Bài Thơ Mưa Nguyễn Diệu / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Kovit.edu.vn

Bài Thơ Mưa Xuân Của Tác Giả Nguyễn Bính / 2023

Mưa xuân

 

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già,

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

 

Bữa ấy, mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.

Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ,

Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”.

 

Lòng thấy giăng tơ một mối tình,

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh.

Hình như hai má em bừng đỏ,

Có lẽ là em nghĩ đến anh.

 

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,

Em ngửa bàn tay trước mái hiên.

Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh.

Thế nào anh ấy chẳng sang xem!

 

Em xin phép mẹ, vội vàng đi,

Mẹ bảo: Xem về kể mẹ nghe.

Mưa bụi nên em không ướt áo,

Thôn Ðoài cách có một thôi đê.

 

Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm,

Em mải tìm anh chả thiết xem.

Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh,

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

 

Chờ mãi anh sang anh chả sang,

Thế mà hôm nọ hát bên làng,

Năm tao bảy tiết anh hò hẹn,

Ðể cả mùa xuân cũng bẽ bàng!

 

Mình em lầm lụi trên đường về,

Có ngắn gì đâu môt dải đê!

Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt,

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.

 

Em giận hờn anh cho đến sáng

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì.

“- Thưa u họ hát…” – Rồi em thấy,

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi.

 

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,

Hoa xoan đã nát dưới chân giày.

Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ,

Mẹ bảo: “- Mùa xuân đã cạn ngày!”

 

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ hội Ðặng đi ngang ngõ,

Ðể mẹ em rằng: Hát tối nay?

Nguyễn Bính/Người Hà Nội

Bài Thơ “Giời Mưa Ở Huế” Của Nhà Thơ Nguyễn Bính / 2023

Giời mưa ở Huế sao buồn thế!Cứ kéo dài ra đến mấy ngàyThềm cũ nôn nao đàn kiến đóiGiời mờ ngao ngán một loài mâyTrường Tiền vắng ngắt người qua lạiĐập Đá mênh mang bến nước đầyĐò vắng khách chơi nằm bát úpThu về lại giở gió heo may…

Chúng tôi hai đứa xa Hà NộiBốn tháng hình như kém mấy ngàyLăn lóc có dư mười mấy tỉnhĐể rồi nằm mốc ở nơi đâyThuốc lào hút mãi người ra khóiThơ đọc suông tình hết cả hayTúi rỗng nợ nần hơn chúa ChổmÁo quần trộm mượn, túng đồ thay.Hàng xóm có người con gái lẻÝ chừng duyên nợ với nhau đâyChao ơi! Ba bốn tao ân áiĐã đủ tan tành một kiếp traiTôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngàyKhăn gói gió đưa sang xứ lạAi cười cho được lúc chia tay?

Giời mưa ở Huế sao buồn thế!Cứ kéo dài ra đến mấy ngàyXa xôi ai nhớ mà thương nhớ?Mà nhớ mà thương đến thế này!Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lạiVung vãi ân tình khắp đó đâyMưa chiều, nắng sớm, người ta bảoCả đến ông giời cũng đổi thay!Gia đình thiên cả lên thành thịBuôn bán loanh quanh bỏ cấy cày“Anh em cánh nhạn người Nam BắcTâm sự hồn quyên lệ ngắn dài…”

Giời mưa ở Huế sao buồn thế!Cứ kéo dài ra đến mấy ngàyHôm qua còn sót hơn đồng bạcHai đứa bàn nhau uống rượu sayNón lá áo tơi ra quán chợTrơ vơ trên bến nước sông đầySầu nghiêng mái quán mưa tong tảChén ứa men lành lạnh ngón tayÔn lại những ngày mưa gió cũNhững chiều quán trọ, những đêm sayNgười quen nhắc lại từng tên mộtKể lại từng nơi đặt dấu giàyTrôi dạt dám mong gì vấn vítSòng đời thua nhẵn cả thơ ngâyTỉ tê gợi tới niềm tâm sựCúi mặt soi gương chén rượu đầyBốn mắt nhuộm chung màu lữ thứĐôi lòng hòa một vị chua cayĐứa thương cha yếu thằng thương mẹCha mẹ chiều chiều… con nước mây 1Không hiểu vì đâu hai đứa lạiChung lưng làm một chuyến đi đầy?Giời mưa ở Huế sao buồn thế!Cứ kéo dài ra đến mấy ngày… 2

Những Bài Thơ Về Mưa Hay Nhất: Mưa Buồn, Mưa Đêm, Mưa Mùa Thu, Mưa Ngâu / 2023

Những bài thơ về mưa hay nhất: mưa buồn, mưa đêm, mưa mùa thu, mưa ngâu? Thơ về mưa hay nhất? Thơ mưa đêm? Thơ mưa rơi? Thơ mưa buồn? Thơ mưa vui? Thơ mưa xuân? Thơ mưa Huế?

