Sau Cơn Sốt Mr Cần Trô, ‘Ngày Ấy Mình Đã Yêu’ Làm Sống Lại Bài Thơ Một Thời

Nếu thơ hiện nay đang được giới trẻ xem là “xa xỉ” thì Gọi của Hữu Việt đi vào trong phim “Ngày ấy mình đã yêu” lại rất tự nhiên và nhận được nhiều sự yêu mến từ khán giả.Bài thơ Gọi qua giọng đọc giản dị của Nhã Phương (Nguồn video: Zing.vn)

Bài thơ Gọi của Hữu Việt qua giọng đọc của Nhã Phương đã thu hút được nhiều khán giả quan tâm. Vốn không phải là một diễn viên được đánh giá cao về chất giọng nhưng khi Nhã Phương đọc thơ, âm thanh cất lên mộc mạc, nhấn nhá giản dị lại khiến nhiều khán giả thích thú.

Bài thơ có nội dung giản dị, dễ đọc, dễ nhớ:

Khi nào thấy nhớ/ Thì gọi cho anh/ Hãy gọi cho anh/ Cả khi không nhớ…/ Có một con đường/ Gọi là quá khứ/ Có một lọn gió/ Gọi là tóc bay/ Có một người say/ Một người mắt ướt/ Có một lỡ bước/ Gọi là đến sau/ Có một mưa mau/ Rụng rời quán nhỏ/ Có một lối cỏ/ Cho nụ hôn đầu/ Có một bể dâu/ Cho lòng đỡ tủi/ Có một sợ hãi/ Gọi là mất nhau/ Có một niềm đau/ Tên là dĩ vãng…

Gọi được Hữu Việt sáng tác theo thể thơ 4 chữ giản dị, nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người. Bài thơ thể hiện nỗi buồn của dĩ vãng. Nỗi buồn đó không bi lụy, không gào thét nhưng vẫn khiến người đọc cảm nhận được nỗi niềm sâu kín, khó bày tỏ của nhân vật trữ tình.

Xuất hiện trên mạng internet đã 10 năm nay nhưng Gọi không gây được chú ý. Tuy nhiên, khi được Hạ trầm tư đọc trong đoạn chạy generic kết thúc mỗi tập phim thì số phận thi phẩm này đã khác.

Nhiều người trong giới thích thú và đưa ra nhận định rằng, rất có thể một số bộ phim sau, đạo diễn sẽ tiếp tục lồng ghép thơ vào, giúp công chúng quan tâm hơn đến các áng văn thơ. Khán giả còn hy vọng tác giả Hữu Việt sẽ tái bản cuốn sách có bài thơ Gọi.

Trong bối cảnh thơ bị nhiều người trẻ xem như một sự “cổ hủ”, “ẩm ương”, Gọi của nhà thơ Hữu Việt là minh chứng ngược lại, giúp ta sống chậm hơn.

Ngày ấy mình đã yêu là bộ phim remake từ kịch bản Hàn Quốc Tình yêu tìm thấy, bắt đầu lên sóng VTV từ ngày 11/6.

Bộ phim quy tụ dàn diễn viên trẻ khá đình đám của điện ảnh Việt như: Nhã Phương, Nhan Phúc Vinh, Lương Thế Thành… và thu hút được nhiều sự quan tâm của khán giả. Mới lên sóng được 6 tập nhưng vai diễn phụ của Mr Cần Trô (CSGT tên Đức do Xuân Nghị thủ vai) và bài thơ Gọi lại bất ngờ được khán giả đón nhận nồng nhiệt. Điều này đã góp phần đưa bộ phim thêm gần gũi, quen thuộc với khán giả Việt.

