Bài Thơ Cafe Nhớ Em / Top 6 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Kovit.edu.vn

Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên

EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN Phạm Văn Phúc (viết trên nền bài hát cùng tên của Cố Nhạc Sĩ TRỊNH CÔNG SƠN )

NÓI LỐI: Em đã xa rồi .. Còn nhớ hay quên ? Nắng Sài Gòn hàng me nghiêng bóng đổ , Nhớ lối xưa quen giữa lòng thành phố, Nhớ ngọn đèn đường cứ thao thức chơ… PHỤNG HOÀNG: …. vơ. Nhớ chiều Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng, Phố xá thênh thang, hàng me xanh thẳm… Có nhớ tiếng ve buồn,  Rộn rã sân trường, ngàn cánh phượng tung bay… ….Còn nhớ những chiều say,  Nắng mơn nhẹ tóc mây,  Để lòng ai thương nhớ vô bờ, Bóng nhỏ ngây thơ, thẹn thùng duyên dáng, Có nhớ bạn , nhớ trường, Nhớ đến phố phường trong những buổi chiều mưa ?…. …..Em còn nhớ ngày xưa… Ai đón ai đưa , ai chung lối đi – về.. Mình tay trong tay vai sát vai kề, Hay em đã quên đi,  Ghế đá công viên, con đường xưa kỷ niệm… Có lá hát ru mềm, Hạt nắng êm đềm, mơn trớn trên vai, Góc phố hôm nay, Vẫn lá me bay, hàng cây gió lộng. Bướm vẫn lang thang trong nắng ban chiều. Em còn nhớ hay quên,  Khi tôi, vẫn nhớ em nhiều … VỌNG CỔ: 1./ Nhớ không em những năm tháng xa xưa bên khung trời kỷ niệm, trường lớp thân quen có gợi về bao lưu luyến, và mỗi lúc hè sang còn nhớ tiếng ve …sầu . Em còn nhớ hay quên những kỷ niệm ban đầu. Thưở đôi mình đi về chung một lối, trên con đường chiều vời vợi lá me bay. Gió dịu dàng khe khẽ vuốt tóc mây, đôi má đỏ hây hây tà áo trắng thiên thần. Tuổi học trò bao xao xuyến bâng khuâng, em còn nhớ hay chăng những ngày xa xưa ấy… (nói lối)  …Buổi chiều trên phố em qua, Sài Gòn vẫn đẹp những tà áo bay … 2./ Sài Gòn hôm nay vẫn chợt mưa chợt nắng, vẫn lá me bay trên phố vắng đêm buồn. Vẫn ngọn đèn khuya thao thức với con đường. Ghế đá công viên nơi chúng mình thường hò hẹn, vòm lá vẫn xanh màu ghi kỷ niệm đôi ta. Em đã quên rồi những tháng ngày qua, một góc trời thương quê nhà tôi vẫn nhớ . Nhớ tiếng gà trưa vùng ngoại ô thành phố, nơi có một người đang vò võ đợi chờ em … NÓI LỐI: Em ra đi nơi này vẫn thế… Vẫn có nắng vàng buông nhẹ xuống vai tôi Vẫn guốc ngựa thồ đêm gõ nhịp xa xôi Vẫn tiếng gà trưa vọng về nơi xóm vắng… Rồi chiều nay một mình tôi thơ thẩn, lạc bước trong chiều nghe trống vắng buồn …. NGỰA Ô NAM : ….tênh. Ở nơi nào em còn nhớ hay quên.. Đường thêu hoa gấm,  Lối em về phố nhỏ quen tên, Hai mùa mưa nắng triền miên.. Con phố Duy Tân chiều nghiêng nắng nhẹ. Một mình tôi lặng lẽ đi về,  Nồng cay khóe mắt não nề … Mùa Xuân về, con én đưa tin Mai vàng khoe sắc lung linh,  Nhưng lòng tôi chẳng thấy Xuân tràn, Tìm trên lối cũ mơ màng… Tà áo dịu dàng bay trong gió lộng Hỏi rằng em còn nhớ hay quên ? VỌNG CỔ : 5./ Sài Gòn chiều nay có cánh én đưa tin có mai vàng khoe sắc, phố nhỏ lang thang nghe buồn thương cao ngất, chợt nhớ đến ngày xưa tôi đánh mất em …rồi. Dĩ vãng chìm theo bao sóng gió cuộc đời . Nhìn cánh hoa tươi mà lòng như chợt tím, mùa Xuân đã không về cho lưu luyến dài thêm. Mùa Xuân này lại biền biệt bóng em, vẫn còn nhớ hay quên hỡi người em gái nhỏ. Nắng chiều Xuân đang ngập tràn nơi thành phố, mà sao tôi nghe như mưa đổ trong lòng . ĐOẢN KHÚC LAM GIANG : …Phố vắng không em , nắng chiều buồn… Nồng cay đôi mắt ưu tư, Gót chân mềm năm tháng, Lá me rơi đều, trên lối mòn nhạt nhòa đìu hiu, Con phố xưa… 6./ …Sương xuống chiều đưa nhạt nhoà nơi phố vắng, Xuân đến ơ thờ thầm lặng bước đơn côi. Ngọn đèn đường vàng vọt đứng chơi vơi, gợi nhớ trong tôi những ngày xưa thân ái. Kỷ niệm chưa phai mà sao người đi mãi, còn nhớ hay quên xin em hãy quay về.. Ngàn lá me bay não nề rơi rụng, như rớt xuống đời niềm tuyệt vọng , em ơi ! Chờ em héo hắt cuộc đời, Nơi góc biển chân trời em còn nhớ hay quên ? ….  

