Dàn Ý Về Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Dàn Ý Phân Tích Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải / 2023

Dàn ý phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

1. Mở bài:

Thanh Hải viết bài thơ Mùa xuân nho nhỏ vào tháng 11-1980, là thời điểm đất nước ta đang vượt qua bao gian lao thử thách để đi lên.

Bài thơ là khúc hát ca ngợi sức sống dào dạt của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân dân tộc.

2. Thân bài:

* Khổ 1: Cảm xúc của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên

– Mùa xuân biểu hiện qua hình ảnh giản dị, thân thương mà giàu khả năng gợi tả về một cuộc sống yên ả, thanh bình của quê hương:

Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím hiếc.

– Qua âm thanh trong trẻo, rộn rã, náo nức lòng người:

Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời.

– Thi sĩ say sưa, ngây ngất trước cảnh vật tràn đầy sức sống của mùa xuân.

* Khổ 2: Nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng mùa xuân đất nước

Người cầm súng bảo vệ đất nước: Lộc giắt đầy quanh lưng (vòng lá ngụy trang).

Người ra đồng làm nhiệm vụ sản xuất xây dựng đất nước: Lộc trải dài nương mạ.

Hai hình ảnh đối xứng, bổ sung cho nhau cùng thể hiện khí thế giục giã, khẩn trương: Tất cả như hối hả, tưng bừng, nhộn nhịp: Tất cả như xôn xao.

* Khổ 3: Khái quát lịch sử đáng tự hào của đất. nước

Có một bề dày lịch sử: Đất nước bốn ngàn năm.

Với bao thử thách chồng chất: Vất vả và gian lao.

Nhưng không bao giờ chùn bước: Đất nước như vì sao, Cứ đi lên phía trước.

* Khổ 4, khổ5: Sự cống hiến của mỗi con người cho mùa xuân dân tộc

– Chung sức, chung lòng:

– Đó là sự cống hiến khiêm tốn của mỗi người:

Một mùa xuân nho nhỏ, Lặng lẽ dâng cho đời.

– Cống hiến suốt cả cuộc đời:

Bài thơ là lời tâm tình tha thiết của nhà thơ, bày tỏ chân thành về quan điểm sống để công hiến. Mỗi người hãy cố gắng giữ cho cuộc đời mình mãi mãi là mùa xuân nho nhỏ để góp phần vào mùa xuân rộng lớn của đất nước.

Bài thơ có màu sắc tươi vui, âm thanh rạo rực của mùa xuân đất trời, có sức trẻ phơi phới của mùa xuân lòng người, mùa xuân đất nước. Tất cả hòa quyện với nhau, tạo nên niềm lạc quan, tin tưởng cất lên thành khúc ca rộn rã, ca ngợi quê hương, Tổ quốc trên con đường tiến lên phía trước.

***

Tìm bài này trên Google:

dan y mua xuan nho nho

dan y nghi luân thơ bai mua xuân nho nho

Bình Luận Bài Thơ “Mùa Xuân Nho Nhỏ” / 2023

Mùa Xuân, ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền xứ Huế…

(Thanh Hải)

Vâng, đã có một Mùa Xuân như thế – một Mùa Xuân âm vang tiếng hát từ trong lòng người để rồi lan toả cả đất trời- một Mùa Xuân trên quê hương xứ Huế giàu chất thơ với bao vẻ đẹp quyến rũ làm say đắm lòng người. Mùa Xuân làm đổi mới, khởi sắc thiên nhiên, tạo vật và bỗng dưng tâm hồn con người tràn trề một niềm yêu đời, vui sống mãnh liệt. Nhà thơ Thanh Hải, một người con của Huế đã nắm bắt và truyền vào lòng người những cảm xúc chan chứa yêu thương ấy bằng một bài thơ có nhan đề rất khiêm tốn: Mùa Xuân nho nhỏ. Thế nhưng bài thơ từ lúc ra đời đã cất cao tiếng hát lạc quan từ trái tim nhà thơ hoà vào bản hoà- tấu- cuộc- đời rộng lớn, âm vang suốt chiều dài thời gian từ bấy đến nay. Bài thơ đã thực sự thành bài hát nổi tiếng được mọi người yêu chuộng.

