Thơ Hay Về Áo Dài

Tóc xõa bờ vai, đôi mắt huyền Áo dài tha thướt dáng nàng tiên Hương hoa ngan ngát hòa theo gió Em đến trần gian xóa muộn phiền . Hồng Phúc

Một biểu trưng của Việt Nam Khác với kimono của Nhật Bản hay hanbok của Hàn Quốc, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại cũng vừa hiện đại. Trang phục dành cho nữ này không bị giới hạn chỉ mặc tại một số nơi hay dịp mà có thể mặc mọi nơi, dùng làm trang phục công sở, đồng phục đi học, mặc đi chơi hay mặc để tiếp khách một cách trang trọng ở nhà. Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kỳ, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài, guốc, hay giày gì đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm áo choàng và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hoặc một chiếc miện Tây phương tùy thích. Đây chính là điểm đặc biệt của thứ trang phục truyền thống này.

Hò hẹn lâu rồi em nói đi ! ( thơ Đinh Hùng )

Chiếc áo dài hình như có cách riêng để tôn đẹp mọi thân hình. Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật mềm mại trên đôi ống quần rộng. Hai tà xẻ chí trên vòng eo khiến cho cử chỉ người mặc thật thoải mái, lại tạo dáng thướt tha, tôn vẻ nữ tính, vừa kín kẽ vì toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, lại cũng vừa khiêu gợi vì chiếc áo làm lộ ra sống eo.

Chiếc áo dài vì vậy mang tính cá nhân hóa rất cao: mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người, dành cho riêng người đó; không thể có một công nghệ “sản xuất đại trà” cho chiếc áo dài. Người đi may được lấy số đo thật kỹ. Khi may xong phải qua một lần mặc thử để sửa nhỏ nữa mới hoàn thiện.

“Tháng giêng em áo dài trang nhã Tỉnh lỵ còn nguyên nét Việt Nam Đài các chân ngà ai bước khẽ Quyện theo tà lụa cả phương đông” (Nguyễn Tất Nhiên)

…Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong, Hôm xưa em đến, mắt như lòng, Nở bừng ánh sáng, em đi đến, Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng … (Áo Trắng, thơ Huy Cận)

Ngày nay, áo Dài xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Những phụ nữ Việt Kiều biểu lộ tình cảm với quê hương qua chiếc áo dài. Nhiều du khách nước ngoài đã có những ấn tượng rất tốt về tà áo Dài VN. Họ cảm thấy được tiếp rất nồng hậu khi những tà áo Dài bay bay trước gió ở phi trường. Thật tiếc cho những ai đến VN mà không mang về một chiếc áo Dài làm kỷ niệm và để khoe với những ai chưa từng đến VN. sưu tầm trên net

ÁO DÀI THƯỚT THATóc xõa bờ vai, đôi mắt huyềnÁo dài tha thướt dáng nàng tiênHương hoa ngan ngát hòa theo gióEm đến trần gian xóa muộn phiền .Hồng PhúcMột biểu trưng của Việt NamKhác với kimono của Nhật Bản hay hanbok của Hàn Quốc, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại cũng vừa hiện đại. Trang phục dành cho nữ này không bị giới hạn chỉ mặc tại một số nơi hay dịp mà có thể mặc mọi nơi, dùng làm trang phục công sở, đồng phục đi học, mặc đi chơi hay mặc để tiếp khách một cách trang trọng ở nhà. Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kỳ, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài, guốc, hay giày gì đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm áo choàng và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hoặc một chiếc miện Tây phương tùy thích. Đây chính là điểm đặc biệt của thứ trang phục truyền thống này.Gió bay khép nép đôi tà áo.Hò hẹn lâu rồi em nói đi !( thơ Đinh Hùng )Chiếc áo dài hình như có cách riêng để tôn đẹp mọi thân hình. Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật mềm mại trên đôi ống quần rộng. Hai tà xẻ chí trên vòng eo khiến cho cử chỉ người mặc thật thoải mái, lại tạo dáng thướt tha, tôn vẻ nữ tính, vừa kín kẽ vì toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, lại cũng vừa khiêu gợi vì chiếc áo làm lộ ra sống eo.Chiếc áo dài vì vậy mang tính cá nhân hóa rất cao: mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người, dành cho riêng người đó; không thể có một công nghệ “sản xuất đại trà” cho chiếc áo dài. Người đi may được lấy số đo thật kỹ. Khi may xong phải qua một lần mặc thử để sửa nhỏ nữa mới hoàn thiện.”Tháng giêng em áo dài trang nhãTỉnh lỵ còn nguyên nét Việt NamĐài các chân ngà ai bước khẽQuyện theo tà lụa cả phương đông”(Nguyễn Tất Nhiên)…Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,Hôm xưa em đến, mắt như lòng,Nở bừng ánh sáng, em đi đến,Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng …(Áo Trắng, thơ Huy Cận)Có phải em mang trên áo bay Hai phần gió thổi, một phần mây Hay là em gói mây trong áo Rồi thở cho làn áo trắng bay (Nguyên Sa)Ngày nay, áo Dài xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Những phụ nữ Việt Kiều biểu lộ tình cảm với quê hương qua chiếc áo dài. Nhiều du khách nước ngoài đã có những ấn tượng rất tốt về tà áo Dài VN. Họ cảm thấy được tiếp rất nồng hậu khi những tà áo Dài bay bay trước gió ở phi trường. Thật tiếc cho những ai đến VN mà không mang về một chiếc áo Dài làm kỷ niệm và để khoe với những ai chưa từng đến VN. sưu tầm trên net

