Xu Hướng 2/2024 # Thơ Viết Về Nghề Nông Hay, Chùm Thơ Ca Ngợi Người Nông Dân Cần Cù # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Thơ Viết Về Nghề Nông Hay, Chùm Thơ Ca Ngợi Người Nông Dân Cần Cù được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

(iini.net) Tổng hợp những bài viết về nghề Nông. Thơ ca ngợi người nông dân cần cù nhưng còn nhiều vất vã. Những vần thơ thể hiện nỗi lòng của người nông dân về năng suất thu hoạch, giá cả bấp bênh..

Thơ Viết Về Nghề Nông Hay 01

NGHỀ NÔNG

Thơ: Trọng Nghĩa

Làm ruộng vất vả có ai hay Mồ hôi nắng cháy theo luống cày Nhổ cỏ bón phân bơm nước tưới Xịt thuốc thăm đồng lắm đắng cay Một năm hai vụ cứ miệt mài Đi về sớm tối vẫn hăng say Chỉ mong thuận mùa vui được giá Thỏa dạ ấm no những tháng ngày.

Thơ Viết Về Nghề Nông Hay 02

KIẾP NHÀ NÔNG

Thơ: Trần Công

Ngẫm kiếp điền nông quá phũ phàng Do nghèo chịu lắm nỗi sầu mang Tiền eo mấy lượt xe nhà gán Bạc thiếu đôi lần rẫy ruộng sang Vợ khát con thèm cơm đủ bữa Cha chờ mẹ đợi thuốc tròn thang Còn lo giá cả ngày mưa nắng Chẳng dám mơ gì cái thịnh khang

Thơ Viết Về Nghề Nông Hay 03

NÔNG THÔN ĐỔI MỚI

Thơ: Vũ Lê

Dần qua thời con trâu đi trước Tay cầm cày ta bước theo sau Thời thế nay đã đổi thay Có con trâu sắt ta mau ra đồng.

Đời nhà nông cấy trồng vất vả Đôi vai gầy gánh cả nắng mưa Cày xong ruộng ải lại bừa Quanh năm tất bật sớm trưa trên đồng.

Nhớ thuở xưa nghề nông cực lắm Tối về nhà cơm mắm với dưa Thiên tai, nắng hạn chẳng chừa Mất mùa túng thiếu ngày mưa Mẹ buồn.

Cuộc sống giờ đã suôn hơn trước Trên đồng xa nước đã chảy về Lúa mùa xanh tốt hả hê Được mùa trúng lớn tràn trề sân phơi.

Giờ cuộc sống cơ ngơi đã khác Con học hành đỗ đạt thành danh Nhà nhà có của để dành Gia đình hạnh phúc cơm lành canh ngon.

Người mua cả xe con, xe tải Vươn mình xa để mãi ấm no Hội mùa đám tiệc hát hò Cho vui cuộc sống chẳng lo muộn phiền.

Dẫu chốn quê bạc tiền không lắm Nhưng nghĩa tình đằm thắm an vui Đường quê nay đã xong rồi Bê tông nhựa hoá bồi hồi trong ta.

Ta hãy cố vươn xa tiến tới Xây quê hương ngày mới đẹp giàu Gia đình hạnh phúc về sau An cư lập nghiệp…rau màu thêm xanh…!

: Chùm thơ Nghèo hay, thơ nói về phận nghèo nhưng không hèn

Thơ Viết Về Nghề Nông Hay 04

NGHỀ NÔNG ĐÃ SAO!

Thơ: Hoàng Bảo Trâm

Em là phận gái nhà nông Quanh năm suốt tháng còng lưng lên trời Công việc vất vả thế rồi Dầm mưa dãi nắng giữa đời không lo

Số người trời cũng đã cho Nên em chẳng tính so đo làm gì Bố em vất vả chỉ vì Muốn con học giỏi bước đi đàng hoàng

Gia đình chẳng phải giầu sang Nhưng mà hạnh phúc cười vang cả ngày Nói thật tỏ rõ lòng này Nhờ bố em thấy hăng say thêm nhiều

Chùm Thơ Viết Về Nỗi Lòng Của Người Nông Dân

Bài Thơ: Nỗi Lòng Người Nông Dân

Tác giả: Dao Huỳnh

Bao người hiểu được cái nghề nông

Cực khổ quanh năm chốn ruộng đồng

Sáng thuốc chiều phân ê ẫm cẳng

Be bờ đấp đập…rã rời hông.

Êm mùa chú bác lòng vui vẻ

Thất vụ bà con nợ chất chồng

Cứ mãi rầu lo…hằng nét mặt

Bao người hiểu được cái nghề nông

Bài Thơ: Đời Người Nông Dân

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Đến khi đắt đỏ lại lo mất mùa

Quanh năm dãi nắng dầm mưa giữa trời…

Ra đồng cho kịp vụ thời thâm canh

Nuôi con ăn học trưởng thành khôn ngoan…

Để mùa bão lũ kinh hoàng khỏi lo

Hàng trăm thứ việc nhỏ to

Đều trông chờ cả vào kho ruộng vườn…

Thu nhập chỉ có một nguồn

Mà chi tiêu cả chặng đường bao la

Nhọc nhằn không quản nhưng mà

Cả đời chắt cóp được là bao nhiêu…!

Nông dân tiền mấy khi nhiều

Vài ba trăm triệu là điều trong mơ

Của chìm của nổi chỉ là…áo nâu.

Bài Thơ: Nông Dân Mần Cỏ

Tác giả: Minh Thiên

Sáng nay vát cuốc ra vườn

Cầm dao phát cỏ đọng sương ướt mềm

Bò trên cổ áo, ôi ….! mèn đéc ơi….

Ngứa quá rùng mình mấy hơi

Ớn lạnh xương sống, ghê nơi thế nào …!

Là nông dân, phải chiệu mần

Trong góc vườn vắng, trồng cây phá rừng

Mần năm, mần tháng không ngừng

Được cơm dưa mắm là mừng lắm nhen

Ra chợ buổi sáng cafe đen, điếu mèo.

Bài Thơ: Nông Dân Chế Tạo Xe Bọc Thép

Tác giả: Nam Nguyễn

Nông dân chế tạo quả là tài

Tiến kỹ nhiều anh nói rất hay

Sáng chế thì gần như chẳng có

Vậy mà bằng giấy lại chiếm đầy.

Khuyến khích nông dân chế tạo đi

Có anh chẳng biết một tí gì

Mày mò học hỏi vài năm chẳng

Chế tạo thành công quả rất lì.

Năng lực có người hay rất tuyệt

Là nhà sáng chế chứ chẳng chơi

Hơn nhiều sản phẩm nhà khoa học

Đỡ khổ cho dân “cuốc” một đời.

Máy móc thay người đỡ tốn công

Mấy anh học thuật – nên xuống đồng

Chứ học không hành cũng như không

Bài Thơ: Giúp Gia Đình

Tác giả: Cẩm Chi Châu

Sáng nay em vẫn ra đồng gieo cây

Khói chiều xa tưởng áng mây xuân về

Em về giúp mẹ chẳng chê nhà nghèo

Về nhà thái chuối băm bèo

Gánh phân bỏ ruộng chăm heo chăm gà

Ruộng nương cày cuốc thật là vui vui

Hương rừng phảng phất thơm mùi quê hương

Quê hương thấm đượm tình thương quê nhà

Thêm công bớt việc mới là con ngoan

Bài Thơ: Mùa Này Bội Thu

Tác giả: Phạm Quyết

Xanh xanh bãi cò bay thẳng cánh

Lúa trên đồng nặng gánh người dân

Cho ra hạt gạo trắng ngần

Như dòng sữa mẹ nuôi dần lớn khôn.

Mùa này gặt nghe đồn được vụ

Để đêm về giấc ngủ bình an

Nhà nông cơm trắng canh tràn

Nụ cười hớn hở lúa vàng bội thu.

Từ lúc cấy thầy u khó nhọc

Thầy đi cày u cuốc ruộng phơi

Từng hạt cơm trắng mồ hôi sức người.

Một hạt gạo cho đời sức sống

Người dân nghèo năng động cần lao

Lúa thì vàng óng đầy bao khắp nhà..

BÀI THƠ: CHUYỆN NGƯỜI NÔNG DÂN

Tác giả: Nguyễn Thành Công

Vườn rau, ao cá, sương rơi cánh đồng

Giàu sang phú quý đâu mong

Ruộng sâu chiêm trũng quen lòng bàn chân

Một đời lam lũ, chuyên cần

Vạn phần vất vả vẫn thân phận nghèo

Hóa rồng…mơ ước đẳng đeo

Vũ môn cá chép vượt đèo nhọc thân

Nông dân…vẫn mãi…nông dân

Cho dù cố gắng đứng gần…xe sang

Nông dân…khổ nỗi…vẫn hoàn…nông dân.

BÀI THƠ: TỚ LÀ CON NHÀ NÔNG

Tác giả: Chưa rõ

Tớ đây vốn cảnh nhà nông

Tự hào đằng khác chứ không vấn đề

Bố tớ sống ở nhà quê

Tính tình chất phát tràn trề tin yêu

Mẹ tớ sớm sớm chiều chiều

Thân cò lặn lội chở nhiều yêu thương

Chăm lo cho tớ đến trường

Cũng từ sào luá đậu tương được mùa

Sinh từ gốc rạ nắng mưa

Nhà nông vất vả nhưng thừa tình thương.

Bài Thơ Hay Viết Về Người Nông Dân

Tôi sống giữa những người chân đất

Tôi sống giữa những người chân đấtNhững người của nắng mưa thấm đẫm vui buồnCả khi có dép rồi họ vẫn thích đi chân đấtChân đất đã quen, chân đất tự do hơn.

Họ là những thứ cây làm nên rậm rì cuộc sốngTrái đất chẳng cằn đi vì mồ hôi họ đổ vàoKhông đọc sách và không mơ mộngDễ tin người, cả những chuyện tào lao.

Nhờ được sống giữa những người như vậyTôi ngủ những giấc thật sâu, những giấc thật yên lòng.Trong cơn mơ có mùi hương cỏ mậtVà sớm ra tôi đã gặp hoa hồng.

Viết về hình tượng người nông dân, văn chương Việt Nam xưa nay khai thác không phải là ít. Người nông dân quen thuộc, gần gũi, thậm chí là máu huyết của biết bao nhiêu bậc thức giả nước nhà. Nhưng khi đọc “Tôi sống giữa những người chân đất” của Nhà thơ Chử Văn Long, tôi nghĩ chắc hẳn ông phải là người gắn bó, yêu thương và quý trọng người nông dân hết mực mới có được cái tâm cảm trìu mến đến ruột rà như vậy.

Bài thơ có ba khổ, mỗi khổ có bốn câu không đều nhau về số chữ, nhưng nhìn tổng thể khá cân đối. Hai khổ thơ đầu miêu tả cuộc sống đầy mưa nắng khó nhọc, phong cách giản dị và gần gũi trong tâm hồn cũng như những đóng góp của người nông dân cho cuộc đời này thêm tươi đẹp. Khổ thơ cuối bài như một lời tạ ơn, một ân tình giao cảm của tác giả với những người chân đất, nhờ họ mà mình có được sự bình yên, thanh thản giữa trần gian vốn lắm nguy nan và dâu bể này.

Câu thơ mở đầu giới thiệu mối quan hệ gắn bó, gần gũi giữa tác giả và những người chân đất. Họ chính là ông bà, cha mẹ, cô dì, chú bác ở xung quanh xóm giềng làng nước đó thôi. Họ làm ruộng, trồng dâu, nuôi tằm dệt vải; họ đánh bắt cá ngoài biển, họ bốc vác dưới gầm cầu mưa nắng thất thường để mưu sinh độ nhật. Quả là có biết bao nhiêu người chân đất quanh ta. Họ thuộc về số đông trong hơn chín chục triệu người của đất nước. Khái quát lại, nói như Chử Văn Long, đó là những “người của nắng mưa thấm đẫm vui buồn”. Nắng mưa là hình ảnh ẩn dụ cho sự gian khổ, cơ cực trong cuộc sống mà những người chân đất phải trải qua để có cái ăn, cái mặc. Thấm đẫm vui buồn vì đời họ trải qua biết bao thăng trầm cùng với những thăng trầm của đất nước. Có điều gì của dân tộc Việt Nam mà những người chân đất không biết, không hay. Cái lạ của khổ thơ đầu chính là hình ảnh những người nông dân chân đất ấy có một thói quen gần như cố hữu: cứ thích đi chân đất, một phần vì đã quen, một phần được tự do hơn. Lạ mà vẫn hợp lý, hợp tình, nói được cái hồn cốt bản chất của những người nông dân chân đất hiền lành muôn thuở.

Nối tiếp mạch cảm xúc ngợi ca hình ảnh những người chân đất, nhà thơ khẳng định vai trò quan trọng và những đóng góp lớn lao của họ cho cuộc sống này. Họ mộc mạc, giản đơn là vậy: bốn mùa quần cụt, chân đất thế kia, nhưng giả sử nếu không có họ, Trái đất này sẽ nghèo đi biết chừng nào! Họ là thân lúa, bụi cỏ, dây leo rậm rì quấn quýt. Mồ hôi họ tan vào đất để nâng lên cuộc sống muôn màu. Những câu thơ bình dị, dễ hiểu nhưng lại có sức lay động, cuốn hút nhờ cảm hứng ngợi ca hóm hỉnh, vui tươi mà lại rất chân tình của tác giả:Họ là những thứ cây làm nên rậm rì cuộc sốngTrái đất chẳng cằn đi vì mồ hôi họ đổ vào,Không đọc sách và không mơ mộngDễ tin người, cả những chuyện tào lao.

“Dễ tin người” đích thị là tính cách của người nông dân chân đất rồi. Không đọc sách, không mơ mộng cũng được xếp vào tính cách hàng thứ yếu. Người nông dân chân đất Việt Nam bốn mùa lao động vất vả để kiếm sống. Họ vui cười vào những lúc nông nhàn để rồi lại tiếp tục với bao lo toan ruộng đồng, nương rẫy. Họ không có thời gian mộng mơ, triết lý sâu xa. Thủ pháp nghệ thuật đối lập được sử dụng rất hiệu quả ở đây: “không đọc sách và không mơ mộng” với “dễ tin người” càng khẳng định vẻ đẹp tâm hồn và những đóng góp quan trọng của những người nông dân chân đất trong hành trình cuộc sống. Thấu hiểu, trân trọng phẩm chất và đóng góp của những người chân đất, tác giả thầm cảm ơn họ đã cho mình biết bao yêu thương và tốt đẹp nhất của cuộc đời. Giấc ngủ ngon và tâm hồn thanh thản là phần thưởng cao quý mà tác giả có được sau những tháng ngày sống giữa những người chân đất: Nhờ được sống giữa những người như vậyTôi ngủ những giấc thật sâu, những giấc thật yên lòngTrong cơn mơ có mùi hương cỏ mậtVà sớm ra tôi đã gặp hoa hồng.

Với ngôn từ giản dị, hình ảnh gần gũi ít nhiều ước lệ, “Tôi sống giữa những người chân đất” là một bài thơ hay viết về người nông dân một nắng hai sương, cần cù lao động và có một tâm hồn cao đẹp. Chính họ đã góp phần làm đẹp cho đời, tôn tạo những giá trị vĩnh hằng trên mặt đất. Cao quý hơn, từ họ, ta học được một bài học vô giá từ cuộc sống này: hãy yêu đời, khoan dung và độ lượng để mọi điều trở nên tốt đẹp, thân thương.

Thơ Về Người Nông Dân – Tổng Hợp Thơ Hay Về Người Nông Dân Và Nỗi Lòng Của Họ

Người nông dân

Người nông dân, cái tên quá quen thuộc với chúng, tuy họ là người dãi nắng dầm mưa và phần lớn là trên ruộng đồng, đất rẫy. Sẽ không được sạch sẽ thơm tho, nhưng với tôi họ là những con người để lại tiếng vang lớn nhất trong lòng mỗi chúng ta, sự cần cù và chịu khó khiến cho những đôi chân, đôi tay lắm bùn đất này trở nên sạch sẽ và óng ánh hơn bao giờ hết.

Thương Người Nông Dân – Tác Giả: Hà Hương

Kiếp sau nếu có làm người Xin chọn nghề khác chứ đừng làm nông Cái nghề một nắng hai sương Làm ăn không đủ lấy gì nuôi con

Vậy mà còn bị kiểm lâm Đi vô nhổ hết còn gì đau hơn Xót xa lòng tái tê lòng Hỏi ông trời có thương dùm cho con

Không làm thì biết làm gì Nghề thì không có vốn thì cũng không Chẳng biết mẹ nó dạy gì Không làm việt tốt, mà đi phá người

Phá mì là của nông dân Mà nó kéo tới ,tới năm mươi thằng Nó phá rồi nó chặt điều Ôi đau xót quá ôi người nông dân

Nỗi Lòng Của Nông Dân – Tác Giả: Bong Bóng Biển

Bao người hiểu được cái nghề nông Cực khổ quanh năm chốn ruộng đồng Sáng thuốc chiều phân ê ẫm cẳng Be bờ đấp đập…rã rời hông Êm mùa chú bác lòng vui vẻ Thất vụ bà con nợ chất chồng Cứ mãi rầu lo…hằng nét mặt Bao người hiểu được cái nghề nông

Tuyển Chọn Các Bài Thơ Về Nông Dân Hay Nhất

Lão Nông Thích Làm Thơ – Tác Giả: Đặng Hùng

Nông dân chính hiệu”Con nai vàng”!? Cuộc sống còn nghèo… Chẳng giàu sang?! Văn chương, chữ nghĩa… Thì “kém cỏi”!? Nên”Nàng thơ”! Lam lũ… Chẳng gọn gàng!?

Thất ngôn bát cú… chỉ “tàm tạm”!? Lục bát chưa hay… loại”loàng xoàng”…!? Thơ vui, hài hước… Cười là chính!? Nếu có châm biếm cũng… nhẹ nhàng!?

Thấy cảnh khó nhìn… ưa phê phán..!? Nghe tin sai trái… thích luận bàn!? *** Mọi người có thương… thì chia sẻ… Xin đừng ném đá… Thơ… nát tan…?!?!

Người Nông Dân Dạy Con – Tác Giả: Huỳnh Thanh An

Nhắn gửi con hiền trí mẫn khai Ngoan nghe tía° dạy ít lời này Thương dân học hỏi gầy nguồn tốt Mến nước tìm tòi dựng lực hay Mốt nọ nguy thời canh biển Bắc Mai chiều biến thế giữ trời Tây Tiền nhân bản lĩnh muôn đời vậy Diệt hết thằng gian đuổi giặc bầy

Anh Nông Dân Và Cái Lò Tôn Cũ – Tác Giả: Đặng Hùng

Có cái lò tôn, ở cuối làng… Không người coi giữ đã bỏ hoang… Nắng mưa sương gió,rong rêu phủ…!? Tôn thì đã cũ,lò hở hang.. Có bác nông phu ghé qua làng… Thấy lò tôn cũ, lòng xốn xang..? Ngày đêm tu bổ và chăm sóc… Giờ cái lò kia , mới đàng hoàng….!?!?

Người Nông Dân Việt Nam – Tác Giả: Thanh Huynh

Muôn đời rồi, và muôn đời tiếp nối Vẫn thấy người nông dân, sớm tối trên đồng Vẫn cô em.. má đỏ.. môi hồng Cười khúc khích, mồ hôi nồng hương đất

Vẫn chàng trai,. cần cù.. chân chất Bao bão giông ;không để đánh mất mình Sống chứa chan ; trọn nghĩa, vẹn tình Luôn gắn bó,. bên hình cây lúa…

Dù hạn hán: đồng khô.. cỏ úa Dù gió mưa ; khoai – lúa rập vùi Người nông dân, lòng có ngậm ngùi Nhưng vẫn sống ;quyết không lùi bước

Noi gương sáng: Cha ông ta ngày trước Hăng hái cầy bừa ;vững bước tiến xa Ôi : tự hào dòng máu Việt nam ta Con cháu Lạc hồng sinh ra chói lọi

Sẵn sàng chết: khi Quê hương kêu gọi Sẵn sàng đi đến: mọi chốn gian lao Dù đói khổ; vẫn giữ nét thanh cao Dù sóng gió; vẫn bao dung độ lượng

Người nông dân đã tạc thành pho tượng : TRÍ TUÊ -CẦN CÙ -CAO THƯỢNG THỦY CHUNG Sống hết mình ;sống tự tại ung Vui vẻ sống trong khung trời đổi mới..

Ơn Đảng Bác; dân làm ăn tấn tới Cuộc sống đủ đầy; phơi phới đi lên Ấm no rồi; ta nhớ chớ có quên Cần cù lao động, mới nên con người, /,

Anh Nông Dân Tỏ Tình – Tác Giả: Nguyễn Văn Ngữ

Đêm mơ, ra phố chiều mưa Em là cô bé chỉ vừa đôi mươi Gặp em, anh mến nụ cười Bé ơi ! anh hỏi – có người thương chưa ?

Bé rằng: lắm kẻ đón đưa Người thương, kẻ nhớ, sớm trưa đưa về. Anh là người ở thôn quê Lâu lâu ra phố, bộn bề việc nông

Cày sâu, cuốc bẩm, gieo trồng Trồng rau, tỉa đậu , vun giồng khoai lang Ruộng nương cho đến việc làng Anh làm giỏi tất, trời ban ấy mà

Mấy khi anh được đi xa Phố đông, người chật vậy mà không vui Bỗng nhiên anh thấy bé cười Hồn nhiên, e thẹn , sáng tươi cuộc đời

Bé ơi, anh nhắn đôi lời Ngày mai bé rảnh anh mời cà phê Giấc nồng trong mộng đê mê Nắm bàn tay bé, vụng về nụ hôn

Xa xa gà gáy vang dồn Tình đà tan biến lệ còn rưng rưng

Nỗi Khổ Người Nông Dân – Tác Giả: Nguyễn Tất Thắng

Lâu lắm mới có một lần Bão về trên đất tây nguyên gầm gào Bao nhiêu mầm sống dâng trào Tan trong sức gió ào ào bão ơi…..!

Thế là hết bao niềm mơ ước Sau bão là một đống tan hoang Nông dân trông giấc mơ vàng Giờ đây còn lại muôn vàn sầu bi

Bàn tay trắng lại về tay trắng Hỏi trời nào thấu nỗi khổ đây Đất kia muôn thủa vẫn dày Mồ hôi nước mắt nghẹn đầy trong tim…

Quanh năm khó muốn tìm lối thoát Đã bao lần nuốt mặn mồ hôi Bao phen nắng cháy mưa trôi Đầu trần chân đất giữa trời xông pha

Nhiều gian khó dẫu rằng vẫn biết Gian khổ nhiều vốn thiệt nông dân Bây giờ bão phá như xong….. Bao nhiêu mơ ước thời không còn gì

Nợ chồng chất,ngân hàng đến cữ…. Con ì èo đóng học bố ơi Tiền điện hết tháng tới rồi Mẹ ơi hết gạo mấy hôm rồi này…..!

Thế là hết chẳng còn chi nữa Ông trời ơi ông ác lắm thay Chắp tay tôi lạy trời dày Sao nông dân khổ thế này…. trời ơi.

Chỉ có vỏn vẹn 10 bài thơ về nghề nông dân thôi, nhưng bấy nhiêu cũng đủ giúp mọi người ai cũng sẽ được trải lòng mình qua từng cảm xúc khác nhau.

Bài Thơ Nông Dân Của Nguyễn Sĩ Đại

Có người nói nông dân không tư tưởng / Nông dân làm cản trở bánh xe lăn /Tôi đã thấy nông dân suốt một đời làm lụng / Nuôi cái ăn chung trên mảnh đất khô cằn.

NÔNG DÂN

                           Nguyễn Sĩ Đại

Có người nói nông dân không tư tưởng

Nông dân làm cản trở bánh xe lăn

Tôi đã thấy nông dân suốt một đời làm lụng

Nuôi cái ăn chung trên mảnh đất khô cằn.

Tôi đã thấy trên chiến trường ngã xuống

Những nông dân áo lính, máu tươi ròng

Chết tưới đất, sống ngày cày xới đất

Không bổng lộc nào theo đến luỹ tre xanh.

Tôi đã thấy những xiềng xích phong kiến

Cái trói tay của công hữu màu mè

Mấy chục năm kéo người xa ruộng đất

Mấy chục năm ròng cái đói vẫn ghê ghê.

Nghèo chữ quá nên trọng người hay chữ

Bóp bụng nuôi con thành ông trạng , ông nghè

Sáu mươi tuổi, mẹ còn cấy hái

Ông trạng áo dài, ông trạng sống li quê!

Dẫu năm khó, không quên ngày giỗ chạp

Nhớ người xưa, con cháu quây quần

Vâng, có thể nông dân nhiều hủ tục

Nhưng không yêu được họ hàng, yêu chi nổi nhân dân!

Tôi đã thấy tằng Bờm và mẹ Đốp

Còn sống chung với Bá Kiến, Chí Phèo

Con gà mất, chửi ba ngày quyết liệt

Con gái gả chồng, cả xóm có trầu vui.

Tôi đã thấy đổ mồ hôi, sôi nước mắt

Từ hạt lúa gieo mầm đến cấy hái phơi phong

Dăm bảy tạ vài trăm nghìn một vụ

Bữa tiệc xoàng của mấy “sếp” là xong!

 Có miếng ngon, nông dân dành đãi khách

 Thờ Phật, thờ Tiên, thờ cả rắn, cả rồng

 Cả tin quá, tin cả dì ghẻ ác

 Sống chết mấy lần, nợ quyết trả bằng xong!

Nông dân sống lặng thầm như đất

Có thể hoang vu, có thể mùa màng

Xin chớ mất, chớ niềm tin sai lạc

Chín phần mười đất nước – nông dân!

                                                             12- 1989

             “Trái tim người lính”- NXB Văn học-1997

Hoạt Động: Thơ Bác Nông Dân

Hoạt động: Thơ Bác nông dân

1. Mục đích yêu cầu : Trẻ có khả năng:

– Trẻ đọc thơ cùng cô, biết tên bài thơ, tác giả, hiểu nội dung bài thơ.

– Đọc to, rõ lời, trả lời câu hỏi, ghi nhớ, phát triển vốn từ.

– Chú ý, tích cực tham gia trong giờ học, thích đọc thơ.

– Slide bài thơ, tranh rời.

3. Phương pháp: Quan sát, đàm thoại, thực hành.

Hoạt động 1: TC: Gieo hạt.

– Trò chuyện về trò chơi.

– Giáo dục trẻ biết kính trọng biết ơn bác nông dân.

Hoạt động 2: Thơ: Bác nông dân (Phương Hoa)

– Cô đọc lần 1: Giới thiệu tên bài thơ, tác giả.

– Cô đọc lần 2: Tóm tắt nội dung bài thơ: Bài thơ nói về chúng ta có đủ cơm ăn là nhờ bác nông dân cấy cày, bác nông dân làm rất vả suốt ngày nhưng bác vẫn vui tươi.

– Cô đọc lần 3: Trích dẫn, giảng giải, làm rõ ý kèm tranh thơ.

+ Hai câu thơ đầu: “Chúng ta…cấy cày” chúng ta có cơm ăn là nhờ bác nông dân cấy cày.

+ Hai câu cuối “Nắng mưa… vui tươi” bác nông dân làm việc vất vả nhưng vẫn vui tươi.

– Cháu đọc từng câu theo cô.

– Tổ, nhóm, cá nhân đọc thơ. (Cô sửa sai )

+ C/c vừa đọc bài thơ gì? Của tác giả nào?

+ Chúng ta có cơm ăn là nhờ ai?

+ Trong bài thơ bác nông dân làm những việc gì?

+ Làm việc suốt ngày nhưng bác vẫn như thế nào?

– Giáo dục trẻ biết kính trọng bác nông dân, quý trọng sản phẩm mà bác nông dân làm ra.

*Trò chơi ghép tranh.

+ Cách chơi: Cô chia lớp làm 3 đội, mỗi đội lên ghép những bức tranh rời thành bức tranh hoàn chỉnh.

+ Luật chơi: Đội nào ghép đúng và nhanh thì đội đó thắng, còn đội nào ghép sai thì thua cuộc.

– Nhận xét sau mỗi lần chơi.

– Đọc thơ: Bác nông dân.

– Giáo dục trẻ chú ý trong giờ học.

Giáo án mầm non cung cấp giáo án nhà trẻ, giáo án lớp 3 tuổi, lớp 4 tuổi, lớp 5 tuổi cho các bạn giáo viên mầm non và sinh viên nghành sư phạm mầm non hoàn toàn miễn phí.

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Viết Về Nghề Nông Hay, Chùm Thơ Ca Ngợi Người Nông Dân Cần Cù trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!