Bài Thơ Mất Mẹ Xuân Tâm / Top 10 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

1001 Bài Thơ Tết Nhớ Cha Mẹ Đã Mất, Thiếu Hơi Ấm Ngày Xuân

TẾT NÀY KHÔNG CÓ MẸ – Thơ: Lê Văn Hoa

Tết đến rồi lòng con thấy chơi vơi Thiếu hơi ấm đôi bàn tay của mẹ Thiếu những lời thì thầm thỏ thẻ Mất mẹ rồi buồn tẻ lắm mẹ ơi

Nhớ mâm cơm mẹ nấu cúng ngoài trời Chiều ba mươi cả nhà ngồi sum họp Con đi xa ở quê nhà mẹ đợi Mẹ ngóng trông thằng Móm răng lâu về

Giờ tết đến lòng con thấy tái tê Chẳng còn ai ngồi đợi con về nữa Đêm ba mươi chẳng còn ai thổi lửa Cúng giao thừa nấu bánh tét cho con.

XUÂN NÀY VẮNG BÓNG CHA YÊU – Thơ: Hải Đức

Mùa xuân đến cành đào rung trong gió Tết xum vầy ngào ngọt những thương yêu Nhưng xuân này sao con thấy đìu hiu Không nao nức như bao mùa xuân khác

Con dõi tìm bóng hình cha xa tắp Đăm đắm nhìn mà chẳng thấy cha đâu Cây đào già đứng bên cạnh gốc ngâu Như cũng buồn nên mầu dường như nhạt

Người bạn già tỉa lá sâu , vun gốc Đi vắng đâu lâu quá chẳng thấy về Cây ủ ê làm con mắt nhoà mi Thương nhớ cha không về nhà như cũ

Từ xuân này và rất nhiều xuân nữa Bóng hình cha chỉ còn ở trong tim Khói hương bay bảng lảng bóng cha hiền Mùi hương trầm thoáng dịu êm nhè nhẹ

Từ tết này nhà chỉ còn có mẹ Có xum vầy vẫn khuyết nửa trái tim Con lặng tìm từ sâu thẳm im lìm Ngắm hoa đào con mơ về xuân cũ.

LẶNG LẼ – Thơ: Chử Văn Hòa

Tết năm trước con về thăm mẹ Nhìn thấy con lặng lẽ mẹ cười Nụ cười mẹ vẫn vui tươi Là con thỏa ước bên người mẹ yêu

Dù cuộc sống có nhiều biến động Con chỉ mong mẹ sống trên đời Về thăm mẹ gọi mẹ ơi Quê huơng yêu dấu là nơi yên bình

Về bên mẹ quê mình đất bãi Đón xuân này mẹ mãi đi xa Tết này mẹ đã vắng nhà Chỉ còn di ảnh mẹ là đó thôi

Nén hương thắp con ngồi nhớ mẹ Năm gian nhà vắng vẻ cô đơn Khói hương nghi ngút tỏa vờn Hình như bóng mẹ chập chờn bên con.

Chùm Thơ Nhớ Cha Mẹ Đã Mất Thật Buồn, Cảm Động

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về Cha Mẹ đã mất thật hay, buồn và cảm động. Đó là những vần thơ nhớ ơn cha mẹ, nhớ lại những kỷ niệm khi cha mẹ còn sống bên con.

: Chùm thơ hay, cảm động viết trong ngày giỗ cha mẹ

BÀI THƠ: MẸ ĐÃ ĐI RỒI

Tác giả: Ngọc Chi

Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ

Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian

Nước mưa nước mắt ngập tràn

Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi

Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã

Rồi mai đây tất tả ngược xuôi

Mình con côi cút trên đời

Còn ai dạy bảo những lời yêu thương

Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ

Sống vì con lam lũ nhọc nhằn

Nuôi con khôn lớn tảo tần

Một sương hai nắng tấm thân hao mòn

Ơn của mẹ như non như biển

Suốt đời con tìm kiếm đâu ra

Mẹ làm tất cả chỉ là vì con

Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến

Con thành tâm cầu nguyện Phật trời

Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!

thơ lục bát: NHỚ CHA

Tác giả: Bích Yến Nguyễn

Cơn mưa rả rích khóc sầu cha ơi

Từng canh mất ngủ lệ rơi khóc thầm

Lòng con sao đếm cung trầm khắc ghi

Lá già phải rụng phải đi nhưng mà

Lâm chung cha vẫn thiết tha

Thương con thương mẹ cha đà níu chân

Nhìn cha ruột nát bần thần

Thôi rồi cha hỡi … tình thân lìa cành

Trời sao chia cắt phân ranh

Mưa chi níu kéo mảnh mành từng đêm

Nhớ cha nhớ lắm lời êm ngọt ngào.

