Bài Thơ Vì Sao Gà Chẳng Biết Bơi / Top 2 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Vì Sao Chú Gà Trống Lại Gáy?

Ngày xưa, gà trống có một bộ lông thật là sặc sỡ, đẹp lộng lẫy. Trong khi đó, công chỉ có một bộ lông khá óng ả, nhưng không được đẹp bằng lông của gà trống. Một hôm, gà đang đi dạo trong rừng thì gặp công. Cả hai chuyện trò hợp tính nên kết bạn cùng nhau. Từ đó công có nhiều dịp nhìn ngắm bộ lông của gà, và thường mơ ước được có bộ lông đẹp như thế. Còn gà thì vô tình không biết sự mong ước của công, nên vẫn vô tình phô trương nét đẹp của bộ lông mình cho công thấy. Khiến công ngày càng thêm thèm muốn chiếm đoạt bộ lông đó. Đến ngày kia, công chợt nghĩ ra một kế để gạt gà. Công giả bộ buồn rầu và than phiền cùng gà: – Buồn quá bạn ạ, chiều nay tôi phải dự tiệc cùng bạn bè nhưng lại chẳng có bộ áo nào đẹp để đi dự tiệc cả. – Gà ngắm nghía công rồi nói: – Bộ áo của bạn cũng đẹp lắm. Chẳng mấy ai có được bộ áo như bạn đâu. Công ạ, bạn đừng buồn nữa. Công vẫn thở dài, rồi ngỏ ý: – Bộ áo của tôi tuy cũng không tệ, nhưng bì sao được với bộ của bạn. Kìa, bạn nhìn thử mà xem. Dáng bạn oai phong lẫm liệt. Trên đầu thì có cái mào đỏ dựng đứng trông như vương miện của vua. Đôi chân vàng óng trông như đôi hia vàng. Còn bộ lông của bạn thì quả thật tuyệt vời vô cùng. Óng ánh đủ màu cầu vồng. Trông thật rực rỡ và uy nghi. Đẹp vô cùng. Giá mà bạn cho tôi mượn tạm bộ áo bạn để đi dự tiệc thì quý biết chừng nào. Gà vui khi nghe công khen ngợi bộ áo của mình nên tỏ vẻ dễ dãi, đồng ý cho công mượn. Công mừng quá vội trao đổi áo với gà ngay lập tức. Trước khi chia tay với gà, công còn hứa chắc chắn rằng sẽ trả lại bộ áo cho gà ngay sớm hôm sau, trước lúc mặt trời mọc. Gà tin lời nên vui vẻ chờ đợi. Nhưng than ôi! Gà cứ chờ mãi, chờ mãi. Mặt trời mọc rồi lại lặn, lặn rồi lại mọc mà vẫn chẳng thấy bóng dáng của công. Gà tiếc bộ áo lộng lẫy của mình vô cùng nên cứ thao thức. Trời vừa hửng sáng, mặt trời sắp sửa mọc thì gà đã vội choàng dậy mà cất cao giọng gọi: – Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o…. Sáng rồi, công ơi, trả áo cho tôi… Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o.. Và cũng từ đó đến nay, công mới có bộ lông thật lộng lẫy như ta thường thấy. Mỗi khi nhớ lại chuyện xưa, công lại thích chí giương cánh, xòe bộ lông đuôi óng ánh rực rỡ ra để khoe. Còn gà trống chỉ còn có bộ lông như hiện tại, và gà vẫn cất cao giọng mỗi buổi sáng đến mong công nghe mà trả lại áo cho gà.

