Bài Thơ Về Quê Phong Nghệ An / TOP #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top View | Kovit.edu.vn

“quê Chồng” – Cảm Nhận Về Miền Quê Xứ Nghệ Của Cô Gái Hà Thành

Thæ¡ Gá»­i Vá»� Qu㪠Cå©

Cảm Nhận Khi Đọc Bài Thơ Em Là Gái Quê. Nguyễn Chính

Bài Thơ “Quê Nghèo” Của Đặng Xuân Xuyến Và Những Cảm Nhận

Thơ Ca Trung Đại Việt Nam: Văn Hóa “Quy Ẩn” Của Các Nhà Nho

Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm

Miền Trung, trong đó có Xứ Nghệ là dải đất khắc nghiệt, nắng hạn, bão giông, lũ lụt hoành hành. Đây là miền quê gian lao, nghèo khó nhưng sâu nặng nghĩa tình. Nghĩa tình sâu nặng không chỉ có ở người miền Trung với nhau mà còn là mối gắn kết bền chặt giữa người miền Trung với người ở các vùng miền khác. Đây cũng là dải đất đầy duyên nợ với thơ ca.

Bến Tam Soa

Bài thơ Quê chồng của Nguyễn Thị Ngọc Hà – người con sinh ra và lớn lên ở một làng hoa nổi tiếng đất Hà Thành – cho người đọc cảm nhận đầy đủ vẻ đẹp của duyên nợ và nghĩa tình ấy.

Bến sông năm ấy tôi về

Nước lên ngập trắng con đê quê nghèo

Câu hò lỡ tuột dây neo

Để cho lạnh cả mái chèo qua sông.

***

Nửa quen nửa lạ quê chồng

Đường thôn lầy lội chiều đông vắng người

Tìm đâu khói rạ tháng mười

Khoai ngon chợ Rộ một thời ngày xưa

Chỉ còn mẹ đẫm dưới mưa

Dầm bùn đi đón dâu vừa về thăm

Rầu lòng muôn nỗi khó khăn

Mừng con mà những nếp nhăn cũng cười

Nước sông tràn mắt mẹ tôi

Tràn về tôi một dòng đời gian nan.

***

Sông Lam chịu lũ bao lần

Áo cơm nhàu nát sóng vần mà đau

Cánh cò phiêu bạt phương nao

Đồng xanh ngập nước bạc màu gió hoang.

***

Năm sau tôi trở về làng

Mẹ tôi cánh hạc đã mang về trời!

Căn nhà quạnh quẽ đơn côi

Giàn trầu héo úa đâu người sớm hôm.

Nguyễn Thị Ngọc Hà

“Bến sông năm ấy tôi về…”, câu thơ mở đầu lắng trầm, xúc động, khơi dòng hồi tưởng. Chữ nào cũng gợi cảm: “bến sông” là không gian gợi nhớ, “năm ấy” là thời gian gợi thương, “tôi về” là sự kiện gợi cảm xúc gần gũi, ấm áp. Ký ức chừng như đã rất xa nhưng đậm nét, khó quên. Những hình ảnh quá khứ ấn tượng nhất hiện về, tươi nguyên và ám ảnh. Nhưng ám ảnh nhất không phải là ấn tượng thị giác mà là những cảm giác sâu kín trong tâm hồn. Cơn đại hồng thủy đã làm cho miền quê của những câu hò, điệu ví rùng mình, kinh sợ: Câu hò lỡ tuột dây neo/ Để cho lạnh cả mái chèo qua sông. Năm ấy là năm 1978, Xứ Nghệ xảy ra trận lụt kinh hoàng.

Cái năm “Nước lên ngập trắng con đê quê nghèo” có lẽ cũng là năm tác giả bài thơ lần đầu về Xứ Nghệ. Cái cảm giác lần đầu tiên đặt chân nơi bến sông quê nghèo ấy được diễn tả thật tự nhiên mà tinh tế: “Nửa quen nửa lạ quê chồng”. “Quen” vì dòng sông, con đê, lũy tre, lối xóm, thậm chí, cả lũ lụt… đã từng được nghe chồng miêu tả và có thể hình dung phần nào. Nhưng giữa nghe kể và chứng kiến chắc chắn không thể nào trùng khít, nên thấy “lạ” – nhất là khi tận mắt thấy trận lụt mà ngay cả người địa phương cũng không tưởng tượng nổi mức độ của nó! Quê hương non xanh, nước biếc như tranh họa đồ vốn yên vui, thơ mộng, hiền hòa, giờ hiện lên thật tội nghiệp: Đường thôn lầy lội chiều đông vắng người/ Tìm đâu khói rạ tháng mười/ Khoai ngon chợ Rộ một thời ngày xưa. Thiên tai đã gây ra bao mất mát, tan hoang, chất lên mảnh đất nghèo “muôn nỗi khó khăn”!

