Tả Sông Hồng Lớp 5 Hay Nhất

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ SÔNG HỒNG LỚP 5 NGẮN GỌN

Những con sông cũng tựa như một biểu tượng cho từng vùng miền, đất nước. Nếu người miền Nam tự hào với con sông “chín rồng” mang tên Cửu Long thì người miền Bắc cũng có niềm kiêu hãnh là con sông Hồng.

Cái tên đẹp đẽ ấy dường như đã phán ánh nét đặc trưng nhất của con sông này. Đó chính là màu nước sông hồng đào, mang màu của phù sa. Sông Hồng tựa như một dải lụa mềm mại, khổng lồ vắt ngang qua vùng đồng bằng châu thổ. Quê hương em cũng được tô điểm bằng nét vẽ con sông. Lòng sông rộng và sâu, nước lúc nào cũng dâng đầy. Mặt sông cũng có nhiều trạng thái. Những ngày yên bình, thời tiết đẹp, mặt sông phẳng lặng im lìm như đang trầm tư suy nghĩ. Những ngày giông gió nổi lên, mặt sông cũng như tức giận, gồng mình lên chống chọi, nước xô đẩy liên tục. Dòng chảy của nước trôi rất nhanh, có những đoạn chảy xiết thành vòng xoáy trông rất nguy hiểm. Những đám bèo cũng cứ thế trôi bồng bềnh trên mặt nước không biết là đi về đâu. Bông hoa tím biếc như cài lên mái tóc khiến cho sông Hồng càng thêm dịu dàng. Thuyền bè thường qua lại đây rất tấp nập, đôi khi còn nghe rõ tiếng động cơ chạy. Họ đánh bắt cá, khai thác cát hoặc đơn giản là chở người qua lại. Đôi lúc, đi học ngang qua em nghe thấy ai vang lên vài câu hò nghe man mác nao lòng. Sông Hồng, bên lở bên bồi. Bãi được bồi thường được trồng cấy tươi tốt và thành những cánh đồng rộng bạt ngàn. Bên lở thường được kè đê để bảo vệ cuộc sống của người dân khi mùa bão về. Những khóm tre cong cong nghiêng nghiêng tựa như đang đợi người nào từ bãi bồi bên kia trở về. Có những buổi chiều em cùng lũ bạn chạy nhảy trên con đê dài, tận hưởng những làn gió từ mặt sông dội lên phả vào mặt đem đến cảm giác khoan khoái. Con sông Hồng với nhiều người tựa như một người mẹ nuôi dưỡng mảnh đất và tâm hồn họ bằng dòng nước ngọt ngào.

Nếu quê hương em thiếu hình ảnh con sông Hồng chắc sẽ thiếu đi một nửa linh hồn. Những đứa trẻ như em đã lớn lên cùng với con sông này.

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống lòng lấp lánh.”

Bao lâu nay, những con sông quê hương đi về trong những sáng tác thơ ca, những bài hát trữ tình. Tuổi thơ em gắn liền với con sông Hồng hiền hòa thân thương, là nơi lưu giữ đầy kỉ niệm.

Nếu như miền Nam có dòng sông Mê Công vắt ngang nhiều nước bạn, miền Trung có dòng sông Hương thơ mộng, thủy chung. Miền Bắc quê em, có lẽ sông Hồng đã gắn liền và đi vào nếp sống mỗi con người. Con sông Hồng chảy dài qua nhiều tỉnh thành, địa phương em chỉ là một nhánh sông nhỏ. Em nghe bà kể, sông Hồng chảy qua phía Đông Hà Nội rồi đổ ra Biển ở cửa Ba Lạt. Sông Hồng hiền hòa và êm đềm, nhìn từ trên cao, con sông như một dải lụa đào vắt ngang lên đôi vai của người thiếu nữ- mảnh đất màu mỡ này. Hai bên bờ sông là những ruộng lúa nương ngô đang đến mùa thu hoạch. Sáng sớm, dòng sông thức dậy đón ánh nắng bình minh, dòng nước lấp lánh in bóng mặt trời. Nước sông nhìn vậy mà rất xoáy, nhớ hồi nhỏ hay cùng ông ra tắm sông, biết bơi nhưng cũng chỉ dám tắm gần bờ. Cảm nhận dòng nước mát luộc vào da thịt, thấy thân thương như người mẹ vỗ về. Đẹp nhất là mỗi buổi chiều tà, khi mà bầu ánh sáng xung quanh phủ màu vàng mộc, dòng sông Hồng hiện lên tựa một bức tranh thủy mặc hữu tình. Xa xa, những thuyền bè đánh cá và những chú chim đâu đó chao liệng trên trời cao, nước sông rì rào vỗ vài hai mạn đê, sủi bọt trắng xóa. Dòng sông tựa một chiếc gương khổng lồ in bóng hoàng hôn, đẹp đẽ và bình dị. Đứng bên bờ sông, cảm nhận làn gió mát thổi qua mà thấy tâm hồn như lạc vào chốn diệu kỳ. Con sông Hồng thân thương và gắn bó, đây là nơi thuyền cha đánh cá, giao thương, là nơi mỗi trưa hè mẹ ngồi giặt áo, lặng nghe tiếng sáo vọng lại từ xóm chợ. Nước sông Hồng chất chứa phù sa, bồi đắp ruộng đồng, tựa như nguồn nước mẹ lúc nào cũng ăm ắp đong đầy.

