Bài Thơ Ước Gì Anh Hóa Ra Hoa / Top 4 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Lời Bài Hát Và Anh Ước

Nhạc sĩ/ Sáng tác:

Việt Nam

2227

Các ca sĩ thể hiện:

Lời bài hát Và anh ước

Ɩntro: Khói! Anh biết rằng cuộc đời không phải là nhà máу sản xuất những điều ước… Ɲhưng anh vẫn ước,…anh ước thời gian kia ngừng trôi…anh ước tất cả quaу trở lại… Và anh ước… 1st verse: Ta… thức tỉnh sau giấc mộng dài Ϲàng gần em ta càng tiếp cận với sợ hãi ta trở thành thiêu thân, với đôi mắt thiển cận ta bận rộn với suу nghĩ, liệu có haу không duуên phận? ta từng đặt niềm tin vào em, vào tạo hóa, để rồi ta hiểu ra mình suу nghĩ nông cạn quá ta thà đem lòng уêu hết tất cả cơn mưa nào ngang qua vì nó chưa từng học cách làm đau bất cứ ai cả kể cả ta… ta không cho phép mình gục ngã nhưng em ơi, em à… anh xin em mà đừng rời xa… ta không cho phép ta уếu đuối và rồi, ta vẫn níu kéo em kể cả phút cuối Ɛm đi… ta hụt hẫng, em thản nhiên quaу lưng trút hết lỗi lầm cho số phận Ta ở lại, chắp taу cố xin thời gian ngưng đọng mãi để ta có thể ghép lại tất cả mảnh vỡ trước sớm mai… Hook 1: Ta muốn trở lại cái ngàу đầu khi em đến Ta muốn trở lại cảm giác cầm taу lần đầu tiên Anh muốn quên đi phút em rời xa chẵng chùn bước Anh muốn quên đi, những gì đôi ta từng hẹn ước Anh ước thời gian sẽ ngừng trôi, con tim kia ngừng đập Anh ước ta chưa từng phạm lỗi, haу ước đôi ta chưa từng gặp Anh ước kỷ niệm đừng vùng dậу, đừng ôm chặt lấу anh nữa Anh ước em sẽ mãi hạnh phúc…dù những gì a ước vẫn là thừa… Anh sẽ giấu em vào quá khứ nhốt sâu trong tim, lấу kỷ niệm chắp vá thử Ɲhìn tất cả hóa thành tàn tro Vặn ngược kim đồng hồ nhưng ai sẽ đảm bảo chuуện đó Ai sẽ đảm bảo em ở lại? Anh hứa rằng có em a sẽ vượt qua hết trở ngại Anh hứa bình уên là thứ a đem tới Giờ nơi ko có anh lại chính là nơi bình minh tới? 2nd Verse: Thật đáng buồn đúng k em? Vừa đốt hết kí ức thì a lại đối mặt với nuối tiếc Thật buồn cười đúng k em? Trái tim ép уêu em nhưng lí trí đâu dám cự tuуệt Đừng hỏi anh: “tại sao không còn buồn” mà hãу tự hỏi chính bản thân em rằng ai muốn? Đừng trách anh, tại sao trở nên mạnh mẽ Ɓởi vì em, bởi vì anh, bởi vì lúc nàу, a phải thế Ɓởi vì ngàу đó, còn khó, huống hồ gì hôm naу Đừng trách kỷ niệm, vì đó là do e ko thấу Ɲổ lực duу nhất mà anh đã cố gắng là quên em Phải quên!!! Lí trí buộc tim “thôi” gọi tên em Ɲhưng mà đâu phải thế, thật ra không thể Muốn quên em thì quả là điều không dễ Anh không dám đối mặt với sự thật, giả vờ như anh ổn Anh không dám quaу lưng đi, bỏ lại đâу là mớ hỗn độn Hook 2: Ta muốn trở lại cái ngàу đầu khi em đến Ta muốn trở lại cảm giác cầm taу lần đầu tiên Anh muốn quên đi phút em rời xa chẵng chùn bước Anh muốn quên đi, những gì đôi ta từng hẹn ước Anh ước thời gian sẽ ngừng trôi, con tim kia ngừng đập Anh ước ta chưa từng phạm lỗi, haу ước đôi ta chưa từng gặp Anh ước kỷ niệm đừng vùng dậу, đừng ôm chặt lấу anh nữa Anh ước em sẽ mãi hạnh phúc…dù biết tất cả chỉ là thừa… Outtro: Anh không dám đối mặt với sự thật, giả vờ như anh ổn Anh không dám quaу lưng đi, bỏ lại đâу là mớ hỗn độn Anh không dám lội ngược thời gian để đi tìm lại em nữa Anh không dám không уêu em nữa, không biết em đã vừa lòng chưa?

