Xu Hướng 2/2024 # Top 9 Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Về Ngày Thành Lập Đoàn Thanh Niên 26/3 # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Top 9 Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Về Ngày Thành Lập Đoàn Thanh Niên 26/3 được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tuổi đôi mươi tôi là tôiTràn đầy nhiệt huyết sục sôi sức tàiTuổi trẻ bừng sáng tương laiNguyện dâng hiến để ngày mai huy hoàng.Ve kêu hè rực nắng vàngÁo xanh tình nguyện tôi mang trên mìnhBao vùng quê khó nghĩa tìnhDạy em thơ chữ, thấy mình lớn hơn.Giúp người già cả neo đơnMái nhà đỡ dột, ruộng vườn tốt tươi.Gửi yêu thương với nụ cườiBao người thiệt phận thấy đời đẹp saoTấm lòng nhân ái gửi traoMón quà, tấm áo đồng bào nẻo xaSức trẻ, tri thức xông phaCao su phủ khắp lời ca núi rừng…Hè về mùa hội tưng bừngMàu xanh tình nguyện thắm tình quê hương. – Vô danh-

Hôm nay ngày hai sáu tháng baLà ngày thành lập Đoàn ta ra đờiChúng em phấn khởi rạng ngờiChăm lo học tập thành người trò ngoanĐiểm 10, điểm 9 hoàn toànCùng những thành tích kính dâng lên Đoàn.

Các anh các chị thanh niênChúng ta hợp sức để đoàn tiến lênGiúp Đoàn ngày càng vững mạnhXây dựng đất nước ngày càng đẹp tươi. -Vô danh-

Kỷ niệm ấy cả đời tôi nhớ mãiPhút thiêng liêng tôi được kết nạp ĐoànCả đất trời hôm ấy như bừng sángTrước ngọn cờ ảnh bác trang nghiêmÔi sung sướng được hét vang lời nguyệnVì Tổ quốc tôi một dạ hi sinhVì nhân dân tôi phục vụ quên mìnhLuôn sẵn sàng cho cuộc đời đẹp tươiTrái tim lớn luôn đập cùng lí tưởngĐem sức mạnh cùng Đoàn ta vững bướcTrong hơi thở sớm chiều tôi nhớ mãiKỷ niệm ấy suốt đời tôi khi vào Đoàn

Vì hôm nay, vì ngày maiĐoàn ngành công nghệ không phai nhiệt tìnhCon đường khoa học quang vinhCùng say trong tuổi bình minh nước nhàCánh tay đắc lực Đảng taVì toàn dân tộc chan hòa niềm vui. -Vô danh-

Cảm nghĩ Đoàn viên

Nào bạn ơi vững vàng rắn rỏiBước lên đường bao thế hệ đã quaCất tiếng hát và làm nhiều việc khácĐể đất nước ta ngày một đẹp hơn. – Vô danh-

Hôm nay 26/3Là ngày thành lập Đoàn ta ra đờiCác bạn thanh niên ta ơi!Cùng nhau học tập ta thời vươn lênQuyết dành lấy điểm cao thêmĐiểm mười đỏ chói ghi trên vở mìnhThi đua lao động hài hòaDựng xây đất nước nhà nhà ấm no. -Vô danh-

Chào mừng Đoàn ta

Mỗi bước đi mỗi bước tiến lênĐoàn ta viết tiếp nên thiên sử vàng Hôm nay ngày hội của đoànMừng vui xin tặng muôn vàn điểm cao. -Vô danh-

Tự hào Đoàn thanh niên

Ôi Tổ quốc giang sơnCó Đảng, Đoàn dẫn dắtTự hào và biết ơnXin một đời cống hiến! -Vô danh-

Ngày 26/3 ngày thanh niên

Này thanh niên ơi!Các anh là lớp người trẻ,Của đất nước Việt Nam.Chúng tôi rất ngưỡng mộ,Thế hệ trẻ các anh.Vì chúng tôi biết rằng:Tổ quốc bị xâm lăng,Các anh rất hăng hái,Trên tuyến đầu đánh giặc,Chiến đấu và hi sinh,Cho Tổ quốc hòa bình,Độc lập và tự do,Cơm no và áo ấm.Trong cuộc sống bình thường,Đã làm nhiều việc tốt:Như tình nguyện biển xanh,Dẫn lớp em đến trường,Mà mình đã đi qua,Làm sạch đẹp môi trường,Cho cuộc sống tươi đẹp.Các anh là lớp người:Đã làm giàu đất nước,Làm đẹp tổ quốc mình,Làm vinh quang đất nước.Mong các anh tiến bước,Tiến nhanh về phía trước,Đạt nguyện vọng ước mơ,Mà tổ quốc mong chờ.Nhân ngày 26 tháng ba,Xin có những lời ca,Gửi tặng thay hoa đẹp, Cho thế hệ trẻ Việt Nam! -Vô danh-

Khi người yêu làm cán bộ Đòan

Với chất lửa đoàn chiếu rọi ngày đêmTrong hồn mình một hào quang thắm đỏKhi mình lấy cán bộ làm vợNghĩa là sẵn sàng chấp thuận mọi…Nghị quyết của tình yêu. -Vô danh-

Có thể bạn thích:

Mã giảm giá Shopee Mới Nhất

Lịch Sử Và Ý Nghĩa Ngày Thành Lập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam 22

Tháng 12/1944, lãnh tụ Hồ Chí Minh ra Chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Chỉ thị nhấn mạnh: “Tên Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân nghĩa là chính trị quan trọng hơn quân sự. Nó là đội tuyên truyền…, đồng thời nó là khởi điểm của giải phóng quân, nó có thể đi suốt từ Nam chí Bắc…”.

Ngày 22/12/1944, tại khu rừng giữa tổng Hoàng Hoa Thám và Trần Hưng Đạo thuộc châu Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng (nay là xóm Nà Sang, xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng), Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập gồm 34 chiến sĩ, biên chế thành 3 tiểu đội, do đồng chí Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy. Đây là đơn vị chủ lực đầu tiên của lực lượng vũ trang cách mạng và là tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Ngày 22/12/1944, dưới lá cờ đỏ sao vàng năm cánh, 34 cán bộ, chiến sĩ Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân đã long trọng tuyên đọc Mười lời thề danh dự

Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân do đồng chí Hoàng Sâm được cử làm Đội trưởng, đồng chí Xích Thắng (Dương Mạc Thạch) làm Chính trị viên. Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân có chi bộ Đảng lãnh đạo. Chỉ có 34 người, với 34 khẩu súng các loại nhưng đó là những chiến sĩ kiên quyết, dũng cảm trong các đội du kích Cao – Bắc – Lạng, Cứu quốc quân,… là con em các tầng lớp nhân dân bị áp bức, họ có lòng yêu nước, chí căm thù địch rất cao, đã siết chặt họ thành một khối vững chắc, không kẻ thù nào phá vỡ nổi. Sau lễ thành lập, đội tổ chức một bữa cơm nhạt không rau, không muối để nêu cao tinh thần gian khổ của các chiến sĩ cách mạng, đội tổ chức “đêm du kích” liên hoan với đồng bào địa phương để thắt chặt tình đoàn kết quân dân.

Thực hiện Chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh: “Trong một tháng phải có hoạt động. Trận đầu nhất định phải thắng lợi”, 17 giờ ngày 25/12/1944 (ngay sau ngày thành lập), Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã mưu trí, táo bạo, bất ngờ đột nhập và đồn Phai Khắt (đóng tại tổng Kim Mã, châu Nguyên Bình, nay thộc xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng) và sáng ngày 26/12/1944 lại đột nhập vào đồn Nà Ngần (đóng tại xã Cẩm Lý, châu Nguyên Bình, nay thộc xã Hoa Thám, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng), giết hết hai tên đồn trưởng, bắt sống toàn bộ binh lính địch và thu tất cả vũ khí, quân trang, quân dụng. Chiến thắng Phai Khắt, Nà Ngần đã mở đầu cho truyền thống đánh chắc thắng, đánh trận đầu của quân đội ta.

