Bài Thơ Gọi Trong Phim Ngày Ấy Mình Đã Yêu / Top 10 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Sau Cơn Sốt Mr Cần Trô, ‘Ngày Ấy Mình Đã Yêu’ Làm Sống Lại Bài Thơ Một Thời

Nếu thơ hiện nay đang được giới trẻ xem là “xa xỉ” thì Gọi của Hữu Việt đi vào trong phim “Ngày ấy mình đã yêu” lại rất tự nhiên và nhận được nhiều sự yêu mến từ khán giả.Bài thơ Gọi qua giọng đọc giản dị của Nhã Phương (Nguồn video: Zing.vn)

Bài thơ Gọi của Hữu Việt qua giọng đọc của Nhã Phương đã thu hút được nhiều khán giả quan tâm. Vốn không phải là một diễn viên được đánh giá cao về chất giọng nhưng khi Nhã Phương đọc thơ, âm thanh cất lên mộc mạc, nhấn nhá giản dị lại khiến nhiều khán giả thích thú.

Bài thơ có nội dung giản dị, dễ đọc, dễ nhớ:

Khi nào thấy nhớ/ Thì gọi cho anh/ Hãy gọi cho anh/ Cả khi không nhớ…/ Có một con đường/ Gọi là quá khứ/ Có một lọn gió/ Gọi là tóc bay/ Có một người say/ Một người mắt ướt/ Có một lỡ bước/ Gọi là đến sau/ Có một mưa mau/ Rụng rời quán nhỏ/ Có một lối cỏ/ Cho nụ hôn đầu/ Có một bể dâu/ Cho lòng đỡ tủi/ Có một sợ hãi/ Gọi là mất nhau/ Có một niềm đau/ Tên là dĩ vãng…

Gọi được Hữu Việt sáng tác theo thể thơ 4 chữ giản dị, nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người. Bài thơ thể hiện nỗi buồn của dĩ vãng. Nỗi buồn đó không bi lụy, không gào thét nhưng vẫn khiến người đọc cảm nhận được nỗi niềm sâu kín, khó bày tỏ của nhân vật trữ tình.

Xuất hiện trên mạng internet đã 10 năm nay nhưng Gọi không gây được chú ý. Tuy nhiên, khi được Hạ trầm tư đọc trong đoạn chạy generic kết thúc mỗi tập phim thì số phận thi phẩm này đã khác.

Nhiều người trong giới thích thú và đưa ra nhận định rằng, rất có thể một số bộ phim sau, đạo diễn sẽ tiếp tục lồng ghép thơ vào, giúp công chúng quan tâm hơn đến các áng văn thơ. Khán giả còn hy vọng tác giả Hữu Việt sẽ tái bản cuốn sách có bài thơ Gọi.

Trong bối cảnh thơ bị nhiều người trẻ xem như một sự “cổ hủ”, “ẩm ương”, Gọi của nhà thơ Hữu Việt là minh chứng ngược lại, giúp ta sống chậm hơn.

Ngày ấy mình đã yêu là bộ phim remake từ kịch bản Hàn Quốc Tình yêu tìm thấy, bắt đầu lên sóng VTV từ ngày 11/6.

Bộ phim quy tụ dàn diễn viên trẻ khá đình đám của điện ảnh Việt như: Nhã Phương, Nhan Phúc Vinh, Lương Thế Thành… và thu hút được nhiều sự quan tâm của khán giả. Mới lên sóng được 6 tập nhưng vai diễn phụ của Mr Cần Trô (CSGT tên Đức do Xuân Nghị thủ vai) và bài thơ Gọi lại bất ngờ được khán giả đón nhận nồng nhiệt. Điều này đã góp phần đưa bộ phim thêm gần gũi, quen thuộc với khán giả Việt.

