Những Vần Thơ Hay Về Mùa Xuân / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Những Vần Thơ Viết Về Đảng, Bác Và Mùa Xuân

Trong bài thơ Một nhành xuân, Tố Hữu từng viết: “… Năm hai mươi của thế kỷ hai mươi/Tôi sinh ra nhưng chưa được làm người/Nước đã mất, cha đã làm nô lệ/Ôi những ngày xưa mưa xứ Huế, mưa sao buồn vậy hỡi mưa rơi!?/Ngẩng đầu lên không thấy mặt trời/Đất lai láng những là nước mắt… Từ vô vọng mênh mông đêm tối,/ Người đã đến chói chang nắng dội, /trong lòng tôi ôi Đảng thân yêu…” Một nhành xuân-Tố Hữu).

Vừa ra đời, Đảng đã trở thành người lãnh đạo, người tổ chức của cách mạng Việt . Và, suốt 85 năm qua, dưới ngọn cờ của Đảng, đất nước ta, dân tộc ta và nhân dân ta vươn lên muôn vàn thử thách, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, lập nên biết bao kỳ tích vẻ vang.

Những vần thơ viết về Bác Hồ, về Đảng của các nhà thơ phần nào nói được tình cảm sâu sắc của mình và của mọi người trước những chặng đường lịch sử vĩ đại của Đảng ta.

Hạnh phúc cho chúng ta là Hồ Chủ tịch người đầu tiên mang đến cho dân tộc ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin, cũng là người suốt đời tiêu biểu hoàn mỹ nhất cho chân lý của chủ nghĩa đó. Cả dân tộc có một tấm gương sống động để noi theo, tin tưởng và kính yêu. Như một nhu cầu về tình cảm, Chế Lan Viên đã viết nhiều bài thơ về Bác. Người đi tìm hình của nước viết năm 1960, trong dịp kỷ niệm 30 năm thành lập Đảng là một bài đặc sắc: “Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc/Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin./Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp/Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin”. Làm sao quên được thời khắc xúc động và thiêng liêng đối với Bác, đối với Tổ quốc, nhân dân. Chân lý cách mạng của chủ nghĩa Mác-Lênin đã soi sáng tâm hồn Người, đất trời và vạn vật xung quanh như bừng tỉnh, cùng hòa chung niềm hạnh phúc vô bờ: “Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:”Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”/Hình của Đảng lồng trong hình của Nước/Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười ” (Người đi tìm hình của nước-Chế Lan Viên).

Với Chế Lan Viên, ngày vào Đảng chính là ngày sinh lại của đời mình, ngày ông có một quê hương thứ hai là Đảng để gắn bó, yêu thương. Đảng “đã trở thành nơi cắt rốn chôn nhau”: ” Ngày vào Đảng đất trời như đổi khác/ Những vật vô tri cũng làm rưng nước mắt/ Đá sỏi, cây cằn sao bỗng thấy thiêng liêng?/ Giọng nói quen nghe, màu đất quen nhìn/ Bỗng chan chứa trăm điều chưa nói hết! (Kết nạp Đảng trên quê mẹ).

Đảng rất gần gũi, thân thiết với Nhân dân từ việc nhỏ nhặt nhất như: hạt muối, cọng rau, bát cơm, manh áo…Từ ngày mới ra đời, Ðảng ta liền giương cao ngọn cờ cách mạng, đoàn kết và lãnh đạo toàn dân ta tiến lên đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp. Màu cờ đỏ của Ðảng chói lọi như mặt trời mới mọc, xé tan cái màn đen tối, soi đường dẫn lối cho nhân dân ta vững bước tiến lên con đường thắng lợi trong cuộc cách mạng phản đế, phản phong: ” Đảng nghĩ số triệu dân, nghĩ sức nước sông Cả, sông Hồng/ Những vóc dáng những Trường Sơn, dung mạo những đồng bằng/ Những mâm cơm ta có gì, Trung ương phải nghĩ/ Một lạng ngô thôi cũng lo đều cho mười chín triệu đầu dân …/ Ta nghĩ chuyện nghìn năm chưa kịp nghĩ/ Và đôi mắt thần của Đảng chiếu tầm xa. (Nghĩ về Đảng-Chế Lan Viên).

