Bài Thơ Một Mình Hữu Ước / Top 9 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Hữu Ước Và Bài Thơ Một Mình: Kỷ Niệm 50 Năm Quân Ngũ

Hữu Ước tuổi Quý Tị, ông sinh ra ở huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên được khán giả khắp nơi biết đến với nhiều cương vị, anh hùng lao động, Trung tướng, nhà văn. Một nhà văn lãng du trong dáng hình của vị tướng. Cuộc đời ông trải nhiều thăng trầm, vinh quang nhiều và đắng cay cũng lắm. Người ta nói nhiều về ông, rộn ràng và tưng bừng, dù có khi chưa một lần gặp mặt, chỉ thấy bóng dáng ông trên con phố quen, hay những bài phỏng vấn. Một bản lĩnh, một thương hiệu cho ý chí, bản lĩnh sống và lòng người thi nhân. Hữu Ước là một ca lạ, có sức hút nam châm, ngút ngàn khẩu khí và đôi khi/ rất hay mền mại, yếu đuối với thơ ca.

Với nghiệp báo chí, không thể phủ nhận những thành tựu của vị thuyền trưởng của người cầm lái Hữu Ước cùng thời đỉnh cao huy hoàng của báo Công an Nhân dân và thương hiệu An ninh thế giới.

Trên bình diện văn học nghệ thuật, ông đều có thể tham gia cho ra trò. Từ truyện ngắn, tiểu thuyết, thơ, ca nhạc, họa. Ngay cả những tác phẩm sân khấu và ở bộ môn nghệ thuật thứ 7 đều có thành tựu.

Nhiều người không hiểu, sức lực nào, ở đâu ra, để ông trong hành trình dài đằng đẵng của mình với khối lượng công việc đồ sộ vậy mà vẫn ăm ắp, hôi hổi cảm xúc để cho ra những tác phẩm nghệ thuật đầy nhựa sống, chất thơ như thế? Có lẽ, chính là nội lực mãnh liệt đã lôi kéo, cuốn đi, để ông hòa tan vào cảm xúc cuồn cuộn như ngọn núi lửa tuôn trào.

Với thơ. Người ta nói thơ của Hữu Ước rất lý tính, có người lại cãi bảo: “Thơ Hữu Ước rất buồn, rất sâu và cũng rất đời”. Đọc thơ Hữu Ước, người ta mới nghiệm ra rằng: “Không phải chỉ uống rượu mới say mà người ta còn biết say trong thơ. Hay nói cách khác đi, thơ làm người ta say”. Khi sáng tác ông phiêu đến tận phương trời nào, xa lắm, cao lắm. Lúc này ông là một nghệ sĩ đích thực.

Nhà văn Hữu Ước là vị tướng của lực lượng vũ trang nhưng đích thị từ sâu thẳm là tâm hồn đa cảm, đa mang, giàu cảm xúc và nhiều nước mắt của chính ông.

Cây càng lên cao càng cô độc. Trong chương trình “Hữu Ước & bài thơ Một mình”, khán giả sẽ được thưởng thức 50 bức tranh – tác phẩm hội họa của ông. Các ca khúc êm đềm và mượt mà qua những ca sĩ trẻ thể hiện. Có lẽ, không chỉ có thơ chơi, mà ngay cả trong âm nhạc, hội hoạ ông cũng “chơi”.

Chơi mà trội, mà ấn tượng thì không phải ai cũng làm được. Người khác biệt thường làm nên chuyện khác biệt và đương nhiên không tránh khỏi sự đơn độc. Càng đi về cuối chặng đường ông càng thấm thía – một mình. Bản chất của người nghệ sĩ có thực tài thì sự một mình đấy ăn sâu vào máu huyết, gặm nhấm tâm can. Ngay kể cả trong đám đông đang reo hò cổ vũ, huyên náo tung hô thì bản chất của người nghệ sĩ trong ông vẫn trực chờ đối diện với nỗi buồn và sự cô đơn.

