Bài Thơ Về Cô Gái Mùa Xuân / 2023 / Top 21 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

” Em Như Cô Gái Hãy Còn Xuân “ / 2023

Em Như Hãy Còn Xuân là một câu thơ nổi bật trong bài thơ Gái Xuân của nhà thơ Nguyễn Bính. Ông là một nhà thơ nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam . Với sự nỗ lực của mình ông đã khẳng định được năng lực của mình bằng những giải thưởng vô cùng danh giá được nhiều người ngưỡng mộ

Thơ Nguyễn Bính “chân quê”, giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ông viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn, biểu lộ một tình quê, một hồn quê chân tình và gần gũi

Bài thơ đã lấy hình ảnh mùa xuân và thiếu nữ tạo nên một chút ” tình “. Cũng chính bài thơ này đã thêm phần thán phục khả năng ” hai trong một ” cực khó này của ông. Bài thơ với lời lẽ ngọt ngào rung động biết bao nhiêu trái tim bạn đọc, chính vì thế nên đã được phổ nhạc được nhiều thế hệ yêu mến

Em như cô gái hãy còn xuân, Trong trắng thân chưa lấm bụi trần, Xuân đến, hoa mơ, hoa mận nở. Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng. Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng, Đôi tám xuân đi trên mái tóc. Đêm xuân cô ngủ có buồn không?

Phân Tích Bài Thơ Gái Xuân Của Nguyễn Bính

Mùa xuân và thiếu nữ. Hai đề tài tuy hai là một. Khi viết về mùa xuân với nhân vật thiếu nữ, hay viết về thiếu nữ trong quang cảnh mùa xuân.

Hiếm thấy người làm thơ nào buông bút trước đề tài “hai trong một” muôn thuở này. Nhưng để được phong danh Thi sĩ mùa xuân-thiếu nữ, phải nói là hiếm. Và Gái xuân chính là một giấy chứng nhận cho thi hiệu Nguyễn Bính.

Về số lượng chữ, khó có thể bảo Gái xuân là bài thơ về xuân hay về… gái!

Tám câu thơ, tám chữ “xuân”. Tám câu thơ, tám chữ về thiếu nữ hoặc về cơ phận đặc tả người nữ (“em”, “cô gái”, “gái”, “thân”, “lòng”, “má”, “mái tóc”, “cô”). Thật ra trong thơ, ăn nhau đâu nhờ dung lượng. Mà ở nội dung.

Từ tên bài cho đến nội hàm, ông tây bà đầm nào biết tiếng ta kha khá cũng thấy ngay đấy là bài thơ về một thiếu nữ đang phải mang tâm sự. Tâm sự lớn và nóng: chuyện vợ chồng í mà. Tứ thơ thân thuộc và dễ hiểu, nếu không nói là cũ, quen. Bài thơ ngắn, vuông vức trong hai khổ thơ bảy chữ mà chứa cả một kho tình tứ.

Mà khổ lắm, làm sao giấu được cơ chứ? “Thân” thì “trong trắng chưa lấm bụi trần”. Đã “gái xuân” lại còn “giũ lụa trên sông Vân” thì thôi rồi. (Bạn đọc hãy kiên nhẫn, đoạn dưới sẽ thấy rõ “sông Vân” là cái gì?)

Của đáng tội “lòng xuân lơ đãng” đấy nhưng là “lơ đãng” hoặc theo kiểu “em chã”, hoặc rối trí bởi nhiều “lý do khách quan và chủ quan”! Nhìn kìa: “má xuân hồng”.

Thời xưa, và cả đến thời Nguyễn Bính, con gái chớm “đôi tám” là thành trái bom nổ chậm trong nỗi lo của đấng sinh thành. Còn với cô gái? Khối tâm sự khổng lồ như từng được quý phu nhân của cố Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên, vị giáo sư nức danh nước Nam dạo đó, thổ lộ: “Ước mơ của em khi đôi tám xuân xanh quyết chọn được người tài đức mới dám trao gửi thân… Thế là em đã được toại nguyện.”

