Hình Anh Bài Thơ Đôi Dép / 2023 / Top 20 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Bài Thơ : “Đôi Dép” / 2023

*

. Sau những “tam sao thất bản” quanh bản quyền tác giả bài thơ “Đôi dép,” chúng tôi có dịp gặp mặt cha đẻ của món ăn tinh thần nổi tiếng ấy.

.

Trước mắt chúng tôi vẫn còn nguyên sự khắc khổ của một người thợ cơ khí. Hai chữ “nhà thơ” đối với anh là thứ gì đó quá xa xỉ bởi anh tự nhận mình sinh ra chỉ để làm một người lao động bình thường. Một người thuộc lớp bình dân theo đúng nghĩa nhất của chữ này. Anh là Nguyễn Trung Kiên, tác giả bài thơ “Đôi dép.”

. Ngôi nhà nhỏ không mấy sáng sủa của gia đình Nguyễn Trung Kiên vẫn còn ngổn ngang sắt thép, những ô cửa lớn bé đang chờ anh thợ cơ khí hoàn thành để giao cho gia chủ. Chúng tôi thật sự ngạc nhiên bởi con người của một “nhà thơ” từng gây tiếng vang lớn trong diễn đàn tuổi mới lớn về bài thơ “Đôi dép.” Anh không nhận mình là nhà thơ có lẽ cũng phải thôi, vì thơ văn đối với anh chỉ là những giây phút ngẫu hứng sáng tác, suy ngẫm sự đời. .

Anh sinh ra trong một gia đình tương đối éo le về gia cảnh. Cha mẹ anh có một thời yêu nhau và anh đã chào đời trong khoảng thời gian đó, thế nhưng hạnh phúc đã không trọn vẹn đối với anh. Cha mẹ anh chia tay nhau, người ở lại, kẻ ra đi đã làm cho tâm hồn cậu trai 17 tuổi mang một vết rạn khó lành. .

Kiên theo mẹ vào Sài Gòn lập nghiệp khi anh vừa học xong lớp 11. Gia đình khiếm khuyết của anh như con tàu trước giông bão phải lặn ngụp sinh tồn với cuộc sống chốn thị thành đầy mới mẻ. Rồi Kiên cũng tìm cho mình những công việc chân tay nặng nhọc như phụ hồ, quét sơn, sửa chữa… đủ nuôi sống bản thân. . Vốn tâm hồn đa sầu đa cảm, những khi rảnh rỗi, Kiên thường ngâm nga thơ mà thơ của anh đều xuất phát từ thực tế công việc và cuộc sống vất vả, bon chen, ganh đua của người đời. Mỗi tuần một buổi, Kiên tham gia sinh hoạt trong Câu lạc bộ thơ văn của Nhà văn hóa Thanh niên. Tại đây, anh có cơ hội được tiếp xúc với nhiều bạn trẻ đa số đều là sinh viên, họ sinh hoạt vui vẻ, trao đổi thơ văn, đúc rút kinh nghiệm… khiến anh quên đi những mệt mỏi, buồn phiền của công việc. Kiên hăng say tham gia sáng tác được các bạn trong Câu lạc bộ tín nhiệm bầu giữ chức Phó chủ nhiệm. . Một hôm, anh và một cô bạn có cuộc tranh luận nảy lửa về đôi dép. Cô bạn hỏi Kiên rằng một đôi dép thì cái nào mòn trước. Nhiều ý kiến trái ngược nhau, không bên nào chịu nghe bên nào. Sau buổi sinh hoạt đó, về nhà, Kiên ôm đầu suy nghĩ về đôi dép kể cả đi làm, anh cũng nghĩ mông lung và bắt đầu hình thành những vần thơ nói về đôi dép. Tuy nhiên, một ý tưởng mới được hình thành, Kiên muợn hình ảnh của tình yêu để nói về đôi dép. Buổi sinh hoạt lần sau, anh đã mang bài thơ lên tặng “bạn cãi” hôm nọ và đọc cho cả Câu lạc bộ nghe. Mọi người truyền tay nhau tâm đắc bài thơ thật dung dị mà tràn đầy ý nghĩa của anh: .

