Câu Thơ Hay Về Hội An / 2023 / Top 12 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Top 9 Bài Thơ Hay Về Hội An / 2023

Bài thơ: Hội An chiều không em – Tôn Công Thành

HỘI AN CHIỀU KHÔNG EM

Tác giả: Tôn Công Thành

Thể thơ: Song thất lục bát

Khu phố cổ chiều nay hoang vắng

Sông Thu Bồn lẳng lặng êm trôi

Đâu rồi hình bóng em tôi

Chiều mưa kỷ niệm, phai phôi nhạt nhòa.

Anh trở lại vườn hoa góc phố

Nhặt hương thầm, tìm chỗ yêu xưa

Lệ nhòa trong buổi tiễn đưa

Anh rời phố hội, chiều mưa hôm nào.

Trên đỉnh dốc lao xao mưa phớt

Cầu Cẩm An rơi rớt tiếng cười

Nghịch đùa nét ngọc xinh tươi

Đèo vai anh cõng, đưa người sang sông!

Con sáo sậu sổ lồng sang bến

Quên người xưa, lời hẹn câu thề

Chùa Cầu trầm mặc ủ ê

In hình đáy mộ, nẻo về hư không!

Góc phố cổ nghiêng lòng con nước

Chiều không em anh bước độc hành

Tìm em đâu, giấc mộng lành

Soi chung bóng nước sông xanh Thu Bồn!

Bài thơ: Hội An mùa không em – Nguyễn Lan Hương

Hội An mùa không em

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Có nỗi nhớ giục em về Cửa Đại

Gặp mênh mang mặt nước sông Hoài

Có câu hát gọi em về phố Hội

Đêm đèn lồng mời gọi bóng hình ai.

Vòm cửa nhỏ khép hờ bên hiên vắng

Tiếng rao hàng rộn rã phía chợ đêm

Bà lão bán hàng rong cười móm mém

Tiếng nước ngoài nghe cụ nói thật êm.

Cầu Nhật bản im lim soi bóng nước

Khách thập phương bước mòn ván Chùa Cầu

Anh có đợi bên kia đường La Hối

Bóng chiều tàn ngơ ngẩn bước về đâu?

……………..

Nghe đài báo nước về dâng phố Hội

Hàng bằng lăng bỗng xơ xác tiêu điều

Con sông Hoài oằn mình trong nước xiết

Ánh đèn lồng tắt vụt mấy mùa yêu.

……………

Có nỗi nhớ gọi em về phố Hội

Gửi cho anh một chút nắng quê nhà

Cho ấm lại bát mì thơm xứ Quảng

Thắp lại ngọn đèn lồng khi mùa bão đi qua…

6-11-2017

bài thơ: Tình em xứ Quảng – Lê Hương

TÌNH EM XỨ QUẢNG

Tác giả: Lê Hương

Em đến quê anh xứ biển Hội an

Đất miền trung mưa dầm và nắng chan mặt đất

Nơi xóm chài quanh năm tất bật

Giàu mỗi nụ cười luôn chân thật trên môi

Mới gặp mà thương như đã lâu rồi

Đôi tay trần xạm đen màu của nắng

” Thuyền ra khơi xa, tìm luồng cá lặn “

Con cá tình người chát mặn mồ hôi

Em đến từ vùng đất xa xôi

Đâu phải lần đầu em xốn xang với biển

Nhưng đất quê anh thật là đáng mến

Thương cái thật thà, chất phác lạ như quen

Em chỉ cười không hiểu mấy giọng Quảng nơm ( Quảng nam )

Nhưng đoán được cái ngọt ngào của tình anh trong đó

Hương biển xôn xao trong chiều nắng đổ

Lời thì thầm trong gió, nhớ Hội An…

Bài thơ: Một thoáng Hội An _ Phan Huy Hùng

MỘT THOÁNG HỘI AN

Tác giả: Phan Huy Hùng

Phố đo được bằng bước chân

Nhà đếm được từng ngôi một

Sao đi mấy ngày không hết

Mắt ta ai vẽ thêm đường?

Lối này ngõ phố rêu phong

Nhà cổ cột lim nhẵn bóng

Lối kia hoa văn Hội Quán

Đến rồi đâu dễ dời đi.

Chùa Cầu thương cảng ngoài kia

Nơi người xưa từng hội nhập

Vươn xa mà đâu có mất

Những gì muôn thuở trời Nam?

