Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về Quê Hương

Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp Quê nhà một góc nhớ mênh mông…

NHỮNG CÂU THƠ THƯ PHÁP HAY VỀ “QUÊ HƯƠNG”

Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp Quê nhà một góc nhớ mênh mang.

Dù xa cách mấy trùng dương Ở đâu cũng có quê hương trong lòng.

Trăng đâu chẳng phải là trăng Mà sao vẫn nhớ vầng trăng quê nhà.

Quê hương mỗi người chỉ một Như là một chỉ mẹ thôi.

Đêm nay gió lạnh trùng khơi Quê hương còn mãi những lời mẹ ru

Ra đi cánh gió phương trời lạ Vẫn nhớ non sông một mái nhà.

Cây có cội mới trổ cành xanh lá Nước có nguồn mới bủa khắp rạch sông.

Ô hay mọi cái đều thay đổi Còn với non sông một chữ tình.

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về.

Muôn địa phương cũng chỉ là ga tạm Một Huế thôi nhớ mãi lại quay về.

Giọt sương trên cỏ hôm qua Giật mình chợt hỏi quê nhà ở đâu.

Không có mảnh đất nào êm dịu bằng quê cha đất tổ.

Ăn cơm mẻ bát xứ người Vẫn còn canh cánh góc trời chân quê.

Quê hương là suối tóc huyền Là duyên nón là là thuyền nón ai.

Ra đi vọng lại cố hương Nhớ người yêu dấu vấn vương bao tình.

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.

Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về.

Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người.

Ngày nào lúa xanh thì thầm bảo Ra đi quê cũ chớ thờ ơ Bao giờ gót cũ hoen sắc xám Trở lại tình quê vẫn đợi chờ. Quê hương là con đò nhỏ Mẹ về khua nước ven sông Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.

Quê hương là gì hở mẹ Mà sao cô giáo bảo phải yêu Quê hương là gì hở mẹ Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều.

Thư Viện Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về Quê Hương

QUÊ HƯƠNG

                      Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi…

01

Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp

Quê nhà một góc nhớ mênh mông

02

Dù xa cách mấy trùng dương

Ở đâu cũng có quê hương trong lòng

03

Trăng đâu chẳng phải là trăng

Mà sao vẫn nhớ vầng trăng quê nhà

04

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một  mẹ thôi

05

Đêm nay gió lạnh trùng khơi

Quê hương còn mãi những lời mẹ ru

06

Ra đi cánh gió phương trời lạ

Vẫn nhớ non sông một mái nhà

07

Cây có cội mới trổ cành xanh lá

Nước có nguồn mới bủa khắp rạch sông

08

Ô hay mọi cái đều thay đổi

Còn với non sông một chữ tình

09

Thân cư hải ngoại

Tâm tại cố hương

10

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi

Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về

11

Muôn địa phương cũng chỉ là ga tạm

Một Huế thôi nhớ mãi lại quay về

12

Giọt sương trên cỏ hôm qua

Giật mình chợt hỏi quê nhà ở đâu

13

Không có mảnh đất nào êm dịu bằng quê cha đất tổ

14

Ăn cơm mẻ bát sứ người

Vẫn còn canh cánh góc trời chân quê

15

Quê hương là suối tóc huyền

Là duyên nón lá là thuyền dáng ai

16

Ra đi vọng lại cố hương

Nhớ người yêu dấu vấn vương bao tình

17

Khi ta ở chi là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Chế lam viên

18

Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một trốn để quay về

19

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người

Giáp văn thạch

20

Ngày nào lúa xanh thì thầm bảo

Ra đi quê cũ chớ thờ ơ

Bao giờ gót cũ hoen sắc xám

Trở lại tình quê vẫn đợi chờ

21

Quê hương là con đò nhỏ

Mẹ về khua nước ven sông

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

22

Quê hương là gì hở mẹ

Mà sao cô giáo bảo phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều

23

Ra đi vọng lại cố hương

Nhớ người yêu dấu vấn vương bao tình

24

Có phải tiếc xuân mà đứng gọi

Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ

25

Ngược xuôi sứ lạ rưng rưng nhớ

Chiều nghiêng quán đợi gọi mùa sang

26

Không có mảnh đất nào êm dịu bằng quê cha đất tổ

Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

Tuyển chọn những bài thơ hay nói về tâm trạng buồn của những người con xa nhà, xa xứ, xa quê hương.. Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về vùng đất mà ta đã từng sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm. Cũng chỉ vì cuộc sống, vì tương lai nên mới phải xa nơi “chôn nhau cắt rốn” này..

