Phân Tích Bài Thơ Tôi Yêu Em Của Puskin.

Bài văn mẫu phân tích bài thơ Tôi yêu em của Puskin.

BÀI LÀM

Puskin không chỉ là “Mặt trời của nền thi ca Nga” ở tư cách công dân mà còn là thi sĩ ca hát tình yêu. “Hầu như tình yêu, tình bạn luôn luôn là những tình cảm chi phối nhà thơ nhiều nhất và là ngọn nguồn trực tiếp nhất của hạnh phúc và đau khổ của cả đời ông… Màu sắc chung của thơ Puskin, đặc biệt trong thơ trữ tình, là vẻ đẹp nội tâm con người và lòng nhân ái vuốt ve tâm hồn” (Biêlinxki). Cùng với Gửi K, Tôi yêu em là bài thơ nổi tiếng của Puskin về tình yêu. Thời kì sống ở Pêtecbua, Puskin thường lui tới nhà vị Chủ tịch Viện hàn lâm nghệ thuật Nga để gặp gỡ những người làm nghệ thuật, và cũng vì một thiếu nữ đẹp tên là A. A. Olênhia, con gái của vị chủ nhà. Mùa hè năm 1828, nhà thơ ngỏ lời cầu hôn nhưng không được nhận lời. Năm 1829, bài thơ ra đời trên cơ sở của mối tình có thực này.

Bài thơ có thể được chia thành hai phần: Bốn câu đầu, nhân vật trữ tình – tôi, khẳng định tình yêu vẫn còn nhưng xin rút luii vì không muốn gây phiền muộn cho người mình yêu. Bốn câu cuối, dồn tả các cung bậc khác nhau của tình yêu và lời khẳng định một tình yêu đằm thắm, chân thành.

Điệp khúc tôi yêu em là giọng điệu chủ đạo của bài thơ Trong tiếng Nga, với hai đại từ ya và vừa có thể dịch sang tiếng Việt thành một số cặp quan hệ như tôi yêu cô, anh yêu em, tôi yêu em. Đối với tiếng Việt, đại từ xưng hô chỉ đổi thay một chút là quan hệ và sắc thái tình yêu cũng đổi khác rồi. Tôi yêu cô bộc lộ một khoảng cách xa, trang trọng, ít tình cảm, hơn nữa, từ cô trong tiếng Việt ít chỉ quan hệ tình yêu. Còn anh yêu em thì thân thiết, gần gũi quá, trong trường hợp này chưa thật phù hợp. Sử dụng tôi yêu em, bản dịch của Thúy Toàn đã diễn tả chính xác một quan hệ vừa gần vừa xa, vừa rụt rè mà vừa đằm thắm. Nhân vật tôi chưa thân thiết với cô gái đến mức xưng anh. Khi xưng tôi quan hệ tình yêu lại mang một sắc thái trầm tĩnh, tự tin, đúng mực, có mang ý thức về bản thân mình. Nét tinh tế trong quan hệ hai nhân vật chính được bộc lộ qua hai đại từ nhân xưng tôi và em này.

Mở đầu bài thơ là điệp khúc khẳng định: Tôi yêu em, một lời bộc lộ chân thành xuất phát từ một trái tim trung thực, báo hiệu một tình yêu thực sự. Tôi yêu em, lời lẽ giản dị mà mang bao nỗi quyến rũ, vô cùng bí ẩn:

Tôi yêu em đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tỉnh chưa hẳn đã tàn phai

Lời thơ chậm rãi, tình thơ thâm trầm, kín đáo. Một sự khẳng định pha chút cân nhắc, dề dặt với những từ có thể, chưa hẳn (nguyên văn: Tinh yêu có lẽ chưa hoàn toàn lụi tắt trong tôi). Dùng một từ ngữ mang tính phủ định, chưa hoàn toàn lụi tắt, nhân vật trữ tình bày tỏ một tình yêu, một say mê mang dáng vẻ âm thầm, dai dẳng, dấu hiệu của những cảm xúc vững bền, của một trái tim chung thủy, không phải là sự đam mê bột phát vụt sáng lóe rồi lụi tàn ngay đấy. Mạch thơ chuyển đột ngột:

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa

Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Câu thơ toát lên cái điềm tĩnh của lí trí, cái dồn nén của cảm xúc. Điệp từ không (nguyên văn: “Mong sao nó không làm em băn khoăn thêm nữa. Tôi chẳng muốn làm em buồn vì bất cứ lẽ gì”) nhấn mạnh sự dứt khoát: Cần phải dập tắt ngọn lửa tình yêu (dù chỉ là âm thầm, dai dẳng) để tránh cho em phải bận lòng, tránh cho hồn em phải gợn bóng u hoài. Lời thơ như một lời tự nhắc nhở, một sự tự ý thức về tình yêu của mình và cũng như một lời nói bên trong đầy dịu dàng, trân trọng với hồn em. Nhưng đằng sau những lời lẽ điềm tĩnh, đúng mực ấy là bao nỗi niềm, bao sắc thái của tình yêu: Có cái chua xót của thân phận vì nếu tình yêu không đem lại hạnh phúc, niềm vui mà chỉ là nỗi băn khoăn, buồn bã cho người mình yêu thì nên chấm dứt tình yêu đó; có sự chế ngự của lí trí đối với con tim: Có cái cao thượng, tế nhị của tình tôi (điều quan trọng không phải là tình yêu của tôi mà là sự yên tĩnh, thanh thản của hồn em); có cái tôn thờ, sùng kính của bậc nam nhi đối với người phụ nữ. Tình yêu có thể chấm dứt vì nhiều lí do, nhưng cái lí do đầy dịu dàng, trân trọng và cao thượng ấy đối với ngườii phụ nữ không mấy ai có được.