.“Bài thơ đầu anh viết tặng em/ Là bài thơ anh kể về đôi dép/ Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết/ Những vật tầm thường cũng biến thành thơ…” Trung Kiên cho biết, anh sáng tác bài thơ này vào năm 1995 khi đó anh 22 tuổi nhưng vẫn chưa có mối tình nào cũng chỉ mới manh nha thích thích, mến mến nhau thôi. Nhiều người nói, anh sáng tác để tặng người yêu nhưng thực chất, cô gái kia chỉ là bạn cùng sinh hoạt trong Câu lạc bộ. Bản thân Trung Kiên là người rất nhạy cảm; anh bảo, tình duyên của anh đến rất muộn không phải vì anh không biết yêu mà vì anh không dám yêu. Anh mặc cảm vì bản thân chỉ là thằng con trai lang bạt xứ người, công danh sự nghiệp chưa có nhưng tâm hồn anh lại tràn đầy lý tưởng về một tình yêu thủy chung, son sắc.

. Lại nói đến Câu lạc bộ, Kiên là phó chủ nhiệm duy nhất và cũng là thành viên duy nhất không phải là sinh viên. Trong môi trường sinh hoạt của giới tri thức thì kẻ yêu người ghét anh đều có. Anh trân trọng, cảm ơn những người bạn đã cảm thông, thấu hiểu cho hoàn cảnh của anh còn những người ghét anh, cũng chỉ vì học vấn của anh không bằng ai, anh chỉ là người công nhân ham mê thơ văn mà tham gia sinh hoạt. Có những lời nặng nề đến tai anh rằng, ” một người không có học vấn mà cũng làm Phó chủ nhiệm hẳn nhiều người không phục.” Bị xúc phạm và ức chế, Kiên quyết định sẽ đăng ký thi vào đại học để chứng tỏ rằng: Sinh viên và không sinh viên chỉ hơn nhau ở kỳ thi mà thôi. .Cuộc thách đấu nghiệt ngã với số phận . Nung nấu ý định sẽ thi vào đại học để chứng tỏ bản lĩnh không thua kém bất cứ một sinh viên nào, Kiên đã làm một việc táo bạo. Do anh chưa có bằng tú tài nên đánh liều muợn bằng của một người bạn sau đó chỉnh sửa thông tin để đăng ký dự thi. Với trí nhớ tuyệt vời cùng vốn kiến thức nền vững chắc, Kiên không hề trải qua một ngày ôn luyện nào mà ngay trong kỳ thi đó, Kiên đã thi đậu Đại học Sư phạm với số điểm cao. Trước khi thi, Kiên không hề có ý định theo học nhưng rồi sự lôi cuốn của giảng đường đại học khiến anh không thể khước từ. . Theo học được gần một năm thì sự việc vỡ lở, anh đành ngậm ngùi chia tay thầy cô, chia tay giảng đường để quay về làm một người lao động. Thầy cô, bạn bè khuyên anh nên học bổ túc thêm một năm nữa rồi thi lại, với kiến thức và trình độ như anh thì cánh cổng đại học luôn mở rộng chào đón. Nhưng, Kiên đã quyết định từ bỏ sự học, anh tâm sự:

.

” Tôi không có duyên với con đường học vấn, đó chỉ là trò chơi số phận của tôi thôi nhưng tôi đã chứng tỏ cho mọi người biết, tôi không phải là thằng thất học, tôi từng là một sinh viên văn khoa. Tôi sinh ra là để làm công nhân.” . Trở lại bài thơ “Đôi dép.” Vừa đậu trường Đại học Sư phạm, ngay lập tức bài thơ của anh được đăng trên tạp chí Thế giới mới và một số trang mạng đã ăn theo dư âm của bài thơ. Trong khi “tiếng tăm” của “Đôi dép” không ngừng lan truyền khắp nơi thì tác giả lại lặng bóng. Suốt một thời gian dài, Đôi dép bị “tam sao thất bản” ở cả nội dung và tên tác giả. Báo chí và lực lượng hùng hậu “fan” của bài thơ đã tốn bao nhiêu giấy mực và công sức để đi tìm người cha đẻ của “Đôi dép” mà vẫn không hề có phản hồi. Sau hơn 10 năm sống ẩn dật với gia đình riêng, một ngày gần đây, Nguyễn Trung Kiên xuất hiện và đã lên tiếng về bài thơ do mình sáng tác. . Tuy nhiên, điều mà chúng tôi ngạc nhiên là anh không có phản ứng nhiều khi nhắc đến bài thơ “Đôi dép” kể cả bị người đời ngộ nhận. Anh tâm sự:

.

