Nhớ Bạn Phương Trời Của Trầntế Xương/ Lời Bình Thái Hy (Hậu Nghĩa)

Khi nhớ, nhớ gì trong mộng tưởng, Nỗi riêng, riêng đến cả tình chung

Ta nhớ người xa cách núi sông Người xa xa có nhớ ta không? Sao đương vui vẻ ra buồn bã? Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Khi nhớ, nhớ gì trong mộng tưởng Nỗi riêng, riêng đến cả tình chung Tương tư lọ phải là mưa gió (*) Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng

(Bản in theo sách Việt Văn Đệ nhị A B C D của Võ Thu Tịnh/ NXB Hải Vân Saigon/ trang 392)

Lời bình Thái Hy (Hậu Nghĩa)

ần Tế Xương (1870-1907), tự là Tử Thịnh, hiệu là Vị Thành; quê làng Vị Xuyên, huyện Mỹ Lộc, Nam Định. Thân phụ là Trần Kế Nhuận, có của hàng buôn bán ở Nam Định, làm chức Tự Thừa (?) nên còn gọi là Cụ Tự.

Nguyễn Khuyến (1835-1909) có viếng Ông 2 câu đối: Kìa ai chín suối Xương không nát

*Chủ đề bài thơ nằm trong tiêu đề minh bạch, cụ thể là nhớ đến một người bạn đang ở xa lắm, tận phương trời nào.(Song ” bạn phương trời” tác giả không cho biết là ai. Những nhà nghiên cứu văn học khẳng định đối tượng trong bài thơ là Phan Bội Châu , 潘佩 / 12 / 1867 – 29/10/1940), một nhà cách mạng, chủ xướng Phong trào Đông Du, đưa khoảng 200 sinh viên VN sang Nhật học tập thành tài rồi sẽ trở về quê hương kháng chiến và lật đổ Pháp, nhưng phong trào thất bại vì Nhật đã thông đồng với Pháp. Ông bị bắt, bị giam lỏng ơ Huế.

*Bài thơ trên được cấu trúc theo thể thơ thất ngôn bát cú (7 tiếng, 8 câu) Đường luật, luật trắc ( nhớ), vần bằng ( sông).

: (những nỗi niềm băn khoăn, nhung nhớ)

Sự mong nhớ đã thể hiện một cách tự nhiên như một câu nói, khẩu ngữ bình thường. Một tiếng lòng cất cao trực tiếp, không nói vòng vo của mẫu người thực thà, bộc trực, nghĩ sao nói vậy? Đối tượng là một người duy nhất ((ta nhớ) Ta nhớ ai người xa cách núi sông, hay người xa xa). Ta nhớ người đang ở xa. Ta nhớ người ấy. Đồng thời, ta cũng băn khoăn tự hỏi, không biết, người ấy có nhớ ta không? Tác giả đã cô đọng điều đó bằng một câu hỏi tu từ để nhấn mạnh nỗi niềm băn khoăn, ray rứt.

Bốn câu thực và luận : (Nhớ bạn qua tính cách, qua những kỷ niệm và cả tấm lòng tha thiết, miên man).

Sao đương vui vẻ ra buồn bã? Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Khi nhớ, nhớ gì trong mộng tưởng Nỗi riêng, riêng đến cả tình chung

Đó là mạn đàm về hình thức nghệ thuật. Về nội dung, ở hai câu thực,tác giả đã khắc họa một tính cách lạ lùng của người bạn. Một tính cách có thể là phức tạp, khó hiểu về mặt tình cảm.

Tại sao đương lúc vui vẻ,như khi vừa mới quen nhau mà chỉ trong một thoáng, đã trở nên buồn bã và lạ lùng? Có phải chăng đó là một tính cách của một con người muốn đảm bảo cho công việc bí mật vì nước vì dân của mình, khi xung quanh, nhiều người khó tin, e có điều nguy hiểm? Vui vẻ là vui với bạn bè, với tác giả. Buồn bã là rất buồn, rất băn khoăn ,rất đa đoan, sắc diện xa vắng, mãi bận lòng cho sự nghiệp cách mạng có thể còn có nhiều bất cập, khó khăn. Đó chinh là một nét, một phong cách riêng của một người cẩn thận, dè dặt trong sự nghiệp lớn, sự nghiệp yêu nước bí mật của mình.

Về những tình cảm tưởng nhớ đến bạn hay hồi tưởng những kỷ niệm ân tình, nỗi riêng, tình chung. Nỗi riêng là kỷ niệm về tình bạn. Tình chung, chắc là tấm lòng vì tiền đồ tổ quốc. Tất cả những điều đó, tất cả những mong mỏi gặp nhau, tất cả kỷ niệm và hoài bảo, thật khó thành hiện thực biết bao! Mộng tưởng là mong mỏi, ao ước quá xa vời. Có gặp nhau chăng chỉ còn trong tưởng tượng, trong giấc mộng mà thôi. Người ở phương trời, đa đoan việc lớn, làm thế nào hội ngộ? Đành phải như vậy thôi. Không còn cách nào hợp lẽ!