Nếu bốn câu thơ đầu, cảm xúc có xu hướng bị dồn nén, bị lí trí chi phối thi ở bốn câu thơ sau, mạch cảm xúc lại tuôn tràn, không tuân theo mệnh lệnh của lí trí, khẳng định một tình yêu mãnh liệt không che giấu với điệp khúc tôi yêu em được nhắc lại lần thứ hai:

Tôi yêu em âm thầm không hi vọng

Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen

Nhịp thơ nhanh hơn với những từ lúc, khi, diễn tả những trạng thái tình yêu biến đổi vô cùng, dồn dập. Nhân vật trữ tình bộc lộ thẳng thắn tâm hồn mình: Một tình yêu âm thầm, không hi vọng, vừa khẳng định lại nét âm thầm (nguyên văn: Không thốt ra lời ) vừa nhấn mạnh không chút hi vọng, như tô đậm thêm nét đặc biệt của mối tình đơn phương này. Nhưng dù vậy, tình yêu ấy vẫn diễn ra với mọi sắc thái muôn thuở: Nỗi đau khổ âm thầm, niềm tuyệt vọng, sự rụt rè, lòng ghen tuông giày vò. Hai câu thơ mang tính chất thú nhận đã khơi mở những lớp tình cảm phức tạp và rất con người dưới đáy sâu tâm hồn, sau lớp vỏ ngôn từ bình thản, điềm tĩnh thể hiện qua cách xưng hô, qua vẻ ngoài lặng lẽ, rụt rè, qua ý thức cố ghìm nén tình cảm, chỉ cho phép nói rằng tình yêu của mình chưa tắt chứ không phải là đang bùng cháy mãnh liệt.

Nhân vật trữ tình không ngại ngần mà trung thực bày tỏ: Khi hậm hực lòng ghen, nghĩa là tôi cũng chỉ như muôn người bình thường khác, cũng bị những tình cảm khổ đau, u ám muôn thuở trong tình yêu vò xé tâm can. Tuy nhiên, có ai đã từng nói, lòng ghen tuông như con rắn độc, nó bóp nghẹt trái tim, bởi vì ghen tuông trong tình yêu dẫn đến mất sáng suốt, như Mêđê vì thù chồng mà giết chết con mình (Mêđê – Ơriphiđơ), như Otenlô bóp chết Dexđêmôna (Ôtemlô – Sêcxpia), như Lenxki thách Onêghin đấu súng Œpghcrihi Onêghin – Puskin), như Hoạn Thư hành hạ Thúy Kiều (Truyện Kiều – Nguyễn Du). Liệu nhân vật trữ tình trong bài thơ có bị nỗi ghen tuông ngự trị làm hạ thấp con người như vậy không?

Hai câu thơ cuối cùng là câu trả lời, vụt sáng lên một giá trị nhân văn, một tư thế cao thượng của con người đáng yêu ấy.

Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm

Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

Cảm xúc bị dồn nén được giải tỏa, tuôn trào. Điệp khúc tôi yêu em được láy lại lần thứ ba với một lời khẳng định bản chất của mối tình này: Chân thành, đằm thắm. Xin lưu ý, trong điệp ngữ tôi yêu em, ở nguyên bản tiếng Nga, động từ yêu luôn được ở thể chưa hoàn thành, điều ấy có nghĩa là ngọn lửa tình yêu trong trái tim nhà thơ sẽ không bao giờ tắt, không bao giờ lụi tàn, nhạt phai. Chính là sự chân thành, đằm thắm không bao giờ nhạt phai ấy là cái gốc của tấm lòng cao thượng trong tình yêu này. Nó lí giải vì sao nhân vật trữ tình ở đoạn trên lại có một xử sự dịu dàng, tế nhị, trân trọng người mình yêu và đến cuối bài thơ lại có một lời chúc thiêng liêng, đầy vị tha: tôi cầu mong em có được một người yêu em cũng chân thành đằm thắm như tôi.