“Cái gì đã qua rồi cứ để qua đi, tôi không muốn nhắc đến nữa, đó là thời kỳ khủng hoảng nhất về tinh thần của tôi, Đôi dép cho tôi chút ít danh tiếng nhưng gắn liền với vết thương về con đường học vấn. Tôi cũng biết là một số người đã tự nhận bài thơ đó là của họ nhưng tôi không buồn bởi bài thơ của tôi hay, độc mới có người nhận miễn sao họ đừng nói xấu tôi, đừng vẽ rắn, vẽ rồng thêm vào bài thơ sẽ làm mất đi ý nghĩa dung dị của nó.”

. Nguyễn Trung Kiên bây giờ hầu như không quan tâm đến chuyện thơ văn nữa, công việc của người thợ cơ khí cùng những nhọc nhằn lo toan cho gia đình thời buổi kinh tế khó khăn đã chiếm hết hồn thơ trong tim anh. .

Bài thơ : “Đôi Dép” – Nguyễn Trung Kiên

Bài Thơ Đầu Tiên Anh Viết Tặng Em Là Bài Thơ Kể Về Đôi Dép… / 2023

VỀ BÀI THƠ ĐÔI DÉP

Mình nhớ không bài thơ đôi dép Hai chiếc song song tới mòn gót long quai Luyến lưu hoài chả ly biệt đơn sai Cũng phải trái mà chả hề lẫn bước Âu yếm thế một đời khăng khít Ta – mình ghi khắc, dấu yêu ơi!

Bài thơ ĐÔI DÉP đã được biết từ lâu, thậm chí trong lần đầu tiên đọc bản không dấu, AT còn đọc tên nó là ĐỜI ĐẸP, hơi buồn cười về sự nhầm lẫn, nhưng sau thấy cũng thú vị, vì bài thơ là một nét đời đẹp quá. Tuy vậy, chả biết ai là tác giả của nó.

Cám ơn tác giả bài thơ về hình ảnh ẩn dụ quá đẹp, về tình yêu cuộc sống thật đằm thắm mà mãnh liệt.

Lời ngỏ cùng bè bạn yêu thơ:

Với lời bạt này, AT xin cám ơn bạn bè đã trước hết giúp AT hiểu hình như chính mình đã thêm một lần nữa nhầm về xuất xứ bài thơ. Với những cứ liệu có được, tin rằng tác giả blog Neik không phải là tác giả của bài thơ. Tiếc rằng cách bạn ấy không giải thích khi mọi người nhầm giữa tên tác giả đang bị coi là “nhái” bài thơ và tên cúng cơm của Neik đã gây hiểu lầm tiếp theo không đáng có. Về điểm này, AT có lời xin lỗi bạn bè về sự vội vã của mình, dù chỉ ở mức AT tưởng “hình như là” mà thôi.

Ý kiến và thông tin của bạn Lan – chủ nhân blog OPOAP:

“cháu xin gửi cô bài thơ gốc của Tác giả Thuận Hóa:

Vần thơ đầu anh viết tặng cho em Là vần thơ anh viết về đôi dép Khi anh nhớ ở trong lòng da diết Đôi dép tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép gặp gỡ tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước Đi làm cách mạng những nẻo đường xuôi ngược Từ bắc vào nam cát bụi cùng nhau. Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chung chia sẻ sức người đời chà đạp Khi vinh nhục không đi cùng người khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia. Nếu một ngày một chiếc mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu. Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng … nỗi nhớ Ý Nhi ơi! Đôi dép vô tư khăng khít bước song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn nhưng không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi. Không thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung Hai chúng mình thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Như anh và em … thương lắm Ý Nhi ơi

Hơn 30 năm sau, có một thi sĩ trẻ tên gọi Trung Kiên đã xào lại bài thơ đăng trên báo Sinh viên và tên tuổi của anh ta đã bay lên cùng với những lời tán tụng. Bài thơ đã trở thành bài thờ tình với những xúc cảm chỉ đơn thuần là tình yêu lứa đôi. Bài thơ cũng được giới trẻ đón nhận, đặc biệt các chàng trai thường tặng bạn gái mình như một lời thổ lộ. Đâu hay rằng tác giả của nó là một tên nếu chết rồi thì dựng hòm lên mà bắn cho banh xác nó ra … dẫu ai đó có nói là nó hay hơn, đẹp hơn nhưng xin đừng tung hô kẻ cắp này. Một kẻ cắp trên xương máu của những người ngã xuống!

