Bài Thơ Nửa Hồn Xuân Lộc / TOP #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top View | Kovit.edu.vn

Nửa Hồn Xuân Lộc

Ung Dung Lễ Nhạc

Xuân Đi Xuân Đến Xuân Lại Đến

Tuyển Tập 11+ Bài Thơ Về Rượu

Bình Thơ Nguyễn Bính – Xuân Tha Hương – Làng Mai

Bài Thơ Xuân Tha Hương – Nỗi Lòng Người Xa Quê Của Nguyễn Bính

NỬA HỒN XUÂN LỘC

Thân tặng LH3415 & CH SĐ18BB

Nếu được như bố già Thượng Sĩ

Nghe tin lui quân chỉ nhìn trời

Ném bi đong rượu cười khinh bạc

Chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi 

Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc

Lại muốn tìm em nói ít lời

Nhưng sợ áo mình còn khói súng

Sẽ cay đôi mắt người trên vai

 Vì chắc ôm nhau em sẽ khóc

Khóc theo vợ lính cả trăm người

Em biết dù tim ta sắt đá

Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi

 Mây xa dù quen đời chia biệt

Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi

Rút quân bỏ lại đời ta đó

Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời

Bí mật lui quân mà đành phụ

Mốt tình Long Khánh tội người ơi

Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn

Núm ruột miền Trung hun hút rồi

Sáng mai thức dậy em buồn lắm

Sẽ khóc trách ta nỡ phụ người

Lòng ta như trái sầu riêng rụng

Trong vườn em đó vỡ làm đôi 

Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết

Bịt một vành tang cho đất trời

Chân theo quân rút hồn ta ở

Sông nước La Ngà pha máu sôi

Thương chiếc cầu tre chờ thác lũ

Cuốn qua Xuân Lộc khắp cùng người

Ta đi áo nhuộm màu đất đỏ

Cao su vướng tóc mãi thơm mùi

Tiếc quá nắng vàng soi áo trận

Vườn nhà em chuối chín vàng tươi

Ta nhớ người bên đàn thỏ trắng

Cho bầy gà nắm lúa đang phơi 

Chôm chôm hai gốc đong đưa võng

Ru nắng mùa Xuân nở nụ cười

Nếu được đưa quân lên Định Quán

Cuối cùng một trận cũng là vui

Núi chứa chan kia sừng sửng đứng

Sư Đoàn 18 sao quân lui ?

Thân ta là ngựa mà không hí

Bởi nỗi đau đã ngút đất trời

 Hồn ta là kiếm mà không chém

Bởi tội rừng xanh tội núi đồi

Hỡi ơi chân bước qua Bình Giả

Cẩm Mỹ nhà ai khói ngậm ngùi

Lửa cháy cả lòng ta lửa cháy

Xóm làng Gia Kiệm nhớ khôn nguôi

Đêm nay Xuân Lộc đoàn quân rút

Đành biệt nhau xin tạ lỗi người 

Chao ôi tiếng tắc kè thê thiết

Gọi giữa đêm dài sợ lẻ loi

Chân bước nửa hồn chinh chiến giục

Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui

Ta biết dưới hầm em đang khóc

Thét gầm pháo địch dập không thôi!

Nguyễn Phúc Sông Hương

Thơ : “Nửa Hồn Xuân Lộc” & Trận Xuân Lộc Chiến Thắng Cuối Cùng Của Qlvnch –

Cảm Nhận Về Một Bài Thơ Hay.

