Số Phận Long Đong Của Bài Thơ “Đêm Sao Sáng”

rước năm 1975, đất nước còn chia đôi, sách báo miền Bắc đưa vào miền Nam rất khó khăn, đúng hơn là không thể được. Trái lại, sách báo ở Mỹ và Pháp thì gửi sang Sài Gòn rất dễ, người Sài Gòn có thể đọc nhật báo Mỹ, Pháp hằng ngày. Ai có thân nhân ở Pháp thì có thể nhờ họ viết thư về Hà Nội cho bà con bảo gửi sách qua Pháp rồi từ đó chuyển về Sài Gòn, thật là nhiêu khê, vất vả. Như thế cũng chưa yên đâu, vì nhiều khi sách đến Sài Gòn còn bị Sở kiểm duyệt tịch thu.

Bấy giờ một số nhà thơ ở Sài Gòn nghe đồn thi sĩ Nguyễn Bính có nhiều bài thơ hay, trong đó bài “Đêm sao sáng” khá nổi tiếng nhưng không tìm được ở Sài Gòn nên rất háo hức muốn biết. Một nhà thơ quen thân bác sĩ Nguyễn Trần Huân, một nhà nghiên cứu khoa học đang sống tại Pháp, nhờ ông mua hộ một số sách viết về văn học Việt Nam bằng tiếng Pháp. Những sách này thường không bị kiểm duyệt làm khó dễ nhưng thơ Việt dịch sang tiếng Pháp thì không thể nào tránh được sự sai biệt về ý, về lời, nhưng đành vậy chứ biết sao.

Một lần nhận được sách, mở ra thấy bản dịch bài thơ “Đêm sao sáng”, nhà thơ mừng húm. Bài thơ được dịch với cái nhan đề“Nuit étoilée” in trong cuốn Anthologie de la Poésie Vietnamienne (*) do nhà xuất bản W.E.F.R tại Paris ấn hành năm 1969. Bản dịch tiếng Pháp như sau

Les étoiles, dans leur progressive montée,

Donnent plus de profondeur au firmament.

Le Fleuve d’Argent dévoile ses rives froides,

Où se trouve le Pont bâti par les corbeaux?

Cherchant en vain le chapeau du Génie des Moissons,

Je vois un canard nageant dans l’espace,

L’Étoile du Soir me rappelle tes doux yeux

Au moment de départ, tout humectés de larmes.

La Constellation Polaire, de son plus vif éclat,

Toi, au Sud du dix-septième parallèle,

Combien d’années tu passais à la contempler!

Les étoiles innombrables et scintillantes

Éclairent notre patrie sans la diviser.

Le ciel oublie parfois de se parer d’étoiles,

Il n’y a pas de nuit où je ne pense à toi.

Có được bài thơ rồi, họ nhờ nhà thơ Lê Vĩnh Thọ dịch lại sang tiếng Việt để xem có thể lột tả được mấy chục phần trăm thơ Nguyễn Bính. Bản dịch của Lê Vĩnh Thọ như sau:

Những vì sao càng tiến lên cao

Bầu trời càng rõ vẻ thâm sâu.

Ngân Hà để lộ đôi bờ lạnh,

Ô Thước còn kia một nhịp cầu.

Mũ Thần Nông tìm hoài không thấy,

Anh nhìn con vịt lội sông Ngân.

Sao Hôm như mắt em hiền dịu

Đẫm lệ hôm nao lúc biệt hành.

Long lanh rực rỡ một phương trời,

Bắc Đẩu, chòm sao sáng tuyệt vời

Bao năm em ngắm. Em bên đó,

Phương Nam, bờ vĩ tuyến ngăn đôi.

Vô số vì sao đang lấp lánh

Soi chung quê mẹ cả hai miền.

Trời còn có đêm không sao sáng,

Anh chẳng đêm nào không nhớ em.

Bản dịch tuy không xuất sắc lắm nhưng rất sát bản chữ Pháp nên các nhà thơ ở Sài Gòn bấy giờ tạm hài lòng vậy.

Đêm hiện dần lên những chấm sao,

Lòng trời đương thấp bỗng nhiên cao.

Sông Ngân đã tỏ đôi bờ lạnh,

Ai biết cầu Ô ở chỗ nào?

Tìm mũ Thần Nông chẳng thấy đâu,

Thấy con vịt lội giữa dòng sâu.

Sao Hôm như mắt em ngày ấy

Rớm lệ nhìn tôi bước xuống tàu (**).

Chòm sao Bắc Đẩu sáng tinh khôi

Lộng lẫy uy nghi một góc trời.

Em ở bên kia bờ vĩ tuyến

Nhìn sao thao thức mấy năm rồi…

Sao đặc trời cao sáng suốt đêm,

Sao đêm chung sáng chẳng chia miền.

Trời còn có bữa sao quên mọc,

Tôi chẳng đêm nào chẳng nhớ em.

Thật là trớ trêu! Một bài thơ Việt Nam, do người Việt sáng tác mà người Việt không có bản gốc, phải dịch từ bản tiếng Pháp, như thế tránh sao được những chỗ sai hay khác biệt về lời, về ý. Đó cũng là một nét đặc thù trong thời chiến.

(Tư liệu của Phan Thứ Lang)

(*) Anthologie de la Poésie Vietnamienne: hợp tuyển thơ Việt Nam. (**) Bước xuống tàu để tập kết ra Bắc./.

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả đã chuyển từ SàiGòn.