Nguyễn Hiệp

Những Bài Thơ Bác Tặng Chính Mình Trong Ngày Sinh Nhật

Sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh lần đầu tiên được công bố vào năm 1946. Khi đó, miền Bắc vừa thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp nhưng đất nước vẫn còn bị chia cắt. Và 19/5/1946, một sinh nhật được tổ chức không chỉ để kỉ niệm mà còn để biểu thị khối đại đoàn kết của nhân dân quanh vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Trong những năm sau đó, sinh nhật của Người thật đơn giản: khi là đi thăm một trại trẻ mồ côi, khi là đi thăm một ngôi chùa, có khi ở một địa điểm bí mật ở chiến khu với một bó hoa của người chiến sĩ thân cận…

Và có những lần Bác làm thơ tự trào để đáp lại tình cảm của nhân dân với mình.

Vào 19/5/1949, đáp lại lời đề nghị tổ chức sinh nhật, Bác đã làm bài thơ “Không đề”: Vì nước chưa nên nghĩ đến nhà Năm mươi chín tuổi vẫn chưa già Chờ cho kháng chiến thành công đã Bạn sẽ ăn mừng sinh nhật ta Sau hôm ấy, Bác còn gửi thư cảm ơn tới đồng bào và hẹn vào ngày đất nước hoàn toàn thắng lợi sẽ ăn mừng và kèm theo đó là một kỷ niệm nho nhỏ – sinh nhật Bác. Thế mới thấy Bác Hồ của chúng ta thật vĩ đại. Cả cuộc đời người chỉ lo cho vận mệnh quốc gia mà quên cả những năm tháng đã qua đi của cuộc đời.

Đến sinh nhật lần thứ sáu mươi, Bác làm bài thơ tự cảm nhận về tuổi tác mình: Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán So với ông Bành vẫn thiếu niên Ăn khỏe ngủ ngon, làm việc khỏe Trần mà như thế kém gì tiên! Đọc vị mỗi bài thơ của Bác đều thấy ẩn chứa niềm say mê với cuộc sống, niềm lạc quan và yêu đời rất mực. Nếu đọc thơ Bác, độc giả không ai nghĩ đây là những vần thơ của vị nguyên thủ một quốc gia đang đối đầu với bao thử thách chống lại nạn đói, nạn dốt, nạn ngoại xâm.

Dịp sinh nhật tuổi 63 (19/5/1953), Bác làm một bài thơ chữ Hán: Nhân vị ngũ tuần thường thán lão Ngã kim thất cửu chính khang cường Tự cung thanh đạm, tinh thần sảng Tố sự thung dung nhật nguyệt trường”. Nhà thơ Xuân Thủy dịch: Chưa năm mươi đã kêu già Sáu ba, mình vẫn nghĩ là đang trai Sống quen thanh đạm nhẹ người Việc làm tháng rộng ngày dài ung dung Dường như thời gian đã bị bỏ quên trong những vần thơ giản dị nhưng tràn đầy nhựa sống của Người. Những lo toan đã được cất giấu song vẫn bộc lộ những tình cảm sâu nặng, những trăn trở về vận mệnh ngày mai của dân tộc.

Vào sinh nhật 19/5/1965, trong dịp sang Trung Quốc, Bác thăm Khúc Phụ, quê hương của Khổng Tử và làm bài thơ “Phỏng Khúc Phụ”: Ngũ nguyệt thập cửu phỏng Khúc Phụ Cổ tùng cổ miếu lương y hy Khổng gia thế lực kim hà tại Chỉ thặng tà dương chiếu cổ bi. Đặng Thai Mai dịch: Mười chín tháng năm thăm Khúc Phụ Miếu xưa vẫn dưới bóng tùng xưa Uy quyền họ Khổng giờ đâu nhỉ? Lấp loáng bia xưa chút ánh tà.

Đây là bài thơ cuối cùng Bác tự làm trong sinh nhật mình. Từ đó đến nay có biết bao vần thơ mà thế hệ con cháu dâng lên chúc mừng sinh nhật Bác, và cảm ơn Người đã hi sinh cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đến hôm nay, chúng ta sắp đón sinh nhật lần thứ 122 của Bác, thầy trò trường Tiểu học Tân Dĩnh xin dâng lên Người những đóa hoa tươi thắm – kết quả của một năm học đầy cố gắng để “sáng tạo ra những con người sáng tạo”.