Mở đầu bài thơ là một bức tranh Mùa Xuân tươi đẹp, không gian bao la, bát ngát mở ra cả ba chiều:

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng.

Trên cái nền không gian rộng lớn ấy, nổi bật những hình ảnh, đường nét, màu sắc thật nên thơ và gợi cảm, êm ái, dịu dàng, đáng yêu biết bao. Một màu xanh tươi sáng trải rộng mênh mông làm nền và tôn thêm vẻ đẹp nổi bật của “bông hoa tím biếc”. Một màu “tím biếc” lung linh, lấp lánh giữa “dòng sông xanh” lại càng thơ mộng.Vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên được nhà thơ phác hoạ bằng hai hình ảnh với những đường nét mềm mại, thanh sơ, màu sắc hài hoà đã thể hiện cái “hồn” của Mùa Xuân: một sắc Xuân đầy sức sống và quyến rũ

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc.

“Mọc” là vươn lên, trỗi dậy từ lòng đất. Đặt từ “mọc” ngay từ đầu câu thơ, bài thơ đã gây cho người đọc về sức sống mãnh liệt, bất ngờ đến ngạc nhiên của thiên nhiên, tạo vật. Bức tranh Mùa Xuân không chỉ có hình ảnh, màu sắc mà còn có cả âm thanh. Đó là âm thanh tiếng chim chiền chiện hót ngân vang, thánh thót càng làm cho buổi sớm xuân có không khí náo nức lạ thường. Đứng trước vẻ đẹp đầy sức hấp dẫn và quyến rũ của bức tranh Xuân ấy, tâm hồn nhà thơ làm sao ngăn được những xúc động mãnh liệt. Tâm hồn nhạy cảm của thi nhân và những tác động ngoại cảnh đã khơi dậy bao nguồn cảm xúc. Tình yêu thiên nhiên, lòng yêu đời, yêu cuộc sống trào dâng chan chứa, tràn đầy. Tiếng thơ là tiếng lòng tác giả thốt lên từ trái tim rung động dào dạt:

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời.

Hai câu thơ nhằm bộc lộ cảm xúc cao độ. Có cái gì ngọt ngào, rất Huế trong giọng thơ trìu mến, thân thương qua những từ ngữ chân quê, mộc mạc: “ơi… chi mà..”. Phải thực sự là người sống gắn bó với Huế qua bao tháng năm bằng tình yêu tha thiết, mới hiểu được cái giọng Huế ngọt ngào trong lời thơ Thanh Hải. “Hót chi mà vang trời” cứ ngỡ như là một lời trách nhưng là trách yêu đấy thôi; chan chứa yêu thương. Với một tâm hồn nhạy cảm và một tình yêu mãnh liệt như thế, tiếng chim đã tác động vào trí tưởng tượng phong phú của nhà thơ, tạo nên những ảo giác. Tâm hồn tác giả đang ở trạng thái “tĩnh” chuyển sang trạng thái “say”. Trí tưởng nhà thơ đi từ cõi thực dần vào cõi mộng. Vì thế mà tiếng chim hót, nhà thơ cứ ngỡ như là “từng giọt long lanh rơi” có thể nhìn thấy, có thể đưa tay hứng được:

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng.

Tâm hồn nhà thơ đã bị cuốn hút mãnh liệt bởi tiếng chim. Và cái cử chỉ “Tôi đưa tay tôi hứng” là một biểu hiện cao độ của niềm say mê đó. Có cái gì náo nức, rộn rã, xao xuyến không chỉ thể hiện qua cử chỉ mà còn chứa đựng trong cả lời thơ, giọng thơ. Nhịp thơ dồn dập, âm hưởng ngân vang rất cao như một bản hoà tấu, bắt đầu thong thả, nhỏ nhẹ rồi nhanh dần, vút cao bằng một thanh trắc ở cuối đoạn: “tôi đưa tay tôi hứng”. Tiếng hót của loài chim trong thiên nhiên đã khơi dậy tiếng hát trong lòng tác giả. Dường như, tự trong lòng mình, nhà thơ đã cất cao tiếng hát. Tiếng hát của niềm lạc quan yêu đời, yêu cuộc sống thiết tha. Nhà thơ đã hát cùng thế hệ, hát mãi một niềm khát vọng, một lẽ sống tốt đẹp: khát vọng cống hiến phần nhỏ bé của bản thân mình để làm cho cuộc đời chung ngày một tươi đẹp:

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hoà ca

Một nốt trầm xao xuyến.