Viết về Đảng, ngợi ca Đảng đến nay đã có nhiều nhà thơ đề cập đến, nhưng ấn tượng nhất vẫn là những vần thơ của nhà thơ Tố Hữu. Đảng là niền tin, là sức mạnh. Đảng đấu tranh vì lợi quyền dân tộc, mang hạnh phúc, ấm no cho mỗi con người: ” Đảng ta, muôn vạn công nông/ Đảng ta, muôn vạn tấm lòng niềm tin/ Đảng ta, Mác – Lê-nin vĩ đại/ Lại hồi sinh, trả lại cho ta/ Trời cao, đất rộng bao la/ Bát cơm, tấm áo, hương hoa, hồn người” (Ba mươi năm đời ta có Đảng). Sức mạnh của Đảng và sự bền vững của chế độ bắt nguồn từ sức mạnh của lòng dân, của mối quan hệ gắn bó máu thịt giữa Đảng với dân, giữa dân với Đảng; đồng thời là sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, kết hợp hữu cơ giữa sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại. Dù trong hoàn cảnh nào, khi đã có niềm tin thì người dân luôn tin theo Đảng, bảo vệ Đảng đến cùng: ” Dù khi tắt lửa tối trời/ Vững lòng quyết sống không rời Đảng ta/ Dù khi giặc khảo giặc tra/ Cắn răng thà chết không xa Đảng mình (Ba mươi năm đời ta có Đảng-Tố Hữu).

Nhà thơ Phạm Hổ, một cây bút nổi tiếng chuyên viết cho thiếu nhi đã có những cảm nhận về Đảng thật tươi mới và sáng lạn: “… Ôi Đảng chúng ta là mùa xuân tuyệt đẹp,/Ngày một thêm xuân không bao giờ hết./Với địch, Đảng có chiếc nỏ thần An Dương Vương xưa/Nhưng Đảng không để mất bao giờ./Là ông Bụt hiện lên trong Tấm Cám/Đảng cho người nghèo đôi hài thêu đi lên vui sướng/Theo Đảng nhìn trời, không chỉ thấy sao,/Thấy những ánh đèn nhà cửa mai sau,/Góp một ngọn hải đăng trên biển cả loài người/Đảng góp đường đi và nhận đường đi khắp các chân trời..”(Dọc đường theo Đảng-Phạm Hổ).

Lê Đức Thọ là một chiến sĩ cách mạng yêu thơ và làm nhiều thơ ngay từ khi còn bị giam cầm trong nhà tù đế quốc. Khi nghe tin con được kết nạp vào Đảng, Ông xúc động khi nghĩ đến con, người đồng chí cùng chung lý tưởng chiến đấu: “Đảng đã cho con cả cuộc đời/Cả mùa xuân thắm rộn vui tươi/ Chắp cho đôi cánh thần tiên đó/Con hãy bay đi tận cuối trời”.

Với Xuân Diệu viết về Đảng là niềm tự hào, là lòng biết ơn và một tình thương thấm thía: ” Ôi người yêu, yêu hơn cả ái tình/ Người rất mực xa xanh và đỏ thắm/ Người gần gũi và bao la vạn dặm/Người một người và ức triệu con người” (Gánh).Những câu thơ say đắm bộc lộ này là của Xuân Diệu, chúng ta dễ dàng nhận ra cái giọng nồng nhiệt của nhà thơ tình yêu. Ngoài lòng biết ơn công dân, ông muốn giãi bày một khía cạnh ân nghĩa của riêng mình: ” Trong đời cũ trái tim ngoài ngực,/Tôi thoi thót đêm ngày đau nhức, /Cái gì nuôi, cái gì quật hố chôn, /Đảng dạy cho tôi phân biệt từ nguồn” (Đấu Tranh-Xuân Diệu).

Nói đến Lưu Trọng Lư, người đọc thường nghĩ và nhớ đến hình ảnh một con nai vàng ngơ ngác, cái ngơ ngác của người thi sĩ giữa ngã ba đường của cuộc đời cũ. Thì nay, trên mỗi “nước bước”, “đường đi” không thể không có ánh sáng Đảng soi đường: “Trên mỗi bước đi, lòng luôn tự hỏi: “Nếu trong ta vắng bóng một ngày”/Nếu trong ta, vắng Người mãi mãi/ Đi từ đâu, ta sẽ lại về đâu?” ( Bước theo Đảng-Lưu Trọng Lư).