Áo Dài Trong Thơ & Nhạc

Áo dài trong thơ và nhạc

Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người…Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học.Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc.Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:Dưới mắt Phạm Đình Chương là “Áo bay mở, khép nghìn tâm sự…” (Mộng dưới hoa)Dưới mắt Vũ Thành là“Áo dài bay ngờm ngợp cả khung trời…”(Mùa kỷ niệm)Dưới mắt Hoàng Dương là“Áo mầu tung gió chơi vơi…” (Hướng về Hà Nội)Dưới mắt Trịnh Công Sơn là“Áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…” (Tình nhớ)Những vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ…“Đôi tà áo lụa bay trong nắng” (Áo lụa, Bàng Bá Lân)đến…“Nắng thơ dệt sáng trên tà áolá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài” (Áo trắng, Huy Cận)Áo dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:“Hồn anh như bông cỏ maymột chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông cỏ may)Và len cả vào dòng thơ hào hùng và lãng mạn của Quang Dũng:“Em đi áo mỏng buông hờn tủidòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi bờ)Áo dài còn là giấc mơ thanh bình của những làng quê hiền hòa trong tình ca quê hương của Phạm Duy:Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi / mơ thấy bên lề cuộc đời / áo dài đùa trong tiếng cười… (Quê nghèo)Áo dài lướt thướt như vạt áo của nàng Xuân trong thơ Trần Mộng Tú:“Tôi gói xuân vào hai vạt áongước nhìn mây trắng dạ mang mang” (Mẫu Đơn)Áo dài bồng bềnh như dải trăng thu huyền ảo trong thơ Nghiêu Minh:“Dấu thu kinh tự còn mêEm mang tà áo bốn bề là trăng” (Thu vô lượng)Kỷ niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc lâng lâng:Em đến thăm anh / người em gáiTà áo hương nồng / mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh…(Em đến thăm anh một chiều mưa)“Ta ước mơ một chiều thêu nắng…”, nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ lại trong những câu lục bát Trần Dạ Từ.Trong phút giây chờ đợi bước chân người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:“Môi cười vết máu chưa secành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiềnAnh nằm nghe bước em lênngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi nàng đến)Áo bay làm gió lộng cả đường đi, làm… lay động cả trái tim chàng nhạc sĩ Tuấn Khanh:Mỗi lần em về là gió lộng đường đi / Anh nhìn em bồi hồi trông theo tà áo… (Từ đó khôn nguôi)Áo bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc Từ Công Phụng:Chiều nay nhớ em rồi / và nhớ áo em đẹp trời thơ / môi tràn đầy ước mơ… (Bây giờ tháng mấy)Áo bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:“Một hôm trận gió tình yêu lạiđứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học sinh)Áo bay mất làm “cậu học trò” rụt rè Nguyên Sa phải hối tiếc vì một lời yêu chưa kịp nói:Tà áo khuất, thì thầm: ‘Chưa phải lúc’” (Tuổi mười ba)Áo bay trong nắng sân trường làm anh chàng làm thơ Kim Tuấn phải bâng khuâng:“Áo chiều bay trong nắngsân trường ai bâng khuâng” (Thu ở xa người)Áo bay làm chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên phải thẫn thờ, dõi mắt nhìn theo mãi một tà áo vu quy:“Đò qua sông chuyến đầu ngàyngười qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến đò Cửu Long)Áo bay mịt mù theo gió theo mây, như cánh chim đã bay mất, như tình đã vụt bay trong thơ Như Thương:“Thôi thì anh, cánh chim bayEm tà áo mỏng theo mây nghìn trùng” (Vàng thu)“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong”Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”.Áo trắng như dòng suối mát trong thơ Huy Cận:“Dịu dàng áo trắng trong như suốitỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo trắng)Áo trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:“Áo em lụa trắng sông Hươngqua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về chân trời tím)Và trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Đài các chân ngà ai bước khẽquyện theo tà lụa cả phương đông” (Tháng Giêng, chim)Và trong thơ Kim Tuấn:“Em về tà áo lụabay ngập ngừng trong anh” (Thu ở xa người)Và cả trong thơ Nguyên Sa:“Guốc cao, gót nhỏ, mây vào gótáo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám phố Saigon)Áo trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:“Có phải em mang trên áo bayhai phần gió thổi, một phần mây?Hay là em gói mây trong áorồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương tư)Áo trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài mềm mại nơi chốn xa quê nhà:“Anh về giữa một dòng sông trắnglà áo sương mù hay áo em” (Paris có gì lạ không em?)Áo trắng của Hoàng Thi Thơ là bướm trắng, là hoa trắng, là mây trắng…Ngày nào em đến áo em mầu trinh / áo xinh là xinhÁo em trong trời buồn / là gió / là bướm / là hoa / là mây chiều tà… (Hình ảnh người em không đợi)Áo trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:Áo trắng em bay như cánh thiên thần… (Bài thánh ca buồn)Áo trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:Tà áo trinh nguyên tung bay / nụ cười thân ái… (Chiều bên giáo đường)Áo trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:“Áo ai trắng quá ngó không ra” (Đây thôn Vĩ Dạ)Áo trắng như bài thơ trên những nhịp cầu chênh vênh đón bước ai qua trong thơ Y Dịch:“Áo em trắng cả bài thơCầu cong giữa nhịp chân chờ bước ai” (Tiễn đưa)Áo trắng níu chân người trên đường phố dập dìu trong nhạc Phan Ni Tấn:Nghe xôn xao thị thành / áo ai trắng bay mù lòng đường / làm rối bước anh về cõi thơ… (Sinh nhật của cây đàn)Áo trắng không còn bay trên những đường phố cũ trong nhạc Phạm Anh Dũng:Xa xôi ngàn khơi đâu tà áo trắng / Duy Tân im lìm phố vắng / thương cây lá hoang tàn… (Nhớ Saigon)Áo trắng xôn xao mùa tựu trường trong thơ Đoàn Vị Thượng:“Sáng nay áo trắng tựu trườnggót chân cuống quýt cả hương cúc vàng” (Ánh mắt tựu trường)Áo trắng lượn lờ như đôi cánh trắng trong thơ Luân Hoán:“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượntrải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong sân trường bữa ấy)Áo trắng trên đường lá me bay và ánh mắt trông theo trong thơ Trần Huy Sao:“Đường em về vàng rụng lá me trưaanh ngơ ngẩn vời theo màu áo trắng” (Áo trắng học trò)Áo trắng ngày xưa nay trôi dạt về đâu, để lại nỗi tiếc nhớ trong thơ Ngàn Sau:“Tôi về Ban-mê-thuột chiều mưaem ơi áo trắng bây giờ ở đâu?” (Nhớ Ban Mê)Bao nhiêu là áo trắng trên sân trường kỷ niệm!