Xu Hướng 2/2024 # Thơ Tình Cuối Mùa Thu: Mối Giao Cảm Ngọt Ngào Giữa Thơ Và Nhạc # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Thơ Tình Cuối Mùa Thu: Mối Giao Cảm Ngọt Ngào Giữa Thơ Và Nhạc được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa Thu đi cùng lá Mùa Thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mông Mùa Thu vàng hoa cúc Chỉ còn anh và em Là của mùa Thu cũ Chỉ còn anh và em Tình ta như hàng cây Đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ Thời gian như ngọn gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại.

Thi sỹ Xuân Quỳnh

Mùa thu – mùa yêu, không biết tự bao giờ người ta đã mặc định như thế. Để rồi, cái mùa dịu dàng ấy nghiễm nhiên trở thành nguồn cảm hứng bất tận của biết bao thế hệ những người cầm bút. Dù phản ánh vào thơ ca, âm nhạc, hội họa hay bất cứ một loại hình nghệ thuật nào, ai ai cũng dễ dàng nhận ra trong từng tác phẩm sự giao hòa giữa đất trời, lòng người mỗi độ thu sang lắng dịu bao dư vị ngọt ngào, trong trẻo.

Từ trước đến nay, trên nhiều lĩnh vực sáng tạo, đã có rất nhiều văn nghệ sĩ thành công với đề tài mùa thu – tình yêu. Vậy nhưng, để có một tuyệt phẩm để đời của mối giao cảm thơ – nhạc thì thật hiếm hoi. Và vì thế, tác phẩm càng khẳng định được giá trị và sức sống mãnh liệt, trường tồn qua thăng trầm năm tháng.

Một trong những “bản tình ca mùa thu” đẹp đến nao lòng về tình yêu đôi lứa là giai phẩm “Thơ tình cuối mùa thu” của nữ sĩ Xuân Quỳnh, được chắp cánh bởi những giai điệu âm nhạc trữ tình, tài hoa của cố nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu.

Có lẽ, không một trái tim đa cảm nào có thể giấu được thổn thức khi thả hồn mình giữa trời thu mênh mang trong khoảnh khắc này: “Cuối trời mây trắng bay/Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/Mùa thu đi cùng lá”. Đẹp thay khi trong những vần thơ tha thiết kia đã có sẵn nhạc tính, nên những giai điệu ngọt ngào cứ thế tự nhiên được rung lên đầy cảm xúc: “Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mông/Mùa thu vào hoa cúc/Chỉ còn anh và em…”. Hãy lắng lòng lại để chiêm nghiệm những câu thơ mộc mạc mà rất tình này, khi nó được lặp lại đến 4 lần trong bài thơ, và cũng là điểm nhấn được luyến láy nhiều nhất trong bài hát: “Chỉ còn anh và em”.

Giản đơn mà sâu sắc, chừng ấy là đủ để khẳng định một tình yêu lứa đôi son sắt thủy chung, băng qua thời gian, tuổi tác. Niềm tin đó thêm một lần nữa được kiểm chứng dẫu thời gian vẫn trôi, mùa thu đã cũ, ngoái lại nhìn quá khứ nuối tiếc một chút thôi, để biết yêu thương và nâng niu nhiều hơn khi đã cùng nhau đi qua bề bộn thăng trầm: “Tình ta như hàng cây/Đã yên mùa bão gió/Tình ta như dòng sông/Đã yên ngày thác lũ/Trời gian như ngọn gió/Mùa đi cùng tháng năm/Tuổi theo mùa đi mãi/Chỉ còn anh và em…”.

Có khi, “Thơ tình cuối mùa thu” nghe như một lời tự sự về chút tình riêng tư của chính tác giả. Lúc khác, đó lại như là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng, đầy trìu mến của những đôi lứa đang yêu, về dự cảm thời gian sẽ mang theo tình yêu và tuổi trẻ của mình xuôi về quá vãng. Hiểu cách nào cũng hay, cũng tình. Lời thơ, giai điệu âm nhạc dàn trải toàn bài mang đến một chút dư vị buồn man mác nhưng sâu lắng, ngọt đằm. Đặc biệt, thành công của tuyệt phẩm này là bất cứ người đọc thơ, người nghe nhạc nào cũng có thể dễ dàng bắt gặp chính mình, chuyện tình của mình ở đó, để rồi lay thức bao rung cảm xốn xang giữa tiết trời heo may bảng lảng trong mối giao hòa bất tận giữa thiên nhiên với con người.