Chưa tìm được ý trung nhân, mỗi “đêm xuân” ôm một nỗi buồn. Nói chi chuyện ngủ nghê! Biết rồi còn hỏi?!

” Đêm xuân cô ngủ có buồn không? “

Câu thơ có phần lộ, sượng. Phải không ạ? Nhưng rất Nguyễn Bính. Với thi nhân lãng tử có trường tình xuôi ngược Bắc – Trung – Nam, không cung bậc nào của tình yêu ở người nữ không bị phát giác!

Nhà thơ đương đại Trần Dạ Từ có câu tương tự. Cũng ở nhân vật tuổi trăng tròn, và cũng kết bằng câu hỏi. Hỏi, có sẵn “đáp án”:

” Bài thơ từ thuở trăng mười sáu

Mười sáu trăng chờ em biết không.”

Tám câu thơ, nói về kỹ thuật, không hề mang vết nhăn. Cả tám câu. Về ý tứ, riêng tôi thấy câu kết đọc nhanh thì thú mà ngẫm ra chẳng thích. Ang ác thế nào ấy. Như đã nói, Nguyễn Bính là vậy. Phải chịu thôi. Có bạo chút xíu, nhưng hóm. Vả lại, vào thời Tây các cụ ưa tặc lưỡi: “C’est la vie!” (Đời là thế!)

Không kể năm câu còn lại có thể xem là tả chân rõ ý, tôi rất chịu tài của thi bá ở hai câu sau đây.

Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

Biết bao lần tôi tự hỏi: đó là câu thơ trời cho thi sĩ, hay chính chàng tự tìm thấy trong ký ức xa xăm hoặc hiện thực sờ sờ của mình? Chịu!

Có hai đối tượng, nếu bạn thuộc vào thế hệ a còng ai pát, dễ bỏ qua: “lụa” và “sông Vân”.

Biểu tượng lụa luôn gắn với phận người phụ nữ thời xa xưa cho đến giữa thế kỷ trước. Ca dao: “Thân em như tấm lụa đào…”

Và trở lại lần nữa cùng thi sĩ họ Trần trong cùng bài thơ đã trích dẫn:

” Em mười sáu tuổi trăng mười sáu

Áo lụa phơi buồn sân gió xưa.”

Còn “sông Vân”? Tôi đồ rằng, đó chính là sông Vân chảy theo hai quốc lộ 1 A và 10 cạnh thành Ninh Bình. Núi Thuý, sông Vân – hai nét đẹp thiên nhiên trao tặng xứ ấy. Cũng là tỉnh bên quê nhà Nam Định của thi nhân.

Sách dạy, có cả thảy sáu cây cầu bắc qua sông Vân: cầu Âu Vân, cầu Vân Giang, cầu Vòm, cầu cầu Lim, v.v… Ai mà biết “cô hàng xóm” – í lộn “cô hàng tỉnh” chứ – của Nguyễn từng ngồi “giũ lụa” bên cây cầu nào để hóa thành “Gái xuân” cho chúng ta thưởng lãm bao mùa xuân qua cho đến xuân Đinh Dậu nay.

“Giũ lụa” là thao tác xử lý lụa với công đoạn dùng nước sông; ở đây là thái độ của cô gái bị chất chứa trong mình khối tâm sự. Giũ đi những gì u mờ, rắc rối để thảnh thơi nhận về cái mới. Mịn màng và trong suốt.