Bốn câu thơ chân chất, khắc họa tâm trạng mong nhớ vê người bạn xa cách, thể hiện nỗi lòng mình. Qua đó,Trần Tế Xương không chỉ là một nhà thơ hiện thực trào phúng mà ông còn là một nhà thơ kín đáo, nhiều uẩn khúc về cảnh nước mất nhà tan,trong thời thế bấy giờ. Nợ đời và nợ tình đã” giam chí lớn, vòng cơm áo”, (Nguyễn Bính, Hành phương Nam), Ôngcũng đành nhắm mắt đưa chân, trôi giạt theo số phận đẩy đưa, trong hoàn cảnh lỡ thầy lỡ thợ của kiếp nghèo…

: ( Nhớ đến nhau là đương nhiên, tha thiết).

Tương tư lọ phải là mưa gió (1) Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng

Thật vậy. Trong tình yêu đôi lứa, trai-gái, hay thời tiết, mưa-gió, thì sự gắn bó nhau một cách lưu luyến là một chuyện đương nhiên. Nỗi lòng mong nhớ của tác giả, tương tư, không cần phảilà, lọ là, gắn bó nhau như mưa gió. Không cần gần gũi nhau, nỗi nhớ vẫn không nguôi. Tuy nhiên, tôi nhớ bạn thiết tha biết bao, khi ngồi bên bàn viết ban đêm, một ngọn đèn xanh, để thấy đêm năm canh trằn trọc, trăn trở, không thể nào ngủ được và để nghe bước chân thời gian, tiếng trống sang canh lần lượt, vô tình, vang vọng mồn một trong tâm tư, trống điểm thùng.

là một tình khúc trầm buồn, khơi dậy những nỗi nhớ nhung sâu thẳm trong tâm tưởng về một người bạn cùng thế hệ đã mịt mù ở phương trời đang hết lòng lo cho đại sự , cho nước, cho dân.(Phan Bội Châu). Đó cũng chính là giai điệu *Nhớ bạn phương trời của Trần Tế Xương tiếng lòng bay bổng của một tấm lòng đậm nhạt yêu nước, yêu dân, bất lực của một nhà thơ trào phúng hoài vọng về thời thế trong một đêm đen.

Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của những người tha phương cầu thực.

“Ta lại về quê hương ta đất Việt, ngắm con diều mải miết những chiều bay. Ta lại về cánh đồng lúa hăng say, cùng năm tháng ngất ngây trong mùa vụ. Ta đã xa bao nhiêu ngày chưa đủ, bao ngày dài vần vũ nhớ quê hương. Nơi quê nghèo bao nỗi nhớ niềm thương, của bao người canh trường mong ta đó” (Bình Minh)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ lục bát Quê Hương hay nhất ♥ Chùm thơ nhớ cha mẹ của người con gái lấy chồng xứ lạ ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #01

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #02

BÀI THƠ: NHỚ CƠM QUÊ

Tác giả: Hoa Cúc Tím

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #03

BÀI THƠ: NHỚ QUÊ

Tác giả: Trần Thiên Lý

Nhớ con sông nhỏ, đò ơi! Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #04

THƠ LỤC BÁT: NHỚ QUÊ

Tác giả: Lãng Du Khách

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #05

BÀI THƠ: VỀ QUÊ

Tác giả: Trương Thị Anh

Bốn mươi năm ấy dãi dầu Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #06

BÀI THƠ: TRĂNG QUÊ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #07

BÀI THƠ: ANH MUỐN

Tác giả: Nguyễn Xuân Trung

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #08

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI VIỄN XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Dẫu cho xa cách chân mây Xứ người con vẫn đêm ngày nhớ quê!

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #09

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA QUÊ

Tác giả: Nguyễn Quang Định

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #10

BÀI THƠ: TÌM VỀ ĐẤT MẸ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #11LỤC BÁT QUÊ HƯƠNG Tác giả: Long Vương

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #12

BỨC TRANH QUÊ NHÀ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #13

HOÀI NIỆM QUÊ XƯA

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #14(đang cập nhật..)

Thảo Phương Và “Nỗi Nhớ Mùa Đông”

Tôi đang ngồi viết đề cương tổ chức đêm nhạc “6.0” kỷ niệm sinh nhật lần thứ 60 của mình thì nhận được điện thoại của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn từ Sài Gòn báo tin: Nữ sĩ Thảo Phương đã qua đời! Bất giác tôi nghe cái lạnh đêm Hà Nội tràn vào căn phòng. Thảo Phương cùng tuổi với tôi, và là người cùng tôi làm nên ca khúc ” Nỗi nhớ mùa đông” được khán giả yêu mến gần 20 năm qua. Bất giác tôi hát lên khe khẽ: ” Làm sao về được mùa đông, mùa thu cây cầu đã gãy“.