Có một điều tế nhị sâu xa trong hoàn cảnh trớ trêu này. Tình yêu khi không được đền đáp thường là nỗi khổ đau, đưa đến lòng tự ái, hận thù. Nhưng nếu đó là tình yêu của một trái tim chân thật, độ lượng, nhân hậu thì dù bị cự tuyệt, con người vẫn có thể có những xử sự một cách cao thượng. Lời cầu mong cuối bài thơ cũng còn là lời nhắn nhủ của một trái tim giàu độ lượng, chở che như nhà thơ đã viết trong một bài thơ khác:

Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn

Em thầm thì ‘hãy’ gọi tên lên

Và hãy tin: còn đây một kỉ niệm

Em vẫn còn sống giữa một trái tim

Chính thái độ trân trọng, tôn thờ, sùng kính, “sự thuần khiết” đối với phụ nữ đã đưa bài thơ của Puskin vươn tới những giá trị nhân văn cao cả trong kho tàng thơ tình nhân loại.

Tôi yêu em, bài thơ đã diễn tả một tình yêu vô vọng, thấm một sắc điệu buồn, nhưng hơn hết vẫn là sự mãnh liệt và cao thượng của trái tim con người với một mối tình không đơm hoa kết trái. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, không có biện pháp tu từ nào ngoài điệp ngữ tôi yêu em. Chất thơ của bài thơ toát ra từ những xúc cảm chân thành, ghìm nén, từ những lời nói giản dị nhưng đầy thiết tha, tế nhị và mãnh liệt, đằm thắm mà cao thượng, như Biêlinxki từng nhận định: “Đặc điểm thơ ca Puskin là khả năng phát hiện trong con người mĩ cảm và lòng nhân ái, hiểu theo nghĩa là lòng kính trọng vô hạn đối với phẩm giá con người với tư cách là con người. Tôi yêu em là một khúc hát của trái tim, là một bài thơ tình độc đáo trong thơ ca nhân loại.

Phân Tích Bài Thơ Tôi Yêu Em Của Puskin

[Văn mẫu học sinh] Phân tích bài thơ Tôi yêu em của Puskin

Dàn ý chi tiết 1. Mở bài

– Tác giả

– Vị trí A.Puskin (1799 – 1847), “Mặt trời của thi ca Nga”.

– Sự nghiệp văn học:

+ Sáng tác và thành công trên nhiều thể loại.

+ Giá trị nội dung: Thể hiện tâm hồn nhân dân Nga khao khát tự do và tình yêu.

+ Giá trị nghệ thuật: Tiếng nói Nga trong sáng, thuần khiết, thể hiện cuộc sống một cách giản dị, chân thực.

-Giới thiệu tác phẩm

2. Thân bài Bốn câu đầu

Mâu thuẫn tâm trạng của nhân vật trữ tình (lí trí muốn dừng tình yêu lại nhưng tình cảm vẫn còn bùng cháy).

– Câu đầu:

– Ba câu sau: Giọng thơ như thể hiện sự quan tâm nhưng thực chất nó là sự gồng lên của lí trí.

+ Lí do lí trí gồng lên trấn áp tình cảm: vì sự bình yên, hạnh phúc của người mình yêu- được nói ở dạng phủ định “không làm cô băn khoăn”, “không làm cô buồn”.

Bốn câu sau

– Ba câu đầu: Sự trào lên của tình cảm.

+ Mỗi sắc thái tình cảm được đặt vào một cặp có đi kèm điệp từ nhấn mạnh các vế, các vế rất cân đối, tương ứng:

“không lời” – ” không hi vọng”

“không hi vọng” – “ghen tuông”

+ “Chân thành như thể, đằm thắm như thể”: tình cảm đi từ bề mặt xuống đáy sâu bản chất của tình yêu. Điệp từ “như thể” đồng thời là liên từ so sánh. Nếu tiếp tục mạch so sánh này, câu thơ tiếp sẽ là: “không ai yêu cô được như thế”. Nếu như thế, sắc thái câu cuối sẽ là vị kỉ tột cùng.

+ Câu cuối: Puskin bất chấp nguyên tắc logic, cú pháp, viết câu cuối như một lời chúc. Đằng sau mỗi lời cầu chúc bao giờ cũng ẩn một cái “tôi”.

Trọng tâm của lời cầu chúc là “cô được yêu” – thực chất là cô được hạnh phúc (≡ với phần đầu: lí do vì sự bình yên, hạnh phúc của người mình yêu). Câu chúc hội tụ cả lí trí và tình cảm.

“Bởi một người khác”: xuất hiện cuối cùng trong bài thơ, bị động. Trong tình yêu, nói đến người thứ 3, chấp nhận người thứ 3 là cực kì cao thượng. Từ “người khác” được nói ra khó khăn nhưng đầy cao thượng và nỗi đau đớn khôn cùng. Cái cao thượng được kết hợp với nỗi đau đớn trần thế.

– Hai bài thơ đều là tâm sự của những chàng trai về tình yêu dành cho những người con gái của họ; đều là tình cảm đơn phương, một phía của các chàng trai.

– Tình yêu được thể hiện trong hai bài thơ đều gắn với nhiều cung bậc cảm xúc:

+ Trong Tôi yêu em: lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen; tôi yêu em chân thành và say đắm.

