Một Số Bài Thơ Lục Bát Ngắn / Top 5 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 3/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Soạn Bài Làm Thơ Lục Bát Ngắn Gọn Lớp 7

Các bài soạn trước đó:

Soạn bài Điệp ngữ ngắn gọn lớp 7

Soạn bài Luyện nói: Phát biểu cảm nghĩ về tác phẩm văn học ngắn gọn lớp 7

SOẠN BÀI LÀM THƠ LỤC BÁT NGẮN GỌN LỚP 7

I. Luật thơ lục bát

1. Đọc kĩ câu ca dao2. Trả lời câu hỏi

a. Cặp câu thơ lục bát : câu đầu có sáu tiếng (lục), câu sau có tám tiếng (bát).

b. B- B- B- T- B- B(V)

T- B- B- T- T- B(V)- B- B(V)

T- B- B- T- B- B(V)

T- B- T- T- B- B- B- B

c. Nếu tiếng thứ 6 là thanh huyền (trầm) thì tiếng thứ 8 sẽ là thanh ngang (bổng) hoặc ngược lại.

d. Luật thơ lục bát:

Số câu : tối thiểu là 2, câu lục có 6 tiếng, câu bát có 8 tiếng.

Các tiếng chẵn : 2,4,6,8 bắt buộc phải đúng luật :

Câu lục : B – T – B

Câu bát : B – T – B – B

Các tiếng lẻ : 1,3,5,7 không bắt buộc phải đúng luật.

Vần :

Tiếng thứ 6 câu lục vần với tiếng thứ 6 câu bát.

Tiếng thứ 8 câu bát mở ra một vần mới, vần này vần với tiếng thứ 6 của câu lục và tiếng thứ 6 câu bát tiếp theo. Các vần này thường là thanh bằng.

Nhịp :

Câu lục : nhịp 2/2/2 ; 2/4 ; 3/3

Câu bát : 2/2/2 ; 4/4 ; 3/5 ; 2/6

II. Luyện tập Làm thơ lục bát

1. Câu 1/157 sgk văn 7 tập 1

(1): như là

(2): vững bền mai sau

(3): cây xòe bóng nắng cùng em trốn tìm

Lý do điền từ:

Hợp về nghĩa

Hợp về vần

2. Câu 2/157 sgk văn 7 tập 1

Hai câu lục bát sai vì không đúng nguyên tắc hiệp vần, và luật bằng trắc.

Sửa lại là:

(1) thay bòng bằng xoài

(2) thay tiến lên hàng đầu thành trở thành trò ngoan

Các bài soạn tiếp theo:

Soạn bài Một thứ quà của lúa non Cốm ngắn gọn lớp 7

Soạn bài Chơi chữ ngắn gọn lớp 7

Thơ Lục Bát Biến Thể

* Trong bài “Có một Hoàng Sa trong đất liền” đăng trên báo Đà Nẵng cuối tuần số ra ngày 20-3 vừa qua có câu: “Hoàng Sa lắm đảo nhiều cồn/ Chiếc chiếu bó tròn mấy sợi dây mây”. Về thơ lục bát tôi chỉ biết đến Truyện Kiều của Nguyễn Du nên thấy hai câu này hơi lạ, không biết có phải phạm luật thơ lục bát không? (Phan Phan, Sơn Trà, Đà Nẵng).

* Thơ lục bát có mấy loại biến thể? (Tập thể những người yêu thơ ở Khu du lịch thắng cảnh Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng).

– Hai câu thơ “Hoàng Sa lắm đảo nhiều cồn/ Chiếc chiếu bó tròn mấy sợi dây mây” đã được viết theo thể thơ lục bát biến thể.

Nhà thơ Nguyễn Đình Trọng (Đại diện của website chúng tôi tại thành phố Hồ Chí Minh) trong bài “Biến thể vần bằng, trắc trong thơ Lục Bát?” đăng trên trang này ngày 10-3-2010 đã định nghĩa: Biến thể nghĩa là thể văn có biến đổi đi. Thể này tức cũng là thể lục bát, nhưng thỉnh thoảng có xen vào một ít câu mà cách hiệp vần và luật bằng trắc khác với thể lục bát thông thường.