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước có nỗi buồn một mình không thể khỏa lấp, không chỉ là một nhân vật em cụ thể, mà là cả với vũ trụ, với cuộc đời, với cả kiếp nhân sinh. Trong tận cùng sâu thẳm của vị Tướng là một nỗi buồn mênh mang sâu lắng. Nỗi buồn đấy lớn đến nỗi chẳng thể gọi tên, dù rằng đang ở giữa tiết xuân rực rỡ, đào khoe sắc thắm, cây cối đâm chồi non lộc biếc, ở ngay giữa chốn thiền môn tĩnh tại, vậy mà tâm hồn dào đạt đa cảm ấy không thể có phút thảnh thơi, thư thái mà chỉ thấy cả một biển bao la buồn.

Nhiều năm qua, giữa bảng lảng mùi nhang khói, giữa tiếng kinh cầu và an vị phật, giữa sum sê của cỏ cây hoa trái, vị tướng càng nhận ra chân giá trị của nỗi buồn, không thể kể, không thể đếm, không thể gọi tên.

Dự cảm đấy như theo ông cho đến tận giờ. Nỗi buồn dai dẳng và da diết, chính thế mà cuối tháng 11 năm nay, ông kỉ niệm 50 năm đời binh nghiệp, quân ngũ của mình chỉ đơn giản vẻn vẹn một cái tên thật giản dị, đầy đủ nhất về con người mình: “Hữu Ước & Bài thơ Một mình”.

Bên cạnh nghệ thuật, Trung tướng, nhà thơ Hữu Ước cũng dành một phần quan trọng trong chương trình cho hoạt động từ thiện, tri ân lại Phù Cừ quê hương mình, bà con nghèo bản làng Ho, Vân Kiều (Quảng Bình, Quảng Trị).

Đêm nhạc có sự tham gia của các nghệ sỹ, ca sỹ.

Được biết, chương trình có sự tham gia của nhiều nghệ sỹ, ca sỹ như Nguyễn Ngọc Anh, Lê Anh Dũng, Vũ Thắng Lợi, Lương Huy, Thuỵ Miên, Thu Thuỷ, Bùi Lê Mận, Phương Anh, Vương Long, Trọng Hùng, Kiều Minh, Thế Dũng, Huyền Trang, nhóm Con gái, Nghệ nhân Xẩm Mai Tuyết Hoa và MC Mỹ Vân.

Ngân An

Bài Thơ Của Một Người Yêu Nước Mình

Bài thơ của một người yêu nước mình

Buổi sáng tôi mặc áo đi giày ra đứng ngoài đường Gió thổi những bông nứa trắng bên sông Mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua Bầy chim sẻ đậu trước sân nhà Những đứa trẻ đứng nhìn ngấp nghé Tôi yêu đất nước này như thế Mỗi buổi mai Bầy chim sẻ ngoài sân Gió mát và trong Đường đi đầy cỏ may và muộng chuộng Tôi vẫn sống vẫn ăn vẫn thở như mọi người