Em rất yêu con sông Hồng. Con sông gắn liền với mảnh đất chôn rau cắt rốn mà ai đi xa cũng phải nhớ về.

Uốn mình chảy quay và ôm lấy những tỉnh, thành phố ở miền Bắc Việt Nam thân thương là dòng sông hồng vô cùng hiền hòa và thân thiện. Dòng sông Hồng như một người bạn tri âm tri kỷ, gắn bó lâu đời với vùng đất này không biết tự bao giờ mà gắn bó keo sơn tới thế. Dòng sông Hồng mới thực sự tuyệt vời làm sao!

Dòng sông Hồng kéo dài và đi qua rất nhiều tỉnh, thành phố trong khu vực miền Bắc của Việt Nam. Và dòng sông Đào chảy qua thành phố Nam Định thân thương của em cũng là một nhánh của sông Hồng. Nước dòng sông Hồng quanh năm đục ngầu phù sa. Nước sông không trong veo tới độ có thể nhìn xuống được cả dưới đáy, cũng không trong xanh màu xanh của ngọc bích mà nước của dòng sông Hồng có màu hồng hồng, đục đục. Do bởi người ta thường nói dòng sông Hồng mang trong nó quá nhiều chất phù sa để bồi đắp cho ruộng đồng bờ bãi cho nên nước của sông không thể có màu xanh trong được. Quả đúng là như vậy. Đôi bờ của dòng sông Hồng lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Phù sa ngày ngày cung cấp chất dinh dưỡng cho cây trái đôi bờ nên cây nào cây đất cũng tươi tốt nhờ đất lúc nào cũng màu mỡ, nhiều chất dinh dưỡng tốt lành. Dòng sông Hồng uống quanh, mềm mại như một tấm khăn voan quàng lên cổ của một cô thiếu nữ duyên dáng mà e thẹn. Trên sông Hồng lúc nào cũng nhộp nhịp thuyền bè qua lại, tập nập ngược xuôi. Thi thoảng có gió nhẹ thoảng qua làm cho mặt sông xao động, tạo ra những làn sóng nhẹ nhàng lăn tăn trên mặt sông. Dưới sông, những đàn cá bơi lội tung tăng thỏa thích, nô đùa trong nước trông thật vui nhộn và đáng yêu biết bao

Dòng sông Hồng mới đẹp làm sao! Mai này dù đi đâu xa, em cũng không bao giờ có thể quên được hình ảnh của dòng sông quê hương thân yêu và gần gũi, quen thuộc này.

Bài Văn Miêu Tả Con Sông Hồng Rất Hay Và Ý Nghĩa

Con sông Hồng chảy qua quê hương tôi. Sông chảy giữa những bãi mía bờ dâu xanh ngắt. Mặt sông nhuốm đỏ như màu gạch non nên mới mang tên là sông Hồng. Dòng sông đẹp như dải lụa đào vắt ngang lên tấm áo màu xanh của đồng bằng Bắc Bộ. Con sông này đã gắn liền với tuổithơ của tôi. Tôi và con sông đã trở nên thân thiết.