…Mỗi người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về… Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy, người bạn, nhớ về những lớp học, những giờ ra chơi, những tà áo mầu, áo trắng mềm mại và những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời người.“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”Áo bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm muôn mầu muôn sắc trong khu vườn mùa xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm… thơ:Hôm nay sao áo bay nhiều thế! / Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe mầu… (Tà áo cưới)Áo mầu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người… phất phơ:Xin cho em một chiếc áo mầu / cho em đi nhẹ trong nắng chiềuMột chiều nhiều người theo / ở ngoài đường trên phố / và lòng người như áo phất phơ… (Tuổi ngọc)Nhớ về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công Sơn:Nhớ Saigon những chiều lộng gió / lá hát như mưa suốt con đường điCó mặt đường vàng hoa như gấm / Có không gian mầu áo bay lên… (Em còn nhớ hay em đã quên)Những tà áo muôn mầu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc” (Tuổi mười ba)Có khi là nắng thu vàng:“Có phải mùa xuân sắp sửa vềhay là gió lạnh lúc đêm khuya?hay là em chọn sai mầu áođể nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương tư)Áo vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa rừng, mơ về mầu áo năm xưa:Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàngchợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ… (Đồn vắng chiều xuân)Người lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu áo, một đôi mắt người xưa:Ngày hành quân anh đi về cánh rừng thưa / thấy sắc hoa tươi nên mơ mầu áo năm xưaKỷ niệm đầu len len trở về tâm tư / Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ… (Màu kỷ niệm)Tà áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Người qua sông mặc áo hườngNắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến đò Cửu Long)“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ”Áo mầu tím, mầu của “định mệnh”, của mộng mơ, của nhớ nhung và chia cách. Chuyện tình “ngàn thu áo tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ của mầu tím”, kể lại:Ngày xưa xa xôi em rất yêu mầu tím…Chiều xuống áo tím thường thướt tha / bước trên đường thắm hoa / ngắm mây trời lướt xa…Rồi khi vừa biết yêu là khi chia tay với mầu tím, chia tay với tình đầu:Ngàn thu mưa rơi trên áo em mầu tímNgàn thu đau thương vương áo em mầu tím… (Ngàn thu áo tím)Trong mắt Vũ Thành, “nhà thơ của mầu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương trời, mầu mây tím trông như mầu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi buồn trăn trở:“Áo em tím cả phương nàyanh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo tím)Vạt áo dài mầu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờYêu nhau từ độ bao giờgặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động hoa vàng)Rồi áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong lòng nhà thơ Trang Châu:“Thế giới của anh không có chân trờikhông có mùa xuân lấy đâu hoa bướmkhông có bàn tay cho bàn tay hò hẹnáo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế giới của anh)Có những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo mầu áo:Một chiều lang thang bên dòng Hương giang / tôi gặp một tà áo tím / nhẹ thấp thoáng trong nắng vương…Rồi lòng bâng khuâng theo mầu áo ấy… (Tà áo tím)“Nhạc sĩ của mầu xanh”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng nghệ sĩ Đoàn Chuẩn–Từ Linh chứ chẳng ai khác hơn:Với bao tà áo xanh đây mùa thu… (Gửi gió cho mây ngàn bay)Câu hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát ngát màu xanh.Trong những dòng kẻ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:Tà áo xanh nào về với giấc mơ / Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu… (Thu quyến rũ)“Trót”, như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát ấy với mầu xanh kia.Hẹn một ngày nao khi mầu xanh lên tà áo… (Cánh hoa duyên kiếp)Câu hát nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son.Khi nào em đến với anh / xin đừng quên chiếc áo xanh… (Tà áo xanh)Còn lời dặn dò nào ân cần, thiết tha hơn thế nữa!Nhớ về một mầu áo là “nhớ những giây phút êm đềm / nắng loang trên sân trường một chiều nào…” 4 Màu áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vỹ:“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi mười ba)Màu áo xanh trong nhạc Y Vũ & Nhật Ngân gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm nước mưa:Chiều xưa mưa rơi âm thầm / để thấm ướt chiếc áo xanh / và đẫm ướt mái tóc em… (Tôi đưa em sang sông)Tà áo mầu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng hai chàng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Minh Kỳ bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ / Tà áo em xanh / mầu mắt ngây thơ… (Tiếng hát học trò)Thiếu nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc áo mầu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:Biết anh thích mầu trời / em đã bồi hồi chọn mầu áo xanh…(Bảy ngày đợi mong)Tà áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào Giáng Sinh:Tà áo năm xưa xanh màu thông Đà Lạt… (Màu xanh Noel)Áo xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thy sỹ” Bùi Giáng:“Biển dâu sực tỉnh giang hàcòn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo xanh)Áo xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:“Trong vườn quên lãng áo ai xanh” (Dạ hội)Làm sao kể hết được câu chuyện về những vạt áo dài dịu dàng và thướt tha, những vạt áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người…Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở phương trời nào xa thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm áp trong lòng người Việt tha hương. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi nơi xứ lạ quê người.Thấy một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn đọng lại mãi trong lòng người.