Tác phẩm này được bảo vệ bản quyền nội dung trên internet bởi DMCA, chúng tôi nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Vui lòng tôn trọng bản quyền tác phẩm, công sức và sự sáng tạo của chúng tôi.

Lời Bài Hát Em Còn Nhớ Anh Không

Nhạc sĩ/ Sáng tác:

Việt Nam

1609

Các ca sĩ thể hiện:

Hoàng Tôn,Koo

Lời bài hát Em còn nhớ anh không- Hoàng Tôn

Ɛm còn nhớ anh không? Ɛm còn nhớ anh không? Từ lâu anh đã quen mình phải cô đơn Vì anh không thể tìm được một ai hơn (hơn là em) Ɲgàу em đi trong anh biết bao nỗi buồn Rồi lâu lâu nước mắt trong lòng cứ tuôn

Không phải anh уếu đuối đâu Ϲũng không phải là lần cuối đâu Ɓao ngàу ta đã dối nhau anh cố vứt đi nỗi sầu Đêm ngàу vẫn luôn hát ca nhưng trong lòng như muốn nát ra Khi mà em đã cố xem anh như một người lạ

Điệp khúc: Trong phút giâу mỏi mệt anh nhận ra anh nhớ em Ϲố giấu đi từng đêm chỉ làm cho khóe mi caу thêm Ϲứ thế anh lặng nhìn giâу phút em lặng thinh Quaу bước đi mà chẳng nghĩ suу dù em biết anh cần gì Không biết bâу giờ nàу Ɛm liệu đang đi với ai Không biết bâу giờ đâу anh là người đúng haу đã sai? Ϲhỉ là nỗi nhớ, chỉ là dĩ vãng, chỉ là câu hát anh viết dẫu đã muộn màng Ɛm còn nhớ anh không? (Đêm rồi từng đêm cô đơn càng nhiều thêm Ɲhững nốt nhạc nàу vang lên từ con tim luôn tìm về em) x2

Rap: Ɛm có đang nhớ anh không em có đang giận anh không Ɛm có đang một mình giữa những đám đông rồi cô đơn trong vô vọng Ɓa giờ sáng, Ѕài Gòn khuуa chẳng còn ai muốn nghe anh kể Are уou okeу haу em vẫn vậу, vẫn có ai đó đón đưa trên đường về Anh cứ bước mà chẳng biết đi đâu, sao bâу giờ ta không còn vì nhau Ɲỗi buồn của anh to như sao hỏa chỉ cần thấу em cười là anh không sao cả Ɲếu ban đêm em gặp ác mộng do ban ngàу em không đủ suу nghĩ Ɛm có đang cần một ai đó khác không haу là saу mèm rồi bên cạnh tri kỷ Ɛm có đang nhớ anh không em có đang giận anh không Ɛm có đang một mình giữa những đám đông rồi cô đơn trong vô vọng Ɲếu như nghĩ về đôi ta làm em cảm thấу mệt mỏi Ɲếu như ngàу giờ trôi qua em phải làm việc từ sớm đến tận tối Thì nhớ phải cười thật tươi, vì lúc em cười thật đẹp Đừng tìm hình bóng của một ai khi con tim em đang chật hẹp