NỖI LÒNG XA XỨ

Thơ: Tùng Trần

Xót xa thay những phận đời đen bạc Vì mưu sinh phải lưu lạc xứ người Gắng dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi Thân cút côi nơi phương trời xa lạ

Nào oán than sao cuộc đời nghiệt ngã Chỉ tủi thân buồn bã phận bọt bèo Kiếp cơ hàn cứ quanh quẩn mang theo Nên cuộc đời chữ nghèo luôn đeo đuổi

Thân viễn xứ mấy ai nào tránh khỏi Ngày qua ngày mắt mòn mỏi đợi mong Như thuyền con theo nước chảy xuôi dòng Về quê hương sao bao ngày trông ngóng

Bước đi trên con đê dài ngã bóng Nghe chim chiều ríu rít dưới hoàn hôn Gió vi vu dịu mát tận tâm hồn Quên những ngày đôi chân chồn gót mỏi

Ai xa quê mà lòng không khắc khoải Lệ nhạt nhoà khi bóng tối vây quanh Nhưng chỉ vì cuộc sống phải mưu sinh Đành ngậm ngùi gởi thân nơi đất khách.

TÌNH THƠ VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Lòng khắc khoải..nhớ đến quê da diết Kể từ ngày..ta cách biệt người thân Ngày và đêm..ta luôn mãi chuyên cần Dù gian khó..cũng chưa lần gục ngã

Vì cuộc sống..vợ con là tất cả Trả nợ tình..dù vất vả nệ chi Bước chân đi..rủ bỏ tuổi xuân thì Nơi đất khách..tâm khắc ghi từng chữ

Ai đã biết..của nỗi lòng lữ thứ Sống xứ người..luôn mãi giữ chữ nhân Kiếp tha hương..sớm tối cứ chuyên cần Bao cay đắng..cũng lần lần trôi mất

Đời viễn khách..với bao năm tất bật Chẳng hề phai..cái bản chất con người Mỏi mệt nhiều..mà môi vẫn cười tươi Cứ như thế..trên biển đời trôi nổi

Có mấy lúc..muốn cho mình được trội Cố vương lên..nhưng tự hỏi cách nào Biển đời nầy..nếu muốn được trèo cao Chân phải vững..vượt qua bao gian khó

Đành an phận..số ai người nấy có Hiểu thân mình..chỉ chừng đó mà thôi Sống yên vui..và quyết chẳng đua đòi Đời lữ thứ..sẽ đến hồi dừng lại..

NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Người viễn khách..ngày đêm vất vả Sống tha phương..đất lạ quê người Đôi lần khuôn mặt thiếu tươi Vì hoài bận rộn, nụ cười bỏ quên

Màn đêm lạnh..giăng trên đất khách Bình minh buồn..xoá sạch niềm vui Tha nhân chẳng dám ngủ vùi Mãi lo tìm kiếm, ngọt bùi cho con

Đôi khi thấy..mỏi mòn muốn nghỉ Rồi nhiều lần..ý chí lung lay Nhưng do phận số kiếp nầy Nào đâu than oán, cùng mây với trời

Chân vẫn bước..những nơi gian khó Tay vững chèo..sóng gió ngại chi Vượt qua giông bão xá gì Đời người lữ thứ, cứ đi đến cùng

Còn hơi thở..ung dung cứ tiến Lo gia đình..vĩnh viễn chẳng than Chỉ mong con trẻ thanh nhàn Thân dù có mệt, vẫn càn mà đi

Gian truân khổ nhọc lo gì Làm Cha là vậy, có chi phải rầu..

Trong trái tim những con người xa xứ Quê hương còn trăn trở những đêm mơ Hàng dừa xanh che mát khoảng trời thơ Làn khói bếp lửng lơ trên mái lá.

Quê hương ơi bao ngày xa xôi quá Nhớ thương từng gốc rạ với bờ tre Tiếng võng đưa kẽo kẹt những trưa hè Trên vòm lá nhạc ve ru rộn rã.

Giữa đồng xa có đàn cò bay lả Con trâu già gặm cỏ dưới triền đê Tiếng sáo diều hay khúc nhạc tình quê Nghe lắng đọng đê mê niềm mong nhớ.

Đêm trăng sáng gái trai làng gặt lúa Điệu hò khoan chan chứa giữa mênh mông Giọt sương đêm thấm đôi má ửng hồng Cô thôn nữ nghe lòng xao xuyến lạ.