+ Trong Tương tư: yêu thương, hờn giận, trách móc, khát khao, mong mỏi.

– Đều là những tình cảm chân thành, cao thượng, mãnh liệt.

– Nghệ thuật

– Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, hàm súc.

– Giọng điệu thơ chân thực, sinh động, lúc phân vân, ngập ngừng, khi kiên quyết, day dứt…

– Nội dung

Bài thơ ngợi ca tình yêu chân thành, mãnh liệt, cao thượng và vị tha

3. Kết bài

Tổng kêt tác phẩm

Puskin bắt đầu tới nhà Chủ tịch Viện Hàn lâm nghệ thuật Nga A.N.Ôlênhin từ thời kì sống ở Peterbugr (từ năm 1817), khi ấy cô con gái nhà này (sinh năm 1808) mới chỉ là cô bé 9 tuổi. Trở về sau khi đi đày, vào mùa thu, đầu đông năm 1827, nhà thơ gặp lại cô ta – lúc này đã là thiếu nữ. Tình yêu chỉ thực sự có thể bắt đầu từ khi đó và nó dẫn đến lời cầu hôn không được chấp nhận vào năm 1828. Tên họ của cô gái là Anna Alêchxâyepna Ôlênhina chứ không phải A.A. Ôlênhia, Bài thơ “Tôi yêu em” (lần đầu tiên được in trên almanach “Những bông hoa phương Bắc” năm 1830). Có thể nói bài thơ là lời tâm sự lời giãi bày của nhà thơ đối với tình yêu của mình, đồng thời ẩn chứa đằng sau đó một chút đau đớn, nhớ nhung mòn mỏi vì tình yêu không được đáp lại. Nhan đề bài thơ là Tôi yêu em, câu thơ được điệp lại, lặp lại là lời khẳng định tình yêu của chàng trai đối với cô gái, từ yêu được chia ở thì quá khứ trong tiếng Nga, nhân vật xưng ở ngôi thứ hai cho thấy tác giả bài thơ này đang kể lại những cung bậc cảm xúc yêu đương với nhân vật em trong tác phẩm. Bài thơ như sau:

“Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài”

Câu thơ đầu tiên cho thấy sự ngập ngừng khó nói, sự e thẹn pha chút xấu hổ trong tình yêu của chàng trai. Tình yêu này chàng trai đã ấp ủ từ rất lâu rồi, và chỉ cần cô gái nhẹ nhàng đồng ý thì chàng trai sẽ ngỏ lời, tỏ tình với cô gái. Câu thơ mang sức mạnh ẩn chứa tình yêu yêu dạt dào, mãnh liệt ở chàng trai. Nhưng vì con tim đã lên tiếng mà lý trí lại không cho phép thổ lộ một cách lộ liễu nên chàng trai đã xưng với cô gái là tôi – cô, nhân vật trữ tình muốn đẩy tình yêu vào quá khứ, muốn biến “em” thân yêu thành “cô” xa cách. Lí trí muốn khẳng định tình yêu đã “lụi tắt”. Nhưng mà lạ thay lý trí cố gắng kiểm soát trái tim nhưng nó không thể giữ chặt những dòng cảm xúc cuộn trào dâng lên như sóng biển vỗ về ngàn năm trong trái tim của chàng trai, chàng đã mượn hình ảnh rất nên thơ nhưng cũng rất dữ dội là ngọn lửa tình để một lần nữa khẳng định rằng tình yêu với cô gái từ khi mới bắt đầu cho đến bây giờ vẫn mãnh liệt lắm, vẫn nồng nàn lắm. Tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng hình ảnh ngọn lửa tình để giải tỏa những khát khao yêu đương đang cuộn chảy trong trái tim của chàng trai, và chàng trai ấy cũng thất vọng, cũng thẩn thờ cũng hờ hững khi biết tình yêu của mình không thể được đáp lại, dù nó rất đẹp rất nên thơ nhưng thứ tình yêu ấy chỉ là nỗi tương tư là nỗi nhớ nhung một bề trùng với tâm trạng của chàng trai trong thơ Nguyễn Bính:

Tương tư thức mấy đêm rồi Biết cho ai hỏi ai người biết cho Bao giờ bến mới gặp đò

Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau.

Hình ảnh ngọn lửa tình trong tác phẩm khiến chúng ta liên tưởng đến những con sóng ồ ạt, dạt dào ngày đêm vỗ bờ vì thương nhớ trong thơ Xuân Quỳnh:

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể.