Nguyễn Phúc Sông Hương

Đề Đọc Hiểu Môn Văn Có Đáp Án: Bài Thơ Xuân Về Của Nguyễn Bính

Xuân Lại Đến (Ngâm Thơ)

Cảm Nhận Ý Nghĩa Hình Ảnh Lộc Trong Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải

Thơ: Thanh Hải, Nhạc: Trần Hoàn

Phân Tích Những Đặc Sắc Nghệ Thuật Trong Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải

Đọc Khổ Thơ Và Trả Lời Câu Hỏi 1 Và…

Cảm Nhận Vẻ Đẹp Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Nhà Thơ Thanh Hải

Những Bông Tuyết Mùa Đông – Tống Phước Hiệp Vĩnh Long

Ý nghĩa hình ảnh “lộc giắt đầy quanh lưng” trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Mở bài:

Thành Hải là nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Pháp và có nhiều đóng góp quan trọng đối với nền thơ ca kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ ông nhẹ nhàng, đằm thắm như chính tâm hồn ông. Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ là tác phẩm tiêu biểu nhất của Thanh Hải. Bằng cảm nhận tinh tế, nhà thơ đã sáng tạo nên những hình ảnh thơ độc đáo, giàu sức gợi. Trong đó, hình ảnh “lộc giắt đầy quanh lưng” đã để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ.

Thân bài:

Từ mùa xuân của thiên nhiên đất trời, tác giả đã chuyển cảm nhận về mùa xuân của cuộc sống, nhân dân và đất nước. Cùng với hình ảnh “người cầm súng” và “người ra đồng” thì từ “lộc” có vai trò làm tăng thêm sức gợi cảm cho ý thơ:

“Mùa xuân người cầm súng

 giắt đầy quanh lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ”

Đất nước và con người mang vẻ đẹp của sức sống vô tận, rộn ràng bước vào một mùa xuân mới. Lộc xuân theo người cầm súng, lộc xuân trải dài nương mạ.

Hình ảnh “người cầm súng” và “người ra đồng” biểu trưng cho hai nhiệm vụ chiến đấu và lao động dựng xây đất nước. Âm hưởng thơ hối hả, khẩn trương với nhiều điệp từ, điệp ngữ láy lại ở đầu câu. Câu thơ vừa là thực, nhiều nghĩa.

“Lộc” là lá biếc chồi non của cỏ cây. Lộc còn có nghĩa là mùa xuân, là sức sống, là thành quả hạnh phúc. Người cầm súng giắt lộc để nguy trang ra trận như mang theo sức xuân vào trận đánh, người ra đồng như gieo mùa xuân trên từng nương mạ. Những con người lao động, chiến đấu ấy đã mang cả mùa xuân ra trận địa của mình để gặt hái mùa xuân về cho đất nước.

Như vậy, hình ảnh lộc non là biểu tượng cho sức sống mới vươn lên. Lộc của lính là cành lá ngụy trang. Những cành lá ngụy trang biến thành lộc đầu mùa được mang đến theo từng bước chân người lính. Lộc mà người chiến sĩ mang đến cho chúng ta là xương máu mà các anh đổ xuống, là công sức bảo vệ mùa xuân thanh bình của dân tộc, gieo niềm hạnh phúc đến mọi nhà. Người lính biểu trưng cho những con người bảo vệ Tổ quốc và người nông dân là những con người tiêu biểu trong công cuộc xây dựng đất nước.

Hình thức sóng đôi hài hòa, âm hưởng câu thơ trở nên nhịp nhàng, cân đối. Từ bàn tay người nông dân “lộc trải dài nương mạ”. Bàn tay của “người ra đồng” tô điểm cho mùa xuân đất nước. Đôi bàn tay kì diệu của những người họa sĩ ấy đã vẽ nên những mảng xanh của niềm tin, hi vọng lên đất nước. Cũng như người cầm súng, lộc của người ra đồng mang đến cũng đáng trân trọng biết bao. Lộc mà người nông dân tặng là mồ hôi, là bát cơm gạo, là cơm no áo ấm. Người cầm súng, người ra đồng là hình ảnh rất tiêu biểu cho những con người đóng góp, cống hiến cả thân mình để làm nên mùa xuân Tổ quốc.