Ghi chú về lời bài hát Em còn nhớ anh không

15 Bài Thơ Tình “Anh Nhớ Em” Hay, Giàu Cảm Xúc

Đâu đó những lãng quên

Tác giả: Việt Anh

Con ốc bỏ đi từ lâu Khi tôi áp tai vào Chiếc vỏ vẫn nghêu ngao bản tình ca ngày đó Sóng rì rào cưỡi lên ngọn gió Bờ cát đã nhoà hết dấu chân em

Khi tôi nhìn mặt biển vào đêm Vẫn lấp lánh như ngày xưa ấy Triệu vì sao trên trời, triệu vì sao dưới nước Nào ai nhớ thiếu một vì sao

Khi tôi bước đi dọc rặng phi lao Chúng vẫn giữ bao năm màu nâu của đất Nụ hôn ngọt và cái ôm rất chặt Chẳng giữ lại giùm tôi

Tìm em màu áo tím

Tác giả: Như Châu

Huế chiều nay nắng lắm em ơi! Sông Hương nhuộm biếc nước da trời Anh qua bên ấy trường Đồng Khánh Mong mãi mà em chẳng tới nơi.

Anh ngóng em trong chiếc áo dài, Dưới vành nón trắng tóc buông vai, Nụ cười em đến trong màu tím Xua hết trong anh phút lạc loài.

Chờ mãi mà sao chẳng thấy em? Nắng kia đã nhạt dưới chân thềm Lòng anh sao cứ bâng khuâng mãi? Cho nỗi u hoài thêm cứ thêm!

Áo tím ở đâu, em ở đâu? Sông Hương lặng lẽ chở thêm sầu! Đồng Khánh chiều nay sao vắng quá, Gió động lá vàng rơi phía sau!

Xe đạp và tình ca

Tác giả: ĐCĐ

“quay đều quay đều quay đều thương hoài những vòng xe …”(*)

Mình yêu nhau giữa cơn bão giá Thời thị trường tình hiếm như xăng Thương em lắm lẽ nào cuốc bộ Hú vía, còn xe đạp sườn ngang.

Em tréo chân ngồi nghiêng công chúa Trước ghi-đông hoá mặt trời hồng Ngực anh lãng đãng mùi hoa cỏ Tựa sát vào em sẽ bâng khuâng

Bạn bè lắm đứa quên rồi phố Tình yêu tựa gió có bằng không Anh phước lớn ông trời chiếu cố Môi em ru bằng giọng chim lừng

Lỡ xẹp lốp, hãy nghe lá hát Bớt hoài nghi mỗi lúc tuột sên Xóc ổ gà đừng mau nước mắt Cho anh hôn sẽ thấy thăng bằng

Chiều lãng mạn thường khi rỗng túi Nắng thật thà chẳng khẩu trang đâu Chê nhà hàng mình ngồi quán bụi Ly chè ngon như mối tình đầu …

Anh tốt số còn răng còn …dép Còn cô công chúa ngự sườn ngang Còn một túi thơ, bờ ngực lép Len giữa dòng đời ngợp khói xăng.

(*) Lời bài hát “Xe đạp ơi!” – Ngọc Lễ

Kể với em!

Tác giả: Nguyễn Kiên Giang

Mấy mươi thế kỷ người đi Hoang sơ đã bớt, còn gì không vui Xuyên sơn vạn lý xương vùi Mới nên một mớ bùi nhùi hôm nay

Trần gian tính tháng, tính ngày Tính hơn, tính thiệt mới hay dở người Chỉ là đơn giản: tiếng cười! Mà đau đứt ruột, mà tươi đọa đày

Mấy mươi thế kỷ người say Thương yêu sao vẫn chưa đầy nhân sinh Mỗi sớm mai, mỗi bình minh Mà ta vẫn nghĩ là mình đấy thôi!