Thuý Hồng:Cuối năm lớp 5 là khi H nhận bí tích Thêm Sức , mẹ may cho cái dài đầu đời màu trắng bằng soie pháp . Lần đầu tiên mặc áo dài rất là vụng về , ngọn tay lọng ngọng khi cài nút áo . Bà chị kế phải giúp H cài nút áo . Lúc H đứng cho bà chị cài nút , nhìn thấy mình trong gương , trong khoảnh khắc thấy mình không là trẻ con nữa và ngạc nhiên không ít khi thấy hình ảnh một cô thiếu nữ trong gương . Khoác lên người chiếc áo dài , con bé 12 tuổi đó tự nhiên cảm thấy mình nghiêm trang hơn mọi ngày . Vài tháng sau, H thi đậu vào Gia Long. Trước ngày tựu trường , mẹ mua cho sấp vải lụa trắng hoa mai và nhờ chị thợ may ở gần nhà may cho H thêm 1 áo dài làm đồng phục đi học . H nhớ rõ ngày tựu trường năm ấy , lúc tan học trời mưa vừa tạnh . H đứng trước cổng trường chờ người nhà đến đón . H nhìn thấy bóng tà áo trắng của mình trong vũng nước mưa … Có lẽ từ phút giây đó , H biết yêu thích tà áo dài Việt Nam smile emoticon Hơn 4 năm dài mài đũng quần trên băng ghế trường Gia Long, những ngón tay bây giờ đã thoăn thoắt cài những nút bấm của áo dài . Nhớ những hôm trễ giờ , thay áo dài xong đã chạy bay xuống cầu thang vừa chạy vừa cài nút áo . Vậy mà trước khi ra tới cửa là quần áo chỉnh tề rồi:-) Những năm tháng ở nước ngoài , cả năm mới có cơ hội mặc áo dài một lần. Rồi sau đó khi bắt đầu sinh hoạt với hội GL Bắc Cali mình có nhiều dịp mặc áo dài hơn . Gia tài chỉ có vài cái áo dài mà một nửa đã là màu tím GL rồi . Nhớ mãi những năm GL tham gia diễn hành Tết trên đường phố San Jose . Mình nằm trong đoàn diễn hành áo dài tím của trường GL . Nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên diễn hành qua đường phố trong tà áo tím – là một niềm hãnh diện . Hãnh diện là học trò Gia Long , hãnh diện vì được mặc áo dài VN . Đã mấy mươi năm rồi , mình vẫn yêu thích tà áo dài VN . Rồi bẵng đi vài năm qua không sinh hoạt thường xuyên với hội GL hay hội đoàn nào trong cộng đồng , H cũng gần như không có dịp áo dài nữa . Vì vậy cũng hơn 10 năm rồi mình chưa may áo dài mới . Mấy tháng trước H đặt may 2 cái áo dài ở VN . Áo mang sang thử lên rất đẹp H vừa ý lắm nhưng mà … áo dài bây giờ người ta may dây khoá không còn nút bấm như ngày xưa nữa, cái hò áo cũng không còn nữa . H ngồi lặng ngắm cái áo dài mà cứ nhớ cái hò áo ngày xưa . Cái hò áo và nút áo cũng không tránh được luật đào thải cuả thời gian . Có lẽ H là con người hoài cổ hay nói đúng hơn là bước vào tuổi hoài cổ – nhìn cái áo dài mà vẫn thương nhớ hàng nút bấm và cái hò áo ngày xưa.