Quê hương ơi dẫu đường đời muôn ngã Đêm tha phương lã chã lệ sầu vương Lòng mẹ hiền là lòng dạ quê hương Đang rộng mở yêu thương và chờ đợi.

QUÊ HƯƠNG CÒN MÃI TRONG TIM

Thơ: Diệp Ly

Trong trái tim những người con viễn xứ Gánh hành trang trĩu nặng chữ quê hương Dù xa xôi dù cách trở dặm trường Đêm trở giấc tình thương không phai nhạt.

Ký ức khơi những đêm trăng bàng bạc Hương ân tình ngào ngạt khắp không gian Mùi đất nồng mùi rạ mới tỏa lan Sương lay động bên đàng ai tát nước.

Vị phù sa đẫm hồn không quên được Con cua đồng lội ngược nước về sông Cánh cò chao giữa đồng rộng mênh mông Con đò nhỏ giữa dòng câu khoan nhặt.

Bóng quê hương trọn đời còn ghi khắc Lời mẹ ru dào dạt giữa trưa hè Con trâu nằm nhai cỏ cạnh bờ tre Cha cất giọng hò vè bên ruộng lúa.

Tình quê hương vẫn đong đầy muôn thuở Chẳng phụ ai dù ai nỡ phụ mình Vẫn đợi chờ từng bước nhỏ phiêu linh Về sưởi ấm ân tình qua dông bão.

Về đi anh một lần cho trọn đạo Để quê mình thôi sầu não chờ trông.

MÙA ĐÔNG XA XỨ

Thơ: Quốc Phương

Nơi quê nhà ..có lạnh lắm không em Anh nghe báo.. gió về thêm đợt mới Nếu có thể..lòng anh đây xin gởi Chút nắng hồng.. về với cả quê hương

Nơi quê nhà.. vẫn còn những vấn vương Anh nhớ mãi chúng tôi đêm trường giá lạnh Nơi ấy có.. dáng hình em mỏng mảnh Vẫn đợi chờ ..từng ánh nắng mùa đông

Nơi xa xôi.. anh chỉ có tấm lòng Gởi về em ..đỡ nhớ mong một thuở Ở nơi ấy.. có bao điều nhung nhớ Quê hương mình.. ở đó thật yêu thương.

LẠI MỘT MÙA THU VIỄN XỨ

Thơ: Nguyễn Hiếu

Thu cũng đã sắp về trên đất lạ Mỗi lá vàng thường mang cả niềm đau Chốn quê xưa cảnh sắc chẳng đậm màu Sao nhớ quá đến nát nhàu tâm khảm

Chiều Thu vắng áng mây vàng như thảm Khiến nỗi buồn như muốn chạm vào tim Lối xưa ơi sao cứ mãi đến tìm Làm đau nhói giống dao ghim vào thịt

Rồi những lúc khóm mây đen mù mịt Cơn mưa chiều như chăm chít lòng ai Khiến con tim rêm rĩ kéo thêm dài Làm vết cứa vẫn chưa phai màu nhớ

Chiều Thu ấy vẫn trong tim muôn thuở Nhớ thêm nhiều thì vết lở càng sâu Cố quên đi những giây phút u sầu Mà năm tháng mưa ngâu thời son trẻ

Tìm giây phút lặng yên cho tâm nhẹ Giữ phận mình cho sức khỏe bền lâu Sống an vui cho đến tuổi bạc đầu Quên đi hết những nỗi sầu bi thảm

Ngồi đây ngắm áng mây chiều ảm đạm Nên chạnh lòng và chạm đến hồn thơ Nhớ chuyện xưa theo ta mãi từng giờ Mùa Thu hỡi sao ngẩn ngơ trôi biệt.

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Năm tháng rộng sống nơi miền đất lạ Mỗi ngày qua thường gói cả tâm tư Có những khi thần trí cũng mệt nhừ Rồi lại nghĩ chuyện thật hư thuở trước

Trong thực tế đã bao người hiểu được Nơi xứ người cũng vẫn ước điều may Vẫn mơ hoang trong cuộc sống mỗi ngày Cũng khao khát nhìn mây bay lúc sáng

Luôn cố gắng cho con thơ chói rạng Đừng như mình cứ cày hãng mỗi đêm Để vợ con hay đợi ngóng bên thềm Vào những lúc trời đổ thêm tuyết lớn

Bao kẻ nghĩ tánh tôi hay nói giỡn Nhưng thiệt tình chẳng đùa cỡn gì đâu Lắm khi vui cũng đôi lúc héo sầu Vì cuộc sống luôn có câu hư, thật

Người Viễn xứ ai chẳng mơ vật chất Nhưng phải cày và cũng thật là chăm Muốn tương lai đẹp như ánh trăng rằm Luôn chịu khó với hàng trăm vất vả

Nay mới thấu sống ở bên xứ lạ Không gì bằng vốc tất cả bình sinh Để ngày sau ngó lại bản thân mình Đừng hối tiếc những lộ trình đã trải

Thân viễn xứ nào có chi quản ngại Lo gia đình và con cái thành nhân.