Đêm đêm sao vẫn đổi ngôi Thường thường anh vẫn hay ngồi nhớ em Mặc cho mưa gió cũ mềm Kệ cho thần thánh lèm bèm điếc tai!

Mấy mươi thế kỷ chạy dài Khùng điên thì tỉnh, hiền tài thì mê… Mấy mươi thế kỷ người về Ta gửi em ánh trăng thề làm tin!

Khép một cuộc đi…

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

múc muỗng nắng cuối năm khuấy đầy ly gió một ngụm nhớ mát lành thấm giọng ban trưa hoa vông muộn mằn bay xác đỏ cháy lên bao kỳ vọng cho người

nắng hỏi sao ta mãi mồ côi bưng tiếng cười thả vào trời vô cảm ngôn ngữ nào điếc đác trưa nay

qua mùa phiêu du đêm về hiện thực với ngày cầu vồng trượt chân gai vông cào rách ngực em phúc khảo ta đùa cợt mặt trời

qua những rừng đêm về ban mai trổ ngọn cuộc bát quái ngũ hành bến đỗ phiêu linh mộng du chạm vào ta rực ngày rơm rạ

qua mùa hoàn nhiệm hoa lá xanh rì vết chim trên mắt gương mặt lãng quên rụng lấp dấu mùa bầy hoài niệm cựa mình lên tiếng có bao giờ đẽo gọt được tuổi tên

mượn kỷ niệm khuấy tràn ly nhớ đổ xuống mùa khép lại một cuộc đi …

Buổi chiều

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

Buổi chiều về nhập nhằng như gã tiều phu vác bó ngày xuống núi em yêu bầu trời đã có một trăng tâm tư đêm nay ru ngàn sao êm ngủ cánh đồng đã có muôn trùng dế giun hò hẹn nhau trong bài hoang ca của gió dòng sông còn có lớn ròng vắt cạn đêm chỉ có đất xanh mọc nỗi buồn lên cỏ

Buổi chiều làm rách khuôn ngực anh em yêu anh/ gã tiều phu/ không giải cứu công chúa bằng nụ hôn chỉ mong ngược buổi chiều ban mai thức giấc thơm tóc xanh em thiếu nữ

Buổi chiều ngược đường tim vết gió mây còn có thể kéo khói che quầng thâm khuôn trăng sao anh không thể xóa quầng thâm thời gian trên má em?

Biển và em

Tác giả: Nguyễn Tuyết Hạnh

Em ngồi ngắm biển xanh Anh ước thành con sóng Em một mình lẻ bóng Anh ước thành chiếc ô

Trên ngọn sóng nhấp nhô Anh ước thành thuyền nhỏ Có em yêu trên đó Ta giong thuyền ra khơi

Bao bến bờ xa xôi Anh vẫn về bến cũ Gió ru hàng dương ngủ Anh nhẹ nhàng ru em

Khúc tình ca êm đềm. Biển xanh và cát trắng Chiều êm ngày biển lặng Anh ước ngồi bên em!

Lối xưa

Tác giả: Văn Thành Lê

Vô tình bước lạc lối xưa Nghe hồn chếnh choáng như vừa giêng hai Tôi, em và giấc mơ dài Còn gì? Khúc hát đi ngoài hư vô.

Bài thơ tình cũ nơi mô Giờ đây còn chắc cũng khô khốc ngày Em cười tôi tỉnh thành say Hai vòng ôm vẫn chưa đầy yêu thương.

Nhớ nhung ướp đẫm cung đường Để tôi dẫm phải dậy hương tháng ngày Lặn tìm trong gió heo may Nghe buôn buốt nhớ ánh mày chông chiêng.

Xưa ơi sấp ngửa chao nghiêng Rơi cong vành nón về riêng lối nào Sao giờ tôi với nôn nao Vô tình lại bước lạc vào lối xưa.

Mùa mới

Tác giả: Phong Linh

Em à Tháng mười một vừa rớt xuống lòng bàn tay Anh giật mình như đứa trẻ con phải bỏng Thời gian đã căng buồm giữa sóng Sao nỗi buồn không chịu ra khơi?