Kể Lại Câu Chuyện Trong Bài Thơ Đêm Nay Bác Không Ngủ Theo Ngôi Thứ 1

Kể lại câu chuyện trong bài thơ Đêm nay bác không ngủ theo ngôi thứ 1 Kể lại câu chuyện trong bài thơ Đêm nay bác không ngủ theo ngôi thứ 1 Bài mẫu 1: Kể lại bài thơ Đêm nay bác không ngủ theo ngôi thứ 1

Tôi tự hào khi bản thân mình là một người lính. Ở tuổi hai mươi tôi tự hào vì bản thân mình đã góp một phần công sức nhỏ bé của mình để bảo vệ đất nước, bảo vệ quê hương và hơn hết là bảo vệ gia đình của mình. Sống và chiến đấu những tháng ngày khắc khổ gian lao, nguy hiểm chập chùng nhưng với tôi những khó khăn ấy không thể vùi lấp đi ý chí quyết tâm quyết thắng của bản thân mình. Tôi luôn tự nhủ với mình là phải làm theo tấm gương Bác, đi theo con đường của Đảng cố gắng hết mình góp một phần nhỏ bé đánh đuổi quân thù. Và rồi những tháng năm chiến đấu luôn là những tháng năm kỉ niệm khó phai trong lòng tôi, và có lẽ kỉ niệm được gặp Bác, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc luôn là một kỉ niệm khó phai trong suốt cuộc đời người lính.

Ngày ấy là vào mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao – Bắc – Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường để giành thắng lợi. Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và nghỉ lại nơi trú quân và đơn vị của tôi là một trong số đó. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác. Riêng Bác không ngủ. Ấn tượng với tôi lúc này đó là dáng vẻ của Người. Người ngồi đó, bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng. Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái lán, tiếng những chú ếch nhái trong đêm vang vọng. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay mặt về phía đông lửa và lặng lẽ nhìn Bác – người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến, Bác sợ các cháu của Bác lạnh. Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ. Bác đi rất nhẹ từng bước từng bước kẽ khàng như sợ rằng mình có thể đánh thức phá vỡ giấc ngủ sau của các cháu. Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ như một người cha, người mẹ luôn lo lắng cho những đứa con thân yêu của mình. Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng in bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ. Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận. Tôi cảm thấy mình như được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

-Bác ơi, khuya rồi sao Bác không ngủ ạ? Bác ngủ sớm kẻo trời lạnh. – Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà nhìn tôi ân cần khuyên nhủ:

-Chú cứ việc ngủ ngon, để lấy sức ngày mai đánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên. Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi cái lạnh nơi rừng sâu sẽ khiến Bác ốm mất thôi. Thời gian vẫn âm thầm trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Không thể đành lòng, tôi bèn lên tiếng:

-Bác ơi! Xin Bác chợp mắt một chút cho khỏe ạ! Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi: -Cháu đừng bận tâm! Bác không thể yên lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh sao cho khỏi ướt! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc. Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

Bài mẫu 2: Kể lại bài thơ Đêm nay bác không ngủ theo ngôi thứ 1

Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời Người là bao câu chuyện có thực về lối sống giản dị, thanh bạch và tình yêu thương bao la dành cho đất và người Việt Nam. Đến hôm nay, cuộc chiến đã lùi xa nhưng có một câu chuyện về Người trong kháng chiến mà tôi vẫn luôn nhớ mãi.

Giữa đêm khuya giá lạnh, tôi chợt nhớ về những ngày còn hành quân gian khổ, cách mạng còn vô vàn khó khăn. Lúc bấy giờ, tôi chỉ là một anh lính mới trong hàng trăm thanh niên xung phong lên đường nhập ngũ. Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ quyết định mở chiến dịch Biên giới – chiến dịch Cao – Bắc – Lạng nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc với các nước láng giềng như Trung Quốc, Liên Xô… Nhận được lệnh từ cấp trên, chúng tôi ráo riết chuẩn bị kĩ càng, quyết tâm phối hợp các chiến trường để giành thắng lợi.

Trước khi chiến dịch bắt đầu, Bác bất ngờ đến thăm đơn vị chúng tôi và nghỉ lại nơi trú quân. Cả đoàn anh em vui mừng lắm, ai cũng muốn được trò chuyện với Bác, nghe Bác nói, nhưng đêm khuya, nhiệm vụ còn đang đợi và Bác phải nghỉ ngơi nên đành chào Bác quay về chỗ ngủ. Trời mưa dầm, đêm càng về khuya càng lạnh lẽo, cả lũ chúng tôi nằm quây quần bên Bác để thêm phần ấm áp.

Lần đầu tiên được gặp Bác nên tôi cứ vui mừng, phấn khởi mãi, nhớ lại nhiều câu chuyện về Bác mà trằn trọc đến nửa đêm vẫn mơ màng không thể nhắm mắt ngủ. Đồng chí xung quanh đã dần chìm vào giấc ngủ say vì một ngày hành quân vất vả, tiếng hít thở và tiếng ngáy vang lên đều đặn. Tôi vẫn mắt lúc nhắm lúc mở, không ngủ yên. Nghĩ đến Bác cùng ngủ ở đây, tôi nhẹ nhàng xoay người chứ không dám nhổm dậy.

Thấy hình dáng Bác xa xa tôi vô cùng ngạc nhiên. Đã rất khuya rồi, Bác vẫn chưa ngủ sao? Bác trầm ngâm, ngồi lặng yên bên bếp lửa. Cơn mưa ngoài trời đã dần nhỏ lại, chỉ nghe tiếng mưa lác đác rơi. Tôi chăm chú nhìn bóng lưng gầy gầy và mái tóc đã bạc ít nhiều của Bác, tà áo nâu giản dị, chòm râu dài và đôi mắt Bác hiền hòa, ấm áp. Bác nghiêng người ngồi đốt lửa sưởi ấm cho chúng tôi, khuôn mặt thấp thoáng trong ánh lửa đỏ rực.

Tôi cố gắng lặng yên để quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của Bác. Một lát sau, Bác lại nhẹ nhàng đứng dậy, cẩn thận đi đến chỗ ngủ của từng đồng chí, cúi người vén lại những mảnh chân xê dịch cho ngay ngắn. Nhìn bóng dáng Bác đi qua đi lại, tôi cảm thấy mình như lạc vào giấc mộng, giống như trông thấy cha tôi ngày còn bé, cũng cẩn thận và chu đáo như thế. Tôi do dự rồi nhẹ giọng thốt lên:

– Bác ơi! Trời đã khuya lắm rồi, sao Bác chưa ngủ? Mưa ở ngoài còn rơi, Bác nghỉ ngơi đi ạ!