Thơ Lê Anh Xuân luôn say sưa ca ngợi những con người đã dâng trọn đời mình cho lý tưởng của Đảng: “Phải nhờ lý tưởng chói chang/ Hoa tình yêu mới thơm hương mặt trời... Anh Trần Phú, chị Minh Khai/Tên còn thơm mát cành mai, cành đào/Võ Thị Sáu – đỉnh núi cao/Dưới chân sóng bể dạt dào hát ca” (Nguyễn Văn Trổi).Nhất là anh say sưa ca ngợi Bác, thơ Lê Anh Xuân rất nhiều lần nói đến Bác, lần nào cũng với một niềm tin tưởng, một niềm tin kính yêu vô hạn: “Miền Nam đọc thư Bác/ Sông Hiền Lương bồi hồi/ Trời Cà Mau giàn giụa nước mắt vui” (Chúng con đón thư Bác), “Ôi ba tiếng Hồ Chí Minh/ Đã thành vũ khí đã thành niềm tin/Đã thành lời hứa thiêng liêng/ Lửa thêu cháy đã nghiền chẳng tan” (Nguyễn Văn Trổi-Lê Anh Xuân).

Lê Anh Xuân miêu tả cô gái bị địch bắt nhốt trong xà lim không hề cảm thấy cô đơn trong bốn bức tường. Từ trong xà lim, cô đã làm thơ tặng người yêu và qua bài thơ cô ấy đã gửi gắm nổi lòng của mình, với chồng, với Đảng: “Đừng buồn em hỡi anh yêu quý/ Trái tim em chung thủy suốt đời/Với Đảng với anh người đồng chí/ Em là hoa sen thơm ngát đời anh” (Bài thơ áo trắng -Lê Anh Xuân).

Với nhà thơ Thanh Hải, anh kể chuyện nhân dân bất chấp kẻ thù hăm dọa vẫn chôn cất người cộng sản và trồng hoa lên mộ anh: “Hôm qua chúng giết anh/ Xác phơi đầu ngõ xóm … Thằng này là cộng sản/Không được đứa nào chôn!/ Lũ chúng vừa quay lưng/ Chiếc quan tài sơn son/ Đã đưa anh về mộ/ Đi theo sau hồn anh/ Cả làng quê đường phố… Trên mộ người cộng sản/ Hoa hồng đỏ và đỏ Như máu nở thành hoa..”. (Mộ anh hoa nở). chúng tôi Hồ Thế Hà, cán bộ giảng dạy Trường Đại học Khoa học Huế, khi nhắc đến bài thơ này đã viết: “Thanh Hải, với “Mồ anh hoa nở” đã khái quát tình đồng chí, đồng bào, tình quân dân cá nước một cách bản chất nhất thông qua cái chết của người chiến sĩ cách mạng. Mặc cho kẻ thù dọa dẫm, trên mộ người cộng sản giữa lòng địch vẫn lộng gió bốn phương và đỏ tươi hoa cách mạng”. (“Sức mạnh tinh thần từ những vần thơ”, trích từ sách “Tìm trong trang viết”, NXB Thuận Hóa, 1998).

Ơn Đảng, Bác Hồ kính yêu – Người đã đem lại cho dân tộc Việt một mùa Xuân bất tận. Đảng và Bác là đề tài tập hợp được nhiều tầng lớp thi sĩ, với biết bao lời thơ chân thành, những ý nghĩ trung thực, chín trong tâm hồn. Xuân Ất Mùi 2015 về, khí thế mới thêm thúc giục mỗi chúng ta đoàn kết một lòng, đồng tâm hiệp lực kiên định đi tới để xây dựng đất nước ta vừa đẹp vừa giàu.

“Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu

Đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pắc Bó

Đẹp đến gót chân hồng đất mủi Cà Mau”.

(Với Đảng, mùa Xuân-Tố Hữu).

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân

Thơ xuân

Đây cả mùa xuân đã đến rồi Từng nhà mở cửa đón vui tươi Từng cô em bé so màu áo Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi cánh nở dần Từng hàng thục nữ dậy thì xuân Đường hương thao thức lòng quân tử Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu Một mình mơ ước chuyện mai sau Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng Công chúa cài trâm thả tú cầu.