BÀI THƠ: BÓNG CHA

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Bao năm biền biệt xác cha nằm vùi

Ruột đau gan thắt bùi ngùi

Chỉ là nấm đất có mùi quê hương.

Bàn thờ nghi ngút khói hương

Mà sao lạnh lẽo phong sương là đà

Mà nghe đâu đó lời cha dặn dò.

Đường đê uốn khúc quanh co hàng dừa

Cha nằm hứng nắng hứng mưa

Bạc phần ngôi mộ chẳng vừa nhớ thương.

Quê nhà cha gửi thịt xương

Đáp đền mảnh đất ngát hương ruộng vườn

Con dâng cha một nén hương

Mà sao khoé mắt lệ vương rối bời

Sao con cảm thấy nghẹn lời với cha

Loanh quanh con ngỡ như cha đang nhìn.

Bên con như bóng với hình

Bóng cha che chở tâm tình với con

Bóng cha ấm áp vuông tròn chở che.

BÀI THƠ: THU NHỚ MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Thu về rồi mẹ hỡi có hay chăng

Vàng sợi nắng cũng bằng mùa thu trước

Một mùa cũ mẹ cùng con cất bước

Dưới đường làng con được mẹ đón đưa

Mẹ yêu con trời biển sánh sao vừa

Bao cơ cực mẹ chưa lời ca thán

Ngàn gian khó chẳng khi nào mẹ nản

Mong tương lai xán lạn với con mình

Đời đói nghèo trong túi chẳng đồng chinh

Mẹ tần tảo bươn mình đi kiếm sống

Dẫu mưa nắng hay khơi xa biển động

Đôi vai gầy mẹ chống chọi muôn nơi

Mẹ bước đi Thu trút lá ngập trời

Như thấu hiểu đầy vơi riêng lòng mẹ

Heo may thổi dịu dàng và rất khẽ

Sợ buốt lòng của mẹ nữa thêm đau

Thu về rồi con chẳng thấy mẹ đâu

Nhang trầm toả cúi đầu bên mộ mẹ

Đôi dòng lệ trào dâng tim đau xé

Đớn đau lòng lặng lẽ kiếp mồ côi!!!

: Chùm thơ lục bát viết về cha mẹ hay, cảm động nhất

THƠ LỤC BÁT: ĐÊM MƯA NHỚ MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Con nằm nhớ mẹ rớt thêm mưa lòng

Giọt mưa không chảy thành dòng

Sao con thấy lạnh buốt cong tim rồi

Ngày xưa mưa trắng giữa trời

Tảo tần mẹ vẫn chẳng rời bước đi

Đường trơn lầy lội mỗi khi

Đôi vai mẹ gánh nghĩ suy cuộc đời

Nhà tranh vách đất mẹ rơi lệ sầu

Quyết tâm thoát cảnh cơ cầu

Nhọc nhằn thân mẹ, mẹ đâu có nề

Cơn mưa làm ướt dầm dề mẹ tôi

Gạo đây mẹ nấu cơm rồi con ăn

Tóc con giờ chẳng còn xanh

Lá vàng mẹ đã lìa cành xa con

Nhưng hình bóng mẹ mãi còn khi mưa!

BÀI THƠ: NHỚ VỀ CHA

Tác giả: Phú Quang

Đến nay đã mấy đông rồi cha ơi

Bao nhiêu đông ấy sầu vơi hỡi người.

Con đây phải chịu cảnh đời mồ côi

Gặp khi khó khổ chẳng nơi tỏ bày.

Âm dương cách biệt kiếp đời chia ly

Cũng đành cam chịu mãi đời cút côi…

Con đây mãi vẫn…trọn đời nhớ thương…!!!