Bác đang vén chăn cho người đồng chí nằm phía gần cửa lều nhất, nghe tiếng tôi bèn quay lại, hình như Bác cũng ngạc nhiên vì tôi vẫn còn thức, ánh mắt Bác trìu mến như ánh mắt cha tôi:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc. Bác chưa buồn ngủ, vả lại Bác vẫn còn khỏe lắm! Chú đừng lo.

Nghe lời Bác, tôi vâng lời nằm ngay ngắn, cố gắng ép hai mắt nhắm lại. Nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng, tôi thầm nghỉ thanh niên như chúng tôi còn trẻ khỏe mà cũng khó lòng chịu được cái rét của núi rừng, Bác đã tuổi cao, làm sao chịu được, tôi lo Bác đổ bệnh. Thời gian vẫn chậm chạp trôi đi, trời dần sáng, tôi cứ băn khoăn rồi thiêm thiếp đi lúc nào không hay. Lần thứ ba thức dậy, tôi đánh mắt nhìn sang, giật mình nhìn thấy Bác vẫn ngồi im, suy tư nhìn ngọn lửa hồng.

Tôi gần như bật dậy, giọng nỏi hoảng hốt:

– Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ.

Bác quay lại nhìn tôi, nụ cười hiện lên, Bác vẫn ngồi như thế, vầng trán cao như trĩu nặng suy tư, Bác bảo:

– Chú cứ ngủ đi thôi…Không phải lo cho Bác. Bác không thấy an lòng nên không thể chợp mắt. Trời mưa như thế này, không biết các cô chú dân công ngoài rừng kia ăn ngủ như thế nào. Rừng sâu, gió lạnh lắm mà có mỗi manh áo mỏng thì ướt cả mất thôi. Bác thấy nôn nao, nóng ruột quá. Bâc chỉ mong cho trời mau sáng. Nghĩ đến Bác trong này ngủ yên mà ngoài kia nhân dân còn chịu khổ, Bác không ngủ được…

Tiếng nói lo âu và đầy yêu thương của Bác nhẹ vang lên trong đêm. Tôi chợt thấy xúc động vì tình thương bao la, sâu nặng của Bác. Bác lúc nào cũng trước lo cho dân, cho nước cho anh em, đồng chí rồi sau mới nghĩ đến mình.Giọng Bác vang lên trong đêm lạnh, như tiếng nói thân thương của dân tộc. Tình thương của Bác đã vượt ra cả trời đất mênh mông.

Tôi không ngủ được nữa, dậy ngồi cạnh Bác. Bác giục mãi nhưng tôi không chịu đi ngủ liền thôi. Niềm hạnh phúc và tự hào, sự kính trọng trong trái tim tôi như ngọn lửa đang bùng cháy trước mặt. Là một vị chủ tịch nước nhưng Bác lại vô cùng gần gũi, hành đồng nhỏ của Bác khiến nội tâm tôi trào dâng nhiều điều to lớn.

Đêm nhanh chóng qua đi nhưng hình ảnh Bác trong đêm tôi vẫn ghi nhớ mãi. Và rất nhiều đêm sau đó, tới tận bây giờ, tôi vẫn luôn bồi hồi nhớ lại đêm mưa mà vô cùng ấm áp, ấm áp tình yêu thương của Người.

Theo chúng tôi

Kể Lại Nội Dung Câu Chuyện Được Ghi Trong Một Bài Thơ Có Tính Chất Tự Sự (Như Lượm Hoặc Đêm Nay Bác Không Ngủ) Theo Những Ngôi Kể Khác Nhau (Ngôi Thứ Ba Hoặc Ngôi Thứ Nhất)

Lưu ý xác định ngôi kể ngay từ đầu (đóng vai nhân vật người chú hoặc nhân vật anh lính – ngôi thứ nhất;

đóng vai một người đứng ngoài câu chuyện để kể lại – ngôi thứ ba).

B. Thân bài:

1. Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện:

Ví dụ: Với chuyện Lượm, ta lần lượt kể:

– Chi tiết người chú gặp Lượm.

– Ấn tượng của người chú về hình dáng và tính cách Lượm.

– Chi tiết Lượm đi chuyển thư.

– Lượm hi sinh,…

2. Suy nghĩ của người kể và con người Lượm hoặc về Hồ Chí Minh.

C. Kết bài: Tưởng tượng về kết thúc của câu chuyện, ví dụ:

– Sau ngày giải phóng, người chú về thăm mộ Lượm.

– Anh lính sau đó được đi làm cùng Bác.

Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như “Lượm” hoặc “Đêm nay Bác không ngủ”) theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất).

Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng đẹp nhất là những ngày tôi được sống và chiến đấu bên cạnh Bác. Những ngày ấy thực sự đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên.

Lúc ấy, tôi là một anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là đội viên). Đơn vị tôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Đêm đó Bác ngủ lại cùng anh em ở đơn vị. Và cũng trong đêm đó, Bác đã để lại trong niềm yêu kính của tôi một ấn tượng khó phai.

Khoảng quá nửa đêm khi tất cả anh em chiến sĩ đã say sưa trong giấc ngủ thì không hiểu sao tôi lại bỗng nhiên chợt thức. Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhìn thấy khuôn mặt Bác. Bác còn thức và hình như Bác chưa hề ngủ. Bác ngồi trầm ngâm lặng yên bên bếp lửa. Ngoài trời mưa đã lác đác rơi. Tôi nhìn dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương. Bác đang khơi ngọn lửa. Người cha già tóc bạc đang đốt lửa sưởi ấm cho tôi.

Tôi vẫn lặng yên và quan sát. Tôi thấy Bác đứng dậy. Bác đi dém lại những mảnh chăn một cách nhẹ nhàng. Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang nằm trong giấc mộng. Bác mênh mông quá! Ấm nóng và cao quý quá! Tôi thổn thức và thì thầm hỏi nhỏ:

– Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?

Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Tôi vâng lời Bác nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Tôi bồn chồn, nằm và lo Bác Ốm. Chiến địch vẫn còn dài và bao khó khăn vẫn đợi chờ phía trước.