Ai đó nói rằng “cô ấy khác rồi” Họ gọi em bằng một danh từ khác Jessica? Jannesa? Chẳng biết nữa Em xếp tiếng mẹ đẻ vào chiếc hộp vuông vắn Hai tiếng “thương anh” từ đó im bặt Chỉ nụ cười và những giọt nước mắt Vẫn không chút ưu tư…

Mùa đông bên anh gió bấc mưa mù Nơi có em mây hồng nắng ấm Em à… Melbourne có thương em không? Có cùng em nghe tình ca mỗi tối Và đặt lên môi em những chiếc hôn vội trước bình minh?

Thành phố ấy không có dấu chân chúng mình Không có em dỗi hời nói anh mặc thêm áo Không có anh mặc mưa và dông bão Thức trắng đêm dài những lúc em đau…

Thành phố không có chúng mình nên chẳng lạc mất nhau

Biết đâu

Tác giả: Phong Linh

Em trở về Một ngày phố xá vắng tênh Đàn mây xám trên đầu xô rất nhẹ Vậy mà đám lá vàng bị gió xới tung Và rơi…

Em kể về những ngày lạc nhau giữa phố người Em đã đi qua nhiều mùa Yêu nhiều người Có nhiều thứ Nhưng chưa bao giờ ngừng nhớ về tôi

Đám lá vàng vẫn bị gió xới tung Nước mắt em bay xuôi chiều chiếc khăn quàng cổ Có lẽ vì áo choàng không đủ ấm Chiếc nhẫn lấp lánh ngón áp út run run…

Tôi bối rối Khe khẽ hát “bài không tên trở lại” Rồi đặt môi mình lên nước mắt người con gái Nhưng không gian vẫn toàn tiếng khóc Người đặt lên mộ gã hành khất nhành hoa trắng…

Gió đã tắt từ bao giờ nhưng những chiếc lá vẫn rơi…

Những bậc thềm

Tác giả: Đinh Hiếu Minh

Anh đã mang trong mình quá nhiều mùa đông để nông nỗi không biết đến mùa xuân ở bậc thềm thứ nhất, nơi em đã đợi anh, khi anh như một cơn gió buồn bã, chỉ thổi qua những hàng cây trong đêm, và nằm nhung nhớ, anh hát bài ca về mùa đông, ở bậc thềm thứ hai, anh nhận ra chiếc khăn màu mận tím, em đan chằng chịt những nhớ thương, có một chiếc lá vừa rơi, hoà vào buổi chiều, anh xa dần bằng ánh nắng cuối ngày, quên đi chiếc khăn, bậc thềm thứ hai chỉ còn một chiếc lá và mùa đông sắp cạn, anh đi về với vệt nắng héo hon không còn đợi đến ngày mùa đông tan đi, không ai đón đợi bất chợt ở bậc thêm thứ ba, em vẫn đợi chờ và mùa xuân.

Thành phố mùa đông…

Tác giả: Hữu Nam

Em như con thác- trút xuống thế gian bao tiếng hờn Lòng người tê dại Sương phủ mờ thành phố Anh đứng nhìn em – đỉnh Labiang dần xa ngàn dặm Chẳng thấy em đâu.

Chiều tà Một cơn mưa lõa thể Mặt trời ngụp lặn sau ngọn núi phía chân trời Khóc – cánh hoa tàn nhanh Em mắng rủa mùa đông Mùa xuân chết lặng không bến bờ mong nhớ.

Rừng thông lặng lẽ – em khẽ cười bên bếp lửa Trong túp lều còn một thiên sứ mùa đông Vội vã Ta ôm em cùng tiếng nấc Nâng niu tình ái đêm về Ngọn lửa cháy – thành phố ấm lên…

Như vẫn có mùa thu

Tác giả: Huệ Nguyễn

Tặng: Hạnh Ngân

không có mùa thu cao nguyên ta mường tượng ngọn heo may làm nũng bên bậu cửa mang từ em chút nhớ xõa tóc che ngang mùa yêu mê say! giấu vào ngày se se giọt mắt ta lăn trong/ làn hương em lấm láp điều bí mật chảy tràn môi son lời tình tự ngã vào thơ

không có mùa thu cao nguyên ai khơi cho trời trong vắt? cánh chuồn ru hạt nắng hanh hao lời ban sơ “chiếc lá tuổi mình đính hạt cườm hy vọng” neo vào số phận

ta vẫn bơi trong nhau khăn gió quàng lên nỗi nhớ ấm vòng tay Thu nghiêng ngả chiếc khóa môi ngọt chiều!

em kề bên chứ xa đâu cầm thu ta thả vào nhau tiếng đời!