BÀI THƠ: BỮA CƠM THIẾU MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Một buổi sáng mùa đông chớm lạnh

Về quê nhà con chạnh lòng đau

Tóc cha mây trắng một màu

Nụ cười đôn hậu mẹ đâu…xa rồi!

Bữa cơm trống chỗ ngồi của mẹ

Bát canh cua lặng lẽ con phần

Nghẹn ngào nuốt lệ ngàn lần xót xa

Nhớ thuở trước cửa nhà ấm áp

Đón con về đầy ắp thương yêu

Mẹ luôn dành dụm cưng chiều

Bữa cơm đạm bạc nhưng nhiều niềm vui

Nay đã vắng thật rồi bóng mẹ

Bữa cơm quê vắng vẻ tiếng cười

Cha buồn nhớ mẹ chẳng nguôi

Bát cơm nóng hổi lòng Người lạnh căm.

BÀI THƠ: ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Tác giả: Hồng Hoa

Ngày em về…lòng gói hết thương đau

Trên mái tóc một màu khăn tang trắng

Bước khập khễnh chân in hằn lối vắng

Lòng ngổn ngang sầu nặng đớn đau buồn.

Ngước mắt nhìn cúi xuống chỉ lệ tuôn

Tim quặn thắt cuốn cuồn chua xót lắm

Rồi ngẫn ngơ…ôm hình Ba đứng ngắm

Mà tim con khắc đậm bóng sinh thành.

Từng giọt sầu giọt nhớ cứ long lanh

Bóng tối phủ dỗ dành con không ngủ

Nghĩa tình Ba một đời luôn đong đủ

Giờ xót thương nhìn phụ tử chia lìa.

Trách ông Trời sao đành đoạn rẽ chia

Để nước mắt đầm đìa luôn luôn chảy

Gục đầu xuống nhang lòng xin cúi lạy

Nguyện khắc sâu vào tận đáy lòng mình.

BÀI THƠ: NGHẸN LÒNG

Tác giả: Đặng Minh Mai

Hết thật rồi hình bóng của cha yêu

Ngày hai buổi sớm chiều cha đứng ngóng

Mắt mòn mỏi đợi con bên cánh võng

Vòng tay cha dang rộng ấm tim người

Hết thật rồi mưa trút nước trắng trời

Tuôn dòng lệ nghẹn lời thương lời nhớ

Cha khuất núi nhưng tình Người dang dở

Bởi thương con như thuở mới lọt lòng

Hết thật rồi nay hết những đợi mong

Lời chỉ bảo khơi trong cha gạn đục

Tuy khôn lớn, với cha con nhiều lúc

Quá thơ ngây bên vực thẳm cuộc đời

Con nghẹn lòng tim nhói buốt cha ơi!

Thương cha lắm đầy vơi bao tiếc nuối

Cha yên nghỉ nơi chốn xa chín suối

Dạ con đau như muối xát ruột mềm!!!

THƠ NHỚ CHA MẸ ĐÃ MẤT: PHÚT CHẠNH LÒNG Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nén nhang lòng dâng gởi đến Mẹ Cha

Công dưởng dục đậm đà nuôi con lớn

Nhìn khói bay lòng từng cơn sóng gợn

Nước mắt buồn đau đớn đã trào tuôn…

Thiếu Mẹ yêu đêm xuống dạ thấy buồn

Sương thấm lạnh tận xương như dao cắt

Bước chân xiêu…giữa dòng đời cúi mặt

Lòng xót xa…luôn quặn thắt từng hồi.

Phận đói nghèo đành trôi nổi khắp nơi

Mưa nắng gió…một đời thờ thẫn bước

Hết miền xuôi con ngược về sơn cước

Mong bụng no,thầm được giấc ngủ dài.

Mẫu tử tình! Thương nhớ phải chia hai

Con đành chịu chít cài khăn tang trắng

Cầu trần gian! cho đất bằng…biển lặng

Đời mồ côi! đừng cay đắng chạnh lòng.

BÀI THƠ: ĐỪNG NÓI QUÁ TRỄ Thơ: Dương Tuấn

Ai cũng biết tình mẹ như biển cả

Nghĩ bằng tâm hay chỉ thoả bằng lời

Rồi một ngày mẹ trút cạn làn hơi

Con nức nở.. còn vạn lời chưa nói.