Lần thứ ba tôi tỉnh giấc. Tôi hốt hoảng giật mình khi thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng luống cuống:

– Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác nghỉ đi một lát. Bác vẫn nhẹ nhàng như lần trước:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Bác ngủ không ngon vì Bác không thấy an lòng. Trời mưa như vậy không biết các cô chú dân công ăn ngủ làm sao. Ở trong rừng mà có mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất. Bác thấy nóng ruột quá. Bác mong sao trời sáng thật mau.

Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm áp và vui sướng mênh mông. Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng bởi tôi đã nhân ra một điều đường như đã trở thành chân lý: Bác của chúng ta vĩ đại bởi Bác đã dành trọn cuộc đời cho những lo lắng và yêu thương.

Kể lại nội dung một câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự như( lượm) theo ngôi thứ nhất?

Đó là những ngày ở Huế bắt đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947. Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế. Trên đường đi, tôi tình cờ gặp một chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè. Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn. Chú đeo một cái túi xinh xinh bên mình. Chú có một đôi chân thoăn thoắt và cái đầu nghênh nghênh. Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng được tôn thêm bởi chiếc ca lô đội lệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên đường vàng.

Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chhu1 bé liên lạc như làm tăng thêm niềm tin trong lòng người lính chúng tôi. Tranh thủ ph1ut rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han, trò chuyện với chú. Chú vừa cười vừa nói với tôi:

“Cháu đi liên lạc

Vui lắm chú à

Ở đồn Mang Cá

Thích hơn ở nhà”

Tôi thật sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé. Cháu cười mà hai mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới… Chiến tranh còn dài, chúng tôi chia tay nhau, mỗi người đều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình. Tôi lưu luyến nhình theo bóng Lượm xa dần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng.

Nhưng chiến tranh vẫn chứa nhiều tàn nhẫn. Vào một ngày tháng sáu, có giao liên đem tin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm đã hi sinh! Mắt tôi nhoà đi theo lời kể của người liên lạc…

“Lượm hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Cháu bị một viên đạn địch bắn tỉa. Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề “Thượng khẩn” còn nằm trong cái xắc… mọi người không cầm được nước mắt…”

Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ mồn một:

“Chú bé loắt choắt

Cái xắc xinh xinh

Cái chân thoăn thoắt

Cái đầu nghênh nghênh

Ca lô đội lệch

Mồm huýt sáo vang

Như con chim chích

Nhảy trên đường vàng”

… Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi…

Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc động. Khói lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi. Lớp trên chúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là đầy đủ, sung túc. Tất cả là do cha mẹ đã không quản công lao chăm chút, nhưng không thể không kể đến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong đó có Lượm – chú giao liên quả cảm!

Hãy ngủ yên Lượm ơi! Chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để gìn giữ và xây dựng đất nước này. Giữa những ngày tháng thanh bình, trang viết của tôi thay nén hương thơm, xin được tri ân những người anh hùng vị quốc vong thân…

Kể lại nội dung bài thơ Đêm nay Bác không ngủ của Minh Huệ thành một câu chuyện theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất).

Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao – Bắc – Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường để giành thắng lợi.

Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và nghỉ lại nơi trú quân. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác. Riêng Bác không ngủ. Người ngồi bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái lán. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay mặt về phía đông lửa và lặng lẽ nhìn Bác – người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến. Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ. Bác coi trọng giấc ngủ của bộ đội nên nhón chân rất nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động. Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ, không khác gì bà mẹ hiền thương yêu lo lắng cho đàn con.

Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng in bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ. Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận. Tôi cảm thấy mình như được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

– Thưa Bác, sao Bác chưa ngủ ạ? Bác có lạnh lắm không?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà ân cần khuyên nhủ:

– Chú cứ việc ngủ ngon, để lấy sức ngày mai đánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên. Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi.

Thời gian vẫn âm thầm trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Không thể đành lòng, tôi bèn lên tiếng:

– Thưa Bác! Xin Bác chợp mắt một chút cho khỏe ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

Cháu đừng bận tâm! Bác không thể yên lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh sao cho khỏi ướt?! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc.

Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiên đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

Truyện: Cưới Sau Một Đêm

Trời rạng sáng, đứng ở trước cửa quán rượu tương đối nổi danh trong thành phố, tôi hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí đẩy cửa đi vào. Quán rượu này sở dĩ nổi danh như vậy là bởi vì ở trong đó có tỷ lệ thành công hưởng thụ một đêm tình cực kì cao, mà thời gian này còn xuất hiện rất nhiều cô gái chàng trai quanh đây luôn chỉ nghĩ đơn giản đến một cuộc gặp gỡ, chơi đùa một chút câu dẫn người ta, người ta câu dẫn lại mình, sau đó hừng sáng nói chia tay là xong, chẳng cần chịu trách nhiệm, anh tình tôi nguyện thực hiện trò chơi màu hồng phấn này cơ mà.

Tôi tới nơi này, rất rõ ràng, chính là nghĩ đến một cuộc gặp gỡ tươi đẹp, vui đùa một chút rồi có một đêm tình.

Đừng xem tôi đây như loại rộng rãi, thật ra tôi là vi phạm lần đầu nha, ở chỗ này hai mươi lăm năm nhưng bên trong vẫn duy trì tiêu chuẩn quai bảo bảo* như cũ, dĩ nhiên, tôi chỉ có tư tưởng mở mang nhưng thân thể lại bảo thủ. Song hôm nay là ngày tôi tròn hai mươi lăm tuổi, tôi quyết định để cho thân thể cũng mở ra một lần, mà đàn ông chính là món quà sinh nhật tối nay tôi muốn tự tặng cho mình!

(*tiêu chuẩn quai bảo bảo: theo mình hiểu là tư tưởng trái ngược với lớp trẻ hiện tại, giữ gìn, thủ tiết)

Thật ra thì tôi có thể có được giác ngộ như thế này thực không dễ, hoàn toàn là do bị đả kích cùng bức bách mà thành. Sự thật thì, liên tục nhận được năm câu “em là người tốt”, không nói thì thôi, nhưng hết lần này tới lần khác nguyên nhân bọn họ chia tay lại chết tiệt như nhau, đại loại là em làm cho người ta có cảm giác như Thánh mẫu, cho nên không có cách nào tìm hiểu sâu hơn được!