Đôi khi chợt nhớ một tiếng cười lạ Một câu ca dao buồn có hoa bưởi hoa ngâu Một vết bùn khô trên mặt đá Không có ai chia tay Cũng nhớ một tiếng còi tàu. Mẹ tôi thức khuya dậy sớm Năm nay ngoài năm mươi tuổi Chồng chết đã mười mấy năm Thuở tôi mới đọc được i tờ Mẹ thương tôi mẹ vẫn tảo tần Nước sông gạo chợ Ngày hai buổi nhà không khi nào vắng người đòi nợ Sống qua ngày nên phải nghiến răng Cũng không vui nên mẹ ít khi cười Những buổi trưa buổi tối Ngồi một mình hay khóc Vẫn thở dài mà không nói ra Thương con không cha Hẩm hiu côi cút Tôi yêu đất nước này xót xa Mẹ tôi nuôi tôi mười mấy năm không lấy chồng Thương tôi nên ở goá nuôi tôi Những đứa nhà giàu hằng ngày chửi bới Chúng cho mẹ con tôi áo quần tiền bạc, như cho một đứa hủi Ngày kỵ cha họ hàng thân thích không ai tới Thắp ba cây hương Với mấy bông hải đường Mẹ tôi khóc thút thít Cầu cha tôi phù hộ tôi nên người Con nó còn nhỏ dại Trí chưa khôn chân chưa vững bước đi Tôi một mình nuôi nó có kể chi mưa nắng Tôi yêu đất nước này cay đắng Những năm dài thắp đuốc đi đêm Quen thân rồi không ai còn nhớ tên Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng Áo mồ hôi những buổi chợ về Đời cúi thấp Giành từng lon gạo mốc, Từng cọng rau hột muối Vui sao khi con bữa đói bữa no Mẹ thương con nên cách trở sông đò Hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc Đêm nào mẹ cũng khóc Đêm nào mẹ cũng khấn thầm Mong con khôn lớn cất mặt với đời Tôi yêu đất nước này khôn nguôi Tôi yêu mẹ tôi áo rách Chẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêu. Tôi bước đi Mưa mỗi lúc mỗi to, Sao hôm nay lòng thấy chật Như buổi sáng mùa đông chưa thấy mặt trời mọc Con sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi qua Nỗi mệt mỏi, rưng rưng từng con nước Chim đậu trên cành chim không hót Khoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ may Tôi yêu đất nước này những buổi mai Không ai cười không tiếng hát trẻ con Đất đá cỏ cây ơi Lòng vẫn thương mẹ nhớ cha Ăn quán nằm cầu Hai hàng nước mắt chảy ra Mỗi đêm cầu trời khấn phật, tai qua nạn khỏi Tôi yêu đất nước này áo rách Căn nhà dột phên không ngăn nổi gió Vẫn yêu nhau trong từng hơi thở Lòng vẫn thương cây nhớ cội hoài Thắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời mai Tôi yêu đất nước này như thế Như yêu cây cỏ ở trong vườn Như yêu mẹ tôi chịu khó chịu thương Nuôi tôi thành người hôm nay Yêu một giọng hát hay Có bài mái đẩy thơm hoa dại Có sáu câu vọng cổ chứa chan Có ba ông táo thờ trong bếp Và tuổi thơ buồn như giọt nước trong lá sen Tôi yêu đất nước này và tôi yêu em Thuở tóc kẹp tuổi ngoan học trò Áo trắng và chùm hoa phượng đỏ Trong bước chân chim sẻ Ngồi học bài và gọi nhỏ tên tôi Hay nói chuyện huyên thuyên Chuyện trên trời dưới đất rất lạ Chuyện bông hoa mọc một mình trên đá Cứ hay cười mà không biết có người buồn. Sáng hôm nay gió lạnh vẫn còn Khi xa nhà vẫn muốn ngoái lại Ngó cây cam cây vải Thương mẹ già như chuối ba hương Em chưa buồn Vì chưa rách áo Tôi yêu đất nước này rau cháo Bốn ngàn năm cuốc bẫm cày sâu Áo đứt nút qua cầu gió bay Tuổi thơ em hãy giữ cho ngoan Tôi yêu đất nước này lầm than Mẹ đốt củi trên rừng cha làm cá ngoài biển Ăn rau rìu rau éo rau trai Nuôi lớn người từ ngày mở đất Bốn ngàn năm nằm gai nếm mật Một tấc lòng cũng trứng Âu Cơ Một tiếng nói cũng đầy hồn Thánh Gióng. Tôi đi hết một ngày Gặp toàn người lạ Chưa ai biết chưa ai quen Không biết tuổi không biết tên Cùng sống chung trên đất Cùng nỗi đau chia cắt Bắc Nam Cùng có chung tên gọi Việt Nam Mang vết thương chảy máu ngoài tim Cùng nhức nhối với người chết oan ức Đấm ngực giận hờn tức tối Cùng anh em cất cao tiếng nói Bản tuyên ngôn mười bốn triệu người đòi độc lập tự do Bữa ăn nào cũng phải được no Mùa lạnh phải có áo ấm Được nói cười hát ca yêu đương không ai cấm Được thờ cúng những người mình tôn kính Hai mươi năm cuộc đời chưa khi nào định. Tôi trở về căn nhà nhỏ Đèn thắp ngọn lù mù Gió thổi trong lá cây xào xạc Vườn đêm thơm mát Bát canh rau dền có ớt chìa vôi Bên hàng xóm có tiếng trẻ con khóc Mẹ bồng con lên non ngồi cầu Ái tử Đất nước hôm nay đã thấm hồn người Ve sắp kêu mùa hạ Nên không còn mấy thu Đất nước này còn chua xót Nên trông ngày thống nhất Cho bên kia không gọi bên này là người miền Nam Cho bên này không gọi bên kia là người miền Bắc Lòng vui hôm nay không thấy chật Tôi yêu đất nước này chân thật Như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi Như yêu em nụ hôn ngọt trên môi Và yêu tôi đã biết làm người Cứ trông đất nước mình thống nhất.