Tháng 3/1945, Thường vụ Trung ương Đảng họp mở rộng và ra Chỉ thị “Nhật Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”. Tháng 4/1945, Trung ương Đảng triệu tập Hội nghị Quân sự cách mạng Bắc Kỳ, quyết định thống nhất các lực lượng vũ trang cả nước (Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, Cứu Quốc quân và các tổ chức vũ trang khác…) thành Việt Nam Giải phóng quân; đẩy mạnh tuyên truyền xung phong có vũ trang phá kho thóc của Nhật để cứu đói cho nhân dân; xây dựng các đội tự vệ vũ trang, du kích cứu quốc; phát động chiến tranh du kích, giải phóng từng vùng, mở rộng căn cứ địa cách mạng. Từ tháng 4/1945, cao trào kháng Nhật cứu nước, phong trào vũ trang khởi nghĩa, khởi nghĩa từng phần đã giành thắng lợi ở nhiều nơi. Ngày 15/5/1945, sau buổi lễ thống nhất tại Định Biên Thương, Định Hóa, Thái Nguyên, đồng chí Võ Nguyên Giáp trở thành Tư lệnh các lực lượng vũ trang thống nhất, mang tên Việt Nam Giải phóng quân. Trên cơ sở đánh giá thời cơ và tình hình cách mạng trong nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng, lực lượng vũ trang cùng các tầng lớp nhân dân đồng loạt đứng dậy tiến hành khởi nghĩa giành chính quyền. Chỉ trong vòng 15 ngày cuối tháng 8/1945, cuộc Tổng khởi nghĩa của nhân dân ta đã giành thắng lợi hoàn toàn. Cách mạng Tháng tám năm 1945 thành công, Việt Nam Giải phóng quân được đổi tên thành Vệ Quốc quân. Năm 1946, Vệ Quốc quân đổi tên thành Quân đội Quốc gia Việt Nam. Năm 1950, đổi tên thành Quân đội nhân dân Việt Nam.

Ngày 22/12/1944, ngày thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân – Đội quân chủ lực đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam được lấy làm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam.

Lễ diễu binh quân đội nhân dân Việt Nam

Lịch sử 71 năm chiến đấu, xây dựng và trưởng thành của quân đội ta gắn liền với lịch sử đấu tranh anh dũng của dân tộc. Một đội quân được Đảng và Bác Hồ rèn luyện, đã từng là những đội tự vệ đỏ trong cao trào Xô Viết-Nghệ Tĩnh, đội du kích Bắc Sơn, Nam Kỳ, Ba Tơ, Cao Bắc Lạng, Cứu quốc quân đến Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. Một đội quân lớp lớp cán bộ, chiến sĩ đã nối tiếp nhau bao thế hệ cầm súng chiến đấu, cùng toàn dân đánh thắng mọi kẻ thù xâm lược hung bạo, giành lại độc lập thống nhất và bảo vệ vững chắc bờ cõi thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam XHCN và làm tròn nghĩa vụ quốc tế vẻ vang đối với cách mạng hai nước Lào và Cam-phu-chia anh em.  

Phát huy thành tích to lớn đã đạt được trong 71 năm qua, Quân đội nhân dân Việt Nam tiếp tục xây dựng theo hướng cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại; tham gia xây dựng kinh tế đất nước và thực hiện tốt hơn chức năng làm nòng cốt xây dựng nền quốc phòng toàn dân vững mạnh, góp phần xây dựng thành công và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; bảo vệ hòa bình, ổn định, phát triển trong khu vực và trên thế giới, xứng đáng với tên gọi: Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

Thơ Tặng Mẹ Ngày 8/3, Những Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Đơn giản chỉ là những lời chúc, bài

thơ chúc mừng 8/3

, những

tin nhắn sms chúc mừng 8/3

gửi tới mẹ cũng đã làm cho mẹ thấy ấm lòng trong ngày Quốc tế Phụ Nữ thế giới. Mẹ đã nuối nấng ta lên người như ngày hôm nay. Hãy dành tặng cho mẹ một món quà ý nghĩa nhất, để cho mẹ thấy được mình là một người con có hiếu như thế nào

Thơ tặng mẹ ngày 8/3 – Những bài thơ hay dành tặng mẹ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ

Đâu cứ phải những món quà đắt tiền, những chuyến đi chơi xa, một bài thờ xúc động, tình cảm dành tặng cho người mẹ của mình cũng đủ để cho mình bày tỏ tấm lòng của mình tới người mẹ kính mến

THƠ TẶNG MẸ NGÀY 8/3, NHỮNG BÀI THƠ HAY VÀ Ý NGHĨA NHẤT

Thơ tặng mẹ ngày 8/3 số 1:

Mẹ là tiếng hát câu thơ Ru con vào những giấc mơ tuyệt vời Du dương hai tiếng à ơi Đong đưa con ngủ, suốt đời không quên Mỗi ngày con lớn khôn lên Trong vòng tay mẹ êm đềm thiết tha Mẹ là tổ ấm mái nhà Tình thương, cao cả, bao la, dạt dào Lời mẹ dạy bảo ngọt ngào Hiền từ, âu yếm, xiết bao ân tình Mẹ là nắng ấm bình minh Là bông hoa cúc đẹp xinh sáng ngời Ơn mẹ biển rộng mây trời Không gian ấp ủ cho đời con tươi. Nay thì mẹ đã qua đời

Bài thơ tặng mẹ ngày 8/3

Thơ tặng mẹ ngày 8/3 số 2:

Có lẽ mẹ không biết Cái ngày tám tháng ba Có lẽ vì mẹ già Nhà quê mình lam lũ.

Dường như khi con lớn Là khi con đi xa Cái ngày tám tháng ba Dường như xa vời vợi.

Ở những chốn thị thành Ngày này xôn xao lắm Ở cánh đồng quê hương Mẹ giờ này có lẽ…

Đang nhổ cỏ, bón phân Vắt bùn đen cứu ruộng Hoặc Mẹ đang tảo tần Vì heo gà dịch bệnh.

Đôi khi con nhớ mẹ Bằng cái nhớ người câm Những món quà âm thầm Giấu sâu trong tròng mắt.

Đôi khi sự liên tưởng Đau nhói những tim người Đôi khi sự so sánh Càng trở thành khập khiểng.

Đôi khi con mua quà Nhưng con đâu dám gởi Chỉ vì sợ mẹ la “Thằng bày chi khách sáo ?! …

Mẹ chân lấm tay bùn Nhớ ngày phân, ngày thuốc Làm sao mà mẹ biết Những ngày tám tháng ba !”

Thơ tặng mẹ ngày 8/3 số 3:

Con muốn Tặng mẹ kính yêu nhân ngày 8/3 sắp đến Con muốn con mãi thời thơ trẻ Để mẹ còn là thuở đôi mươi Để con được nghe những lời khen mẹ Ôi, em duyên ngập cả nụ cười!

Con muốn con mãi thời thơ trẻ Để sà vào lòng mẹ chiều hôm Để vấp ngã chạy về mách mẹ Mẹ tìm nơi làm con ngã, đánh đòn.

Con muốn một khung trời cổ tích Có đĩa bay chở mẹ  lòng vòng Cho cái gậy trở thành vô ích Cho tóc mẹ mây trời trắng bông!

Con muốn viết bài thơ tặng mẹ Mà ngôn từ mòn sáo chẳng nên câu, Con đã hiểu trời xanh, biển bạc Mà cứ nhòa trước mẹ sắc nâu!

Con muốn nghe mẹ ru muôn thuở À ơi, à ơi muối mặn gừng cay… Và con muốn đừng ai hát nữa! Mẹ già như chuối chín cây…!

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 10 Bài Thơ Hay Mừng Ngày Tết Độc Lập Mới Nhất

Bài thơ: Tổ quốc- Phạm Hồng Giang

TỔ QUỐC!

Thơ Phạm Hồng Giang

Con đã viết bài ca mừng đất nước. Tổ quốc mình đẹp lắm bốn nghìn năm. Đã qua rồi bao ngày tháng khó khăn. Vẫn vững tin tự hào người con Việt.