Hừ! Chẳng lẽ bọn họ cho là khí chất Thánh mẫu người đàn bà nào cũng có thể có sao? Đường hoàng nói xong như thế rồi chia tay, kì thực chính là trách tôi không theo chân bọn họ lên giường, chẳng lẽ có qui định một khi nói chuyện yêu đương thì phải lập tức lên giường sao?

Cho nên tôi mới tức giận mà muốn đi tìm cuộc tình một đêm, tuy biết là có chút vô lý nhưng vẫn cứ cứng đầu xuất hiện ở nơi đây, có lẽ bởi vì thấy trên phim truyền hình nói đến chuyện này nhiều quá nên cái ý niệm to gan ấy mới quanh quẩn trong đầu không chịu rời đi, thiên thời địa lợi nhân hòa, tư tưởng lập tức hóa hành động.

Trong quán rượu ánh đèn mất hồn, mờ mờ ảo ảo, không có cách nào nhìn rõ lẫn nhau nhưng lại gia tăng cảm giác thần bí trong lòng mỗi người. Âm hưởng đi kèm rất cao hứng, tiếng tuy lớn mà không chói tai, hơn nữa nếu hai người muốn nói chuyện với nhau thì phải gần sát lại, cử động trở nên rất trêu chọc.

Lần đầu tiên vào quầy rượu tôi không thể thích ứng kịp, đầu tiên là âm nhạc điếc tai nhức óc khiến tôi có chút nhức đầu, tiếp đó lại là ngọn đèn mờ ảo làm tôi hoa mắt. Đợi một chút để bản thân quen dần, tôi phát hiện trong quán rượu có thật nhiều nam nữ, bọn họ hoặc nam một bàn, hoặc nữ một bàn, hoặc nam nam nữ nữ một bàn. Các cô gái cười thật quyến rũ chờ cánh đàn ông đến mời uống rượu, những người đàn ông vẻ mặt tiêu sái ôm lấy các cô gái khiêu vũ, thỉnh thoảng thân thể quấn quanh, thân mật cắn lỗ tai, cho tôi xem đủ những cảnh khiến mặt đỏ tim đập không ngừng.

Ánh mắt của tôi từ trong sàn nhảy nam nữ chuyển dời đến những cô gái khác đứng ở trước bàn tròn uống rượu, các cô ấy đều trẻ trung diễm lệ, vóc người quyến rũ, ăn mặc mát mẻ vô cùng, so với đám người lớn mật ấy, tôi cúi đầu xem một chút trang phục và đạo cụ của mình: quần jean bảy phần, sơ mi tay ngắn, cổ tròn, giầy cứng, mặt mộc ( ý không trang điểm, khuôn mặt vốn có), căn bản là không có cách nào so sánh được nha. Mặc dù vóc người của tôi khá ổn nhưng quá mức kín cổng cao tường thế này, không lộ ra thì làm sao người khác biết được, vì thế tôi quay qua quay lại ngó bọn họ thêm một chút, thầm mắng chính mình sao không trang điểm thay quần áo rồi mới đến đây chứ?

Bồi bàn dẫn tôi đến quầy bar trong góc, cũng hảo tâm giúp tôi chọn một ly rượu chắc khoảng mười độ và có ga. Nhìn cử động của anh, tôi giống như là cô gái giữ gìn thủ tiết đè nén quá lâu, chỉ đến xem mà không chơi vậy. T mặc dù bất đắc dĩ nhưng vẫn là ngồi đàng hoàng ở trong giác, bởi vì không có cách nào để ra tay, cho nên không thể làm gì khác hơn là ngầm quan sát, quan sát người đàn ông may mắn sắp trở thành quà sinh nhật của mình.

Tôi dựa vào vách tường, uống rượu có ga, đem mình hoàn toàn ẩn thân mờ mờ ở trong góc, con ngươi linh hoạt di động, đánh giá những người đàn ông trong quán rượu. Bởi vì tính chất có quan hệ đến quầy rượu nên đàn ông tới đây đều rất có tố chất, trên căn bản đối với bạn gái hành động mập mờ cũng là có điểm đến điểm dừng, phong lưu mà không hạ lưu.

Nhìn xung quanh quầy rượu mấy lần, tôi phát hiện trên cản bản nam nhân đều là tự mình tìm đến con mồi, duy chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi ngồi yên trong góc uống rượu có ga là giống với tôi, anh tựa hồ đem phụ nữ nơi đây cự tuyệt, so với tôi càng giống là cuộc sống thực tế, chỉ nhìn chứ không đùa người.

Rất nhanh tôi liền quyết định anh chính là người đàn ông may mắn, bởi vì khó tiếp cận, cho nên sạch sẽ, mà cũng bởi vì khó tiếp cận, cho nên tôi cần dũng khí.

Tôi gọi người pha rượu tới, chỉ vài loại rượu mạnh, tính toán đến việc mượn rượu để có thêm can đảm.

Nhờ phúc của “Conan”, tôi cũng nói ra được tên của vài loại rượu: Karl, Sherry, Tequilla, Vodka, Vermouth, Calvados, Bourbon, Chianti, Korn, Whisky….*

Người pha rượu nhìn tôi bằng vẻ mặt không đồng ý, chết sống cũng không chịu giúp, từ ánh mắt trách cứ của anh thì xem ra, tựa hồ người này ngộ nhận đem tôi trở thành trẻ vị thành niên ah.

Được rồi, tôi thừa nhận là mình thoạt nhìn trông tương đối trẻ, nhưng là, chẳng lẽ tôi lại không được uống rượu mạnh chỉ vì thế sao? Cuối cùng tôi khuyên can mãi, thiếu chút nữa phải đem cả chứng minh nhân dân ra ngoài, người pha rượu này mới vạn phần không tình nguyện đưa cho tôi một chén rượu chẳng rõ tên.