Theo nhà thơ, có hai cách biến thể trong thơ lục bát như sau: 1- Biến thể vần bằng: Thay đổi cách gieo vần ở câu Bát: Chữ cuối của câu Lục cùng vần với chữ thứ tư của câu Bát thay vì vần với chữ thứ sáu (như luật thông thường). Theo lối biến thể này, các chữ thứ hai và thứ sáu trong câu Bát phải chuyển sang thanh trắc thay vì thanh bằng theo luật gieo vần. Ví dụ: Khâu rồi anh sẽ trả công/ Ít nữa lấy chồng anh lại giúp cho (bài ca dao “Tát nước”) 2- Biến thể vần trắc: Chữ cuối của câu Lục và chữ thứ sáu của câu Bát cùng là âm trắc và hiệp vần với nhau. Thông thường, cách biến thể này chỉ được sử dụng trong hai câu dẫn nhập của bài. Những câu kế tiếp sẽ theo đúng luật thơ. Chẳng hạn như bài ca dao: Tò vò mà nuôi con nhện/ Đến khi nó lớn, nó quện nhau đi/ Tò vò ngồi khóc tỉ ti/ Nhện ơi nhện hỡi, mày đi đằng nào?. Một số tác giả khác đưa ra 3 loại lục bát biến thể như sau:

1- Biến đổi cấu trúc bằng trắc: a. Câu Lục giữ nguyên, câu Bát biến đổi chữ thứ hai thành thanh trắc: Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra (ca dao). b. Cả câu Lục và câu Bát đều biến đổi chữ thứ hai thành thanh trắc: Có xáo thì xáo nước trong/ Đừng xáo nước đục đau lòng cò con (ca dao). 3- Biến đổi cách gieo vần: Chữ thứ tư câu Bát hiệp vần với chữ cuối câu Lục: a. Câu Lục giữ nguyên, câu Bát biến đổi cấu trúc bằng trắc: Con cò lặn lội bờ sông/ Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non (ca dao). (Tương tự Biến thể vần bằng của nhà thơ Nguyễn Đình Trọng nói trên). b. Cả câu Lục và câu Bát đều biến đổi cấu trúc bằng trắc: Cưới vợ thì cưới liền tay/ Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha (ca dao)

Nói thêm, trong Truyện Kiều của Nguyễn Du không phải là không có những câu lục bát biến thể. Ví dụ: “Mai cốt cách, tuyết tinh thần/ Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười” (câu 17); “Đau đớn thay, phận đàn bà!/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung” (câu 83).

ĐNCT

Thơ Lục Bát Là Gì? Cách Làm Thơ Lục Bát Tự Sáng Tác

I)Luật Thanh trong thể thơ

Đầu tiên mình sẽ nói về luật thanh trong làm thơ lục bát :

Như các bạn đã biết thơ lục bát sẽ có cấu tạo gồm 2 câu ,câu đầu với 6 tiếng và tiếp theo là câu 8 tiếng .Những câu này sẽ phải tuân theo quy tắc của thơ đó là nhất, tam, ngũ bất luận, nhị, tứ, lục phân minh.Có nghĩa là quy luật này đòi hỏi bài thơ khi sáng tác ra có những chữ trong câu thơ mang số lẻ tức 1,3,5 sẽ có thể tự do về thanh.Nhưng những chữ mang số chẵn là 2,4,6.. các bạn sẽ tuân theo luật quy luât bằng trắc để gieo vần cho chính xác như sau:

Câu lục: theo thứ tự chữ thứ 2(B)-4(T)-6(B) sẽ là Bằng – Trắc – Bằng Câu bát: theo thứ tự chữ thứ 2(B)-4(T)-6(B)-8(B) sẽ là Bằng -Trắc-Bằng -Bằng

Ví dụ minh họa:

Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân 2(B) – 4(T) – 6(B) Bâng khuâng nhớ cụ, thương thân nàng Kiều 2(B)-4(T)-6(B)-8(B)

Thế nhưng khi theo nguyên tắc sách vở quá thì bài thơ sẽ bị lặp và gây cảm giác chán các bạn cũng có thể sáng tạo hơi khác một chút bằng cách là bạn sẽ thay Thanh Bằng của chữ thứ hai bằng thanh Trắc để làm mới bài thơ hơn chút hoặc cũng có thể biến thể hơn là giữ nguyên câu lục và câu bát của bạn sẽ theo quy luật T-B-T-B

Ví dụ minh họa

Có sáo thì sáo nước trong 2(T)-4(T)-6(B) Đừng sáo nước đục đau lòng cò con 2(T)-4(T)-6(B)-8(B)

Hay

Con cò lặn lội bờ sông (Giữ nguyên quy luật thanh) Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non 2(T)-(4)B-(6)T-(8)B

II )Cách Gieo Vần trong thơ Thơ lục bát sẽ có cách gieo vần rất đa dạng và các bạn sẽ gieo vần liên tục trong nhiều câu số lượng vần được gieo cũng tương đối là nhiều.Cách gieo vần sẽ là chữ thứ 6 của câu lục sẽ vần với chữ thứ 6 của câu bát kế tiếp nó.Và chữ thứ 8 của câu bát đó các bạn sẽ tiếp tục làm cho vần với chữ thứ 6 của câu lục tiếp theo .