Có những bài thơ nào hay về mưa nhỉ? ​

Những bài thơ về mưa hay nhất: mưa buồn, mưa đêm, mưa mùa thu, mưa ngâu 1. Đêm Mưa

Mưa về luôn thổi vào tâm thức của mỗi người một niềm rạo rực khó tả, một nỗi xốn xang không tên hay chỉ đơn giản là bâng khuâng nhớ. Và tác giả đang nhớ người yêu vào “Đêm mưa”, 2 người giờ đã hết duyên nợ do vậy mà hãy giữ cho nhau những khoảnh khắc đẹp nhất.

2. Chiều Mưa

3. Tôi Ghét Trời Mưa

Mưa khiến vạn vật ướt nhèm, mưa rơi vào mặt đau rát, để ta cảm nhận thật nhất về mưa! Để lòng chởt thấy nhớ thương một người, nhưng cũng thấy đau nhói trong lòng. “Tôi ghét trời mưa” với tựa đề như vậy thì ngụ ý của tác giả chắc rằng cũng đã rất dễ hiểu, quanh đi quẩn lại thì tác giả chốt câu cuối “để em về không ướt đẫm cơn mưa”. Chỉ là sợ người yêu mình bị ướt mà thôi.

Cơn mưa chiều vội vã qua Cỏ cây đứng lặng hiên nhà im thinh Móng tay cong cớn cựa mình Thủy tiên thẽ thọt lời tình thoảng ru Êm êm tiếng gọi mùa thu Trăng non liềm khuyết đồng xu em cười…​

Mưa không có gì để ai thích nó, cũng không có lỗi gì để ai ghét nó. Đơn giản vì mưa là mưa và con gái sinh ra là để yêu mưa. Tác giả miêu tả một cơn mưa nhiều qua những câu thơ, ở đây cho thấy được cơn mưa chiều đi qua một cách rất nhanh chóng và báo hiệu “gọi mùa thu” tới.

5. Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..

Mưa cái không khí xung quanh ướt nhẹp. Mọi thứ dường như chững lại. Mọi thứ vội vã với muôn vài những khuôn mặt khác nhau. Người lo lắng, bực bội, kẻ chán chường, buông xuôi hay thích thú. Với 3 khổ thơ trên, tác giả đang miêu tả về trời mưa vào buổi sáng để lại cảm xúc buồn cho tác giả và qua đó đã sáng tác ra một bài thơ hay.

6. Nghe Mưa Sài Gòn

Bài thơ nói về Sài Gòn với những cơn mưa chớm hạ, đến rất nhanh và đi cũng vội vàng, hệt như những giấc mơ thoáng qua, không đầu không cuối. Hụt hẫng lắm! Tiếng mưa rì rào, xen qua từng kẽ lá, từng ngóc ngách của cái thành phố bình thường đã quá nhộn nhịp và sôi động này. Duy chỉ có mưa Sài Gòn cứ như nấp mình trong chăn, tuyệt nhiên ngoan như một chú miu đang nằm lim dim đôi mắt. Con người ta cũng có dịp trải lòng, tìm về những miền kí ức xa xôi…

7. Mưa Lòng

Mưa đến rồi đi nhanh chóng, mưa cũng gợi lại những cảm xúc không thể gọi tên…Là những lần nghe nhạc và đứng dựa vào cửa sổ nhìn mưa rơi và mỉm cười, là những lần hứng những hạt mưa và nghĩ về những kỷ niệm xa xăm, là những lần dầm mưa mà chẳng sợ bị ốm, là những khi ngột ngạt và chỉ mong một tiếng mưa rơi.