Bẩy mươi năm bao chiến công oanh liệt. Gìn giữ non sông tiêu diệt kẻ thù. Cho muôn đời đất nước ngọt lời ru. Hai tiếng Việt Nam đời đời vĩnh cửu.

Trời tháng tám mùa thu này mát dịu. Nắng Ba Đình nặng trĩu những yêu thương. Bảy mươi năm rồi mãi vẫn vấn vương. Lời của Bác trên quảng trường năm ấy.

19/08/2024 Hồng Giang.

Bài thơ: Ngày độc lập tự do, ngày 2-9 – Phạm Quang Thu

NGÀY ĐỘC LẬP TỰ DO, NGÀY 2-9

Thơ Phạm Quang Thu

Ngày Tuyên ngôn độc lập hóa lời ca Ngày chiến thắng vỡ òa Tình yêu nước Đất nước tôi, hòa bình không thẳng bước Lửa chiến tranh không thắng được chí quyết tâm.

Xin nghiêng mình trước Tiền nhân, các chị, các anh Đã dâng hiến máu mình cho Dân tộc Cả ngàn năm vọng Tuyên ngôn Độc lập Đất Vạn xuân, bất chấp mọi quân thù!

Bài thơ: Mừng ngày Quốc khánh – Thanh Trúc

MỪNG NGÀY QUỐC KHÁNH Thơ: Thanh Trúc

Việt Nam mình sừng sững giữa càn khôn Con cháu Lạc Hồng linh hồn trí vững Đạp sỏi đá nhũn mềm chân vẫn cứng Dẫu hiểm nguy chẳng nao núng bao giờ. 31/8/2024

Bài thơ: Đất nước – Phan Huy Hùng

ĐẤT NƯỚC ( thơ Phan Huy Hùng )

Ngày Bác Hồ đặt tên nước ” Việt nam – Dân chủ – Cộng hoà “ Là ngày tôi sinh ra khi bình minh gõ cửa Bảy mươi ba năm Sông Hồng tươi màu thiếu nữ Hồ Gươm trong như mắt em… ” Xưa là rừng núi là đêm Giờ thêm sông biển lại thêm ban ngày “(*)

Đất Nước tuổi dậy thì vùn vụt lớn Người đi xa nay về ngỡ lạc giữa rừng hoa! Cô bé yêu ngày ấy đã lên bà Ngực đỏ chiến công… Mẹ anh hùng liệt sĩ Tuổi Đất Nước tính theo trang thế kỷ Tuổi người bấm đốt ngón tay… Bảy mươi ba năm lịch sử không dài Thành phố, nông thôn tính ngày tính tháng Chớp mắt thôi đã thấy thay hình đổi dạng…

Bông dưng tôi khóc… như mới được chào đời!

Bài thơ: Hào khí ngàn năm – Phan Trung

HÀO KHÍ NGÀN NĂM…! Thơ: Phan Trung

Thu năm ấy âm vang cùng Tổ Quốc Tiếng Tự Do rung động triệu tấm lòng “Tôi nói đồng bào nghe rõ không… “ Vẫn còn đó bóng in lồng lộng mãi.

Bài thơ: Khúc khải hoàn – Tony Bui

KHÚC KHẢI HOÀN ( Thủ Vỹ Ngậm) Thơ: Tony Bui

Tháng chín Ba Đình đẹp tựa mơ Non sông một dải đỏ tươi cờ. Thăng long khí phách hồn dân tộc Đất nước oai hùng đượm cảnh thơ Nghĩa Đảng hòa chung cùng mạch sống Tình dân kết lại chẳng phai mờ Mùa thu hạnh phúc người tuyên* đọc Tháng chín mùng hai đẹp cảnh thơ.

Warszawa 30/08/2024

* Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ công hòa ngày 02/09/1945

Bài thơ: Mùa thu Ba Đình nhớ Bác

MÙA THU BA ĐÌNH NHỚ BÁC! Tác giả:Nguyễn Đức Phúc Trời Ba Đình gió thu lồng lộng Tiếng Bác Hồ vang vọng muôn nơi Tuyên ngôn độc lập ra đời Sáng vai cường quốc đất trời năm châu.

Quyết giữ vững giang sơn Tổ Quốc Quét sạch loài xâm lược, ngoại bang Đẹp thay đất nước Việt Nam Ba Đình mãi mãi vọng vang lời Người. 2/9/2024

Bài thơ: Quốc khánh thiêng liêng – Đỗ Hương

QUỐC KHÁNH THIÊNG LIÊNG

Thơ Đỗ Hương

Tháng Chín hàng năm nghiêng mình giỗ Bác! Ngày Khai Sinh thấy có lỗi với Người Vạn cỏ cây, chim muông cả đất trời Xin được khóc Vị- Cha- Già -Dân- Tộc!!!

Mưa vẫn mưa với vạn muôn nước mắt…!

00h01′, 1-9-2024 Con dân Việt Nam khóc Bác! Đỗ- Hương

Bài thơ: Câu chuyện kể như mới vừa hôm qua

CÂU CHUYỆN KỂ NHƯ MỚI VỪA HÔM QUA Thơ Dạ Quỳnh

Vệt nắng thu vừa trở vàng khe khẽ Con mẹ về rồi! Dẫu hư ảo …tàn tro…

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Ngày độc lập -Hồ Viết Bình

NGÀY ĐỘC LẬP Thơ Hồ Viết Bình

Đọc những bài thơ viết về ngày tết độc lập chúng ta thấy thêm yêu quí và tự hào vì đất nước Việt nam thân yêu.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 26 Bài Thơ Hay Viết Về Tháng 12 Mới Nhất

Bài thơ: THÁNG MƯỜI HAI YÊU THƯƠNG – Trịnh Thanh Hằng

THÁNG MƯỜI HAI YÊU THƯƠNG

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: THÁNG MƯỜI HAI – Hồng Soi Bài thơ: THÁNG 12 ĐÃ VỀ RỒI EM – Phan Hoàng 

14.12.2024

Bài thơ: DÃ QUỲ RIÊNG MANG MỘT MÙA ĐÔNG – Hoàng Chẩm

DÃ QUỲ RIÊNG MANG MỘT MÙA ĐÔNG

Tác giả: Hoàng Chẩm

Tiễn mùa lá rơi bâng khuâng xưa cũ

Chạm mặt dã quỳ như thương….. chiều đông

Giấu chút riêng mang vùi sâu sương khói

Nợ cuộc tình xa nghe đời mênh mông….

Gối tay từng đêm đếm ngày lầm lỗi.

Biết em còn đó quên nhớ về đây

Nửa chừng giấc mơ một đời chim sáo

Lạc nhau chốn này xa mãi đường mây

Đông chưa tàn tưởng Xuân về bên ngõ

Dã quỳ chao nghiêng vàng một góc trời

Mù sương xa ai mơ về cõi vắng

Bịn rịn mùa hoa chân bước chơi vơi.

Đong một chiều vàng rơi buồn tóc gió

Đứng với muộn màng nhớ thuở tình bay

Một đóa quỳ buông cuối mùa xuống thấp

Ta lắng nghe đời một nhịp tình say.

Nhớ mùa Quỳ vàng

Bài thơ: CÓ ĐỦ ĐẦY TRONG ĐÓ THÁNG MƯỜI HAI – Nguyễn Đình Cường.

CÓ ĐỦ ĐẦY TRONG ĐÓ THÁNG MƯỜI HAI

Thơ: Nguyễn Đình Cường.

16/12/2024.

Bài thơ: CHÀO THÁNG 12! – Thơ: Lan Tran

CHÀO THÁNG 12!