Lẽ sống ấy đã trở thành điều tâm niệm và điều tâm niệm ấy được láy đi láy lại như một điệp khúc trong bản hoà tấu ngợi ca Quê hương, Mùa Xuân và Cuộc sống.

Cảm Nhận Ý Nghĩa Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải / 2023

Cảm nhận ý nghĩa bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

Thanh Hải là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học Cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” là món quà cuối cùng mà Thanh Hải dâng tặng cho đời trước lúc về cõi vĩnh hằng. Chính vì vậy nó bâng khuâng, tha thiết và sâu lắng hơn tất cả để cuối cùng thể hiện một Thanh Hải yêu người, yêu cuộc sống, yêu quê hương đất nước và còn là một Thanh Hải sống cho thơ và sống cho đời.

1. Hình ảnh của một mùa xuân thiên nhiên rất Huế, một mùa xuân tràn đầy sức sống đã được tác giả mở đầu cho bài thơ:

Một nét đặc trưng nơi xứ Huế là hình ảnh màu tím. Một màu tím thật nhẹ như những tà áo dài của những cô gái Huế nổi bật trên nền dòng sông xanh biếc. Giọng hót vui tươi, vang vọng của tiếng chim càng làm cho không gian trở nên cao rộng đến mênh mông. Một từ “Ơi” đặt ở đầu câu, một từ “chi” đứng sau động từ “hát” đã đưa cách nói ngọt ngào, thân thương của Huế vào nhạc điệu của thơ.

Từ “giọt” được hiểu theo rất nhiều nghĩa: có thể là “giọt nắng bên thềm”, giọt mưa xuân, giọt sương sớm hay cả tiếng hót của những chú chim chiền chiện ngưng đọng thành từng giọt âm thanh…. Nhưng đối với khung sắc trời xuân thì giọt xuân càng làm tăng thêm vẻ đẹp và sự quyến rũ của nó.

Từ “hứng” diễn tả sự nâng niu, trân trọng của nhà thơ đối với vẻ đẹp của trời, của sông, của chim muông hoa lá. Đồng thời sự chuyển đổi cảm giác: Thị giác – thính giac- xúc giác lại thể hiện cảm xúc say sưa ngây ngất của Thanh Hải trước vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên đất trời và niềm yêu mến thiết tha cuộc sống của nhà thơ.

2. Vẻ đẹp và sức sống của mùa xuân của lòng người và mùa xuân đất nước:

Từ mùa xuân của thiên nhiên đất trời, tác giả đã chuyển cảm nhận về mùa xuân của cuộc sống, nhân dân và đất nước. Với hình ảnh “người cầm súng” và “người ra đồng”, biểu tượng của hai nhiệm vụ: chiến đấu bảo vệ tổ quốc và lao động tăng gia để xây dựng đất nước với những câu thơ giàu hình ảnh và mang tính gợi cảm.

Hình ảnh mùa xuân của đất trời đọng lại trong lộc non đã theo người cầm súng và người ra đồng, hay chính họ đã đem mùa xuân đến cho mọi miền của tổ quốc thân yêu. Mùa xuân của đất nước với 2 lực lượng là bảo vệ và xây dựng tổ quốc. Mùa xuân như theo chân người đến khắp mọi nơi với nhịp điệu hối hả, tưng bừng.

Tác giả đã sử dụng biện pháp điệp từ, điệp ngữ như nhấn mạnh và kết thúc một khổ thơ bằng dấu ba chấm. Phải chăng dấu ba chấm như còn muốn thể hiện rằng: đất nước sẽ còn đi lên, sẽ phát triển, sẽ đến với một tầm cao mới mà không có sự dừng chân ngơi nghỉ.

Sức sống của “mùa xuân đất nước” còn được cảm nhận qua nhịp điệu hối hả, những âm thanh xôn xao của đất nước bốn ngàn năm, trải qua biết bao vất vả và gian lao để vươn lên phía trước và mãi khi mùa xuân về lại được tiếp thêm sức sống để bừng dậy, được hình dung qua hình ảnh so sánh rất đẹp:

Đó chính là lòng tự hào, lạc quan, tin yêu của Thanh Hải đối với đất nước, dân tộc. Những giọng thơ ấy rất giàu sức suy tưởng và làm say đắm lòng người.