Lúc em đọc bài thơ này lần đầu tiên là của tác giả là Thuận Hóa. Lời đề thơ là “Thân gởi Công Tằng Tôn Nữ Ý Nhi (Hy sinh mùa xuân năm 1968, vừa tròn 21 tuổi. Biệt động thành Huế để lại một đôi dép). Ý Nhi ra đi không bao giờ trở lại. Để lại đôi dép này là nỗi nhớ nỗi thương). Nhưng nhiều nơi khác lại viết tác giả là NTK. Anh có biết xuất xứ thật của bài này là thế nào không?

Thông tin từ blog HUY ĐẸP TRAI:

Bài thơ của NGUYỄN TRUNG KIÊN:

Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẽ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…

Nhớ ngày xưa khi mình (HĐT) post bài thơ ĐÔI DÉP lên blog, đã có một vài ý kiến tranh luận về tác giả thực sự của nó, cũng như những chuyện bên lề. Hôm nay nhân dịp đọc được một bài viết trên báo Áo Trắng về tác giả thực sự của bài thơ nên post hình lên cho mọi người chiêm ngưỡng cũng như giới thiệu thêm một bài thơ khá hay của tác giả.

Trung Kiên cho biết anh viết Đôi dép vào tháng 12-1997 và bài này sau đó đã được giải 2 chương trình “Tiếng thơ sinh viên” 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên chúng tôi (giải 1 là bài Không đề của Trần Đình Thọ). Cảm hứng viết Đôi dép bắt nguồn từ cuộc tranh luận “rách việc” với một người bạn, rằng khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước… Đôi dép được viết khi Kiên chưa có người yêu và đang mơ tưởng về một tình yêu chung thủy.

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=299046

Ai Là Tác Giả Của Bài Thơ “Đôi Dép” ? / 2023

Thậm chí, Nguyễn quang trung – Nam – 21 tuổi – Từ Hà Nam còn đăng một phiên bản khác của bài Đôi dép để dẫn chứng lời mình nói: “Post thêm một phiên bản của bài thơ này nữa_ ai cũng nhận của mình, chả biết đâu mà lần…tuy nhiên đọc đều rất hay…:

Bài thơ đầu anh viết tặng em. Là bài thơ anh kể về đôi dép. Khi nỗi nhớ nhung trong lòng da diết. Những vật tầm thường cũng hoá thành thơ. Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ. Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước. Cùng chung sức những nẻo đường xuôi ngược. Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau. Cùng bước cùng mòn chẳng kẻ thấp người cao. Cùng gánh vác sức người chà đạp. Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác. Số phận chiếc này như phụ thuộc chiếc kia. Nếu một ngày một chiếc dép mất đi. Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng. Giống nhau lắm nhưng mọi người sẽ biết. Hai chiếc này không phải một đôi chân. Như chúng mình mỗi lúc vắng nhau. Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía. Dẫu bên cạnh đã có người thay thế. Sao trong lòng nỗi nhớ cửa chênh vênh. Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành. Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái. Tôi yêu em ở những điều ngược lại. Gắn bó cuộc đời bởi một lối đi chung. Hai mảnh đời thầm nặng bước song song. Chỉ dừng lại khi chỉ còn một chiếc. Chỉ một chiếc là không còn gì hết. Đến khi nào mới tìm được chiếc thứ hai kia!”

Để minh chứng đây là bài của tác giả Nguyễn Trung Kiên, PHUC VINH – Nam – 40 tuổi – Từ Tp.Hồ Chí Minh kể lại nguồn gốc ra đời bài thơ: “Tôi là 1 một người may mắn được chính tác giả Nguyễn Trung Kiên viết tặng bài thơ này. Đó là 1 buổi tối uống cafe ở Thanh Đa, cách đây hơn 20 năm rồi. Hôm đó Kiên đọc 2 bài thơ để tặng cho mọi người, tôi rất thích cả 2 bài thơ nên Kiên đã tặng cho tôi bài “Chuyện Tình Thủy Tinh” được đánh máy sẵn, còn bài “Đôi dép” Kiên chép lại cho tôi.