Có những ông già tóc bạc phơ Rượu đào đôi chén bút đề thơ Những bà tóc bạc hiền như phật Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời Nhà nhà đoàn tựu dưới hoa tươi Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Nguyễn Bính

———————————–

Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. Bao cô thôn nữ hát trên đồi. Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc, Dọc bờ sông trắng nắng chang chang…”

Hàn Mạc Tử

————————————

Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài ‘’Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay’’.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiêng sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên

——————————

Ý Xuân

Trời đẹp như trời mới tráng gương, Chim ca, tiếng hát rộn ven tường. Có ai bên cửa, ngồi hong tóc Cho chảy lan thành một suối hương…

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành, Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh. Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý, Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp, Mắt buồn và rất…rất thanh thanh. Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ, Em ạ, yêu nhau…chết cũng đành!

Hồ Dzếnh

—————————-

Hồn Xuân

Ai biết em tôi ở chốn nào? Má tròn đương nụ, trán vừa cao. Tiếng mùa về gọi lòng em dậy, Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi, Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi? Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng, Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương. Miệng cười bừng nở hàm răng lựu, Sáng cả trời xanh mấy dặm đường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu, Tìm em, đi hái lộc xuân đầu. Trồng đâu chân đẹp tròn như cột? Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên, em bỏ anh, Đua theo xuân nở rộn trăm cành. Ý mùa cũng rộn trong thân mới, Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! Em tôi đây, Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy. Lòng em hóa cảnh chờ anh gặp, -Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận

————————————–

Với Đà Lạt tháng giêng

Tháng giêng lên xứ anh đào Mùa xuân như mở lối vào thiên thai Ngàn hoa nụ đẫm sương mai Ngả nghiêng ché rượu chỉ hai chúng mình.

Lương Định

————————

Anh đến

Anh đến mang về những gót xuân Lòng em chim hót tiếng trong ngần Xin đừng làm vỡ mùa xuân ấy Chút nhíu mày thôi đủ chạnh lòng.

Lê Thị Kim

———————————-

Mùa xuân

Mùa xuân Muốn hái lộc xuân Hoa thơm tặng bạn Nụ mầm tặng anh…

Đưa tay định ngắt mấy lần Thấy xuân mơn mởn Trong ngần Lại thôi…

Vũ Dạ Phương

——————————

Xuân

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Đem chi xuân lại gợi thêm sầu? -Với tôi tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết Tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ, Một cánh chim thu lạc cuối ngàn!

Chế Lan Viên

———————————–

Vào Xuân

Đi vào nẻo xuân Gặp đường lụa đỏ Ai chờ em đó Mà hoa trắng ngần

Đi vào thanh tân Như về quê ngoại Lúa hương đồng gần Đương thì con gái

Hẹn cưới phân vân Em nhìn mê mải Chuồn ngô ngủ mãi Bờ ao cúc tần

Khép tà áo mới Em vào đêm xuân.

Hoàng Cầm

———————————–

Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân Nụ hoa vàng mới nở Chiều đông nào nhung nhớ Đường lao xao lá đầy Chân bước mòn vỉa phố Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân Mùa xuân này tất cả Lộc non vừa trẩy lá Thơ còn thương cõi đời Con chim mừng ríu rít Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa Đồng ta xanh mấy mùa Con trâu từ đồng cỏ Giục mõ về rộn khua Ngoài đê diều thẳng cánh Trong xóm vang chuông chùa Chiều in vào bóng núi Câu hát hò vẳng đưa Tóc mẹ già mây bạc Trăng chờ sau liếp dừa Con sông dài mấy nhánh Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân Bàn tay thơm sữa ngọt Dải đất miền chim hót Người yêu nhau trọn đời Mái nhà ai mới lợp Trẻ đùa vui nơi nơi Hết buồn mưa phố nhỏ Hẹn cho nhau cuộc đời Khi hoa vàng sắp nở Trời sắp sang mùa xuân Anh cho em tất cả Tình yêu non nước này Bài thơ còn xao xuyến Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn

———————————–

Mùa xuân nho nhỏ

Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời. Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng Lộc dắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao

Đất nước bốn ngàn năm Vất vả và gian lao Đất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước Ta làm con chim hót Ta làm một nhành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc

Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế.