Trong một phút không thể kiểm soát trái tim mình, tác giả đã để cho chàng trai giải tỏa lòng mình, tình cảm chiến thắng lý trí, nhưng khi chợt nhận ra hiện thực phũ phàng chàng trai không để cho cảm xúc lấn át nữa mà chàng tiếp tục hành trình tình yêu mà mình vạch sẵn. Chàng không có được trái tim cô gái, nhưng chàng từng yêu say đắm cô gái vì thế tác giả đã dể cho nhân vật trữ tình giãi bày tâm trạng mình:

Nhưng không để em phải bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Chàng trai chủ động rút lui khỏi chốn tình trường những chỗ trái tim cho những kẻ khác bởi xuất phát từ suy nghĩ rất tình: không muốn làm cô gái phải buồn khổ, phải bận tâm, phải cảm thấy bối rối, phải thấp thỏm lo âu rằng mình không đáp lại tình yêu của đối phương. Chàng trai ấy muốn giữ cho tâm hồn cô gái mãi trẻ trung mãi yêu đời, không chút buồn lo, u sầu. Ba câu sau: Giọng thơ như thể hiện sự quan tâm nhưng thực chất nó là sự gồng lên của lí trí. Sự khó khăn được thể hiện ở cách nói vòng: “Nhưng hãy để nó“ ( tình yêu được nói như thể nó không phụ thuộc vào lí trí của mình), rồi mới khẳng định “tôi không muốn”, “bất cứ lẽ gì”.Cố gắng dùng lí trí trấn áp tình cảm rất khó khăn. Đây là một trong những suy nghĩ rất cao thượng rất tích cực trong tình yêu khi biết đối phương không hề yêu mình nhưng chàng trai vẫn rút lui nhanh gọn, những câu thơ tiếp theo khiến chứng ta thán phục về cách ứng xử của chàng trai:

Tôi yêu em chân thành không hi vọng Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen Tôi yêu em chân thành, đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

Tác giả khẳng định một điều Tôi yêu em lặp đến hai lần chúng tỏ tình yêu của chàng trai từ trước đến sau vẫn chân thành không thay đổi, tuy có những lúc chàng trai không giấu nổi xúc cảm của mình vẫn có chút ghen tuông, hờn giận khi tình yêu của mình không được đáp lại một cách nhanh chóng trọn vẹn, đó cũng là điều dễ hiểu bởi đã là con người thì cái tôi và tính sở hữu cực kì cao, nếu chúng ta không sở hữu được thứ chúng ta muốn thì bản thân cảm thấy bứt rứt khó chịu, huống hồ khi bàn đến vấn đề hệ trọng là tình yêu. Trước và sau chàng trai vẫn yêu cô gái đậm đà, có những lúc chàng trai tiêu cực nhưng chàng không để cho cảm xúc làm chủ mà chàng để cho lý trí lên tiếng và cầu chúc hạnh phúc cho cô gái: Cầu em được người tình như tôi đã yêu em, rõ ràng là chàng trai vẫn muốn níu kéo, vẫn lóe lên tia hi vọng tình yêu đối với cô gái, nhưng tình yêu không thể nói trước được điều gì, chính vì vậy chàng đành nhường cô gái cho người khác nhưng cách ứng xử, cách gửi gắm vô cùng cao thượng bởi chàng không đe dọa hay mắng mỏ cô gái mà chàng cầu chúc cô hạnh phúc và chúc cô sẽ tìm được người yêu cô mãnh liệt như chàng trai. Mỗi sắc thái tình cảm được đặt vào một cặp có đi kèm điệp từ nhấn mạnh các vế, các vế rất cân đối, tương ứng:

“không lời” – ” không hi vọng”

“không hi vọng” – “ghen tuông”

Đó là sự bức bối của cái mình muốn biểu hiện ra ngoài mà không biểu hiện được. Bốn sắc thái này không phải là đáy sâu mà chỉ là những sắc thái bề mặt của tình yêu. Chân thành như thể, đằm thắm như thể”: tình cảm đi từ bề mặt xuống đáy sâu bản chất của tình yêu. Điệp từ “như thể” đồng thời là liên từ so sánh. Nếu tiếp tục mạch so sánh này, câu thơ tiếp sẽ là: “không ai yêu cô được như thế”. Nếu như thế, sắc thái câu cuối sẽ là vị kỉ tột cùng. Câu cuối: Puskin bất chấp nguyên tắc logic, cú pháp, viết câu cuối như một lời chúc. Đằng sau mỗi lời cầu chúc bao giờ cũng ẩn một cái “tôi”. Trọng tâm của lời cầu chúc là “cô được yêu”– thực chất là cô được hạnh phúc. Câu chúc hội tụ cả lí trí và tình cảm. “Bởi một người khác”: xuất hiện cuối cùng trong bài thơ, bị động. Trong tình yêu, nói đến người thứ 3, chấp nhận người thứ 3 là cực kì cao thượng. Từ “người khác” được nói ra khó khăn nhưng đầy cao thượng và nỗi đau đớn khôn cùng. Cái cao thượng được kết hợp với nỗi đau đớn trần thế. Đó là tình yêu đáng để cho mỗi chúng ta ngưỡng mộ và học cách ứng xử đẹp trong tình yêu. Bằng ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, hàm súc.Giọng điệu thơ chân thực, sinh động, lúc phân vân, ngập ngừng, khi kiên quyết, day dứt… tác giả đã tạo nên một thi phẩm thơ tuyệt vời lay động trái tim người đọc, bài thơ ngợi ca tình yêu chân thành, mãnh liệt, cao thượng và vị tha.