Nỗi nhớ mùa đông – Hồng Nhung ca

Tôi còn nhớ, một buổi chiều cuối thu năm 1988, tôi gặp nhà thơ Thảo Phương trong một quán cà phê ở Sài Gòn. Sau mấy câu chào hỏi, chị đưa cho tôi đọc bài thơ ” Không đề gửi mùa đông“. Bài thơ ngắn thôi, chỉ có mười câu, nhưng cho tôi linh cảm sẽ có được một ca khúc hay.

Đêm ấy, tôi về nhà và viết những nốt nhạc đầu tiên dựa trên bài thơ của Thảo Phương. Những câu chữ khắc khoải từ ” Không đề gửi mùa đông” cho tôi nỗi nhớ mãnh liệt về cố hương xa xôi của tôi. Tôi tựa vào trắc ẩn ” dường như ai đi ngang cửa” của Thảo Phương để nói thêm ám ảnh “gió mùa đông bắc se lòng” cho riêng mình.

Sự thật, nếu không có ” Không đề gửi mùa đông” thì tôi không thể có ” Nỗi nhớ mùa đông“. Tôi giữ lại được những câu quan trọng nhất trong bài thơ của Thảo Phương, chỉ tiếc không phổ nhạc được hai câu khá hay là ” Lá vàng chìm bến thời gian. Đàn cá im lìm không quẫy“. Thảo Phương cũng rất chia sẻ với tôi điều này, vì ca từ khác với lời thơ, ca từ phải cảm nhận được ngay lập tức. Hơn nữa, còn phải phù hợp với khúc thức trong một tác phẩm âm nhạc!

Thảo Phương là một người đàn bà vất vả. Chị tài hoa và đam mê, nhưng trời không dành cho những đãi ngộ may mắn. Tôi không phải yêu thơ chị đến mức hâm mộ, nhưng mỗi lần đọc thơ chị đều thấy những câu hay, cồn cào gan ruột. Tôi nghĩ, thơ Thảo Phương là kết quả cuộc đời của chị. Thảo Phương sống thật, sống hết khát vọng. Chị chân thành trong cả sự hay lẫn sự dở. Mà ở cõi dương gian nhiều thị phi, chân thành đã là phẩm chất đáng quý lắm rồi!

Như tôi đã nói, đêm nhạc “6.0” vào tháng 11 sắp tới, không thể thiếu ” Nỗi nhớ mùa đông“. Tuy nhiên, bây giờ nữ sĩ Thảo Phương không còn nữa, tôi sẽ dàn dựng ” Nỗi nhớ mùa đông” như một bài thánh ca để tiễn đưa một người bạn, một nhà thơ đã khuất!

Tôi ở Hà Nội, không có điều kiện tiễn đưa Thảo Phương. Tôi gửi mấy dòng này nhớ thương chị! ” Làm sao về được mùa đông“, phải không Thảo Phương?

Phú Quang Dường như ai đi ngang cửa,Lá vàng chìm bến thời gian,Thảo Phương Đàn cá – im lìm – không quẫy. Hay là ngọn gió mải chơi?

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương Mới Nhất

Ta đã xa bao nhiêu ngày chưa đủ, bao ngày dài vần vũ nhớ quê hương. Nơi quê nghèo bao nỗi nhớ niềm thương, của bao người canh trường mong ta đó” (Bình Minh)

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #01

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất

Lòng con buồn nhớ đất quê ta

Quê hương có mẹ có cha

Cô dì chú bác có bà có ông Bởi cuộc sống dứt lòng con bước

Xa mẹ cha thầm ước ngày về

Bây giờ xa cách sơn khê

Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương! Đêm thao thức canh trường khó ngủ

Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình

Một đời chiu chắt ân tình

Cho con có được dáng hình hôm nay Ơn cha mẹ cao dày chưa trả

Đạo làm con thong thả sao đành?

Hẹn ngày nắng ấm trời xanh

Con về bên mẹ ngọt lành lời cha! Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ

Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng

Tình quê ấm áp thiêng liêng

Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #02

BÀI THƠ: NHỚ CƠM QUÊ

Tác giả: Hoa Cúc Tím Chiều chiều khói tỏa mùi rơm

Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa

Mồng tơi, rau đắng, canh cua

Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng. Cá nẹp kho với quả sung

Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều

Cơm được mẹ nấu bằng niêu

Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê. Mâm cơm đâu có gì nhiều

Mà sao ấm áp cả đời khó quên

Mẹ cha yêu mến kề bên

Trong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng. Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng

Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ

Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ

Ước gì trở lại như mơ một lần.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #03

BÀI THƠ: NHỚ QUÊ

Tác giả: Trần Thiên Lý Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy

Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương

Xa rồi lại nhớ người thương

Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu

Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre

Sáo ai réo rắt trưa hè

Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý

Đón hương nồng nhã ý gì đây?

Dịu dàng bướm lượn ong say

Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi Con đi miết phương trời cách biệt

Đường mưu sinh mới biết gian nan

Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng

Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời Nhớ con sông nhỏ, đò ơi!

Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #04

THƠ LỤC BÁT: NHỚ QUÊ

Tác giả: Lãng Du Khách Xa quê nỗi nhớ thiết tha

Vườn cây ao cá nếp nhà thân yêu

Bờ tre ruộng lúa sáo diều

Sương giăng mờ ảo lam chiều khói bay Quê hương thương nhớ lắt lay

Nơi thời thơ ấu bao ngày nuôi ta

Quê hương nơi chốn sinh ra

Nhà tranh vách lá tiếng gà gáy trưa Kẽo cọt tiếng võng đong đưa

Trời xanh mây trắng rặng dừa lao xao

Trưa hè hóng mát cầu ao

Đọng trong tâm khảm ngọt ngào mẹ ru Triền đê tiếng sáo vi vu

Đồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờ

Nơi ta nuôi dưỡng ước mơ

Nơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời Ta vì cuộc sống xa rời

Nhà tranh mái lá cuộc đời bôn ba

Buồn vui đều nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương Giờ đây cuộc sống vô thường

Quê hương hai tiếng yêu thương đong đầy

Ta dù có khắp đó đây

Không gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #05

BÀI THƠ: VỀ QUÊ

Tác giả: Trương Thị Anh Miên man gió thổi đường quê

Mây vờn rong ruổi bờ tre rì rào

Ong bay bướm lượn cầu ao

Đò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ Sông xưa kỷ niệm vào thơ

Lời ru của mẹ trong mơ vọng về

Nhớ xưa đón mẹ đầu đê

Cổng làng nghiêng bóng trưa hè ve ran Xóm dài ngõ rải nắng vàng

Xa quê về lại nồng nàn hương say

Mà sao mắt xè hơi cay

Đồng làng vắng bóng mẹ nay xa rồi Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồi

Áo nâu lưng thấm mồ hôi đồng về

Lớn lên con đã xa quê

Câu kiều mẹ lẩy nay về còn đâu Bốn mươi năm ấy dãi dầu

Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #06

BÀI THƠ: TRĂNG QUÊ

Tác giả: Đặng Minh Mai Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê

Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ

Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ

Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu

Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ

Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ

Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim? Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm

Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát

Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát

Gió thu về thơm ngát lúa quê hương Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương

Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ

Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở

Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê

Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy

Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy

Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #07

BÀI THƠ: ANH MUỐN

Tác giả: Nguyễn Xuân Trung Anh muốn về bên cánh võng đong đưa

Để nghe lại tiếng ru xưa của mẹ

Giọng ầu ơ ru con từ thuở bé

Nâng chân trần bỏng rát một miền quê. Anh muốn về trên bến nước sông quê

Để ngụp lặn khi hè về nắng nóng

Cùng bạn bè sải bơi và đánh sóng

Ôm vào lòng thỏa nỗi nhớ sông ơi Anh muốn về nơi ấy dẫu xa xôi

Để chồm sóng và nghe lời biển hát

Ăn hải sản dưới hàng dương gió mát

Xây lâu đài trên cát trắng vời xa. Anh muốn nghe những làn điệu dân ca

Bên mái đình hay bên nhà văn hóa

Phường hội hát những đêm trăng sáng tỏa

Luyến láy ngân nga trong lễ hội làng. Anh muốn về nơi đó bến đò ngang

Tiếng gọi đò mênh mang mà da diết

Nay cầu vươn sông đò đành tiễn biệt

Bến sông nay còn cỏ biếc rêu mờ. Anh muốn về để tìm lại vần thơ

Nghe tiếng ru, ngắm bến bờ nhung nhớ

Tìm dấu xưa ẩn trong từng hơi thở

Của một thời nhung nhớ chẳng hề phai.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #08

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI VIỄN XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai Nhìn mây trôi khuất chân trời

Dạt dào nỗi nhớ chơi vơi quê nhà

Con đi cách biệt phương xa

Xứ người con thiếu mặn mà tình quê Ơn cha nghĩa mẹ tràn trề

Khắc sâu trong dạ bóng quê hương mình

Thầm mong ngày đẹp nắng xinh

Con về ôm trọn nghĩa tình mẹ cha Hoàng hôn nhường chỗ chiều tà

Dâng trào nỗi nhớ xót xa tim buồn

Sông sâu nhờ có suối nguồn

Đạo con chưa trọn nỗi buồn nào hơn? Tạc lòng ghi nhớ công ơn

Tình cha nghĩa mẹ lớn hơn mây trời

Nhớ sao tiếng mẹ ru hời

Giọng trầm cha đọc những lời thơ hay Dẫu cho xa cách chân mây

Xứ người con vẫn đêm ngày nhớ quê!