Hình ảnh “lộc” ở đoạn thơ vừa là những lộc non của cây lá mơn mởn sức sống ở những ngày đầu xuân vừa niềm vui thắng lợi của con người đang làm chủ đất nước. Mùa xuân đến, trong tâm hồn của con người cũng rộn vang niềm vui mới. Họ thấy tự hào và tin tưởng trong công việc mới, thấy có trách nhiệm đối với quê hương và tin tưởng ở ngày mai của dân tộc và đất nước.

Kết bài:

Từ xúc cảm trước mùa xuân của thiên nhiên, đất trời đến mùa xuân của mỗi con người trong mùa xuân lớn của đất nước, bài thơ thể hiện khát vọng được dâng hiến “mùa xuân nho nhỏ” của mình vào mùa xuân lớn của cuộc đời chung. Điều tâm niệm ấy được thể hiện một cách chân thành trong những hình ảnh tự nhiên, giản dị và đẹp. Nhà thơ đã dùng những hình ảnh đẹp của thiên nhiên để nói lên ước nguyện của mình: muốn “làm con chim hót”, muốn “làm một cành hoa”… Niềm mong muốn được sống có ích, cống hiến cho đời là một lẽ tự nhiên như con chim mang đến tiếng hót, như bông hoa toả hương sắc, mang đến vẻ đẹp cho cuộc đời, như một “lộc” non xanh thắm thắm những ước mơ, niềm tin và khát vọng vĩnh hằng.

Câu Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Square…

Mùa Xuân Nho Nhỏ – Thơ Thanh Hải – Hội Nhà Văn Hải Phòng – Văn Hải Phòng – Văn Thơ Hải Phòng – Văn Học Hải Phòng

Những Câu Hỏi Xung Quanh Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ – Thanh Hải

Câu 1 Đọc Đoạn Thơ Sau Và Thực Hiện…

Chuyên Đề Ngữ Văn Luyện Thi Vào Lớp 10

Những Bài Thơ Tặng Người Yêu Ngọt Ngào Nhất Khiến Nửa Kia Rung Động

Hữu Ước Và Bài Thơ Một Mình: Kỷ Niệm 50 Năm Quân Ngũ

Tổng Hợp Những Câu Nói Hay Về Ước Mơ Ý Nghĩa Nhất

Đề Thi Chọn Học Sinh Giỏi Cấp Tỉnh Bắc Ninh Năm Học 2014

Lời Bài Hát Thắp Sáng Ước Mơ

Đề 22: Cảm Nghĩ Về Những Ước Vọng Được Thể Hiện Trong Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ

Phút nhẹ lòng anh vui vui tự hỏi

Nhưng thấy cần chi giải thích rạch ròi

Khi tim anh mãi đã có em rồi

Và anh cũng nhận lòng anh rồi đó.

Em đã tặng anh bài thơ hay nhất

Bài thơ hay phải đâu cần nhiều lời

Anh giờ biết thơ giống như là tim

Đã xúc động trước điều tươi thắm mãi.

Đã gặp hình hài niềm yêu trọn vẹn

Về một sắc đậm đà trong tình đời

Sau thấp thoáng cuộc đời ta đi qua

Tim chợt thấy niềm tin hoà nhịp đập.

Anh có ước gì đâu

Anh có ước gì đâu

Một ngôi nhà

Bão dừng sau cánh cửa

Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại

Bên trong, chỉ có ấm áp, và em

Anh có ước gì đâu: Một tách cà phê

Một buổi sáng yên lành

Ta tất bật đón chào ngày mới

Hôm qua là điều đã lùi xa.

Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha

Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ

Đang chờ em là rau đầy một rổ

Bó hoa đang chờ cắm

Và một ngày bận rộn

Của anh.

Anh già rồi

Nên sẽ không thích kiêng khem

Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay

Đi lang thang đó đây

Vùi đầu vào việc làm

Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ

Và yêu em khi anh muốn.

Anh có ước gì đâu

Em ạ!

Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị

Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!

Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó

Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.