Xuôi làng nghề cổ Hội An

Tinh hoa bao đời truyền lại

Đâu bàn tay vàng thuở ấy

Dựng cung đình Huế huy hoàng?

Dừng chân bên dãy quán hàng

Cao lâu đượm mùi Trà Quế

Điện Bàn ngọt thơm đường mía

Mát lòng du khách đường xa.

Mấy ngày cưỡi ngựa xem hoa

Dùng dằng nửa đi nửa ở

Ngoái trông dòng xanh Hoài Phố

Buồn như giã biệt người thương…

Bài thơ: Về Hội An – Phạm Hồng Giang

VỀ HỘI AN

Tác giả: Phạm hồng Giang

Anh chưa từng đặt chân đến Hội An

Chiều nắng rạn nghe điệu hò xứ Quảng

Sông Thu Bồn mây mù giăng lãng đãng

Nhớ con đò buổi sáng ấy sang sông.

Biển An Bàng cát còn trắng hay không

Đêm vào hội đỏ đèn lồng phố cổ

Tường rêu phong tháng năm dài loang lổ

Chuông chùa Cầu vừa đổ một hồi xa.

Anh hãy về kẻo tháng bẩy sắp qua

Nắng miền trung nhạt nhoà miền gió cát

Biển Cửa Đại chưa bao giờ hết khát

Cái gió Lào bỏng rát gót chân ai.

Bánh mì Phượng du khách xếp hàng dài

Hai mươi phút chờ hoài chưa đến lốt

Đường La Hối anh ơi đừng dại dột

Lạc chân qua chờ em đốt lồng đèn.

Anh hãy về phố Hội với bon chen

Chiều xứ Quảng….

Nắng mưa chèn….

Nhung nhớ!

06/07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Vọng – Lê Viết Hòa

Vọng

Tác giả: Lê Viết Hòa

Tháp Chàm, Tháp Chàm thành quách cũ

Dây giăng mối dợ hận Đồ Bàn

Bao hồn vất vưởng trên đất rũ

Vọng cõi xa vời tiếng cuốc kêu

Hội An,

Hội An màu rêu phủ

Ruộng hạn đồng khô xót một thời

Phố xưa trơ trọi ngàn năm khóc

Còn lại Tháp Chàm đứng chơi vơi…

Bài thơ: Nỗi niềm Hội An – Bùi Thế Uyên

NỖI NIỀM HỘI AN

Thơ: Bùi Thế Uyên

Nick fecabook: Tony Bui

Khoảnh khắc bên nhau em nhớ chăng

Cầm tay nguyện ước kết kim bằng

Hội An* ngày đó hoa đầy ngõ

Kỷ niệm An Bàng ngắm biển sao.

Nụ hôn ngọt thắm buổi duyên trao

Chiều trên phố cổ nhớ ngày nào

Sánh bước cùng em thăm hội quán*

Ghé lại Tân Kỳ dạ nao nao.

Lặng lẽ Chùa Cầu thầm ước ao

Mộng được bên em gió động dào

Văn Lầu lạnh lẽo sầu cô quạnh

Mọng ngày hội ngộ thỏa khát khao.

Warszawa 06/07/2018

Bài thơ: Tản mạn lịch sử Hội An – Hoàng Minh Tuấn

TẢN MẠN LỊCH SỬ HỘI AN

Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Hội An thương cảng một thời

Con đường tơ lụa rạng ngời Chăm Pa (1)

Thương thuyền Ả rập, Ba Tư

Đi về nơi ấy, tên là Phố Lâm (2)

Từ Trung quốc đến Trung đông

Con đường gốm sứ viếng thăm nơi này.

Kinh doanh phồn thịnh lâu nay

Từ Âu sang Á qua đây chào hàng

Bồ, Pháp, Nhật đến Hà Lan

Ba trăm năm một Hội An thương trường. (3)

Kinh doanh cũng lắm bất thường

Hội An bỏ cảng thông thương ra ngoài (4)

Nét nguyên cổ kính trang đài

Hội An Di Sản người người viếng thăm (5)

…………….

Khi đất nước có ngoại xâm

Hội An dân chúng đồng lòng đấu tranh

Đoàn kết quyết chí bền gan

Anh Hùng lực lượng vũ trang nhận về. (6)

Trong lao động rất say mê

Anh hùng lao động thời kỳ kinh doanh (7)

Đôi điều tản mạn loanh quanh

Hội An như thể bức tranh muôn màu!