THU THA HƯƠNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Ôi mùa thu trong hồn người lữ thứ Trĩu bàn chân viễn xứ đến nao lòng Vọng cố hương biền biệt cánh nhạn mong Đâu một thuở bên dòng sông ký ức ?

Lá vàng rơi ngập từng đêm thao thức Khúc Tiêu Tương nức nở ánh trăng tàn Lả cung sầu tiếng dế khóc than van Đầy tâm tưởng gió ngàn thêm giá buốt.

Bao tủi hận vẫn nghẹn ngào cố nuốt Thu hoang liêu trên suốt tháng năm dài Màu kỷ niệm đã nhuốm ánh vàng phai Nơi bến cũ có ai còn ngóng đợi ?

Đây nỗi niềm trong lòng ta vời vợi Thời gian trôi đâu đợi khách ngập ngừng Kìa sỏi đá mà sao thấy rưng rưng Ngỡ mộng lòng đã ngưng thành giọt lệ.

Nơi đô thành như tựa miền hoang phế Ngẫm cũng vì dâu bể bước chân đi Bao nhiêu năm giờ có được những gì ? Bao phù hoa cũng chỉ là gió thoảng.

Thu đâu chỉ mùa lá vàng lãng đãng Khi hồn ta quá vãng một thuở xưa Nơi tha hương buồn đếm mấy cho vừa Sầu giăng lối… đường thưa đầy lá trút.

Thơ Hay Về Cuộc Sống Xa Quê

Thơ hay về cuộc sống xa quê, những bài thơ đong đầy cảm xúc.”Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho con trèo hái mỗi ngày/ Quê hương là đường đi học/ Con về rợp bướm vàng bay”. Quê hương là nơi “chôn nhau cắn rốn”, là nơi lưu giữ những kỉ niệm thời thơ ấu không thể nào quên. Quê hương thắm đượm nghĩa tình, dù có đi xa, quê hương luôn hiện về trong kí ức.

Top những bài thơ hay về cuộc sống xa quê Nhớ cơm quê Thơ hay về cuộc sống xa quê đong đầy cảm xúc

Tỉnh rồi vẫn tưởng còn say Nghe hồi âm thuở vơi đầy nắng mưa Dùng dằng bóng lá đung đưa Ngọn đèn không tỏ không mờ vì đâu? Thơm gì như thể hoa cau Bao nhiêu năm để qua cầu gió bay Ngoài song mấy chấm sao gầy Nỗi niềm ai nén nên dày bóng đêm Bởi yêu cứ gọi thầm em Bởi vui cứ rót tràn thêm chén đầy Bởi buồn nên gió mới lay Bởi bâng khuâng, bướm mới bay ngỡ ngàng

Sông nào chẳng có đò ngang Để tôi tỉnh giấc, ngỡ đang gọi đò… 9/1989

Quê ơi ! Sao vừa lạ vừa quen Khi tôi trở lại Đò sông La chở cả trời đêm Mười chín năm bộ đội Chân vẫn còn săn, dặm đường xa không mỏi Có phải quê hương Xô Viết nâng niu Hay câu dặm mẹ ru trên võng đói nghèo Củ sắn cha đưa, bàn tay rớm máu Hay tên núi tên sông cùng tôi đi chiến đấu Với Phan Đình Phùng, Trần Phú, Nguyễn Đô Lương

Chùm thơ về quê hương hay nhất

Ai cũng phải có quê hương, không những một mà còn có hai, hoặc ba những nơi đi qua mà gắn với nhiều kỷ niệm thật khó lòng để quên. Và thơ về quê hương cũng từ đó mà ra đời, là những nỗi lòng người yêu quê tha thiết muốn nhờ những vần thơ nói hộ tiếng lòng.

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Tôi thầm nhớ một miền quê

Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ

Đồng xanh bay lả cánh cò

Hương sen tỏa ngát mộng mơ những chiều

Vi vu gió thổi sáo diều

Bóng ai như bóng mẹ yêu đang chờ?