Để dễ hiểu hơn sẽ có ví dụ:

Trăm năm trong cõi người ta Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau Trải qua một cuộc bể dâu Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Các bạn hãy để ý các từ mà mình in đậm lần lượt theo thứ tự sẽ nghe rất xuôi tai và vần với nhau tạo nên sự hài hòa cho bài thơ.

Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.

Tương tự vậy các chữ in đậm sẽ là từ mà các bạn sẽ cho nó vần với nhau

Một lưu ý nữa đó là đối thanh của chữ thứ 6 (hoặc thứ 4) của câu bát với tiếng thứ 8 câu đó. Hai chữ này sẽ bắt buộc khác thanh với nhau nếu chữ này mang thanh huyền thì chữ kia sẽ là thanh ngang và ngược lại

Ví dụ:

Đau đớn thay phận đàn bà Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung

III )Cách ngắt nhịp của thể thơ : Ngâm thơ cũng như trong âm nhạc nhịp phách sẽ là một điều rất quan trọng dù bài thơ có hay đến mấy nếu cách ngắt nhịp sai thì sẽ phá hỏng tất cả và nghe sẽ không xuôi tai không có cảm xúc vì thế nhịp thơ thường sử dụng trong thơ lục bát sẽ là nhịp chẵn,là nhịp 2/2/2 những đôi khi để nhấn mạnh hơn nội dung bài thơ cũng có thể đổi thành nhịp lẻ 3/3.

Thơ Lục Bát Về Tình Yêu

Nội Dung

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”.

Thơ: Liên Tâm Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Thơ: Đức Trung – TĐL Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Thơ: Vũ Thắm Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Thơ: Đức Trung – TĐL Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Lục bát: Cỏ Hoang Tình Buồn Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Thơ: Đức Trung – TĐL Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương!

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Anh về gom hết vầng mây Cho mưa rớt xuống phủ đầy dòng sông Thả trôi nỗi nhớ bềnh bồng Ngồi trông hò hẹn…mà không thấy về.

Vắng em lòng thấy tái tê Một mình bước giữa bốn bề hắt hiu Ngẫn ngơ nhìn sóng cuối chiều Không nhau đời thấy cô liêu lạnh lùng.

Nhớ ngày đôi bóng về chung Bên nhau hạnh phúc mình cùng sánh đôi Giờ đây kỷ niệm hết rồi Mình anh từng bước nổi trôi cuối đường.

Tìm trong ký ức yêu thương Mới hay tình lắm đoạn trường gian nan Quay lưng nước mắt hai hàng Nhìn theo chiếc bóng lòng tan nát lòng.

Thơ: Đức Trung – TĐL Yêu em anh vẫn đợi chờ Cho dù cách trở đôi bờ xa xôi Mặc cho nước chảy, bèo trôi Nhưng lòng anh vẫn trọn đời nhớ mong

Bây giờ đã cuối mùa đông Ngoài trời rét buốt, trong lòng rét run Xa nhau man mác nỗi buồn Chắc em nơi ấy lệ tuôn nhớ thầm

Đông tàn gọi nắng mùa xuân Tình ta tươi đẹp trong ngần tiếng chim Nỗi niềm thổn thức trong tim Mong ngày gặp mặt niềm tin ngọt ngào

Má hồng, môi thắm em trao Nụ hôn say đắm lạc vào cõi mơ Gửi em ngàn vạn ý thơ Chứa chan trong đó vô bờ yêu thương!