Những Bài Thơ Tình Trong Phim Trung Quốc

Khát Vọng

Khi gặp em anh mới hiểu thế nào là hạnh phúc Nhưng nỗi lòng mình anh đành giấu nơi sâu thẳm trái tim Khi xa em, anh thấy mình cô đơn nhường ấy Nhưng dòng đời nước lũ ngăn đường anh đến tìm em

Khi mất em, anh mới biết thế nào là đau khổ Nhưng nước mắt đắng cay không xóa mờ kỷ niệm thiêng liêng Anh nhớ đến em với bao nuối tiếc, xót xa

Thời gian như nước qua cầu Đã lấy đi những ngày tươi đẹp nhất

Hạnh phúc đến, anh không biết mà giang tay đón nhận Anh nào thấy gì đâu, ngoài con đường trước mặt quanh co

Giờ đây tất cả đã qua Trong mất mát anh thấy mình cứng cáp Nảy nở trong anh những mầm xanh tươi của niềm hy vọng Những mầm xanh vươn lên kiếm tìm hạnh phúc Khát vọng của ngày mai.

Vòng Đời

Câu chuyện lạnh lẽo trong mơ thuở nào Quả thật không làm sao quên nổi Làng xóm với những bông tuyết lất phất bay lúc mờ lúc tỏ Xin cảm ơn những tháng năm đã làm ta luôn nhớ về em Cũng từ đấy, tình yêu đã lặn sâu vào cánh rừng bạch dương Sự dịu dàng của em đã sưởi ấm trái tim anh Nụ cười của em làm tăng thêm nhựa sống trong anh Chính vào lúc đó, anh đã tự nhủ lòng mình Chỉ có nắm tay em, anh mới có đủ nghị lực để vượt qua mùa đông Chuyện cũ vấn vương, chứa chất Biết bắt đầu từ đâu bây giờ Làng xóm với những bông tuyết lất phất bay lúc mờ lúc tỏ Dù ở bất kỳ nơi đâu, nơi chân trời góc bể nào Riêng em, anh không thể nào quên Và cánh rừng bạch dương ấy nữa, mãi không thể phai nhòa Lá thu rơi đầy, tuy não nề thê lương Nhưng tháng ngày luân hồi đã giúp anh tìm lại Bởi cho mãi về sau, anh vẫn cảm nhận thấy mình Khi buông rời tay em Anh mới hiểu ra rằng quê hương thật khó lòng xa nổi

Tình Châu Giang

Trong tim anh khắc sâu bao kỷ niệm Tình yêu chân thành anh dành cả cho em Dẫu cuộc đời là bể dâu thay đổi Em mãi là ngọn lửa ấm trong đêm. Đã qua đi những tháng năm khờ dại Hãy để anh tự lau nước mắt cho mình Lặng lẽ sống những đêm dài bất tận Bao khổ đau chờ tia nắng bình minh.

Khi trái tim anh như mùa đông giá lạnh Anh đâu thành cánh chim nhỏ trùng khơi Ngay cả lúc được tình yêu chắp cánh Nào đã qua cơn bão táp cuộc đời.

Những mộng ảo của vinh hoa phú quý Cũng chỉ là vô nghĩa trước ngày mai.

Những con đường sông núi ta qua Bỏ lại ngọt bùi cuốn bao cay đắng Trên mảnh đất quê hương hai sương một nắng Nơi ta đã yêu và chối bỏ một thời

Hãy cho tôi tìm được một mảnh trời Để tôi viết lên bài thơ tình hay nhất Tôi muốn có cho riêng mình mảnh đất Đem trái tim làm hạt giống gieo lên.

Giọng nói xa rồi câu nói cũng lặng im Còn đọng mãi trong tôi là bài ca hạnh phúc Một chút và rất nhiều Như tình yêu muôn đời vẫn thế.

Bao Thanh Thiên

Chuyện hôm qua như nước chảy về đông Mãi xa ta không sao giữ được Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền Làm rối cả lòng ta

Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm. Gió sớm mai thổi đi bốn phương Xưa nay chỉ thấy người nay cười Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu.