Tôi yêu em

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

Thơ gửi người tôi yêu

Tin, mong, chờ, mãi chỉ anh

Nghĩ suy, hạnh phúc đợi anh đón về

Thơ yêu em thật lòng

Em đã sẵn sàng làm vợ của anh chưa?

Em đã sẵn sàng để làm vợ của anh?

VÔ TÌNH

Thơ tình yêu 2 câu

Thơ tặng người yêu 2 câu ngắn gọn súc tích như chưa đựng được biết bao nhiêu tình cảm, yêu thương gửi gắm ở trong đó. Yêu nhau yêu cả đường đi, cả một đoạn đường sau này nguyện sẽ thương yêu nhau, chia sẻ cùng nhau mọi thứ, cùng xây đắp một tổ ấm nhỏ, một gia đình với người anh thương. Đắm chìm vào những vần thơ tình yêu tặng người yêu thương hai chữ sau đây để mơ về một ngôi nhà hạnh phúc cùng người ấy

Bài 2

Em ngồi đàn bản tình ca

mà sao lệ đẫm nhạt nhòa đôi mi

Bài 3

Cuộc sống không tình yêu

như vườn hồng không ánh nắng

Bài 4

Biển cứ cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn

Bài 5

Chuyện mười năm biết có thành dĩ vãng

Cũng như ta chưa chắc đã quên người.

Bài 6

Với tay khơi dậy hương ngày cũ

Mường tượng như mình gặp cố nhân.

Bài 7

Đôi khi lỡ hẹn một giờ

Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Bài 8

Ở đâu trăng có nhớ người

Ở đây đang có một người nhớ trăng

Bài 9

Người ơi gặp gỡ làm chi

Trăm năm biết có duyên gì hay không

Bài 10

Biển cứ cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn

Bài 11

Ước gì gói được làn hương

Để khi hoa rụng yêu thương chẳng tàn.

Bài 12

Ước gì gói được làn hương

Để khi hoa rụng yêu thương chẳng tàn.

Bài 13

Người thương nay dã thương nhớ người

Người thương đâu biết cho người thầm thương.

Bài 14

Người từ vô tận tái sinh

Đi qua trần thế mang tình nhân gian

Bài 15

Trăm ước hẹn một lời

Dẫu cho biển cạn non dời chẳng quên

Bài 17

Mượn tiếng cười che dấu những niềm đau

Đêm gối mộng au sầu ai nhỏ lệ.

Bài 18

Ta mang cả tình yêu chân thật nhất

Trao cho người để đổi một niềm đau.

Bài 19

Hạnh phúc nào cũng chan hòa mật đắng

Cố tìm quên mà gợi nhớ suốt đời.

Bài 20

Trái tim còn chút lửa hồng

Cũng xin ơn cảm mênh mông tặng người.

Bài 21

Cũng như em hiểu tình yêu vậy

Nước mắt song song với nụ cười.

Bài 22

Nửa sự thật không còn là sự thật

Và tình yêu không một nửa bao giờ

Bài số 23

Rượu đắng, Rượu cay, Rượu vẫn hết.

Người Hứa, Người thề, Người vẫn quên…

Bài số 24

Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết

Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan

Bài số 25

Tình yêu như một que tăm.

Khi xong yến tiệc xỉa răng một hồi.

Bài số 26

Tình yêu như một cái nồi.

Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Bài số 27

Tình yêu như một chiếc phà.

Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Bài số 28

Tình yêu như một cái chai.

Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Bài số 29

Tình yêu như một chiếc kèn.

Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 30

Tình yêu như một bông hoa.

Ai ai cũng muốn hít hà khen thơm.

Bài số 30

Tình yêu như một đống rơm.