Đêm giáng sinh

Tác giả: Cao Vĩ Nhánh

Giữa lao xao phố xá Có mấy người như anh Trong đêm đông lạnh giá Một mình đi loanh quanh.

Quán bên sông đầy gió Ai hẹn đâu mà chờ Thoáng qua màu áo biếc Anh nhớ em vô bờ.

Chuông giáo đường chầm chậm Rót từng giọt vào đêm Trái tim chừng trở gió Đêm thánh xưa êm đềm.

Tình đã thành tình cũ Em ngày xưa đã xưa Xa đôi bờ tóc rối Thoảng thời gian sương mù.

Có chút nắng vừa rơi em ạ

Tác giả: Tâm Nhiên

Có chút nắng vừa rơi em ạ Trước hiên nhà mùa đông lãng đãng trôi Bức tường loang ánh mắt rối bời Rêu phủ úa bởi một người không về nữa

Căn gác nhỏ cái gì cũng nhỏ Anh thả từng kỷ niệm cất vào chai Kỷ niệm lăn khô khốc loang dài Cứa vào tim đau cả từng nhịp đập

Phố của em, những dòng người tất bật Tiếng ầm ì lẫn trong tiếng hỏi thăm Muốn kể em nghe, mọi người vẫn ân cần… Cuối cuộc gọi tiếng thở dài buông tút… tút…

Có những khi em rưng rưng bật khóc Em rất buồn, giận lắm bởi người ta Anh lặng thinh, mưa ướt sũng hiên nhà Biết dỗ làm sao, hai trái tim lạc bước

Phố huyện mình vẫn vẹn nguyên như trước Con đường bé và cái gì cũng bé Tiếng mở cửa mỗi sớm mai cũng cọt kẹt chạm vào nhau khe khẽ Em không về nữa thật rồi… nhớ không hả, phố ơi…

Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên — Trinh Cong Son

Một buổi sáng Hà Nội rất sớm, đầu tháng trước, trên giường bệnh, Văn Cao vui vẻ trao cho tôi tập tình khúc Trịnh Công Sơn Em còn nhớ hay em đã quên vừa in ở Nhà xuất bản Trẻ, thành phố Hồ Chí Minh tháng 4-1991, mà anh viết một lời bạt (lời thứ hai là của nhà văn Sơn Nam).

Lời bạt của Văn Cao tôi đã được đọc từ năm ngoái, khi còn là bản thảo. Còn bài hát Em còn nhớ hay em đã quên của Trịnh Công Sơn thì tôi còn giữ một kỷ niệm, đã mười năm.

Có lẽ đó là mùa hè 1982. Tôi được nghe chính Trịnh Công Sơn hát tại một gia đình Sài Gòn, quanh nhiều khuôn mặt một thời tăm tiếng. Ví dụ đó là bà thi nhân Mộng Tuyết, vợ cố thi sĩ Đông Hồ, là nhà thơ đã già Bàng Bá Lân… và bữa cơm là do đôi tay văn hiến Hà Nội của bà Vũ Hoàng Chương điều khiển. Hôm ấy có một người phản ứng bài hát của Sơn khá mạnh (người ấy trước kia chuyên ngâm thơ trên đài Sài Gòn cũ), nói sỗ sàng : “Sài Gòn đã sa sút, không còn gì như xưa nữa, đừng nói dối những người di tản !”.

Trịnh Công Sơn vẫn hiền hậu mỉm cười, không đáp, và bấm đàn tiếp : “… Em ra đi nơi này vẫn thế, vẫn có Em trong tim của Mẹ. Thành phố vẫn có những giấc mơ, vẫn sống thiết tha, vẫn lấp lánh hoa trên đường đi… Em còn nhớ hay em đã quên…“

Một lần nữa tôi thấy ngọn nến lung linh, xanh ngát trong mọi ca khúc của anh dịu dàng hắt lên khuôn mặt quê hương thứ ánh sáng ám ảnh, huyền thoại, như trên hội hoạ của một Giooc-dơ đờ la Tua (1593 – 1652) mà mãi đầu thế kỷ XX người ta mới nhận ra.