Thanh Hải

—————————–

Xuân

Xuân à! Những tưởng Xuân đi. Nào hay Xuân lại tức thì đến ngay. Đời say, Xuân cũng say say. Hoa vàng, bướm trắng, ngất ngây một trời. Xuân à! Những tưởng Xuân tươi. Ngờ đâu Xuân cũng biết cười gió đông Bên kia Xuân đẹp, Xuân nồng. Bên này Xuân quá lạnh lùng, hỡi Xuân!

Đăng Nguyên

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân Năm 2022

Một năm nữa lại trôi qua, mùa xuân lại ùa về trong tiềm thức của con người Việt Nam. Đến độ xuân về, lòng người nôn nao đến lạ, mọi người đều hướng về gia đình thân yêu. Để tăng cảm xúc và gửi gắm tình cảm, ATP Academy xin gửi đến bạn những lời thơ mùa xuân đón năm mới thật ấm áp và rung động.

Bài thơ mùa xuân đón năm mới

Bài 1: Cho mùa xuân rực rỡ

Rồi một ngày đẹp tươi!

Bài 2: Mùa Xuân Gọi

Sưu tầm – Thơ tình bốn mùa

Em có nghe trước thềm xuân khẽ gọi Lời thì thầm muôn lối bước vào xuân Bản tình ca lại dìu dặt vang ngân Đào mai nở sắc xuân hòa mộng ấm

Em có thấy mùa xuân tràn tia nắng Óng ánh vàng sưởi ấm những ngày vui Tiễn đông xa cho tuyết trắng ngủ vùi Tim nhộn nhịp nói lời thương em đó

Dấu yêu ạ xuân đã về nhè nhẹ Hôn má hồng khe khẽ gửi lời yêu.

Bài 3: Anh thấy xuân đã về bên em

Thơ Phan Hoàng

Anh thấy xuân đã về bên em Khi sáng sớm nụ cười rạng rỡ Em nhẹ nhàng xách làn đi chợ Và mang về hương sắc mùa xuân . Anh thấy xuân đã về bên em Sau phút giao thừa sang năm mới Màn pháo sáng mở ra ngày hội Ta nhớ về “mùa xuân đầu tiên” . Anh thấy xuân đã về bên em Khi ngày Tết gia đình đoàn tụ Xung quanh ta quây quần con cháu Em như người ở giữa vườn hoa . Mùa xuân đến đem niềm vui mới Để cho em quên tuổi của mình Ta bước tiếp trên đường đi tới Khi xuân về bên em bên anh! .

Bài thơ mùa xuân về tình yêu đẹp

Bài 1: Bên ngoài mùa xuân

Giả dụ có một thiên đường

Thì trên thiên đường có mặt thượng đế

Và trên quê hương có mặt tình thương.

Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần

Còn rất mới nguyên lòng chưa trang điểm

Một lần nhìn nhau cũng đủ quen thân.

Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời

Khô đọng im lìm chỉ một mình thôi

Và em sẽ không bao giờ có mặt

Thì anh vẫn là đất sét hà hơi.

Thượng đế phủi tay đứng dậy đi rồi

Mình ngẩn ngơ tìm như người hành khất

Tình thương như đồng bạc rơi.

Anh đứng trên đời mà vẫn lang thang

Anh sống trong đời rất đỗi hoang mang

Anh chợt thấy mình trong nỗi bâng khuâng

Anh đợi bên ngoài mùa xuân.

Bài 2: Ai níu mùa xuân đấy

Và… sương mai giăng đầy

Giọt sương thơm đầu ngày.

Bài 3: Anh cho em mùa xuân

Đời mùa đông vô cùng!

Giọng ca buồn quá sức!

Anh cho em mưa dài!

Đời mùa đông vô cùng!

Khói có bay lên không?

