềnh trên sóng mơ bến lạ

Em là mộng của tình anh

Em sẽ là cánh diều lộng gió

Em sẽ là hoa cỏ đồng anh

Em sẽ là ánh trăng huyền mộng

Đêm về vỗ giấc ru anh.

Em biết chăng chiều buồn hoàng hôn tím

Tím yêu thương như tím cả lòng anh

Như cơn mưa như sao đêm lấp lánh

Trong chiêm bao anh lại thấy lạnh lùng

Chiều nay anh buồn

Em sang sống, vui bước theo chồng

Anh đi về mình anh trong hiu quạnh

Em ơi em!

Trăng khuya đêm nay buốt lạnh.

Cô đơn anh đi trong ảo ảnh

Trong chiêm bao anh bỗng khóc một mình

Thấm cuộc tình bên góc khố quạnh hiu

Em ơi em

Cơn mua chiều hôm đó

Cơn mưa kể

Một cuộc đời buồn em có biết

Em xa rồi tan giấc mộng đêm tình

Ánh sao đêm cùng cơn gió kể

Kể ai nghe, nghe chuyện đôi mình.

Anh yêu em một tình yêu thầm lặng

Như thâm trầm từng chiếc lá vàng thu

Em không hiểu mãi muôn đời không hiểu

Bởi chưa bao giờ dám nói cùng em

Những chiều buồn ôm đàn hát vu vơ

Hay những đêm dài âm thầm thức giấc

Biết làm sao khi em yêu người khác

Và người ấy mang hạnh phúc cho em

Anh hoài nghe hay là anh ảo tưởng

Rằng em, người ấy là bạn thôi

Anh muốn nói có nhiều khi anh muốn thét

Anh yêu em! dù thất bại muôn đời

Em vẫn sống hồn nhiên bên đời

Vẫn tin yêu và đầy nhiệt huyết

Lòng anh sao như đành lòng như thế

Sẽ một ngày phá vỡ mùa xuân

Vậy nên anh đành lòng chịu đựng

Những chiều buồn mãi hát vu vơ

Bài tình ca chỉ một mình anh hiểu

Có một người gánh chịu thương đau.

Em đừng buồn khi chẳng thể yêu anh

Dẫu trái tim không dành cho anh được

Hay vì em còn điều gì vướng bận

Hãy yên lòng anh sẽ chẳng sao đâu

Em đừng buồn khi phố chẳng mưa rơi

Lang thang bước dưới ánh đèn cao áp

Hàng cây buồn bên đường tĩnh lặng

Anh sẽ vụng về đi hết phố cùng em

Em đừng buồn khi mẹ chẳng ở bên

Đỡ em dậy sau mỗi lần vấp ngã

Mỗi lúc buồn không còn ai san sẻ

Vẫn còn anh một người bạn chân thành

Em đừng khóc, đừng buồn, đừng xa vắng.

Đừng chối từ để một trái tim đau

Đừng buồn chi khi anh vẫn yêu em.

Cảm ơn người đã chỉ cho ta biết

Gía trị còn và đã hết ra sao

Trái tim ta như sát muối, gai cào

Đầu choáng váng, bước lao đao vô định

Cảm ơn người đã giúp ta bừng tỉnh

Giữa cuộc đời ta bán tỉnh, nửa mơ

Ta khát khao, ấp ủ mong chờ

Nghe một tiếng xưng hô “em” da diết

Cảm ơn người đã cho ta được biết

Những tháng năm người ly biệt ra sao

Giữa biển lớn sóng cuộn, gió gào

Ngơ ngác hỏi Vì sao ta làm vậy?

Cảm ơn người đã vững vàng đứng dậy

Giữa cuộc đời đầy dẫy những cam go

Bao cay nghiệt chất lên đôi vai nhỏ

Gĩa biệt người, dăm vần thơ còn đó

Người không cần, xin vứt bỏ chúng đi

Khỏi luyến lưu, vướng bận để làm gì

Thanh thản sống như trước kia không có chúng.

Hôm nay em đanh rơi những giọt nước mắt

Phải chăng trái tim anh không còn chỗ cho em

Em lạnh lùng nhưng không phải không biết hơn ghen

Vì dẫu sao em vẫn chỉ là một cô gái

Chợt đôi lúc em thấy lòng nhói đau tê tái

Khi thấy anh sánh bước bên ai

Cố giấu đi trái tim đang muốn khóc

Dòng nước mắt làm sao em ngăn được

Ép chặt tim cắn lệ đắng vào môi

Anh là anh, anh của rất xa xôi

Em là em của một thời ngây dại.