Bằng tài năng nghệ thuật của một nhà thơ tài ba, Puskin đã đem đến cho độc giả thấu hiểu tâm trạng và cảm xúc trong tình yêu đôi lứa đồng thời hướng con người đến những suy nghĩ tích cực hướng thiện khi gặp trắc trở trong tình yêu. Cho đến ngày nay bài thơ Tôi yêu em đã tồn tại như một viên ngọc quý luôn lấp lánh tỏa sáng trong nền thơ ca thế giới nói chung và nền thơ ca Nga nói riêng đó, bài thơ luôn làm say đắm những người đang và đã yêu bởi vẻ đẹp của ngôn ngữ, nhịp điệu, hình ảnh.

Hoàng Bạch Diệp

Phân Tích Bài Thơ “Tôi Yêu Em” Của Puskin

Bài làm

Tình yêu luôn là đề tài bất diệt đối với thi ca. Mỗi thi sĩ đều có một cái nhìn riêng, đặc biệt về những cung bậc khi yêu. Chúng ta biết đến Xuân Diệu là “ông hoàng thơ tình” với những vần thơ nồng nàn, cháy bỏng, mãnh liệt. Đối với nền văn học Nga thì Puskin được xem là “mặt trời thi ca Nga” với những áng thơ bất hủ về tình yêu. Bài thơ “Tôi yêu em” là một điệp khúc tình yêu với những cung bậc thương nhớ da diết khi yêu. Một bài thơ tình gieo vào lòng người nhiều thổn thức, nhiều mong nhớ và nhiều nuối tiếc cho câu chuyện tình đơn phương của tác giả.

Bài thơ với câu chữ bình dị, gần gũi mà len sâu vào trái tim người đọc những xốn xang và dư âm còn mãi.

Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

Một câu thơ cất lên bình dị, chân thành như chính tấm lòng và trái tim của tác giả dành cho người mình yêu thương. Lời thơ chậm rãi, đều đều như có chút gì đó ngượng ngùng, chưa mang ý nghĩa khẳng định. Nhưng từ ngữ “chừng có thể”, “chưa hăn” dường như còn vương chút gì đó chưa dứt khoát. Có lẽ bởi tác giả sợ lời tỏ tình của mình suồng sã quá khiến cho người ta sợ. Tuy nhiên dù chưa dứt khoát nhưng cũng đã phần nào bộc lộ được tình yêu say mê đã từ lâu lắm rồi, đó là một quá trình yêu và thương có thời gian chứ không hề bồng bột.

Tuy nhiên đến hai câu thơ sau, giọng thơ đột nhiên thay đổi:

Nhưng không để em bân lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Mặc dù tinh cảm trong trái tim “tôi” đã rõ nhưng nhân vật trữ tình lại không muốn làm khó đối phương, không muốn để cho đối phương phải khó xử. Đó cũng chính là một trái tim đầy lí trí. Hai câu thơ đầu và hai câu thơ sau được ngắt ra bởi từ ‘nhưng” vừa có vẻ vô tình nhưng lại phần nào thể hiện sự dứt khoát hơn hết. Nhân vật “tôi” tự ý thức được bản thân mình, dù có chịu ấm ức cũng chịu “không để em phải bận lòng thêm nữa”. Tuy nhiên lúc này nhân vật trữ tình đang trăn trở và thấy chua xót, không biết rằng tâm trạng của người kia như thế nào. Một trái tim đa sầu đa cảm nhưng là một trái tim biết nghĩ cho người khác. Trái tim ấy thật đáng quý và đáng trân trọng biết bao nhiêu. Cảm xúc ở những câu thơ đầu bị dồn nén, không được thoát ra bên ngoài mà trở nên bức bối hơn.

Ở 4 câu thơ sau bỗng nhiên cảm xúc vỡ òa, tràn ra. Có lẽ cam xúc trong tình yêu không còn giữ kín, không còn bó buộc trong trái tim chật chội nữa. Đã đến lúc nó bật tung ra. Và cụm từ “tôi yêu em” lại được điệp lại một lần nữa càng khẳng định hơn nữa tình yêu mà chàng trai dành cho cô gái:

Tôi yêu em âm thầm không hi vong Lúc rụt rè khi hầm hực lòng ghen Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

Vẫn là tình yêu ấy nhưng giờ nó dược tràn ra, nhân vật “tôi” đã giãi bày thành lời. Rằng tình yêu này “thầm lặng”, “không hi vọng” nhưng đó là tình yêu “chân thành”, “đằm thắm”.NHịp thơ trở nên nhanh và dồn dập hơn, tình yêu cũng trở nên cồn cào và da diết hơn.