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #09

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA QUÊ

Tác giả: Nguyễn Quang Định Bao năm bươn chải ngược xuôi

Tháng ngày vất vả xứ người kiếm ăn

Đêm đêm lệ ướt mi tràn

Cơm người, nước mắt hoà chan cõi lòng. Lúc trước, con luôn ước mong

Lớn nhanh để thoát khỏi lòng mẹ thôi

Tự do, bay nhảy với đời

Làm việc mình thích, đến nơi mình cần. Tự mình chăm sóc bản thân

Quyết định mọi việc chẳng cần ai lo

Ôi… sao cái tuổi ấu thơ

Hồn nhiên mơ ước đợi chờ lớn nhanh. Bây giờ con đã trưởng thành

Giữa cái xã hội mỏng manh tình người

Bon chen, cãm bậy cuộc đời

Với nhiều sóng gió biển khơi muôn trùng. Mình con nhỏ bé, mông lung

Sợ không đủ sức vượt trùng dương kia

Làm về trằn trọc đêm khuya

Nhớ nhà, nước mắt đầm đìa gối chăn. Làm thuê kiếp sống gian truân

Chỉ mong số phận xoay vần mà thôi

Con còn dại lắm mẹ ơi

Giờ con chỉ ước về thời ấu thơ.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #10

BÀI THƠ: TÌM VỀ ĐẤT MẸ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm À ơi cơn gió ở đâu

Giấu vào giấc ngủ phủ màu giấc mơ

Hoàng hôn cuối bãi ngẩn ngơ

Êm đềm khúc hát trẻ thơ thuộc lòng À ơi con cá dưới đồng

Con gà cục tác lòng vòng quanh sân

Hàng dừa bụi chuối bâng khuâng

Khóm ngò giàn mướp bao lần trổ bông Luống cải chẳng kịp trổ ngồng

Mẹ hái thoăn thoắt băng đồng chợ xa

Lúa xong tiếp nối dưa cà

Mỗi mùa mỗi sắc quanh nhà xanh tươi Bữa cơm canh cá rau mùi

Dĩa rau chén mắm ngậm ngùi tình quê

Nước ròng lại lớn bờ đê

Con sông mấy khúc lối về như in Nhớ cha mẹ sống một mình

Cả bầy con cháu mưu sinh xứ người

Con thèm như trẻ lên mười

Lon ton giăng nắng nụ cười chon von Đất nghèo tình nghĩa sắc son

Đậm đà chất phác vuông tròn thủy chung

Tháng mười lũ đến rưng rưng

Mênh mông nước nổi cá từng đàn bơi Phù sa bên lỡ bên bồi

Tình người bám đất một lời khắc ghi

Khi nào mỏi cánh thiên di

Tìm về đất mẹ như khi chào đời.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #11

LỤC BÁT QUÊ HƯƠNG

Tác giả: Long Vương Cây đa bến nước con đò

Làng quê yên ả cánh cò chao nghiêng

Quê hương hai tiếng thiêng liêng

Ai người cũng có chốn riêng quê mình. Đậm đà chơn chất nghĩa tình

Cha ông gắn bó giữ gìn màu xanh

Dòng sông uốn khúc lượn quanh

Phù sa bồi đắp thâm canh vụ mùa. Chiều về vang tiếng chuông chùa

Mục đồng ríu rít khéo lùa đàn trâu

Đò ngang chèo thả lướt mau

Đưa người về bến vảng câu ru hò. Tình người viển xứ mong chờ

Tháng ngày da diết bãi bờ phương xa

Một sương hai nắng thân cha

Mẹ còng lưng giã bảy ba nhịp chày. Thương sao mưa nắng cấy cày

Tảo tần hôm sớm công dày nghĩa cao

Nợ người biết trả đến bao

Từ đây và mãi ngày sau vẫn còn. Dù cho biển cạn non mòn

Tình quê vẫn chảy trong hồn chúng con

Một lòng nguyện mãi sắc son

Chung tay vun đắp núi non quê nhà. Quê hương chỉ một thôi mà

Nếu ai không nhớ chẳng là người đâu

Làm người phải biết trước sau

Tổ tông nước Việt mãi câu chung thờ.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #12

BỨC TRANH QUÊ NHÀ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân Đã từ lâu muốn vẽ bức tranh quê

Vẽ dòng sông có con đê yêu dấu

Vẽ cánh đồng ngày xưa thời thơ ấu

Có bướm vàng bên cạnh dậu mồng tơi Vẽ thời mặc quần thủng đít tập bơi

Anh muốn vẽ tiếng ru hời của mẹ

Hình ảnh chợ quê mà anh muốn vẽ

Khi anh còn là cậu bé ngây thơ Bên gốc xoan ngoài đầu ngõ ngóng chờ

Chiếc bánh đa và ước mơ chia bốn

Mẹ đi chợ mua khi nhà bán lợn

Vị ngọt bùi tới khi lớn không quên Anh muốn vẽ hàng cau đứng ngoài hiên

Có bầy chim đang tập chuyền tập hót

Vẽ sau vườn cây vải thiều trái ngọt

Con chim sâu vui nhảy nhót kiếm mồi Vẽ sao đây khi tim đập bồi hồi

Lúc nắm tay ta nói lời thương nhớ

Bài thơ tình anh dấu trong cuốn vở

Lời nồng nàn như máu đỏ trong tim Gam màu yêu anh vẫn mãi đi tìm

Ký ức cũ vẫn nằm im trong đó

Gửi cho em bức tranh nhỏ quê nhà.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #13