Nguyễn Hiệp

Những Bài Thơ Hay Trong Phim Kiếm Hiệp

THIÊN KIẾM TÌNH DUYÊN – Hiệp khách hành

1

Tay cầm tàn dương kiếm Lòng có lãnh nguyệt đao Núi cao như nhỏ lại Làm trai đi khắp chốn Tay cầm tàn dương kiếm Lòng có lãnh nguyệt đao Núi cao như nhỏ lại…

2 Khách nước Triệu phất phơ giải mũ, Gươm Ngô câu rực rỡ tuyết sương. Long lanh yên bạc trên đường, Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay. 3 Thiếu nữ trong trắng vào chốn bụi trần Lần đầu tiên gặp nhau bên hồ Tây Tử Chẳng hiểu được thị phi, phải trái Một mối tình mang theo bao mối hận Mỗi ngọn gió như một mảnh linh hồn Tay cầm kiếm giang hồ cất bước Bao ân oán chìm trong mộng tưởng Ngoảnh đầu về mọi chuyện đều là không Chiều hoàng hôn còn lại mấy cây tùng… Vài ngọn núi và mấy hồi chuông đổ…

Tam quốc diễn nghĩa

Trường giang cuồn cuộn chảy về đông Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hung Thị phi thành bài theo dòng nước Sừng sững cơ đồ bỗng tay không Núi xanh nguyên vẹn cũ Bao độ ánh chiều hồng Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi Vốn đã quen gió mát trăng trong Một vò rượu nếp vui bạn cũ Chuyện đời tan trong chén rượu nồng Phim “Bao Công” 1

Rút dao chém xuống nước, Nước càng chảy mạnh Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm. Gió sớm mai thổi đi bốn phương Xưa nay chỉ thấy người nay cười Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu

2

Khói sương giờ đây cũng đã tan, Theo gió mây bay về ngàn Còn lại ta lang thang với giấc mơ xưa Buồn đau muôn đời mang theo Còn mơ bướm hoa, còn vương mắt buồn Mong được bên người mai sau, Duyên mình sẽ là ngàn năm Xin đừng ngang trái tình ơi…!

Sướng vui cùng ai trong nỗi đau, Trong giấc mơ ta ngậm ngùi Hồ điệp uyên ương ơi số kiếp ta Mang sầu như hoa tàn thu sang Trời xanh có hay, tình duyên có là… Đâu hồ điệp mộng uyên ương, Duyên ngàn năm còn hay chăng, Nếu là duyên số tình còn đây..!

Phim “Người tình của Tần Thủy Hoàng”

Muốn tỏ mặt anh tài Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ Rượu cạn rồi lại ngậm nỗi nhớ thương

Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang

2 2 Giang sơn mỹ nhân Hán Cung Phi Yến 2 Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu Mà tình lại qua đi nhanh thế Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu Mà mộng lại trôi đi nhanh thế Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó Mà tim ta thổn thức đêm ngày Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó Mà trên đời có sinh tử biệt ly Mộng qua đi tình cũng trôi nhanh Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó Sông nước nghìn thu trăng cũng nghìn thu Chỉ vì có vầng trăng nghìn thu đó Mà trên đời có sinh tử biệt ly. 3 Nỗi cô đơn trong giàu sang nhung lụa Khiến lệ trào trên khóe mắt ngây thơ Mưa dập gió vùi nào ai người tưởng nhớ Nhan sắc phai tàn rồi duyên sẽ qua đi Còn màng chi vinh hoa phú quý Tỉnh rượu rồi đây đâu phải là nhà Nỗi cô đơn trong giàu sang nhung lụa Khiến lệ trào trên khóe mắt ngây thơ Nơi gác tía lầu son sao lạnh lẽo Tình duyên rồi sẽ theo gió ra đi Còn màng chi vinh hoa phú quý Tỉnh rượu rồi đây đâu phải là nhà Lệ tuôn trào nào ai người tưởng nhớ Trời đất mênh mông Vết thương dù đỏ máu, không rơi lệ sầu bi Giương cao cờ khởi nghĩa, quyết không chịu sống quỳ Xiết nắm tay thêm chặt, chẳng giây phút buông lơi than dieu dai hiep

Hỏi thế gian, tình là vật gì Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc ấm lạnh Khi hoan lạc vui vầy Lúc chia ly đau khổ Đều chỉ vì si mê một người con gái Lời người nói ra Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm Tuyết chiều trên nghìn ngọn núi Bóng lẻ ấy biết về đâuNgang bước sông Phần Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương Trời cũng hờn ghen Chẳng thể nào tin được Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi Ngàn mối sầu vạn cổ Lưu lại đợi người thơ Hát trong điên cuồng, uống rượu trong đau khổ Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào!