Bài Thuyết Trình Về Chiếc Áo Dài

Kính thưa Ban giám khảo cùng quý vị đại biểu. Chúng ta đều biết văn hóa làm nên cội nguồn của đất nước, bên cạnh những nét văn hóa về ngôn ngữ, chữ viết, ẩm thực…thì trang phục chính là phương diện không thể thiếu để làm nên nét văn hóa đậm chất phương Đông của Việt Nam. Chúng ta có quyền tự hào vì trang phục truyền thống mang tên Áo Dài đã sống với dân tộc hàng thế kỉ và cũng chịu bao thăng trầm, bao phen khóc cười cùng vận mệnh nước nhà.

Chẳng ai rõ chiếc áo dài ra đời từ mốc thời gian nào, chỉ biết rằng hình ảnh tiền thân của áo dài được khắc trên trống đồng Ngọc Lũ và được xuất hiện trong các giai thoại về hai vị nữ tướng lừng lẫy Trưng Trắc, Trưng Nhị. Trải qua nhiều thời kì với những thay đổi từ kiểu dáng đến chất liệu, màu sắc nhưng áo dài vẫn có mặt xuyên suốt trong đời sống thường nhật của người Việt Nam. Không giống như Hanbok của Hàn Quốc hay Kimono của Nhật Bản chỉ được mặc trong những dịp nghi lễ quan trọng, áo dài góp mình vào khắp các nẻo đường từ trường học đến công ty, từ hội hè đình đám đến lễ cưới hỏi.

Góp phần vào nhiệm vụ tái hiện lại hình ảnh chiếc áo dài trong tâm hồn người Việt, chúng tôi xin giới thiệu đến Ban giám khảo, quý khán giả bộ sưu tập áo dài mang tên TRÊN MỌI NẺO ĐƯỜNG

Đẹp nhất, tinh khôi nhất vẫn là chiếc áo dài trắng những buổi chiều tan học, trên chiếc xe đạp chở đầy những hoa phượng để rồi ai đó lưu luyến bâng khuâng trong mối duyên đầu chưa ngỏ “Mối tình đầu của tôi

Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,

Là áo ai bay trắng cả giấc mơ

Là bài thơ còn hoài trong vở,

Giữa giờ chơi mang đến lại mang về”

Tuổi học trò nhiều ước mộng, bao nhiêu mộng ước cô nữ sinh giấu kính trong tâm hồn, trong nụ cười duyên và gửi hộ màu áo trắng trinh nguyên ấy. Huy Cận đã từng thổn thức nhìn màu áo mà mơ tưởng:

“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng.

Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,

Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng”

“Trở lại Huế yêu lần theo ân tình câu hát

Tìm người con gái áo tím mộng mơ

Sông Hương tấp nập tìm răng được chừ

Không nguôi kỷ niệm vòng tay học trò”

Hành trình của chiếc áo dài hòa vào sự phát triển rộn ràng của xã hội và để phù hợp hơn với cuộc sống năng động, chiếc áo dài cách tân có sự thay đổi về kiểu dáng, chất liệu. Tuy vậy chiếc áo dài vẫn giữ những nét đẹp kín đáo, dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam.

Áo Dài Trong Thơ Và Nhạc

Chiều nào áo tím nhiều quá, lòng thấy rộn ràng nhớ người…

Giọng hát dìu dặt và trầm ấm của Duy Trác cất lên đâu đó trong một chiều cuối thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học. Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những lối đi dưới lá trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Sài Gòn ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, đã làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc. Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:

Dưới mắt Phạm Đình Chương là “áo bay mở, khép nghìn tâm sự…” (Mộng Dưới Hoa) Dưới mắt Vũ Thành là “áo dài bay ngờm ngợp cả khung trời…” (Mùa Kỷ Niệm) Dưới mắt Hoàng Dương là “áo mầu tung gió chơi vơi…” (Hướng Về Hà Nội) Dưới mắt Trịnh Công Sơn là “áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…” (Tình Nhớ) Những vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ “đôi tà áo lụa bay trong nắng…” (Áo Lụa, Bàng Bá Lân) đến:

“Nắng thơ dệt sáng trên tà áo, lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài….” (Áo Trắng, Huy Cận).