***

Tập Em còn nhớ hay em đã quên của Trịnh Công Sơn gồm 50 tình khúc (trong số 500) anh viết từ 1958 đến nay. Tôi có nhận xét rằng hơi nhạc có ma lực xa xăm, sâu kín của anh trước, sau là một. Chưa bao giờ nó hạn hẹp, chia lìa. Một hơi nhạc đằm thắm và siêu hình, như phấp phỏng hoang vắng về những nỗi đau con người trước ý nghĩa của cuộc đời và hy vọng. Nhưng tài năng của anh lại làm ta an tâm, rằng cái thế giới bàng hoàng thao thức kia không có cách nào khác để bày tỏ, ngoài cách của nghệ thuật. Bởi thế, mà cả nghệ thuật lẫn chúng ta đều có thể biết ơn anh.

Trinh Công Sơn tự coi mình “chỉ là tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo”. Nhưng, chỗ lớn lao và bất dịch của “tên hát rong” đó là bao giờ hắn cũng ý thức được sự có mặt của tâm thức mình, và, trước những giấc mơ đời hư ảo hắn đã mềm mại nắm chắc sự sinh khởi hay hủy diệt của tấm lòng. Như một người tu Thiền đạt đạo.

Trong bộ Bách khoa Le Million, viết về tất cả mọi đất nước trên trái đất này, người ta viết về Trịnh Công Sơn (tập VIII, trang 122, Genève, 1973) như sau : “… Nhiều thi nhân miền Nam Việt Nam ngày nay đã tìm hơi thở hùng ca của tổ tiên ngày trước để hát nỗi đau của mình. Trịnh Công Sơn nổi bật giữa những tài năng trẻ đó. Bài hát của anh tràn ngập thành phố và thôn quê. Trịnh Công Sơn cất cao tiếng hát thi nhân, mà đạn bom không bao giờ dập tắt được…”. Có lẽ người viết đã nghĩ đến những bài ca phản chiến của anh ngày đó : Ngày dài trên quê hương, Đại bác ru đêm, Hãy nói giùm tôi, Đi tìm quê hương, Nối vòng tay lớn…

Quê hương với những chữ Mẹ, chữ Em, chữ Bạn bè viết hoa là cái nền màu mỡ, bao la mà trên đó ươm nở những giai điệu nồng nàn, những lời ca bất ngờ, thơm thảo của Trịnh Công Sơn. Anh nhìn quê hương với đôi mắt nợ nần, và nghe quê hương trong từng tiếng tri âm. Cái mà ngày nào anh gọi tên là Chiếc lá thu phai, là Cát bụi, là Nắng thủy tinh, là Biển nhớ… và bây giờ anh gọi nó là Vẫn có em bên đời, là Huyền thoại mẹ, là Bốn mùa thay lá, là Tình khúc Ơ bai…, thảy là những vết sẹo âu yếm, giông bão trong lòng Việt Nam. Mỗi cử chỉ âm nhạc của Trịnh Công Sơn là một lễ nghi.

***

Rồi con cháu chúng ta sẽ không thể hiểu được có một phần tư thế kỷ XX đất nước mình chia cắt làm đôi. Không một ai bên này được biết một cái gì bên kia giới tuyến. Bấy giờ, ở các thư viện Hà Nội hình như mãi sau Tết Mậu Thân 1968 mới lác đác một vài sách báo miền Nam, và muốn đọc nó phải là hạng cán bộ nào, cùng với giấy giới thiệu đặc biệt nào mới được.

Bởi vậy, Hà Nội biết Trịnh Công Sơn có muộn.

Riêng tôi mãi sau khi miền Nam giải phóng, nhờ những chuyến đi dạy học ở Huế, tôi mới được gần Trịnh Công Sơn trên căn gác nhỏ đường Nguyễn Trường Tộ đầy kỷ niệm với bạn bè trong đó.

Niềm vui ấy là của hàng triệu người đã khuất dành cho chúng tôi, mà mỗi lần nhớ lại chúng tôi đều thầm rơi nước mắt.

Thái Bá Vân T.P. Hồ Chí Minh – Hà Nội, tháng 6 – 1991