Hoàn châu cách cách 1. Kể từ khi có chàng

Biển có thể cạn, núi có thể mòn Trời dẫu sập đất bỗng dưng rung chuyển Tay trong tay ta vẫn hát vang bài ca Đi khắp muôn nơi và cất cao tiếng hát…2. không thể cùng chàng chia tay

Tình Châu Giang Trong tim anh khắc sâu bao kỷ niệm Tình yêu chân thành anh dành cả cho em Dẫu cuộc đời là bể dâu thay đổi Em mãi là ngọn lửa ấm trong đêm. Đã qua đi những tháng năm khờ dại Hãy để anh tự lau nước mắt cho mình Lặng lẽ sống những đêm dài bất tận Bao khổ đau chờ tia nắng bình minh.

Những mộng ảo của vinh hoa phú quýCũng chỉ là vô nghĩa trước ngày mai.

Nắm tay nhau đi giữa nhân gian Đừng để tháng năm làm mệt mỏi trái tim chờ đợi Ta nguyện theo nàng đến nơi góc bể chân trời Giờ này đèn bên song đã tắt Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng soi sáng dung nhan nàng Dù năm tháng lụi tàn Người chiến sĩ phải vùi xác nơi đồng hoang Dù lưu luyến thế nào cũng ko bằng những ngày qua Nàng và ta xa xôi cách trở Sự đời lặng lẽ đổi thay Trải qua muôn sông ngàn núi Liệu lòng ta còn mãi bên nhau

Ta không mong được đời đời kiếp kiếp Không mong được sớm tối bên nhau Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Đã Là Đàn Bà Thì Phải Biết Yêu Lấy Bản Thân Mình…

Ngày lấy chồng, mẹ bảo: “Đàn ông ích kỉ thì nhiều mà ấm áp thì ít. Nên phụ nữ, hãy tự hào phóng với bản thân mình và tự biết cách làm cho mình cảm thấy ấm áp. Đừng đặt quá nhiều kì vọng vào một người đàn ông, kể cả là người đàn ông mà con yêu hết mình. Bởi càng kì vọng thì càng dễ thất vọng”.

Khi ấy, chị không nghĩ quá nhiều. Đàn bà chưa từng trải vẫn dễ dãi tin vào đàn ông một cách tuyệt đối như thế. Có lẽ nào, vì đàn bà khi yêu thường tin, thường yêu người đàn ông của mình một cách mù quáng nên đàn bà mới kết hôn nhiều? Và đau khổ vì đàn ông nhiều đến vậy?

Vì trước khi kết hôn, người đàn bà nào cũng kì vọng vào một cuộc sống gia đình hạnh phúc, thuận buồm xuôi gió. Nhưng bởi vì đời không như là mơ. Cho nên khi đã trở thành những người đàn bà có gia đình, từng trải trong cuộc sống, từng nếm đủ vào cuộc đời mình những gia vị đắng cay… thì hầu như đều cười mình trước kia quả là ngây thơ và ngu ngốc.

Thời gian và sự từng trải đã làm người đàn bà ngộ ra tình yêu và hôn nhân là hai bài toán mà kết quả của nó hoàn toàn khác nhau. Có thể hôn nhân là kết quả của tình yêu thăng hoa. Nhưng ít có khi nào ngược lại lắm. Nghĩa là hôn nhân sẽ khiến cho tình yêu của con người ta thăng hoa.

Mà thực tế phần nhiều là khiến con người ta hiểu được nỗi đau khi hoa tàn nhị rữa. Nhưng phận đàn bà, vẫn phải xếp tất cả những dư vị đắng môi ấy vào một góc và tiếp tục lặng lẽ sống với hàng mớ những lí do nhưng tuyệt nhiên tình yêu không còn nằm trong số những lí do quan trọng hàng đầu nữa.