Ghi chú về lời bài hát Và anh ước

Một Số Bài Thơ Dịch Ra Tiếng Anh

 Anh ở đâu

Dòng tin nhắn trên đài như thế.‘Anh ở đâu về toà án ly hôn…’

Tôi nghe xong lòng dạ bồn chồn(Đài đã chuyển khúc nhạc vui nhảy nhót)Thế là thêm những đứa con đau xótẤm bên này lại lạnh bên kiaRồi ngôi nhà mảnh ruộng đem chiaCái chiếu, cái giường, cái nồi, cái bátHọ nội, ngoại đã thành người khácHơn người dưng gặp cũng không chào

Mái nhà yên ấm hôm nàoNay lạnh lẽo mưa đầm gió bấc.Cái sân nhỏ rào ngăn thêm chậtKhổ đàn gà bị đá ném như mưaNhà bên này đang giấc ngủ trưaNhà bên kia đập nia, vỗ mẹtKhi người ta đã đem lòng ganh ghétKhách gian trong, tiếng chửi đổng gian ngoài

Người ta chia cân thóc, rổ khoaiThức đựng đồ ăn bên nào cũng cóHọ không thể chia đôi đứa nhỏNên hai vai nó gánh tất đau buồn!

‘Anh ở đâu về toà án ly hôn…’

Đại Lải 17-8-2001

    Where are you…

That is the message on radio.“Where are you? Go to the court to divorce…”

After listening, my feeling is so qualmish(The radio’s playing the happy song)So, more anguished childrenWarm this side, cold the otherThen the house, the farm is dividedThe mat, the bed, the pot and the bowlFather’s side, mother’s side become strangerMore than stranger, no hello if meeting

The peaceful family of somedayNow, it’s just cold, rainstorm and cycloneThis small yard’s separated, narrowerPoorly the chickens were thrown stone like rainingThe house is taking a siesta The other’s beating saucepan, clapping potWhen they have a hateful feelingStaying in the inner room, the insult in the outer room 

They divide each kg rice, basket of tomatoesBoth them have the foodBut they can’t divide the childSo his shoulder brings all the sadness!

“Where are you? Go to the court to divorce…”

Đại Lải 17-8-2001

Tiễn em về Đà Nẵng

Tặng H.V.

Em về Đà Nẵng hôm nayKhuất sau núi, khuất sau mây đỉnh đèoNgoài này anh đứng trông theoKhói con tàu lẫn trong chiều hoa lauGió mơn man, gió từ đâuLòng anh con sóng bạc đầu trào lên.

 Nhớ sao buổi ấy gặp emBa lô vương bụi cao nguyên anh vềChật đường với súng với xeVới tiếng cười với ấp e buổi đầu    Trao hoa em đứng hồi lâuÁo nữ sinh lẫn áo màu lá câyEm như búp huệ trên tayCho anh nhớ mãi một ngày tháng BaNgũ Hành năm cánh xoè raSông Hàn xanh khiến Sơn Trà non tơPhố phường rộ đỏ màu cờ“Anh bộ đội” hoá một từ thân quen.Kể từ ngày ấy gặp emĐể nay Đà Nẵng thành miền quê chung.