Trong dòng hồi tưởng về nạn lụt hiện lên hình ảnh cảm động của người mẹ. Tất cả những hình ảnh của quê chồng từng được nghe đến thuộc lòng, giờ chẳng thấy đâu, chỉ nhớ mỗi dáng mẹ chồng: Chỉ còn mẹ đẫm dưới mưa/ Dầm bùn đi đón dâu vừa về thăm/ Rầu lòng muôn nỗi khó khăn/ Mừng con mà những nếp nhăn cũng cười… Thương quê chồng, con dâu lặn lội về thăm, mẹ chồng lại đội mưa, dầm bùn đi đón. Con dâu lần đầu về với miền quê gian khó, lại vào dịp mưa lũ, người mẹ nhân hậu ấy vừa mừng, vừa thương. Thương vì dâu con vất vả và mừng vì có con dâu thảo hiền. Bao nỗi niềm hiện lên qua các hình ảnh “những nếp nhăn cũng cười” và đôi mắt mẹ già chan chứa… Trong “muôn nỗi khó khăn” của đất trời khắc nghiệt, tình người càng ấm áp biết bao! Nước sông tràn mắt mẹ tôi/ Tràn về tôi một dòng đời gian nan, cảm nhận và thấu hiểu tấm lòng nhân hậu, chân chất của mẹ, người con dâu càng thương đời mẹ và thấm thía nỗi thương quê chồng: Sông Lam chịu lũ bao lần/ Áo cơm nhàu nát sóng vần mà đau/ Cánh cò phiêu bạt phương nao/ Đồng xanh ngập nước bạc màu gió hoang. Thương quê lại càng thương nhớ mẹ: Một năm sau trận lụt kinh hoàng ấy, con dâu lại trở về lúc Mẹ tôi cánh hạc đã mang về trời! Dòng hồi tưởng khép lại trong cảm xúc ngậm ngùi, sâu lắng trước thực tại: Căn nhà quạnh quẽ đơn côi/ Giàn trầu héo úa đâu người sớm hôm…

Đọc Quê chồng, ai cũng nhận thấy 2 hình tượng đẹp: mẹ chồng nhân hậu và nàng dâu hiếu thảo. Hai hình tượng này rất tự nhiên, đã soi chiếu và làm sáng lên vẻ đẹp của nhau. Vẻ đẹp ấy hiện lên qua hệ thống ngôn từ giản dị mà tinh tế, mộc mạc mà gợi cảm trong hình thức lục bát quen thuộc. Cạnh dòng Lam mùa lũ trong đời và trong thơ như chúng ta đã thấy, còn một dòng ngôn ngữ lặng lẽ vận động chảy về phía… trái tim: từ “quê nghèo” đến “quê chồng” rồi “tôi trở về làng”, từ “mẹ (chồng)” đến thân thương “mẹ tôi” rồi cung kính “mẹ tôi cánh hạc…” và tiếc nhớ “đâu người sớm hôm”… Ngoài các hình ảnh đặc sắc như mẹ “dầm bùn”, sông quê “sóng vần”, “cánh cò phiêu bạt”, đồng xanh “bạc màu gió hoang”, có lẽ ta nên chú ý đến từ “lạnh” ở câu thứ tư. Nước lũ tháng mười, nhất là vào buổi “chiều đông vắng người”, lạnh lắm. “Lạnh cả mái chèo” – đó không chỉ là cảm nhận của da thịt. Chữ “lạnh” xuất hiện rất tự nhiên nhưng tôi cứ nghĩ đó là chữ của linh giác, chữ của đồng cảm, chữ của tình yêu. Và như vậy, chúng ta phải hình dung về nhân vật thứ ba sau hình tượng mẹ chồng và nàng dâu…, bởi đó cũng là một cách chúng ta hình dung về hạnh phúc!