Gặp mồi lửa cháy hương thơm ngọt ngào.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 14 Bài Thơ Hay Viết Về Ước Mơ

Soạn Bài Ước Mơ Của Em

Viết Bài Văn Về Ước Mơ Của Em

Lời Bài Hát Cánh Diều Ước Mơ

Soạn Văn Bài Kể Chuyện: Lời Ước Dưới Trăng

Trịnh Công Lộc Và “hội Chứng Mộ Gió”

Thơ Về Rượu Hay Nỗi Buồn Riêng Mình Và Nỗi Buồn Nhân Thế Của Nhà Thơ Đặng Xuân Xuyến?

Hôm Qua Em Đi Tỉnh Về, Hương Đồng Gió Nội Bay Đi Ít Nhiều

Huỳnh Xuân Sơn Với Cảm Nhận Bài Thơ Hương Đồng Gió Nội Của Tác Giả Nguyên Thoại

Quạt Thông Gió Công Nghiệp Giá Tốt Nhất Tại Tphcm

Bài Thơ Gió Và Tình Yêu Thổi Trên Đất Nước Tôi Của Lưu Quang Vũ

Nhà thơ Trịnh Công Lộc

Đấy là những câu thơ run rẩy và giằng xécủa ông ở thuở ban đầu.

Những tác phẩm đầu tiên ông trình làng trên Báo văn nghệ, Tạp chí Văn nghệ Quân đội những năm 1972- 1973, trong đó còn nhớ lại được trên tạp chí Văn nghệ quân đội là Cánh buồm nâu, hồi hai nhà thơ là Phạm Ngọc Cảnh và Văn Thảo Nguyên đang giữ và gác cửa thơ ở nhà số 4 phố Lý Nam Đế.

Thời điểm này cũng là thời điểm Trịnh Công Lộc đang là sinh viên Khoa Văn Đại học Sư phạm Hà nội và ông rất hăng hái tham gia các hoạt động giao lưu thơ. Ông cũng có sáng kiến thành lập ra ” Câu lạc bộ thơ khoa văn Đại học sư phạm”. Ông bảo: “Chúng tôi hướng tới bạn bè ở Khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Rồi trong những lần “kết duyên” ấy, đầu năm 1973 chúng tôi đã gặp nhiều nhà thơ đang viết rất sung sức, đồng thời là những khuôn mặt thơ sáng giá như Phạm Tiến Duật, Lưu Quang Vũ, Bằng Việt, Nguyễn Duy, Nguyễn Đức Mậu, Bế Kiến Quốc, Vương trọng…Thời ấy, tuy chúng tôi ăn như “sư”, ở như “phạm”, nhưng yêu thơ lắm. Thời ấy, thơ còn thiêng liêng lắm và là lực hấp dẫn kỳ lạ đối với công chúng. Những đêm đọc thơ thời ấy, đặc biệt là “không khí” của những đêm thơ ấy, vẫn còn ấn tượng mãi với tôi cho đến tận bây giờ. Đó là những kỷ niệm nói theo cách của một nhà thơ thì “lâu đến bao nhiêu cũng không già”. Đó cũng là những kỷ niệm một đi không trở lại.

Nhà thơ Nguyễn Thị Mai cũng là người trong cuộc với Trịnh Công Lộc. Bà nói: “Ở trường tôi một thời, anh Lộc nổi tiếng lắm. Anh có nhiều vần thơ mà bây giờ, tôi vẫn còn nhớ. Và hễ có ai hỏi thăm anh thì cánh sinh viên chúng tôi thường nói: À, đấy là “ông tầng tư” (hồi ấy, Trịnh Công Lộc là sinh viên nội trú ở tầng 4 trong ký túc xá). Ông ấy mê thơ còn hơn mê gái”.

Trong hành trình thơ của mình, tuy có một xuất phát sớm như vậy, nhưng phải đến năm 2011 (tức là sau gần 40 năm), Trịnh Công Lộc mới bình tĩnh cho xuất bản tập thơ đầu tiên mang tên ” Cánh buồm nâu ” qua Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Có người bảo: Đấy là sự biết mình, biết người. Có người bảo: Đó là sự giữ mình. Có người bảo: Đó là sự chuẩn bị kỹ lưỡng của một người “tu tập” lâu năm, chờ đúng thời điểm mới “xuống núi”…Riêng tôi lại không hoàn toàn nghĩ như vậy. Có thể cái đức kiên nhẫn và sự trầm lặng đã “hoạch định” nên một bản lĩnh thơ Trịnh Công Lộc.