Lại kể chuyện của chị. Ngày yêu nhau, chị vốn là cô gái nhan sắc. Cái vẻ nhan sắc của một cô thôn nữ dịu khiến anh một chàng trai thành phố ngất ngây. Chị bảo, khi yêu, anh thề sống thề chết chỉ yêu chị. Về nhà chị chơi ở quê, anh lấy lòng bố mẹ chị bằng cách lăn ra mà làm những công việc nhà nông, mà chẳng nề hà gì khiến cho bố mẹ chị ưng lòng vô cùng.

Cũng vì thế mà chị có chạy đằng giời. Anh tốn công, tốn sức và chân thành đến thế khi yêu. Vậy mà lấy nhau rồi, quay đi quay lại hai mặt con. Chị quay cuồng với hai thằng con trai cách nhau hơn tuổi.

Mái tóc dài óng mượt ngày xưa cắt ngắn cho đỡ vướng và gội đầu cho nhanh, làn da trắng ngần ngày nào lốm đốm tàn nhang, khuôn mặt tròn xinh xắn giờ thay bằng khuôn mặt hốc hác, có hõm má, đôi mắt thâm quầng. Chị bảo, có lần anh nhìn chị mà nhăn nhó: “Nhìn vợ người ta kia kìa. Vợ mình thì…”

Hai đứa con trai nghịch như quỷ sứ, một mình chị chăm. Sáng ra anh thảnh thơi đi làm, chị đầu tắt mặt tối cáu ngắt ngậu xị vì cho hai thằng giặc ăn. Quần áo còn chả mặc được tinh tươm nói chi váy vóc. Ngày nào cũng thất thểu tới cơ quan, chân vắt lên cổ mà chạy vì sợ muộn.

Chị có kêu thì anh bảo: “Sướng mà không biết đường. Có mỗi hai đứa con trông cũng không xong”. Chị có kêu ốm thì anh bảo: “Làm sao mà ốm, thằng này đi làm quần quật suốt ngày mà chưa kêu ốm đây này”. Thế là chị yên lặng.

Đêm, nằm ôm con ngủ, chồng nằm bên cạnh cũng ngủ. Con thức quấy cũng không biết. Con nôn cũng không hay. Con sốt cũng vẫn ngáy. Sáng ra chị phờ phạc thì kêu: “Ngủ gì mà trương nất lên cũng không dậy”. Chị mắng thầm trong bụng: “Anh ngủ như trâu ấy thì anh biết cái gì”. Nhưng chị vốn sợ anh nên chả khi nào dám cãi ra miệng. Đời này, còn tìm được bao nhiêu người đàn bà sợ chồng như chị? Kể cũng hiếm chăng?

Đấy, chị thở dài: “Yêu nhau, nó là bát nước sôi giữa mùa đông, nhưng lấy nhau rồi nó là bát nước nóng giữa mùa hè. Nếu không gắng mà chịu thì sẽ hất đi ngay. Mà hất đi rồi thì khó mà hớt lại. Còn nếu hất vào nhau thì hẳn sẽ tổn thương”. Mà đã đến lúc ấy, thì người ta lại thường nhớ đến những hắt hủi mà lại hay quên những thứ đã từng ấm áp. Người ta thường nhớ lúc lạnh lùng mà quên khi thương yêu.

Nếu như người ta nghĩ mình đang cơ cực thì chẳng mấy khi đủ thảnh thơi để thương người khác. Khi người ta ích kỉ thì chẳng bao giờ còn đủ bao dung với ai nữa. Mà đàn ông hình như phần lớn với họ cả hai thứ này đều có thừa.

Nếu đàn ông như vậy thì đàn bà hãy học cách khớp với họ như khi người ta chơi trò chơi mảnh ghép. Nếu như anh có mảnh ghép ích kỉ thì tôi tất phải có mảnh ghép hào phóng và tự yêu thương. Nếu như anh cầm mảnh ghép thiếu ấm áp, quan tâm thì tôi sẽ học cách tự biết chăm sóc mình, tự biết kéo chăn khi lạnh, uống thuốc khi ốm và làm mình vui lại mỗi khi buồn…

Họ tự cho mình cái quyền được ích kỉ, thì chẳng có lí do gì đàn bà lại không cho mình cái quyền được tự yêu thương. Họ không có đủ sự quan tâm tới người đàn bà bên cạnh, thì chẳng có lí do gì người đàn bà ấy lại chỉ biết ngồi một chỗ để chờ đợi sự quan tâm ít ỏi đó mà không biết cách tự biến mình trở thành một người đáng được quan tâm ngay tự trong chính con người mình.