Áo dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:

“Hồn anh như bông cỏ may một chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông Cỏ May) Và len cả vào giòng thơ hào hùng mà lãng mạn của Quang Dũng:

“Em đi áo mỏng buông hờn tủi giòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi Bờ)

Áo dài còn là giấc mơ thanh bình của những làng quê hiền hòa trong tình ca quê hương của Phạm Duy:

“Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi, mơ thấy bên lề cuộc đời, áo dài đùa trong tiếng cười…” (Quê Nghèo)

Kỷ niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc lâng lâng:

“Em đến thăm anh, người em gái, tà áo hương nồng, mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh…” (Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa) “Ta ước mơ một chiều thêu nắng…” Nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ lại trong thơ Trần Dạ Từ. Trong phút giây chờ đợi bước chân người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:

“Môi cười vết máu chưa se cành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiền Anh nằm nghe bước em lên ngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi Nàng Đến)

Áo bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc Từ Công Phụng:

“Chiều nay nhớ em rồi, và nhớ áo em đẹp trời thơ, môi tràn đầy ước mơ…” (Bây Giờ Tháng Mấy)

Áo bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:

“Một hôm trận gió tình yêu lại, đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học Sinh)

Áo bay làm thẫn thờ, như chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên, dõi mắt nhìn theo mãi một tà áo vu quy:

“Đò qua sông chuyến đầu ngày, người qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến Đò Cửu Long)

“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong” (1)

Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”. Áo trắng như giòng suối mát trong thơ Huy Cận:

“Dịu dàng áo trắng trong như suối, tỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo Trắng)

Áo trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:

“Áo em lụa trắng sông Hương qua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về Chân Trời Tím)

Hay trong thơ Kim Tuấn:

“Em về tà áo lụa bay ngập ngừng trong anh” (Thu ở Xa Người)

Hay trong thơ Nguyên Sa:

“Mây cao, gót nhỏ, mây vào gót, áo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám Phố Saigon)

“Anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng” (Áo Lụa Hà Đông)

Áo trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:

“Có phải em mang trên áo bay hai phần gió thổi, một phần mây? Hay là em gói mây trong áo rồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương Tư)

Áo trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài ở chốn xa quê nhà:

“Anh về giữa một giòng sông trắng là áo sương mù hay áo em” (Paris Có Gì Lạ Không Em?)

Áo trắng của Hoàng Thi Thơ là bướm trắng, là hoa trắng, là mây trắng…

“Ngày nào em đến áo em mầu trinh, áo xinh là xinh, áo em trong trời buồn, là gió, là bướm, là hoa, là mây chiều tà…” (Hình Ảnh Người Em Không Đợi)

Áo trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:

“Áo trắng em bay như cánh thiên thần…” (Bài Thánh Ca Buồn)

Áo trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:

“Tà áo trinh nguyên tung bay, nụ cười thân ái…” (Chiều Bên Giáo Đường)

Áo trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:

“Áo em trắng quá nhìn không ra” (Đây Thôn Vĩ Dạ)

Áo trắng như đôi cánh trắng trên sân trường kỷ niệm trong thơ Luân Hoán:

“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượn trải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong Sân Trường Bữa Ấy)

Mỗi người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về…. Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy người bạn, là nhớ về những lớp học những sân chơi và những năm tháng tươi đẹp nhất của một thời tuổi trẻ.

“Áo màu tung gió chơi vơi”

Áo bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm trong khu vườn mùa xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm… thơ:

“Hôm nay sao áo bay nhiều thế! Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe màu…” (Tà Áo Cưới)

Áo màu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người… phất phơ:

“Xin cho em một chiếc áo màu, cho em đi nhẹ trong nắng chiều. Một chiều nhiều người theo, ở ngoài đường trên phố, và lòng người như áo phất phơ…” (Tuổi Ngọc)

Nhớ về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công Sơn:

“Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió, lá hát như mưa suốt con đường đi, có mặt đường vàng hoa như gấm, có không gian màu áo bay lên…” (Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên)

Những tà áo muôn màu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:

“Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc” (Tuổi Mười Ba)

Có khi là nắng thu vàng:

“Có phải mùa xuân sắp sửa về hay là gió lạnh lúc đêm khuya? hay là em chọn sai màu áo để nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương Tư)

Áo vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa rừng, mơ về một sắc áo:

“Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàng, chợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ…” (Đồn Vắng Chiều Xuân)

Người lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu áo, một đôi mắt người xưa:

“Ngày hành quân, anh đi về cánh rừng thưa thấy sắc hoa tươi nên mơ màu áo năm xưa Kỷ niệm đầu len len trở về tâm tư có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ…” (Màu Kỷ Niệm)

Tà áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:

“Người qua sông mặc áo hường Nắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến Đò Cửu Long)

Áo màu tím, màu của “định mệnh”, của mộng mơ, nhớ nhung và chia cách. Chuyện tình “Ngàn Thu Áo Tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ của màu tím”, kể lại:

“Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím… Chiều xuống áo tím thường thướt tha, bước trên đường thắm hoa, ngắm mây trời lướt xa…”

Rồi khi vừa biết yêu là khi chia tay với màu tím, chia tay với tình đầu:

“Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím, ngàn thu đau thương vương áo em màu tím…” (Ngàn Thu Áo Tím)

Cũng một màu áo tím, một chân trời tím trong thơ Kim Tuấn:

“Áo nàng bay lên tím ngát trời chiều” (Phố Xưa)