Yêu yêu yêu mãi thế này! Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu Một hai ba bốn năm chiều rồi… thôi

Nơi này chán vạn hoa tươi Để yên tôi hái đừng mời tôi lên Một đi làm nở hoa sen Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai Hương thơm như thể hoa nhài Những môi tô đậm làm phai hoa đào Nõn nà như thể hoa cau Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan

Ai yêu như tôi yêu nàng Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh Chung nhau dựng một trường đình Thờ riêng một vị thần linh là Nàng… (Nguyễn Bính)

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em… (Huy Cận)

Tà dương khởi sắc đường chiều Chân son trỏ gót liêu xiêu dòng đời Rộn ràng ong bướm lả lơi Đây đôi mắt biếc kia ngời dáng xuân

Ngậm ngùi hai chữ phù vân Vận vào thế cuộc gian truân nửa vời Giọt hồng bao lượt đầy vơi Giọt tình bao bận nổi trôi sóng cồn

Chơ vơ người xác tôi hồn Người hình tôi bóng chon von cõi này Nửa đời trả kiếp thương vay Tóc xanh giờ đã đong đầy khói sương

Gặp nhau đây ! Giữa đời thường Tôi đi vừa hết nửa đường… mây bay Chiều buông hồn ngật ngừ say Trả vay còn một kiếp này tình ơi! (Hoàng Mai)

Tim em hóa đá lâu rồi Anh còn chăm chút đầy vơi lửa lòng Mắt em lệ đã cạn dòng Anh đem giông bão xoay vòng làm chi

Em từ hát khúc biệt ly Máu tim như đã có đi không về Tơ trời bao lượt kết se Đò tình bao chuyến nặng nề từ khi …

Lỡ làng hai chữ vu quy Thân em gửi cửa từ bi nửa vời (Hoàng Mai)

Nhớ xưa em bảo cùng anh: Nếu mai hai đứa chúng mình chán nhau Thì đời buồn biết bao nhiêu… Vô tư anh chẳng nghĩ điều ấy đâu

Ngày vui thấm thoắt qua mau Bây giờ mình đã xa nhau thật rồi Người xưa đã vắng bên trời Lời xưa đã hoá thành lời tiên tri Tình yêu đến, tình yêu đi Biết chăng thì cũng làm gì được đâu

Giá ngày ấy chẳng gặp nhau Chẳng trao ánh mắt, chẳng trao nụ cười Thản nhiên hai cái mặt người Dửng dưng đi giữa cuộc đời dửng dưng Rồi ra mỗi đứa một đường Không xao xuyến, chẳng vấn vương trong lòng Chẳng buồn, chẳng nhớ, chẳng mong Đêm không mộng mị, ngày không đợi chờ…

Giá như hai đứa… ngày xưa Chán nhau ngay lúc mới vừa gặp nhau… (Anh Ngọc)

Nói nhiều ! Viết cũng thế thôi Sân trường phượng nở hạ mời xuân đi Nhà anh bên gốc cây si Mùa thu ẩm ướt mùa thi chạnh lòng

Những chiều nắng tắt bên song Chúng mình hai đứa lệ lòng trao nhau Bài thơ lồng bóng chim câu Chiều xưa hoa tím đượm màu thủy chung

Khát khao mơ cuộc tương phùng Tình đời oan trái nghìn trùng cách xa Thời gian nhạt phấn phai hoa Em đi với dáng chiều tà nghiêng nghiêng

Ai gieo giông bão lụy phiền Nên tình hai đứa tựa miền tuyết băng Đời em mây tím giăng giăng Đời anh giọt nắng chiều hanh lối mòn

Đâu còn cái thuở chân son Đâu còn những phút bồn chồn ngẩn ngơ Đâu còn dệt mộng ươm mơ Đâu còn cái phút đợi chờ trông nhau

Sông Tương nào biết nông sâu Để duyên hai đứa mộng sầu vỡ tan Chiều xưa đừng kết giây oan Thì nay đâu phải lỡ làng tình vay (Hoàng Mai)

Mắt em còn một chút buồn Đang tâm anh thả cánh chuồn chuồn bay Em về nhốt gió heo may Giấu trăng kỷ niệm quên ngày nắng xiêu

Mười năm cay đắng đã nhiều Mười năm tim vẫn thầm yêu chính mình Một chiều nắng xế lung linh Có con bướm trắng vô tình bay qua

Vườn hồng từ dạo phong ba Xuân sang khởi sắc trổ hoa bốn mùa Dòng đời kẻ được người thua Giọt tình ai hứng còn chừa giọt đau

Chờ người ! Chờ đến bao lâu ? (Hoàng Mai)

Mưa buồn hoa lá tả tơi Em buồn em khóc cho vơi cuộc tình ! Trăm năm là cuộc hành trình Bao năm bóng nỡ xa hình người ơi