Có được sự đồng cảm sâu sắc ấy, cô dâu người Hà Nội đã thực sự trở thành người con của quê hương Xứ Nghệ nghĩa tình! Kết thúc bài thơ là không gian “căn nhà quạnh quẽ” nhưng mỗi lần đọc lại Quê chồng, bài thơ được viết từ năm 1998, ta lại chỉ thấy những tấm lòng nồng ấm, thiết tha…

Nguyễn Thanh Truyền

Chùm Thơ Về Bác Hồ Của Nguyễn Hưng Hải

Về Thăm Quê Bác

Bằng Ý Chí Và Niềm Tin, “Từ Thành Phố Này Người Đã Ra Đi”…

Bác Hồ Với Các Cháu Thiếu Nhi Trong Thơ Trần Đăng Khoa

Top 10 Bài Thơ Hay Nhất Về Bác Hồ Kính Yêu Của Dân Tộc Ta 2022

Stt Nàng Thơ Phong Cách Cổ Phong

41 Thơ Thả Thính Trai, Tổng Hợp Những Câu Thơ Thả Thính Crush Hay Nhất

620+ Những Câu Thơ Thả Thính Ngắn, Những Câu Tỏ Tình Hay Tán Đổ Crush Chỉ Trong Tích Tắc

Chọn Lọc Những Bài Thơ Ngôn Tình Khiến Các Nàng Mê Mẩn

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Câu Thơ Ngôn Tình Trung Quốc Lãng Mạn, Ngọt Ngào Nhất

Thơ Chúc Tết Tân Sửu 2022

Núi có cây xanh, người còn tình ý, ta vẫn đợi

Xuân thu qua đi, mắt ta vẫn chỉ mình người

Khổ đau vui buồn được mất đến cuối vẫn sẽ là hồi ức

Xin nghiêng xuống nửa bờ vai

Nâng giòng nước mắt buông dài trên mi

Để cho phiền não ra đi

Tình người ở lại vô vi giữa đời

Xin chia nhau một nụ cười

Dẫu riêng lòng vẫn trùng khơi nụ sầu

Quanh người còn lắm bể dâu

Buồn ta nào có thấm đâu vạn lần

Xin trao ánh mắt ân cần

Hồn toang mở chẳng ngại ngần bước vô

Mạch tim ngày đó ngây ngô

Giờ cuồn cuộn chảy vỡ hồ tư tâm

Từ tim hóa tiếng thâm trầm

Lời yêu là khúc hồ cầm thăng hoa

Xin lắng nghe nỗi xót xa

Hiểu đời còn những trầm kha quanh mình

Xin đừng nói, hãy lặng thinh

Mà nghe sâu thẳm có tình tri âm!!!

Hãy cho ta thứ không thể già đi

Ta sẽ cho lại người thanh xuân của ta.

Trà hoa nở rồi tàn

Trăng tròn rồi khuyết

Mặt nước vơi đầy

Người có thấy không?

Vì không thấy nên không đau lòng

Vật đổi sao dời như vậy

Đời người rồi có bao nhiêu lần trải qua mùa xuân.

Uống gió xuân, ta say gió xuân!

Lần đầu gặp gỡ đã bâng khuâng.

Lạc vào cõi mộng, tim hoà nhịp!

Vén ngỏ vườn yêu, dạ bần thần!

Ta nguyện gởi hồn trong tay ấy!

Khát khao mộng ảo hoá thành gần.

Ta cười nhân thế bao đàm tiếu…

Chỉ biết yêu người chẳng phân vân!

Tình mình là mộng, phải không em!

Như chuyện liêu trai khẽ vén rèm.

Nhắm mắt tim nghe hoài ấm áp,

Tỉnh ra lòng thấy bao êm đềm!

Là mơ là ảo sao mà thật!

Như khói như sương rồi nhớ thêm!

Môi mắt tìm nhau môi thắm lệ,

Anh tìm em giữa đời hằng đêm!

Gió thu lành

Trăng thu thanh

Lá rơi tụ lại tán

Quá lạnh chợt rùng mình

Thương nhớ, biết bao giờ mới gặp ?

Lúc này đêm ấy ngẩn ngơ tình…

Lòng ta như hồ nước mùa xuân

Gió nhẹ thổi cũng xôn xao rung động

Si mê chàng nào có tội tình chi

Nguyện dâng hiến chẳng bao giờ nuối tiếc

Dù ngày mai có gió mưa phong ba ra sao

Thiếp vẫn nguyện theo chàng mãi mãi

Chỉ cần được sớm tối bên nhau cho tới lúc bạc đầu

Đâu cần biết là thành hay bại

Khổ sở đắng cay vẫn cùng nhau chịu đựng

Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng

Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu

Hận trời xanh vô tình nhắm mắt

Chẳng chịu nghe, chịu hỏi, chịu trông

Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực

Khiến ta cuồng si, khiến nàng đau khổ

Dứt không được hình anh trong tâm khảm

Đừng bỏ đi hạnh phúc của ngày mai

Dứt không ra những đau khổ tình đời

Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa

Hoa nở xuân về mà tình đã ra đi

Còn để lại vấn vương nơi trần thế…

Những Câu Stt Hay Về Tình Yêu Buồn Đúng Tâm Trạng

749+ Stt Hay Nhất, Những Câu Nói Hay Về Tình Yêu

1500+ Stt Chất Cực Ngầu, Khó Đỡ Và Thấm Độc Lạ Nhất Hiện Nay

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Phật Giáo Hay, Ý Nghĩa, Sâu Sắc Về Thói Đời & Cuộc Sống