Chỉ một năm sau, có một lần Festival thơ Quốc tế diễn ra ở Quảng Ninh, tôi và một số nhà thơ nữa có dịp đến “đại bản doanh” của Trịnh Công Lộc. Thời điểm ấy, ông đang tại chức, là Trưởng ban Quản lý các di tích trọng điểm Quảng Ninh. Ông hào hứng bật băng cho chúng tôi nghe ca khúc Mộ gió (nhạc: Vũ Thiết, lời: Trịnh Công Lộc) vừa mới “ra lò” không lâu. Chúng tôi thực sự xúc động. Riêng tôi nghe xong mà lặng người đi. Rồi tôi góp ý: Nên chỉnh lại một chữ, thay “như” bằng “là”, để câu Chạm vào gió như chạm vào da thịt/ Chạm vào buốt nhói Hoàng Sa thành Chạm vào gió là chạm vào da thịt/ Chạm vào buốt nhói Hoàng Sa cho nó trực tiếp hơn. Tất nhiên, như nhiều nhà thơ khác vốn yêu câu, yêu chữ hoặc đau câu, đau chữ của mình, Trịnh Công Lộc kiên quyết…giữ nguyên.

Rồi cũng chẳng lâu la gì. Cuối năm 2011, bài thơ Mộ gió của Trịnh Công Lộc ăn giải kép: Giải nhì về thơ và giải nhì về ca khúc (cùng với nhạc sĩ Vũ Thiết) trong cuộc thi thơ và nhạc toàn quốc mang tên “Đây biển Việt Nam” do Hội Nhà văn, Hội Nhạc sĩ Việt nam cùng báo Vietnamnet tổ chức. Riêng giải nhì về ca khúc không có giải nhất và cái tên Mộ gió được đổi thành Khúc tráng ca biển cho an toàn, bớt bi lụy. Trên cái đà ấy, cuối năm 2012, Trịnh Công Lộc cho in tập thơ Mộ gió.

2. Tôi đã đọc rất kỹ Mộ gió và nhận thấy: Hơn ai hết, Trịnh Công Lộc là người rất sợ “lòng nguội tắt” và lúc nào cũng cần “sự nồng ấm con người”. Ông cũng luôn quan niệm “không nơi đâu thánh thiện/ bằng chính quê hương mình”. Bởi thế mà trong Thế giới ngôi nhà mình, ông mới hạ bút: Thế giới ngôi nhà mình/ sống và chết ra sao, nhà mình vẫn đẹp. Với ông, mẹ là trên hết. Cho nên, dù đi đâu về đâu, ông vẫn luôn cảm thấy có mẹ trong đời: Mẹ ơi, con đâu biết/ mẹ “trốn” con trước mặt/ lại về, đứng sau lưng ( Mẹ đã “trốn” con). Với ông, hình thức luôn chỉ là hình thức, hình thức không thể thay thế được nội dung. Và nếu ví hình thức chỉ đơn thuần là sự “thay áo” thì: Thay áo đến ngàn lần/ Vẫn kẻ lành, người rách ( Thay áo).

Những chi tiết thơ trên cho thấy: Trịnh Công Lộc là người luôn duy cảm, luôn nặng lòng (có lúc còn yếu lòng) trước cái tâm trong sáng và thơ ông luôn được viết ra từ gan ruột.