Hà nội, 5/7/2018.

(1) Thời ấy Hội An thuộc Chăm pa thế kỷ 9-10;

(2) Phố Lâm còn gọi Lâm ấp Phố;

(3) Hội An là cảng thị sầm uất từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19;

(4) Đà nẵng thay thế Hội an là thương cảng nên Hội An không bị tác động đô thị hoá nên giữ được nét cổ kính như ngày nay;

(5) Hội An được công nhận là di sản văn hoá thế giới vào ngày 4/12/1999;

(6) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998;

(7) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2000;

Bài thơ: Phố cổ về đêm – Thanh Trang

PHỐ CỔ VỀ ĐÊM

Tác giả: Thanh Trang

Phố lên đèn đánh thức cả trời đêm

Thướt tha quá ngọt mềm như làn gió

Cây đưa đẩy bên đèn lồng trước ngõ

Hội An cười như có bóng người thương.

Tiếng rao đêm như giọng hát mật đường

Hàng ăn nhỏ tỏa mùi hương thật nhẹ

Như mời gọi, như vẫy chào anh ghé,

Ghé tìm em cô bé mộng của trời.

Hội An giờ bình yên lắm em ơi

Khuya con phố gói lời anh gửi đến

Bước thật nhẹ ta mình cùng hò hẹn

Ngắm phố khuya tim anh bén chút tình.

Đẹp lắm thay cô nàng nhỏ xinh xinh

Thướt tha quá để cho mình đắm mãi

Say giọng hát, say mùi hương mềm mại

Phố cổ, em duyên dáng tự buổi nào.

06/07/2018. Thanh Trang

Hội An luôn là một địa điểm khiến du khách muốn quay trở lại. Và mỗi lần đi và đến đó luôn để lại trong lòng du khách những kỉ niệm khó phai. Hi vọng đọc những bài thơ hay về Hội An sẽ khiến cho độc giả thêm yêu mảnh đất này.

1001 Bài Thơ Về Hội Lim – Chùm Thơ Hay Đi Cùng Năm Tháng / 2023

Nội Dung

Hội Lim chính là một lễ hội lớn của tỉnh Băc Ninh và nó được tổ chức vào ngày 13 tháng giêng hằng năm ở trên địa bàn huyện Tiên Du tỉnh Bắc Ninh. Và đây được xem là nét kết tinh độc đáo của văn hóa Kinh Bắc. Đây cũng chính là một nét sinh hoạt văn hóa nghệ thuật đặc sắc của người dân xứ Bắc và dân ca Quan họ. Nó cũng tiêu biểu cho loại hình dân ca trữ tình Bắc Bộ. Vào ngày lễ có nhiều nội dung đặc sắc và thú vị hấp dẫn với những trang phục và điệu hát đặc trưng của vùng Kinh Bắc.

Ngày nay, Hội Lim đã ngày càng nổ tiếng hơn và được người dân khắp vùng ca ngợi và truyền tung nhau:

Ba năm hai cái hội chùa,Nào ai có lỡ bỏ bùa cho ai.Già già, trẻ trẻ, gái trai,Đua nhau ăn mặc, hán hài đi xem.Hội Lim ai thấy chẳng thèm,Tổ tôm, bài điếm, giò nem thiếu gì.Đồn sắp có dệt cửi thi,Cao lâu trăm thức thiếu gì thức ngon.

Với những giá trị văn hóa của mình, Hội Lim thu hút rất nhiều du khách thập phương. Và cũng từ đó nảy nở lên các mối quan hệ làm con người ta có phần xao xuyến. Đó cũng chính là lý do các bài thơ về Hội Lim chất chứa trong đó nỗi niềm của những cặp tình nhân.

Em là con gái Bắc NinhMảnh mai thanh thoát đoan trinh ưa nhìnĐảm đang duyên dáng cười hiềnDung nhan sắc nước ngả nghiêng một vùng

Mắt huyền e ấp thẹn thùngBao chàng say đắm phập phồng con timNgày xuân em trẩy hội limThầy mẹ em bảo khéo tìm lang quân

Em rằng con vẫn còn xuânHọc hành thỏa thích chửa cần se duyênVí chăng mang phận chim quyênTung tăng bay nhẩy khắp miền hát ca

Tứ thân mớ bẩy mớ baGieo câu quan họ như là ru êmKhéo tay bện miếng trầu têmĐàn hình cánh phượng để mềm mắt nai

Sông cầu nước chảy lơ thơĐôi bờ trong đục anh thời ở đâuThương em hãy nhớ qua cầuSang vùng Kinh Bắc hát câu tương phùng.