Bài thơ chúc Tết cha mẹ, chúc Tết ông bà

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 1

Ơn cha mẹ biển sâu Con sao trả hết mái đầu phơ phơ Xuân về cho phép con thơ Kính chúc cha mẹ thọ như tiên trời.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 2

“Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Tết này cúi chúc mẹ cha Một năm sức khỏe thuận hòa gió mưa!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 3

Đi hết cuộc đời chưa thấu hết gian truân của mẹ Bạc vàng núi núi không trả hết công cha Cúi đầu cung chúc năm qua Xuân sang cha mẹ tựa là xuân xanh.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 4

Cầu cho mưa thuận gió hòa Chúc cho cha mẹ khỏe ra mỗi ngày Lo toan phiền muộn tan bay Đầu xuân con chúc mẹ thầy an vui!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 5

Nếu cho con ước một điều Con xin cầu nguyện sớm chiều mẹ vui Tết xin chúc mẹ thảnh thơi Dồi dào sức khỏe, êm xuôi cửa nhà.

Bài thơ xuân Tết xa nhà

Bài 1: Tết xa quê

Trời ấm dần lên mưa bụi bay

Ô kìa! xuân đã đến rồi này

Giơ tay đón khẻ làn mưa ấy

Cứ ngỡ xuân về ở trong tay

***

Năm cũ dần xa, tết đến gần

Xứ lạ, quê người lại đón xuân

Hoa muôn ngàn đóa khoe hương sắc

Sao chẳng cho ta một chút gần

***

Tết xa quê thấm đượm nỗi buồn

Thương nhớ cội nguồn mãi vấn vương

Chợt thấy lẻ loi đêm trừ tịch

Đón tết đơm đầy nỗi nhớ thương

Bài 2: Xuân này anh không về

Thơ: Hoa Cúc Tím

Chiều cuối năm mai, đào khoe sắc thắm

Phố rộn ràng tươi màu áo vui xuân

Nhưng thiếu anh dạ héo rũ trăm lần

Em ngơ ngác trong nỗi niềm mong đợi.

Anh việc nước nên còn xa vời vợi

Đời quân hành biền biệt phận nhà binh

Phép mỗi năm dành mái ấm gia đình

Cùng đồng đội anh sẻ chia ngày tết.

Là vợ lính không so đo gì hết

Việc gia đình em chẳng quản gian nan

Cha mẹ đôi bên không chút phàn nàn

Các con nhỏ em chăm từng giây phút.

Chiều cuối năm một mình em hẫng hụt

Nhớ anh nhiều khao khát một vòng tay

Giá cùng nhau dạo phố đón xuân này

Chắc vui lắm lòng em ngời hạnh phúc.

Nhưng anh ơi ta chia đều cảm xúc

Đồng đội anh cũng cần có mùa xuân

Họ rất mong tiếng con trẻ trong ngần

Nên ta sẽ chờ xuân sau anh nhé.

Tình chúng mình giữa cuộc đời nhỏ bé

Nhưng rộng lòng yêu mến tựa mùa xuân.

Những bài thơ hay viết về cuộc đời người Lính

Bài 3: Chiều cuối năm trên đảo

Thơ: Hương Đào

Chiều cuối năm trên đảo rất yên bình

Sóng vỗ nhẹ lên bờ cát trắng

Những vệt nắng dùng dằng im lặng

Muốn níu kéo điều gì mà nắng vẫn chưa đi?

Chiều cuối năm trên đảo nghe thầm thì

Lời của biển hay là lời của sóng

Lời của đất trời,lời của ai đồng vọng

Lời anh lính trẻ lần đầu đón tết ở đảo xa?

Chiều cuối năm trên đảo hát lời ca

Về Tổ Quốc đang rộn ràng khí thế

Năm mới cận kề rạng ngời bao thế hệ

Đảo xa vui mừng hướng về đó đất liền ơi!

Chiều cuối năm hoàng hôn ngập khung trời

Vẫn ánh lên những tia hồng rực sáng

Sóng khẽ hôn bờ và gửi lại vài tia nắng

Cho dư âm nào sót lại ở năm sau.

Bài 4: Thương nhớ chốn quê nhà

Tháng chạp về lũy tre làng vẫy gọi

Tuổi thơ ơi rơm rạ chốn quê nhà

Thương cọng lúa, vồng khoai của mẹ

Thương luống cày vất vả một đời cha…

Lớn lên rồi con xa nhà từ ấy

Nhớ chốn quê nhà da diết mẹ cha ơi

Và hôm nay đất trời đang sanh khí

Xuân đã về con chắc chắn về thôi.