Thơ: Lan Tran

Đông lạnh rồi nỗi nhớ cũng dày thêm

Tháng mười hai…

…chẳng say mềm giấc ngủ

Bởi tủi hờn vẫn còn nơi trú ngụ

Gió lạnh lùa không đủ ấm vòng tay

Lan Tran 01/12/2918

Bài thơ: Tháng mười hai – Giọt Mưa Thu

Tháng mười hai

Thơ Giọt Mưa Thu

Giọt Mưa Thu

Hà Nội 13/12/2024

Bài thơ: ANH NHỚ EM – Nghi Lâm

ANH NHỚ EM

Thơ: Nghi Lâm

Bài thơ: GỬI VỀ NƠI ẤY TRƯỜNG SA - Hồng Ngoãn

GỬI VỀ NƠI ẤY TRƯỜNG SA

Thơ Hồng Ngoãn

Biết bây giờ anh trăn trở mỗi đêm

Chắc tay súng giữ chủ quyền lãnh thổ

Sóng chưa lặng bởi kia còn bão tố

Cùng bạn bè anh đâu sợ nguy nan

Hải Dương 14/12/2024

Bài thơ: THÁNG MƯỜI HAI – Hoàng Như Phượng 

Những món quà ta gom ngày, gom tháng

Gói gọn gàng gửi tặng các em thơ

Chút tình thân sưởi ấm những ước mơ

Để đông đến ngọt ngào thêm hương sắc.

Bài thơ: VẦN THƠ ĐẸP – Hồ Viết Bình

Thơ mình già, nhưng thơ người rất trẻ

Với muôn màu muôn vẻ vẫn tuôn trào

Tháng Mười Hai hé cửa đón nắng vào

Năm mới đến thơ dạt dào cảm xúc.

Bài thơ: NỖI NHỚ – Ánh Tuyết

Sớm mai này sương giăng đầy trước ngõ

Ngọn gió đông gờn gợn nỗi u hoài

Ta nhủ thầm giờ đã tháng mười hai!

Tháng của niềm ưu tư khắc khoải

Bài thơ: TỰ BAO GIỜ.. – Ngo Huong.

TỰ BAO GIỜ..

Thơ Ngo Huong

Đứng nghiêng mình trên phiến đá chông chênh.

Đứng cạnh nhau mà chẳng dám ngỏ lời

Mái tóc thề nghiêng sóng xõa bến xưa

Vẫn chờ ngày về dệt mộng thành thơ

Tự bao giờ… tôi đã trót yêu em.

Thơ Ngo Huong

Bài thơ: KỶ NIỆM THÁNG 12 – Phan Huy Hùng

Tháng Mười Hai vang vọng địa cầu

Chỉ có Việt Nam đưa tháng 12 vào lịch sử!

Bài thơ: Ta có hẹn với Tháng Mười hai – Đỗ Hương Bài thơ: ANH VỀ! – Nguyễn Thị Khánh Hà

Đêm buồn

thêm rét mỗi ban mai

Bài thơ: LỖI HẸN – Hoàng Hôn Bài thơ: THÁNG 12 VỀ!!! – Gái Quê Bài thơ: THÁNG MƯỜI HAI THÁNG ĐỢI CHỜ – Tony Bui Bài thơ: THÁNG 12 ƠI.. – YẾN THỊNH

YẾN THỊNH

Bài thơ: NỬA TRỜI MƠ – Vân Anh

Biên Hòa 12.12.2024

Bài thơ: THƠ VIẾT CHO THÁNG MƯỜI HAI – Phan Thu Trang

THƠ VIẾT CHO THÁNG MƯỜI HAI

Thơ: Phan Thu Trang

Bài thơ: CUỐI NĂM RỒI – An Giang Bùi 

Cuối năm rồi

Bài thơ: HÀ NỘI THÁNG 12 - Lan Thanh

HÀ NỘI THÁNG 12

Thơ Lan Thanh

Bài thơ: KÝ ỨC THÁNG 12 – Trương Túy Anh Bài thơ: THƠ:CHIỀU TRƯỜNG SƠN – NGA LÊ.

THƠ:CHIỀU TRƯỜNG SƠN.

Tác giả:NGA LÊ. Anh nắm tay tôi trước lúc chia xa.

Ba lô trên vai…nụ cười rạng rỡ.

Ấn dấu sau vành mũ thân thương đó.

Là đôi mắt buồn tiễn biệt chia ly.

Chiến tranh như cơn lốc cuốn anh đi.

Xa mãi mãi.. không bao giờ về nữa.

Đôi khi nhận những gồng thư dang dở.

Đêm quân hành Anh viết vội Em ơi!!.

Cánh Sim rừng anh ép tặng cho tôi.

Vẫn y nguyên nằm trong trang kỷ niệm.

Màu hoa Tím của những chiều biền biệt.

Đợi.. mong..chờ.. và nỗi nhớ Anh ơi.

Da diết theo Em..suốt cả cuộc đời.

Và hôm nay Trường Sơn Em đến đó.

Nắng chiều nghiêng..lạnh bờ vai sương đổ.

Các Anh nằm đây…yên lặng đến nao lòng.

Đất nước hòa bình… Anh có biết không?.

Máu Anh đổ..không bao giờ vô nghĩa.

Đốt nén hương thơm.. Em tặng cho tất cả.

Từng người.. Từng người đau xót lắm Anh ơi!!.

Đất nước mình thay đổi rất lâu rồi.

Xương máu các Anh góp vào trong đó.

Tiếng chim”Bắt Cô”vẫn vọng về êm ả.

Tiếng Ve Rừng vẫn rộn rã ngân vang.

Để chiều chúng tôi đứng giữa Trường Sơn.

Hoa Sim đó..Tím một trời thương nhớ.

Tặng cho Anh và tặng cho tất cả.

Kỷ niệm chiều..Em nhớ mãi Trường Sơn.

Trường Sơn tháng 10/2024.

Tháng Mười Hai, tháng mới của một năm cũ sắp qua, ai ai cũng tất bật, bận rộn với vô số chuyện. Liệu rằng có ai dành một chút thời gian nhìn lại đoạn đường đã đi qua để nuối tiếc, để hạnh phúc, để chờ đợi hay chăng?

Theo chúng tôi

Top Những Bài Thơ Về Gia Đình Hay Nhất Ý Nghĩa

Có những bài thơ nào hay về gia đình nhỉ?

Top những bài thơ về gia đình hay nhất ý nghĩa

1.Không Gia Đình

Không gia đình buồn lắm ai ơi Cả đời vất vưởng cứ chơi vơi Lúc đau lúc ốm nào ai ngó Đau đáu lo âu chẳng thảnh thơi Không gia đình nghĩ tủi lắm à Người ta có chốn để về nhà Vui buồn người thân còn chia sẻ Rôm rả chuyện gần tới chuyện xa Không gia đình bất hạnh lắm thay Cô đơn thui thủi chẳng ai hay Nếp nhà sao cứ im như thóc Chẳng có tiếng cười , tiếng vỗ tay Thế mà ngày nay nghĩ cũng kỳ Nhà nhà khi đã có ti vi Nghĩa tình làng xóm coi như mất Xóm trên làng dưới chẳng ai đi Điện thoại Thông minh lại ra đời Mỗi người một góc để ngồi chơi Chẳng ai nói chuyện , chẳng đi lại Mủm mỉm một mình chẳng chịu ngơi Người lớn không chơi với trẻ con Để cho em bé sống mỏi mòn Tự kỷ sinh ra là cái chắc Cuộc đời là cả sự héo hon Thôi thôi ta hãy tỉnh lại thôi Gia đình quan trọng nhất trên đời Cái nôi nuôi dưỡng tạo nhân cách Lấy lại tình thân đã xa dời

Bài thơ miêu tả về những việc khi không có gia đình, tác giả đã liệt kê rất đầy đủ những chi tiết khiến người đọc mủi lòng về hình ảnh khi không có gia đình sẽ chẳng ai quan tâm, cạnh bên khi đau ốm, khi cô đơn, …

2. Kiếp Nhà Nghèo

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó Rồi lớn lên với cuộc sống cơ hàn Nên tôi quý những thứ tôi đang có Biết làm gì lúc sóng gió gian nan? Cha mẹ tôi là nông dân lam lũ Tấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôi Nhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổ Bởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đời Bạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữa Cũng chưa từng uống nước lã cầm hơi Thì sao bạn biết quý từng hạt lúa Mẹ cùng cha gom nhặt cả một thời Nếu còn sống bằng đồng tiền của mẹ Vẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơi Thì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạo Khi gặp ai nghèo khó ở trong đời…

Tác giả bài thơ “kiếp nhà nghèo” bày tỏ nỗi niềm của mình về hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha mẹ vất vả, cơ cực. Và 2 câu cuối khuyên chúng ta rằng: “nếu như còn xin tiền cha mẹ thì đừng cười nhạo khi gặp ai nghèo khó”.