HOÀI NIỆM QUÊ XƯA

Tác giả: Nguyễn Đình Huân Tháng năm về cùng bằng lăng hoa tím

Anh nhớ hoài những kỷ niệm đã qua

Chẳng còn đâu vườn đậu với luống cà

Và hình dáng của cha đang cày ruộng Nước lá vối nay mấy ai còn uống

Nước ngọt bây giờ ưa chuộng thơm ngon

Mái tranh xưa giờ đây cũng không còn

Đường làng quê toàn lầu son ngói đỏ Hàng râm bụt làm bờ rào trước ngõ

Vì quê mùa bị chặt bỏ từ lâu

Bến đò ngày xưa nay đã bắc cầu

Triền đê tìm hoài bóng trâu không thấy Con sông quê vẫn êm đềm xuôi chảy

Vắng câu hò lờ, ngày ấy mênh mang

Nhớ hình ảnh xưa trời nắng chang chang

Một mình anh trên đồng làng mò ốc Trẻ con nay chỉ biết ăn với học

Rảnh ra thì lên phây búc chơi game

Không biết dính ve hay bắt dế mèn

Chỉ có dáng mẹ ngồi bên thềm vẫn thế.

Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Hương #14

Khám Phá Những Bài Thơ Hài Hước Về Trời Mưa Khiến Bạn Cười Thả Ga

Nội Dung

Thiên linh linh địa linh tinh Ta xin quỳ lạy thiên đình cõi tiền Bày mâm lạy suốt đêm liền Nô en bão tố sét truyền inh tai Để cho bọn có gấu nai Ở nhà nằm khóc bái bai lễ này Nói thật thời buổi ngày nay Tuổi trẻ con nít lại hay xếp hình Hô teo nhà nghỉ động kinh Rung giường rung chiếu dập dình mây mưa Xã hội đất thiếu người thừa Hài nhi bỏ mạng khi chưa chào đời Khoa sản thị hốt món hời Phá thai nạo hút ông trời xót thương Bao năm lễ đã có gương Ti vi đài báo bao chương trình rồi Nhiều kẻ hết lệ ỷ ôi Đánh mất tuổi trẻ lại ngồi khóc than Khách sạn thì mọc tràn lan Cũng để phục vụ muôn vàn trẻ trâu Lễ gì chả thấy đi đâu Toàn vào khách sạn bóp đầu con chim Vừa vào thì đã nằm im Cả hai 69 rờ tìm nghịch nhau Thật là cảm thấy đớn đau Trời ơi nhanh hãy mưa mau kéo về Để cho bọn nó ê chề Khắp nơi ngập úng giao thông tắc đường Để không còn cảnh ẩm ương Xếp hình thì máu lên phường thì không Con gái hết thói chổng mông Không còn cái cảnh pháo lồng nô en Tôi xin được phép xưng tên Mâm đèn nhang khói thắp lên nguyện cầu Nô en phố giống sông sâu F.A cũng bớt âu sầu ga tô! Ảnh chế ông già Noel trong đêm giáng sinh hài bá đạo.

Vái trời cho tối nay mưa Mưa cho thiệt lớn đừng chừa nơi đâu Mưa cho đất thảm trời sầu Bởi tui không gấu nên cầu cho mưa Mưa từ sáng cho đến trưa Từ trưa đến tối cứ mưa mưa hoài Mưa sao mưa suốt đêm nay Mưa cho thiệt lớn thiệt dai tui mừng Mưa hoài đừng có chịu ngưng Giáng sinh thì giáng chớ đừng dứt mưa Ai buồn thì cứ đi thưa Nếu ai có hỏi đổ thừa tại tui Đang buồn muốn chọc xã xui Ai có muốn ch-ửi thì tui xin mời.

Cầu trời khấn phật giúp cho Trời mưa tầm tã chẳng lo nghĩ gì Mưa cho hết mấy ngày đi Lớn rồi chả có gấu đi chơi cùng Phong ba bão táp chập trùng Ba mươi tuổi vẫn chưa cùng ước mơ Để giờ anh vẫn mong chờ Cho nên ngày lễ bây giờ mong sao Chúng nó có gấu ước ao Nó chờ nó đợi hôm nào noel Ở mình nên cũng hơi ghen Nhà cao cửa rộng có hèn chi đâu Hết lòng một dạ trước sau Đi khắp bốn biển, năm trâu rồi mà Cầu trời mưa lớn phong ba Để cho chúng nó ở nhà hết đi.