Linh hồn mẹ đã quyện vào sương khói

Mẹ còn đâu mỗi sớm tối con về

Ai đắp chăn.. khi con giấc ngủ mê

Ai ôm ấp.. vỗ về khi con khóc.

Đời vất vả gian nan và khó nhọc

Mong con khờ gắng học để thành nhân

Luôn bên con mẹ chăm sóc ân cần

Sao giờ lại vùi thân nơi nguyệt lạnh.

Mẹ ơi mẹ!..lòng con giờ hiu quạnh

Chữ hiếu ân.. mãi canh cánh bên lòng

Ơn mẹ hiền như trời biển núi sông

Con muốn tỏ.. giờ đã không kịp nữa.

Hãy yêu thương chăm sóc mẹ thật nhiều

Để khi quỳ trước nấm mộ quạnh hiu

Không hối hận.. vì vạn điều.. chưa kịp nói.

BÀI THƠ: MẸ ƠI! Thơ: Dương Tuấn

Bao năm phiêu bạt xứ người

Nay đời ngào ngạt xuân tươi con về

Đình làng, bến nước, chợ quê

Ruộng xanh mơn mởn, bờ đê nắng vàng.

Hững hờ đò chở khách sang

Con về bên mẹ muộn màng rồi sao ?

Bấy nhiêu lá rụng là bao nhiêu sầu.

Ngờ đâu xác mẹ vùi sâu đất lành

Trở về bên mẹ con thành mồ côi.

Sương khuya nhỏ giọt mất rồi

Giờ không có mẹ ai ngồi ôm con

Chông gai mẹ giẫm lối mòn trẻ đi.

Đời con mất mẹ còn gì niềm vui

Nay quỳ bên mộ ngậm ngùi đắng cay.

Đêm đêm con mộng giấc dài

Mẹ ơi! Nhớ nắm bàn tay trẻ khờ

Thiếp trong lòng mẹ con thơ đã về.

Nghĩa ơn mẹ sáng sao trời

Bao la tựa biển ngút vời non cao

Mẹ ơi! Tình mẹ dạt dào trong con.

BÀI THƠ: KHÓC MẸ Thơ: Phạm Đức Lộc

Mẹ đi đột ngột lòng con não nề

Còn đâu sớm tối đi về mẹ vui

Con khóc mẹ ngậm ngùi khôn xiết

Dạ con sầu tiễn biệt mẹ yêu

Còn đâu mỗi sớm mỗi chiều

Con về chẳng thấy mẹ yêu ở nhà !

Lòng quặn thắt con òa khóc mẹ

Dâng lưng cơm đau xé lòng con

Khói nhang nghi ngút vẫn còn

Nhìn lên di ảnh mà con rã rời

Mới buổi sáng mẹ ngồi trước ngõ

Ngóng xem nay con có về không

Buổi chiều mẹ vẫn ngóng trông

Thế mà chốc lát mẹ không thở rồi

Trách trời cao sao người chia cắt

Tình mẹ con bền chặt bấy nay

Mẹ về chín suối xin khuây khỏa lòng

Con ở lại hoài mong khôn tả

Vâng lời Người chị ngã em nâng

Ơn Người cao ngất chín tầng

Cháu con sớm tối tạc lòng khắc ghi.

Những Vần Thơ Xuân Tâm Đắc Nhất

NHỮNG VẦN THƠ XUÂN TÂM ĐẮC NHẤT

NHỮNG VẦN THƠ XUÂN TÂM ĐẮC NHẤT

TUỆ THÔNG-TUỆ KHƯƠNG

Trong “Tam Tổ Trúc Lâm Giảng Giải” (Hòa-thượng Thích Thanh Từ – Thiền viện Thường Chiếu, 1997)  có giới thiệu bình giảng ba bài Thơ Xuân của Đức Vua – Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Đó là các bài Xuân Hiểu, Xuân Cảnh và Xuân Vãn. Cả ba bài thơ đều ngắn gọn, mỗi bài chỉ gồm bốn câu theo thể ngũ ngôn hoặc thất ngôn, diễn tả mùa Xuân ở những thời điểm, ngữ cảnh khác nhau; nhưng hàm chứa nhiều nội dung ý nghĩa rất sâu sắc. Người viết xin ghi lại để quý vị cùng thưởng ngoạn, trải nghiệm trong những ngày đầu Xuân Quý Tỵ – năm 2013 này.