Nữa đêm chợt thức giấc nồng Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao Ngước lên tìm mấy vì sao Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm Gió lồng gió rét căm căm Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương Thôi thì thương để mà thương Chim bay thẳng tắp không đường nói năn Co ro trong mỏng lần chăn Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư Hay là ghi mấy trang thư Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!​

Mưa đôi khi giúp tâm hồn tôi trở nên dễ chịu, nhẹ nhàng hơn, bởi những nỗi đau, nhớ nhung, giận hờn như được mưa cuốn trôi đi hết. Bởi vì “sau cơn mưa trời lại tạnh” nỗi đau rồi sẽ qua đi, lỗi lầm rồi sẽ được thứ tha. Cuộc sống này vẫn còn tươi đẹp lắm. Là bởi vì sau mưa trời sẽ trong hơn, sẽ mát hơn nên tác giả muốn khuyên chúng ta hãy trân trọng những giây phút ở hiện tại hơn.

9. Chẳng Phai Nhòa

Cơn mưa đến kéo theo nỗi nhớ về những cái gì đó từng quen thuộc, cảm giác nhớ nhung về thứ gọi là kí ức để rồi bất chợt nhận ra tất cả đã xa rồi, chỉ còn ta với mưa. Mưa đã giúp tác giả “nhớ người xa”, nhớ lại những kỷ niệm mà giờ chỉ còn là dĩ vãng.

10. Ngắm Mưa Rơi

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào Bây giờ..người ấy..ra sao Có còn nhớ đến hôm nào..ngày xưa.. Cái thời..đi đón..về đưa Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười Bên nhau đôi mắt rạng ngời Nắm tay thề thốt..trọn đời bên nhau Bây giờ..người ở nơi đâu Tôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…​

Mưa giúp tác giả gợi lại những ký ức của mối tình đầu, về những ngày mưa luôn có một cánh tay che ô để tránh cho tôi bị ướt, về những lần cả hai cùng đứng trú mưa nhìn những hạt mưa rơi và cả những lần cả hai nắm tay nhau chạy dưới mưa rồi nhìn nhau mỉm cười.

11. Chiều Mưa Buồn

Mưa rơi buồn như lòng tôi tê cóng Mưa lóng ngóng như tôi trước cuộc đời Mưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấy Mãi âm thầm lặng lẽ chẳng một lời Ơi cuộc đời có bao giờ khác được Cơn mưa buồn mãi mãi chẳng ngừng rơi… Chiều mưa buồn!!!​

12. Mưa Ơi! Mưa Lại Rơi Rồi

13. Mưa Ngâu Rả Rích 14. Mưa!!!

Và sau những cơn mưa thì trời lại sáng, cây cối xanh tươi hơn, mọi thứ trên phố đông cũng tấp nập hơn, chim hót vang hơn, và nỗi buồn cũng dịu đi… có lẽ cần trải qua những nổi buồn, sự cô đơn, thì mới có những ngày nắng ấm, những ngày đẹp sau cơn mưa..

15. Lời Tự Tình Trong Mưa

Em vương chi sắc màu nhớ ấy Để bây giờ cứ mãi đa mang Em thương chi một con người ấy Đến bây giờ lệ chảy quanh năm? Cuộc đời trôi như bánh xe lăn Lăn, lăn mãi tiến về phía trước Có đôi khi bánh xe quay ngược Phút chốc thôi tiếp tục xuôi vòng Đời như thế cớ chi vương lụy Vui đi em vứt bỏ muộn phiền Hờn trách chi lệ tràn ngấu nghiến Chuốc nỗi sầu tan nát tim khô​

16. Tâm Sự Giọt Mưa

17. Mưa nhớ anh?

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá Như trách hờn tình đã vắng bao hôm Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng.. Em khát anh, như mùa đông khát nắng Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?​

18. Mưa Bong Bóng Ngày Xưa

20. Mưa đầu mùa

21. Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa

22. Mưa Chiều Gợi Nhớ

23. Không Em Mưa Chẳng Về Nguồn

Không còn em để …mưa rơi Không còn em để hong phơi nỗi buồn Không em mưa chẳng về nguồn Trần gian giữ lại … đêm buồn thiết tha Không em mặc tháng ngày qua Hạ tàn thu gọi mùa xa cuối trời Không em mặc gió kêu vời Lời thương lời nhớ bên đời phong sương…. Mãi tìm nhau chút vấn vương Không em còn nửa chiều nương lá sầu Nắng mưa chừng đã phai màu Lần tay góp lại ban đầu thế nhân Chút đông xa muốn về trần Thôi thì ta vẽ một lần bước ngoan​

24. LỖI HẸN CHIỀU MƯA

25. MƯA VỀ PHỐ CŨ

27. ĐÊM MƯA DĨ VÃNG

30. MƯA MIỀN KÝ ỨC

31. MƯA THU BUỔI SÁNG

32. THƠ TÌNH MƯA MÙA THU HAY

33. MƯA MÙA THU

34. GIỌT MƯA THU

37. MƯA CUỐI THU

Đưa tay em hứng giọt mưa Hứng bao nhiêu giọt vẫn chưa thấy đầy Bao nhiêu mưa nắng dạng dày Cuối thu mưa đổ tràn đầy ý thơ!