Bài thơ mùa xuân quê hương

Bài 1: NHỚ QUÊ

Quê hương nghĩa nặng tình nồng

Nhớ về Trần xá nghe lòng mênh mang

Nhớ đò xuôi ngược Kiến Giang

Nhớ câu đối đáp hò khoan dạt dào

Nhớ sao chợ Hôm, chợ Hàu

Nhớ Côn Nổi, ngô ngát xanh

Nhớ đồng lúa chín như tranh họa đồ

Nhớ sao những buổi hẹn hò

Cây đa bến nước kết tình lứa đôi

Xa quê mấy chục năm rồi

Vấn vướng Trần Xá bồi hồi nhớ quê

Bài 2: XUÂN LÒNG

Đông tàn xuân đến xuân nở hoa

Nổi buồn dấu kín giữa chiều tà

Vui thơ xướng họa cùng bè bạn

Gửi chút tình riêng đến nẻo xa

***

Chợt nghĩ hình ai nơi cỏi vắng

Chiếu nay lặng lẹ ngắm mây trời

Lòng ta man mác buồn da diết

Thả hồn trong gió say tình say

***

Xứ Huế đây, ở xứ Huế đây

Tiếng thơ dìu dắt nước non này

Mơ màng bóng cũ người xưa ấy

Say đắm một thời tuổi thơ ngây

***

Ta muốn tình thơ luôn sẽ đến

Để cùng chung điệu tiếng ngân nga

Để hồn ấm lại trong hưu quạnh

Ngây ngất xuân lòng ta với ta

Lời kết

Những Vần Thơ Hay Về Phụ Nữ

Nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, Tòa soạn xin trân trọng gửi tới bạn đọc chùm thơ viết về “nửa quan trọng làm nên thế giới” thay cho lời chúc tốt đẹp nhất dành tặng những người phụ nữ Việt Nam…

Trong trái tim mỗi người luôn có những phần đặc biệt dành cho người phụ nữ của cuộc đời mình bằng tất cả niềm thương yêu, lòng biết ơn, kính trọng. Người đó có thể là mẹ, là chị, là vợ, là con gái, là người yêu, là bạn thân, là đồng nghiệp… Nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, Tòa soạnxin trân trọng gửi tới bạn đọc chùm thơ viết về “nửa quan trọng làm nên thế giới” thay cho lời chúc tốt đẹp nhất dành tặng những người phụ nữ Việt Nam. MẸ CỦA ANH Tác giả: Xuân Quỳnh

Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen

Ðâu con dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh

Nào là hoa bưởi hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca

Ði về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắc chiu từ những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

***** THƯƠNG CHỊ Tác giả: Huỳnh Anh Thư

Mắc nợ gì tiền kiếp, tự ngàn xưa?

Hay tạo hóa vô tình không nắn nót

Chị thường giấu giọt buồn sau khóe mắt

Mấy khi ngồi ngắm bóng trước gương soi

Bao lo toan dồn lại một đôi vai

Chị lặng lẽ, lại càng thêm lặng lẽ

Vóc dáng ấy vốn thường ngày nhỏ bé

Dễ nhòa tan lẫn khuất giữa mọi người

Hiền hậu sao trong tiếng nói nụ cười

Lòng nhân ái chừng như không chút cạn

Chị dịu dàng như một vì sao sáng

Một vì sao nhỏ xíu giữa trời đêm

Thương chị mình, như cô bé lọ lem

Em ước chi có phép màu của Bụt!

Sẽ tặng chị một bất ngờ lớn nhất

Nét lung linh, gương mặt của trăng rằm…

***** VỪA ĐỦ Tác giả: Trần Nhương

Em vừa đủ để anh khao khát

Vừa đủ làm cho anh thật là anh

Trời chớm thu vừa đủ nét xanh

Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt

Em vừa đủ để qua thời non nớt

Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh

Trong vững bền vừa đủ sự mong manh

Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi kỵ

Em đàn bà vừa đủ men thi sỹ

Em trang đài vừa đủ nét chân quê

Thích cộng vào vừa đủ biết đem chia

Lòng ngay thẳng vừa đủ mưu che đậy

Em già dặn vừa đủ điều non bấy

Em tươi vui vừa đủ nét ưu phiền

Em lạnh lùng vừa đủ để thôi miên

Em gìn giữ vừa đủ lòng nổi loạn

Anh khao khát với trái tim lãng mạn

Mong suốt đời vừa đủ để yêu em…

3,321