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khóRồi lớn lên với cuộc sống cơ hànNên tôi quý những thứ tôi đang cóBiết làm gì lúc sóng gió gian nan?Cha mẹ tôi là nông dân lam lũTấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôiNhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổBởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đờiBạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữaCũng chưa từng uống nước lã cầm hơiThì sao bạn biết quý từng hạt lúaMẹ cùng cha gom nhặt cả một thờiNếu còn sống bằng đồng tiền của mẹVẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơiThì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạoKhi gặp ai nghèo khó ở trong đời…Tác giả bài thơ “kiếp nhà nghèo” bày tỏ nỗi niềm của mình về hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha mẹ vất vả, cơ cực. Và 2 câu cuối khuyên chúng ta rằng: “nếu như còn xin tiền cha mẹ thì đừng cười nhạo khi gặp ai nghèo khó”.

Gia đình có cũng như không Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau Mới nghe câu chuyện mà rầu Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền Cha thì đi vắng triền miên Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa Tội cho con trẻ ngây thơ Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà Ngó sang bè bạn gần xa Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề Bỗng dưng nước mắt tràn trề Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì

Bài thơ là tâm sự, là ước mơ của tác giả muốn có một gia đình giống bao người khác trên đời. Nhưng “mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau” và tác giả chỉ sống với ông bà nộ, do vậy mà thiếu đi rất nhiều tình thương từ cha mẹ. Thể hiện nỗi lòng của người con mong muốn có 1 cuộc sống hạnh phúc gia đình như bao đứa trẻ khác.

4. Thơ Về Gia Đình

Chỉ cần một nơi về mãi nhớ, Bước chân vào…cửa mở đón chào…! GIA ĐÌNH luôn chứa ngọt ngào, Mâm cơm nghi ngút …chứa bao ân tình! Ta chỉ có GIA ĐÌNH mỗi một, Nơi sẳn sàng chứa cốt nhục mình. Luôn là bệ phóng quang vinh, Giúp ta xây dựng bước trình tương lai…! Khi ta gặp bước dài gian khó…! Về GIA ĐÌNH sẽ có niềm vui! Yêu thương sẽ giúp đẩy lùi… Bao nhiêu đỗ vở dập vùi giảm đau ! Khi tim nhỏ rối nhàu tình khổ, Hãy nhớ về bến đổ GIA ĐÌNH. Hãy ghi nhớ mẹ cha sinh… Hãy trân quý công trình dưỡng nhi ! Ta thấy đó…xuân thì thay đổi, Bốn mùa qua tiếp nối phút giây. Đông Tây Nam Bắc đổi thay, GIA ĐÌNH vẫn cứ đêm ngày đợi con .

Một bài thơ rất hay nói về gia đình. Gia đìnhchính là một tế bào của xã hội, và gia đình là nơi luôn luôn che chở cho mỗi chúng ta khi gặp những phút yếu lòng. Nơi cho ta những động lực để có thể bước tới thành công. Và là nơi ta đi xa cũng luôn luôn nhớ về. Nhưng thực tế có thể thấy được rằng gia đình là nơi ta tìm về những cũng có những gia đình khônghạnh phúcvà mỗi thành viên trong gia đình như lại phải chối bỏ gia đình đó.

5. Dòng Sông Mùa Thu

Tôi đã lớn cũng từ căn bếp Để giờ đây ngồi xếp vần thơ Đi xa vẫn mãi ngóng chờ Nơi tôi hằng ủ giấc mơ đời mình Tôi biết rõ gia đình nghèo khó Bởi quê nghèo chỉ có ruộng thôi Quanh năm lưng bán cho trời Mặt kia cúi đất cả đời chẳng hơn Từ cuộc sống tôi hờn cái khổ Cố đi lên bằng nổ lực thân Tuổi thơ vốn đã chuyên cần Dù cho vất vả chẳng than một lời Nhìn rạng rỡ nụ cười ai biết Tôi trải qua mải miết gió sương Những hôm thức trắng đêm trường Mắt nâu trũng lại má hường kém xinh Nhưng ngẫm lại đời mình là sướng Bởi so bì số hưởng hơn ai Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào

Với tựa là “dòng sông mùa thua” nhưng tác giả muốn mượn hình ảnh đó để nói về gia đình nghèo khó của mình. Mặc dù hoàn cảnh thiếu thốn, nhưng vẫn lạc quan yêu đời vì “Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài, Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào”

6. Vượt Lên Số Phận

Con người sống trên chốn hồng trần Số kiếp ông trời đã định phân Vui, buồn, bất hạnh hay may mắn Người quá giàu sang,kẻ thiếu phần Người khổ biết vượt qua số phận Ăn ở hiền lành,khỏe tấm thân Nếu muốn bản thân không lận đận Cố gắng đừng gieo chuyện nợ nần Khi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫn Rồi vướng vào những chuyện bất nhân Lao động cần cù ta kiên nhẫn Một ngày sẽ thoát được khó khăn Còn khi giàu phải có lòng nhân Giúp kẻ sa cơ,kẻ cơ bần Răng mình,luôn có lòng trắc ẩn Giúp người là tự giúp bản thân Cao xanh đã định rất công bằng Làm người phải phân biệt giả chân Con người đạo đức luôn chiến thắng Thoát khỏi u mê,hết nhọc nhằn

Tựa đề bài thơ đã nói lên ý nghĩa của cả bài thơ, đó chính là “vượt lên số phận”. Tác giả nói về một người có gia đình hoàn cảnh nghèo nhưng luôn lạc quan vì “số kiếp ông trời đã định phân” và khuyên răng chúng ta sống phải có đạo đức.

7. Hãy Thương

Ai mà không có mẹ cha Ai mà không biết ở nhà có con Vậy mà đôi lúc vẫn quên Tiền tiêu xả láng …là quyền của ta Khi đó lại thấy ở nhà Mẹ phải lọ mọ …lân la ngoài đường Con thì cũng rất đáng thương Học hành bập bõm…tìm đường mưu sinh Bớt tiêu đi mất chục nghìn Mẹ và con cái…gió sương làm gì Ai ơi hãy nghĩ lại đi Giúp mẹ những gì thì hãy giúp ngay Kẻo mai nhắm mắt xuôi tay Có làm ma lớn chẳng hay tý nào

Bài thơ khuyên ta rằng hãy nên yêu thương gia đình, mẹ cha nhiều hơn nữa khi còn có thể. “Giúp mẹ được gì thì hãy giúp ngay” để khi “nhắm mắt xuôi tay” thì có làm đám ma lớn cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa …

8. Cuộc Đời Bể Dâu

Cuộc đời khốn khó bể dâu Cái nghèo đeo bám đã lâu chẳng rời Nhiều khi ngẩng mặt kêu trời Bao giờ mới hết cuộc đời khó khăn

Nếu như có một mái ấm gia đình hạnh phúc, ấm êm, có bàn tay mẹ nấu từng bữa cơm mỗi ngày. Ở nơi đó có nụ cười thật hiền lành, ấm áp của ba sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và tác giả dường như cảm thấy có những giây phút quây quần bên nhau kể cho nhau nghe những điều hay, ý đẹp.

Cuộc đời khốn khó bể dâuCái nghèo đeo bám đã lâu chẳng rờiNhiều khi ngẩng mặt kêu trờiBao giờ mới hết cuộc đời khó khănNếu như có một mái ấm gia đình hạnh phúc, ấm êm, có bàn tay mẹ nấu từng bữa cơm mỗi ngày. Ở nơi đó có nụ cười thật hiền lành, ấm áp của ba sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và tác giả dường như cảm thấy có những giây phút quây quần bên nhau kể cho nhau nghe những điều hay, ý đẹp.