Anh đợi em về hát lý giao duyênLàn quan họ em ca mượt đến lạMùa hội Lim chờ mong nao nao dạĐược cùng em ta hát khúc chung tình.

Giờ đôi mình cùng tương tư chim sáoCâu dân ca giờ ai đã gửi traoGiờ bên sông chim sáo đã sổ lồngEm theo chồng lòng anh có buồn không?

Mùa trẩy hội vắng bóng người năm ấyTóc đuôi gà một thuở anh đắm sayThương yếm đào em trao lời quan họRằng người ơi người ở mãi đừng về!

Giờ trên sông đò nào sang bến DụcĐường đi qua Đồng Vọng ai đứng trôngNón quai thao em nghiêng nghiêng chờ đợiNắng thẹn thùng buông vạt áo em ra.

Giờ trúc xinh không còn đứng một mìnhLý tang tình qua lới đó lặng thinhMùa hội Lim anh đợi chờ em mãiChùa Hương ơi! Gửi lại lý chờ mong….

Hội Lim ơi, một lần anh đến Chiếc nón ba tầm em giấu nụ cười duyên Hai đứa bên nhau ngồi tựa mạn thuyền Anh vô cớ chạm vạt áo em, em để yên không nóiĐể mắt ai cứ nhìn ai bối rối Cơn gió vô tình gieo câu hát mênh mang Em tựa vai anh, con sóng vỗ mơ màng Tim cứ đập, lời yêu đâu dám nói Người thương ơi, người thương nhìn thật tội! Ngơ ngẩn, thẫn thờ trong câu hát đầy vơiRượu làng Vân quê em, anh đã uống rồi! Men rượu ủ tình thơ, anh trao em lời hẹn ước Cho ai đấy say mềm say luôn câu hát Cho anh mãi tìm về Hội Lim đấy, em ơi!

Xuân về hẹn ước Hội LimBao nhiêu lán đợi biết tìm lán naoVẫn duyên màu nón quai thaoVẫn xanh trầu thắm người trao cơi đầy

Thắt lưng dải yếm còn đâyChỉ người ước hẹn cầm tay…chưa cầmTrống dồn mõ thúc vang ngânChân đưa xoay nhịp tay nâng…hẹn thề

Bổng trầm bến đợi thuyền mêBâng lâng chín khúc lối về trao duyênTa về người có lên thuyềnCho vơi bến cũ cho liền bến xa

Người ta về với người taĐừng buông lời ở, đừng qua câu mờiCho lòng ấm nỗi…Người ơi…Duyên xe dải yếm chơi vơi bến tình

Trầu têm mời giữa sân đìnhMà khơi bến đậu nỗi mình đa mangXuân này thuyền chớ quay ngangCho dòng đứt mối tình tang ta về

Hội Lim lạc giữa cơn mêTìm người xuân trước ước thề xuân sau

Em mang tên một dòng sôngTâm hồn Kinh Bắc tấm lòng Hội LimCho ai mê mải đi tìmMiếng trầu cánh phượng người têm chào mời

Hội Lim theo bước chân ngườiXa quê gieo những mầm chồi tươi xanhHóa thân liền chị liền anhHồn quê giữa chốn thị thành trời Âu

Không giao duyên chẳng cau trầuEm hoài niệm để cùng nhau nhớ nhàTâm tình những đứa con xaRa giêng Lễ Hội quê ta vào mùa …

Ngỡ mạn thuyền sóng nước khuaMớ ba mớ bảy trêu đùa áo theNíu câu : ” Người ở đừng về …”Nước sông soi bóng hẹn thề lứa đôi

Tha hương nhớ đến bồi hồiCon sông quê sóng lở bồi đục trongThơ như mạch nối nỗi lòngCho sông Thương chảy xuôi dòng xứ xa …