Bận nhiều chưa thể về cùngĐưa em một bước một dừng trông theoMây dăng níu lấy đỉnh đèoAnh về níu lấy bao nhiêu hẹn hò…

   See you off to Da Nang

                                 For H.V

Today you come back to Da NangHidden behind mountain, cloud, hilltopI still wait for hereTrain’s smoke mixes into raflis trivialis’s afternoonWind fondles, wind’s from whereInto my heart, white waves overflow.

How memorable the day meeting youKit-bag with Plateau’s dusk I cameCrowded street with cars and gunsWith the shy smile at the first time 

 Standing for a long time after giving flowerUniform mixed into leaves colorYou liked the lily bud be on the handMaking me forever remember the day of MarchNgu Hanh, 5 wings spread outHan River was so blue that Son Tra became youngerThe streets were blazing red with the flag color“A soldier” becoming familiar word From the day meeting youThen Da Nang became our homeland.

Couldn’t go home because of busyWith you 1 step 1 stop waiting forCloud spins, catch hilltopI come back, catch how many dates…

Ga trung du

Tiên Kiên ga nhỏ quê mìnhTầu lên qua đất Thậm Thình bâng khuângTheo chồng về với quê chồngSân ga nho nhỏ, hóc đồng con conCọ xoè cho nắng thêm trònHoa sim cuối hạ như còn đợi emGa quê vừa lạ đã quenTrưởng ga, soát vé ánh nhìn đón đưa

Chẳng bù cái đận ngày xưaChui qua cửa sổ đánh đu toa tàuĐứng một chân để nhường nhauLên tàu giáp Tết, xuống tàu hạ nêu.

Em nghe chuyện cũ trách yêu:‘Trung du mà dám tán xiêu thị thànhNương chè, vách đất, mái tranhĂn canh rau sắn, chơi quanh triền đồiBùa yêu đã trót mất rồi

Đường xa dù phải lên trời cũng theo…Bây giờ đường đất bao nhiêuVừa trưa Hà Nội đã chiều Tiên KiênNhư sang chơi với láng giềngCon tàu bắc nhịp nối liền hai quê…

Người đâu khéo nói vân viTrung du như cũng si mê mơ màng…Đại Lải 10-1998

   Midland Station

Tien Kien small station my homelandThe train passed Tham Thinh dazedlyFollowing husband to go to his homelandQuite small station, a little cornerFan palms spread for more round sunnyViolet flowers last summer seem waiting youThe country station was just strange but familiarStationmaster, checking ticket, the eyes look you

Unlike those days agoCrept into the trainStood by one legWent to board nearly Tet’s holiday, falling pole at the terminus

You hear that story, scold teasingly“Midland dare wheedle city”Tea terraced-field, earthen wall, cottage roofEat Melientha suavis soup, go around the hillLove potion was caught

However far way is, despite going to the sky, still follow…Nowadays, so many pathways Just noon at Hanoi, afternoon at Tien KienAs going to neighbor’s homeThe train connects 2 homelands together

Who well-spoken so express clearlyMidland is also crazy in love… Đại Lải 10-1998

Đại Lải ngày mưa

Đại Lải ngày mưa vắng kháchLiêu xiêu quán nhỏ bên hồThuyền gác bãi sóng còn bỡn cợtCô gái bán hàng ngáp vặt ngủ lơ mơ

Tiếng nhạc buồn nhoè nhoẹt nhặt thưaNước khe suối xé mình để chảyHồ sương khói bừng bừng như sắp cháyNhớ trời xanh sướt mướt mấy hôm rồiAnh với hồ bỗng chốc hoá thành đôiHai kẻ tương tư và một trời mưa gióHà Nội chắc ngập đường ngập ngõEm đi làm xe chết máy khôngAnh nhìn mưa mà nghĩ ngợi mung lung

Thương em lắm thất thường ăn ngủEm cam chịu giữ gìn manh áo cũMưa gió này lành lặn được không em…?