Trong mắt Vũ Thành, “nhà thơ của màu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương trời, màu mây tím trông như màu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi buồn trăn trở:

“Áo em tím cả phương này anh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo Tím)

Vạt áo dài màu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:

“Áo em vạt tím ngàn sim nửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ Yêu nhau từ độ bao giờ gặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động Hoa Vàng)

Rồi áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong lòng nhà thơ Trang Châu:

“Thế giới của anh không có chân trời không có mùa xuân lấy đâu hoa bướm không có bàn tay cho bàn tay hò hẹn áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế Giới Của Anh)

Có những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo màu áo:

“Một chiều lang thang bên giòng sông Hương, tôi gặp một tà áo tím, nhẹ thấp thoáng trong nắng vương… Rồi lòng bâng khuâng theo màu áo ấy, màu áo tím hôm nào…” (Tà Áo Tím)

“Nhạc sĩ của màu xanh và mùa thu”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng Đoàn Chuẩn–Từ Linh chứ không ai khác hơn:

“Với bao tà áo xanh đây mùa thu…” (Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay)

Câu hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát ngát màu xanh. Trong những giòng kẽ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:  

“Tà áo xanh nào về với giấc mơ. Màu áo xanh là màu anh trót yêu…” (Thu Quyến Rũ)

“Trót”, như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát với màu xanh kia.

“Hẹn một ngày nao khi màu xanh lên tà áo…” (Cánh Hoa Duyên Kiếp)

Nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son…

“Khi nào em đến với anh, xin đừng quên chiếc áo xanh…” (Tà Áo Xanh)

Còn lời dặn dò nào ân cần, thiết tha hơn thế nữa… Nhớ về một màu áo là “nhớ những giây phút êm đềm, nắng loang trên sân trường một chiều nào…” (2).

Màu áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vĩ:

“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi Mười Ba)

Màu áo xanh trong nhạc Y Vũ gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm nước mưa:

“Chiều xưa mưa rơi âm thầm, để thấm ướt chiếc áo xanh, và đẫm ướt mái tóc em…” (Tôi Đưa Em Sang Sông)

Tà áo màu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng nhạc sĩ Nguyễn Hiền bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:

“Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ. Tà áo em xanh, màu mắt ngây thơ…” (Tiếng Hát Học Trò)

Thiếu nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc áo màu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:

“Biết anh thích màu trời, em đã bồi hồi chọn màu áo xanh…” (Bảy Ngày Đợi Mong)

Tà áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào Giáng Sinh: “Tà áo năm xưa xanh màu thông Dalat…” (Màu Xanh Noel)

Áo xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thi sĩ” Bùi Giáng:

“Biển dâu sực tỉnh giang hà còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo Xanh)

Áo xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:

“Trong vườn quên lãng áo ai xanh…” (Dạ Hội)

Làm sao kể hết được hình ảnh tà áo dài mềm mại và dịu dàng, thướt tha và duyên dáng trong những giòng thơ giòng nhạc, như màu “áo mơ phai” trong thơ Nguyễn Đình Toàn, như “áo màu rêu đá” trong thơ Nhất Tuấn, như “áo đỏ như son môi, áo vàng như gấm dệt” trong thơ Trần Mộng Tú, như “áo tím ngày xưa đi lấy chồng” trong thơ Kiên Giang, như “áo tím trên cầu Trường Tiền” trong nhạc Văn Phụng, như “áo màu xanh tha thướt đi lễ đêm” trong nhạc Tuấn Lê, như “thuyền ai thấp thoáng muôn tà áo tung bay” trong nhạc Y Vân…. Và còn rất nhiều, rất nhiều… những vạt áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người…

Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở một góc trời xa thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm áp trong lòng người Việt tha hương. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi nơi xứ lạ quê người. Thấy một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.

Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn ở lại mãi trong lòng người. Lê Hữu (1) Áo Trắng, thơ Huy Cận (2) Từ Giã Thơ Ngây, nhạc Nguyễn Hiền

Kim Phượng st

Thuyết Minh Về Chiếc Áo Dài Việt Nam

Đề bài: Em hãy thuyết minh về chiếc áo dài Việt Nam.

Bài làm

Mở bài: Chiếc áo dài là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam, là quốc phục của đất nước. Chiếc áo dài mang theo một bề dày lịch sử từ khi nó ra đời đến nay.Thân bài:1/ Lịch sử chiêc áo dài: a/ Chiếc áo dài ra đời lần đầu vào thời Chúa Nguyễn Phúc Khoát (1739 -1765). Do sự di cư của hàng vạn người Minh Hương, Chúa Nguyễn Phúc Khoát đã cho ra đời chiếc áo dài để tạo nét riêng cho người Việt b/ Chiếc áo dài thay đổi theo từng giai đoạn và lý do khác nhau: Chiếc áo dài đầu tiên là chiếc áo dài giao lãnh. Đó là loại áo giống như áo tứ thân nhưng khi mặc thì hai tà trước không buộc lại, mặc cùng váy thâm đen. c/ Do việc đồng áng, chiếc áo giao lãnh được thu gọn thành áo tứ thân với hai tà trước vốn được thả tự do nay cột lại cho gọn gàng, m ặc cùng váy xắn quai cồng tiện cho việc lao động. Đó là chiếc áo tứ thân dành cho người phụ nữ lao động bình dân. Còn áo tứ thân dành cho ph ụ nữ thuộc tầng lớp quí tộc, quan lại thì lại khác: Ngoài cùng là chi ếc áo the thâm màu nâu non, chiếc áo thứ hai màu mỡ gà, chiếc áo thứ ba màu cánh sen. Khi mặc không cài kín cổ, để lộ ba màu áo. Bên trong mặc chiếc yếm đào đỏ thắm. Thắt lưng lụa màu hồng đào hoặc màu thiên lý. Mặc với váy màu đen, đầu đội nón quai thao trông rất duyên dáng.