Quay về trang chủ:

Truyện cổ tích,

Top 10 truyện cổ tích hay nhất mọi thời đại:

Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Trí khôn của ta đây, Cô bé lọ lem, Cô bé bán diêm, Sơn tinh thuỷ tinh, Cô bé quàng khăn đỏ, Nàng tiên cá, Tấm cám, Ăn khế trả vàng, Cóc kiện trời

Truyện xem nhiều nhất

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất:

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng truyện cổ tích tấm cám , sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Sự Tích Vì Sao Mèo Ghét Chuột

Câu chuyện Sự tích vì sao Mèo ghét Chuột

Sự tích vì sao Mèo ghét Chuột là truyện cổ tích Việt Nam, giải thích về tập tính hay rình bắt và xua đuổi lũ Chuột hay phá hoại của loài Mèo ngày nay.

Thuở xưa, Chuột vốn là một giống linh thiêng ở trên Trời. Ngọc Hoàng giao cho nó giữ chìa khóa kho lúa của Trời. Nhưng Chuột là loài không đáng tin cậy, nhận được chìa khóa, Chuột đến mở kho, rủ nhau vào ăn rả rích hết bao nhiêu là lúa.

Ngọc Hoàng biết, lấy làm giận lắm, mới không cho Chuột ở trên Thiên đình nữa, mà đuổi xuống hạ giới để giữ chìa khóa lẫm thóc của nhân gian. Chứng nào tật ấy, Chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc của người, rả rích ăn no nê hết ngày này qua ngày khác. Đến nỗi người có câu than rằng:

– Chuột kia xưa ở nơi nào? Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này?

Xót của, người kêu với vua Bếp. Vua Bếp liền bắt nó đem lên trả Ngọc Hoàng và tâu rằng:

– Chuột này vốn là của Thiên đình, sao Thiên đình lại thả nó xuống hạ giới?

Ngọc Hoàng nói:

– Đúng vậy. Trước nó ở trên này giữ chìa khóa kho thóc cho ta. Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều quá nên ta không cho nó ở trên này nữa. Ta đuổi nó xuống hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy.

Vua Bếp tâu:

– Nó xuống dưới ấy lại ăn vụng lúa của người. Bẩm Ngọc Hoàng, lúa của Ngọc Hoàng nhiều, lúa của người ít. Của Ngọc Hoàng nó ăn không hết chứ của người nó cứ ăn mãi thì có ngày hết cả. Người đến chết đói mất. Vậy xin Ngọc Hoàng lại cho nó lên trên Trời là phải.

Ngọc Hoàng nghe tâu, phán rằng:

– Không được. Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho nó trở lên đây nữa.

Ngẫm nghĩ một lúc, Ngọc Hoàng lại phán:

Ta có một con Mèo, ngươi hãy đem nó xuống hạ giới, để khi nào Chuột ăn lúa của người thì thả Mèo ra cho nó gầm gừ bắt Chuột. Còn khi nào nó không muốn bắt Chuột thì ngươi cứ bảo con Mèo kêu lên mấy tiếng, dọa Chuột sợ mà đi nơi khác.

Vua Bếp lạy tạ, rồi ôm cả Chuột và Mèo trở về hạ giới.

Đang sung sướng ở Thiên đình nay phải xuống hạ giới bắt Chuột, Mèo giận lắm. Nó nghĩ tại vua Bếp nên nó mới phải xuống hạ giới nên rắp tâm tìm cách trả thù vua Bếp bằng cách thỉnh thoảng chờ vua Bếp vắng nhà là vào giữa đống tro bếp để phóng uế rồi cào tro phủ lên.

Giận vua Bếp là vậy, nhưng Mèo cũng không quên nhiệm vụ Ngọc Hoàng giao phó, nhờ vậy mà kho lúa của người luôn được bảo vệ, đỡ bị lũ Chuột lẻn vào ăn vụng, quấy phá.

Câu chuyện Sự tích vì sao Mèo ghét Chuột – chúng tôi –

Hai con vật trong truyện Sự tích vì sao Mèo ghét Chuột

1. Đôi nét về Mèo nhà

Mèo nhà là động vật có vú, danh pháp khoa học gọi là Felis catus. Chúng được con người thuần hóa để săn vật gây hại hoặc làm thú nuôi cùng với chó nhà. Mèo nhà đã sống gần gũi với loài người ít nhất 9.500 năm, và hiện nay chúng là con vật cưng phổ biến nhất trên thế giới.