Mưa cứ rơi như mở nước bỏ quênĐài báo nắng mà trời chẳng biếtAnh ngơ ngác trước mênh mông bàn viếtMưa bốn bề vây bủa một mình anhDại Lải 15-8-2001

 Dai Lai, the raining day

Dai Lai, the raining day has few customersUnsteadily, small kiosk’s beside lakeA boat lies near the coast, waves still jokeThe girl-seller yawns drowsily, sleeps fitfully

The sad song‘s blurredly playingThe stream tears itself to flowFoggy lake, smoke blazes as ready fireRemember the blue sky has been wet these daysLake and I suddenly become 12 lovesick-men and 1 raining- skyHanoi may flood out every streetYou go to work, may the motorbike be broken downI look rain but thinking very hard

Love so much. Afraid you sleep and eat irregularlyYou bear to keep the old clothesHow you can keep it intact inspite of the hard raining…?

The rain still fall as turning the water on but forgettingThe radio notices that it is sunny but the sun doesn’t knowI’m dazed before the immense tableRain from all sides surrounds only me.

Dại Lải 15-8-2001

Sóng vô thường

Ta yêu em từng ấy năm rồiTừng ấy năm khi nồng khi nhạtEm nuột nà như câu lục bátAnh gập ghềnh mấy chổ xẩm xoan.

Ông trời kia cũng lắm mưu toanNúi thì đứng, sông thì nằm thon thảTrái tim núi vẫn chưa hoá đáSông mượt mà còn bao nỗi khát khao.

Và mùa xuân bối rối năm nàoHoa cứ nở suốt con đường Quảng BáTa như ngợp trong hương đồng gió lạTa bềnh bồng lên khí quyển sao Kim.

Thế là trời sắp đặt thiên duyênĐiệu xa lệch tình bằng cứ hátMặc kệ họ khi đen khi bạcMặc thói đời muốn nắng giả vờ mưa.

Ta có nhau từ bấy đến giờNhư có một cuộc đời ngoài trái đấtTa cảm ơn sự khoan dung cửa PhậtSóng vô thường sắc sắc không không…

Đại Lải 27-4-2002

          

  Impermanent wave

I love you so many yearsThose years of passion, of insipidityYou’re beautiful like the sin-eight-word distich metreI’m bumpy like blind street musician.

The God also has much plotMountain stands, river lies slenderlyMountain’s heart still doesn’t become rockVelvety river, still has much avidity.

And the anxious spring of that yearFlowers blossomed all around Quang Ba StreetWe felt into the sense of flower’s fragranceWe flied up to The Venus’s atmosphere.

Then the God arranges this predestined marriage Far melodies, love still be singingIgnoring them while in unfortunateness, ungratefulness Ignoring the thinking, wanting sunny but pretending be raining.

 We have belonged each other since that timeAs having the life outside the earthWe thank for the forgiveness of BuddhaImpermanent wave lust lust, nothingness…

Đại Lải 27-4-2002

Những Bài Thơ Hay Về Hoa Anh Đào

Những bài thơ hay về Hoa Anh đào

Ngưỡng mộ hoa Anh đào đã lâu, tìm trên mạng thấy có rất nhiều những bài thơ hay về loài hoa này, nên tôi có đọc và chọn lựa một số bài thơ hay nhất giàu cảm xúc nhất chia sẻ đến các bạn, đến những người yêu hoa và yêu thơ như tôi.

1.XUÂN OSAKA

Mười chín năm trước cũng vào xuân Tôi đã tới OSAKA lộng lẫySakura– Hoa anh đào bừng cháy Như tâm hồn em, cô gái xứ mặt trời

Nhẫn nại, kiên cường, trung thành, vượt khó Chữ tín hàng đầu, tỏa sáng nhân gian… Đất nước nguy nga trên đổ nát điêu tàn

2. SẮC HOA ANH ĐÀO

Sáng xuân này dưới chân tượng Lê Chân Sắc hoa đào ngập tràn thành phố Có sắc mầu hoa Anh Đào em đó Qua âm hưởng bản tình ca… …Khúc hát mặt trời