Trời đông mà đổ cơn mưa Này thì cho chết bọn vừa mới yêu Lạnh này teo d…ái, teo diều Thế này nằm ngủ, yêu yêu cái :lol : Mưa rơi buốt vãi linh hồn Mưa đông càng rớt càng buồn thêm mưa Cái này quyết chẳng thể thừa Lol thì đang thiếu, rau dưa check nào Trời đang đúng lúc say sưa Thì ra đúng bữa ăn trưa cùng Hằng Lạnh thì buốt hết cả răng Cả bàn tay ổng đóng băng mẹ rồi Sáng nay sơi có miếng dồi Trưa thì thịt, rượu, bát xôi ấm lòng —– Trời nghe thấy thế giận cong Này này thằng chó mày mong cái gì Lạnh thì lạnh buốt cả by Thế mày có cái trym chì hả con Mưa thì lạnh vãi car lone Mưa để nhà nghỉ lập dồn người ta Cái này đéo duyệt đâu nha Lol mẹ thằng chó đi ra đi mày Và đây là bài thơ kết thúc cuộc nối thơ và đúng như ý muốn của chủ thớt —– Hôm qua có gió lạnh về Nay thì lại thấy lạnh tê cả b` Trời còn lạnh mãi không nguôi Lộn ra, lại lộn vào người cái khăn Vãi ra mưa, giọt lăn tăn Lành, an, em ngủ trong chăn tới chiều —– Mong sao mưa sẽ đổ nhiều Mai mà không có người yêu… ở nhà Gió đông thổi bụi bay qua Bão bùng như thể dập hoa, vùi cành Gom nên mưa lớn hoành hành Thành từng đợt bão tan tành Trung Hoa Cơn mưa vừa mới rút qua Mưa này chưa hết, lại òa mưa sau

Kính thưa tất cả bà con Đang ở ngoài biển hay còn ngoài khơi Vào ngay bến đậu nghỉ ngơi Cùng tránh giông bão mà trời tạo ra Cơn bão giật cấp 13 Đang vào Nam Bộ thật là đáng lo Để tránh tai nạn rủi ro Bà con phòng chống sao cho kỹ càng Không được ra ngoài lang thang Kẻo lũ nó cuốn sét phang vỡ đầu Chủ yếu là những vùng sâu Quảng Bình, Quảng Ngãi địa cầu nước ta Lần lượt bão táp phong ba Đổ vào lôi cuốn cửa nhà của dân Cơn bão ngày một tiến gần Mong rằng không gặp ngai ngần hiểm nguy Bão ơi mày hãy cút đi Đừng để dân phải ướt mi vì mày Nhà có mỗi cây mít này Quả non ta buộc mong mày đừng qua

Tôi quen em gái miền Trung Sao nay không thấy nàng cùng lên phây? Chắc nhà có chuyện gì đây? Hay em đã bỏ nic phây đó rồi? Vắng em trông đứng trông ngồi… Điện thọai không được .. phải rồi “leo cây” Thế rồi tin nhắn em đây: Vì mưa bão lũ điện dây đứt rồi. Giờ thì em ở trên đồi Ngập nhà ngập cửa đứng ngồi không yên. Thôi em đừng có ưu phiền Qua cơn bão lũ anh liền cưới em. Về quê anh sống em ơi Không còn cảnh lũ tả tơi như vầy!

Hà Nội mùa này phố cũng như sông Cái rét đầu đông, chân em run ngâm trong nước lạnh Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng… Hà Nội mùa này chiều không có nắng Phố vắng nước lên thành con sông Quán cóc nước dâng ngập qua mông Hồ Tây, giờ không thấy bờ… Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay Cho đến đêm qua lạnh đôi chân Giờ đây, lạnh luôn toàn thân. Hà Nội mùa này phố cũng như sông Cái rét đầu đông, chân em thâm vì ngâm nước lạnh Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng… Hà nội mùa này người đi đơm cá Phố vắng nước lên thành con sông Quán cóc nước dâng ngập qua mông Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay Cho đến đêm qua lạnh đôi chân Giờ đây, lạnh luôn toàn thân.

– Cầu trời khấn phật giúp choTrời mưa tầm tã chẳng lo nghĩ gìMưa cho hết mấy ngày điLớn rồi chả có gấu đi chơi cùngPhong ba bão táp chập trùngBa mươi tuổi vẫn chưa cùng ước mơĐể giờ anh vẫn mong chờCho nên ngày lễ bây giờ mong saoChúng nó có gấu ước aoNó chờ nó đợi hôm nào noelỞ mình nên cũng hơi ghenNhà cao cửa rộng có hèn chi đâuHết lòng một dạ trước sauĐi khắp bốn biển, năm trâu rồi màCầu trời mưa lớn phong baĐể cho chúng nó ở nhà hết đi.

– Chiều nay mưa đến bất ngờ.Khiến cho lòng dạ thẫn thờ nhớ ai.Hạt mưa thấm ướt mi dài.Hay là lệ rớt miệt mài vì mong.Lâu rồi chẳng có nắng trong.Hôm nay mưa lại ghé hong nỗi sầu.Người đi như nước qua cầu.Bao giờ trở lại bến tàu năm xưa.Nửa hồn tan tác theo mưa.Nửa hồn còn lại vẫn chưa lối về.Lạc vào trong cõi u mê.Gọi tên ai đó mà tê tái lòng.