Chưa hết, tên cổ của sông Vân là Vân Sàng. Vân Sàng là gì vậy ta? Sông Vân vốn là địa chỉ oanh liệt trong cuộc kháng chiến chống nhà Tống xâm lược dưới thời vua Lê Đại Hành (941 – 1005). Truyền thuyết thế này: sau khi Lê Hoàn đánh bại quân Tống, chàng trở về thành Hoa Lư – nơi Dương Vân Nga đã kê giường sẵn bên bờ sông đón vị vua anh hùng. Và khi cặp đôi trai tài gái sắc kỳ lạ số một trong lịch sử đang giao hoan, một đợt gió mạnh bất thần kéo thổi mây lan đến vùng trời soi rủ xuống dòng sông lững lờ như không biết gì! Từ đó con sông mang danh Vân Sàng (tức là giường mây). Hỏi có gì tình tứ và… phồn thực hơn thế! A, khi chàng Bính giao hoan cùng nàng Thơ mà sinh hạ thi phầm Gái xuân, liệu đã có hay chưa hai con đường mang tên Lê Đại Hành và Dương Vân Nga ở hai bên bờ sông, gần nơi tọa lạc đền Đồng Bến ghi nhận truyền thuyết ấy?

Ba Cô Con Gái / 2023

Ba cô con gái – câu chuyện về lòng hiếu thảo

Ba cô con gái là truyện cổ tích của người Tatar, kể lại thái đối xử khác nhau của ba cô con gái với mẹ, qua đó cho thấy bổn phận con cái đối với cha mẹ.

Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. – Ca dao Việt Nam –

1. Người mẹ ốm

Ngày xưa, có một bà mẹ sinh được ba cô con gái. Bà phải làm việc vất vả để nuôi các con mình. Ba cô con gái lớn nhanh và cả ba cô đều xinh đẹp như mặt trăng. Sau đó ba cô đều đi lấy chồng và ở riêng không ở nhà với mẹ nữa.

Năm tháng trôi qua, bà mẹ già ốm nặng, bà nhờ một chú Sóc hung đến gặp các con của bà. Bà dặn:

2. Thái độ của hai cô con gái lớn

Khi nhận được tin mẹ ốm, cô chị cả thở dài, nói với Sóc hung:

– Ôi! Chị cũng muốn đến ngay lập tức với mẹ, nhưng trước mắt, chị còn phải đi cọ hai cái chậu này đã!

– Cọ hai cái chậu đã! – Chú Sóc hung giận giữ kêu lên! – Vậy thì hãy cử ở trong hai cái chậu ấy suốt đời!

Hai cái chậu nhảy từ trên bà xuống, úp chụp vào cổ chị cả. Cô này ngã ra đất và bị hóa thành một con rùa sống trong cái mai của nó (là cái chậu đã úp chặt).

Chú Sóc hung lại đến gõ của nhà cô gái thứ hai. Cô này trở lời:

– A! Chị sẽ chạy đến ngay với mẹ nếu chị không phải bận dệt vải để đem đi chợ bán!

– Nếu vậy thì chị đi mà dệt vải suốt đời!

Sóc hung nói dứt lời, cô gái thứ hai biến thành một con nhện.

3. Tấm lòng hiếu thảo của người con út

Khi Sóc hung đến báo tin cho cô con gái út thì cô này đang nhào bột. Không kịp nói một lời, không kịp rửa tay, cô gái vội vàng đi đến với mẹ.

Sóc hung âu yếm nói:

– Chị sẽ luôn đem lại cho mọi người niềm vui và sự dịu dàng. Mãi mãi, chị và các con cháu của chị sẽ được mọi người yêu mến.

Thật vậy, người con gái út sống rất lâu, được tất cả mọi người thương yêu, và sau khi chết, cô gái viến thành con ong.

Suốt mùa hè, ong đi hút mật cho người và đến mùa đông lạnh buốt, ong có thể yên tâm ở trong tổ của mình, ấm áp và đầy mật thơm ngon.

Câu chuyện Ba cô con gái – Truyện cổ tích dân tộc Tatar Nguồn: Kể chuyện 1, trang 22, NXB Giáo dục 1987 – chúng tôi –

Ý nghĩa câu chuyện Ba cô con gái

Câu chuyện kể lại thái đối xử khác nhau của ba cô con gái với mẹ: sự thờ ơ, thiếu quan tâm đến mẹ của hai cô chị và lòng hiếu thảo của cô em út. Qua việc lên án thái độ của hai cô chị và ca ngợi tấm lòng của người em út, câu chuyện đã giáo dục cho các bạn nhỏ thấy được bổn phận của con cái phải hiếu kính, quan tâm, chăm sóc cha mẹ, giống như cô con gái út trong chuyện đã làm.