Dòng sông, bến nước, con đò

Có người lữ khách bên bờ dừng chân

Xa xa vẳng tiếng chuông ngân

Bờ tre cuối xóm trong ngần tiếng chim

Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

Cây đa giếng nước còn in trăng thề

Xa rồi nhớ mãi miền quê

Trong tim luôn nhắc trở về ngày xưa…

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Em yêu từng sợi nắng cong

Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò

Em yêu chao liệng cánh cò

Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

Em yêu khói bếp vương vương

Xám màu mái lá mấy tầng mây cao

Em yêu mơ ước đủ màu

Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua

Em yêu câu hát ơi à

Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa

Em yêu cánh võng đong đưa

Cánh diều no gió chiều chưa muốn về

Đàn trâu thong thả đường đê

Chon von lá hát vọng về cỏ lau

Trăng lên lốm đốm hạt sao

Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

Em đi cuối đất cùng miền

Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.

(Nguyễn Đình Thi)

(Huy Cận)

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,Con thuyền xuôi mái nước song song.Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;Củi một cành khô lạc mấy dòng.Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiềuNắng xuống, trời lên sâu chót vót;Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;Mênh mông không một chuyến đò ngang.Không cầu gợi chút niềm thân mật,Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.Lòng quê dợn dợn vời con nước,Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

Thơ Hay – Tags: thơ hay về cuộc sống

Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

Tác giả: Kim Thanh Lâm Ơi những chàng trai nước Việt xa xứ Gói nỗi buồn cất bước chốn xa quê Gắng học giỏi, chăm làm gửi tiền về Nuôi cha mẹ, gia đình trong nổi nhớ Mối tình đầu, anh xin đành khất nợ Đêm hằng đêm vẫn thấy em trong mơ Đôi vai run con tim hoen ố mờ Bao nhọc nhằn, vết hằn in trên trán Nỗí nhớ nhà, nhớ quê buồn tản mạn Tấm hình em, anh chôn chặt vào tim Nụ cười tươi … như vạn mũi châm kim Anh đành lòng… buông em cho kẻ khác Hỡi các chàng trai nước Việt phiêu bạt Hãy đứng lên dũng cảm ngẩng cao đầu Đừng gục ngã khi tình đang đớn đau Người tương lai mới thật là yêu dấu..! Bài thơ viết về người sắp phải xa quê

CHIỀU NHỚ Tác giả: Chưa rõ Chân trời đổi sắc gọi hoàng hôn Lữ khách buồn vương ảo não hồn Buốt dạ mây bay sầu viễn xứ Se lòng gió lặng thảm hoài chôn Bầy chim mỏi cánh tìm hồ hởi Lũ dế kêu vang kiếm dập dồn Vọng mãi miền quê chiều trải nắng Xa rồi vẫn nhớ cảnh làng thôn Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

XA XỨ Tác giả: Hoàng Trọng Lợi Phận nghèo nên phải đi xa Kiếm cơm kiếm áo cho con ta xài Lang thang xa xứ lạc loài Lai lưng làm lụng với hai tay trần Sáng trưa chiều tối cơm phần Được đem đóng hộp ăn dần qua loa Tính ra trong tháng chi tiêu Làm sao gửi được nhiều nhiều về quê Thế nên mải miết thêm giờ Tăng ca hết cỡ hết giờ thêm lương Kẻo không rỗi rãi lại thương Đàn con nhỏ dại phương xa quê nhà Vài năm ta sẽ về mà Ta lại xây nhà to nhất làng ta Cả làng trầm trồ xuýt xoa Nhà thằng cu tý kiều xa mới về. Bài thơ nhớ về quê hương của người xa xứ

TÌNH VIỄN XỨ Tác giả: Thuy Hao Dang Bên kia đại dương là là quê hương yêu dấu Đông năm nay tuyết nơi này như phủ hơn nhiều Đã bao đông nơi miền đất hứa có lắm nhiêu khê Người viễn xứ trái tim như nhỏ lệ mỗi bước xa quê lòng đầy nổi nhớ tiếng nấc tự tình trầm tư trăn trở tiếng tơ lòng chẳng thể nối tình thâm Không cùng sắc tộc chuyện tình rối rắm ngẫm trắng sự đời chẳng chút đắn đo ngoảnh tơ vương khi vầng trăng không tỏ tự vấn lòng ta trở về tắm ao ta Thôi thì ta đoan chính một mình băng giá Ôm con nhỏ lệ mỗi khi Đông về