Bời vì tôi tự nhận mình tửu lượng rất tốt, cho nên mới lựa chọn rượu mạnh, mà thứ rượu không biết tên này xem ra đích thực rất mạnh, một chén vừa xuống bụng, tôi liền cảm thấy có chút nóng, ý thức bắt đầu mơ hồ, tôi nhìn một chút rồi chuyển hướng sang người pha rượu, anh chẳng phải là không tình nguyện giúp tôi lấy rượu mạnh s

Tôi hít sâu một hơi, rời khỏi quầy bar, mặc dù đầu óc choáng váng nhưng cước bộ vẫn coi như vững vàng, vòng qua những vị khách khác mà hướng người đàn ông trong góc đi tới.

Tôi đứng trước mặt người đàn ông, chống lại ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ, không giải thích nổi của anh. Tôi nuốt từng ngụm nước bọt, đặt mông ngồi xuống bên cạnh anh, nhìn về phía trước vài giây rồi đột nhiên đem mặt chuyển hướng anh, thân người cũng nhích tới gần.

Đúng lúc tôi sắp chạm vào anh thì đột nhiên tên đó lại trốn tránh né đi, ý định cự tuyệt rất rõ ràng. Tôi mấp máy môi, ánh mắt chìm chìm, không ngừng tính toán trong đầu rồi tiếp tục ngang nhiên xông qua, đem miệng gần sát lỗ tai của anh, không nhìn đến thân thể dần trở nên cứng ngắc kia mà cứ lớn tiếng nói: “Tôi và anh là cùng một loại người mà!”

Nói xong câu đó tôi đột nhiên cảm thấy có chút không giải thích được, chính bản thân cũng không biết nên nói thêm gì nữa.

Ngoài dự tính, anh đột nhiên nhìn tôi chằm chằm, trong mắt có khiếp sợ, giãy dụa, suy tư cùng rất nhiều vẻ mặt khác lạ.

Không kịp phản ứng, anh đột nhiên cầm chặt tay tôi kéo đi, nhanh chóng mang ra khỏi quầy rượu

******************

* Để ta giải thích để ta giải thích, haha, thiệt không ngờ Anh tỷ lại thích đọc Conan ah, đúng là hợp ý em~~~nếu ko đọc Conan chắc em cũng pó tay với đám cv này==!. Conan ở đây chính là bộ manga Detective Conan nổi tiếng đó áh, còn tên các loại rượu được dùng để đặt cho các nhân vật trong tổ chức áo đen, Anh tỷ chắc đọc nó nên biết, chém bừa với anh bồi bàn phát:D.

Tequilla tức là Long thiệt lan tửu(mới đọc cũng vã mồ hôi, sau tìm một hồi trên vnsharing mới biết nó tức là Tequilla, thêm việc đọc Conan biết đến nhân vật có tên này xuất hiện trong tập 4 nên hiểu được), là loại rượu nổi tiếng ở các cao nguyên miền Trung Mexico, được lên men và chưng cất từ nhựa cây thùa(hay cây Maquey), một loại cây bản địa mọng nước.

Vodka(Phục đặc gia), loại này nghe quen ah, ta thấy nó mấy lần rồi^^. Vodka là rượu chưng cất, thường làm từ khoai tây hoặc ngũ cốc lên men. Nó có nguồn gốc từ châu Âu, nhất là Nga, Ba Lan và Litva. Vodka đôi khi cũng được sử dụng để gọi chung các loại rượu có cách thức pha chế và sản xuất giống, tỷ như Vodka Nhật(rượu shochu đó bà con), Vodka Tàu(rượu baijiu)… Có rất nhiều loại, ai hứng thủ tìm hiểu lên wiki mà xem, đầy đủ lắm.

Vermouth(Mỹ vị tư), là một loại rượu nho được thơm hóa, tên của nó bắt nguồn từ tiếng Đức, “wermut” là tên của một loại hương thảo đã được pha vào rượu nho để trị bệnh từ những năm đầu Công Nguyên. Vermouth ở mỗi nước có cách sản xuất và mùi vị khác nhau, cũng có rất nhiều loại: Vermouth Bianco, Dry Vermouth, Rosé Vermouth…Hứng thú với nó mời lên chúng tôi một phen mà tìm nghen.

Calvados (ai đọc Conan không biết tên nì là ai thì để fan cuồng này nói cho nghe, tập 42, tên nằm trên lầu bắn bị thương cô Jody và hỗ trợ ngầm cho Vermouth, sau khi bị Akai bắt thì tự bắn vào đầu mình í. Tên xuất hiện đúng một lần qua tiếng của Vermouth, đọc nhiều mới nhớ^__^). Calvados là một đặc sản của vùng Normadie, Pháp. Loại rượu này được sản xuất từ táo, thường dùng làm rượu khai vị. Qui trình sản xuất khá hay ho và có lịch sử lâu đời. Vẫn nhà cũ chúng tôi Momo thực tóm tắt không hết vì nó cực dài==, đành phiền ai có hứng tự tìm đọc vậy)

Chianti: một loại rượu vang đỏ của Ý sản xuất tại Tuscany.

Whisky (Đỗ tùng tử tửu), loại này không biết cũng khó nha, quá phổ biến mà. Được lên men từ ngũ cốc, một loại đồ uống chứa cồn ngon miệng. Ngòai cách thức sản xuất cùng lịch sử lâu đời, Whisky còn có đa dạng rất nhiều loại nữa~~~

Khà khà, đó, ta giới thiệu sơ sơ cho bà con vài loại rượu đó, hehe~~~

Thankc Gúc nhiều, thank lun cả bác Aoyama nữa, há há.

Trên đường về, ngồi ở ghế xe, tôi đột nhiên có chút khiếp đảm, cũng có chút không thể tin được sự can đảm của mình. Quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang lái xe, phát hiện anh ta hóa ra chẳng phải là cực phẩm bình thường, vốn là dưới ngọn đèn mờ ảo ở quán bar đã thấy anh không tệ, không nghĩ tới lại tuấn mĩ như vậy. Tôi nhìn sống mũi cao thẳng của anh mà cười khúc khích, không nghĩ là vận khí của mình lại tốt như vậy nha, chọn bừa cũng trúng được một cực phẩm.