Đây là một câu chuyện tình cảm, mang tính giáo dục đạo đức về lòng hiếu thảo, cốt truyện mạch lạc, diễn biến bất ngờ và được kết thúc bằng hình tượng con ong chăm chỉ vô cùng đáng yêu.

Truyện người con hiếu thảo

Không giống như truyện Ba cô con gái, câu chuyện Người con hiếu thảo là cách thể hiện tình yêu đối với người mẹ thông qua lời nói và hành động ý nghĩa.

Truyện từng được đưa vào giảng dạy trong sách Đạo đức lớp 5 (1987), qua đó cho thấy một hành động nhỏ sẽ có giá trị hơn ngàn lời nói hay.

Một bà mẹ sinh được bảy cô con gái.

Một dạo bà đi thăm cậu con trai ở xa. Một tuần lễ sau, bà trở về nhà. Mới bước chân vào nhà, bà đã nghe các con gái lần lượt nói lên nỗi mong nhớ của mình.

Cô thứ nhất nói:

– Con nhớ mẹ như hoa hướng dương nhớ ánh mặt trời.

Cô thứ hai nói:

– Con nhớ mẹ như đất đại hạn trong mưa.

Cô thứ ba nói:

– Con nhớ mẹ phát khóc lên, giống con chim nhỏ đã khóc nhớ chim mẹ.

Cô thứ tư thì thầm:

– Con đau khổ khi vắng mẹ, như con ong mật không thấy một bông hoa nào.

Cô thứ năm thỏ thẻ:

– Con mơ thấy mẹ như giọt sương mơ thấy bông hồng.

Cô thứ sau nói:

– Con trông thấy mẹ khác nào như vườn anh đào thấy chim họa mi.

Cô thứ bảy không nói gì. Cô lẳng lặng tháo giày cho mẹ và đem đến cho mẹ chậu nước mát để mẹ rửa chân.

Truyện người con hiếu thảo – Theo Xu-khôm-lin-xki Nguồn: Trang 28, Đạo đức 5, NXB Giáo dục – 1978 – chúng tôi –

Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Cô Gái Trong Bài Thơ Sóng / 2023

Xuân Quỳnh là một nữ thi sĩ nổi bậc nhất trong nền văn học Việt nam thế kỷ 20. “Sóng” là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. Bài thơ là tiếng lòng của một tâm hồn đắm say, tha thiết hồn nhiên, trong sáng, thủy chung trong tình yêu của Xuân Quỳnh.

Mở đầu bài thơ Xuân Quỳnh đã mượn hình ảnh “sóng” để thể hiện những tính chất khác nhau của tình yêu. Trạng thái của sóng cũng là trạng thái tâm lí của tình yêu:

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ

Sóng vừa dữ dội và vừa dịu êm, vừa ồn ào và lặng lẽ. Trong tình yêu cũng vậy, lúc ào ạt mãnh liệt lúc lại bình yên, lặng lẽ đầy mơ màng thể hiện chiều sâu của nỗi nhớ và lòng mong đợi.

Điều này đã thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc của Xuân Quỳnh vào tình yêu. Tình yêu lúc nào mà không có sóng gió. Tình yêu không có sóng gió thì còn gì để người ta khao khát, để ngày đêm mong nhớ. Và mỗi con sóng nhỏ đó đều mang một khát khao lớn:

Sông không hiểu nỗi mình Sóng tìm ra tận bể…

“Sóng” không thể ở trong một môi trường chật hẹp, khi “sông” không hiểu được mình, “sóng” sẵn sàng từ bỏ để tìm ra biển rộng bao la. Tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu cũng vậy, khi yêu họ luôn trăn trở khao khát khám phá bản thân, và luôn tìm cho mình một tình yêu đích thực không tầm thường, nhỏ hẹp và cam chịu. Người phụ nữ sẵn sàng thoát khỏi nơi nhỏ bé chật hẹp, tầm thường để tìm đến một nơi có trái tim đồng điệu với mình.