3. SAKURA – HOA ANH ĐÀO

Xuân sang anh nhớ hoa anh đào Lời nhạc tình bay lòng xuyến xao

4. MƯA BAY TRÊN OSAKA

Mưa bay trắng cả Osaka Trắng cả anh đào trắng vần thơ Mùa xuân còn gửi chi trong gió Phơn phớt hoa bay bay phất phơ, Thế tình ta mãi giờ mới đến , Trễ mất mùa xuân vạn mùa thu . Âm vang như tỏa trong tiền kiếp, Trăm năm không hẹn chẳng ai chờ .

5. NHỚ SAKURA

Kyoto em có còn ở đó? Cố đô ngày này hoa nở chưa em? Bao nhiêu người thăm vườn anh đào cổ? Ai giơ tay hứng được cánh hoa mềm? Sakura, tôi có thể nào quên Em ngọng nghịu nói lời chào tiếng Việt Tôi chợt hiểu nết khiêm nhường người Nhật Khi dưới hoa em chào cúi rạp mình.

Say rượu Sakê đôi mắt si tình Nhìn hoa rụng thấy cuộc đời ngắn ngủi Bốn mươi xuân, sao vẫn còn nông nổi? Hoa anh đào cứ nở thắm trong tôi. Mười sáu năm hình bóng chẳng phai phôi Nét dịu dàng nụ cười em gái Nhật Hoa cứ giữ điều tôi mong ước nhất Để hồn tôi phủ kín cánh hoa rơi.

Cùng hòa mình vào những câu thơ trên để thấy rằng đây là một loài hoa giản dị, đầy mộng mơ, đã đi sâu vào thơ ca. Chắc hẳn ai yêu thích loài hoa này đều sẽ cảm nhận được nét đẹp của anh đào ẩn mình trong những vần thơ.

Từ khóa tìm kiếm nhiều nhất

thơ tình về hoa anh đào

những câu thơ nói về hoa anh đào

Em Là Gì Giữa Bề Bộn Đời Anh (*)

Tôi chưa nhìn thấy một đôi mắt nào buồn đến vậy. 

Chị là cán bộ nghiên cứu lâu năm ở Viện, năm nào cũng cho ra đời ít nhất một công trình được đánh giá cao. Tuổi trẻ đã qua từ lâu nhưng chị vẫn giữ được vẻ thanh xuân nhờ dáng người mỏng mảnh. Chị cất giấu vẻ đẹp hoàn mỹ giời cho rất  sâu sau những chiếc áo dạ gam pastel vào mùa đông và những chiếc sơ mi màu sắc rất thiếu cá tính vào mùa hè. Mái tóc hơi mỏng nhưng sợi mảnh và cực óng cũng không được chăm sóc gì hơn. Luôn luôn được cặp gọn gàng sau gáy bằng một chiếc trâm nhỏ, rất gợi nhớ đến cái cặp ba lá phổ biến một thời của các bà các cô những năm 60 thế kỷ trước.

Về chuyện giản dị thì tôi gần bằng điểm chị. Có thể do đặc điểm chúng tôi đều là nữ sinh trường Dược, những công thức hóa học đã choán gần hết mối quan tâm. 5 năm hết ngồi mòn giảng đường đại học lại xuống phòng thí nghiệm với hàng lô bài tập thực hành, nữ sinh trường tôi đa số không có cơ hội tiếp xúc với phấn son và thời trang, dù đang ở độ thích trưng diện nhất. Con gái học tự nhiên thường khô khan. Chúng tôi có lẽ khô khan gấp rưỡi. Bù lại, hầu hết nữ sinh trường tôi khi ra trường đều nhanh chóng tìm được việc làm tốt và có một cuộc đời ít giông bão.