Đôi lúc, ông cũng là con người ưa ngẫm ngợi, ưa đau đáu với những gì nhỏ hoặc nhỏ lẻ để đúc rút hoặc khái quát một điều gì lớn lao hơn. Bài Em – những gì nhỏ nhất là ví dụ thứ nhất: Em riêng em, những gì nhỏ nhất/ Giấu vào nhau, không biết tự bao giờ. Bài Ngày gánh là ví dụ thứ hai: Ngày ơi! Ngày là đòn gánh/ gánh lên tất cả mà đi/ đời ta bao nhiêu phải gánh/ có khi không gánh được gì. Bài Bắt đầu từ nhỏ lẻ là ví dụ thứ ba. Riêng Bắt đầu từ nhỏ lẻ khai thác một cái tứ ngược với “tích tiểu thành đại”. Xa xưa, nói đến “tích tiểu thành đại” là nói đến quá trình tiết kiệm, quá trình gom những cái nhỏ để được một cái lớn. Còn trong tứ thơ này, Trịnh Công Lộc nói đến “bắt đầu từ nhỏ lẻ” là nói đến quá trình buông lỏng, quá trình tha hóa và quá trình đánh mất những cái lớn như nhân cách, danh dự: Bắt đầu từ nhỏ lẻ/ rồi đã thành thói quen/ lấy quả, không hỏi xin/ lấy tiền, không biết sợ/ Bắt đầu từ nhỏ lẻ/ chén rượu, cốc bia/ đến chuyện phong bì/ lót tay tiền tỷ/ chạy tội cho nhau/ Bắt đầu từ nhỏ lẻ/ một người đến vài người/ bớt xén ăn chia/ mọc lên như nấm/ Bắt đầu cũng từ nhỏ lẻ/ rồi đã thành thói quen/ phải – trái rối ren/ trắng – đen lẫn lộn/ Biết đâu đến một ngày/ đem cả trời đi bán…Và phải là người tha thiết, có tâm sự lớn và giàu trải nghiệm giữa cuộc đời lắm, Trịnh Công Lộc mới viết: Sông về đâu, sóng cũng đổ về ta ( Hai phía một đời sông).

Có hai mảng đề tài mà Trịnh Công Lộc hay trở đi trở lại trong Mộ gió là than và biển đảo. Những Than tổ ong, Vào ca than, Tượng đài than…rồi Đảo vắng, Đá và nước, Lời của sóng, Từ biển mà đi, Mộ gió là những minh chứng sinh động, cụ thể nhất. Không phải ai cũng nhìn, thấy, cảm nhận được sự vất vả, ý nghĩa của công việc lẫn sứ mệnh cao cả của người thợ mỏ khi vào ca than: Vào ca/ trăng đổ vàng mặt đất/ những mắt sao nao nao/ tháng năm tầm tã/ lấy da thịt vá trời/ lấy máu xương vá đất/ vuốt nhọn gian nan/ mở đường than trập trùng thế kỷ. Không phải ai cũng phát hiện ra được vẻ đẹp lẫn sứ mệnh của những hòn đảo giữa trùng khơi và gọi được tên ra như thế này: Mỗi đảo nhỏ như trái tim của biển/ những trái tim, nhịp đập trùng khơi ( Lời của sóng); Mỗi đảo nhỏ đã hóa thành ngọn nến/ thắp thiêng liêng rừng rực sao trời ( Từ biển mà đi). Riêng Mộ gió (giải nhì thơ và giải nhì ca khúc cùng với nhạc sĩ Vũ Thiết cuộc thi “Đây biển Việt Nam do Hội Nhà văn, Hội Nhạc sĩ và Báo Vietnamnet tổ chức năm 2011), xin dành để nhà thơ Hữu Thỉnh nhận xét: “Bài thơ ẩn chứa sự đau đớn, cảm phục và tôn vinh một cách toàn bích hình ảnh sự hy sinh anh dũng của người chiến sĩ nơi đầu sóng ngọn gió. Cảm xúc rất mạnh, dâng lên, dâng lên cao trào. Cấu trúc chặt, không rườm rà, tứ thơ cứ được đẩy lên đến vô tận. Không có chỗ “phô”. Tác phẩm dự thi của Trịnh Công Lộc thực sự là một bài thơ có tầm, hướng về giá trị lớn. Đó là sức mạnh của toàn dân tộc…”