Bài Thơ Một Mình Được Yêu Thích Nhất Của Nhà Thơ Bùi Giáng

Một mình lặng lẽ buớc điÂm thầm ước nguyện lâm li lạ lùngChút riêng thử chọn đá vàngBiết đâu vàng đá điêu tàn vàng thauMà toan gửi gắm vào đâuCan tràng rách rưới hồng đào rách bươmCậy em máu mủ ngọn nguồnThay lời non nước u buồn giấn thân

Nếu lấy năm 1975 làm ranh giới thì Bùi Giáng là một trong những nhà thơ đã sống và sáng tác ở cả 2 giai đoạn lịch sử đất nước: trước 1975, ở miền Nam – thời kỳ văn hoá nô dịch của đế quốc Mỹ và Nguỵ quyền Sài Gòn và sau 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Do vậy, dựa trên những quan điểm, tư tưởng khác nhau mà thơ Bùi Giáng được nói đến ở 2 thời kỳ cũng có những điểm khác nhau.

1.Giai đoạn trước 1975

Sự xuất hiện của một loạt các tập thơ như “Mưa nguồn” (1962), “Màu hoa trên ngàn”(1963), “Ngàn thu rớt hột”(1963)… gắn cùng cái tên Bùi Giáng đã thu hút sự chú ý của độc giả và ngay sau đó bắt đầu có những bài viết về thơ và cả con người nhà thơ. Nam Chữ trong “Bùi Giáng, về cố quận” khen ngôn ngữ thơ Bùi Giáng là thứ “ngôn từ tài tử” đã góp phần “đánh dấu một bước chuyển mình của thi ca hôm nay”, bởi “những dung từ khó khăn nhất, những âm vận ngắn củn nhất…trở nên linh hoạt dị thường, đều trở nên nhẹ nhàng và âm điệu réo rắt”. Trần Tuấn Kiệt trong “Chung quanh vấn đề Bùi Giáng” khẳng định rằng: “Chúng ta muốn nói về thơ của Bùi Giáng chúng ta phải viết lại cả khu rừng văn học từ cổ chí kim” . Hay như Trần Hữu Cư với “Bùi Giáng, trên đường về cố hương” đã lưu ý đến yếu tố hồn quê trong thơ Bùi Giáng, tác giả này cho rằng: “Tất cả những gì ông đang làm… là làm một cuộc lên đường tìm lại một “màu hoa trên ngàn”, “một tinh thể quê hương”cho thời hiện đại…hoài vọng một “cõi” nào đó của xưa kia” …

Các đề tài về tình yêu và người đẹp đã trở thành một nội dung nổi bật trong thơ Bùi Giáng giai đoạn này, theo đó, các nhà ngiên cứu cũng đã dành cho nó sự lưu tâm đặc biệt. Cao Huy Khanh là một trong nhiều người quan tâm đến mảng đề tài này, ông cho rằng: “Mê gái là một vấn đề siêu hình ác liệt (gái chiêm bao ” trong thơ Bùi Giáng. Ngoài ra tác giả này cũng bước đầu nhận ra triết lý về cuộc sống của Bùi Giáng: “Văn chương Bùi Giáng là một nỗ lực giải quyết và thực hiện tư tưởng triết lí sinh tồn một cách sống động và thơ mộng (phố thị)”. Bên cạnh đó, việc xác định tư tưởng trong thơ Bùi Giáng cũng là một trong những vấn đề thu hút sự khám phá của nhiều người, với nhiều ý kiến khác nhau. Nam Chữ cho rằng thơ Bùi Giáng không “chịu ảnh hưởng của nền triết học u mặc phương Tây hay một thứ căn để mọi chủ thuyết siêu hình, càng không phải là một loại triết học hư vô nào đó, không có những yếu tố thần bí hoá hay phục dịch cho một thứ đường hướng rõ rệt, đứng ngoài hết mọi phái siêu hình, tượng trưng, phiếm thần hay thần bí” .Trên phương diện hình thức nghệ thuật, nhiều tác giả thể hiện rõ sự tâm đắc đối với cách sử dụng ngôn ngữ bình dân và thể loại lục bát của Bùi Giáng. Cao Huy Khanh nhận định rằng “Nhà thơ Bùi Giáng cốt yếu là một hiện tượng ngôn ngữ độc đáo, ngôn ngữ thành tựu từ mối đam mê nguồn thơ lục bát (đặc biệt là Truyện Kiều) phối hợp với âm điệu ca dao thuần túy dân tộc Nguyễn Đình Tuyển trong “Những nhà thơ hôm nay” khen “lời thơ thâm trầm, trang nhã mà không xa lời ca nơi đồng ruộng, thôn trang: bình dị mà tân kỳ

Tóm lại, thời kỳ này đã có nhiều bài phê bình về thơ Bùi Giáng, trong đó không ít tác giả đã thể hiện sự tìm tòi, phát hiện khá chính xác các giá trị thơ của Trung niên thi sĩ trên cả hai phương diện nội dung và hình thức. Tuy nhiên, bên cạnh đó nhiều bài viết cũng thể hiện thái độ khen, chê nhưng còn khá chung chung. Những lời khen thường ít đi kèm với các dẫn chứng cụ thể, mang đậm tính chủ quan của người nhận xét nên tính thuyết phục chưa cao. Không phủ nhận thơ Bùi Giáng hay nhưng vẫn còn không ít hạn chế mà các tác giả hoặc chưa nhận ra hoặc không muốn thừa nhận. Điều này, một phần xuất phát từ cách nhìn nhận của người đánh giá, mặt khác do độ lùi thời gian chưa đủ giúp các tác giả có cách nhìn nhận sâu sắc, thấu đáo về thơ Bùi Giáng.

2.Giai đoạn sau 1975

Những Bài Thơ Em Ngồi Một Mình Sâu Sắc Mà Ai Cũng Nên Đọc Qua Ít Nhất Một Lần

+ Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự Quán cà phê im bặt đi mọi thứ Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

+ Anh thấy gì trong đôi mắt của em? Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủ Con tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũ Vì vết thương lòng xưa cũ chưa quên. Khao khát tìm một chốn thật bình yên Bỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trở Trong đêm tối chẳng còn buồn…than thở Anh có thể làm chỗ dựa được không? Một người đàn bà dang dở tình duyên Muốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọc Không biết anh có dối gian lừa lọc Làm em buồn…rồi lại khóc như mưa Nếu yêu em thì đừng có bông đùa Vì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắm Anh có dám giơ tay cho em nắm Sánh bước cùng trên những dặm đường xa Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngà Hát với nhau một bài ca chung thủy Mặc kệ người đời dèm pha kể lể Sống hết mình dẫu dâu bể đục trong. Anh dám yêu người con gái này không?

+ Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai? Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ Chợt rùng mình một cảm giác không tên Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh Đời hối hả người quên ta rất vội Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́ Có những lúc thấy mình như gục ngã Những nợ đời cố trả mãi chưa xong Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng Để mai sáng ta không còn phải khóc

+ Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạtAnh nắm tay em chạy dọc cây cầuAnh ướt đẫm, còn em thì run rẩyChợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâuVẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻChỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.Trái tim anh vẫn mang bóng một ngườiĐã đau đáu suốt một thời trai trẻEm muốn giận, muốn hờn, mà không thểChị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quênNăm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháyDưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảyTóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…Em sẽ phải làm gì để có được anh?Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thểDù trước anh em chỉ là cô béXinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khôCây cầu cũ, một mình em vẫn dạoNước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạoVẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

+ Có những ngày thấy lòng buồn lặng lẽNgồi gục đầu lên nhật ký chơi vơiÚp mặt trên tay mệt mỏi ngủ vùiChẳng tha thiết sự đời người tô vẽ

+ Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ Để ngày dài biết sẽ về đâu Không tương lai, cuộc sống một màu Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

1. Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì? Heo hút lưng trời mây lặng lẽ Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly Biết nói gì đây phút chia tay? Nửa tình tha thiết nửa đổi thay Một nửa hạ tàn trên hè phố Vàng thu một nửa nỗi niềm này Lá mãi xôn xao lời của lá Sầu vẫn gợi sầu ta với ta Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh Lững thững trôi về nơi xứ xa Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài Miên man đợt gió lùa vai áo Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

2. Anh trở về hỏi xứ Huế: Em đâu? Huế buồn thiu không nói chỉ lắc đầu Khẽ cựa mình buông lãng đôi mưa hạ Bước anh về gió rét nhẹ lùa qua Huế giấu em góc phố nào kỹ quá Chừ nhạt nhòa chẳng vướng chút hương quen Giữa con phố rộn tiếng cười xa lạ Có nỗi buồn phảng phất thoảng mùi men Xưa em nói chỉ yêu màu hoa tím Sao trả về hồn hoa trắng tang thương? Huế vắng em lạnh lẽo những ngả đường Anh cô lẻ bước đi buồn vô vọng Rồi trong gió, trong mây và trong nắng Nghe ngọt ngào một giọng nói đâu xa Anh hỏi Huế có phải người em gái? Huế gật đầu, những kỷ niệm phôi pha…

3. Gửi em một áng thơ tình Và xin một phút giây mình bên nhau Hạ về giăng ngập thương đau Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang Đâu rồi cái thuở tình hoang Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng Ta ngồi ta đợi ta trông Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa Người về nơi ấy chiều mưa Và người có nhớ ngày xưa hỡi người? Mưa về cây cỏ xanh tươi Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui Chiều nay xót ruột ngậm ngùi Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi! Chim bay mỏi cánh lưng đồi Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

4. Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua Và bao đau khổ xót xa một mình Cũng là một kiếp con người Sao long đong chốn biển đời xa xôi

5. Có những ngày thấy lòng buồn lặng lẽ Ngồi gục đầu lên nhật ký chơi vơi Úp mặt trên tay mệt mỏi ngủ vùi Chẳng tha thiết sự đời người tô vẽ

6. Khói rơi chiều đưa mặt khóc hoàng hôn Thu giết lá, câu thơ xé tan hồn Tôi ngồi đây và nhớ gì không biết? Mắt lạnh lùng gợn xám trời tưởng tiếc… Lời thề nguyền rơi lãng phía sau chân Than ôi! Rơi, tiếng chạm đất tần ngần Cô đơn đấy, ái chà! Chia ly đấy! Nó uống rồi, nuốt dở hình hài ấy Thế là thôi! Lạnh quá, tôi với tôi Mượn giá băng sưởi ấm lòng bồi hồi Chiều bịn rịn vẽ vời thêm tiếc nuối Tôi đứng dậy, ngoái nhìn thêm lần cuối Khói, bóng, sầu, hạnh phúc tựa hư không Tôi đi về, vác cả trời mênh mông…

7. Anh bật khóc khi thấy mình vô dụng Bàn tay gầy không đủ để em yêu Mắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệ Hận anh nghèo không có được tình em