Hai tiếng Ái Tình thật cay đắng Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô Chuyện xưa đến nay thật vô cùng Chỉ có thể biết nhiều hay biết ít Khó có thể biết sao cho đủ

Như đôi uyên ương bươm bướm Sống trên đời đã là chuyện điên rồ Sao còn muốn lên tận trời xanh? Chi bằng ngủ yên trong giấc mộng ngàn thu…

Người Tình Tần Thủy Hoàng

Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu Hận trời xanh vô tình nhắm mắt Chẳng chịu nghe , chịu hỏi , chịu trông Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực Khiến ta cuồng si , khiến nàng đau khổ Mang trên vai gánh nặng tương tư Người anh hùng vương bởi nặng chữ tình Nếu suốt đời bôn ba lặn lội Mà vẫn không giữ nổi người tri kỉ hồng nhan Thì dù cho có nắm cả giang sơn Vẫn cảm thấy xót xa , ân hận Muốn tỏ mặt anh tài Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ Rượu cạn rồi lại ngập nỗi nhớ thương Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang Ngày tháng cũ mịt mù như trong mộng Người thân yêu xa mãi tận chân trời Thế gian này đoản phúc biết bao nhiêu Sao người nỡ quên đi tất cả Tình yêu đầu ngây thơ chân thực Có thể nào sống lại với ta Như biển sâu tình khiến ta đau khổ Tháng năm trôi mái tóc đã điểm sương Dứt ko đựợc hình em trong tâm khảm Đừng bỏ đi hạnh phúc của ngày mai Đời vô tình là điều cam go nhất Đừng chờ đợi tháng năm quay đầu lại Dứt không ra nỗi đau khổ tình đời Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa Hoa nở xuân về mà tình đã ra đi Để tim ta vấn vương bụi trần thế .

Theo Lời Trái Tim .com

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

You can leave a response, or trackback from your own site.

“Bài Thơ Của Một Người Yêu Nước Mình”

là điển hình cho phong cách đó của Trần Vàng Sao. Bài thơ đã từng làm xúc động mọi người và tạo cho anh lối đi riêng trong hành trình nghệ thuật chung của nhiều thế hệ nhà thơ từ những năm chiến đấu cho đến hôm nay. Bài thơ dài 155 câu, viết theo lối tự do, được thể hiện theo phương thức điệp từ, điệp cú và khai thác chi tiết, hình ảnh có thật trong kho tình cảm và ấn tượng của chính người thơ nên chân thành và xúc động. Có thể nêu một cách khái quát nét đặc sắc của bài thơ, đó là sự hoà quyện xoắn xuýt cảm xúc trữ tình của nhà thơ với hình tượng Đất nước, được đặt trong liên hệ với mẹ, người thân, người yêu và quê hương nghèo khó cùng khát vọng hoà bình, khát vọng làm người chân chính. Toàn bài thơ là sự hoá giải cho chính nhà thơ và cho mọi người về một tình yêu có sức ám ảnh lớn: Tình yêu Tổ quốc.Bài thơ của một người yêu nước mình