Đây là những câu thơ trích từ Mộ gió cho thấy cái đỉnh của cao trào:

Mộ gió đây, giăng từng hàng từng lớp

vẫn hùng binh giữa biển, đảo xa khơi

là mộ gió, gió thổi hoài, thổi mãi

thổi bùng lên những ngọn sóng ngang trời.

Tôi tin, trước những bài thơ về đề tài biển đảo kể trên, Trịnh Công Lộc đã sớm manh nha những ý tưởng của mình từ Đất – những con đường được sáng tác trước đó. Bởi thế ông mới sớm cho ra đời những câu thơ tràn trề thi hứng lịch sử và hào hùng như thế này:

Lại những con đường thuở hồng hoang lên rừng, xuống bể

đã ngàn vạn con đường qua thời binh lửa

rào rào như tên, như nỏ

dáng rồng tiên cuồn cuộn bay lên…

Có lẽ vì rất tâm đắc với Mộ gió nên Trịnh Công Lộc mới lấy tên bài thơ đặt tên cho tập thơ.

3. Sau hai giải thưởng trên, năm 2014, Trịnh Công Lộc còn đoạt thêm hai giải thưởng nữa: Một giải nhì văn học công nhân của Liên đoàn Lao động và một giải ba của ngành than.

Ngoài ra, cũng có đến hai lần (2013 và 2022), hai tập thơ :Mộ gió” và “Mặt trời đêm” của ông lọt vào vòng chung khảo giải thường niên Hội Nhà văn.

Riêng về bài thơ Mộ gió, Trịnh Công Lộc nói kỹ càng hơn: “Mộ gió có cả một nghìn năm trước. Đấy là những ngôi mộ tượng trưng được hình thành sau những lễ chiêu hồn dành cho những người đi biển không về. Đến thời Gia Long (1802 đến 1836), mới có mộ gió ở Hoàng Sa, Trường Sa. Tôi đã tìm được những tư liệu và hình ảnh về mộ gió từ lịch sử. Cảm hứng từ lịch sử và những chuyển đi biển đảo, nhất là những lần ngủ trên sóng cận kề biên giới Tổ quốc trên biển, đã tạo thi hứng và chất liệu để tôi hoàn thành Mộ gió. Thật tình, tôi chỉ là người có công xới xáo lại thôi”.

Nhưng có lẽ điều đáng nói vào thời điểm sau 2011, sau khi Mộ gió của Trịnh Công Lộc ra đời và được tôn vinh ngay lập tức, sau đó rất nhiều bài thơ, nhiều bản nhạc,áng văn đã được đưa hình tượng mộ gió vào, nhiều người cũng thường xuyên nói về mộ gió, nhất là từ điểm biển Đông có nhiều biến động đến bây giờ.

Như vậy, Trịnh Công Lộc và Mộ gió đã tạo ra hiệu ứng xã hội và tạo nên một “hội chứng mộ gió”.

( Nguồn báo Văn nghệ số 29 ngày16- 7- 2022)

Tác Giả Bài Thơ “mộ Gió…” Bị Phản Đối Vì Gọi Là Nhà Thơ

Nêu Những Đặc Điểm Nổi Bật Trong Phong Cách Thơ Tố Hữu Qua: Từ Ấy (1937

Đọc Tập Thơ “gió Heo May Ngày Nắng Gián Đoạn” Của Nhà Thơ Lê Thiếu Nhơn

“gió Lộng Ven Chiều” Hay Gió Xoay Những Vòng Tròn Định Mệnh

Tập Thơ ” Gửi Hương Cho Gió” Của Xuân Diệu

🌟 Home
🌟 Top