Quả nhiên là ở nơi nào tìm được kẻ nấy, haha.

Đã rạng sáng, cho dù xe cộ không có nhiều, nhưng hễ gặp đèn đỏ là anh rất tuân thủ qui tắc giao thông mà dừng lại. Tôi vẫn như cũ ngây ngốc nhìn anh, đột nhiên, anh xoay người tiến tới gần, hôn lên đôi môi anh đào của tôi.

Mặc dù đây không phải là nụ hôn đầu tiên, nhưng là nụ hôn này so với trước kia có chút khác, nó tràn ngập lửa nóng cùng kích tình. Tôi không nhắm mắt lại, nhìn vào hai đôi mắt vẫn mở to của anh, phát hiện trong đó có chút không dám tin, vui mừng khó quên đầy kì lạ.

Đèn xanh sáng lên, anh rời khỏi môi của tôi, một lần nữa lái xe đi tiếp, tôi thì đỏ bừng mặt ngồi ở ghế bên cạnh, cảm giác đại não càng thêm choáng váng, không biết là vì ly rượu mạnh hay là do nụ hôn nóng bỏng ban nãy tạo thành.

Đến lúc tôi hoàn toàn tỉnh táo lại thì phát hiện mình đã nằm ở trên giường, anh thì mở ra hai chân ngồi chồm hỗm trên người ta cởi quần áo.

Trong phòng không có mở đèn, mượn ánh trăng, tôi phát hiện thân hình của anh thật đúng là không tầm thường, mặc dù thoạt nhìn gầy yếu nhưng kì thực bền chắc ôm trọn, tôi không nhịn được nuốt nuốt nước miếng lần nữa, phát giác đầu óc mình càng thêm hỗn độn .

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, cảm thụ sự vuốt ve của anh.

Anh hôn lên trán của tôi, mắt, mũi, cuối cùng đi tới môi, cho tôi một nụ hôn triền miên mật ngọt. Tay của anh cũng không có dừng lại, bắt đầu cởi quần áo tôi, đến lúc anh bắt đầu cởi đến chiếc quần jean, tôi đột nhiên nhớ được điều gì, vội vàng giãy dụa đẩy anh ra, dưới ánh mắt nghi hoặc không giải thích được của anh mà đỏ mặt lấy một thứ từ trong túi quần đưa cho anh. Anh nhìn bao ngừa thai trong tay tôi cười gợi cảm một tiếng, cầm lấy đặt bên gối rồi tiếp tục đem tôi áp dưới thân thể mình vừa hôn vừa vuốt ve.

Đôi môi nóng ướt của anh chuyển dần xuống cổ, vừa mút vừa cắn, làm cho tôi có cảm giác thoải mái mà khó chịu, tiếp đó bờ môi lại di xuống trước ngực tôi, vừa thưởng thức vừa lấy tay xoa nhẹ. Tôi bị khoái cảm xa lạ kia làm cho không nhịn được mà phát ra từng trận rên rỉ.

Anh chen vào giữa hai chân của tôi, để cho thân thể hai người ma sát, tay của anh đốt lửa từng nơi trên người ta, khiến hai cỗ lửa nóng đụng chạm càng thêm cháy bỏng. Tôi ý thức mơ hồ nhắm hai mắt hưởng thụ khoái cảm mà anh mang đến, đột nhiên phát giác thân thể của anh rời khỏi mình. Tôi mở mắt nhìn, thì ra là anh đang mang bao.

Tôi đỏ mặt, mắt nhìn thẳng ngó chừng lồng ngực của anh, đột nhiên phát hiện lồng ngực kia cách tôi càng ngày càng gần, a, anh vừa hướng tôi đè xuống.

Hai tay tôi nắm chặt chăn đơn, mắt nhắm lại chờ dấu hiệu của sự đau đớn, anh bắt đầu động thân, ah, thật TMD* đau ah.

(*từ chửi tục+_+)

Tôi không nhịn được nhăn lại hai hàng lông mày, đợi chờ đau đớn biến thành khoái cảm, nhưng ngoài dự liệu của tôi, anh không có ngay lập tức bắt đầu chuyển động pít-tông, mà là yên lặng bất động, cũng không có hôn tôi.

Tôi thừa nhận vào giờ khắc này mình rất cảm kích anh, cho nên đợi sau khi đau đớn lui dần, tôi chủ động hôn lên môi của anh, đong đưa cái eo, để cho cả hai cùng hưởng thụ khoái cảm đến tận cùng.

Tiếp sau đó, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng mình rên rỉ, tiếng anh thở dốc, âm thanh của hai thân thể va chạm lẫn nhau cùng với tiếng rung lắc của chiếc giường.

Một giây trước khi dần mất đi ý thức, tôi như cũ nhắc nhở mình: Hạ Anh a Hạ Anh, ngươi nhớ phải rời đi trước khi hừng sáng nha!

Sáng Mãi Một Vầng Trăng Tuổi Thơ

Không biết từ bao giờ, ánh trăng đã trở thành người bạn thân thiết với tuổi thơ hồn nhiên, mơ ước. Trăng thắp sáng vào những đêm Trung thu phá cỗ, trăng soi chiếu cho các bạn nhỏ chơi trò trước sân, trăng lung linh in hình chú Cuội để thiếu nhi nghêu ngao hát khúc đồng dao khắp nẻo đường làng. Vì thế, ánh trăng đẹp nhiệm màu còn xuất phát từ cái nhìn ngây thơ, trong sáng; từ những khát khao thơ dại đầu đời. Nhà thơ Trần Đăng Khoa có nhiều bài thơ viết về trăng, nhưng xem ra Trăng ơi… từ đâu đến? vẫn là bài thơ hay nhất, thú vị nhất mà tác giả gửi đến bạn đọc.

Bài thơ có sáu khổ, viết bằng thể thơ năm chữ nhịp nhàng, câu thơ mở đầu “Trăng ơi…từ đâu đến?” được lặp lại ở năm khổ đầu nên cứ ngân nga, tha thiết. Đó cũng là điều kiện để tác giả thỏa sức tưởng tượng, so sánh ánh trăng với các sự vật khác trên đời.  Vì thế, Trăng ơi… từ đâu đến? vừa tạo cảm giác ngỡ ngàng, mê say, vừa thân thương, trìu mến. Có lẽ vậy chăng mà từ lúc bài thơ ra đời, thế hệ tuổi thơ nào cũng yêu thích và đọc thuộc.