Giá trị của tuyệt phẩm này còn được thể hiện ở thông điệp ngợi ca tình yêu thủy chung son sắt, qua thăng trầm dâu bể, bản tình ca lứa đôi vẫn được ngân lên da diết, tiếp nối đời đời, trường tồn với thời gian. Dẫu anh và em đã là những người của mùa thu cũ, của mùa yêu xa, thì ngoài kia: “Kìa bao người yêu mới/Đi qua vùng heo may…”, họ cũng như mình đấy thôi, đã và đang nắm tay nhau đi qua mùa thu, đi qua vùng tuổi trẻ tràn trề khát vọng cùng yêu dấu đong đầy và sẽ viết tiếp những bài ca tình yêu mới.

Cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ giữa hai tâm hồn đa cảm, tài hoa khiến cho mối giao cảm giữa thơ và nhạc đạt đến sự thăng hoa tuyệt đỉnh. Cơ duyên đó đã để lại cho bao lứa đôi một “bản tình ca mùa thu” ngọt ngào, lãng mạn, vượt lên sự bào mòn của tuổi tác, thời gian: “Tuổi theo mùa đi mãi/Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại/Chỉ còn anh và em…”.

Tác giả: Ngô Thế Tâm

52 Phạm Văn Đồng – Nha Trang – Khánh Hòa

Nguồn :

Chùm Thơ Tình Tiễn Thu, Cảm Xúc Cuối Mùa Thu

Tuyển chọn những bài thơ tiễn Thu rất hay, đó là những vần thơ tình yêu viết về cảm xúc những ngày cuối cùng của mùa Thu.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Những bài thơ tàn Thu, tình yêu cuối mùa thu hay nhất ♥ Chùm thơ hay báo hiệu mùa Đông đang tới ♥ Chùm thơ hay viết về cảm xúc khi mùa Thu về

BÀI THƠ: CUỐI THU

Tác giả: Liên Phạm

Cuối thu sợi nắng hiền hoà,

Đong đưa chiếc lá… La đà trước hiên

Gió thu thoang thoảng bên thềm

Làn mây nhè nhẹ, êm đềm… Lướt trôi.

Lung linh giọt nắng tinh khôi,

Trong vườn hoa nở, thắm tươi ngọt ngào

Tiếng chim ríu rít trên cao,

Véo von như thể tiễn chào cuối thu.

Đời người, một kiếp phù du

Bốn mùa xoay chuyển ngục tù tấm thân

Nàng thu nhẹ gót phong trần

Ngọt ngào, ấm áp khi gần khi xa…

Lặng thầm đếm bước thu qua,

Giọt thương, giọt nhớ bên ta ngậm ngùi

Mang theo nỗi nhớ chơi vơi ngập tràn.

Chàng đông ngấp nghé bước sang,

Để ta khép giấc mơ hoang lặng thầm.

Bốn mùa xoay chuyển lâng lâng… Thu tàn…!

BÀI THƠ: LƯU LUYẾN THU

Tác giả: Liên Phạm

Thu đi lòng thấy chơi vơi

Đông đang ngấp nghé bên đời mến thương

Gói bao kỷ niệm, vấn vương thu tàn.

Nàng thu khoác chiếc áo vàng

Đong đưa trong gió, điệu đàng thướt tha

Mơn man gió quyện nhạt nhòa sương giăng

Trên cao rọi chiếu vầng trăng

Lung linh huyền ảo chị Hằng lả lơi…

Nàng thu đỏm dáng chơi vơi bóng hình

Chàng đông ngơ ngác đứng nhìn

Mây hờn, gió dỗi nghĩ mình kém duyên…

Ven hồ liễu rủ ngả nghiêng

Chiều rơi, rơi mãi màn đêm nhạt nhoà.

Sương rơi, chào tiễn thu qua

Đón đông về tới… Chan hoà niềm thương!

BÀI THƠ: THẦM THÌ MÙA THU

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Em có nghe lời thì thầm trong gió

Cuối thu rồi còn đó lá vàng rơi

Gió heo may phảng phất cuối chân trời

Thu muốn nói với em lời ly biệt

Trong lòng ta nhớ thương thu da diết

Vẫn mặn nồng với từng chiếc lá bay

Nhớ không em hương cốm ấm bàn tay

Hương hoa sữa còn vương đầy phố vắng

Em vẫn yêu mùa thu vàng sợi nắng

Tay trong tay đi dưới ánh chiều tà

Nắm tay hoài chúng mình chẳng muốn xa

Thu sẽ mãi trong tim ta đằm thắm

Mong thu ra đi…bước chân chầm chậm

Nụ hôn dịu dàng nồng ấm bờ môi

Cho mối tình mình mãi mãi lên ngôi

Mình sẽ chung sống suốt đời hạnh phúc

Ta bên nhau tiễn mùa thu kịp lúc

Và chia tay mùa hoa cúc vàng lay

Em không là chúng tôi anh vẫn đắm say

Ta nhớ mãi mùa thu ngày trở gió.