3. Ước nguyện dâng hiến của nhà thơ và khát vọng gắn kết với cuộc đời:

Từ cảm xúc của thiên nhiên, đất nước, mạch thơ đã chuyển một cách tự nhiên sang bày tỏ suy ngẫm và tâm niệm của nhà thơ trước mùa xuân của đất nước. Mùa xuân của thiên nhiên, đất nước thường gợi lên ở mỗi con người niềm khát khao và hi vọng; với Thanh Hải cũng thế, đây chính là thời điểm mà ông nhìn lại cuộc đời và bộc bạch tâm niệm thiết tha của một nhà cách mạng, một nhà thơ đã gắn bó trọn đời với đất nước, quê hương với một khát vọng cân thành và tha thiết.

Lời thơ như ngân lên thành lời ca. Khát vọng của ông là được làm con chim hót để dâng tiếng hót, một cành hoa để tòa hương và một nốt nhạc “trầm xao xuyến”…tạo nên “một mùa xuân nho nhỏ” hoà nhập vào “mùa xuân lớn” của đất nước. Nghĩa là dâng hiến tất cả những gì tốt đẹp nhất, dù nhỏ bé của mình cho cuộc đời chung cho đất nước. Điệp ngữ: “ta làm – ta nhập” thể hiện một nguyện ước vô cùng tha thiết, nồng cháy

Nếu như đoạn đầu Thanh Hải xưng “tôi” thì đến đoạn này ông chuyển xưng “ta”. Vì sao có sự thay đổi như vậy? Ta ở đây là nhà thơ và cũng chính là tất cả mọi người và khát vọng của ông cũng là khát vọng chung nên dễ dàng nhận được sự đồng cảm, chia sẻ.

Cụm từ “lặng lẽ dâng ” thể hiện sự khiêm tốn, giản dị không hề khoa trương ồn ào bởi xuất phát từ tiếng lòng thiết tha, nhỏ nhẹ, chân thành của tác giả nên lời thơ dễ dàng được mọi người tiếp nhận.

“Dù là…. Tóc bạc” là trọn vẹn cuộc đời, là mãi mãi mai sau, Đã gọi là cống hiến cho đời thì dù ở tuổi nào đi chăng nữa cũng phải luôn biết cố gắng hết tâm trí để phục vụ và hiến dâng cho quê hương, đất nước mến yêu của chính mình. Già – cống hiến tuổi già, trẻ – cống hiến sức trẻ để không bao giờ thất vọng trước chính bản thân mình.

Thật cảm động và kính phục biết bao khi đọc những vần thơ như lời tổng kết của cuộc đời. “Dù là tuổi hai mươi” khi mới tham gia kháng chiến cho đến khi tóc bạc là thời điểm hiện thời vẫn lặng lẽ dâng hiến cho đời và bài thơ này là một trong những bài thơ cuối cùng. “Một mùa xuân nho nhỏ” cuối cùng của Thanh Hải dâng tặng cho đời trước lúc ông bước vào thế giới cực lạc, chuẩn bị ra đi mãi mãi.

4. Tình yêu quê hương xứ Huế thiết tha:

Kết thúc bài thơ bằng một âm điệu xứ Huế: điệu Nam ai, Nam Bình mênh mang tha thiết, là lời ngợi ca đất nước, biểu hiện niềm tin yêu và gắn bó sâu nặng của tác giả với quê hương, đất nước, một câu chân tình thắm thiết.

Những lời tâm sự cuối cùng của người sắp mất luôn là những lời thực sự, luôn chứa chan tình cảm, ước nguyện sâu lắng nhất… và bài thơ này cũng chính là những điều đúc kết cả cuộc đời của ông. Ông đã giải bày, tâm tình những điều sâu kín nhất trong lòng, và chính lúc đó Thanh Hải đã thả hồn vào thơ, cùng chung một nhịp đập với thơ để ông và thơ luôn được cùng nhau, hiểu nhau và giải bày cho nhau.