Anh trở lại Hội Lim để tìm em và tìm nghe câu hát Nhưng cuối hội rồi… sao chẳng thấy em đâu?Câu hát xưa Em hát anh nghe, bên khúc sông Cầu Rằng người ở đừng về Kẻo nước mắt em ướt đầm vai áo. Đến hẹn – Hội Lim. Anh đã về đây Mắt dõi trông Tìm em, mà sao chẳng thấy Giữa hôm rằm trăng cứ khuyết trong anh. Câu hát ai buông thẩm thấu, giăng mành Anh ngơ ngác giữa hội Lim Ngược xuôiTìm em qua câu hát Giận và thươngAnh trèo lên Quán Dốc Bên gốc đa này không thấy dáng em đâu ? Dòng sông ơi, Nước mãi chảy qua cầu Con đò nhỏ… Một mình anh đứng đó Muốn qua sông, nhưng trời chiều lộng gió Tiếng gọi vỡ òa Trong nước mắt – Đò ơi!

Xuân đưa em đến hội LimXốn xang lời hẹn đi tìm người xưaTóc dài rối những sợi mưa.Hát câu giã bạn mà chưa muốn về

Dùng dằng trên bến sông quêVẳng câu quan họ cho mê mẩn lòngĐê cong ôm khúc sông congMớ ba mớ bẩy xanh hồng áo em

Tìm người xưa giữa hội LimMạn thuyền em tựa, trầu têm em mờiĐừng về người ở người ơi!Chơi cho tan hội, cạn lời dân ca

Bõ năm bõ tháng cách xaThương nhau không lỡ đi qua miền trầuRồi mai em có về đâu.Nhớ câu quan họ sông Cầu – hội Lim.

Lần theo câu hát, tôi tìmQuê hương Quan họ làng Lim thuở nào.Nghiêng nghiêng vành nón quai thaoVáy dài thắt dải lụa đào đung đưa…

Đắm mình về với xa xưaNghe câu quan họ nhặt thưa ngọt ngàoHoa tiên, cánh phượng, câu chàoBài thơ ai tặng, miếng trầu ai têm…

Mai rồi đến hẹn lại lênCó còn gặp lại nét duyên lên chùa?

Đêm trước về với hội LimEm được ngắm nhìn người hátQua cầu Quan họ đêm trăngMắt người năm xưa còn khát.

Ai bảo người đi xuống bếnCho nghiêng vành nón quai thaoAi bảo người nhớ yếm đàoCho gió dùng dằng tựa cửa.

Người đi, người còn lần lữaNgắm trộm mắt liếc dao cauNắng chiều như còn nhen lửaĐâu dễ phôi phai mùa đầu.

Xuân này em còn đi hộiQuán xưa nghỉ trọ ven đường?Nghiêng lòng chòng chành câu hátThuyền ai nhớ sóng sông Tương…

Mùa xuân này anh không về với hộiĐể triền đê lẻ bóng nón ba tầm,Để áo tứ thân vương những mong thầm,Để câu hát rơi, bay vào miền nhớ.

Từ độ anh đi đã biết mình mắc nợ-Nợ cánh đồng làng tay em cấy mùa quaNợ đồi Lim một khúc dân caNợ cánh đu xuân một lần cùng em nhún.

Bàn chân anh qua phố phường khắp chốnLòng vẫn bồn chồn khi nghĩ đến hội quê,Gửi lời thơ anh muốn hẹn ngày vềCâu quan họ chúng mình chung nhịp hát.

Cô gái hội Lim của lòng anh đẹp nhấtCó một trời xuân sau vành nón quê mùa,Sương sớm tháng giêng dẫu tỏ dẫu mờTheo tiếng hát anh tìm em trong hội…

Câu dân ca cả đời là bến đợiMỗi xuân về đến hẹn lại lênĐể anh sang với hội LimNghe lời quan họ êm đềm tình em

Tôi trót biết đời riêng em trắc trở,Nên hội này em hát chẳng vô tư!

Nón thúng quai thao em thẹn thùng che má,Hát đắm say cho đứt ruột gan người.Hát như thể cuộc đời toàn nhàn hạ,Chỉ để yêu, để nhớ, để thương thôi…

Xin gió lạnh đừng lật nghiêng vành nón,Kẻo tôi nhìn thấy nước mắt em rơi…

Người ơi… thuyền đã buông trôiHội Lim giã bạn. Hẹn người năm sau.Sông Tương sóng nhớ về đâuCòn thêm se sắt chiều nhàu niềm mong.

Song đào cửa khép gió đông Còn ai tựa ánh trăng trong nhớ ngườiQuan họ thổn thức nghẹn lờiMây xa trôi phía cuối trời tương tư.