Để rồi từ đó mà nói lên nỗi nhớ của người con gái trước hình tượng sóng:

Trước muôn trùng sóng bể em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau

Từ bao đời nay, tình yêu vẫn mãi chỉ là một ẩn số. Tác giả đã mượn hình ảnh sóng để cắt nghĩa cho sự bí ẩn của tình yêu. Với điệp từ “em nghĩ” cùng giọng thơ trầm lắng, tác giả đã thể hiện được sự trăn trở, khắc khoải của người con gái trong tình yêu. Câu hỏi tu từ “Từ nơi nào?”, “Từ đâu?” đã gợi tả nên tâm trạng của người phụ nữ suy tư.

Tình yêu giống như sóng biển vậy, đầy bí ẩn thì làm sao có thể hiểu hết được. Vì vậy mà câu hỏi căn nguyên về tình yêu là một câu hỏi không ai có thể giải đáp. Đến Xuân Diệu- Ông hoàng của thơ tình còn phải thốt lên “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!”.

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Từ nỗi suy tư trăn trở, tình yêu đã biến thành nỗi nhớ như đang chực trào, mãnh liệt khôn nguôi. Nỗi nhớ của cô gái trong tình yêu cũng như những con sóng nào cũng nhớ bờ ngày đêm thao thức không thể tài nào ngủ được.

Nhịp thơ vẫn dạt dào nhưng đã có đôi chút náo nức, mãnh liệt hơn với một sự thú nhận gây bất ngờ và đầy táo bạo:

Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Cũng như những con sóng ngày đêm vỗ bờ, nỗi nhớ của em dành cho anh cũng cồn cào và mãnh liệt đến như vậy. Nỗi nhớ ấy như trở thành nỗi nhớ trong tiềm thức chứ không còn là ý thức nữa, nó như ngự trị sâu thẳm trong nỗi tâm hồn.

Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nhớ Nhớ về anh một phương

Hình ảnh đối lập giữa “phương bắc” và “phương nam”, giữa “ngược” và “xuôi” gợi cho chúng ta liên tưởng về một không gian xa xôi cách trở. Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi được đó là tình cảm của em dành cho anh. Em luôn hướng về “phương anh”.

Từ quy luật tự nhiên của con sóng, dù cho bao trắc trở vẫn chảy về bờ, tác giả liên tưởng đến sức mạnh của tình yêu cũng giống như sức mạnh và quy luật của sóng. Khi có tình yêu chân chính thì tình yêu sẽ cập bến bờ dù cho bao nhiêu sóng gió của cuộc đời:

Ở ngoài kia đại dương Trăm ngàn con sóng đó Con nào chẳng vào bờ Dù muôn vời cách trở

Tình cảm ở đây đã trở thành niềm tin mãnh liệt vào tình yêu chân chính, đích thực của Xuân Quỳnh. Cách nói thật mạnh mẽ thiết tha, thật đằm thắm nhưng cũng giàu nữ tính.

Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ

Nói tóm lại qua hình ảnh sóng, người đọc có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt trong tình yêu của tâm hồn người phụ nữ. Xuân Quỳnh đã mạnh dạn bày tỏ những khát khao rung động chân thành của con tim mình đang dào dạt và say đắm trong tình yêu.

“Sóng” là một tác phẩm thành công của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện tất cả những cung bậc cảm xúc trong tình yêu, từ nỗi băn khoăn đến nỗi nhớ khôn nguôi và cuối cùng thể hiện tình cảm son sắt, niềm tin, khát vọng vào tình yêu cao cả. Xuân Quỳnh đã góp một hơi thở đắm say, một tiếng sóng tình đẹp đẽ làm tươi thắm lên cho thi đàn thơ tình hiện đại Việt Nam.