Và biến nó thành một thứ nhu cầu cần thiết, giống như là vitamin, bản thân mình có thể tự bổ sung cho mình, để khiến mình trở nên xinh đẹp, khỏe khoắn và tự tin hơn trong cuộc sống. Đừng biến mình trở thành bông hoa héo úa, chỉ vì thiếu đi sự chăm chút yêu thương. Hay tự mình tỏa hương và tự mình thưởng thức. Có lẽ đàn bà chỉ thanh thản khi tự bản thân mình biết yêu thương và trân trọng mình mà thôi.

Có lẽ nào, đàn bà nên sống nhiều hơn và biết ích kỉ nhiều hơn để một ngày nào đó, đàn ông cũng phải lập ra những diễn đàn, những trang web than phiền vì đàn bà bỗng dưng lạnh lùng và vô tâm với đàn ông như đàn bà đang từng ngày than thở và chia sẻ cùng nhau. Hẳn khi ấy đàn ông sẽ hiểu ra nhiều điều.

Bởi đôi khi với đàn ông yêu thương càng nhiều thì họ nhiều khi ghi nhận càng ít. Cho ăn càng no càng đầy đủ thì lại chưa từng biết cảm giác thiếu thốn ra sao? Có lẽ đàn bà không chỉ học cách tự yêu lấy bản thân mà còn phải học cách tàn nhẫn một chút cho đàn ông chừa!

Mi – chúng tôi class=”kksr-icon”>

Rate this post

Những Bài Thơ Bác Tặng Chính Mình Trong Ngày Sinh Nhật

Sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh lần đầu tiên được công bố vào năm 1946. Khi đó, miền Bắc vừa thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp nhưng đất nước vẫn còn bị chia cắt. Và 19/5/1946, một sinh nhật được tổ chức không chỉ để kỉ niệm mà còn để biểu thị khối đại đoàn kết của nhân dân quanh vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Trong những năm sau đó, sinh nhật của Người thật đơn giản: khi là đi thăm một trại trẻ mồ côi, khi là đi thăm một ngôi chùa, có khi ở một địa điểm bí mật ở chiến khu với một bó hoa của người chiến sĩ thân cận…

Và có những lần Bác làm thơ tự trào để đáp lại tình cảm của nhân dân với mình.

Vào 19/5/1949, đáp lại lời đề nghị tổ chức sinh nhật, Bác đã làm bài thơ “Không đề”: Vì nước chưa nên nghĩ đến nhà Năm mươi chín tuổi vẫn chưa già Chờ cho kháng chiến thành công đã Bạn sẽ ăn mừng sinh nhật ta Sau hôm ấy, Bác còn gửi thư cảm ơn tới đồng bào và hẹn vào ngày đất nước hoàn toàn thắng lợi sẽ ăn mừng và kèm theo đó là một kỷ niệm nho nhỏ – sinh nhật Bác. Thế mới thấy Bác Hồ của chúng ta thật vĩ đại. Cả cuộc đời người chỉ lo cho vận mệnh quốc gia mà quên cả những năm tháng đã qua đi của cuộc đời.

Đến sinh nhật lần thứ sáu mươi, Bác làm bài thơ tự cảm nhận về tuổi tác mình: Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán So với ông Bành vẫn thiếu niên Ăn khỏe ngủ ngon, làm việc khỏe Trần mà như thế kém gì tiên! Đọc vị mỗi bài thơ của Bác đều thấy ẩn chứa niềm say mê với cuộc sống, niềm lạc quan và yêu đời rất mực. Nếu đọc thơ Bác, độc giả không ai nghĩ đây là những vần thơ của vị nguyên thủ một quốc gia đang đối đầu với bao thử thách chống lại nạn đói, nạn dốt, nạn ngoại xâm.