Ra đi từ khu vườn đầy tiếng chim ban mai và cảnh vật quê hương với kí ức tuổi thơ nồng ấm, tác giả đã xác lập một cách tự nhiên: ” Tôi yêu đất nước này như thế”. Đó là hình ảnh “Gió thổi những bông mía trắng trên sông – Mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua – Bầy chim sẻ đậu trước sân nhà”; đó là hoa cỏ may, là ” một câu ca dao buồn có hoa bưởi hoa ngâu” và đặc biệt là hình ảnh người mẹ tảo tần, goá bụa ở tuổi ngoài 50, thương con đến tận cùng xa xót, tận cùng cơ cực ” Những buổi trưa buổi tối – Ngồi một mình hay khóc”, “Thương con không cha – Hẩm hiu côi cút”. Và tác giả đã liên hệ với tình yêu rộng lớn: ” Tôi yêu đất nước này xót xa”, “Tôi yêu đất nước này cay đắng”. Mở đầu bài thơ, tác giả đã vực dậy những hình ảnh có sức lay động, khiến người đọc nghĩ đến không phải một phận người mà là một kiếp đời, là những người cần lao chung số phận buồn cùng đất nước bị chiến tranh, chia cắt.Mẹ thương con nên cách trở sông đòHàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốcĐêm nào mẹ cũng khócĐêm nào mẹ cũng khấn thầnMong con khôn lớn cất mặt với đờiTôi yêu đất nước này khôn nguôiTôi yêu mẹ tôi áo ráchChẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêuTừ tình yêu quê hương tuổi thơ gắn với bao tủi buồn, xa xót, tác giả đã hướng ra đường chân trời của suy tư và khát vọng. Nỗi đau càng lớn bao nhiêu thì khát vọng làm người, khát vọng được ước mơ thành thật càng lớn bấy nhiêu. Mỗi bước đi của người con theo dặm dài sông núi, nhìn lại khu vườn xưa thấy hẹp với biết bao điều chưa cắt nghĩa được đã hình thành một chiều kích khác, chiều kích của sự trưởng thành, của sự ra đi:Tôi bước điMưa mỗi lúc mỗt toSao hôm nay lòng thấy chậtNhư buổi sáng mùa đông chưa thấy mặt trời mọcCon sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi quaNỗi mệt mỏi, rưng rưng từng con nướcCòn lại đây nỗi lặng im của không gian và thời gian hiện thực:Chim đậu trên cành chim không hótKhoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ mayĐến nỗi tác giả phải thốt lên ” Tôi yêu đất nước này những buổi sớm mai” nghe có gì như nghẹn ngào, rưng lệ. Và cứ như thế, hành trình của một người yêu nước mình càng gắn chặt với quê hương, xứ sở và người thân không dễ gì xao nhãng, thiêng liêng và bền vững xiết bao:Tôi yêu đất nước này áo ráchCăn nhà dột phên không ngăn nổi gióVẫn yêu nhau trong từng hơi thởLòng vẫn thương cây nhớ cội hoàiThắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời maiTôi yêu đấy nước này như thếNhư yêu cây cỏ ở trong vườnNhư yêu mẹ tôi chịu khó, chịu thươngNuôi tôi thành người hôm nayMỗi đoạn thơ là mỗi nỗi niềm, tâm trạng. Bài thơ dẫn dắt người đọc đi qua từng không gian – thời gian, từng trạng thái tình cảm và hoài niệm đẹp. Chân thành trong hình ảnh, xúc động trong liên tưởng, da diết trong tình yêu và đẹp trong tư thế và nhận thức của nhân vật trữ tình đã làm cho bài thơ có sức nội cảm mạnh trong người đọc. Tác giả đã đánh thức những tiềm năng sâu thẳm ở chúng ta một điều gì đó đồng nghĩa với tình yêu nguồn cội và sự chia sẻ, hiến dâng:Tôi yêu đất nước này và tôi yêu emThuở tóc kẹp tuổi ngoan học tròAo trắng và chùm hoa phượng đỏTrong bước chân chim sẻNgồi học bài và gọi nhỏ tên tôiĐể giờ đây:Khi xa nhà vẫn muốn ngoái lạiNgó cây cam, cây cảiThương mẹ già như chuối ba hươngEm chưa buồnVì chưa rách áoTôi yêu đất nước này rau cháoBốn ngàn năm cuốc bẫm cày sâuAo đứt nút qua cầu gió bayTuổi thơ em hãy giữ cho ngoanKhông ồn ào, to tiếng, bài thơ vẫn trong mạch tâm tình, đồng hiện những ký ức gần và ký ức xa, để triển khai tứ thơ đến chiều sâu của suy tưởng, triết luận. Tình yêu Tổ quốc không có trong mỗi người nếu không xuất phát từ những gì gần gũi, thiêng liêng nhất. Vì vậy mà tác giả đã đẩy liên tưởng lên tầm khái quát để nghĩ suy, tự hào về Đất nước.Tôi yêu đất nước này lầm thanMẹ đốt củi trên rừng cha làm cá ngoài biểnĂn rau rìu rau có rau traiNuôi lớn người từ ngày mở đấtBốn ngàn năm nằm gai nếm mậtMột tấc lòng cũng trứng Âu CơMột tiếng nói cũng đẩy hồn Thánh Gióng.Đất nước với truyền thống ấy nhất định không thể sống quỳ, không thể cúi đầu làm nô lệ. Tình yêu nước phải đồng nghĩa với sự đấu tranh để giành lại sự thống nhất, độc lập, tự do; để được hạnh phúc, để Nam Bắc một nhà. Từ chân trời của quê hương, của một người phải ra đi đến với chân trời của Tổ quốc, của mọi người, ” Những người yêu nước mình” đã gặp nhau trong tình đồng chí, đồng bào cao cả, dù họ chưa quen mặt, biết tên, nhưng “Cùng sống chung trên đất / Cùng nỗi đau chia cắt Bắc Nam / Cùng có chung tên gọi Việt Nam / Mang vết thương chảy máu ngoài tim”. Và cao hơn tất cả là hành động xả thân để tổ quốc này mãi mãi là Tổ quốc của Nhân dân, của một cuộc diễu binh hùng vĩ: ” Cùng anh em cất cao tiếng nói / Bản tuyên ngôn mười bốn triệu người đòi độc lập tự do”. Bình dị mà vững chãi, gian khổ mà tin yêu mãnh liệt biết bao, dù trước mắt vẫn còn cảnh “Mẹ bồng con lên non ngồi cầu ái tử”, nhưng “Đất nước hôm nay đã thấm hồn người”. Ái Tử – Vọng Phu – Hồn Người – Non Cao… là những từ ngữ gây ấn tượng mạnh, có tính ẩn dụ cao để thể hiện tận cùng sâu thẳm nỗi đau chia cắt, khát vọng chiến đấu và chiến thắng.