Xúc Động Với Chùm Thơ Tình Nguyễn Bính Ngọt Ngào, Sâu Lắng

Em Hãy Phân Tích Nghệ Thuật Bài Thơ Việt Bắc Của Tố Hữu Để Nhận Thấy Phong Cách Nghệ Thuật Văn Học Thời Kháng Chiến Và Các Biện Pháp Nghệ Thuật Mà Tác Giả Đã Sử Dụng Trong Bài Thơ

Cảm Nhận Đoạn Thơ Việt Bắc Và Từ Ấy

Cảm Nhận Của Anh Chị Về Bài Thơ “từ Ấy” Của Tố Hữu (Theo Ngữ Văn 11, Tập Hai Nxb Giáo Dục Việt Nam)

Bình Giảng Bài Thơ Từ Ấy

Bình Bài Thơ “từ Ấy” Của Tố Hữu

Mở Bài Kết Bài Từ Ấy Hay Nhất

Em hãy phân tích nghệ thuật bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu để nhận thấy phong cách nghệ thuật văn học thời kháng chiến và các biện pháp nghệ thuật mà tác giả đã sử dụng trong bài thơ

Nhà thơ Tố Hữu được đánh giá là “lá cờ đầu” của thơ ca cách mạng, con đường thơ của ông bắt nhịp và xong hành với con đường cách mạng của nhà thơ nói riêng, của sự vận động và phát triển của cách mạng việt nam nói chung từ trước 1945 đến sau năm 1975 qua các tập thơ Từ ấy, Việt Bắc, Gió lộng, Ra trận, máu và hoa, một tiếng đờn, ta với mình, trong đó tập thơ Việt Bắc được xem là một trong những đỉnh cao của thơ Tố Hữu. mặt khác sự xuất hiện thơ Tố Hữu, ngay từ đầu đã đem đến cho thơ ca cách mạng một điểm nhìn nghệ thuật riêng, với một tiếng thơ mới mẻ, một phong cách thơ độc đáo trên cơ sở kế thừa thành tựu của thơ ca dân tộc và thơ ca đương thời.

Như chúng ta đã biết, không phải mọi nhà văn đều có phong cách nghệ thuật riêng. người ta chỉ dùng khái niệm này để nói về những nhà văn tài năng mà các sáng tác của họ hợp thành một thể thống nhất và độc đáo, không trộn lẫn, mang đậm dấu ấn cá tính sáng tạo, thể hiện một cái nhìn và cách cảm thụ nghệ thuật riêng. Nhà văn Pháp Mác- xen Pruxt nói: “Đối với nhà văn cũng giống như đối với nhà họa sĩ, phong cách không phải là vấn đề mà là vấn đề là cái nhìn. Đó là sự khám phá mà người ta không thể làm một cách cố ý và trực tiếp; bởi đó là một khám phá về chất, chỉ có được trong cách cảm nhận về thế giới, một cách cảm nhận, nếu không do nghệ thuật mang lại thì mãi mãi sẽ không ai biết đến”.

Căn cứ vào những êu cầu trên về phong cách nghệ thuật nhà văn, chúng ta đã đủ cơ sở để khẳng định: Tố Hữu là nhà thơ có một phong cách nghệ thuật độc đáo.

Nhìn một cách khái quát, bài thơ Việt Bắc là một đỉnh cao của thơ Tố Hữu và cũng là thành tựu xuất sắc của thơ ca kháng chiến chống Pháp. bài thơ ra đời nhân một sự kiện lịch sử: tháng 10- 1954, trung ương Đảng, Chính Phủ… rời chiến khu Việt Bắc trở về thủ đô Hầ Nội. từ điểm xuất phát ấy, bài thơ ngược về quá khứ để tưởng nhớ một thời cách mạng và kháng chiến gian khổ mà anh hùng, để nói lên nghĩa tình gắn bó thắm thiết với Việt Bắc, với Đảng và Bác Hồ, với đất nước và nhân dân- tất cả là nguồn sức mạnh to lớn dể dân tộc ta vững vàng bước tiếp trên con đường cách mạng. nội dung ấy được thể hiện bằng hình thức đậm đà tính dân tộc, vì thế bài thơ rất tiêu biểu cho phong cách thơ Tố Hữu.