Trách lòng lại nói giá nhưTại khăn tại yếm tại từ hội LimTại trầu cau bởi ai têmMắc vào lúng liếng chẳng quên được người.

Hội tan. Lòng thấy rối bời Mong mùa Xuân giữ nguyên lời ai traoĐể e ấp nón quai thaoMắt đong đưa nhớ cồn cào. Người ơi…

Tôi về đây với Hội LimNghe câu xe chỉ luồn kim thuở nàoAi người đội nón quai thaoNgực che thêm dải yếm đào làm duyênỞ đây trên bến dưới thuyềnHoa thơm bướm lượn đến nghiêng mái chèo

Người ơi để lá ngừng reoBướm bay lên núi xuống đèo vẩn vơNgười ơi em vẫn đợi chờSông sâu đã nhện nhả tơ bắc cầu

Lạc nhau tự điệu dân caPhải tìm đến hội, để mà tìm nhau…Người đông thấy những chỏm đầuNào nhìn ra cánh áo nâu mà tìm?

Hội Lim mở giữa đồi LimNgười nay cứ thích đi tìm người xưa!Có gì đâu mấy hạt mưaÁo em đã ướt sao chưa gặp người?

Liền anh, liền chị liền đôiChẳng còn ai lẻ, cho tôi đi cùng?Có bao nhiêu chúm môi hồngMà không có nụ hôn nồng cho tôi.

Ô hay! hội đã tan rồiCòn đâu giã bạn trên đồi chưa nghe…

Những Câu Thơ Hay Về Trà / 2023

1. Bán dạ tam bôi tửu, Bình minh số trản trà. Nhất nhật cứ như thử. Lương y bất đáo gia(Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác)

2. Uống trà trong nắng sớm Vườn tâm đầy hương hoa(Viên Ngộ)

3. Hàn dạ khách lai trà đương tửu Trực lô thang phí hỏa sơ hồngGiải nghĩa (Đêm lạnh khách thăm trà thay rượu Bếp lò đun nước lửa đang hồng)(Đỗ Lỗi)

4. Tiễn chân ai bước đường xa Miệng cười đưa một bình trà tặng nhau (Viên Chiếu)

5.Khi trà chuyên năm ba chén Khi Kiều lẩy một đôi câu(Nguyễn Khuyến)

6. Khi hương sớm lúc trà trưa Bàn lan điểm nước đường tơ họa đàm (Nguyễn Du)

7. Sương mai lịm khói trà Gió lạnh vuốt tờ hoa Nhè nhẹ tay nâng bút Nghe lòng rộn âm ba (Tuệ Sỹ)

8. Làng xưa như mộng trong ngần Can qua chưa dứt, yên phần mừng thay Bao giờ lều cỏ núi mây Pha trà nước suối, gối say đá mềm (Nguyễn Trãi)

9. Nhẹ nâng một chén trà Thiền Bình tâm nhìn khói ưu phiền thoảng bay Cuộc đời một giấc mộng say Trăm năm nhìn lại… Mới hay… Vô thường!(Thiện Hùng)

10. Nhấp ngụm trà thơm khà một tiếng Trăng vàng rớt xuống đáy ly nghiêng (Đặng Phương Mai) 11. Hương trà chưa cạn chén hàn ôn Thuyền đã buông theo tiếng sóng dồn Ngắm vợi mây thu ùn mặt biển Gác chuông thành cổ đọng hoàng hôn(Quách Tấn)

12. Thèm bấy lâu nay một ngụm trà Ngóng người tri kỷ tận nơi xa Hương trà xứ ấy lòng còn lắng Dẫu có bao xuân vị chẳng nhòa (Đăng Học)

13. Nhặt chút hương tĩnh lặng Hãm chung trà vô vi Cùng cảo thơm thi bút Mời bằng hữu cố tri(Mai Quang)

14. Để uống trà thơm bên gốc bách Rửa chén hàng ngày trong suối tiên. (Thái Bá Tân)

15. Mỗi sớm pha ấm trà Niềm vui đến chật nhà Hương bốn mùa gói lại Gửi tặng người đường xa. (Phạm Thuận Thành)

16. Thơm, thơm, thơm tự bàn tay Hương nào của đất, của cây, của người Chắt trong gió, nắng, mưa trời Đi qua lửa đỏ một đời đến nhau(Nguyễn Bá Thắng)