Nếu cuộc đời cho em muôn phần chọn lại

Vẫn chọn anh người duy nhất em yêu

Dẫu biết rằng em sẽ vẫn khóc rất nhiều

Nhưng với em như thế là hạnh phúc.

Gửi em bức thư tình thứ nhất

Gửi cho em tất cả yêu thương

Gửi cho em bao nỗi nhớ vấn vương

Của mối tình hai đứa mình trong trắng

Gửi cho em của một thời xa vắng

Bức thư tình của ánh nắng mùa thu

Bức thư thì sẽ chẳng có hận thù

Bởi vì anh vẫn mãi yêu em

Bức thư tình ôi lẽ thân quen

Của tháng ngày đôi mình chung bước

Và tình yêu là một điều kế ước

Để chúng mình chẳng thể rời xa nhau

Bức thư tình anh giữ đến mai sau

Như báu vật và trở thành vô giá

Vì tình yêu có bao giờ mặc cả

Chẳng giá nào mua nổi nó em ơi

Bức thư tình và ý nghĩ xa xôi

Để ta thấy tình yêu thật xa vời.

Những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò

Tuổi học trò có lẽ là tuổi vô tư và hồn nhiên nhất và tình yêu tuổi học trò cũng hôn nhiên và nhẹ nhàng như vậy. Wikichiase sẽ gửi đến các bạn những câu thơ hay về tình yêu tuổi học trò thật hồn nhiên và trong sáng mang đến cho các bạn thật nhiều ký ức ngọt ngào.

Mối tình đầu của tôi có gì? Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp Là áo người trắng cả giấc ngủ mê Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

Mối tình đầu của tôi có gì? Chỉ một cây đàn nhỏ Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng Em hái mùa hè trên cây Chở kỷ niệm về nhà Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. . .

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng trở thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu

Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt

Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại mùa thu, tại em hay tại anh

Tại sang đông không còn hoa sữa

Tại siêu hình, tại gì không biết nữa

Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay

Không phải thời Rô mê ô và Juy li et

Nên chẳng có đứa nào dám chết

Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu là tròn vẹn nhớ thương

Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ

Hương của mối tình đầu nhắc nhở

Có hai người xưa đã yêu nhau.

Ơ hay mới chỉ gặp đôi lần

Mà sáng nay lòng đã bâng khuâng

Hiên nhà, không hẹn, mình vẫn đợi

Mặc dù người ấy chỉ đi ngang !

Có lần mình đứng ngắm trước gương

Mái tóc chải hoài vẫn rối tung

Tóc mình đang rối vì cơn gió ?

Không! Bởi mình đang rối cả lòng!

Gặp nhau người ấy bình thản lạ

Còn mình, mình cảm thấy nôn nao

Vừa giận vừa thương, vừa mắc cỡ

Tại mình chứ phải tại ai đâu !

Người ấy chỉ là người ấy thôi

Coi mình như con bé trong đời

Cớ gì mình mới sang mười bảy

Lòng cứ làm sao lúc gặp người !

Ngậm ngùi em nhớ thời đi học

Ngày ấy anh gọi em con nhóc

Anh lớn hơn em độ vài tuổi

học chung cứ ghẹo làm em khóc

Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ

Nhìn em xinh tươi như hoa nở

Từ đó anh say đắm yêu thầm

Học hành thì dỡ chỉ thích mơ

Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường

Chẳng dám nói thương cứ theo sau

Quay lai… Anh nhìn , Em mắc cỡ…

Mắt anh ngời sáng như ánh sao

Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau

Tình yêu học trò là hư ảo

Anh đi trong một chiều Phượng nở

Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao

Từ mùa hè ấy ta mất nhau…

Anh đã phiêu bạc ở phương nào

Một lần giở lại trang lưu bút

Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.

Mòn con mắt đợi cổng trường Người ta về các ngả đường xôn xao Bóng ai nào thấy đâu nào? Mây càng thấp, gió càng cao Một mình Không gian ngoảnh mặt làm thinh Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai. Mưa đầy tóc, gió đầy tai Sầu theo bốn hướng trôi dài tâm tư. Mong càng thêm nhớ càng như Lẽ đâu tới phút này ư chưa về ? Một mình gieo bước nặng nề Gió tung xác lá bên hè tả tơi Hồn chênh vênh bóng chơi vơi Đất cong mặt giận, chân trời lảng xa. Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

Tác giả: Trương Thị Anh

Những bài thơ tình hay nhất quả đất

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh Đôi dép vô tri khăng khít song hành Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó nhau vì một lối đi chung Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