Phong cách nghệ thuật của thơ Tố Hữu trong bài thơ Việt Bắc được thể hiện chủ yếu trên ba bình diện sau đây: “một điểm nhìn nghệ thuật thiên về khuynh hướng sử thi trữ tình, chính trị; một tiếng thơ tâm tình ngọt ngào, tha thiết; một tiếng thơ đậm đà tính dân tộc.

Bên cạnh điểm nhìn nghệ thuật mang tính sử thi- cách mạng, phong cách nhà thơ Tố Hữu trong bài thơ Việt Bắc còn được biểu hiện ở một giọng thơ tâm tình, ngọt ngào, tha thiết, được thể hiện qua cách xưng hô:

“Mình về mình có nhớ ta

mười lăm năm ấy thiết tha mặn lồng.

mình về mình có nhớ không

nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?

qua giọng điệu trữ tình gợi nhớ tới ca dao:

tiếng ai tha thiết bên cồn

Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi”

Phong cách ấy được thể hiện qua những kỉ niệm trong “mười mấy năm ấy” gian khổ mà nghĩa tình:

Phong cách thơ Tố Hữu còn được thể hiện qua cả lòng biết ơn thành kính đối với Đảng, với Bác Hồ:

Qua tác phẩm văn học của các nhà văn khác nhau, của các trào lưu văn học khác nhau, người đọc dễ nhận thấy các giọng điệu khác nhau. Chúng ta đã từng biết đến giọng điệu đau buồn, than thở của các trào lưu Thơ Mới; giọng điệu tin tưởng, hào hùng của thơ ca cách mạng… với các nhà văn, đó là giọng điệu điệu nhỏ nhẹ, man mác buồn của Thạch Lam; giọng mỉa mai, chua chát, cay độc của Vũ Trọng Phụng, giọng tha thiết, dằn vặt của Nam Cao; giọng thương cảm thống thiết của Nguyễn Hồng,… chính giọng điêu khác nhau góp phần làm nên phong cách nghệ thuật khác nhau của mỗi nhà văn.

Người ta có lý giải, cắt nghĩa cội nguồn giọng điệu tâm tình, tha thiết của thơ Tố Hữu. giọng ấy có phần do được thừa hưởng từ điệu tâm hồn của con người xứ Huế với những câu ca, giọng hò tha thiết ngọt ngào của quê hương. Nhưng nó cũng được xuất phát từ quan niệm về thơ của Tố Hữu: “Thơ là chuyện đồng điệu(…). Thơ là tiếng nói đồng ý, đồng tình, tiếng nói đồng chí”. Vì thế, nhà thơ đặc biệt dễ rung động với nghĩa tình cách mạng, luôn hướng đến đồng bào, đồng chí mà giải bày tâm sự, trò chuyện, kêu gọi, nhắn nhủ,… có thể tìm thấy tất cả những biểu hiện này của điệu thơ Tố Hữu trong bài thơ Việt Bắc, chẳng hạn:

Nói đến phong cách nghệ thuật thơ Tố Hữu trong bài thơ Việt Bắc, cùng còn phải nói đến một tiếng thơ đậm đà tính dân tộc cả trong nội dung và nghệ thuật biểu hiện. đây là sự kế tục xuất sắc truyền thống thơ ca dân tộc, đặc biệt là thơ ca dân gian và thơ ca cổ điển của thơ Tố Hữu.

Xét trên phương diện nội dung, tính dân tộc trong bài thơ Việt Bắc đươc thể hiện tập trung qua bức tranh đời sống hiện thực cách mạng từ khi cuộc kháng chiến chống Pháp còn “trứng nước” cho đến khi thành công:

Là cảm hứng về nghĩa tình, đạo lí cách mạng gắn bó, hòa nhập với truyền thống tinh thần, đạo lí ” uống nước nhớ nguồn ” vững bền của dân tộc:

“Mình đi mình lại nhớ mình

nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu…”

xét trên phương diện nghệ thuật, tính dân tộc của bài thơ Việt Bắc trước hết được thể hiện qua việc nhà thơ sử dụng thành công lối kết cấu lặp lại, vòng tròn cặp đại từ “mìn- ta” phiếm chỉ, gợi nhớ âm hưởng của nghệ thuật ca dao, dân ca, nâng tình cảm của kẻ ở- người đi trong buổi chia li ấy lên cấp độ muôn đời:

” Ta đi ta nhớ những ngày

Mình đây, ta đó đắng cay ngọt bùi…”

” Ta về, mình có nhớ ta

Ta về, ta nhớ những hoa cùng người,…”

lối nói, lối so sánh ví von hợp với cảm thức đại chúng:

“nhớ gì như nhớ người yêu

Trăng lên đỉnh núi, nắng chiều lưng nương”

Cách chuyển nghĩa và cách diễn đạt quen thuộc với tâm hồn người Việt:

“áo chàm đưa buổi phân li

cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…”

Nhà thơ đã sáng tạo hình ảnh thơ thiên về biểu đạt tình cảm hơn là giá trị tạo hình:

Tác giả còn sử dụng phép tiểu đối của ca dao vừa có tác dụng nhấn mạnh ý vừa tạo ra nhịp thơ uyển chuyển cân xứng, hài hòa:

“Chiều Nga Sơn / gạch Bát Tràng

Vải tơ Nam Định/ lụa hàng Hà Đông”

Bên cạnh đó, ông còn sử dụng nhuần nhuyễn và có những sáng tạo cho thể thơ lục bát, vì thế có những câu thơ, đoạn thơ khó phân biệt được với ca dao:

Chiều sâu của tính dân tộc trong bài thơ Việt Bắc còn là ở nhạc điệu, đặc biệt phong phú về vần và những phối âm trầm bổng, nhịp nhàng nên dễ ngâm, dễ thuộc:

Tóm lại, bài thơ Việt Bắc kết tinh và hội tụ khá đầy đủ những nét phong cách lớn của thơ Tố Hữu trên hành trình của thơ ca cách mạng. Phong cách nghệ thuật của bài thơ được thể hiện trên cả phương diện nội dung thể hiện và nghệ thuật biểu hiện, in đậm dấu ấn riêng của một điểm nhìn nghẹ tuật trong cảm hứng sáng tạo của nhà thơ Tố Hữu so với các nhà thơ cùng thời, tạo ra một tiếng nói mới mẻ và làm phong phú thêm thơ ca cách mạng, thơ ca dân tộc.

Hỗ Trợ Ôn Tập Phân Tích Hình Tượng Người Chiến Sĩ Trong Bài Thơ Từ Ấy..

Vẻ Đẹp Của Hình Tượng Người Chiến Sĩ Cách Mạng Trong Chiều Tối Và Từ Ấy

So Sánh Bài Chiều Tối Hồ Chí Minh Và Khổ Cuối Bài Thơ Tràng Giang Huy Cận

Phân Tích Hình Tượng Người Chiến Sĩ Trong Bài Thơ Từ Ấy Và Chiều Tối

Giáo Án Ngữ Văn 11

Bình Bài Thơ ” Về Quê Ngoại”

Cảm Nghĩ Về Dòng Sông Quê Hương Em

Nêu Cảm Nghĩ Của Em Về Dòng Sông Quê Hương.

Chùm Thơ Lục Bát Gái Quê, Con Gái Nhà Nông Hay Nhất

Những Bài Thơ Hay Về Những Cô Gái Quê

Thơ Hay Ảnh Đẹp Về Con Gái Miền Quê Dịu Dàng, Dễ Thương

VỀ QUÊ NGOẠI

Lê Hùng.

Tôi được về thăm quê ngoại

Giữa một ngày thu mênh mang

Đường chan nắng bỗng mưa bất chợt

Lòng xốn xang-quê ngoại Nghệ An

Quê ta đó cánh đồng muối mặn

Chạy vút dài xen lẫn ao tôm

Tiếng con nước rì rầm bờ đá

Đoàn thuyền câu trong giấc ngủ êm

Trên đồi thông dãy dài mộ chí

Nằm bình yên bên giải Mai Giang

Con cháu xa vọng về tiên tổ

Giữa chiều thu ngào ngạt khói hương

Lạch Quèn đó một thời đánh Mỹ

Cô du kích năm xưa bỏm bẻm nhai trầu

Đang hối thúc đàn cháu con ra đón

Từ biển xa trở lại những thuyền câu

Ôi ! Bình minh trao quê ngày nắng đẹp

Cảng cá vui như ngày hội vào Xuân

Cá quẫy mạnh hả hê trong ánh bạc

Mấy nàng thôn khoe giọng hát trong ngần

Ơi quê ngoại xa mà gần như thế

Mỗi lần đi lại thêm nhớ bần thần

Sao quên được giọng mặn mòi xứ Nghệ

Giữ trọn lòng ơn mẹ ngày năm .

Tiến Thủy-Quỳnh Lưu 2008

LỜI BÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN XUÂN HIẾN

Có một nhà thơ viết :” Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi /Cội nguồn ơi! Chiếc lá lại rơi về“

Sau những tháng ngày bận rộn lo toan với cuộc sống bộn bề, một ngày nào đó tạm gác lại công việc

để trở về miền quê đã từng gắn bó hoặc in đậm trong tâm trí ta, lòng không khỏi xốn xang, bồi hồi xao xuyến.