Cuộc đời là thực hay mơ Người thương kẻ nhớ ai chờ đợi ai Đêm nay mưa đổ thật dài Hứng bao nhiêu giọt tê tay tím lòng.

Thân bèo nên mãi long đong Nắng mưa vạn nẽo ruổi rong tháng ngày Cuộc đời thường có rủi may Còn đôi tay đó .. thẳng ngay tấm lòng !​

38. GIỌT MƯA THU

39. MƯA MÙA THU XƯA

40. MƯA CHIỀU

Bài Thơ Vội Vàng Xuân Diệu / 2023

Phân tích bài thơ Vội Vàng

Có thể nói ” Vội Vàng ” là sáng tác tiêu biểu của Xuân Diệu trong thể loại thơ ca trước Cách mạng. Bài thơ muốn nói đến một tâm hồn yêu cuộc sống, lạc quan, yêu đời. Không chỉ được lan truyền rộng rãi trong dân gian, internet.. Vội Vàng – Xuân Diệu còn được xuất bản sử dụng trong các chương trình SGK. Đặc biệt là các môn Văn học 11.

Bài thơ Vội Vàng 11 Xuân Diệu

Ai cũng biết đến Xuân Diệu như là Ông hoàng thơ tình. Các tác phẩm cảu ông đều thể hiện sự khao khát cháy bỏng. Thể hiện sự thèm khát tình yêu, muốn được yêu đến say mê. Điều đó được thể hiện rõ ràng qua tác phẩm ” Vội Vàng ” với nhịp điệu thơ tha thiết lại gấp gáp. Gấp gáp như một nỗi sợ, ông sợ thời gian trôi, sợ tình yêu đi mất. Cũng như sợ tuổi trẻ trôi qua một cách nhanh chóng.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa.

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa.

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Vội vàng 13 câu đầu

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Với những từ ngữ trau chuốt, hình ảnh được sử dụng trong từng câu thơ, đoạn thơ mượt mà. Giai điệu câu thơ gấp gáp, vội vàng khiến người đọc cũng cảm thấy vội vàng theo. Qua bài thơ tác giả cũng muốn nhắn nhủ với người đọc ” Tuổi trẻ và tình yêu là những thứ mà chúng ta cần phải gìn giữ ” Đừng để nó trôi qua vô nghĩa.

Đôi nét về tác phẩm Vội vàng

Xuất xứ bài thơ Vội Vàng

– Rút ra trong tập Thơ Thơ

– Là thi phẩm kết tinh vẻ đẹp thơ Xuân Diệu trước Cách mạng

Bố cục bài thơ Vội vàng

– Phần 1 (câu 1 đến câu 29): lí do phải sống vội vàng

– Phần 2 (còn lại): biểu hiện của cách sống vội vàng

Giá trị nội dung bài thơ vội vàng đem lại

– Bài thơ là lời giục giã hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, hãy quý trọng từng phút, từng giây của cuộc đời mình nhất là những năm tháng tuổi trẻ của một hồn thơ yêu đời ham sống đến cuồng nhiệt.

Giá trị bài thơ vội vàng nghệ thuật

– Hình thức nghệ thuật điêu luyện: sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa mạch cảm xúc và mạch lí luận, giọng điệu say mê, sôi nổi, những sáng tạo độc đáo về ngôn từ và hình ảnh thơ.

Dàn ý phân tích Vội vàng

Tình yêu trần thế tha thiết

Ước muốn kì lạ

– Tắt nắng, buộc gió đó đều là những ước muốn không thể thực hiện được ⇒ tác giả muốn níu giữ thời gian, níu giữ những gì đẹp đẽ nhất của cuộc sống, muốn bất tử hóa hương sắc mùa xuân trần thế.

– Thể thơ ngũ ngôn cùng điệp từ Tôi muốn được sử dụng hiệu quả.

Mùa xuân thiên đường trên mặt đất

– Câu thơ bất ngờ kéo dài mở rộng tám chữ để dễ dàng vẽ bức tranh cuộc sống, nhịp thơ nhanh hơn, dồn dập hơn, gợi niềm háo hức say mê.