Đến đây, bài thơ chùng xuống trong nỗi nhớ và niềm tin thống nhất ở ngày mai. Khổ kết như sự đúc kết của tình yêu đất nước. Cái đích của sự ra đi đầu bài thơ giờ sắp viên thành với tình yêu rộng lớn hơn nhiều. Đó là tình yêu của những người yêu nước mình chân chính nhất nhưng cũng giản dị, bình tâm nhất.Đất nước này còn chua xótNên trông ngày thống nhấtCho bên kia không gọi bên này là người miền NamCho bên này không gọi bên kia là người miền BắcLòng vui hôm nay không thấy chậtTôi yêu đất nước này chân thậtNhư yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôiNhư yêu em nụ hôn ngọt trên môiVà yêu tôi đã biết làm ngườiCứ trông đất nước mình thống nhất.Nét độc đáo nghệ thuật của bài thơ không phải ở vần điệu ngọt ngào mà chính là ở cách đặt vấn đề và lí giải vấn đề một cách xúc động, thuyết phục. Bài thơ cứ như sự dâng trào của cảm xúc và tâm trạng, nhưng là cảm xúc, tâm trạng đã “thấm hồn người” nên rất logic và chặt chẽ. Với sự vững chắc trong nghề thơ và trong tư duy thơ như thế nên bài thơ dài mà không dàn trải, không thừa chữ, thừa ý. Sự lặp lại những hình ảnh mẹ, quê hương, ngôi nhà, dòng sông, trẻ thơ… là một thủ pháp nghệ thuật để chứng minh cho tình yêu đất nước rộng lớn là có cơ sở. Điệp cú ” Tôi yêu đất nước này” được tái hiện sau mỗi hoàn cảnh là một độc đáo của Trần Vàng Sao, thể hiện được hành trình tâm hồn, hành trình yêu nước của không chỉ của nhà thơ mà của tất cả con người Việt Nam hôm qua, hôm nay và mai sau. Kết thúc bài thơ mà điệp cú ấy cứ vang lên:– Tôi yêu đất nước này xót xa– Tôi yêu đất nước này khôn nguôi– Tôi yêu đất nước này như thế– Tôi yêu đất nước này và tôi yêu em– Tôi yêu đất nước này lầm than– Tôi yêu đất nước này chân thậtBài thơ của một người yêu nước mình đã thành bài thơ của những con người Việt chân chính yêu nước mình. Cảm ơn thi sĩ Trần Vàng Sao đã cho ta một lẽ sống, một cách làm người cao đẹp.H.T.H.

(nguồn: TCSH số 192 – 02 – 2005)