Thơ Tình Mùa Xuân Buồn, Thơ Xuân Cô Đơn Và Lẻ Loi Một Mình / 2023

Những bài thơ tình buồn viết về mùa xuân cô đơn, lẻ loi khi không có người mình yêu bên cạnh.

Vậy là một mùa xuân nữa lại về ! Thời gian cứ nhẹ nhàng trôi không hối hả, vội vã như cuộc sống bộn bề với trăm ngả rẽ mong manh ! Anh còn nhớ không, hơn một lần đã nói với em về mùa đông dịu ngọt, về mùa thu quyến rũ, mùa hạ khắc khoải và mùa xuân thì sao anh nhỉ?

Một ngày đẹp như hôm nay sao anh không về để lắng nghe tiếng nức nở của áng mây tím bồng bềnh, của gió xuân đang mơn man trên những nhành lá, ngọn cỏ… mùa xuân trong mắt em thật gầy guộc, hanh hao và đầy ắp nỗi niềm !

Anh có thấy không những cánh đào đỏ thắm như nỗi nhớ con tim của những đôi tình nhân yêu nhau trong cách trở xa xăm, dưới màn mưa bụi nhạt nhòa, hình bóng người yêu dấu năm xưa lại dịu dàng hiển hiện với biết bao hoài niệm cùng những giọt lệ mặn chát của buổi chiều xuân cùng với niềm riêng đau đáu gửi vào màu vàng khắc khoải của những bông hoa cúc vườn nhà.

Một mùa xuân chờ đợi đầy lãng mạn bởi xuân vốn là mùa đâm chồi nảy lộc, của hạnh phúc và nụ cười phải không Anh ?

: Thơ tâm trạng buồn chán vu vơ về tình yêu và cuộc sống

XUÂN NÀY VẮNG NHAU

Thơ: Chiều Tím

Biết xuân này mình có gặp nhau không

Đường anh đi vẫn chất chồng khắc khoải

Lối em về hoa thơm vàng nắng trải

Tiếng yêu thương chẳng dầu dãi bao giờ !

Xuân của anh có thể đẹp như mơ

Có nhớ em, có đợi chờ gặp lại

Xuân trong em, từng đêm sầu tê tái

Hoài niệm mùa hoa cải sáng triền sông !

Xuân bên anh có thấp thoáng dáng hồng

Khoảng trời riêng mặn nồng màu luyến ái

Nét rong rêu phong trần anh nếm trải

Sợ đau thương quan ngại, lối em về !

Dẫu chẳng còn quá nhiều phút đam mê

Cánh én bay khi chiều về gió lặng

Xuân vẫn tươi cánh mai vàng màu nắng

Chắc xuân này ta lại vắng nhau thôi !

BÀI THƠ: MÙA XUÂN NÀY VẮNG ANH

Thơ: Thiên Thanh Thanh

Mùa xuân đẹp năm nay đến muộn

Cái rét còn bám riết quanh ta

Anh ở đâu ? Sao lâu quá anh à

Không gặp gỡ để lòng ta dịu vợi

Mùa xuân đến anh ơi em vẫn đợi

Cánh én về mang lại yêu thương

Hoang hoải tình ta ở cuối con đường

Sao em vẫn hoài mong và khát vọng

Không nắng ấm trời cao và gió lộng

Không hẹn hò, đưa đón chi nhau

Xuân không anh xa vắng tình đầu

Em vẫn thấy tim đau và đơn điệu

Đây hình em tặng mùa xuân bất tận

Một mình em xây dựng lâu đài

Đem lòng mình trang trải hồn ai

Chờ đón mãi xuân vắng anh buồn lắm

Có phải không miệng cười, lòng cay đắng

Tạo niềm vui trên nền tảng cô đơn

Ai hiểu em trong hoàn cảnh này không ?

Xuân cứ đến, gom mảnh buồn ghép lại.

THƠ TÌNH BUỒN: LỐI VẮNG CHIỀU XUÂN Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em quay về thời tiết cũng sang Xuân

Chiều se lạnh mưa phùn ôm chiếc lá

Cành lắc lư theo đà nằm nghiêng ngã

Lời thương anh như đã thấm vào hồn.