Câu thơ cuối được coi là “điểm nhãn” của cả bài thơ, cũng như là “điểm nhãn” trong trái tim của nhân vật “tôi”. Một cách nói vừa thể hiện sự vị tha khi yêu vừa thể hiện sự thông minh và khéo léo trong cách thổ lộ tình cảm. Ý thơ “cầu em được người tình như tôi đã yêu em”. Thật sâu sắc. Phải chăng nhân vật trữ tình đang tự khẳng định lại tình yêu của mình dành cho “em” là quá lớn và quá chân thành.

Dù tình yêu “âm thầm” không được đền đáp nhưng nhân vật trữ tình vẫn yêu chân thành và yêu tha thiết. Không đòi hỏi điều gì, không hi vọng bất cứ một điều gì. Một thứ tình yêu cao cả và vĩ đại. Tuy nhiên trong tình yêu vẫn luôn có những cung bậc, lúc dịu dàng, đằm thắm, lúc ghen tuông, lúc hờn dỗi. Đó như những nốt trầm bổng tạo nên một bản hợp xướng tuyệt vời trong tình yêu, hay nói cách khác đó chính là gia vị khi yêu không thể thiếu được.

Puskin với một trái tim sống và yêu hết mình đã viết lên những vần thơ vừa bình dị, gần gũi, vừa đằm thắm mượt mà. Những vần thơ chạm đến trái tim của người đọc một cách dữ dội như vậy.

“Tôi yêu em” là một bài thơ tình bất hủ, với đầy đủ cung bậc khi yêu đã khiến người nghe có những cảm nhận thật tinh tế và sâu sắc nhất.

Tuyển Tập Những Bài Thơ Tình Hay Nhất Của Puskin

Pushkin sinh ngày 6 tháng 6 năm 1799 (26 tháng 5 theo lịch cũ) tại thành phố Moskva trong một gia đình quý tộc Nga có nguồn gốc từ thế kỷ 12. Mẹ ông thuộc dòng dõi của Abram Petrovich Gannibal, một người nô lệ da đen của vua Pyotr Đại đế[1]. Nhờ thông minh xuất chúng và có những đóng góp lớn về quân sự, hàng hải cho nước Nga, Gannibal đã được Pyotr Đại đế nhận làm con nuôi. Thời thơ ấu, trong những tháng hè, Puskin thường tới sống với bà ngoại tại ngôi làng nhỏ Zakharov, gần thành phố Zvenigorod, ngoại ô Moskva. Những tháng ngày êm đềm ở đây về sau này được phản ảnh trong những bài thơ đầu tiên của Puskin.

Em bảo anh đi đi… Tôi yêu em Nhớ

Tình yêu đến nào ai có biếtTình yêu đi nào ai có hay ?Theo thời gian, trái đất nó cũng quayTình yêu đến, tình yêu đi …nào ai có biết

Biển

Không gió lớn, sóng to không là biểnChẳng nhiều cay đắng, chắng là yêu…

Sương và Nắng

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.Dẫu chẳng hình hài nắng vẫn đọng lại trong sương.Anh là nắng khi bình minh trở dậy.Mang lửa trời trong ánh sáng ban mai.Em là sương đọng muôn vàn nỗi nhớ.Để tan đi trong những giấc mơ dài.Nhưng vẫn nguyện làm giọt sương mãi mãi.Soi nắng mặt trời mãi mãi chẳng tàn phai.Dẫu bão tố chẳng ra ngoài lòng nắng.Nắng lên rồi xin lại được làm sương.Vũ trụ không gian biến đổi khôn lường.Những buổi sáng có bao giờ bất biến.Những tia nắng không ngừng hiển hiện.Như đêm ngày luân chuyển chẳng chia ly.Mặt trời ơi! Sức nắng diệu kỳ.Đầy sương sớm với tâm hồn nguyên thuỷ.Với năm tháng vẫn quay về bền bỉ.Soi nắng mặt trời như từ kỷ sơ sinh.

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.Nắng vô cùng nhưng đọng lại trong sương.Từ mênh mông tia nắng nhỏ bình thường.Gặp sương sớm bỗng ngời lên lóng lánh.Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh.Thì nhờ sương tia nắng mới long lanh.Đáng yêu sao hạt sương nhỏ hiền lành.Từ trong suốt mà làm nên tha thiết.Anh là nắng với sắc tình bất diệt.Mang lửa trời từ những kỷ xa xôi.Về đọng lại trong hạt sương nhỏ em ơi!

Vô tìnhVô tình anh gặp emRồi vô tình thương nhớĐời vô tình nghiệt ngãNên chúng mình yêu nhau

Vô tình suốt cuộc đờiAnh buồn đau mải miếtVô tình em không biết,Hay vô tình em quên?Anh buồn đau mải miết,Cả cuộc đời không quên!

Em ơi…

Em ơi đã đến lúc rồiTim anh mong sống một đời yên thânNgày ngày tiếp nối bay dầnMỗi ngày đem mất một phần đời ta,Hai ta đang sống đây mà…Nhưng như đã chết, thân ra bụi rồiCó đâu hạnh phúc em ơi,Còn chăng yên tĩnh và đời tự do.Từ lâu anh chỉ trông chờNhư người kiệt sức, mong giờ thoát thânKiếm nơi yên ổn làm ănVới bao tình cảm trong ngần chở che.