Như chiếc lá xế chiều vội vã Trước biển đời sóng cả gió to Xung quanh cạm bẫy tấu trò Mong manh yếu ớt thật lo thân gầy . Chẳng mộng ước đó đây ngang dọc Khi bạc đầu mái tóc pha sương Mai danh ẩn tích khiêm nhường Nhẹ nhàng mà sống yêu thương thanh bình . Lá vàng sợ rung rinh cơn gió Ta sợ mình vò võ năm canh Rèm the rủ kín buông mành Hết thời cười nói yến oanh ru tình . Ồ ! Sao lại tự rinh sống khép Khi cuộc đời vẫn đẹp như mơ Mãi như con sóng xô bờ Còn ta mãi vẫn ngẩn ngơ yêu đời !

Mái ấm gia đình ta có thể khẳng định được nó dường như cũng chính là nơi nhiều mong ngóng và đợi chờ, nơi trở về sau những năm tháng bôn ba nơi phương trời xa. Đó cũng chính lànhà, là nơi thật yên bình mà cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì cũng bao dung và rộng lượng đón nhận và sẵn sàng tha thứ và cả một tấm lòng yêu thương trờibiển.

10. Suy Ngẫm

Nếu cuộc đời để vào nơi cõi tạm Thấy nắng trời thiêu sạm cháy làn da Nếu quăng đời trong cơn bão phong ba Ta thấy đời già đi thêm chút nữa Nếu nhốt mình từng đêm sau ô cửa Hẳn chắc rằng thiếu mất nửa tự do Nếu gieo mình bước xuống những con đò Sẽ thấy đời bồng bềnh theo con nước Nếu quyết tâm cuộc đời sẽ có được Những ước mơ và hạnh phúc ngọt ngào Nếu khó khăn hãy giữ chớ chênh chao Để vững bước tự hào ta đi tới Nếu có danh cũng đừng nên ham lợi Giữ cho đời phẩm giá khỏi uổng công Nếu tài ba khiêm tốn nhớ đừng ngông Cho xứng đáng với con rồng cháu giống …

Bài thơ không nêu lên cụ thể về vấn đề gia đình nhưng lại phác họa cho ta một hình ảnh người làm lụng vất vả, bươn chải vì gia đình khó khăn không có được đầy đủ no ấm như những người khác. Ngụ ý của tác giả diễn tả như vậy nhưng không cụ thể và khuyên ta “nghèo cho sạch, rách cho thơm”.

11. Một Bóng Đi Về

Có những đêm gói chặt cô đơn vào lòng Nhìn chiếu chăn lạnh lẽo mà hờn tủi Ước mái gia đình hạnh phúc bớt lủi thủi Nhưng nay quá tuổi lập thất thành gia Nỗi buồn cô quạnh bơ vơ lúc về già Mới thấy thời gian vu vút biết mấy Lỡ mai ốm đau ai người săn sóc Trời trở gió mệt mỏi cam chịu qua dần Sông nào cũng chảy về biển hòa tan Kiếp người tựa án phù phân nhân thế Như loài hoa sớm nở rồi tàn phai hết Khi bóng chiều tà dần xuống tia nắng nhạt nhòa Ngẫm nghĩ thay phận mình lắm xót xa Đời không gia đình yên ấm che chở Viết hoài mấy vần thơ đầy than thở Thuyền heo hút mất giữa dòng khơi

12. Gia đình.

Khi rời xa mới biết ý nghĩa của gia đình Mới biết niềm vui trong từng cử chỉ Mới biết hạnh phúc phải đâu nào xa xỉ Vì chỉ một nụ cười cũng đủ ấm con tim… Giữ mãi gia đình trong một góc riêng Để nhớ để mong để âm thầm cầu nguyện: – Xin nỗi buồn đừng hằn trên mặt mẹ Và nụ cười đừng chia cách môi cha… Gia đình thân thương trong hình bóng quê nhà Nơi có mẹ cha có ông bà anh chị Có cả xóm giềng và những người tri kỉ Luôn cạnh bên chia sẻ nỗi vui buồn…

Khi rời xa mới biết ý nghĩa của gia đìnhMới biết niềm vui trong từng cử chỉMới biết hạnh phúc phải đâu nào xa xỉVì chỉ một nụ cười cũng đủ ấm con tim…Giữ mãi gia đình trong một góc riêngĐể nhớ để mong để âm thầm cầu nguyện:– Xin nỗi buồn đừng hằn trên mặt mẹVà nụ cười đừng chia cách môi cha…Gia đình thân thương trong hình bóng quê nhàNơi có mẹ cha có ông bà anh chịCó cả xóm giềng và những người tri kỉLuôn cạnh bên chia sẻ nỗi vui buồn…

13. Vòng tay mùa đông.

Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương… Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang… Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc… Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng…

14. Con vẫn còn bé.

Với bố mẹ con luôn là đứa trẻ Vẫn thơ ngây, bé bỏng chẳng biết gì Vẫn cần bảo ban cần yêu thương bảo bọc Dù tuổi con chẳng bé bỏng nữa rồi… Và khi con nghĩ rằng con khôn lớn Con ương ương mình đúng chẳng nghe lời Làm bố mẹ buồn con nào đâu hay biết Chỉ mình con – con vui sướng… riêng con… Rồi con lớn thêm con biết nhiều hơn trước Con nghĩ nhiều hiểu suy nghĩ mẹ cha: Tất cả vì con, cho con, con tất cả Hạnh phúc cuộc đời là hạnh phúc con yêu… Và thời gian cứ chầm chậm bước đi Cha mẹ già hơn để cho con chững chạc Nhưng khi khó khăn con trở về bên cha mẹ Ước một điều: Con vẫn mãi bé con…

15. Những điều giản dị

Khi đi xa con mới thấy nhớ quê hương Nhớ Má nhớ Ba nhớ những điều giản dị Lúc ở gần con thấy chẳng có gì là quý Khi xa rồi mới quay quắt mỏi mòn trông Khi ra đường mới biết vòng tay Ba thật ấm Lời nói của Má hiền từ biết đến nhường nào Vậy mà cứ mỗi lần đi chơi về khuya Ba Má lo lắng nhắc nhở Thì con hay xì xòa trách móc. Con lớn rồi Đâu phải đứa lên ba Giờ con ở một mình nơi đất lạ, quê xa Con mới hiểu thấm thía hai từ “hạnh phúc” Hạnh phúc là những điều đơn giản nhất Là sự sẻ chia Là yêu thương vô điều kiện giữa các thành viên Trong gia đình Thời gian ơi! Xin hãy quay trở lại Quê hương ơi! Con xin tạ lỗi cùng người…

Khi đi xa con mới thấy nhớ quê hươngNhớ Má nhớ Ba nhớ những điều giản dịLúc ở gần con thấy chẳng có gì là quýKhi xa rồi mới quay quắt mỏi mòn trôngKhi ra đường mới biết vòng tay Ba thật ấmLời nói của Má hiền từ biết đến nhường nàoVậy mà cứ mỗi lần đi chơi về khuya Ba Má lo lắng nhắc nhởThì con hay xì xòa trách móc.Con lớn rồiĐâu phải đứa lên baGiờ con ở một mình nơi đất lạ, quê xaCon mới hiểu thấm thía hai từ “hạnh phúc”Hạnh phúc là những điều đơn giản nhấtLà sự sẻ chiaLà yêu thương vô điều kiện giữa các thành viênTrong gia đìnhThời gian ơi!Xin hãy quay trở lạiQuê hương ơi!Con xin tạ lỗi cùng người…

Này, con yêu của Mẹ Con hãy ngủ cho thật ngoan Để Mẹ gánh mặt trời lên rẫy Đốt mùa đông Này, con yêu của Mẹ Con hãy ngủ cho thật ngoan Để Mẹ đi góp ngày – năm – tháng Cất vào bầu ngực Cho con dòng sữa mát lành Này, con yêu của Mẹ Mỗi khi con cười Là Mẹ quên đi tất cả nhọc nhằn Bộn bề cuộc sống Mỗi khi con bập bẹ cất tiếng gọi Mẹ Là Mẹ thấy thêm yêu cuộc sống này Này, con yêu của Mẹ Từ khi có con Mẹ làm tất cả những điều mà trước kia Mẹ không thể Vì Mẹ muốn con được hạnh phúc Không muốn con giống Mẹ … Vò võ đêm … Mẹ luôn muốn con được vui Vì cuộc người tạm bợ này mới sinh ra đã khóc.