Tác giả: Hạnh Nguyễn

Dường như cũng đã cuối thu

Mây giăng khắp lối sương mù sớm mai

Trời chiều còn níu níu hoài nắng thưa

Thu còn đủng đỉnh dây dưa

Níu ngày chậm lại vẫn chưa muốn rời

Thu đi xao xác khoảng trời mênh mông

Heo may ngọn gió bềnh bồng mây trôi

Chạnh lòng chợt nhớ xa xôi

Thuở xưa hai đứa sánh đôi chung đường

Bao năm vẫn nhớ vẫn thương

Bây giờ người ở tận phương trời nào

Chờ anh chờ mãi xanh xao cõi lòng.

BÀI THƠ: TÌNH SẦU CUỐI THU

Tác giả: Ánh Nguyễn

Tiễn thu trời cũng vương buồn

Nhớ về chốn cũ như tuôn khơi nguồn

Trời buồn giăng nhớ vào đông

Se se gió lạnh mưa giông đưa về

Cho tâm ai oán lời thề khi xưa

Nỗi niềm như những giọt mưa

Tí ta tí tách như chừa giọt sương

Lòng buồn giăng mắc tơ vương

Khơi mưa gọi gió dệt hương thơ buồn

Giọt châu lã chã tuôn nguồn

Cuối thu đọng lại bắt luồn trong tôi

Nỗi sầu vương đọng trên môi

Thương thương nhớ nhớ khúc nôi não nề

Chút tình gởi gió theo về

Để ai vương vấn lời thề nỡ quên.

BÀI THƠ: TIỄN THU

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Mới đó thôi tháng mười về trước ngõ

Bước chân âm thầm theo gió heo may

Không kịp đón vì ta mải mê say

Với tháng chín chưa chia tay đưa tiễn

Thu sắp tàn con tàu thu ra biển

Sao ta vẫn còn lưu luyến thu ơi

Còn đắm say với chiếc lá vàng rơi

Còn mơ mộng với bầu trời xanh thắm

Thu có biết ta nhớ thu nhiều lắm

Thu dịu dàng thu đằm thắm dễ thương

Những chiều tà khi sợi nắng còn vương

Thu e thẹn với má hường mắt biếc

Bước chân đi mà trong lòng luyến tiếc

Thu ơi thu nỡ ly biệt nhau sao

Thu ra đi mang nỗi nhớ cồn cào

Vẫn còn đâu đây ngọt ngào hương cốm

Mùa đông đang về còn đâu nắng sớm

Vạt cải ngoài kia đã chớm lên ngồng

Ngày mai thôi hoa cải sẽ vàng bông

Ta dang tay đón mùa đông lạnh giá.

BÀI THƠ: THU ĐÃ ĐI RỒI

Tác giả: Vũ Hoàng Mai

Em đã đi rồi ! Sao thế Thu

Trăng buồn trăng khóc khiền trăng lu

Nắng hờn mây dỗi mưa buồn rớt…

Những giọt sầu rơi xuống mịt mù

Tôi khóc đời tôi mãi ngục tù

Mượn lời thơ viết trang tình sử

Tôi vẫn một đời sánh bước em

Tịch liêu thầm lặng đếm sao đêm

Ngày đi chiều xuống tim rét mướt

Em hiểu lòng tôi những nỗi niềm

Thương cánh hoa bay rụng dưới thềm

Trăng vàng lồng bóng dưới hồ đêm

Lá khô xào xạc trong sương lạnh

Vời vợi phương trời một cánh chim

Em đã cùng tôi một thuở nào

Bên đời thầm lặng nỉ non trao

Chiều nay đưa tiễn em… buồn lắm

Tôi đợi chúng tôi về …trong khát khao.

BÀI THƠ: CHIỀU CUỐI THU

Tác giả: Ho Nhu

Chiều cuối thu mưa rơi rả rích

Bầu trời thêm tĩnh mịch khiêm nhường

Mưa làm se lạnh phải vương

Nhớ ai, ai nhớ khác thường cảnh thu.

Ngắm quang cảnh mịt mù xa thẳm

Nhớ những ngày đã nắm tay nhau

Ngắm hoa khoe sắc muôn màu

Tưởng vườn thượng uyển đậm sâu ân tình.

Chờ đợi nữa bình minh có đến

Để hương thơm hòa quyện lòng người

Tình trao vẫn mãi rạng ngời trong ta.