17. Ví không sánh chát từ xanh tóc Đâu dễ dư hương đến bạc đầu Trăm tuổi người đi trà ở lại Khói sương lãng đãng để bền lâu(Hoàng Năng Trọng)

18. Nước chè tươi rót vàng mơ Đôi khi hạnh phúc đơn sơ vô cùng (Nguyễn Duy) 19. Chọn hương chè làm khăn quàng cổ Nên thương ai thơm ngát trọn đời (Nguyễn Đức Hạnh) 20. Đều tay quạt lửa pha trà sớm Cùng tách trà thơm đón mặt trời… (Thiên Anh) 21. Cùng em nâng chén trà hương Khi ngày mới chớm khói sương mịt mờ Trăm năm thu ngắn một giờ An vui hạnh phúc bên bờ thần tiên (Tràm Cà Mau) 22. Chén trà trên hai tay Chánh niệm dâng tròn đầy Thân và tâm an trú Bây giờ và ở đây (Thi kệ Thiền Trà)

23. Qua đêm phiền não tan rồi Ấm ly trà sớm ta ngồi với ta Hiên ngoài vài giọt sương sa Tan trên chồi biếc chan hòa nắng mai (Trần Ngọc Tuấn)

24. Ai hay trong một tách trà Có hồ sen ngát mượt mà dâng hương (Thích Tánh Tuệ) 25. Đốt trầm hương lên Ngâm bài cổ thi Khoác áo dài nâu Thưởng trà đạo vị (Phạm Thiên Thư)

26. Chè đọt đang kỳ điểm lá ba Giọt sương lách tách cửa song nhòa Thơ ngồi suốt buổi không ra tứ Cháu đã đun tràn ấm nước pha (Yến Lan)

27. Nhà lá đơn sơ Tấm lòng rộng mở Nồi cơm nấu dở Bát nước chè xanh Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau (Hoàng Trung Thông)

28. Em như búp trà nhỏ Ta củi lửa thêm hương Đông về giăng sương trắng Bên em, lạc cung đường (Dương Đăng)

29. Quất mãi nước sôi Trà đau nát bã Chẳng đổi giọng Tân Cương (Phùng Cung)

30. Bốn bề tĩnh lặng chiều hôm Lâng lâng một chén trà thơm cuối ngày. Một cành hồng bóng lay lay Cảnh thiền gió thoảng hương bay dịu dàng Đêm nay bên ấm trà Long Tỉnh Ngan ngát hương thu Nguyệt Quế Hoa Nhấp chén trà thơm trong tịch tĩnh, Hương trời khí đất toả lòng ta.Thục Vân

31. Đêm thanh rửa ấm để pha trà Độc ẩm mình ta với lại ta Nước non ai dốc bầu tâm sự Nghiêng chén lung linh bóng trăng ngà

32. Trà đã pha xong vẫn đợi chờ Mong người tri kỷ khách làng thơ Hương sen man mác xua miền tục Ngây ngất hồn như tới suối mơ Khách đến rồi đây bên cạnh ta Tươi cười thanh lịch vẻ hào hoa Chuyện vui quên cả trăng soi cửa Thế sự vòng quanh một ấm trà

33. Ta pha một ấm trà tình Rót ra hai chén cho mình với ta Trà thì thơm ngát hương hoa Mà sao vẫn thấy lòng ta lạnh lùng

34. Quán nhỏ xưa nay chẳng đợi chờ Biết ai là rượu, biết ai thơ Người qua chẳng thiếu câu dung tục Kẻ lại dư thừa chuyện ước mơ Nào hãy vào đây ta với ta Kể gì bình dị với hào hoa Nàng thơ nếu có đi qua cửa Xin hãy vào vui một ấm trà

35. Quán nước liêu xiêu một bóng già Đâu cầu nhung lụa chẳng cầu hoa Hương trà quấn quít người khuya sớm Một thoáng qua thôi cũng đậm đà

36. Một trà, một rượu, một đàn bà Ba cái lăng nhăng, nó quấy ta (Tế Xương)

37. Nhặt chút hương tĩnh lặng Hãm chung trà vô vi Cùng cảo thơm thi bút Mời bằng hữu cố tri

Những Câu Thơ Hay Về Tình Bạn / 2023

Những câu thơ hay về tình bạn

Nhớ nhau đêm giở trang lưu bút Kỷ niệm buồn vui tuổi học trò.