Những buổi sáng, con sông Hồng mới nhộn nhịp làm sao! Từng đoàn thuyền đánh cá giong buồm thả lưới trắng xóa cả mặt sông. Những tiếng hò, tiếng hát vang lên. Sông tấp nập những tàu thuyền đi lại như mắc cửi. Hai bên bờ đọng lại những hạt sương trên lá cỏ non như những hạt ngọc bé xíu, long lanh… cỏ còn ướt đẫm sương đêm mà các bà, các chị xã viên đã ra tỉa bắp, hái dâu. Buổi trưa, trẻ con rủ nhau ra vùng vẫy, tắm rửa. Chúng lặn hụp, bơi lội khéo léo như những con cá heo. Sông ôm chúng vào lòng, ôm lấy những dứa trẻ hồn nhiên, vui tươi và nghịch ngợm. Sông dịu dàng như một người mẹ đối với đàn con. Những cụ già râu tóc bạc phơ dắt cháu ra sông tắm rửa, những người mẹ tất bật mang quần áo, chiếu màn ra giặt giũ. Những chiều hè hoặc những buổi tối trăng sáng, tôi và các bạn bơi thuyền ra giữa sông buông chèo mặc cho nó trôi lờ lững rồi nằm dài ra sạp thuyền ngắm trăng, hóng gió.

Dòng sông này đã để lại cho tôi những kỉ niệm êm đềm nhất! Nhớ ngày nào mới lên ba, mẹ dắt ra sông tắm, tôi sợ và hét ầm lên mếu máo khóc. Rồi năm học lớp Một tôi đã để lạỉ cho con sông này một kỉ niệm khó quên. Hồi đó tôi chưa biết bơi. Các bạn rủ tôi ra sông tắm. Chúng tôi đùa nghịch ở ngay cặnh bờ chứ không dám ra giữa sông. Chiếc nón “tốt. đỏ” mà mẹ mua cho sáng nay chưa có quai, tôi đội lủng liểng trên đầu bị gió thổi trôi ra giữa sông. Tôi hốt hoảng vội nhào ra nắm lấy. Nhưng không kịp nữa rồi, nó trôi xa lắm, không thể nào lấy được nữa. Tôi không biết bơi nền suýt bị chìm nghỉm xuống lòng sông. Lũ bạn tôi đều không biết bơi; rối rít định nắm tay nhau dàn thành hàng dài để tôi nắm vào mà ngoi lên. Vừa lúc ấy thầy giáo tôi đi qua thấy chỏm tóc tôi bập bềnhtrên mật sông bèn để cả quần áo nhảy xuống vớt tôi lên bờ, mặt tôi nhợt nhạt trắng bệch, bụng no nước. Thầy dốc ngược tôi lên rồi làm hô hấp nhân tạo. Một lát sau tôi tỉnh dậy, thầy bế tôi về nhà. Các bạn ai cũng vui mừng cho tôi và thương tôi. về đến nhà, bốmẹ tôi cho tôi đến trạm xá. Hai ngày sau, tôi về và lại ra sông tắm. Dòng sông mát lạnh vỗ về tôi như xin lỗi tôi thì phải. Tôi thở phào. Sông ơi sông! Sông không có lỗi gì đâu. Chính ta mới là người có lỗi đấy sông ạ.

Quên sao được những buổi đi cào hến, giậm trai ở ven bờ sông. Những ngày ấy còn in đậm trong trí nhớ của tôi. Ôi dòng sông! Dòng sông quê hương đất nước. Dòng sông thật dịu dàng vào những ngày nắng đẹp. Sông trắng xóa trong những đợt mưa rào mùa hạ, sông thường đỏ ngầu, ầm ầm chảy xiết khi nước lũ tràn về. Sông còn đắm mình trong ánh bình minh. Tôi yêu con sông quê hương như yêu người mẹ dịu hiền của tôi.

Ôi con sông Hồng, sông đã bao phen giận dữ nổi sóng nhấn chìm tàu giặc xuống lòng sông. Sông đã ôm ấp bao kỉ niệm ước mơ của những tâm hồn bé nhỏ.

Tả Dòng Sông Quê Em

Đề bài: Tả dòng sông quê em.

Quê tôi có dòng sông Hồng chảy qua. Nơi đây đã chôn dấu không biết bao nhiêu kỉ niệm của tôi thời bé dại. Đến khi lớn khôn, tôi vẫn chẳng thể nào quên được người bạn hùng vĩ ấy.

Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông như một dải lụa đào vắt ngang đồng bằng Bắc Bộ. Nước sông đỏ như màu gạch non. Hai bên bờ, những bãi mía, nương dâu xanh mướt một màu. Bình thường, dòng sông luôn hiền hoà và lặng lẽ. Chính dòng sông ấy đã nuôi sống cả nhà tôi. Mẹ tôi là người lái đò trên sông đã bao năm mới cảm nhận được con sông, hiểu nó như người bạn. Nhà thơ Tế Hanh có viết:

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Sông Hồng thơ mộng là vậy nhưng khi mùa lũ lụt đến, nó thay đổi hẳn. Tôi còn nhớ như in cái lần ấy, khi tôi chạy ra vui đùa với con sông mà không biết mùa lũ đã tới. Tôi bỗng thấy nước sông sôi sùng sục, tung bọt đỏ ngầu, giận dữ cuồn cuộn chảy. Tôi sợ hãi chạy về hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Con sông bị phù phép rồi mẹ ạ! Nó hung dữ lắm, khắc hẳn mọi ngày!”.

Cho đến bây giờ, sông vẫn là người bạn vô cùng thân thiết của tôi

Mẹ cười, xoa đầu tôi, nói rằng:

– Không phải đâu! Đó là lũ lụt! Khi mùa lũ hết, con sông sẽ hiền hoà như xưa.

Tôi đã hiểu rằng đó là hiện tượng thiên nhiên mà con sông lớn nào cũng có. Ngày ngày trôi qua, mùa lũ khép lại, con sông lại trở về như xưa, dòng nước phù sa đi tưới tắm cho bao miệt vườn cây trái. Tôi không còn sợ mỗi khi con sông “thay đổi” nữa, mà tôi cảm thấy tự hào vì đó là nét hùng vĩ của con sông quê tôi.

Cho đến bây giờ, sông vẫn là người bạn vô cùng thân thiết của tôi. Sông gắn bó với tuổi thơ tôi và cả khi tôi trưởng thành. Mỗi lần về thăm quê, tôi lại cùng bọn trẻ thả đèn giấy trôi sông. Mặt sông lại ánh lên như chào mừng tôi trở vể với mảnh đất quê hương yêu dấu.

Từ khóa tìm kiếm

Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng

Chùm ca khúc này là những ca khúc lãng mạn cách mạng viết về tình yêu của những người lính với đất nước, quê hương, với Bác Hồ kính yêu. Bài hát Gửi em ở cuối sông Hồng được nhạc sĩ viết trên nền bài thơ cùng tên của nhà thơ Dương Soái. Sinh thời, nhạc sĩ Thuận Yến có lần kể rằng, trong một chuyến công tác lên biên giới sau cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, năm 1980, ông đã gặp vợ chồng một chiến sĩ. Vợ quê Thái Bình, chồng đang chốt ở biên giới Bát Xát, thượng nguồn sông Hồng. Người con gái trẻ kể với nhạc sĩ rằng, anh chị vừa cưới nhau được ít ngày thì chiến tranh nổ ra, chồng chị lên đường chiến đấu… Và chị đã lặn lội lên biên giới gặp chồng. Nghe chuyện, nhạc sĩ Thuận Yến rất xúc động, ông bảo ông muốn viết một bài hát về chuyện tình của người lính trẻ này lắm nhưng chưa viết được. Phải đến khi gặp bài thơ Gửi em ở cuối sông Hồng của Dương Soái thì câu chuyện tình yêu trong chiến tranh kia mới ra đời.

Nhạc sĩ Thuận Yến và vợ, nghệ sĩ Thanh Hương.

Bài thơ Gửi em ở cuối sông Hồng được Dương Soái viết trong những ngày đầu chiến tranh biên giới phía Bắc. Khi ấy, ông là phóng viên của Đài Phát thanh Hoàng Liên Sơn (nay tách thành hai tỉnh Lào Cai và Yên Bái), được cử lên mặt trận ngay trong tháng 2-1979. Vào một ngày, lúc tạm yên tiếng súng, dưới mái một ngôi nhà lá ở Phố Lu, trong tâm trạng của một người lính nơi chiến trận, Dương Soái đã viết bài thơ tràn đầy cảm xúc nhớ thương gửi người yêu ở hậu phương. Bài thơ được in trên tờ tạp chí của Hội Văn học-Nghệ thuật Hoàng Liên Sơn, sau đó Tuần báo Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam in lại. Dương Soái sinh năm 1950 ở Duy Tiên, tỉnh Hà Nam, nhưng sống nhiều năm ở vùng biên cương và “gắn bó máu thịt” với miền đất Lào Cai.