Tôi được viện trưởng phân công vào phòng chị, cảm thấy rất hài lòng vì đúng phóc với chuyên ngành được đào tạo và sở thích của chính tôi. Lần đầu tiếp xúc tôi đã có cảm giác cực dễ chịu vì chị là một người nhẹ nhàng và chắc chắn là tế nhị. Tôi yên tâm hẳn,không có cảm giác phải căng người ứng xử với sếp. Chuyên  môn của chị khiến tôi phục. Và cái này mới thật đáng nói, chị là người say nghề thật sự. Nó là nhu cầu tự thân, tuyệt nhiên không phải vì những mục đích thăng tiến hay danh vị. 3 năm làm cùng chị tôi thấy mình thu lượm kiến thức tương đương với hai lần học ở trường đại học.

3 năm ấy cũng giúp tôi hiểu thêm nhiều về chị. Tôi đã cắt nghĩa được cảm giác ban đầu khi nhìn thấy chị. Đôi mắt đen thẳm, phải nói là tuyệt đẹp nhưng mênh mang buồn.

******

Chị và anh ấy lấy nhau hoàn toàn vì tình yêu. Anh ấy học Văn. Sau này trở thành một nhà báo khá nổi tiếng. Dù yêu anh và biết anh cũng yêu mình thật sự, chị không khỏi cảm thấy độ chênh của hai vợ chồng, ngay từ những ngày đầu của đời chăn gối. Anh hào hoa, thích sự bay bổng, thích những lời có cánh. Chị trầm tính, ưa sống nội tâm, cả suy nghĩ và ngôn ngữ đều mộc mạc như cây cỏ. Ngày yêu nhau anh làm thơ gọi chị là một tâm hồn lá non. Quả là không có hình ảnh nào chính xác hơn thế. Một người chồng quá hướng ngoại sẽ nhanh chóng thấy tẻ nhạt bên một người vợ chỉ quen hướng nội. Chị biết thậm chí anh không cần một người vợ cơm dẻo canh ngọt bằng một người vợ luôn tươi tỉnh đi bên anh, biết nói những lời đẹp và biết cười theo những bông đùa dí dỏm, “trình” cao của anh và bạn bè anh. Buồn thay, chị luôn ngơ ngác trong những đám đông ấy, không ép mình thấy thú vị nổi trước những ngôn ngữ và sinh hoạt vô cùng xa lạ với nếp sống nếp nghĩ của chị. Có cố gắng thì cũng chỉ là vui gượng, cười gượng. Cái gượng gạo không lọt qua cặp mắt tinh đời của anh và… đồng bọn. Dần dần, anh ngại dắt chị theo những cuộc vui. Tâm hồn lá non ngày nào giờ chính thức có tên mới: chè đỗ đen không đường. 

8 năm ân ái trôi qua đều đều như nhịp quả lắc đồng hồ. Chị cũng quen dần với tình trạng không có mặt trong phần lớn đời sống tinh thần của anh. Người đàn bà trong bóng đêm, anh vẫn gọi chị như vậy. Chị sẽ hài lòng với tình trạng đó nếu như không có một ngày bất chợt phát hiện ra rằng, anh còn có một người đàn bà ban ngày, dành cho những cuộc vui thật sự là bất tận của một nhà báo nhiều duyên sắc. 

Hạnh Diễm, tên cô gái ấy, không gợi cho chị một gợn ghen tuông nào.Chị biết lòng anh không có cô ấy. Bằng vào linh cảm của người vợ yêu chồng thấm thía. Bằng vào những hào hển rừng rực hàng đêm anh dành cho chị. Bao nhiêu năm rồi, anh vẫn háo hức vồ vập vần vò chị đêm đêm, như thuở ban đầu. Mỗi lần mường tượng lại những ân ái, chị đều cảm thấy như có một đợt sóng nóng bỏng tràn qua lồng ngực. Hoặc hai đầu gối như nhủn ra. Mặt chị bỗng nóng bừng, như là cảm giác xấu hổ,  dù chỉ có mình chị đang đối diện với chính mình. Chị không tin người đàn ông có thể cư xử như thế với thân thể người đàn bà họ không yêu đến cuồng nhiệt. 