Tác giả : Nguyễn Trung Kiên

“Em bảo anh đi đi, Sao anh không đứng lại? Em bảo anh đừng đợi, Sao anh lại về ngay? Ôi lời nói gió bay, Đôi mắt huyền đẫm lệ. Sao mà anh ngốc thế Không nhìn vào mắt em?” Tam giác muôn đời Đitơlépven (Đan Mạch) Trên con đưòng tôi đi Có hai người đã tới Một người rất yêu tôi Còn tôi yêu người khác. Người sống trong khao khát Trong những giấc mơ tôi Người kia đứng hững hờ Trước cửa lòng khép chặt. Người bắt máu tôi hát Tình phóng khoáng trắng trong Người như cuộc đời thường Bóp mộng lòng tôi nát. Người cho tôi hạnh phúc Luôn như gió vội bay Người dâng tôi cả đời Không đem gì đền đáp. Hai người ấy trong đời Phụ nữ nào cũng gặp Trăm năm có một lần Họ trùng nhau làm một.

Anh vẫn còn yêu đó là điều day dứt Chẳng thể quên người lại thao thức từng đêm Nhớ về ngày xưa nhớ lại phút êm đềm Trên con đường mưa ta bên nhau mơ mộng Từ lúc em đi bên anh là biển rộng Và tháng năm buồn anh sống với cô đơn Ngoài trời mưa đổ càng nhớ em nhiều hơn Giờ phải làm sao khi em hờn không về nữa

Những Bài Thơ Hay Nhất Về Tình Yêu Người Lính

Tình yêu người lính giản dị và nhẹ nhàng, ít cao sang thừa đằm thắm… Sự lãng mạn, nhớ nhung dạt dào được gửi gắm qua những vần thơ – có lúc rất vui hài… có lúc lại khó ngăn lệ!

Vào đây em viết tình thơ

Gửi anh bộ đội Cụ Hồ em yêu

Quê hương em nhớ anh nhiều

Nhớ thời áo trắng bao điều gửi trao

Giờ anh ở nơi chiến hào

Quê nhà em nhớ dạt dào vẫn vương

Thương anh nắng sớm thao trường

Đá mềm chân cứng trên đường hành quân

Băng qua lửa đạn bao lần

Vì dân phục vụ ngại ngần chi đâu

Gian nan cũng vượt qua mau

Vui cùng nước mạnh đẹp giàu lòng dân

Vì nước anh đã quên thân

Quê hương tuyền tuyến xích gần nhau thêm

Thương anh canh gác trong đêm

Viết niềm tin gửi anh thêm kiên cường

Gửi anh ngọn lửa quê hương

Dù anh trên chốt hay nơi thao trường

Yêu anh em gửi lời thương

Gửi cả nắng ấm nơi quê hương mình

Khắc ghi lời hứa giao tình

Hai đầu nỗi nhớ chúng mình bên nhau

Anh ơi … ! Em vẫn trước sau

Chờ anh chung thủy một màu yêu thương

EM CHẲNG CẦN MỘT CHÀNG TRAI CỔ TÍCH

Em chẳng cần một chàng trai cổ tích Em chỉ cần một chàng trai đơn giản Dùng ngôn tình dệt nên chuyện yêu thương

Biết yêu em theo một cách bình thường.

Chẳng cần người coi em là lẽ sống Là bầu trời, là sông rộng, biển sâu Chỉ cần khi hai đứa mình mệt mỏi Anh nhớ vì sao chúng mình đã bắt đầu.

Chẳng cần người nguyện vì em mà chết Chỉ cần thương, thương hết dạ, thế thôi Nếu một ngày vô tình làm em khóc Biết ôm lấy em, nói anh đã sai rồi.

Thư anh viết không dài hơn cây súng, Thư anh viết chỉ mang tình người lính Không mang tình thi sĩ đâu em

Khỏi phai màu sắt bướm lá hoa Em có thích những vần thơ người lính Với chông gai gió lạnh rừng già Nỗi buồn vui trong những lúc đi xa Với tất cả bởi vì anh là lính Và tất cả chỉ vì người anh yêu!

Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đông Câu yêu thương lạc trên miền đất lạ Vào khoảng trống đầy mông lung lạnh giá

Chẳng đến được người đã qúa xa xôi ?

Từ độ em đi tâm trí nặng nề Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi

Đan áo cho chồng “Chậm chân dừng bước hỡi thu ơi Đừng để đông sang giá buốt trời Ta khóc người sầu nghe não nuột Tơ chùng phím lạc nỗi buồn khơi

Tim hồng ta tặng một người thôi Cho dẫu phong ba phủ trắng trời Cũng chẳng đổi dời khi cách biệt

Thương đôi mắt biếc còn cay bụi đường

Anh đi vui với biên cương

Tình em anh giữ, quê hương vẫn dành.