Bài thơ Gửi em ở cuối sông Hồng của Dương Soái không chỉ được nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc thành ca khúc, thành “Giai điệu tự hào” mà còn được các “giọng ca vàng” nổi tiếng như: Thu Hiền – Trung Đức, Trọng Tấn  – Thanh Hoa, Trọng Tấn – Anh Thơ, Việt Hoàn – Anh Thơ… chắp cánh cho bay cao, bay xa. Bài hát gồm hai lời, với giọng ca nam nữ mang một âm hưởng vừa sâu lắng vừa trữ tình, nhưng cũng rất giàu chất chiến đấu:

Anh ở biên cương nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt.  Ở nơi anh mùa này con nước, lắng phù sa in bóng đôi bờ.  Anh ở biên cương, biết rằng em năm ngóng tháng chờ, Cứ chiều chiều ra sông mà gánh nước,  Nên ngày ngày cùng bạn bè trên chốt  Anh lại xuống sông Hồng cho thỏa lòng em mong.  Em ở phương xa, nghe đài báo gió mùa Đông Bắc,  Em thương anh nơi chiến hào gặp rét.  Mà em thương anh… chiều nay đang đứng gác,  Lo canh giữ đất trời, áo ấm có lạnh không,  Hỡi anh yêu, người chiến sĩ biên thùy?  Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ,  Có tình yêu (bốn mùa sưởi ấm) (Dù gió mưa), (dù mùa đông),  (Vì rằng em) luôn ở bên anh (2)  2.  Em ở phương xa, nơi con sông Hồng chảy về với biển,  Ở trên anh đầu nguồn biên giới, cuối dòng sông nơi ấy quê nhà.  Em ở phương xa, cách mười sông ba núi bốn đèo,  Cứ chiều chiều ra sông mà gánh nước  Đem lòng mình gửi về miền biên giới.  Sao chẳng nói nên lời nhưng nặng tình yêu thương.  Anh ở biên cương sương lạnh giá biết mùa đông tới.  Nơi quê hương em bước vào vụ mới.  Rằng anh thương em, đồng quê chưa cấy hết,  Tay em ngập dưới bùn, lúa cấy thẳng hàng không,  Hỡi em yêu ở cuối sông Hồng?  Thấy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ  Biết là anh nhớ về em đó  (Là chiến công), (là niềm tin),  Là tình yêu em gửi cho anh.  Anh gửi cho em  Em gửi cho anh  Anh gửi cho em  Là tình yêu… ta gửi… cho nhau…

Theo nhà thơ Dương Soái, mới đầu nhạc sĩ Thuận Yến viết Gửi em ở cuối sông Hồng đơn ca theo bài thơ gốc của Dương Soái. Nhưng NSƯT Thanh Hương, vợ nhạc sĩ Thuận Yến đã khuyên ông nên viết song ca cho ca sĩ có “đất” để giao lưu và Thuận Yến đã biến Gửi em ở cuối sông Hồng thành bài song ca nam nữ 2/3 gồm  lời 1, lời 2 như hiện nay.

Năm 1999, nhân kỷ niệm 55 năm Ngày thành lập QĐND Việt Nam, ca khúc Gửi em ở cuối sông Hồng đã được Bộ tư lệnh Biên phòng trao giải thưởng Bài hát được các chiến sĩ bộ đội biên phòng bình chọn là hay nhất. Trước đó, năm 1994, bài hát đã được tặng Giải thưởng Bộ Quốc phòng.

Nhạc sĩ – Đại tá Thuận Yến tên thật là Đoàn Hữu Công, sinh ngày 15-8-1932, tại Quảng Nam, mất ngày 24-5-2014 tại Hà Nội. Ông nhập ngũ năm 1953, tham gia chiến đấu tại mặt trận Bắc Tây Nguyên. Tại đây, ông đã viết những ca khúc đầu tay như “Hò dân công” hay “Thi đua sản xuất”. Năm 1961, ông được cử ra Bắc học tại Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Năm 1965, ông xung phong đi chiến trường B cùng với Đoàn Văn công Quân Giải phóng Trị Thiên. Ông quyết định chọn bút danh Thuận Yên, ghép từ các chữ Duy Thuận (quê cha) và Duy Yên (quê mẹ). Khi gửi tác phẩm về Hà Nội, phát thanh viên của Đài Tiếng nói Việt Nam đọc là Thuận Yến. Thế là thành bút danh Thuận Yến! Ông từng giữ cương vị Trưởng đoàn Văn công Quân khu 2, Trưởng đoàn Văn công Tổng cục Kinh tế (Bộ Quốc phòng), Trưởng ban Âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam…