Vậy nên, chị sốc tưởng muốn vỡ tim khi tận mắt nhìn thấy anh ấy- là chồng chị- hôn đắm đuối người đàn bà ban ngày, trong clip của một người dấu tên gửi đến cho chị. Hóa ra cô ấy không chỉ là bạn tinh thần. Mọi chuyện đã không chỉ dừng lại ở những cuộc vui vô tội, như đinh ninh của chị. Nhưng chị thêm một lần choáng khi anh thản nhiên:  Em và cô ấy, anh không thể bỏ ai. Anh thấy yêu cả hai người, vì cả hai đều rất… đáng yêu. Bộ óc rành rẽ của chị, vốn chỉ quen với sự đúng hay là sai của những công thức hóa học, không thể chia sẻ nổi sự phức tạp của những tâm hồn nghệ sỹ.

Chị không muốn nhớ lại cảm giác của mình những ngày sau đó. Chưa bao giờ chị rơi vào trạng thái bất ổn đến vậy. Hàng ngàn lần chị ôn lại những âu yếm gối chăn để tự tin với vị thế của người vợ được chồng yêu. Nhưng rồi tim chị lập tức đau nhói vì hình ảnh cái hôn đắm đuối kia lại ùa vào não bộ. Trời ạ, làm sao chị có thể ngăn mình không tiếp tục tưởng tượng sau nụ hôn kia là những gì… Cảm giác ghen tuông lúc này mới chính thức hành hạ chị. Bởi chị biết rất rõ, người đàn bà sẽ cảm thấy như thế nào, trong vòng tay mạnh mẽ đầy đam mê của anh. Giá mà anh không phải là người đàn ông giỏi kỹ thuật yêu như thế, biết đâu chị đã cảm thấy dễ chịu hơn (?!). Trong nỗi ghen tình, có cả sự hậm hực vì kẻ khác được hưởng miếng ngon lẽ ra chỉ mình chị được hưởng.

*******

Chị bất lực với chính cảm xúc của mình. Không thể điều khiển nổi con tim bị thương. Thân thể chị bất giác co cứng lại dưới tay anh. Có thể, cái vẻ nhơn nhơn không hề hối lỗi của anh khiến vết thương của chị càng khó lành. Chị thuộc týp chung thủy tuyệt đối và đòi hỏi người chồng cũng phải có một thái độ tương đương. Trước đây, chị từng tuyên bố với anh là sẽ ly dị ngay lập tức, nếu chồng không chung tình. Nhưng khi chuyện đau lòng xảy ra, mới thấy từ ý nghĩ đến hành động là một khoảng cách không hề gần.

Nhưng chị chỉ có thể gắng gượng tiếp tục nằm cạnh anh trên chiếc giường chồng vợ chứ không ép mình mềm rượi như xưa. Những lần yêu sau cuối, luôn làm chị đau nhói tựa như một mũi dùi nhọn xoáy vào da thịt mỏng tang. Chồng chị hiểu tâm trạng vợ. Anh bày tỏ sự phục thiện bằng việc tìm mọi cách vỗ về chị. Màn chào hỏi gối chăn được anh chăm chút hơn xưa, đầy sáng tạo. Từng mi-li-mét trên thân thể chị được đánh thức, nhiệt thành, hệt như tuần trăng mật vẫn sống động trong ký ức chị. Giá mà chị không bị hành hạ bởi những hình ảnh quái ác luôn xuất hiện không đúng lúc trong tâm trí, chị đã có thể coi mình là người đàn bà hạnh phúc nhất. Chị giận mình không vượt qua được chính mình, để có thể hưởng anh, như những ngày xưa yêu dấu.

Sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Anh đã thôi không vồ vập chị sau nhiều lần cố gắng không có kết quả. Anh không thể hiểu được người đàn bà luôn nóng hổi và rừng rực trong đêm bỗng trở nên đanh cứng như một khối sắt lạnh lẽo. Ngay cả chị cũng không giải thích được điều đó, làm chi mà anh hiểu cho thấu. Cái chất keo đính chặt họ vào nhau đã khô cứng, không khí chồng vợ gượng gạo khiến cả hai đều thấy mệt mỏi. Mặc dù, chè đỗ đen không đường vẫn nhớ đinh ninh sở thích của chồng mình là thích được nhâm nhi một tách cà phê bỏ đúng 3 thìa đường vào mỗi sáng chủ nhật thư nhàn; Hoặc là không quên thỉnh thoảng đun cho chồng một nồi nước nóng thả đủ rễ trầm, hương nhu, lá sả, thêm chút muối để anh ngâm đôi bàn chân mệt mỏi… Thì vẫn không làm ấm không khí lên được bao nhiêu. Bởi vì chị thuộc về hệ khác. Chị mãi mãi không thể hòa nhập vào thế giới ngôn ngữ hoa mỹ, bóng bẩy, vốn là đặc thù của dân chữ nghĩa. Bức họa gây cho anh rung động sâu sắc chị không làm sao thấy đẹp. Kẽ hở đó đã tạo cớ cho người đàn bà ban ngày lọt vào đời anh. Đem theo bao phiền lụy. Đem theo cả hạnh phúc ngọt ngào chị đang có. Cái em có anh không cần. Cái anh cần em không có. Chị đã ngậm ngùi biết bao, khi hiểu ra điều đó. Một người nồng nhiệt như chồng chị không chịu được cảnh lạnh lẽo quá lâu. Đó là tình huống chị không ngờ đến nhất. Sau vài năm gối chăn im ắng, anh đột ngột nói lời chia tay. Dứt khoát, bằng một tờ đơn ly hôn với lý do như trăm ngàn cặp đôi khác : Không hợp nhau. 3 chữ khiến lòng chị tan xé, dù rằng chị biết điều đó không có phần trăm nào sai sự thật. 

*******

Gần 20 năm đã trôi qua. Con gái của anh chị đã trở thành thiếu nữ từ lâu. Sau khi ly dị, anh qua lại với Hạnh Diễm một thời gian ngắn. Số phận đưa đẩy anh gặp một giảng viên đại học người Nhật và anh đã chính thức thành công dân của đất nước mặt trời mọc sau đó ít lâu. Anh có với người vợ sau này hai cậu con trai mắt một mí xinh xắn. Và đã ngỏ lời cho con gái du học Anh quốc tự túc. Dù sĩ diện nhưng nghĩ đến tương lai của đứa con gái đã chịu thiệt thòi, chị ưng thuận.

Chỉ còn mình chị ngày qua ngày vò võ trong căn nhà rộng. Chị tìm vui trong những công trình nghiên cứu, trong sự kính nể của đồng nghiệp, của lớp hậu sinh. Chị đã có không ít cơ hội để lựa cho mình một bờ vai nương tựa tuổi già. Nhưng chị từ chối tất. Bề ngoài bình thản thật đấy nhưng không thể che được ánh buồn xa vắng trong đôi mắt đen đã bớt long lanh. 

Chỉ có tôi , sau này được chị thân quý như con gái, là biết được tâm sự của chị. Chị vẫn mong manh hy vọng về một ngày trở về của anh ấy. Suốt cả kiếp này, chị dành trọn cho anh một tình yêu nguyên vẹn, không suy xuyển. Nếu là tôi, sẽ luôn tự hỏi mình: Em là gì giữa bề bộn đời anh. Nhưng chị không quan tâm đến điều đó. Chị sẵn sàng chờ đợi, cho dù ngày ấy hẳn là xa thăm thẳm. Cho dù hai mái đầu đã không thể nhuộm đen lại được nữa.

Dường như, kiếp này chị phải chịu nhiều cay đắng để trả nợ tình cho chồng mình từ kiếp trước. Chỉ có lý do đấy để giải thích cho niềm tin vô vọng của chị, trong thăm thẳm gối chăn… 

(*) Thơ Trường Phi Bảo