Thăm ngôi trường cũ, mấy hành lang xưa

Anh về đồn vắng chiều mưa

Nhớ nhung biết mấy cho vừa yêu thương !

Tình em cô gái hậu phương

Anh người chiến sĩ biên cương xa nhà

Tình duyên nồng thắm đôi ta

Cùng anh bảo vệ quê nhà yên vui.

Hậu phương em chớ bùi ngùi

Biên cương anh giữ hương mùi tóc em

Đồn khuya ánh sáng nhá nhem

Mà nghe thoang thoảng dáng em đợi chờ.

Chiều về biên giới mộng mơ

Rừng xanh che phủ sương mờ giăng qua

Công sự, đồn, trạm là nhà

Mai anh đi trên vai còn nặng gánh

Em đừng buồn mà gắng đợi chờ anh

Chuyện nước non khi anh đã hoàn thành

Sẽ trở lại màu xanh niềm hạnh phúc

Vì quê hương lòng còn nhiều ray rức

Bóng quân thù đánh thức trí hùng anh

Thân làm trai nhiệm vụ bỏ không đành

Mong em hiểu thương anh phải chờ đợi

Khi đất nước bóng quân thù không lui tới

Thật yên bình tình mới được nở hoa

Niềm vui chung tràn ngập quê hương nhà

Chuyện đôi ta chan hòa cùng đất nước

Mai anh về em yêu ra đón rước

Chung một nhà hưởng phước được bên nhau

Cho đôi ta vui sống tới bạc đầu

Khúc khải hoàn dài lâu quê hương Bác

bài thơ: Gửi bạn bè làm xong nghĩa vụ

Mai mầy về thành phố dang rộng tay

Đón mầy và đón bao thằng đã làm xong nghĩa vụ

Mai mầy về bình yên trong giấc ngủ

Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm

Có nhớ tụi tao khao khát hôn lên mái tóc mềm

Của con gái một thời thương nhớ nhất

Mầy về mùa mưa, quần áo không lấm lem bùn đất

Dép sa-bô gô trên phố chiều vàng

Quen tính hay đi mầy cỡi xe đạp lang thang

Có nhớ tụi tao cởi trần đi phục.

Hãy mở mắt ra nhìn đời trong đục

Nhìn thật bao dung và cũng thật ra người

Hãy nhớ trong gian lao tụi mình vẫn cười

Trong thiếu thốn vẫn kiên trì khắc phục

Đừng chùn chân nếu chạm vào tiêu cực

Dấu ấn chiến trường nào dễ phôi phai.

Mai mầy về với người yêu trong tay

Hãy hôn giùm tao những nụ hôn đời lính

Hãy nói giùm tao trong phút giây trầm tĩnh

Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương

Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương

Hãy chào giùm tao nụ cười mong nhớ

Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở

Vết thương nào không quằn quại cơn đau

Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc

Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc

Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.

Mai mày về đi dưới phố cây xanh

Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội

Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng đội

Khát dòng sông như khát thuở thanh bình

Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh

Có nhớ tụi tao bên này đêm – bóng – tối

Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới

Nên rất trẻ thơ muốn trăng sáng bốn tuần.

Mầy về ra nông trường, vào xưởng máy hay cơ quan

Hãy làm việc bằng tinh thần người lính

Cái thiếu ở chiến trường mày đâu cần làm sổ tính

Hãy làm thật nhiều sản phẩm giúp tụi tao.

Mai mầy về thành phố rợp cờ sao

Tao lại nhớ năm xưa tụi mình đi phấn khởi

Buổi tụi mình lên đường, chưa rõ bài “Em vẫn đợi”

Nên tay cô gái nào đứng vẫy mãi theo xe

Và thư đến với tụi mình trong rừng khộp, rừng le

Thành sức mạnh trên mũi lê xuất kích

Mầy đi xi-nê có nhớ những lần bám địch

Nòng thép dài thay tay mát bàn tay

Tiễn mày về, gió lốc, bụi mù bay

Cho tóc rợp bám đầy đường ít nắng

Trung đội thiếu mầy tao càng thấy vắng

Nhưng vững tin đội ngũ vẫn có mầy

Tao chừ còn nặng nợ với cỏ cây

Nên chẳng biết nói sao cho thấy rõ.

Đất nước mình: hoà bình và súng nổ

Ở mặt trận nào cũng cần có lòng tin

Trong thời đại tụi mình trật nước sẽ bay lên

Bằng trí tuệ và mồ hôi tuổi trẻ

“Vì nhân dân quên mình ” bài hát dậy trong lòng mới mẻ

Mai mày về tao xin gởi bài thơ