Tác giả Lê Hùng một lần ” Về quê ngoại” cũng mang theo tâm trạng đó để tiếng lòng ngân nga thành khúc hát. Mở đầu thông qua lời kể để bộc lộ cảm xúc :

Tôi được về thăm quê ngoại

Giữa một ngày thu mênh mang

Đường chan nắng bỗng mưa bất chợt

Lòng xốn xang – quê ngoại Nghệ An

Câu thơ mở đầu chỉ là lời tâm sự chuyến hành hương về thăm quê ngoại, nhưng lấy đó làm nền để tác giả chuyển sang ” ngày thu mênh mang“. Dường như ở đây có cả không gian rất rộng, có lẽ cái “mênh mang” được khởi xướng từ tâm hồn anh khi niềm vui ngập tràn trong lòng. Tiếp theo là sự vật bên ngoài, thoắt ẩn, thoắt hiện ” Đường chan nắng bỗng mưa bất chợt” .Đã từng đi qua và sống ở miền Trung mỗi khi đọc câu thư của nhà thơ Tố Hữu ” Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình” tôi thấy người râm rấp nóng, bây giờ lại gặp hình ảnh “ chan nắng” ” bỗng mưa” mới thấy được ngầm ý tác giả muốn biểu hiện sự khắc nghiệt về thời tiết nơi này. Tuy vậy niềm vui vẫn đến trong lòng như muôn ngàn đợt sóng đó là sự “Xốn xang” khi đặt chân lên quê ngoại và địa danh Nghệ An- mảnh đất giàu truyền thống cách mạng được nhắc đến .

Quê hương đang ngày một thay da đổi thịt, bởi vậy tác giả không khỏi tự hào và cất lên lời lời giới thiệu nghe thật hào sảng :

Quê ta đó cánh đồng muối mặn

Chạy vút dài xen lẫn ao tôm .

Hai sản vật ” muối” và ” tôm” đã đem lại cuộc sống ấm no hạnh phúc,vì thế cụm từ ” quê ta đó“vừa là niềm vui náo nức vừa là lòng kiêu hãnh không cưỡng nổi.Sau những phút giây thăng hoa trong tâm tưởng, tác giả trở lại cảm nhận sâu lắng để đem đến những nhận xét tinh tế :

Tiếng con nước rì rầm bờ đá

Đoàn thuyền câu trong giấc ngủ êm.

Đó là khúc hát hay lời ru, đá và nước như có tâm hồn qua hai từ :” rì rầm” cũng như từ đây nó tạo nên hiệu ứng “ Đoàn thuyền câu trong giấc ngủ êm ” thật đẹp, thật lãng mạn nhưng cũng rất hiện thực vì sau một ngày lăn lộn với sóng gió, giờ thuyền neo đậu trong bến chìm vào trong giấc ngủ…

Rồi những ” dãy mộ chí ” nằm trên ” đ ồi thông” kề bên dải ” Mai Giang” có con cháu làm ăn nơi xa ” vọng về” với những người thân đã khuất để ” Giữa chiều thu ngào ngạt khói hương” Chỉ hình ảnh này thôi, ta cũng cảm nhận được tấm lòng những người con đi xa ” Thân cư hải ngoại tâm tại cố hương“và lòng thành kính biết ơn với ông cha, tiên tổ.

Mạch thơ được nối tiếp với những địa danh, con người nơi đây đã trở thành nhân chứng của lịch sử :

Lạch Quèn đó một thời đánh Mỹ

Cô du kích năm xưa bỏm bẻm nhai trầu

Đang hối thúc đàn cháu con ra đón

Từ biển xa trở lại những thuyền câu.

Nếu ” Lạch Quèn” là địa danh của một thời chiến tranh phá hoại ác liệt của đế quốc Mỹ thì con người ” Cô du kích năm xưa” là nhân chứng sinh động. Vẫn ngồi đó ” bỏm bẻm nhai trầu” các cặp phạm trù đối lập : xưa-nay, cô du kích – bỏm bẻm nhai trầu, từ đó nói lên hai thái cực trẻ-già. Ta cảm nhận thêm phẩm chất sáng ngời của ” Cô du kích” nói riêng và người dân xứ Nghệ nói chung : Anh hùng dũng cảm trong chiến đấu những ngày chiến tranh, nay hòa bình họ lại tích cực lao động sản xuất làm giàu đẹp cho quê hương, đất nước.