Nhạc sĩ Thuận Yến đã sáng tác chừng 500 bài hát, trong đó có nhiều ca khúc nổi tiếng thể hiện tình yêu quê hương, đất nước; đặc biệt là những ca khúc viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh, về những người mẹ, về những người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam như: Vầng trăng Ba Đình (Giải nhất ca khúc của Bộ Văn hóa năm 1987), Gửi em ở cuối sông Hồng, Màu hoa đỏ (Giải thưởng Bộ Quốc phòng năm 1994), Chia tay hoàng hôn (Giải bài hát được nhiều người ưa thích năm 1992-1993 của Đài Tiếng nói Việt Nam); Bác Hồ một tình yêu bao la, Người về thăm quê, Miền Trung nhớ Bác, Con gái mẹ đã thành chiến sĩ… (Giải thưởng Nhà nước về Văn học-Nghệ thuật năm 2001).

Với những ca khúc vượt thời gian và “đi cùng năm tháng” cùng những cống hiến lớn trong hoạt động âm nhạc suốt cả cuộc đời, nhạc sĩ-Đại tá Thuận Yến đã vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng phần thưởng cao quý: Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học-Nghệ thuật đợt 5 (2024).

NGÔ VĨNH BÌNH

Bài Thơ “Sông Hồng” Của Nhà Thơ Lưu Quang Vũ

một con sông chảy qua thời gianchảy qua lịch sửchảy qua triệu triệu cuộc đờichảy qua mỗi trái tim ngườikhi êm đềm khi hung dữmột con sông rì rầm sóng vỗtrong muôn vàn trang thơlàm nên xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhàtạo sắc áo, màu cây và tiếng Việtmột giống nòi sinh tự một dòng sôngtrăm đứa con xuống biển lên rừngở lại Phong Châu, người con thứ nhấtvua Hùng Vương thứ nhất nước Văn Langsóng và phù sa – khái niệm đầu tiênnước và đất để nay thành Đất Nướcmột con sông dịu dàng như lục bátmột con sông phập phồng muôn bắp thịtmột con sông đỏ rựcnhuộm hồng nâu da người.ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơingười chứa chất trong lòngbao điều bí mậtbao kho vàng cổ tíchbao tiếng rên nhọc nhằnbao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng của ngườibao doi cát ngầm trong lòng người phiêu bạtngười quằn quại dưới mưa dầm nắng gắtcho ban mai chim nhạn báo tin xuâncho đơn sơ hạt gạo trắng ngầncả nhành dâu bé xanhngười cũng cho nhựa ấm

một dòng sông với những thuyền những bếnnhững thân đê uốn lượn lưng rồnghoa gạo đỏ bờ sông những đền miếu phố phườngmái rạ bờ tre hoàng hôn khói bếpmột dòng sông như dòng đời mãnh liệtnhấn chìm bao thuyền giặcvà xoá nhoà dấu vết các triều vua…sóng rập rờn quanh bè gỗ tuổi thơnước sông chảy trên vai em lấp loángta đi qua những bến phà tan nátmột ngàn ngày xa cáchmột ngàn đêm sông Hồngtrên chùm sao bánh láitrong câu hò đồng độitrong ráng mây cuồn cuộn căng buồm…máu ta mang sắc đỏ sông Hồngnỗi khổ và niềm vui bất tậnluôn luôn mới đến, luôn luôn ra điluôn già nhất và luôn trẻ nhấtsông để lại trước khi về với biểnkhông phải máu đen độc ác của quân thùkhông phải gươm đao ngàn năm chiến trậnkhông phải nghẹn ngào tiếng nấcsau sụp lở hưng vong sau thù hận sóng tràolà bãi mới của sông xanh ngátlà đất đai lấn dần ra biểnlà tâm hồn đằm thắm phù sadâng yêu thương đỏ rực đôi bờ.