Tôi rất thích cả 2 bài này nên đã giữ rất kỹ, hôm nay tình cờ đọc lại bài thơ Đôi dép lòng tôi lại trào dâng những cảm xúc y như lần đầu tiên được chính tác giả Kiên đọc Nhân đây, tôi cũng xin mạn phép Trung Kiên gởi đến các đọc giả yêu thơ bài “Chuyện Tình Thủy Tinh”, bài thơ này gây ấn tượng với mình ở sự cảm thông của Kiên đối với Thủy Tinh – 1 ý lạ nhưng rất thú vị

“Mỵ nương hỡi ngàn năm em có biết? Còn một người mãi tha thiết yêu em? Vì bất công mà lỡ mảnh oan duyên Phải ôm hận dưới đại dương sóng nộ. Em có nhớ buổi cầu hôn hôm đó Trước sân rồng tôi đã trổ oai linh Sức anh hùng đâu thua kém Sơn Tinh So văn võ ngang tài thần núi Tản Khó phân định nên Vua cha ra hạn : Sáng hôm sau dâng Lễ vật cầu hôn Thật bất công khi núi Tản gần hơn Mà em lại thuộc về người tới trước Giữa đại dương làm sao tôi tìm được “Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao” Những thứ này chỉ có ở núi cao Mà tôi lại là thần coi dưới biển Đám trung thần, vì tôi, xin tình nguyện Hóa thân thành lễ vật để dâng cha Nhưng tới nơi thì em đã đi xa Thua oan ức, Mỵ Nương ơi, có thấu! Đám bạch tuộc, ba ba, cá sấu Lũ tôm cua, cá mập, thuồng luồng Cãi lời tôi, cố theo đuổi Mỵ Nương Để bày tỏ công bằng và lẽ phải Nhưng Sơn Tinh đã ra tay sát hại Giết thủy dân xác ngập, máu tràn Một cuộc tình để trăm mạng thác oan Tôi là kẻ ngàn đời mang tiếng nhục Tôi có thể dùng cuồng phong, bạo lực Tung sóng triều dâng ngập núi Tản Viên Nhưng chỉ vì sợ làm hại đến em Và không muốn máu thường dân phải đổ Em có thấy đại dương cuồng sóng nộ Là mỗi lần tôi thương nhớ đến em Mãi ngàn đời sóng không thể lặng yên Vì thần biển chưa quên tình tuyệt vọng.

BIÊN HÒA THÁNG 8 – TRUNG KIÊN”

Trong khi đó,Nguyễn Việt Hoài – Nữ – 20 tuổi – Từ Hà Nội khẳng định “chắc như đinh đóng cột”: “Bài thơ này vốn là của nhà thơ Puskin nên tôi nghĩ việc sử dụng từ “tác giả” ở đây không thực sự phù hợp. Vì được dịch từ một bài thơ Nga nên có nhiều bản dịch khác nhau cũng là chuyện rất đương nhiên. Bản thân tôi cũng rất thích bản dịch thơ của Nguyễn Trung Kiên. Nó rất hay và giàu cảm xúc, không làm mất giá trị của bài thơ gốc. Tôi biết bài thơ từ khi còn là học sinh cấp 3. Tôi có thể dám chắc bất cứ ai khi đọc bài thơ cũng có những suy nghĩ rất riêng về nó. Việc giữ lại nguyên vẹn được ý nghĩa của bài thơ gốc không phải là dễ. Đó là điều không thể phủ nhận. Nhưng theo tôi nghĩ bài viết nên có dẫn chứng nguồn cụ thể về tác giả gốc của bài thơ để tránh gây hiểu nhầm và nhầm lẫn”.

Quang trung – Nam – 21 tuổi – Từ Hà Nội mong đợi: “Ôi bài này mình đọc ít nhất là 3 hay 4 phiên bản gì đó, chả biết chính xác mới chính là tác giả Đôi dép luôn… Rất mong được biết tác giả để độc giả chúng tôi còn biết ngưỡng mộ đúng người”.