Đời sau nếu phải chờ tri kỷ Đâu ngại tóc xanh hóa bạc đầu.

Bạn là đại dương còn tôi là sóng biển Đại dương buồn sóng biển cũng mênh mông.

Trời đất mênh mông ai tri kỷ Đến cùng ta cạn một hồ trường.

Khách về bỏ dở chung trà nguội Mới biết tri âm chẳng dễ là.

Trần gian lỡ đọa thì không tiếc Chỉ tiếc trên đời thiếu tri âm.

Đời ta mong gặp người tri kỷ Để rót rượu nồng sưởi ánh trăng.

Quen biết đầy thiên hạ Tri kỷ được mấy người.

Xin cảm tạ nghĩa trần gian đây đó Bạn tâm giao người xa lạ tâm tình.

Hạnh phúc là gì vậy bạn nhỉ? Tôi nhận ra khi nó đã qua rồi…

Phượng rơi gợi nhớ những chiều Bạn bè chung bước ôi nhiều thân thương.

Hè về phượng trải gót chân Hoa thì còn đó cố nhân đâu tìm.

Thương hoài ghế gỗ bàn nâu Ấm hơi bè bạn chụm đầu sớm trưa.

Sống trong bể ngọc kiem cương Không bằng sống giữa tình thương bạn bè.

Chuyện không hợp ý cười thêm ngượng Đời vắng tri âm sướng cũng thừa.

Bạn là người vui khi ta vui, cười khi ta cười và nắm chặt tay ta khi ta khóc.

Tình bạn nhân đôi niềm vui và sẻ chia nỗi buồn.

Tình bạn là hương hoa Ướp thơm hương cuộc đời.

Chén trà nhấm nháp tình tri kỷ Chuyện vãn khề khà thú ngắm hoa.

Rượu ngon không có bạn hiền Không mua không phải không tiền không mua.

Nâng chén hỏi trăng thơ đâu nhỉ Và bạn tri âm có nhớ mình.

Biết đâu có được duyên may Gặp người tri kỷ nơi này thì sao.

Ta là bạn chẳng phân chia giai cấp Một sức mạnh vô hình sâu thẳm trong tim.

Tình bạn gắn kết bao người lại Có nhiều bạn tốt đáng tự hào.

Ta mới hỏi tri âm thời lận đận Khóm cúc vàng bên dậu nở hay chưa?

Tình bạn trên đời như sao sáng Sáng mãi như là mặt trời kia.

Bạn là đại dương còn tôi là sóng biển Đại dương buồn sóng biển cũng mênh mông.

Nhớ thật nhiều ngày tung tăng đến lớp tuổi học trò với bao chuyên thân thương.

Từ khi bạn có mặt nơi đây Không gian như bừng thêm ánh sáng Và cảm giác thân thương Lan tỏa đến mọi người Vì bạn ơi bạn đã Cho đời một khuôn mặt tươi cười.

Dù cho tung cánh muôn phương Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không phai.

Những câu thơ hay về tình bạn 2

Tình bạn là những vần thơ Tối về đắp gối ngâm quơ vài lời Tình bạn áo trắng một thời Bây giờ áo bạc phai rồi vẫn treo Tình bạn hạt giống mang theo Suốt đời tri kỉ gieo được mấy cây!

Cám ơn đời cho ta những bè bạn Đã giúp ta chia sẻ những buồn vui Sánh bước bên ta qua ngày dài vô tận Cám ơn đời cho ta bạn tình Đã cho ta biết thế nào là yêu thương Sưởi ấm tim ta qua mùa đông giá lạnh Đã cùng ta xây ngôi nhà hạnh phúc

Tình bạn

Năm tháng cứ đầy lên. Tình bạn Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu Những mẩu thư viết vội cuối chiều Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc Trong cả những ước mơ ta không đơn độc Có bạn thân bên cạnh cùng mơ Cùng luận bàn về thời cuộc… ngây thơ Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết Về mối tình chớm nở trong tim Và một vài lần ta bỗng lặng im Cứ ngồi thế đến khi chiều tắt nắng

Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ Những tin nhắn bay qua khung cửa Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về Trái tim tôi vui sướng lắng nghe Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ

Tình bạn có bền hơn tình yêu không nhỉ? Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn Chẳng làm má rực lên màu lửa Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa Ta bước vào nào ngại ngần gì Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…

Những câu thơ hay về tình bạn 3

Những câu thơ hay về tình bạn 4