Mèo thường được khắc họa trong các truyền thuyết và thần thoại tại nhiều nền văn hoá trên thế giới. Tuy nhiên, thỉnh thoảng chúng cũng bị xem là điều đen đủi, không mang lại may mắn cho con người, và thường gắn liền với những mụ phù thuỷ trong nhiều nền văn hoá thời Trung Cổ.

Trong văn hóa Việt Nam, Mèo là một trong mười hai con giáp, thường gọi là Mão hay Mẹo. Câu chuyện Sự tích vì sao Mèo ghét Chuột đã giải thích tập tính của loài này với loài Chuột cách của dân gian.

2. Giới thiệu về Chuột

Chuột là những động vật có vú nhỏ, có danh pháp khoa học là Muridae. Chúng có các thính giác và khứu giác bén nhạy và sống trong nhiều môi trường từ rừng đến đồng cỏ và các dãy núi.

Chuột có tới hơn 700 loài khác nhau. Ở nước ta, phần lớn và quen thuộc nhất là các loại Chuột Chù, Chuột Cống, Chuột Nhắt và Chuột Đồng.

Trên thế giới, Chuột Bạch thường được sử dụng trong các phòng thí nghiệm về các lĩnh vực y học, sinh học, tâm lý học hoặc các lĩnh vực khác vì có hệ gen gần giống người.

Chuột sinh sản thường xuyên, thường sinh những lứa lớn vài lần mỗi năm. Chúng được xem như loài vật gây hại, phá hoại mùa màng và truyền nhiễm dịch bệnh cho con người.

Câu 4 ( Điểm) Mo Rung Vì Sao Nói Bà…

1. Tấm lòng yêu nước của nhà thơ Thế Lữ. Thế Lữ là một trong những gương mặt xuất hiện sớm và nổi bật trong phong trào Thơ mới. Là người mang nặng tâm sự thời thế đất nước. Thế Lữ không tránh khỏi tâm trạng u uất. Bất hoà sâu sắc với thực tại xã hội tù túng, giả dối, ngột ngạt đương thời. Thế Lữ khao khát một cái tôi được khẳng định và phát triển trong một cuộc sống tự do. Tâm sự ấy, niềm khát khao ấy được ông kí thác vào lời con hổ ở vườn bách thú qua bài thơ Nhớ rừng. Trong bài thơ, Thế Lữ xây dựng một nhân vật trữ tình lãng mạn: con hổ. Toàn bộ cảm hứng lãng mạn của Thế Lữ dồn vào việc miêu tả tâm trạng của con hổ. Ban đầu là tâm trạng căm uất, ngao ngán: Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua Đó là nỗi uất hận của kẻ chiến bại nay sa cơ, bị rơi và cảnh sống giam cầm tù túng, phải chịu nỗi nhục nhằn vì bị tù hãm. Càng nghĩ chứa sơn lâm càng ngao ngán, nó đành buông xuôi bất lực nằm dài trông ngày tháng dần qua. Trong tâm trạng uất hận và chán ngán đó, cảnh vườn bách thú hiện ra mới tù túng, tầm thường và giả dối làm sao! Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng, Len dưới nách những mô gò thấp kém; Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm, Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu Của chốn ngàn năm cao cả, âm u. Cảnh sống ấy, đối với con hổ, sao mà đáng chán, đáng khinh và đáng ghét đến vậy! Cảnh vườn bách thú tầm thường, giả dối và tù túng dưới mắt con hổ, phải chăng là cái thực tại xã hội đương thời được cảm nhận bằng những tâm hồn lãng mạn. Và thái độ của con hổ, phải chăng chính là thối độ của họ đối với xã hội đương thời. Tư trong cảnh giam cầm tù hãm, con hổ nhớ tiếc da diết đến đau đớn cả một thời oanh liệt đã qua. Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa

Một cảnh tượng huy hoàng sống lại trong tâm trí con hổ. Nó sống tự do giữa giang sơn của mình chốn đại ngàn với những gì lớn lao, phi thường, mãnh liệt và dữ dội, hoang vu và bí mật: gió gào ngàn, nguồn hét núi, “bóng âm thầm lá gai cỏ sắc”. Trên cái nền thiên nhiên hùng vĩ đó, hình ảnh con hổ hiện ra oai phong, lẫm liệt: Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng. Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng, Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc, Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc, Là khiến cho mọi vật đều im hơi Than ôi, cái mà nó tự do vùng vẫy, được tận hưởng cảnh sống khi thì thơ mộng đến diệu kì những đêm vàng bèn bờ suối… đứng uống ánh trăng tan, khi thì rộn rã tưng bừng bình minh cây xanh nắng gội, tiếng chim ca … tưng bừng khi thì mãnh liệt và dữ dội mưa chuyển bốn phương ngàn, lênh láng máu sau rừng, tất cả đã qua rồi, nay còn đâu? Giấc mơ huy hoàng của con hổ đã khép lại trong một tiếng than đầy u uất: Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu! Nỗi đau và tâm trạng hoài vọng trong lòng con hổ, phải chống cũng chính là nỗi đau và tâm trạng hoài vọng của những người dân Việt Nam khi đó? Nhớ rừng đã chạm tới dây thần kinh nhạy cảm nhất của người dân Việt Nam mất nước, đang sống nô lệ! Càng nhớ tiếc da diết khôn nguôi quá khứ đẹp đầy kiêu hùng, con hổ càng khát khao trở lại rừng thiêng. Khát vọng đó mãnh liệt và cháy bỏng trong lòng nó: Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ! Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa, Nơi ta không còn được thấy bao giờ! Có biết chăng trong những ngày ngao ngán, Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn, Để hồn ta phảng phất được gần ngươi, Hỡi cánh rừng ghế gớm của ta ơi! Bài thơ khép lại bằng một lời nhắn gửi tha thiết. Lời nhắn gửi đó cứ xoáy sâu vào tâm hồn người đọc, ám ảnh họ mãi. Khát vọng trở lại rừng xưa của con hể cũng chính là khát vọng về cuộc sống tự do của cả một lớp người, của cả một dân tộc. Lời con hổ trong vườn bách thú thể hiện tâm trạng bi kịch của con hổ hay cũng chính là nỗi niềm của người dân Việt Nam mất nước khi đó. Họ thấy con hổ nhớ rừng chính là tiếng lòng của mình. Bài thơ đã nói hộ họ nỗi đau khổ vì thân phận nô lệ, thái độ chán ghét cái xã hội đương thời, nỗi nhớ tiếc quá khứ oai hùng, oanh liệt đầy tự hào của dân tộc, và cuối cùng là niềm khát khao tự do đến cháy bỏng. Vì thế, có thể coi Nhớ rừng là một áng thơ yêu nước. Khát vọng tự do và tâm sự yêu nước hoà quyện với vẻ đẹp của tâm hồn lãng mạn, được hiểu hiện bằng một bút pháp nghệ thuật đặc sắc, đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo cho áng thơ bất tử này.

Vì Sao Truyện Thiếu Nhi Anh Quốc Thường Hấp Dẫn Hơn Của Mỹ?

Nếu xem Harry Potter và Huckleberry Finn là hai tác phẩm đại diện cho hai nền văn học thiếu nhi Anh và Mỹ, thì chúng ta sẽ có một sự so sánh thú vị: Trong trận chiến nhằm giành lấy trái tim của hàng triệu độc giả nhỏ tuổi, một bên là cậu bé phù thuỷ tại một học viện phép thuật ở cao nguyên Scotland, và bên kia là cậu bé chân trần xuôi dòng Mississippi, gặp gỡ những kẻ lừa đảo, buôn bán nô lệ và trộm cắp. Một bên đánh bại cái ác bằng cây đũa phép, còn bên kia sử dụng chiếc bè để chống lại những bất công trong xã hội. Cả hai cậu bé mồ côi này đều chinh phục thế giới văn học thiếu nhi Anh ngữ, nhưng bằng hai cách hoàn toàn khác nhau.