Còn vương mãi màu hoa thu ấy

Đến thu này đã bấy nhiêu ngày

Phải chi cơn gió thoảng bay

Khỏi thêm những tháng năm dài chờ mong.

BÀI THƠ: NHỚ BÓNG HÌNH THU

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Chiều nay trên lối em qua… ngỡ ngàng

Chẳng còn tràn ngập lá vàng

Chẳng còn một chút dịu dàng heo may

Hoàng hôn núp bóng chân mây

Anh nghe cái lạnh lắt lay bên thềm

Con đường, góc phố lặng im

Bơ vơ như muốn kiếm tìm. .. Thu ơi !

Để thêm chút ấm gọi mời em qua

Sót đâu mấy cọng dương tà

Hắt hiu trên phố ngỡ là… còn Thu

Chiều buông một dãi sương mù lặng thinh

Lòng anh gợi nhớ bóng hình …mùa Thu !.

BÀI THƠ: THU TÀN

Tác giả: Ho Nhu

Thu tàn thoang thoảng heo may

Cơn mưa rắc nhẹ, gió lay cành bàng

Đan xen xào xạc mênh mang

Tưởng như cây trút lá vàng báo đông.

Trời thu giảm bớt oi nồng

Xua đi sợi nắng nhạt hồng nhành hoa

Phải chi mưa nắng thuận hòa

Cho hương hoa sữa bay xa phương trời

Hạt mưa đừng có buông rơi

Để không gợi nhớ một thời bên nhau

Ước gì hoa chẳng phai màu

Để thu đẹp mãi trước sau vẹn toàn.

BÀI THƠ: NỖI NHỚ CUỐI THU

Tác giả: Vân Nguyễn

Em vẫn nhớ cuối thu ngày đó

Mình cùng về phố nhỏ yêu thương

Xưa đi chung một con đường

Nhưng nay xa vắng vấn vương thật nhiều

Lòng thầm nhủ muôn điều muốn nói

Với ngàn lời muốn hỏi giờ đâu

Một mình lẻ bóng đêm thâu canh dài

Ôm nỗi nhớ về ai thao thức

Ghim vào lòng ký ức chưa xa

Người giờ quên hết ngày qua

Bơ vơ trống vắng nhạt nhoà chơi vơi

Thu về đâu đôi lời nhắn nhủ

Với người rằng ấp ủ đã trao

Tình nồng thắm thiết ngọt ngào đắm say.

CHIỀU CUỐI THU Tác giả: Diệp Ly

Chiều mưa đổ lạnh len vào nhịp thở

Chuyện ân tình dang dở bởi vì đâu

Yêu thương xưa lạc lối giữa sương mù

Bờ vai nhỏ thương sầu quằn đôi gánh.

Cuối chân mây đường dài chim tung cánh

Cành cây khô hiu quạnh giữa chiều thu

Đợi người về ấp ủ cõi lòng nhau

Thôi xót xa nghẹn ngào đêm lẻ bạn.

Tình ngăn cách là niềm đau vô hạn

Khu vườn đông bão loạn lá vàng rơi

Không còn ai thắp lửa sưởi tim côi

Mộng ân ái rã rời trong tiếc nuối.

Chiều thu cuối lệ mưa tràn muôn lối

Giọt sầu vương tóc rối nhạt màu môi

Mượn lời thơ gửi về chốn xa xôi

Hoàng hôn tím mồ côi vùng kỷ niệm.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Tạm Biệt Mùa Thu Hay, Thơ Tình Giao Mùa Thu

Rồi cái mùa đẹp nhất cũng sắp sửa trôi qua. Những chiếc lá khô giòn cong mình cuốn theo làn gió. Mới ngày nào Thu còn e ấp, ngại ngùng đứng nép bên thềm chờ tiễn đưa mùa Hạ. Mà giờ đây Thu cũng đang thu xếp hành trang để nói tiếng tạ từ. Mấy đóa cúc buổi trước còn hàm tiếu, thẹn thùng hé nhụy ngậm sương mai mà phút chốc đã qua thời kỳ mãn khai, tàn úa. Từng cánh mỏng nhạt dần, nhạt dần trong hơi thở vội vàng của mùa đông đang từ từ kéo đến. Thảm nắng vàng mơ đã bắt đầu nhuốm hơi sương lạnh. Khoảng không trên kia thôi hết màu xanh khi mành Đông đang cố vây phủ khung trời bằng những mảng màu mây xam xám.