Ý thơ được tiếp tục phát triển với yếu tố trữ tình ngoại đề và những nhận xét khiến hồn thơ bay bổng :

Ôi! bình minh trao quê ngày nắng đẹp

Cảng cá vui như ngày hội vào xuân

Cá quẫy mạnh hả hê trong ánh bạc

Mấy nàng thôn khoe giọng hát trong ngần.

Thán từ ” Ôi ” vừa bộc lộ sự ngạc nhiên, vừa là tiếng reo vui trào dâng trong lòng khi cuộc đời mới khoác màu áo mới : Thiên nhiên có ” bình minh” ” nắng đẹp” có cá “ hả hê” . Cuộc sống có không khí đông vui tấp nập, đông vui, như lòng người đang náo nức ” Cảng cá vui như ngày hội vào xuân“, có nét đẹp nào hơn thế .! Ôi, yêu sao quê ta một thời bom đạn, một thời rộn rã vào xuân.

Lúc này tôi cũng muốn như tác giả “Về quê ngoại” lắng nghe các cô thôn nữ ” khoe giọng hát trong ngần” bởi giọng hát đó sẽ mãi mãi ngân vang trong lòng, giúp chúng ta thêm yêu, thêm nhớ quê hương.

Có một triết gia cho rằng :'”Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để đi về“, Kết thúc bài thơ tác giả Lê Hùng cũng khẳng định điều đó :

Ơi quê ngoại xa mà gần đến thế

Mỗi lần đi lại thêm nhớ bần thần

Sao quên được giọng mặn mòi xứ Nghệ

Giữ trọn lòng ơn mẹ ngàn năm !

Tiếng nói nội tâm giàu triết lý được anh cất lên từ trái tim nặng tình nghĩa với quê ngoại. Quả thật quê hương xa về khoảng cách nhưng gần về tâm tưởng, bởi vậy tôi rất đồng cảm với nỗi nhớ ” bần thần”. Cũng như tác giả Lê Hùng, nhà thơ Nguyễn Tiến Hưng trong bài ” Tâm sự kẻ ra đi” có viết :

Nhớ về quê ngoại mà thương

Có cây mít ngọt như đường thoảng thơm

Bên hè vung ngọn cây rơm

Hương màu lúa chín, chén cơm trắng ngần .

Vì nhớ nên không thể nào ” quên được giọng mặn mòi xứ Nghệ” thật cảm động vì người đi xa bao năm vẫn nhớ giọng nói quê nhà và chất ” mặn mòi” mới là đặc trưng của mảnh đất Nghệ An, điều này khiến tôi nhớ mãi bài dân ca : ” Muối ba năm muối đang còn mặn/Gừng chín tháng gừng vẫn còn cay/Đôi ta tình nặng nghĩa dày/Dù có đi xa ba vạn sáu ngàn ngày cũng nỏ xa” chính điều này đã nuôi dưỡng tâm hồn những người con xứ Nghệ.Câu thơ cuối bài :” Giữ trọn lòng ơn mẹ ngàn năm” như một lời thề son sắt.

Bài thơ ” Về quê ngoại” gồm sáu khổ, hai bốn câu, với lối hiệp vần, cách bộc lộ được mạch cảm xúc dồn nén của tác giả.Với cách thể hiện hướng ngoại đan xen hướng nội, tác phẩm đưa ta đến với những địa danh đã đi vào huyền thoại, với cuộc sống, con người đang vững bước đi lên. Tính triết lý của bài thơ được đặt trong các cặp phạm trù đối lập. Không gian, thời gian, cuộc sống, con người, hiện lên rõ nét. Nhà thơ Lê Hùng đã đánh thức miền ” Quê ngoại” trong tâm trí của những người con xa quê./.

Hà Nội tháng 4/2014.

Phân Tích Vẻ Đẹp Của Khổ Thơ Sau Trong Bài Thơ “đò Lèn” (Nguyễn Duy). “tôi Đi Lính, Lâu Không Về Quê Ngoại Dòng Sông Xưa Vẫn Bên Lở Bên Bồi Khi Tôi Biết Thương Bà Thì Đã Muộn Bà Chỉ Còn Là Một Nấm Cỏ Thôi.”

Bài Thơ “về Quê Ngoại” Trong Sách Tiếng Việt Lớp 3 Có 2 Tác Giả?

Chợ Quê Trong Thơ Lục Bát Việt Nam Đương Đại

Thơ Lục Bát Viết Về Chợ Quê Của Ngọc Tô

Lời Bài Hát Về Quê Cũ Xuân Mai

🌟 Home
🌟 Top