2/ Cấu tạo: a/ Các bộ phận: – Cổ áo cổ điển cao khoảng 4 đến 5 cm, khoét hình chữ V trước c ổ. Kiểu cổ áo này càng làm tôn lên vẻ đẹp của chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần thanh tú của người phụ nữ. Ngay nay, kiểu c ổ áo dài được bi ến tấu khá đa dạng như kiểu trái tim, cổ tròn, cổ chữ U,. – Thân áo được tính từ cổ xuống phần eo. Thân áo dài được may vừa vặn, ôm sát thân của người mặc, ở phần eo được chít ben (hai ben ở thân sau và hai ben ở thân trước) làm nổi bậc chiếc eo thon c ủa người phụ nữ. Cúc áo dài thường là cúc bấm, được cài từ cổ qua vai xuống đến phần eo. Từ eo, thân áo dài được xẻ làm hai tà, vị trí xẻ tà ở hai bên hông. – Áo dài có hai tà: tà trước và tà sau và bắt buộc dài qua gối. – Tay áo được tính từ vai, may ôm sát cánh tay, dài đến qua khỏi c ổ tay. – Chiếc áo dài được mặc với quần thay cho chiếc váy đen ngày xưa. Quần áo dài được may chấm gót chân, ống quần rộng. Quần áo dài thường được may với vải mềm, rũ. Màu sắc thông dụng nhất là màu trắng. Nhưng xu thế thời trang hiện nay thì chiếc quần áo dài có màu đi tông với màu của áo. b/ Chất liệu vải và màu sắc của chiếc áo dài: Chọn vải để may áo dài ta nên chọn vải mềm và có độ rũ cao. Ch ất liệu vải để may áo dài rất đa dạng: nhung, voan, the, lụa,… màu sắc cũng rất phong phú. Chọn màu sắc để may áo dài tùy thuộc vào tuổi tác và sở thích của người mặc.

3/ Công dụng: Chiếc áo dài ngày nay không chỉ là trang phục lễ hội truyền thống mang đậm bản sắc văn văn hóa dân tộc, là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam mà chiếc áo dài đã trở thành trang phục công sở như các ngành nghề: tiếp viên hàng không, nữ giáo viên, nữ nhân viên ngân hàng, h ọc sinh,… Ngoài ra ta có thể diện áo dài để đi dự tiệc, dạo phố vừa kín đáo, duyên dáng nhưng cũng không kém phần thời trang, thanh lịch.

4/ Bảo quản: Do chất liệu vải mềm mại nên áo dài đòi hỏi phải được bảo quản cẩn thận. Mặc xong nên giặt ngay để tránh ẩm mốc, gi ặt bằng tay, treo bằng móc áo, không phơi trực tiếp dưới ánh nắng để tránh gây bạc màu. Sau đó ủi với nhiệt độ vừa phải, treo vào mắc áo và cất vào tủ. Bảo quản tốt thì áo dài sẽ mặc bền, giữ được dáng áo và mình vải đẹp. Chiếc áo dài may đẹp là đường chỉ phải sắc sảo, ôm sát, vừa vặn với người mặc. Ở Nam bộ, chiếc áo dài được cách điệu thành áo bà ba mặc với quần đen ống rộng cũng rất đẹp. Chiếc áo dài khi mặc thường được được đi kèm với chiếc nón lá đội đầu càng tôn vẻ dịu dàng nữ tính của người phụ nữ Việt Nam.

Kết bài: Dù hiện nay có nhiều mẫu thời trang ra đời rất đẹp và hiện đại nhưng vẫn không có mẫu trang phục nào thay thế được chiếc áo dài – trang phục truyền thống của người phụ nữ Việt Nam ta: dịu dàng, duyên dáng nhưng cũng rất hợp mốt, hợp thời.

Từ khóa tìm kiếm:

thuyet minh ve chiec ao dai (727)

thuyet minh ve chiec ao dai viet nam (704)

thuyết minh về áo dài việt nam (539)

thuyet minh ao dai (255)

thuyết minh về áo dài (225)

thuyết minh về chiếc áo dài việt nam lớp 8 (210)

thuyết minh về tà áo dài việt nam (193)

thuyet minh chiec ao dai viet nam (165)

thuyết minh áo dài việt nam (148)

bai van thuyet minh ve chiec ao dai viet nam (101)