Tương tự, Võ Văn Mạnh – Nam – 31 tuổi – Từ Tp.Hồ Chí Minh hy vọng: “Cách đây 5 năm mình đọc bài này thấy có một số chỗ khác biệt, chẳng hạn câu “khi nỗi nhớ trong lòng da diết” thì bài trước đó là “khi nỗi nhớ trở nên da diết”…Và một số câu nữa cũng khác. Sở dĩ mình rất nhớ từng câu từng chữ bài thơ này vì nó rất hay, một lối rất đơn giản, nhẹ nhàng…Vần thơ quen thuộc nhưng lại cảm giác rất mới… Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ được biết bối cảnh ra đời của bài thơ này”

Ngược lại, Thumap – Nam – 27 tuổi – Từ Hà Nội cho rằng một bài thơ hay là quá đủ không nhất thiết phải “vạch vòi”: “Theo tôi được biết, thì ai là tác giả bài thơ này còn là một vấn đề gây tranh cãi. Một số người nói là của Nguyễn Trung Kiên, một số lại cho rằng đây là của tác giả Thuận Hóa. Về bài thơ với những câu chữ như trên, thì tác giả được ghi là Nguyễn Trung Kiên. Còn bài thơ Đôi dép ghi tác giả là Thuận Hóa thì có khác đi một số từ. Tuy nhiên, tôi trân trọng nội dung bài thơ, thấy cái hay của nó vượt lên trên tầm những tranh cãi vụn vặt về quyền tác giả. Một bài thơ tuyệt vời!”.

Một lần nữa, Bui Hong Nhung – Nữ – 22 tuổi – Từ Hà Nội bày tỏ nguyện vọng không chỉ của riêng mình: “Mình cũng thích bài thơ này từ rất lâu rồi. Nó rất ý nghĩa. Tuy nhiên, rất nhiều bản truyền khác nhau, mình cũng không biết tác giả thực sự của bài thơ này. Theo mình, bài thơ tuyệt vời này thì mình cũng như mọi người đều rất yêu thích và trân trọng nội dung của nó. Chính vì vậy, mình nghĩ, tác giả thật sự của bài thơ nên có tiếng nói, để mọi người không những được biết đến, được trân trọng người đó mà quan trọng là có thể giữ được nguyên bản của bài thơ. Mình trân trọng và yêu nó bởi chính cái nội dung giản dị nhưng đi vào lòng người. Một lần nữa mình cảm ơn và rất muốn biết tên tác giả của bài thơ!”

Bài Thơ Đôi Dép (Nguyễn Trung Kiên) – Khúc Ca Về Hạnh Phúc Lứa Đôi / 2023

Nội Dung

Theo thông tin do tác giả cung cấp, bài thơ này được sáng tac vào năm 1995 khi đó lần đầu tiên được đăng trên tạp chí Thế giới mới vào năm 1997. Tại thời điểm viết bài thơ này tác giả chỉ mới 22 tuổi và chưa có người yêu, khi đó anh cũng đang mơ tưởng về một tình yêu thủy chung, son sắt. Anh đã tìm được cảm hứng cho mình tại cuộc tranh luận về đôi dép trong câu lạc bộ thơ. Và cuối cùng đã sáng tác ra bài thơ này.

Trước đây có nhiều tranh cãi về bài thơ này về phần tác giả của nó là ai. Và các trang báo chính thức của Việt Nam đều khẳng định bài thơ Đôi dép là của Nguyễn Trung Kiên. Bài thơ này đã đạt được giải thưởng “Tiếng thơ sinh viên: 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên Thành phố Hồ Chí Minh” và được phổ biến trên mạng.

Mặc dù đây là một bài thơ hiện đại nhưng nó vẫn đảm bảo việc tuân thủ cách gieo vần truyền thống nghiêm ngặt. Và cảm xúc chủ đạo trong bài thơ chính là sự nhớ nhung, sự cuồng nhiệt khi yêu.. Và đó chính là hạnh phúc. Cụ thể hơn bài thơ này bàn sâu về triết lý thủy chung trong mối quan hệ giữa vợ và chồng.

Bài thơ đầu anh viết tặng cho emLà bài thơ anh kể về đôi dépKhi nỗi nhớ ở trong lòng da diếtNhững vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờCó yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bướcCùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cát bụi, cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người caoCùng chia sẻ sức người đời chà đạpDẫu vinh, nhục không đi cùng người khácSố phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia.