Díu dan chi một góc đời Thương vay khóc mướn một thời đắng cay Bóng chiều tóc phủ màu mây Ráng chiều chầm chậm đưa ngày vào đêm

Quanh co cỏ ướt mi mềm Bao thu ta đã lụy phiền trong nhau Mưa buồn mưa suốt canh thâu Em buồn anh cũng sầu đau bến tình

Chung riêng duyên phận chúng mình Như hình với bóng nửa tình nửa ta Con đường hoa gấm đi qua Người ơi sao chằng nhạt nhòa trong em

Giọt sầu nhẹ lướt qua tim Nghe câu lục bát nổi chìm trong tôi Bây giờ hai đứa hai nơi Mình em một bóng cuối trời buồn tênh (Hoàng Mai)

Cùng giường khác mộng sao em ? Tình ta đau đớn hơn đem tử hình! Trăm muôn mơn trớn dục tình Bằng sao được bóng in hình trong tim! Nếu anh lạc mất hồn em Thì ôm thân thể khôn tìm tình yêu! Ẩm là tim bạn rõi theo Khi xa biết có người yêu nhớ mình; Vui là trong dạ đinh ninh Hai ta, ta chẳng một mình đơn cô. Buồn là một trái tim trơ. Phía sau không hậu phương chờ đợi ta! Giữa khi nắng hạn, lạnh là Biết ai tin cậy để mà mến yêu! Anh không muốn mộng phiêu diêu Muốn yêu em, được em yêu suốt đời Hỡi em, anh nhớ thương hoài Kề nhau, mộng đã xa rồi hay sao ? (Xuân Diệu)

Ta xin anh… một chút tình Để làm chiếc bóng bên mình mỗi đêm Ta xin anh chút êm đềm Hong khô sợ nhớ bên thềm gió đưa

Ta xin anh chút hương thừa Mười năm tình vẫn… như chưa từng buồn Ta xin anh chút cô đơn Để ta làm ánh trăng lòn qua tim

Ta xin anh chút bình yên Để ta về với gió hiền cỏ hoa Mười năm tình dẫu trôi xa Mười năm ta vẫn mặn mà cùng nhau

Mười năm con nước về đâu Mười năm ta vẫn còn nhau trong đời (Hoàng Mai)

Năm xưa cũng bến sông này Sánh vai hai đứa cầm tay nhau về Chạnh lòng tách bến xa quê Anh… con đò nhỏ… não nề lòng em

Gió Xuân lay động trước thềm Đò duyên một chuyến êm đềm tình say Ngỡ rằng mình hóa bóng mây Hoa tim nở xóa bao ngày bão giông

Bây giờ tình có… như không… Ra đi là chẳng còn mong ngày về Giận người dấn bước… xa quê Sóng xô cũng mặc sương che chẳng màng

Một mình với chiếc đò ngang Chiều buông ta vẫn thẳng đàng mà đi (Hoàng Mai)

Chia tay ngày ấy sân ga Chúng mình hai đứa nhạt nhòa dòng châu Ngày xưa người khóc em đau Ngày sau em khóc… ai lau thay người

Nhạc lòng cứ thế đầy vơi Giọt tình trả mãi vạn đời chưa xong Hạ về mà ngỡ đông phong Xuân sang hồn cứ ngập dòng mưa thu

Trái tim em vẫn ngục tù Chia tay… mà ngỡ thiên thu mất rồi Năm xưa… ngày ấy… anh ơi ! Trăm năm dâu bể cuộc đời là đây (Hoàng Mai)

Chiều nay mây tím giăng sầu Nhớ người ngàn dặm nhịp cầu gẫy ngang Xuân về mà ngỡ thu sang Mưa tuôn lệ đổ miên man nặng lòng

Giờ em vui sống bên chồng Thương anh áo mỏng mùa đông lạnh lùng Phải chi ngày ấy anh mong Cầu ô nối nhịp mộng lòng chung đôi

Thì nay ta có nhau rồi Trăm năm… đâu phải nửa vời… lạc nhau Cách bao sông – bấy nhịp cầu Cho đôi ta mãi lệ sầu hoen mi

Anh từ cất bước ra đi Kẻ Âu người Á bất nghì vì đâu ? Em nghe lòng xót xa đau Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi

Không tình cũng nghĩa người ơi Con tim ta suốt một đời vì nhau (Hoàng Mai)

Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”

Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương