Xu Hướng 2/2024 # Thơ Về Cuộc Đời Bất Công, Bạc Bẽo Đau Lòng, Xót Xa # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Thơ Về Cuộc Đời Bất Công, Bạc Bẽo Đau Lòng, Xót Xa được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thơ về cuộc đời bất công, những bài thơ tâm trạng cho bạn chia sẻ. Người ta nói cuộc sống luôn công bằng lấy đi cái này thì sẽ cho người ta cái khác tuy nhiên thực tế không hẳn là vậy.

Trong cuộc sống vẫn có rất nhiều sự ngang trái và đầy rãy những bất công.Vì tranh nhau quyền chức, ham lợi ham tiền mà người ta sẵn sàng vứt đi tình cảm, bán đứng anh em bạn bè. Vì sự thiệt hơn của bản thân người ta có thể sẵn sàng đổi trắng thay đen, bán rẻ lương tâm và đạo đức.

Top những bài thơ về cuộc đời bất công hay nhất

Tác giả: Lá Mùa Thu 94 & Tuyến Patin

Lực bất đành tâm lại chửi thềCũng vì xã hội lắm nhiêu khêNgười ăn chẳng hết rồi đem vứtKẻ kiếm không ra lại nhặt vềNgó cảnh bất công mà nẫu ruộtTrông phường vô lí thấy đau mềThà đui chẳng biết thời cũng kệ

Bốn Phương Chìm Nổi

Tác giả: Việt Dương Nhân

Tác giả: Tuyền Linh – Dulan

Có những bức xúc chẳng nói ra đây đượcBởi vô tình thành quy luật của đất trời (?)Có những thiệt thòi chẳng ai chịu nhìn thấyKể cả Ông Trời cũng ngoảnh mặt ngó lơNgày Phụ Nữ – ôi tôn vinh người Phụ NữMép môi nào đưa đẩy… ôi, khéo đẩy đưaTrong sâu thẳm ngàn… ngàn lần Phụ Nữ chịuGánh nặng không tên…đàn ông vẫn chưa vừa (*)Họ thiệt thòi trong bản năng và bản ngã (**)Thực tế rõ ràng, ai được, mất hơn ai ?Trời sinh ra, mỗi người riêng một bản thể (***)Ông trời già đặt để thật quá là sai….!Luật công bằng từ đâu, chẳng bao giờ thấy ?Chỉ thấy sờ sờ những tình huống bất côngNgười Phụ Nữ cũng đầu đen và máu đỏSao luôn luôn phải lép vế với người chồng ?Này em hỡi, kiếp sau đừng làm Phụ Nữ !Để anh không còn là một kẻ bất côngLúc em muốn mà anh vô tình không biếtEm sẽ thiệt thòi, chăn chiếu lại trống không…!

Xót Xa

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Ông trời sao quá nỡ bất công?Nỡ gieo cay đắng xót thương lòngĐời bao ngang trái nghe đau đớnXa cách muôn trùng mọi ước mongThắt chặt đời này trong bóng tốiLàm sao thoát khỏi kiếp long đong?Làm sao thoát khỏi đời ngang trái?Giúp phận cơ hàn thỏa ước mong.

Tác giả: Sâm Nguyễn

Lực bất đành tâm lại chửi thềCũng vì xã hội lắm nhiêu khêNgười ăn chẳng hết rồi đem vứtKẻ kiếm không ra lại nhặt vềNgó cảnh bất công mà nẫu ruộtTrông phường vô lí thấy đau mềThà đui chẳng biết thời cũng kệMồn một thế kia… chối vãi lề.

Giận Dữ

Tác giả: Xóm Đồng

Rừng xanh hoang dãCủa chúng taXưa thong thả rong chơi

Rừng bị trói buộtBởi nhóm ngườiMuốn ngắm phải trả giá hời mới được

Bất công

Đất cát là của chungGiờ “xã hội hoá” cắt nghĩa bần cùngRơi vào tay tham nhũng

Biển cũng của chúng taLà lãnh thổ của dân Việt hàng nghìn năm trướcBây giờ ai chiếm hữu?

Bực mình trào dâng

Chiều hôm nayBỏ 5 ngày ăn cho trẻ em vui chơi chẳng ra hồn

Tức giận cồn cào do bị xin đểu

Nhớ năm trướcBỏ 1 tháng ăn trưa đu dây lên đỉnhVọng cảnh nghẹn nuốt bọt trào

#Những bài thơ về cuộc đời bất công đau lòng, xót xa Thói Đời Điêu Ngoa Răn Ta Suy Ngẫm

Tác giả: Nguyễn Khắc Thiện

Chùm thơ về cuộc đời bạc bẽo, bất công khiến bạn bùi ngùi

Cuộc đời là thế, đôi lúc bất công, bạc bẽo đến xót xa. Người với người dối lừa nhau, dẫm đạp lên nhau để sống. Chr vì đồng tiền hay chút danh vọng, họ có thể bất chấp đi tất cả, không ngoại trừ tình anh em ruột thịt.

Chia sẻ cùng chùm thơ về cuộc đời bạc bẽo, bất công sau đây bạn sẽ cảm nhận rõ hơn về vấn đề đó.

Thói đời

45+ Bài Thơ Cuộc Đời Bạc Bẽo Đau Lòng, Xót Xa, Đọc Là Khóc

Nội Dung

Đời người như ngọn gió thuThoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trờiSớm mai sương đọng hoa cườiNắng trưa gay gắt vẽ vời đẩy đưa

Chiều tàn xối xả cơn mưaĐêm buồn rủ bóng lưa thưa giọt sầuHeo may vội vã canh thâuChập chờn thức tỉnh còn đâu giấc nồng

Hiên nhà lành lạnh gió đôngRít bên khe cửa, se lòng hắt hiu…..Một đời sống để thương yêuTránh gây phiền phức, làm điều không hay

Cho dù nhanh chậm tháng ngàyRa đi thanh thản, hồn bay nhẹ nhàngXác thân rồi cũng sẽ tanNgười trần không trách, không bàn về ta.

Bên lề cuộc sống kẻ tha hươngLối rẽ là đâu cuối đoạn đườngLặng lẽ bao ngày xuôi bến nhớÂm thầm những buổi ngược dòng thương

Tình đen vội bỏ niềm say đắmSố bạc thời ôm nỗi chán chườngVị đắng mùi cay đời nếm trảiƯu phiền muốn giải lại càng vương

Nụ cười vẫn nở trên môiẨn trong nổi nhớ đơn côi tình buồnĐường đi phía trước-về nguồnTa còn u uẩn nổi buồn riêng mang.

Có những người một mạch bước qua taDù trước kia từng xem nhau quan trọngCó những người từng dựa nhau để sốngNhưng hôm nay đã xa cách mất rồi

Có những người đã từng thốt trên môiHạnh phúc là đây nên đừng đi đâu cảDù cuộc đời đôi khi còn vất vảNhưng hãy nắm tay để bước tiếp tháng ngày

Có những người vốn vay-nợ, nợ vayChẳng phải yêu thương mà là lời nói dốiCó những người suốt cả đời trăn trốiTìm cách biện minh cho những việc mình làm.

Có những người đi hết đời không camChẳng hiểu tại sao họ lại làm như thếCó những người vốn đơn thuần đến thểChỉ nghĩ họ thôi dù mọi thứ thế nào.

Cứ vui đừng buồn nghĩ suyAi rồi cũng phải ra đi vĩnh viễn Ta cười người khóc đưa tiễn Cuộc đời như cuốn từ điển đã hết Đó là trang cuối đoạn kết Hết kiếp tới số phải chết mà thôi Dù đời bạc bẽo như vôiDù đời gắn kiếp bèo trôi suốt đời Ta đừng hờn trách ông trời Mà hãy sống vui hết đời tạo hóa

Lặng lẽ sầu thương biển ái tànTâm hồn lạnh lẽo với trần gianChia dòng mộng hẩm thân buồn chánGhép mảnh duyên bèo phận tủi thanHạnh phúc chia lìa chìm tiếng hátTình yêu rạn vỡ lạc phách đànNhưng đời bạc bẽo mong nào đếnMuốn được bình an ước cũng tan.

Cuộc đời số phận rủi mayNào ai có muốn đọa đày xác thânSinh ra ở cõi dương trầnNhưng sao bất hạnh lại phần cho tôi

Đời như nước chảy bèo trôiLang thang khổ cực bao lời đắng cayXin ăn từng bữa qua ngàyXót xa số kiếp đời này hẩm hiu…!!!

Cuộc đời như buổi chợ chiềuĐời người tan hợp dập dìu mây bayYêu thương tay nắm lấy tayĐừng vì cuộc sống, đổi thay chính mình.

Cuộc đời quý nhất chữ tìnhVui buồn vẫn sống như mình hôm nayDù đời luôn đổi luôn thayGiữ tâm chánh niệm thẳng ngay giữa đời.

Thế gian cần lắm tình ngườiSẻ chia nhân ái nụ cười thơ ngâyĐạo Đời chân lý xưa nayChung tay bồi đắp dựng xây cuộc đời.

Nó đang nhìn vũng nước như cuộc đời phía trướcChỉ là bóng in trên mặt nước loang lổ kiếp đời trôiChỉ có mong manh ôi tâm sự hao gầyBiết ai chia sớt cho đầy niềm khao khát

Những khát khao tầm thường vẫn là mất mácNói làm gì khi hạt lệ rớt xác xơ đờiVẫn thiếu tình thương và thiếu cả tình ngườiMong bắt gặp nụ cười người đồng cãm…

Đang tìm một cái gì như là tia hy vọngCó ai làm rớt trong rung động của trái timVẫn mãi mê tìm kiếm thật im lìmTình người đó vẫn là đêm dài vô tận…

Bình minh nơi xứ lạ xa quêMàu hồng tím mờ mờ hư ảoĐời là giấc mộng dài mơ dạoĐể một ngày về cõi hư vô…

Mặt trời lên cảnh hiện đời phô…Bóng thời gian vào mồ dĩ vãngTình, cơm áo gạo tiền…bảng lảngĐời vẫn còn hơi thở trần gian…

Đời người như ngọn gió thuThoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trờiSớm mai sương đọng hoa cườiNắng trưa gay gắt vẽ vời đẩy đưa

Chiều tàn xối xả cơn mưaĐêm buồn rủ bóng lưa thưa giọt sầuHeo may vội vã canh thâuChập chờn thức tỉnh còn đâu giấc nồng

Hiên nhà lành lạnh gió đôngRít bên khe cửa, se lòng hắt hiu…..Một đời sống để thương yêuTránh gây phiền phức, làm điều không hay

Cho dù nhanh chậm tháng ngàyRa đi thanh thản, hồn bay nhẹ nhàngXác thân rồi cũng sẽ tanNgười trần không trách, không bàn về ta.

Có lúc vẩn vơ ngồi hátNgậm ngùi ngày tháng đi quaDĩ vãng rớt trong lơ đãngNụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặngDõi theo ký ức một thờiTình yêu hư hao, tan vỡCõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắngMộng mơ đã cất cánh bayTương lai dường như chán nảnTìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớKỷ niệm chuyện chúng mình thôiBỗng dưng tim òa nức nởVuột tay ngày cũ qua rồi

Ô hay ! một kiếp con ngườiTrần gian thế thái, thói đời điêu ngoaAi là bè bạn với taĐắng cay, chia sẻ mới là tình thân

Đến khi vướng cảnh nợ nầnVí thiu, túi rám mình cần họ quên !Bè bạn như cái bấc đènVui tỏ, buồn lụi, thấp hèn, cao sang

Giàu sang, vẻ mặt khoe khoangBần hèn nuốt đắng, ai màng đến đâu ?Sông có chỗ cạn chỗ sâuBiển mênh mông biển biết đâu lòng người

Có tiền kẻ nịnh người chơiHết tiền lúi húi đơn côi một mìnhBè thì cạn máng ráo tìnhCòn ta, chỉ biết lặng thinh nhìn đời.

Cuộc đời như thước phim dàiNgười đời họ diễn, thiên tài nhập vaiBiết rằng diễn xuất rất hàiNhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra

Lòng người hai mặt thôi màCuộc đời là thế, chẳng thà để xemTrước mặt không ngớt lời khenSau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời

Buồn thay cái thói ở đờiMiệng đời là thế, những lời dèm phaTiểu nhân ganh ghét thôi màThôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.

Bao nhiêu thế sự ở đờiBuồn vui – sướng khổ – khóc cười – hơn thuaNgẫm suy sống được vẹn vừaLương tâm chẳng thể bán mua bằng tiền

Nhưng đời vật chất đảo điênBao nhiêu cám dỗ gắn liền thân taNgười nào kiên định vượt qua !?Không thì sa ngã quỷ ma kéo về

Có người chìm đắm si mêVô tư tận hưởng hả hê chẳng màngBiết đâu xa lắm niết bànChân như lạc mất hướng đàng ngục lôi

Giật mình một kiếp người trôiThì ai cũng phải phủi rồi trần gianCon người nghiệp nợ đa đoanSao khi nhắm mắt vẫn còn tiếng thơm

Tình nồng nghĩa đượm ta ươmNgày sau nhặt nhạnh tinh tươm đóa tìnhBao nhiêu vật chất phù sinhChỉ là một khối vô minh xa mờ

Mượn câu lục bát đề thơRăn ta , răn những dại khờ thế nhânSống vui trên nẻo đường trầnGiữ tâm trong sáng vạn lần khó thay.

Dòng đời hối hả bon chenCon người đổi trắng thay đen mấy hồiSống vì danh lợi mà thôiĐời là danh nghĩa cái nôi tội tình

Ai ai cũng nghĩ cho mìnhMấy ai bị chửi lặng thinh hiền từCái tôi cứ giữ khư khưThương người đối đãi nhân từ, mấy ai?

Còn không? người tự biết saiĂn năn hối lỗi…mới tài thánh nhânỞ đời danh nghĩa người thânĐằng sau tính toán bất cần là ai

Đời là một kiếp đầu thaiLàm người sửa chữa nhưng ai sẽ làmHay là càng lợi càng thamHữu danh vô thực tự làm khổ nhau

Đời là một kiếp thương đauĐời này nối tiếp đời sau tội tình.

Lực bất đành tâm lại chửi thề Cũng vì xã hội lắm nhiêu khê Người ăn chẳng hết rồi đem vứt Kẻ kiếm không ra lại nhặt về Ngó cảnh bất công mà nẫu ruột Trông phường vô lí thấy đau mề Thà đui chẳng biết thời cũng kệ

Con biết thân con phận lạc loài Cam đành chấp nhận số mà thôi Bốn Phương Chìm Nổi như mây khói Mặc tình giông gió cuốn đùa trôi.

Bốn Phương Chìm Nổi con nào dám, Trách Trời hay tạo Hóa bất công. Đời con như thuyền trong cơn sóng Vùi dập tơi bời giữa biển Đông.

Bốn Phương Chìm Nổi lắm long đong Nay còn chút tâm tình ước mong: Sao cho tất cả đều được phước Trải một kiếp người TÂM trắng trong.

Có những bức xúc chẳng nói ra đây được Bởi vô tình thành quy luật của đất trời (?) Có những thiệt thòi chẳng ai chịu nhìn thấy Kể cả Ông Trời cũng ngoảnh mặt ngó lơ Ngày Phụ Nữ – ôi tôn vinh người Phụ Nữ Mép môi nào đưa đẩy… ôi, khéo đẩy đưa Trong sâu thẳm ngàn… ngàn lần Phụ Nữ chịu Gánh nặng không tên…đàn ông vẫn chưa vừa (*) Họ thiệt thòi trong bản năng và bản ngã (**) Thực tế rõ ràng, ai được, mất hơn ai ? Trời sinh ra, mỗi người riêng một bản thể (***) Ông trời già đặt để thật quá là sai….! Luật công bằng từ đâu, chẳng bao giờ thấy ? Chỉ thấy sờ sờ những tình huống bất công Người Phụ Nữ cũng đầu đen và máu đỏ Sao luôn luôn phải lép vế với người chồng ? Này em hỡi, kiếp sau đừng làm Phụ Nữ ! Để anh không còn là một kẻ bất công Lúc em muốn mà anh vô tình không biết Em sẽ thiệt thòi, chăn chiếu lại trống không…!

Ông trời sao quá nỡ bất công? Nỡ gieo cay đắng xót thương lòng Đời bao ngang trái nghe đau đớn Xa cách muôn trùng mọi ước mong Thắt chặt đời này trong bóng tối Làm sao thoát khỏi kiếp long đong? Làm sao thoát khỏi đời ngang trái? Giúp phận cơ hàn thỏa ước mong.

Lực bất đành tâm lại chửi thề Cũng vì xã hội lắm nhiêu khê Người ăn chẳng hết rồi đem vứt Kẻ kiếm không ra lại nhặt về Ngó cảnh bất công mà nẫu ruột Trông phường vô lí thấy đau mề Thà đui chẳng biết thời cũng kệ Mồn một thế kia… chối vãi lề.

Thơ Lục Bát: Cuộc Đời Công Nhân

THƠ LỤC BÁT: CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Nguyễn MâyCông nhân là thế này đâyTô mì lót dạ qua ngày là xongĐôi khi cũng thấy xót lòngNhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì!

Ai trong hoàn cảnh cu liMới hay thấu hiểu những gì buồn vuiThời gian vẫn cứ lặng trôiTuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào!

Thân em như kiếp con con tằm” kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ”Cả đời chẳng dám ước mơNgày làm vất vả mong chờ đến lương!

Nhận tiền mà thấy thảm thươngSố tiền ít ỏi biết nhường chia sao?Rưng rưng dòng lệ trực tràoThương cha mẹ lắm biết sao bây giờ!

Ở quê mẹ cũng đang chờChút tiền con vẫn hằng mơ gửi vềNgười ơi! Em nói người ngheTiền lương gửi mẹ đã về đến nơi!

Tết này em lại lẻ loiTiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!Thật vất vả bởi còn túng thiếuPhận công nhân ai hiểu ai hayDầm mưa dãi nắng đêm ngàyThức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi

Mở mắt dậy khi trời chưa sángTrăng mùng mười ló rạng đầu nonNgoài sân sương ướt vẫn cònGà kia chưa gáy cú con chưa về

Mặc quần áo rồi thì vội vãQuán ven đường lót dạ đơn sơBánh mì cháo trắng hoặc ngôĂn gì cũng được miễn no được rồi

Gian nan nhất tiết trời nắng hạMồ hôi rơi tầm tã đêm ngàyThế nhưng cũng vẫn hăng sayBán hàng phục vụ bác này chị kia

Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhãLấy sức bởi vất vả suốt ngàyNgẫm đời sao lắm đắng cayBuồn cho số phận kiếp này công nhân.Đời công nhân vất vả lắm ai ơiĐổi chén cơm bằng nụ cười héo hắtCũng có khi phải trả bằng nước mắtNhịn bao lời mà se thắt con tim

Đời công nhân chỉ biết sống lặng imSáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạKhi gói mì tôm cùng ly nước lãChiều ổ bánh mì vội vã tăng ca

Đời công nhân cơm mắm muối dưa càCó kẻ phải..xa mẹ cha già yếuBởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếuCũng có người chữ hiếu chẳng trả xong

Đời công nhân như con nước giữa dòngCứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoátNghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sótCũng phận đời sao chẳng được như ai

Đời công nhân gian khổ cứ miệt màiChẳng biết đâu chữ ngày mai tương sángNên những khi lệ đêm trường lai láng Thấy đời mình như một áng mây đen.

Ngày 2024-11-03 Tác giả: Sưu Tầm

Cùng Thể Loại

CHÙM THƠ GÁNH HÀNG RONG

BÀI THƠ: QUẨY HÀNG RONGChẳng ngại lo gì quẩy gánh rongGian truân khó nh

Xem Like

Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Lòng Công Nhân Xa Quê

Những bài thơ hay nói về nỗi lòng của những người công nhân rời xa quê nghèo để lên thành phố làm việc.

BÀI THƠ: ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Nguyễn Văn Hậu

Sáng ra chẳng thấy mặt trời

Lao vào công việc từ ngày đến đêm

Cơm canh chẳng có thứ chi

Ăn cho qua bữa đến giờ làm thôi

Ngày làm thì cũng như đêm

Có bao nhiêu đó mà làm thế thôi

Lúc về cũng chẳng được yên

Này là đứng lại xếp hàng cái coi

Mày mà chen lấn lung tung

Tao cho biên bản tháng lương mất tiền.

BÀI THƠ: KIẾP CÔNG NHÂN

Tác giả: Chưa rõ

Thương cho cái kiếp công nhân

Một ngày tám tiếng, chai sần đôi tay

Sáng nào cũng gặm củ khoai

Chiều về xe đạp, mệt nhoài cái chân.

Cứ thế…rồi cũng quen dần

Đồng lương mỗi tháng cũng gần 3 chai

Tiền em xài phí, mỗi ngày 4 trăm.

Còn anh nhịn đói lặng thầm đớn đau

Thấy em đi với người giàu

Chiếc pho hai cửa, có màu đỏ tươi.

Nhìn anh, nhếch mép em cười bĩu môi

Thôi thì….đành chịu đơn côi

Sáng ra anh vẫn…..gói ..xôi mỉm cười..!

BÀI THƠ: CÔNG NHÂN VẤT VÃ

Tác giả: Chưa rõ

Cơm ăn hai bữa chẳng thấy phê

Ngày ngày tăng ca và tăng mãi

Đồng lương ít ỏi cảnh nhà thuê

Sáng sáng đi làm đầy suy tính

Tối về mì gói thật buồn ghê

Thời gian hạnh phúc hồn xa vắng

Một cõi đi về chán tái tê !

BÀI THƠ: PHẬN CÔNG NHÂN Tác giả: Chu Thế Vinh

Thật vất vả bởi còn túng thiếu

Phận công nhân ai hiểu ai hay

Dầm mưa dãi nắng đêm ngày

Thức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi

Mở mắt dậy khi trời chưa sáng

Trăng mùng mười ló rạng đầu non

Ngoài sân sương ướt vẫn còn

Gà kia chưa gáy cú con chưa về

Mặc quần áo rồi thì vội vã

Quán ven đường lót dạ đơn sơ

Bánh mì cháo trắng hoặc ngô

Ăn gì cũng được miễn no được rồi

Gian nan nhất tiết trời nắng hạ

Mồ hôi rơi tầm tã đêm ngày

Thế nhưng cũng vẫn hăng say

Bán hàng phục vụ bác này chị kia

Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhã

Lấy sức bởi vất vả suốt ngày

Ngẫm đời sao lắm đắng cay

Buồn cho số phận kiếp này công nhân.

Đời công nhân vất vả lắm ai ơi

Đổi chén cơm bằng nụ cười héo hắt

Cũng có khi phải trả bằng nước mắt

Nhịn bao lời mà se thắt con tim

Đời công nhân chỉ biết sống lặng im

Sáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạ

Khi gói mì tôm cùng ly nước lã

Chiều ổ bánh mì vội vã tăng ca

Đời công nhân cơm mắm muối dưa cà

Có kẻ phải..xa mẹ cha già yếu

Bởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếu

Cũng có người chữ hiếu chẳng trả xong

Đời công nhân như con nước giữa dòng

Cứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoát

Nghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sót

Cũng phận đời sao chẳng được như ai

Đời công nhân gian khổ cứ miệt mài

Chẳng biết đâu chữ ngày mai tương sáng

Nên những khi lệ đêm trường lai láng

Thấy đời mình như một áng mây đen.

THƠ LỤC BÁT: ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Thái Tài

Ôm theo hy vọng thiết tha đổi đời

Gian nan vất vã sống đời công nhân

Hao gầy khuya sớm xác thân

Tăng ca thêm việc chẳng hề oán than

Mong sao thêm được nhiều hàng

Cuối tháng được lãnh thêm vài ngàn lương

Đêm đêm khắc khoải canh trường

Chi li tính toán tương lai mịt mờ

Bao nhiêu khao khát mộng mơ

Bấy nhiêu trăn trở lo toan đủ bề

Tiền điện nước….tiền nhà thuê

Tiền cơm tiền áo…não nề lắm thây

Chải bương khó nhọc đêm ngày

Chỉ mong cuộc sống đủ đầy bình yên

Miệt mài cần mẫn chuân chuyên

Vẫn luôn chịu khó siêng năng từng giờ

Vẫn luôn hoài vọng ước mơ

Tương lai rạng rỡ ấm no gia đình…

BÀI THƠ: PHẬN ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Thanh Linh

Mấy ai biết phận đời túng thiếu

Kiếp công nhân ai hiểu được đây?

Dầm mưa dãi nắng đêm ngày

Thức khuya dậy sớm hao gầy xác thân.

Vội thức giấc khi trời chưa sáng

Trăng mùng mười ló dạng đầu non

Ngoài sân sương ướt vẫn còn

Gà kia chưa gái, cú con chưa về.

Mặc quần áo đi làm vội vã

Quán bên đường lót dạ qua loa

Bánh mì, cháo trắng, nui sò

Ăn gì cũng thế, cho no được rồi.

Chiều về đến khi thì ăn quán

Đôi khi thì cũng chẳng có cơm

Một mình hiu quạnh sớm hôm

Tối về một gói mì tôm no lòng.

Ngày đầu tháng tiền phòng phải đóng

Lãnh lương thì cũng “hõng” bao nhiêu!

Tiền cơm, tiền nước, chi tiêu

Tính ra có lúc còn nhiều hơn lương.

Rồi cuối tháng không tiền phải đói

Nổi lòng này biết nói với ai?

Thôi đành ngậm đắng nuốt cay

Buồn cho số kiếp, thương thay phận đời.

THƠ LỤC BÁT: CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Nguyễn Mây

Tô mì lót dạ qua ngày là xong

Đôi khi cũng thấy xót lòng

Nhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì!

Mới hay thấu hiểu những gì buồn vui

Thời gian vẫn cứ lặng trôi

Tuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào!

Thân em như kiếp con con tằm

” kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ”

Ngày làm vất vả mong chờ đến lương!

Nhận tiền mà thấy thảm thương

Số tiền ít ỏi biết nhường chia sao?

Rưng rưng dòng lệ trực trào

Thương cha mẹ lắm biết sao bây giờ!

Chút tiền con vẫn hằng mơ gửi về

Người ơi! Em nói người nghe

Tiền lương gửi mẹ đã về đến nơi!

Tiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!

Chùm Thơ Viết Về Nỗi Lòng Công Nhân Nghèo, Xa Nhà

Hôm nay có công việc nên tôi phải tranh thủ thức dậy sớm. Vừa mở cửa ra đã thấy những cô chú, anh chị công nhân đã dậy từ sớm và chuẩn bị đi làm rồi. Và tôi biết họ luôn bắt đầu 1 ngày mới như vậy…

chúng tôi xin chia sẻ các bạn những bài thơ hay nói về nỗi lòng của những người công nhân rời xa quê nghèo để lên thành phố làm việc.

Thơ nỗi lòng công nhân xa nhà nhiều vất vã

ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Nguyễn Văn Hậu

Mày mà chen lấn lung tung Tao cho biên bản tháng lương mất tiền.

CÔNG NHÂN – Thơ: Minh Thiên Bài thơ Kiếp Công Nhân nhiều vất vã Bài thơ Công Nhân Vất Vã mà Lương ít ỏi ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ lục bát: Thái Tài Thơ viết về người công nhân lương thấp, nhiều vất vã

ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Lê Duyên

Cuộc đời công nhân Gian truân vất vả Sớm hôm tất tả Đi sớm về khuya. Lương vừa cầm về Trải đều các quán Tiền nhà tiền điện Tiền nước tiền ăn Trăm thứ bà rằn Đủ ăn tàm tạm Cơm rau đạm bạc Ba bữa qua ngày Lao động hăng say Vẫn hoàn nghèo khổ.

PHẬN ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Thanh Linh CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN – Lục bát thơ: Nguyễn Mây

Tết này em lại lẻ loi Tiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!

PHẬN CÔNG NHÂN – Thơ: Chu Thế Vinh ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Tùng Trần Thơ công nhân nghèo nợ nần vì nhiều thứ phải lo

KIẾP CÔNG NHÂN – Thơ: Đoàn Văn Tiếp

VIẾT VỀ NGƯỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Việt Hoàng NHỮNG GIỌT MỒ HÔI – Thơ: Việt Hoàng

(Song thất lục bát)

ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Đoàn Văn Tiếp Những bài thơ tâm sự đời công nhân với những sáng tác mới nhất

VIẾT VỀ CÁC ANH CHỊ CÔNG NHÂN – Thơ: Việt Hoàng

NGƯỜI CÔNG NHÂN – Thơ: Nguyễn Tài Nghị NỮ CÔNG NHÂN NGÀNH CƠ KHÍ – Thơ: Hoa Sữa TÂM SỰ NGƯỜI CÔNG NHÂN MỘC MÁY – Thơ: Gió Đại Ngàn CHỊ NẤU ĂN CHO CÔNG NHÂN – Thơ: Việt Hoàng

(Lục bát biến thể)

45+ Bài Thơ Ngắn Nhớ Người Yêu Da Diết, Đau Đớn, Xót Xa Và Cô Đơn Nhất

Nội Dung

Dòng tâm sự gửi lên trang giấy Hỡi người yêu! em có biết hay không Một phút vắng em, anh buồn biết mấy Cả cuộc đời vô nghĩa nếu vắng em.

Giữa thế giới rộng lớn nàyGiữa dòng người tấp nậpEm vô tình gặp được anhNhưng hai ta lướt qua như người xa lạBổng đâu dòng lệ chợt tuôn rơiCó phải em đã bị lãng quên bởi quá khứHay chỉ là vô tình!

Này gió ơi ta nhờ chút việcViệc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòngKhi gió về nép bên cạnh người ấyGió thì thầm ta nhớ ấy biết bao

Anh bật khóc khi thấy mình vô dụngBàn tay gầy không đủ để em yêuMắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệHận anh nghèo không có được tình em

Nhớ anh em cũng nhớ đủ rồiTình em cũng đã sắp tàn phaiMột mai em lên thuyền rời bếEm mỉm cười định mệnh phải xa anh

Tại sao nước mắt lại trànTại sao hy vọng lại càng mất điTại sao uống rượu ngàn lyNhưng lại không thể quên đi một người

Uống say để quên đi tất cảQuên nỗi buồn, sự cô độc kẻ cô đơnChợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờnĐời vô vị khi tâm hồn ta đã chết

Có khi nào…anh còn nhớ đến emVề kỉ niệm mộng xanh bao mơ ướcDù biết rằng hai ta nay rẽ bướcỞ bên người hỏi anh có vui không?

Có khi nào…trong mộng ước thầm thìAnh vẫn nhớ mối tình si khờ dạiĐể trong lòng vẫn còn thêm khắc khoảiNhững đêm về hoang hoải nỗi nhớ mong?!

Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,Bao khắc khoải giữa mông lung… hoài niệm…

Những lúc buồn tôi lại nhớ về emNgười con gái từng một thời đắm đuốiCảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổiBiết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

Tôi vẫn nhớ cho đến mãi bây giờĐôi mắt ấy làm hồn tôi rung độngNgày tháng yêu tim một trời hoa mộngRồi một ngày mộng tím vỡ tái tê…

Bấy lâu rồi ta vẫn nhớ người thôiVẫn yêu thương, ngậm ngùi mà da diếtVẫn ngóng trông dẫu phương trời cách biệtVẫn nồng nàn như thuở biết đắm say.

Người đi rồi bỏ lại trái tim yêuBỏ lại em với thật nhiều thương nhớBao ưu tư khi duyên tình đổ vỡDưới mưa thu tiếng nức nở nghẹn lời.

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trờiNhưng em đã không nhìn về tôi nữaThế giới này như chia thành hai nửaTôi và em ở hai hướng không cùng…

Tôi yêu em từng tha thiết đắm sayYêu nhiều lắm đôi mắt tình chan chứaNhưng tôi không phải người em chọn lựaNên muôn đời chỉ là kẻ đơn phương…

Phương trời nào, người dưng hỡi có hayTa vẫn nhớ những tháng ngày xưa cũKỷ niệm xưa vẫn nâng niu, gìn giữChút hương đầu nên mãi cứ thiêng liêng.

Xa ai rồi nhưng dạ vẫn còn yêuCứ lặng lẽ trong những chiều lộng gióDõi hoài theo ký ức xa xưa đóNgười nơi đâu mà chẳng có bên mình.

Có một người em bỏ lại sau lưngLuôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớCó một người tuy bây giờ đã cũVẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

Mình đối diện cả hai đứa bâng khuângKhông ai nói chỉ nhìn nhau lặng lẽChiếc lá rơi bên thềm xưa rất nhẹThoáng mơ hồ rồi bước lẹ qua mau.

Nhớ về người trong khoảng thời gian quaVà đôi lúc muốn hai ta gặp gỡNhưng lại nghĩ mình đã không duyên nợKhẽ mỉm cười, tình dang dở…khó phai

Có một người chỉ để nhớ mà thôiDấu vào tim chẳng nửa lời than tráchNgười đến đi không phân bua biện bạchÁo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

Ta nhìn nhau mà hồn như ngây dạiKỷ niệm nào có phải vẫn còn ghiNên gặp nhau mà chẳng biết nói gìLòng xuyến xao mắt mi nhoà lệ ứa.

Thơ ngắn nhớ người yêu ở xa là những bài thơ được viết bởi sự nhớ nhung, tình yêu thương lứa đôi. Bởi đôi khi yêu nhau cũng sẽ không thể suốt ngày kề cạnh. Khi mỗi người lớn lên đều sẽ có những sự lo toan. Và hơn hết đó chính là chuẩn bị cho một tương lai chung của cả hai đưa. Chính vì vậy những bài thơ ngắn nhớ người yêu cũng mang trong mình sự da diết. Đó cũng là một cách để giữ lửa và kết nối con người ta lại gần nhau hơn.

Dẫu hai miền…nhưng một nỗi nhớ mongTrái tim nhỏ nơi khuê phòng vẫn đợiVẫn khao khát mùa Đông này người tớiĐể tâm hồn luôn phơi phới niềm vui.

Bao nhiêu đêm nỗi nhớ muốn vỡ oàTrời Nam Bắc chia mình ra ngàn dặmNhưng anh hỡi làm sao vùi say đắmGiết ước mơ tay cùng nắm bàn tay.

Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh yêuKhi em cứ nuôi rất nhiều hy vọngEm không muốn tình ta thành con sóngVỗ mãi bờ rồi lạnh cóng chốn xa…

Em và anh hai đứa ở hai bờDòng sông nhớ sao mà dài rộng thếEm giang tay nhưng sao ôm không xuểNỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Em đang sống hay là đang tồn tại???Mà mỗi ngày lại cảm thấy chênh chaoNỗi nhớ anh như sóng biển thét gàoCứ trào dâng trong lòng cao chất ngất.

Những ngày này nhớ em quá đi thôiChiều hoàng hôn phủ mờ đôi mắt ngọcSuốt đêm trường anh trở mình lăn lócAnh mong chờ dần bạc tóc trong tim.

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớCứ chất đầy từng nhịp thở con timMàn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềmSao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơThèm tiếng yêu cho thỏa lòng nhung nhớThèm bờ môi thủ thỉ lời tâm sựĐể đêm dài khỏi hoang hoải người ơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơiThì em nguyện cả đời xin cô lẻMột mình em xin lặng lẽ đơn côiĐể khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Ông tơ ơi sao đọa đày con vậySuốt ngày dài nhớ người ấy khôn nguôiBà nguyệt ơi sao xe duyên xa thếĐã cách đò … lại cách trở sơn khê.

Nhớ anh lắm…Thật nhiều người yêu hỡi !Và đau buồn cũng bởi quá yêu anhTình yêu ơi ! Sao chẳng chút ngọt lànhMà cứ mãi mong manh như sắp vỡ.

Mong nhớ em trong dạ thấy cồn càoHướng về em tình ngọt ngào tha thiếtƯớc mong sao đời này luôn diễm tuyệtChuyện tình yêu mình cùng viết em nha.

Đếm thời gian theo nhịp gỏ tàn canhĐêm tàn lụi nỗi nhớ thành đầy ắpMột mình em bên ngọn đèn héo hắtLơ đãng tìm một hình bóng xa xa…

Đêm yên tĩnh em thấy lòng trĩu nặngTrong tim em sâu đậm bóng hình anhHạt sương rơi đọng trên tán lá xanhNhư đồng cảm cùng em niềm thương nhớ.

Đêm trở giấc nghe lòng buồn man mácBên nhà ai tiếng nhạc cứ du dươngMột mình em thao thức giữa đêm trườngMang nỗi nhớ niềm thương nào ai biết !

Những ngày này anh nhớ em thiết thaChờ xuân đến mang kiệu hoa anh rướcHai chúng ta thoả nỗi niềm nguyện ướcSuốt một đời phỉ nguyện bước bên nhau.

Anh ở nơi đâu sao mãi không về?!Để em nhớ và mong anh nhiều thế!Anh ơi anh nếu như mà có thểVề với em như thế có hơn không…

Rất nhiều lần em muốn gọi tên anhKhi con tim bừng lên bao nỗi nhớMuốn gửi anh chút tình yêu bé nhỏEm giữ hoài sao chẳng thể ngủ yên.

Anh và em hai phương trời cách trởCó duyên nợ nên gặp gỡ yêu thươngNhớ tới anh thổn thức cả đêm trườngTrong tim em vấn vương tình xa thẳm.

Trời đã sáng mà còn mưa rỉ rảGió từng hồi buốt giá cả tâm canNỗi nhớ nhung dâng lên mắt lệ trànBao ước vọng chứa chan mà chưa tỏ.

Những lúc buồn em lại nghĩ tới anhEm nghĩ tới vòng tay anh ôm chặtDẫu chúng ta chưa một lần gặp mặtNhưng tâm tưởng em thấy rất vui tươi.

Chiều về, trời đổ mưa tuôn Phải chi trời cũng dỗi hờn như tôi Làm sao gửi nhớ đến người ? Cho hai nỗi nhớ thành đôi vợ chồng !

Bâng khuâng hỏi khéo tim hồng Bên này bên đó có mong có chờ Đêm nằm đầu gác gối mơ Hỏi nơi phương ấy người giờ ra sao ?

Cứ chiều lòng dạ nôn nao Năm chờ tháng đợi ngày trao ân tình Nhớ không em, chuyện chúng mình Tỏ tình “mắc cỡ” nín thinh mỉm cười !

Nhớ nhiều ánh mắt bờ môi Khi đôi tay nắm chẳng lơi chẳng rời Để trăng nay nhú qua đồi Gửi em nỗi nhớ đến người anh yêu !./.

Em vẫn biết mình xa ngàn dặm Để đêm buồn gửi gắm vào thơ Nhiều khi lệ chảy hoen mờ Nhớ anh chỉ biết mộng mơ hão huyền

Anh có hiểu tình duyên vụn vỡ Khiến cho mình đau khổ lắm không? Sầu đau nghẹn đắng trong lòng Bởi bao thề hẹn chờ mong mất rồi

Ôi cách trở sầu rơi đọng mãi Biết xa rời nhưng phải làm sao..? Nhìn nhau mắt lệ tuôn trào Phải quên người hỡi…? Dù bao nghĩa tình

Anh vẫn chỉ làm thinh chẳng nói Có biết rằng …?em hỏi mà đau Ngồi đây với nỗi âu sầu Bỗng nghe mặn chát từ đâu tạo thành

Bao kỷ niệm ngày xanh đã mất Nghĩ lại rồi thấy thật xót xa Mình em lặng ngắm trăng tà

Nhớ anh em gửi vào thơ Gửi thương gửi cả ngẩn ngơ trong lòng Trời chiều ai thả nhớ mong Em gom sợi nắng về hong nỗi niềm

Gần nhau cảm thấy bình thường Vắng nhau mới thấy vấn vương trong lòng Dấu niềm thương nhớ mênh mông Vào thu xanh biếc, vào hồng chân mây

Lúc gần thương nhớ đâu đây..? Khi xa mới biết … đời này có anh Đêm nằm thao thức năm canh Vần thơ em viết, tặng dành mình ơi…

Đêm khuya ngắm ánh trăng vàng Miên man gợi nhớ muôn ngàn mến thương Ngày xưa ta học cùng trường Mến nhau anh khắc chữ thương trong lòng.

Tháng ngày anh đợi, anh mong Nhưng nào trông thấy bóng hồng năm xưa Nhớ thương biết mấy cho vừa Giờ đây anh nhớ chợt mưa trong lòng.

Hỡi người năm cũ nhớ không Chiều nao anh đứng bờ sông đợi chờ? Qua bao ngày tháng mộng mơ Giờ đây anh lại thẫn thờ nhớ ai

Em yêu anh sao cồn cào nỗi nhớ Nhớ thật nhiều khắc khoải mỗi đêm thâu Đã nhiều lần em thao thức thật lâu Để lần tìm thật sâu trong nỗi nhớ

Có những đêm em cuộn mình trăn trở Hoang hoải tìm hơi thở ấm nồng xưa Tình yêu anh như cơn gió ban trưa Thoảng qua rồi để mình em nỗi nhớ

Em và anh hai đứa ở hai bờ Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế Em giang tay nhưng sao ôm không xuể Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơi Thì em nguyện cả đời xin cô lẻ Một mình em xin lặng lẽ đơn côi Để khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Về Cuộc Đời Bất Công, Bạc Bẽo Đau Lòng, Xót Xa trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!