I-  XUÂN HIỂU                

Thụy  khởi khải song phi,                                    

Bất tri xuân dĩ qui.                                               

Nhất song bạch hồ điệp,                                        

Phách phách sấn hoa phi.

Dịch (Trần Lê Văn):   

Buổi sớm mùa xuân

Ngủ dậy mở cửa sổ

A, xuân về rồi đây!

Kìa một đôi bướm trắng,

Nhằm hoa phơi phới bay.   

II-  XUÂN CẢNH              

Dương liễu hoa thâm điểu ngữ trì,           

Họa đường thiềm ảnh mộ vân phi.     

Khách lai bất vấn nhân gian sự,           

Cộng ỷ lan can khán thúy vi.

Dịch (T.T.T):  

Cảnh Xuân

Dương liễu hoa dầy, chim hót thưa,

Bóng thềm, nhà vẽ, cụm mây chiều.

Khách sang chẳng hỏi việc nhân thế,

Cùng tựa lan can ngắm bầu trời.

– Trong Thơ Văn Lý-Trần (Tập II-t460), in lời dịch thơ của Huệ Chi :

Chim nhẩn nha kêu, liễu trổ dầy,              

Thềm hoa chiều rợp bóng mây bay.

Khách vào chẳng hỏi chuyện nhân thế,     

Cùng tựa lan can nhìn núi mây.

 III- XUÂN VÃN               

Niên thiếu hà tằng liễu sắc không,           

Nhất xuân tâm sự bách hoa trung.         

Như kim khám phá Đông hoàng diện,  

Thiền bản bồ đoàn khán trụy hồng.

Dịch (T.T.T):

Cuối Xuân

Thuở bé chưa từng rõ sắc không,

Xuân về hoa nở rộn trong lòng.

Chúa xuân nay bị ta khám phá

Chiếu trải giường thiền ngắm cánh hồng.

– Với bài Xuân Vãn, trong Thơ Văn Lý – Trần ( Tập II-t264 ), dịch đầu đề là Xuân Muộn (Theo Ngô Tất Tố – Văn học đời Trần), toàn văn như sau:

Tuổi trẻ chưa tường lẽ sắc không,

Xuân sang, hoa nở, rộn tơ lòng.

Chúa xuân nay đã thành quen mặt,      

Nệm cỏ ngồi yên ngó rụng hồng.

– Trong “Thơ Thiền Lý Trần” (Hội Nghiên cứu và giảng dạy Văn học-Nhà Xb VN Tp HCM, 1998, t261) Đoàn thị Thu Vân, cũng lấy lời dịch Thơ của Ngô Tất Tố, nhưng lại dịch đầu đề là  “Buổi Chiều Xuân”.

Tôi xin được ghi thêm cả các bài dịch của nhiều học giả, để các bậc thức giả cùng bạn đọc rộng đường nghiên cứu tham khảo.

Sang bài II, vẫn là khung cảnh một ngày Xuân: trong khóm hoa dương liễu rậm, điểm xuyết tiếng chim hót lảnh lót dịu dàng; bên ngôi nhà chạm vẽ, mây chiều lướt bay làm ẩn hiện bóng đậm nhạt bên thềm. Nhưng cảnh sắc không còn là khung cảnh mùa xuân thông thường nữa, mà đã thắm đượm đạo vị của Phật giáo cùng Lão Trang, giữa các Đạo hữu, Huynh đệ, Thầy trò đồng cảm tương ưng. Vì vậy khi khách đến thăm không hỏi han nhau chuyện nhân tình thế thái của đời thường mà cùng nhau thanh tịnh, tựa lan can ngắm cảnh sắc thi vị trên bầu trời – “Khách vào chẳng hỏi chuyện nhân thế, Cùng tựa lan can nhìn núi mây.”

Đến bài Thơ Xuân thứ III: Xuân Vãn-Cuối Xuân-Xuân muộn., theo Thiền sư Thanh Từ: “Bài này nói theo từ ngày xưa là đắc ý nhất, nói theo từ thời nay là tâm đắc nhất của tôi, nên tôi đã từng giải thích qua nhiều bài rồi.”. Một số vị Tăng ni  và một vài vị cư sĩ – thiện hữu trí thức, là đệ tử thuần thành gần gũi của Ngài cũng đã lĩnh hội được tinh thần này và tu tập rốt ráo theo ý chỉ của Đức bổn sư.