17. Tìm về tuổi thơ.

Tìm về kí ức tuổi thơ Cánh diều chao gió mân mê cách đồng Giữa trưa chân đất đầu không Áo xanh – áo đỏ – áo hồng – áo cam Tìm về kí ức xa xăm Bắt con dế Bỏ chỗ nằm Mỗi đêm Trăng soi sáng khắp sân thềm Mẹ ru câu hát ngọt mềm à ơi Tìm về kí ức nào nguôi Bát cơm rơm rạ cuộc đời bão giông Ngược xuôi con nước giữa dòng Mẹ Cha ngụp lặn mênh mông phận người Tìm về kí ức đầy vơi Nhọc nhằn năm tháng trùng khơi sinh thành Tìm về kí ức ngọt lành Bên Cha bên Mẹ dỗ dành mỗi đêm.

18. Nhớ Mẹ

Con người khi được sinh ra, Cũng đều có mẹ có cha trên đời. Ai ai cũng vậy mà thôi, Như cây có cội, nước trôi từ nguồn.

Mai sau dù đã lớn khôn. Con luôn ghi nhớ công ơn ngày nào. Công cha tựa ngọn núi cao, Mẹ tình như nước dạt dào biển đông.

Mười ngày chín tháng trong lòng, Mẹ trông mẹ ngóng chờ con chào đời. Lần đầu con khóc mẹ cười, Bờ mi giọt lệ khẽ rơi vui mừng.

Ôm thiên thần nhỏ vào lòng, Khẽ hôn lên trán và cùng đôi môi. Lời ru thuở ấy bên nôi, Đưa con vào giấc trọn đời không phai.

Quanh năm vất vả tháng ngày, Chai sần những nếp bàn tay trong lòng. Thân cò lặn lội ven sông, Nuôi con mẹ có kể công bao giờ.

Mẹ thường kể những chuyện xưa, Ngụ ngôn cổ tích vần thơ ngọt ngào. Cho con tục ngữ ca dao, Dạy con biết hát đồng dao quê nhà.

Mẹ ơi những buổi chiều tà, Đàn chim về tổ mẹ ra ruộng đồng. Nắng hè, gió rét ngày đông, Mùa nào cũng vậy mẹ cùng bão dông.

Ngày đầu cắp sách đến trường, Cầm tay mẹ dắt đưa đường cho con. Chăm lo coi sóc sớm hôm, Để con học tập lớn khôn sau này.

Chịu bao vất vả đắng cay, Đêm thời ngắn lại còn ngày dài đi, Dường như mẹ chẳng nhớ gì, Quên tên sinh nhật bởi vì thời gian.

Kể gì vất vả gian nan, Chăm lo con cái chẳng màng tấm thân. Miếng ngon mẹ lại để phần, Áo lành chẳng mặc mà dành cho con.

Một đời chẳng biết vàng son, Một đời chỉ biết vì con, gia đình. Một đời vất vả hi sinh, Một đời đã sống hết mình hiến dâng.

Mẹ ơi mẹ có biết chăng, Con đây luôn cố gắng lòng vươn lên. Đền ơn đáp nghĩa mẹ hiền, Mong vui lòng mẹ niềm tin ngày nào.

Thời gian như trận mưa rào, Bây giờ mẹ đã nửa đầu màu sương. Biết bao nỗi nhớ tình thương, Canh khuya thao thức đêm trường nhớ con.

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,” Bầu trời của mẹ con luôn hướng về. Nơi xa con nhớ tới quê, Mong sao mẹ khỏe dù khi trở trời.

Con nay ở chốn xa xôi, Muốn thấy tiếng cười giọng nói mẹ yêu. Quê người lạc lõng cô liêu, Khẽ rơi nước mắt mỗi chiều xa trông.

Nơi đây da diết nỗi lòng, Tìm cơn mưa lạnh nắng hồng quê hương. Xa xôi cách trở đoạn trường, Bao giờ có dịp tìm đường thăm quê.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, Tìm đâu một vé trở về tuổi thơ? Một thời lém lính ngây ngô, Sống trong đùm bọc bến bờ yêu thương.

Con người khi được sinh ra,Cũng đều có mẹ có cha trên đời.Ai ai cũng vậy mà thôi,Như cây có cội, nước trôi từ nguồn.Mai sau dù đã lớn khôn.Con luôn ghi nhớ công ơn ngày nào.Công cha tựa ngọn núi cao,Mẹ tình như nước dạt dào biển đông.Mười ngày chín tháng trong lòng,Mẹ trông mẹ ngóng chờ con chào đời.Lần đầu con khóc mẹ cười,Bờ mi giọt lệ khẽ rơi vui mừng.Ôm thiên thần nhỏ vào lòng,Khẽ hôn lên trán và cùng đôi môi.Lời ru thuở ấy bên nôi,Đưa con vào giấc trọn đời không phai.Quanh năm vất vả tháng ngày,Chai sần những nếp bàn tay trong lòng.Thân cò lặn lội ven sông,Nuôi con mẹ có kể công bao giờ.Mẹ thường kể những chuyện xưa,Ngụ ngôn cổ tích vần thơ ngọt ngào.Cho con tục ngữ ca dao,Dạy con biết hát đồng dao quê nhà.Mẹ ơi những buổi chiều tà,Đàn chim về tổ mẹ ra ruộng đồng.Nắng hè, gió rét ngày đông,Mùa nào cũng vậy mẹ cùng bão dông.Ngày đầu cắp sách đến trường,Cầm tay mẹ dắt đưa đường cho con.Chăm lo coi sóc sớm hôm,Để con học tập lớn khôn sau này.Chịu bao vất vả đắng cay,Đêm thời ngắn lại còn ngày dài đi,Dường như mẹ chẳng nhớ gì,Quên tên sinh nhật bởi vì thời gian.Kể gì vất vả gian nan,Chăm lo con cái chẳng màng tấm thân.Miếng ngon mẹ lại để phần,Áo lành chẳng mặc mà dành cho con.Một đời chẳng biết vàng son,Một đời chỉ biết vì con, gia đình.Một đời vất vả hi sinh,Một đời đã sống hết mình hiến dâng.Mẹ ơi mẹ có biết chăng,Con đây luôn cố gắng lòng vươn lên.Đền ơn đáp nghĩa mẹ hiền,Mong vui lòng mẹ niềm tin ngày nào.Thời gian như trận mưa rào,Bây giờ mẹ đã nửa đầu màu sương.Biết bao nỗi nhớ tình thương,Canh khuya thao thức đêm trường nhớ con.”Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,”Bầu trời của mẹ con luôn hướng về.Nơi xa con nhớ tới quê,Mong sao mẹ khỏe dù khi trở trời.Con nay ở chốn xa xôi,Muốn thấy tiếng cười giọng nói mẹ yêu.Quê người lạc lõng cô liêu,Khẽ rơi nước mắt mỗi chiều xa trông.Nơi đây da diết nỗi lòng,Tìm cơn mưa lạnh nắng hồng quê hương.Xa xôi cách trở đoạn trường,Bao giờ có dịp tìm đường thăm quê.Thời gian thấm thoắt trôi đi,Tìm đâu một vé trở về tuổi thơ?Một thời lém lính ngây ngô,Sống trong đùm bọc bến bờ yêu thương.

Công Cha cao tựa núi non Dài sông, rộng biển – cho con nên người. Cha cho con nụ cười tươi Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.

Dạy con: “Nhận rõ đúng sai Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung. Rộng lòng, độ lương, khoan dung Gái, trai chí lớn – chớ dùng mưu ma.

Hiểu nhiều, biết rộng, nhìn xa Đừng quá thiển cận – khó qua khổ nghèo. Sóng to phải vững tay chèo Chớ ham danh lợi mà gieo oán thù.

Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu Trong êm, ngoài ấm cho dù khó khăn. Lỡ lầm phải biết ăn năn Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.