Trong hai khổ thơ đầu, với sự liên tưởng thật diệu kỳ, Trần Đăng Khoa giúp các bạn nhỏ thấy được ánh trăng không xa lạ mà gần gũi như quả chín từ một cánh rừng. Quả chín có màu hồng, trăng tròn vừa lên cũng ửng hồng như quả chín: “Trăng hồng như quả chín/ Lửng lơ trước hiên nhà”. Thêm nữa, ánh trăng thường từ phía biển mọc lên, tròn vành vạnh, nên cũng giống như mắt cá “không bao giờ chớp mi”. Quả là tác giả đã có cái nhìn thật tinh tế, thông minh và trong sáng mới có những hình ảnh so sánh sống động và giàu chất thơ đến thế.

Tưởng tượng ánh trăng đến từ cánh rừng xa, từ biển xanh mênh mông sóng biếc, bởi quả chín là sản phẩm của những cánh rừng và mắt cá chỉ có thể đến từ biển cả. Nhờ đó, mạch cảm xúc của các khổ thơ tuôn chảy, ý thơ dạt dào liền mạch. Người đọc cũng nhận ra ở Trần Đăng Khoa, dù viết bài thơ này khi mới mười tuổi, song đã có một kỹ thuật thơ rất nhuần nhuyễn và tài hoa trong nghệ thuật liên tưởng và so sánh.

Từ mênh mông rừng biển khơi xa, ánh trăng được nhà thơ Trần Đăng Khoa di chuyển về không gian gần hơn với cuộc sống con người. Ở mỗi khổ thơ tiếp theo, vầng trăng lại được gắn cùng một đối tượng cụ thể. Trước hết, trăng hòa chung niềm vui với các bạn nhỏ ở một một góc sân, để rồi bất chợt bay lên hóa thành quả bóng tròn giữa bao la trời biếc: Trăng ơi… từ đâu đến?/Hay từ một sân chơi/ Trăng bay như quả bóng/Bạn nào đá lên trời.

Chưa dừng lại ở đó, từ sân chơi của các bạn nhỏ, vui tươi và hồn nhiên, ánh trăng được Trần Đăng Khoa nhớ đến lời ru dịu dàng của mẹ với hình ảnh chú Cuội ngồi gốc cây đa. Có lẽ xuất phát từ câu ca dao “Chú Cuội ngồi gốc cây đa/ Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời”, tác giả mới chạnh lòng thương Cuội không được học, đành phải đi chăn trâu. Mới đọc thoáng qua, ngỡ chỉ có nét hóm hỉnh, nhưng sâu xa là một Trần Đăng Khoa thương người hết mực: Trăng ơi… từ đâu đến?/Hay từ lời mẹ ru/Thương Cuội không được học/Hú gọi trâu đến giờ!

Từ “thương” chú Cuội trong những vần ca dao cổ tích, tác giả Trần Đăng Khoa đã liên tưởng đến một đối tượng rất được nhân dân yêu mến lúc này: chú bộ đội hành quân. Quả vậy, trong những năm đánh Mỹ cứu nước, người chiến sĩ luôn là hình ảnh đẹp được thơ văn ca ngợi và tự hào. Vầng trăng hiện lên từ con đường chú bộ đội hành quân là một cảm xúc có thật, đáng trân trọng ở tâm hồn của một thiếu nhi giàu tình cảm yêu nước: Trăng ơi… từ đâu đến?/Hay từ đường hành quân/Trăng soi chú bộ đội/Và soi vàng góc sân.

Từ ánh trăng soi trên những con đường người chiến sĩ hành quân đánh giặc, Trần Đăng Khoa đã khép lại bài thơ bằng niềm vui sướng, tự hào về vẻ đẹp thanh bình, sáng trong của vầng trăng đất nước. Suy cho cùng, trăng sáng ở không gian nào, núi rừng hay biển xa, góc sân hay đường hành quân vạn dặm… đều thiêng liêng và tươi đẹp lạ thường: Trăng từ đâu… từ đâu?/Trăng đi khắp mọi miền/Trăng ơi, có nơi nào/Sáng hơn đất nước em…

Bài thơ Trăng ơi… từ đâu đến? ra đời đã hơn nửa thế kỷ, nhưng vẫn mãi đằm sâu trong tâm trí mỗi người, nhất là lớp tuổi thơ hồn nhiên, mơ ước. Từ vẻ đẹp của vầng trăng qua những miền không gian khác nhau, Trần Đăng Khoa đã khái quát thành vầng trăng của nước non thanh bình, tươi đẹp. Đặt trong hoàn cảnh ra đời giữa tháng năm Tổ quốc đầy bóng giặc, vầng trăng kia còn là bài ca ngợi ca sức sống diệu kỳ, khát vọng vươn lên của một dân tộc yêu chuộng hòa bình, khát khao độc lập. 

LÊ THÀNH VĂN

Trăng ơi… từ đâu đến?

Trăng ơi… từ đâu đến? Hay từ cánh rừng xa Trăng hồng như quả chín Lửng lơ trước hiên nhà.

Trăng ơi… từ đâu đến? Hay biển xanh diệu kỳ Trăng tròn như mắt cá Chẳng bao giờ chớp mi.

Trăng ơi… từ đâu đến? Hay từ một sân chơi Trăng bay như quả bóng Bạn nào đá lên trời.

Trăng ơi… từ đâu đến? Hay từ lời mẹ ru Thương Cuội không được học Hú gọi trâu đến giờ!

Trăng ơi… từ đâu đến? Hay từ đường hành quân Trăng soi chú bộ đội Và soi vàng góc sân.

Trăng từ đâu… từ đâu? Trăng đi khắp mọi miền Trăng ơi, có nơi nào Sáng hơn đất nước em…

TRẦN ĐĂNG KHOA