– Điệp từ này đây chỉ sự phong phú, giàu có, đầy đủ, gần gũi muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên.

– Hình ảnh đẹp đẽ, tươi non tràn đầy xuân sắc, gắn với tình yêu tuổi trẻ: những thảm cỏ xanh non, lá non cành tơ phơ phất, hoa đua nhau khoe sắc dâng mật ngọt, ong bướm đắm say, ái ân tuần tự,….

– Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác: Tháng giêng ngon như một cặp môi gần đầy sáng tạo mới mẻ, thú vị.

– Tất cả hài hòa cộng hưởng cùng vẽ nên mùa xuân – thiên đường trên mặt đất.

⇒ Nhà thơ muốn nhắn nhủ đến mọi người: sự đẹp đẽ, tinh túy nhất không phải tìm đâu xa mà nó là cuộc sống xung quanh chúng ta, hãy yêu mến gắn bó hết mình với cuộc sống.

– Hai câu cuối đoạn thơ 1 là niềm tiếc nuối mùa xuân ngay khi nó còn tồn tại:

Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Quan niệm thời gian, tuổi trẻ, tình yêu

a. Đẹp nhất là con người giữa tình yêu và tuổi trẻ

– Thi nhân xưa luôn coi thiên nhiên là chuẩn mực của cái đẹp.

– Xuân Diệu lấy con người giữa tuổi trẻ, tình yêu làm chuẩn mực cho mọi vẻ đẹp ở đời.

b. Quan niệm sống mới

– Xuân Diệu đã nồng nhiệt khẳng định thiên đường ở ngay trên mặt đất trong cuộc sống này.

– Vậy nên hãy sống cao độ, quý trọng từng phút, từng giây của cuộc đời này nhất là những khoảnh khắc của tuổi trẻ, tình yêu.

Lí do tiếc nuối mùa xuân, tuổi trẻ

– Với Xuân Diệu mùa xuân, tuổi trẻ là một đi không trở lại thế nên thi sĩ tiếc nuối, lo âu.

– Hàng loạt các câu thơ định nghĩa, điệp ngữ nghĩa là đã giúp thi nhân khẳng định chắc nịch mùa xuân, tuổi trẻ sẽ qua sẽ hết sẽ già, sẽ mất.

– Giữa cái mênh mông vô cùng, vô tận của vũ trụ, thời gian, sự hiện diện của con người, tuổi trẻ là quá ngắn ngủi mong manh.

– Lời thơ chứa đựng nỗi ngậm ngùi mới mẻ mà thấm thía.

– Và tác giả đã cảm nhận rõ mồn một sự phôi pha phai tàn đang âm thầm diễn ra: thời gian rớm vị chia phôi, sông núi than thầm tiễn biệt, từ cơn gió xinh đến ngọn lá biếc đến bày chim non đều ngậm ngùi vì sự tàn úa, phôi phai.

Lời đề nghị và biểu hiện của cách sống vội vàng

– Xuân Diệu giục giã hối thúc mọi người hãy sống chạy đua với thời gian, sống vội vàng: Mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm.

– Câu thơ 3 chữ Tôi muốn ôm rất đặc biệt gợi hình ảnh cái tôi ham hố đang ôm trọn tất cả sự sống mơn mởn.

– Thi sĩ muốn tận hưởng tất cả những gì non nhất, ngon nhất của sự sống: đó là mây đưa và gió lượn, cánh bướm với tình yêu, là non nước và cây và cỏ rạng.

⇒ Với Xuân Diệu nàng xuân phải thanh tân và quyến rũ.

– Đâu chỉ có thế thi sĩ còn muốn tận hưởng thiên nhiên như tận hưởng ái tình và phải đạt đến độ ngây ngất no nê:

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi

– Và thậm chí là tận hưởng bằng tất cả các giác quan để rồi lịm đi trong niềm mê đắm ngây ngất: Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi.

Nghệ thuật trong bài thơ

– Giọng thơ yêu đời vồ vập thấm vào từng câu từng chữ.

– Câu ngắn dài đan xen linh hoạt, nhịp thơ nhanh mạnh.

– Hàng lạt các điệp từ, điệp ngữ tuôn trào hối hả, dồn dập.

– Tất cả tạo nên một hơi thở sôi nổi, mãnh liệt chưa từng thấy.