Sống hôm nay – để ngày mai Công to, việc nhỏ miệt mài cho xong. Khổ đau nên để trong lòng Nước mắt chớ chảy thành dòng – ướt my.

Gia phong, nền nếp duy trì Sẻ san cơm, áo những khi người cần. Thương người như thể thương thân Kính trên, nhường dưới – góp phần, chung lo.

Gia đình – xã hội – sao cho Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, trong ngần” … Đời Cha sâu nặng nghĩa ân Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi.

20. Nghĩa vụ đối với gia đình

Nhóm muôn ức nhà, Mới nên một nước. Gia đình hòa lạc, Là nước tiểu khang. Ta phải lo lường, Gia đình cho tốt. Dưới thời em út, Trên thời ông bà. Giữa thời mẹ cha, Với anh với chị. Giữa theo đạo lý, Ta hết lòng ta. Hiếu với người già, Ơn cùng người trẻ. Hiếu cho phải lẽ, Cốt ở tinh thần. Ơn cho có nhân, Cốt đường dạy dỗ. Trong nhà khuôn khổ, Nên kiệm nên cần. Rộng lối làm ăn, Gây nên tự lập. Trong nhà mọi việc, Thằng ở, con hầu. Ta phải thương yêu, Dắt dìu dạy bảo. Chia cơm sẻ áo, Ân ý chu toàn. Chớ lạm quyền trên, Chớ kiêu quyền dưới. Đàn bà con gái, Là gốc tề gia. Nhà có phép nhà, Nên càng chỉnh đốn. Gia đình mỹ mãn, Tiếng đồn gần xa. Chòm xóm lân la, Gần đèn thời sáng. Một nhà nhân nhượng, Một nước cũng vầy. Nghĩa vụ ta đây, Mới là trọn vẹn.

21. Gặp một gia đình sơ tán

Nửa đêm, chợt tỉnh, nghe tin đến: Quảng Trị, bà con vừa mới ra (Cô bé giao liên nào đấy nhỉ Như chim vui hẳn một gian nhà)

Sáng mai, dậy sớm, vào thăm hỏi (Bát nước chè xanh vị đượm đà) Bà cụ Triệu Vinh ngồi kể lại Những ngày sơ tán dọc đường xa

– Gia đình tôi chỉ toàn con gái Mấy đứa sau thì nỏ biết chi! Bảy trạm đi đường non một tháng Bây chừ mới tới trạm ngoài ni

Một đứa trai đầu đi lính nguỵ Tin đồn hay dữ biết nên tin! Mong sao hắn biết tìm ra lối Về với bà con Mặt trận mình

Nép sau lưng mẹ, hai cô gái Áo mỏng ni-lông bó sát người Bà cụ chỉ con rồi chậm rãi Mắt buồn lơ đãng dõi xa xôi:

Con em: du kích vùng ven biển Đánh Mỹ từng qua mấy trận liền Con chị lấy chồng trong Quảng Trị Lên về thị xã những ngày phiên

Quảng Trị, một vùng tan nát hết Cả nhà tui tạm lánh ra ngoài Nghĩ thương các chú o du kích Lo việc bầy tui, đủ nhọc người…

Bọn trẻ bên giường, chừng đẫy giấc Vươn vai đứng dậy, bước ra sân Vườn chè buổi sáng sương còn ướt Nắng nháy từ xa, nháy lại gần

22. Gia Đình

Giống cơn bão ập đến Thằng em tôi nổi cơn điên Mỗi khi tu hết lít đế Miệng lảm nhảm liên hồi: — Tớ là… thứ bỏ đi!

Rằm vành vạnh lên chùa cầu siêu Má tôi ăn chay, tụng kinh Phật độ Còn tôi tỉnh khô ngó mông ra đồng Cười khan khan vô lối: — Ngộ, ngộ ghê… trăng đẹp não nùng!

Ba tôi đùa với bóng mình Quẩn quanh nằm nhà chờ thời Đếch còn cơ hội nào Thời oanh liệt nay còn đâu

Gia đình tôi Mỗi người mang một vết thương sưng tấy Lâu lâu thời tiết chuyển mùa Cơn đau nổi lửa đốt cháy linh hồn May mà họ còn nụ cười tươi độ lượng Thắp sáng cõi mịt mùng

23. Hạnh phúc gia đình của hai họ Mai, Trần

Rồi ra yến ẩm mấy ngày, Khi vui Mai phủ, khi vầy Trần gia. Mời nhau lần lượt tiệc hoa, Thôi bên Trần thị, lại toà Khâu công. Phong lưu phú quí cùng chung, 2740. Bõ ngày truân hiểm, bõ công sách đèn. Hai tài tử, bốn thuyền quyên, Tiếng người mới, vẫn người quen bao giờ. Dàn trước gió, rượu bên hoa, Câu thơ trong tuyết, cuộc cờ dưới trăng. Xướng tuỳ đều giữ đạo hằng, Một nhà hảo hợp dễ chăng mấy người. Có phen ôn chuyện trùng đài, Có phen nhắc chuyện thoa rơi nực cười, Có phen nhắc chuyện lôi thôi, 2750. Đền Chiêu Quân điện thủa đời Hán gia. Bèn đem tâm sự tâu qua, Lại xin ở đấy đợi chờ chiêm bao. Canh khuya thấy sứ đòi vào, Bảo qua mấy tiếng tiêu hao sự nhà. Hôm sau đến Hắc thủy hà, Gieo châu, bỗng thấy thần đưa đem về. Đằng vân giá vũ, cũng ghê, Một giây bỗng thấy đưa về Trung hoa. Xin làm ngọc xuyến, kim hoa, 2760. Mượn người thương khách đem đưa sang Hồ. Hỏi thăm đến tối linh từ, Chiêu Quân là hiệu, bấy giờ tiến lên. Khấn rằng là của Hạnh Nguyên, Cho sai đưa đến án tiền tạ ân. Lại ra các bộ sứ thần, Tạ từ cơ thiếp, vân vân mấy lời. Có phen kể tích Giang Khôi, Có phen nhớ nỗi vớt chài cầu vui. Hai nhà phúc hậu vẹn mười, 2770. Thung thăng cõi thọ đứng ngồi đền xuân. Đông hàng lông phượng gót lân, Kìa nhà ngũ quế, nọ sân bát đồng. Đời đời khoa mục đỉnh chung, Rõ nền thi lễ, nối dòng thư hương. Hiếu, trung, tiết, nghĩa đủ đường, Dựng bia muôn kiếp, để gương nghìn đời.

24. Mái Ấm Gia Đình

Ngôi nhà mới với ân tình mở ngỏ Đón em về với tình khúc liên thơ Nhà tuy nhỏ xây bằng tình ta đó Mái tranh nghèo hai dứa dệt mộng mơ

Nhà mới xây nên gió lùa khe hở Lấy thơ tình ta che nắng che mưa Mặc người đời đi sớm với về trưa Ta đóng cửa làm thơ tình trong dó

Rồi mai đây một bầy con tám đứa Noi gương mình chúng nó sẽ làm thơ Tiếp liên thơ của ba mẹ bây giờ Hạnh phúc đó muôn đời em ghi nhớ.

25. Nay Một Gia Đình

Khi tôi còn nhỏ Nghe lời mẹ cha Kể về miền xuôi Rất xa, rất xa…

Nay tôi khôn lớn Đã nhìn nhận ra Miền xuôi, miền ngược Không xa, không xa

Hà Tây quê lụa Cửa ngõ Thủ đô Ở đâu ta cũng Con, cháu Bác Hồ

Rất xa thuở trước Không xa thời nay Núi rừng kêu gọi Chị đến đất này

Vùng kinh tế mới Đất ngọc Sơn La Chị lên xây dựng Không quản ngại xa

Làm giàu, làm đẹp Cho Tổ quốc mình Có tôi, có chị Thắm nghĩa, thắm tình

Tôi là người Thái Chị là người Kinh Ngược xuôi cách trở Nay một gia đình

Cập nhật thông tin chi tiết về Top 9 Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Về Ngày Thành Lập Đoàn Thanh Niên 26/3 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!