Nếu ngày nào một chiếc dép mất điMọi thay thế đều trở nên khập khiễngGiống nhau lắm nhưng người đi sẽ biếtHai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhauBước hụt hẫng cứ nghiêng về một phíaDẫu bên cạnh đã có người thay thếMà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít bước song hànhChẳng thề nguyện mà không hề giả dốiChẳng hứa hẹn mà không hề phản bộiLối đi nào cũng có mặt cả đôi.

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đờiDẫu mỗi chiếc ở một bên phải – tráiNhư tôi yêu em ở những điều ngược lạiGắn bó đời nhau vì một lối đi chung.

Hai mảnh đời thầm lặng bước song songSẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếcChỉ còn một là không còn gì hếtNếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

Bài thơ Đôi dép được đông đảo bạn đọc yêu thích và nó còn được in và treo ở vị trí trang trọng. Và cũng có người so sánh bài thơ này với những áng thơ văn kiệt xuất như Quê hương của Giang Nam, Màu tím hoa sim của Hữu Loan… Sở dĩ có điều này bởi Nguyễn Trung Kiên đã khéo léo sử dụng hình ảnh giản dị mà thân thương để nói đến sự thủy chung của cuộc sống vợ chồng.

Trước đây chưa từng có ai sử dụng hình ảnh đôi dép để nói đến sự thủy chung trong cuộc sống vợ chồng. Chính điều này làm nên sự đặc biệt cho bài thơ Đôi dép. Đó là một vật quen thuộc, bình thường lại được nhìn ở một khía cạnh khác mới đáng yêu làm sao. Hơn nữa, đôi dép rất phù hợp để chuyển tải tình cảm bởi nó gắn bó bên nhau và không rời dù trong bất cứ trường hợp nào.

Đôi dép là một vật vô tri mà còn gắn bó với nhau đến vậy nên cũng không có lý do gì mà cuộc sống vợ chồng lại không thể thủy chung bên nhau. Gắn bó bên nhau chia sẻ mọi buồn đau hạnh phúc và cũng là sống chết có nhau đó mới là lẽ phải.

Với việc sử dụng điệp từ cùng đã giúp nhấn mạnh sự gắn bó. Trong bài thơ này điệp từ này được lặp lại đến 5 lần và cũng là một cách để thể hiện sự gắn bó của những cặp vợ chồng trong mọi nẻo đường. Dù vất vả lo toan, dù khó khăn hay hạnh phúc vẫn bên nhau không rời.

Và nếu một ngày nào đó một chiếc dép bị hư, đứt và buộc phải thay thì cũng là lúc con người ta bị “lệch pha” trong lòng. Bởi đó sẽ là một khoảng trống không cách nào lấp đầy được, đó cũng chính là lý do con người ta cảm nhận sự khập khiễng và đau lòng, trống trải trong trái tim mình.

Nếu ngày nào một chiếc dép mất điMọi thay thế đều trở nên khập khiễngGiống nhau lắm nhưng người đi sẽ biếtHai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Ở đoạn thơ này tác giả đã sử dụng cụm từ “khập khiễng”, “hụt hẫng”, “chênh vênh”…. Để thể hiện cảm xúc của chính bản thân mình nếu chẳng may một trong hai người phải rời xa người kia trước. Với động từ “nghiêng” ta có thể cảm nhận rõ ràng được điều đó. Đó chính là sự thiếu cân bằng của cơ thể, là tình cảm của một người cứ nghiêng về phía người kia mà không cách nào cân bằng được. Và có thể nói rằng không có ai có thể bù đắp được sự thiếu vắng này cả. Và đó cũng chính là sự gắn kết trong tình cảm vợ chồng.

Ngay cả đôi dép cũng luôn luôn song hành với nhau, luôn gắn bó. Thì cũng không có lý do gì để những cặp vợ chồng đến với nhau bằng tình yêu lại không thể làm như thế. Với mối quan hệ này cần phải có sự chân thành, thủy chung. Và tác giả đã sử dụng cụm từ “yêu tha thiết không phai” cho đến đầu bạc răng long. Đến khi nào không còn hiển diện trên cuộc đời này nữa.

Và “vợ chồng không thể sống thiếu nhau” như một lời “tuyên ngôn”, lời nhắc nhở. Là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Bởi nếu khi vợ chồng mà chỉ còn một thì cũng không là gì cả. Đó cũng chính là chân lý của cuộc sống này. Đó chính là triết lý sâu sắc được gợi lên từ hình tượng đôi dép rất thân quen.