Dịp sinh nhật tuổi 63 (19/5/1953), Bác làm một bài thơ chữ Hán: Nhân vị ngũ tuần thường thán lão Ngã kim thất cửu chính khang cường Tự cung thanh đạm, tinh thần sảng Tố sự thung dung nhật nguyệt trường”. Nhà thơ Xuân Thủy dịch: Chưa năm mươi đã kêu già Sáu ba, mình vẫn nghĩ là đang trai Sống quen thanh đạm nhẹ người Việc làm tháng rộng ngày dài ung dung Dường như thời gian đã bị bỏ quên trong những vần thơ giản dị nhưng tràn đầy nhựa sống của Người. Những lo toan đã được cất giấu song vẫn bộc lộ những tình cảm sâu nặng, những trăn trở về vận mệnh ngày mai của dân tộc.

Vào sinh nhật 19/5/1965, trong dịp sang Trung Quốc, Bác thăm Khúc Phụ, quê hương của Khổng Tử và làm bài thơ “Phỏng Khúc Phụ”: Ngũ nguyệt thập cửu phỏng Khúc Phụ Cổ tùng cổ miếu lương y hy Khổng gia thế lực kim hà tại Chỉ thặng tà dương chiếu cổ bi. Đặng Thai Mai dịch: Mười chín tháng năm thăm Khúc Phụ Miếu xưa vẫn dưới bóng tùng xưa Uy quyền họ Khổng giờ đâu nhỉ? Lấp loáng bia xưa chút ánh tà.

Đây là bài thơ cuối cùng Bác tự làm trong sinh nhật mình. Từ đó đến nay có biết bao vần thơ mà thế hệ con cháu dâng lên chúc mừng sinh nhật Bác, và cảm ơn Người đã hi sinh cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đến hôm nay, chúng ta sắp đón sinh nhật lần thứ 122 của Bác, thầy trò trường Tiểu học Tân Dĩnh xin dâng lên Người những đóa hoa tươi thắm – kết quả của một năm học đầy cố gắng để “sáng tạo ra những con người sáng tạo”.

Giới Thiệu Bài Hát Tổ Quốc Gọi Tên Mình

Chào các bạn,

Mình thật sự xúc động với rất nhiều cảm xúc, khi nhìn thấy hình ảnh cả nước cũng như những người Việt ở Hải ngoại, đang cùng một lòng hướng về đảo Trường sa – Hoàng sa.

Nhất là hình ảnh những em học sinh Cấp I, trên tay cầm những biểu ngữ là tiếng nói thay cho vạn tiếng lòng: “Em yêu Tổ quốc Việt Nam – Hòa bình trên biển Đông – Trường sa và Hoàng sa là của Việt Nam – Trung quốc rút khỏi biển Đông…”

Tất cả như những thông điệp của Tổ quốc gởi đến mỗi người, tất cả như những nhắc nhở người con dân Nước Việt: “Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau” (Thơ Nguyễn Phan Quế)

Các bạn, hôm nay và mãi mãi, chúng ta triệu tấm lòng cùng một con tim, một nhịp đập hướng về Trường sa – Hoàng sa nơi:

“Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi Mấy ngàn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ Ngọn đuốc Hòa bình, bao người đã ngã Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông”

Đó cũng chính là tiếng gọi của cha ông chúng ta, như chính Tổ quốc gọi tên mình, bằng tiếng sóng Trường sa – Hoàng sa dội vào ghềnh đá.

Vâng! Đúng như vậy, mời các bạn cùng nghe bài hát “Tổ quốc gọi tên mình” của nhạc sĩ: Đinh Trung Cẩn và thơ: Nguyễn Phan Quế.

Matta Xuân Lành

****

LỜI BÀI HÁT: TỔ QUỐC GỌI TÊN MÌNH

Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây

Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá Sóng cuồn cuộn lên dáng hình đất nước Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau

Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi Mấy ngàn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ Ngọn đuốc Hòa bình, bao người đã ngã Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông

Tổ quốc linh thiêng, tổ quốc linh thiêng Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa Biết bao triệu mỗi người thao thức tiếng Việt Nam

Biết bao triệu người lấy thân mình che chở

Tổ quốc linh thiêng, tổ quốc linh thiêng Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa Tôi lắng nghe, tôi lắng nghe, tôi lắng nghe

Tổ quốc gọi tên mình…