Kỷ niệm mình nơi chốn cũ hoàng hôn

Đang quằn quại lòng bồn chồn tê tái

Nhớ thương anh em thẫn thờ ngây dại

Vì không duyên em phải chịu mất tình.

Xót xa buồn…nhưng chỉ biết lặng thinh

Nhìn nước mắt chúng mình thi nhau đổ

Đừng tiếc thương hãy chôn sâu đáy mộ

Dù buồng tim mình loang lỗ xước nhiều.

Đứng lặng thầm… bên lối vắng đìu hiu

Tìm kỷ niệm bao chiều miên man bước

Giờ mình em mắt ngước nhìn phía trước

Ôm đớn đau xuôi ngược giữa vô thường.

LỤC BÁT: NỖI BUỒN CHIỀU XUÂN Thơ: Hoa Mẫu Đơn

Ta về bên ngõ bâng khuâng

Nghe trong nỗi nhớ thềm xuân nao lòng

Mà sao thổn thức mênh mông vợi vời.

Nỗi buồn trong dạ chơi vơi

Chiều trôi về phía cuối trời xa xăm

Sóng lòng gợn những băn khoăn

Còn không hạnh phúc muộn mằn ai trao.

Tiếng yêu tiếng nhớ ngọt ngào

Chìm rơi thinh lặng xanh xao cả chiều

Ôm vào cả những liêu xiêu

Bờ môi mặn đắng phiêu diêu mộng tình.

Hoa hồng ngan ngát nụ xinh

Hương đưa theo gió lung linh trước thềm

Xuân hồng đã chớm bên hiên

Mà sao xa quá dịu hiền nơi anh.

Mình ta nỗi nhớ giăng mành

Hỏi người có giữ tình xanh đã từng

Hoàng hôn bến đợi rưng rưng

Xuân yêu thương mãi mịt mùng nơi đâu.

Phải chăng nước chảy qua cầu

Lững lờ gửi lại giọt sầu mùa đông

Ta tìm một nhánh xuân hồng

Mênh mang chiều tím chờ trông bóng người.

ĐÊM THAO THỨC Thơ: Quốc Phương

Khuya lắm rồi.. mà sao còn chưa ngủ

Vẫn ngồi nhìn tinh tú nghĩ về ai

Khi xa nhau.. trống vắng suốt đêm dài

Người có hiểu lòng ai luôn nhớ tới

Đêm thao thức.. đất trời vào xuân mới

Người vẫn xa.. người ngồi đợi yêu thương

Nỗi nhớ nhung.. trằn trọc những canh trường

Mong nơi ấy.. tỏ tường cùng xuân sắc

Ngồi chờ mãi.. ngoài kia trời im phắc

Gió chẳng lay.. cũng chẳng tiếng dế kêu

Mấy giọt sương.. chỉ đọng nhẹ cùng rêu

Và hơi thở.. vẫn nhịp đều ấm áp

Người có biết.. lệ lăn dài mặn chát

Nỗi nhớ thương.. khi xa mặt cách lòng

Chỉ làm sao cùng trở lại ước mong

Như ngày ấy.. mình không xa cách nữa.

XUÂN TƯƠNG TƯ

Thơ: Diệp Ly

Nắng chẳng còn mang bóng dáng mùa xuân

Khi ngày tháng tràn dâng ngàn nỗi nhớ

Hồn thơ lạnh từng đêm dài trăn trở

Tương tư sầu vụn vỡ giữa làn mi.

Sương khói mờ giăng mắc cuộc tình si

Lời thề hẹn còn ghi vào trong dạ

Không đưa tiễn người cũng đi vội vã

Khuyết rồi tròn nghiệt ngã những mùa trăng.

Còn lại gì từ hai chữ cố nhân

Tơ lộn mối đường trần mình lỡ hẹn

Chút kỷ niệm chắt chiu còn nguyên vẹn

Làm hành trang ước nguyện giấc mơ hồng.