“Niên thiếu hà tằng liễu sắc không”. Ý nói lúc còn nhỏ chưa hiểu biết về lý Bát nhã: “Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc..”, cho nên “ Xuân về hoa nở rộn trong lòng”.

“ Như kim khám phá Đông hoàng diện”, Đông hoàng diện hay Đông quân là vị Thần mùa Xuân, nhưng nói Chúa xuân thì nghe dễ hiểu hơn. Chúa Xuân không phải là vị thần ở bên ngoài mà để chỉ cái Tâm thanh tịnh chân thật của chính mình. Khi đã nhận ra được cái Tâm của chính mình thì không phải tìm cầu ở đâu xa cả, tự nhiên lòng ta thanh thản, hoa tàn-hoa nở, xuân đi-xuân đến là theo quy luật của tạo hóa, lòng ta vẫn an nhiên, không mảy may rúng động. Đúng là khi đã khám phá được quy luật, thực trạng, nội hàm, ngoại biên của Chúa Xuân rồi, thì mặc cho thế sự thăng trầm, âu cũng là do nhân duyên thời vận, lòng ta đều nhận biết, nên dù ta  đi-đứng.. hay ngồi trên bồ đoàn vẫn hoàn toàn thanh thản, tự tại ngắm hoa tàn, hoa nở và trước các đổi thay của cuộc sống quanh ta, cũng giống như nội dung một câu khác mà ta thường được nghe: Xuân đến xuân đi lòng tự tại, Trăng tròn trăng khuýêt dạ thênh thang.

Là người đã bước vào tuổi “thất thập”, đã nếm trải qua sáu mùa đông của những năm Thìn (Canh Thìn-Canh Thìn) với biết bao biến đổi, bất cập của thiên nhiên- xã hội. Song cũng do cơ duyên may mắn, từ khi nghỉ hưu đến nay, đã qua một con giáp (Canh Thìn-Nhâm Thìn), tôi gặp được Minh Sư, Chánh Pháp, được cùng nhiều bậc thiện hữu trí thức, nghiên cứu-tu tập trong Đại gia đình Thiền học – Phật giáo Việt Nam; học hành nghiêm cẩn theo tinh thần “Phản quan tự kỷ bổn phận sự, bất tùng tha đắc” mà Tuệ Trung Thượng Sỹ đã chỉ dạy từ xa xưa và phương châm “Tri túc tâm thường lạc, vô cầu phẩm tự cao” của Đại lão Tướng quân Võ Nguyên Giáp thời nay thường quan niệm.. Nhờ vậy mà Thân-Tâm luôn được bình an, như trong một buổi chiều Xuân được ngồi bên Đồi Tự Tại trước Thiền viện Trúc Lâm Chơn Không  – nơi Thiền sư Thanh Từ đã khởi nghiệp khôi phục lại “Thiền Tông Việt Nam” từ nửa cuối thế kỷ XX. Thật đúng là:

Thiếu  thời chưa tỏ  Sắc Không,

Mỗi khi Xuân đến trải lòng trăm hoa.

Nay xuân đã hiện rõ ra,

Thiền sinh thanh thản trước hoa nở- tàn…

Tôi trân trọng ghi lại đôi dòng cảm nhận này, trước Lễ tưởng niệm 704 năm nhập Niết-bàn của Đức Vua-Phật Hoàng Trần Nhân Tông, để tỏ lòng tri ân về Sơ Tổ Trúc Lâm. Cũng là để kính mừng Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Thanh Từ – Người đã thọ ký cho tôi Pháp hiệu Tuệ Thông- trước khi Người nhập thất dài hạn từ mười năm trước đây (2002). Và nay Người thanh thản bước sang tuổi Trường thọ Chín mươi vào dịp đầu Xuân Quý Tỵ – PL 2557, năm 2013 này.

Ô Cấp, Cuối Đông Nhâm Thìn – 12/12/2012.

Tài liệu tham khảo:

-  Tam Tổ Trúc Lâm Giảng giải: TV Thường Chiếu – 1997.