Tỉnh giấc

Ước mơ, ước mơNgọt ngào em đâủEm đâu, em đâuNiềm vui đêm tốỉSao em đi vộiÔi, giấc mơ tiên?Để anh ở lạiBốn bề màn đêm.Quạnh hiu tỉnh giấcChăn gối xung quanhVà đêm lặng ngắtThoắt thôi lạnh mìnhThoắt thôi bay mấtBao giấc mơ tình!Nhưng hồn đầy ắpƯớc muốn còn xanhMuốn đi đuổi b

Tư Liệu Về Bài Thơ Tôi Yêu Em Của Puskin

Tư liệu về bài thơ Tôi yêu em của Puskin

Nghệ thuật băm thịt gà – Trích Việc làng – Ngô Tất Tố

Một câu thơ dịch chưa trọn câu mà làm người đọc cứ ám ảnh mãi. Đó là câu: “Tôi yêu em đến nay chừng có thể” trong bài “Tôi yêu em” của Puskin do Thúy Toàn dịch. Bài thơ này nhiều người đã thuộc, nhưng có thể có người chưa…. Nhân 208 ngày sinh Puskin (6.6.1799 – 2007), HNVC xin giới thiệu cùng bạn bài thơ này.

Puskin

(Nguyên bản tiếng Nga) Я вас любил: любовь еще, быть может, В душе моей угасла не совсем; Но пусть она вас больше не тревожит; Я не хочу печалить вас ничем. Я вас любил безмолвно, безнадежно, То робостью, то ревностью томим; Я вас любил так искренно, так нежно, Как дай вам бог любимой быть другим.

(Bản dịch thơ của Thúy Toàn)

Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa, Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng, Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen, Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm, Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Pu-skin (1799 – 1837) là nhà thơ Nga thiên tài. Xuất thân gia đình quý tộc. Mê thơ và làm thơ hay từ thuở học sinh. Khát vọng tự do thấm đượm trong thơ Puskin. Tình bạn, tình yêu là cảm hứng trong nhiều bài thơ của Puskin.

Tư liệu về bài thơ Tôi yêu em của Puskin

Tác phẩm gồm có: Trường ca Người tù Capca. Những người Xưgan, Epghêni Ônêghin. Chết trong bi kịch đau thương lúc 38 tuổi. Gorki là “Khởi đầu của mọi khởi đầu”.

Bình bài thơ ” Tôi yêu em “

” Tôi yêu em ” là bài thơ tình hay nhất, đậm đà ý vị nhất của Puskin, sáng tác năm 1829. Bài thơ đã được phổ nhạc thành ca khúc, được đánh giá là tác phẩm “hoàn hảo” nâng tầm vóc Puskin lên đài vinh quang thi ca Nga. Chỉ có tám dòng thơ mà ba tiếng “Tôi yêu em” nhưng một điệp khúc “dịu ngọt” tha thiết vang lên ba lần:

“Tôi yêu em: đến nay chừng có thể … Tôi yêu em âm thầm không hy vọng … Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm…”

Mối tình ấy “chưa hoàn toàn lui tắt trong lòng tôi” nghĩa là vẫn âm ỉ cháy, vẫn nồng nàn, vẫn thiết tha. Không tầm thường, cũng không ích kỷ. Cao thượng, vị tha mà không thấp hèn. Sang trọng và có văn hóa, yêu nồng nàn tha thiết nhưng không bao giờ muốn đem đến sự bận lòng, nỗi u buồn cho người yêu:

“Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài “

“Bể còn có lúc vơi lúc đầy” – đã có người nói như vậy. Tình yêu cũng chứa đầy nghịch lý: gần đấy mà xa vời, xa vời mà gần đấy. Có lúc lúng túng, rụt rè khó nói nên lời. Cũng có lúc ghen tuông, giận hờn. Bên bờ của hạnh phúc đâu dễ chiếc thuyền tình nào cũng cập bến xuôi mái êm chèo? Bởi vậy mới có tâm trạng:

“Tôi yêu em âm thầm không hy vọng Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen”

Dòng thơ thứ bẩy nói lên cung bực của tình yêu: chân thành và đằm thắm. Chân thành trong tình yêu là sự hướng tới bạn đời trăm năm. Không vụ lợi. Không dối lừa. Có chân thành thì mới có đằm thắm. Câu thứ tám dịch nghĩa: “Cầu trời cho em được một người khác yêu”, đó chỉ là một cách nói “làm duyên” mà thôi. Chỉ có tôi là yêu em đằm thắm chân thành. Tình yêu ấy là niềm tự hào của tôi, một tình yêu xứng đáng. Chẳng có người con trai nào có thể mang đến cho em một tình yêu như tôi đã yêu em. Tế nhị, khiêm nhường mà tự hào, kiêu hãnh:

“Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm, Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.”

Tư liệu về bài thơ Tôi yêu em của Puskin