Xuân không về khi tình đã hư không

Em cúi mặt nghe lòng tràn tiếc nuối

Hồn si dại nặng trĩu vì hờn dỗi

Mùa chênh chao lạc lối mộng hao gầy.

Đàn chim trời mải miết dệt đường mây

Con tim dệt đong đầy bao tha thiết

Tàn ước vọng yêu vẫn còn da diết

Giữa trời xuân tím biếc nỗi mong chờ.

Tương tư sầu…nhòa nhạt những vần thơ.

MÙA XUÂN NHỚ

Thơ: Xiao HangPin

Xuân đã về theo làn gió mênh mông

Nhưng em thấy mùa đông dường như phủ

Lòng se sắt một nỗi sầu ngự trú

Nhớ mong này có đủ để gần nhau

Anh đi rồi vạt nắng cũng hư hao

Em ở lại nghẹn ngào ôm ly biệt

Đôi tim vẫn quyện nhịp tình tha thiết

Hai phương trời mải miết cách trùng mây

Một chữ chờ em nguyện giữ còn đây

Mặc xuân hạ đổi thay thu đông đến

Theo con tạo thời gian hoài xoay chuyển

Đợi anh về cập bến đỗ ước mơ

Đêm trở dài em một bóng bơ vơ

Viết tâm sự thành thơ mang niềm nhớ

Giọt nước mắt lặng rơi trong nức nở

Nhói nơi lòng vụn vỡ trái tim côi

Mong anh về nối lại mộng chung đôi

Cho xuân thắm lên ngôi ngàn khao khát

Đan tay bước cùng yêu thương dào dạt

Vui sum vầy ta hát khúc tình say.

Về đi anh… em thấy nhớ anh rồi !

Hoa nở thắm nắng rạng ngời ô cửa

Khóm cúc nhỏ anh trồng bung nụ nữa

Đông xa rồi Xuân gõ cửa sáng nay

Về đi anh chúng tôi thấy nhớ anh này !

Sau lớp vỏ chồi non đang thức giấc

Trái tim em cũng nghẹn chùng phím bậc

Nhắc tên anh trong khoảnh khắc giao mùa

Về đi anh… anh thấy nhớ em chưa ?

Đêm chong đèn thêu thùa đan mộng ước

Vạt cỏ gầy mong manh chiều gió ngược

Ai kể rằng loài khổng tước lai sinh

Về đi anh.. em kể chuyện chúng mình

Đón bình minh nơi phương trời ửng nắng

Góc khuất đời thâm trầm muôn khoảng lặng

Nơi một mình dai dẳng một niềm đau

Về đi anh… cho thắm lại duyên trầu

Chũm cau phết vôi đượm màu nồng bện

Trao môi hôn đong đầy tình thương mến

Con thuyền tình đậu bến ước khỏa lơi

Về đi anh… em thấy nhớ anh rồi !

MÙA XUÂN NÀY VẮNG ANH Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc Thể thơ: Bát ngôn

Mùa xuân này đã vắng bóng dấu yêu

Nên ánh hoàng hôn mỗi chiều tím ngắt

Đóa hồng đỏ…cầm trên tay như nhắc

Nhớ anh nhiều…em chẳng có trách đâu.

Ước giờ này…mình được ở bên nhau

Để vần thơ khỏi đậm màu thương nhớ

Và những đêm em thôi niềm trăn trở

Nghĩ về anh hiện đang ở phương xa.

Dấu yêu à! Em rất nhớ anh nha

Cứ ngắm mãi….món quà anh đã gửi

Một cảm giác sao thân thương gần gũi

Chỉ thế thôi…em chẳng tủi thân đâu.

Hứa với anh sẽ mãi mãi về sau

Ở nơi nào cũng cùng nhau sánh bước

Giá bây giờ…dấu yêu mà hiểu được

Chẳng bao giờ em đi ngược anh đâu…!!!

(đang cập nhật..)