-  Tuệ Trung Thượng sỹ…: TV Thường Chiếu  – 1997.

-  Thơ Văn Lý – Trần, TII. : Nxb KHXH, HN – 1989.

-  Thơ Thiền Lý-Trần…: Nxb Văn nghệ TP HCM.

Những Bài Thơ Về Mẹ Kế Đặc Sắc Được Bạn Đọc Quan Tâm

35+ Bài thơ mẹ kế đặc sắc được bạn đọc săn đón

Những bài thơ về mẹ kế là những câu ca ngọt ngào bày tỏ tình cảm mẹ con thân thiết bền chặt lay động trái tim bạn đọc. Thật may mắn cho đứa trẻ nào có một người mẹ kế yêu thương mình như con, sẵn sàng bảo vệ bất cứ lúc nào. Đọc những bài thơ này, chắc chắn bạn sẽ rất xúc động trước tình mẫu tử thiêng liêng không cùng huyết thống này đấy!

Mẹ chẳng sinh ra con Trong con luôn có mẹ Dẫu nay mẹ chẳng còn Dẫu khi con biệt thế

Những bài thơ ngắn về mẹ hay và ý nghĩa nhất

# Mẹ ơi con nhớ nụ cườiNhớ về mái tóc một thời xa xưaNhớ bàn tay mẹ ẵm đưaNhớ lời ru hát sớm trưa bên thềmNhớ sao tiếng hát ru mềmNhớ mẹ trong giấc mơ mềm ầu ơNhớ mẹ sớm nắng chiều mưaNhớ Mẹ vất vả nắng mưa nhọc nhằnNhớ Mẹ dưới ánh trăng rằmNằm nghe Mẹ kể chị Hằng vui tươiNhớ về ánh mắt nụ cườiMẹ ơi! Con nhớ một thời ấu thơ…

# Ngày của mẹ…ôi ngày của mẹ Ở trên trời mẹ có khỏe không Còn gì đâu để ngóng trông Tự nhiên nước mắt thành dòng mẹ ơi. Ngày của mẹ…chơi với vậy đó Con thì thầm với gió, với mây Xanh xao cùng với lá cây Tìm đâu được cảnh sum vầy ngày xưa . Ngày của mẹ, mong chưa…đừng đến Chỉ bàn thờ và nến trắng tinh Ảnh mẹ cặp mắt lung linh

# Sen kia cao quý thanh tao Đẹp như tình mẹ bao la biển trời Không sao tả hết bằng lời Nếu mà trả nghĩa cả đời chẳng xong

# Mẹ cho con cả cuộc đời Dạy con phải biết vâng lời dạ thưa Thương con chẳng quản sớm trưa Một sương hai nắng dầm mưa mong chờ Tóc nay nhiều sợi bạc phơ Nhớ con mẹ vẫn hằng mơ xum vầy Con được khôn lớtran thế này Mẹ hi sinh cả những ngày xuân xanh Vu Lan thời tiết trong lành Xà vào lòng mẹ trọn dành yêu thương

# Mẹ tôi vất vả cả đời Gian nan cực khổ ngọt lời dạ thưa Với Cha trọn đạo sớm trưa Mẹ dìm sâu dạ đội mưa vẫn chờ Tháng ngày dẫu tóc bạc phơ Sớm hôm lo liệu vẫn ngơ sum vầy Cơn vần xoay chuyển thế này Nhưng lòng thanh thản tháng ngày vẫn xanh Đạo gia yên ấm an lành Chu toàn phúc hạnh trọn dành cho con

# Mặt trời bé nhỏ xinh xinh Nụ cười hé nở ấm tình mẹ con Bi bô câu nói chưa tròn Bước đi chập chững mẹ còn thấy lo Mẹ đây con chẳng phải lo Mẹ thương mẹ quí lo cho con nhiều Nhìn con mẹ thấy đáng yêu

# Bài thơ con viết tặng mẹ yêu Dạ khúc thanh tao , tựa mây chiều Hồn thơ lắng đọng tình mẫu tử Cảm xúc trào dâng mẹ thiệt nhiều Cung bậc thăng trầm.. con yêu mẹ ! Lời thơ ngọt dịu : chúc mẹ yêu ! khát vọng đời đời … tâm tạc dạ công dung ngôn hạnh . Mẹ kính yêu