Kho tàng văn học Anh không thiếu những chuyện kể ly kỳ dành cho trẻ em: Alice ở xứ sở thần tiên, Winnie-the-Pooh, Peter Pan, Người Hobbit, Harry Potter, và Narnia. Thú vị thay, tất cả đều thuộc về thể loại văn học kỳ ảo (fantasy). Trong khi đó, các câu chuyện thiếu nhi kinh điển của Hoa Kỳ lại ít có yếu tố phép thuật hơn. Những tác phẩm như Tiếng gọi nơi hoang dã, Mạng nhện của Charlotte, hay Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer, nổi tiếng vì sự phác hoạ chân thực cuộc sống thường nhật tại các thị trấn và nông trại miền viễn tây.

Nếu trẻ em Anh tụ tập quanh ánh sáng bếp lò để nghe kể chuyện về thanh kiếm phép thuật và những con gấu biết nói, thì trẻ em Mỹ lại tựa đầu lên gối mẹ để nghe những câu chuyện có lồng ghép thông điệp đạo đức, trong một thế giới khổ cực, nơi sự tuân phục và các giá trị Thiên chúa giáo được tôn vinh. Mỗi phong cách đều có những giá trị riêng, song cách tiếp cận của người Anh chắc chắn khiến cho trí tưởng tượng của độc giả nhỏ tuổi bay xa hơn.

Tất cả đều bắt nguồn từ di sản văn hoá đặc thù của mỗi quốc gia. Chẳng hạn, người Anh luôn gắn bó với văn hoá dân gian ngoại giáo (pagan), theo bà Maria Tatar, giáo sư văn học thiếu nhi và văn hoá dân gian thuộc Đại học Harvard. Dù gì đi nữa, câu chuyện về nguồn gốc nước Anh là về một vị vua trẻ được chỉ dạy bởi một pháp sư. Huyền thoại luôn đan xen với lịch sử, từ Merlin đến Macbeth. “Trong khi người Anh đắm chìm trong những thế giới đầy mê hoặc này, thì người Mỹ, thực dụng hơn, luôn xem đất đai của họ như một thứ gì đó để khai thác,” bà Tatar nói. Người Mỹ được định hình bởi tư duy làm việc của Kháng Cách giáo (Protestant) trong các câu chuyện như Pollyanna hay The Little Engine That Could.

Người Mỹ cũng viết truyện kỳ ảo, nhưng không hề giống với người Anh, theo ông Jerry Griswold, giáo sư danh dự chuyên ngành văn học thiếu nhi thuộc Đại học Tiểu bang San Diego. “Văn học Mỹ bắt nguồn từ chủ nghĩa hiện thực (realism); ngay cả văn học kỳ ảo cũng bắt nguồn từ chủ nghĩa hiện thực,” ông lấy ví dụ nhân vật Dorothy đã vạch mặt Phù thuỷ xứ Oz vĩ đại và quyền năng là một kẻ lừa đảo.

Văn học kỳ ảo Mỹ khác biệt ở chỗ: Chúng thường kết thúc với một bài học đạo đức – chẳng hạn như chú voi Horton trong các tác phẩm dí dỏm của Dr. Seuss: “Một con người dù nhỏ bé thế nào thì cũng vẫn là một con người,” và, “Tôi nghĩ những gì tôi nói, và tôi nói những gì tôi nghĩ. Một con voi trung thành một trăm phần trăm.” Ngay cả nhân vật The Cat in the Hat cũng vãn hồi trật tự khỏi sự hỗn loạn ngay trước khi mẹ về nhà. Ở xứ Oz, sứ mệnh của Dorothy kết thúc với bài học: “Không đâu bằng nhà mình.” (“There’s no place like home.”)