Bài thơ đã sử dụng thể thơ năm chữ, mang âm hưởng dân ca nhẹ nhàng tha thiết, giàu hình ảnh, nhạc điệu, cất trúc thơ chặt chẽ, giọng điệu đã thể hiện đúng tâm trạng, cảm xúc của tác giả. Nét đặc sắc của bài thơ là ở chỗ nó đề cập đến một vấn đề lớn và quan trọng “nhân sinh”, vấn đề ý nghĩa cuộc sống của mỗi cá nhân được Thanh Hải thể hiện một cách chân thành, thiết tha, bằng giọng văn nhỏ nhẹ như một lời tâm sự, gửi gắm của mình với cuộc đời. Nhà thơ ước nguyện làm một “mùa xuân” nghĩa là sống đẹp, sống với tất cả sức sống tươi trẻ của mình nhưng rất khiêm nhường; là “một mùa xuân nho nhỏ” góp vào “mùa xuân lớn” của đất nước của cuộc đời chung và bài thơ cũng có ý nghĩa hơn khi Thanh Hải nói về “mùa xuân nho nhỏ” nhưng nói được tình cảm lớn, những xúc động của chính tác giả và của cả chúng ta.

Giới Thiệu Về Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải / 2023

Thanh Hải là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học Cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu. “Mùa xuân nho nhỏ” là một trong những tác phẩm xuất sắc của ông trong suốt sự nghiệp cầm bút của mình.

Bài thơ ra đời vào tháng 11 năm 1980. Lúc này, đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới với muôn vàn khó khăn, thử thách. Đây cũng là lúc Thanh Hải đang lâm bệnh nặng phải điều trị tại bệnh viện trung ương thành phố Huế và đây cũng là những tháng ngày cuối cùng của tác giả.

2. Đặc sắc nội dung, nghệ thuật

Bài thơ có bố cục bốn phần. Bài thơ đi từ cảm xúc của nhà thơ trước mùa xuân thiên nhiên, đất trời đến cảm xúc của nhà thơ về mùa xuân đất nước. Từ những vẻ đẹp đó bài thơ thể hiện lời ước nguyện chân thành, tha thiết của nhà thơ đến lời ngợi ca quê hương, đất nước qua điệu dân ca xứ Huế. Có thể thấy, xuyên suốt cả bài thơ là hình ảnh mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất nước và cũng là “mùa xuân nho nhỏ” trong lòng mỗi người.

Có thể thấy, bài thơ được khơi nguồn, nảy nở từ sức sống, vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên, rộng hơn là mùa xuân đất nước, mùa xuân cách mạng. Khi cảm xúc lắng dần vào suy tư câu chữ sẽ toát lên ước nguyện hóa thân vào bản hòa ca vĩ đại của cuộc đời bằng một nốt trầm xao xuyến của riêng mình, góp vào mùa xuân chung lớn lao “một mùa xuân nho nhỏ”. Khép lại bài thơ bằng những cảm xúc thiết tha, tự hào về quê hương đất nước qua điệu dân ca xứ Huế Thanh Hải vừa thể hiện được giá trị truyền thống của quê hương vừa cho thấy tình yêu, sự trân trọng của ông dành cho đất nước mình.

Bài thơ là sự hài hòa giữa hình ảnh tự nhiên, giản dị với hình ảnh giàu ý nghĩa biểu trưng. Ngôn ngữ thơ trong sáng, giàu hình ảnh, giàu cảm xúc với các ẩn dụ, điệp ngữ. Cấu tứ bài thơ chặt chẽ, dựa trên sự phát triển của hình ảnh mùa xuân. Tất cả điều đó đã làm nên một bài thơ năm chữ nhẹ nhàng về những rung cảm trước mùa xuân thiên nhiên, đất nước và khát vọng cống hiến cho đất nước, cho cuộc đời.

Người ta nói, tác phẩm văn học thành công là tác phẩm chưa đựng thông điệp của tác giả, là nơi tác giả gửi gắm tâm tư, tình cảm của mình. Và khi tìm hiểu, phân tích “Mùa xuân nho nhỏ” người đọc sẽ thấy được những tư tưởng, tình cảm mà Thanh Hải gửi gắm trong tác phẩm của mình.