– Bởi mưa chiều lỗi hẹn phải không anhTrách làm chi chẳng lành con tim vỡCơn gió thoảng cũng đượm buồn than thởNhuốm ưu tư nên mây cũng giăng mờCó thương tình nơi quán nhỏ đợi chờMưa ơi hãy thôi rơi từng giọt nhớNơi xa ấy có người đang bước vộiƯớt lệ lòng lạnh lẽo giữa dòng trôiHãy chạnh lòng thương cho mảnh tình rơiCòn hiu hắt giữa màn đêm mờ tốiMưa có qua xin hãy đừng buồn thổiNhững nổi niềm ẩn khuất lối mưa saNgười có buồn lỗi hẹn với người xaĐừng trách mưa bởi đó là duyên phậnMưa cũng thương cho cuộc đời lận đậnMưa cũng buồn bâng khuâng mãi người ơi.

– Mưa lại về trên phố cũ ngày xưaNỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉVẫn còn đó lời hẹn thề chung thủyNhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anhEm đi rồi con phố cũ buồn tanhBiết tìm đâu bóng hình ngày xưa đóĐã bao mùa mưa về nơi phố nhỏAnh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cayChắc bây giờ em hạnh phúc bên aiNên đâu còn nhớ những ngày mưa đổMộng chung đôi giờ thay bằng đau khổTrái tim buồn cũng loan lỗ tái têCon phố này anh vẫn bước lê thêNhưng vắng em lối đi về lạnh giáVì giọt mưa não nề rơi vội vãHay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

– Mưa tí tách mưa rơi tầm tãPhải chăng Trời cũng nhả tơ vươngKhóc tình ta lắm đoạn trườngYêu…sao chịu cảnh đau thương đôi đườngMưa ơi hỡi má hồng đẫm lệGiọt đầy vơi như thể châu saLối xưa giờ trãi nhiều hoaNhưng người nay đã đi xa thật rồiMưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớCon đường đê bên lỡ bên bồiMênh mông một cõi mênh môngVẩn vơ…khắc khoải nặng lòng đa mang !Mưa lạnh lẽo…mưa chan nước mắtMặn đôi môi… khao khát bờ vaiMen nồng ta mượn…tìm sayNgẩn ngơ nếm phải men cay…tình sầu!

– Mưa chiều gió nhẹ mưa bayThổi vào nỗi nhớ người nay phương nàoMưa buồn rắc giọt lao xaoGiọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình aiMưa cho ướt đẫm gót hàiCho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềmMưa rơi từng hạt bên thềmBâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoaMưa mùa rắc hạt xót xaMong manh kỷ niệm người qua không vềĐếm từng giọt lặng lê thêMưa trôi bóng xế não nề ánh trăngCuội nay thương nhớ chị HằngNhư ta thương nhớ tình trăng năm nàoMưa đừng gieo nỗi xuyến xaoChim trời lẽ bóng nhớ nhau thêm sầuMưa đừng gieo rắc hạt ngâuĐể ta tìm lại duyên đầu mưa ơi!

– Ngoài trời lất phất hạt mưa Giọt nghiêng giọt ngả giọt thưa giọt dầy Mưa bay thấm ướt vai gầy Cho anh thương nhớ mỗi ngày mưa bay. Mời anh một chén rượu cay Ngoài trời mưa lạnh rượu say ấm lòng Chén trà ấm áp căn phòng Đạo đàm tâm sự nỗi lòng ngày mưa. Giữa trưa trời đổ cơn mưa Sao mưa không đợi đêm mưa hãy tìm Mưa đêm cho mắt lim dim Trắng trời tối đất quên đêm sắp tàn. Bàn tay anh siết muộn màng Bờ môi tìm kiếm dịu dàng bờ môi Em nghiêng ngã em lã lơi Mưa ơi đừng tạnh em ơi đừng về. Trong mưa có tiếng hẹn thề Xin em ngoan ngoãn vọng về tim anh Trong mưa dệt mộng ngày xanh Trong em luôn có tình anh cận kề.

– Mưa trên phố nhỏ thân yêu Cho người lữ khách một chiều nhớ em Mưa ơi đừng ướt vai mềm Để em đứng đợi bên thềm chiều nay Anh về theo gió heo may Đem theo nỗi nhớ đong đầy yêu thương Chiều nay trên bến sông Tương Có người lữ khách còn vương vấn tình Mong cho nắng ấm lung linh Chân trời mây trắng in hình chúng ta Đường về có ánh trăng ngà Soi đường anh bước về nhà bên em Bên nhau tay nắm êm đềm Dìu nhau đi hết mọi miền yêu đương Anh về rũ áo phong sương Cùng em xây mộng vấn vương ân tình.