Địa lý đóng một vai trò quan trọng: Vùng nông thôn cổ xưa của Anh, với những toà lâu đài rải rác và những trang trại ấm cúng, tạo cảm hứng cho những câu chuyện cổ tích. Từ quan điểm của bà Tatar, người Anh bị quyến rũ bởi những cánh đồng xinh đẹp của họ: “Hãy nghĩ về Beatrix Potter nói chuyện với những con thỏ trong hàng rào, hay chú gấu Winnie-the-Pooh của A.A. Milne lang thang trong khu rừng Hundred Acre Wood.” Không phải ngẫu nhiên mà J.K. Rowling lại đặt ngôi trường Hogwarts trong Harry Potter ở vùng Cao nguyên Scotland hoang dã ma quái. Lewis Carroll lấy ý tưởng từ những khu vườn cổ kính, những dòng sông êm ả và những hành lang ẩn giấu của Đại học Oxford để vẽ nên thế giới kỳ quái trong Alice in Wonderland.

Ngược lại, thiên nhiên hùng vĩ của nước Mỹ lại cô quạnh, thưa thớt và ít ma mị hơn. Những nhân vật sống ở những dãy núi tím và đồng bằng phì nhiêu đều có thật: Chú lừa Brighty ở Grand Canyon, viên cảnh sát Boston điều khiển giao thông trong Make Way for Ducklings, và cô dâu mang tình yêu đến cho những đứa trẻ cô đơn ở một trang trại miền Trung Tây trong Sarah, Plain and Tall. Không có rồng, đũa phép, hay cây dù của Mary Poppins.

Kể từ khi Bruno Bettelheim giảng giải về ý nghĩa tâm lý của truyện cổ tích trong cuốn The Uses of Enchantment, các nhà tâm lý học đã xem việc kể chuyện như một công cụ quan trọng mà trẻ em sử dụng để vượt qua nỗi lo lắng về thế giới người lớn. Những câu chuyện cổ tích kỳ ảo được xem như những mô tả chân thực về nỗi sợ hãi của trẻ em về sự ruồng bỏ, bất lực và cái chết.

Ngày nay, có nhiều lý do để người ta tìm đến văn học kỳ ảo. Với nỗi sợ hãi khủng bố sau ngày 11/9 và sự nóng lên toàn cầu, giáo sư Griswold cho rằng các tác giả Mỹ đang ngày càng chuyển sang một thể loại văn học kỳ ảo đen tối hơn – thế giới dystopia (phản địa đàng) trong The Hunger Games, The Giver, Divergent, và The Maze Runner. Giống như sự sụp đổ của Toà tháp đôi, đây là những câu chuyện buồn và gieo rắc nỗi sợ về thế giới post-apocalyptic (hậu tận thế) đang sụp đổ, những bộ não được cấy chip máy tính phản ánh sự lo lắng về một xã hội tiêu dùng được hỗ trợ bởi mạng xã hội. Nếu trẻ em sử dụng những câu chuyện cổ tích để xử lý nỗi sợ hãi của mình, những thế giới dystopia này (cùng với những anh hùng trong đó) sẽ trao cho chúng niềm hy vọng để đối mặt với những vấn đề lớn lao trong cuộc sống.

Tác giả: Colleen Gillard Lược dịch: Đăng Trình

Nguồn: https://www.theatlantic.com/entertainment/archive/2016/01/why-the-british-tell-better-childrens-stories/422859/

From time immemorial, I’ve been drawn to the secret world of books – the world that surpasses space and time. Writing came naturally as a by-product of extensive and intensive reading. On this blog you can read some of my works in English and Vietnamese. View all posts by dangtrinh0612

Published