GỬI VÀO THƠ – Thơ: Hoàng Lan MÙA THU CẠN – Thơ: Mạc Phương MÙA THU ĐI QUA – Thơ: Mạnh Chiến THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU – Thơ: Sen Hồng VẾT BỎNG MÙA THU – Thơ: Mạc Phương PHÚT GIAO MÙA – Thơ: Sen Hồng THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU – Thơ: Hồng Thùy QUA NƠI HẸN CŨ – Thơ: Mạc Phương DẤU CHẤM TÌNH THU – Thơ: Mạc Phương THU XA NHỚ – Thơ: Hoàng Lan CHIA XA – Thơ: Mạc Phương CẠN MÙA THƯƠNG NHỚ – Thơ: Mạc Phương

Mùa thu cạn một mình em mong nhớ.

Hít thật sâu hơi thở của mùa đông.

Mưa tí tách gõ nhịp cõi mênh mông.

Hồn khắc khoải trước cuộc đời lạnh lẽo. Quãng thời gian đã cách chia hai nẻo.

Nẻo xôn xao ánh sáng của tình yêu.

Nẻo lặng thầm làm bạn với cô liêu.

Cảnh trầm mặc màn mưa giăng lặng lẽ Nỗi niềm riêng vẫn cồn lên nhè nhẹ.

Lành lạnh sầu đang len khẽ trong tim.

Khép cánh cửa ru kỉ niệm ngủ im.

Ngọn gió bấc tràn về bao tê tái. Mùa nối mùa ngày đầu đông trống trải.

Ngập hồn hoa một khoảng trống vô hình.

Dòng lệ tuôn mặn đắng cả môi xinh.

Bao năm rồi vườn yêu thương bỏ ngỏ Mưa đầu đông nỗi buồn về trước ngõ.

Bước chênh chao mòn mỏi những vấn vương.

Đã cùng anh đi gần hết đoạn trường.

Nay lỗi hẹn yêu thương em cất giữ. Xin tạm biệt bóng hình người lữ thứ.

Trả lại anh vườn thượng uyển vầng trăng.

Những niềm vui vùng vẫy giữa cung hằng.

Em xây đập ngăn suối nguồn tình ái. Đông lại về bắt đầu mùa gieo cải.

Vườn yêu xưa lại nở thắm vàng hoa.

Cải lên ngồng chẳng ngóng đợi người xa.

Em mỉm cười cho tâm hồn thanh thản. Chúc nơi anh một cuộc tình viên mãn.

Em sẽ mừng rót chén rượu chung vui.

Dẫu đông lạnh cũng chẳng thấy ngậm ngùi.

Tô môi hồng đón mừng mùa xuân tới.

VU VƠ – Thơ: Mạc Phương NIỀM VUI BUỔI SÁNG – Thơ: Mạc Phương TÀN THU – Thơ: Mạc Phương PHỐ XƯA – Thơ: Mạc Phương HƯƠNG MÙA THU – Thơ: Lê Dũng THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU – Thơ: Thu Trang CHIỀU CUỐI THU – Thơ: Dương Hoàng CUỐI THU – Thơ: Khánh Ngọc CHÙM THƠ TÌNH CUỐI THU TỪ CƯ DÂN MẠNG

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Tình Cuối Mùa Thu (Xuân Quỳnh)

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ

Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ở lại…

– Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

Cùng nghe và cảm nhận Thơ tình cuối mùa thu được phổ nhạc qua giọng hát của nữ ca sĩ Anh Thơ

Đôi điều tản manh về Thơ tình cuối mùa thu – Xuân Quỳnh

Thơ tình cuối mùa thu của nhà thơ xuân Quỳnh với những vần thơ trong trẻo, mộc mạc, đó là giai điệu của một bức tình thư vô cùng sâu lắng. “Thơ tình cuối mùa thu” của Quỳnh chỉ là những hình ảnh giản dị, quen thuộc, đặc biệt là với miền quê đồng bằng Bắc Bộ. Đó đơn thuần là tâm sự của một người đàn bà khi đang đắm chìm trong tình yêu: khắc khoải, tinh tế, đầy xúc cảm, hồ nghi nhưng cũng tràn ngập sự tin tưởng.

Khi nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc bài này, ông đã dùng tiết tấu chậm và nhẹ, không có những đoạn ngân dài để tạo sự lắng đọng nào ngoài chính bản thân những câu chữ, ca từ của nó. Bài nhạc nghe có thể buồn, có thể khắc khoải, có thể đầy suy tư nhưng không hề có nỗi ám ảnh tàn phai.

Ta có thể cảm tưởng rằng Thơ tình cuối mùa thu là bức thư tình của một người phụ nữ viết trong buổi chiều, trước thềm nhà đang tràn ngập gió heo may, bầu trời cuồn cuộn mây trắng. Người phụ nữ cảm nhận được thời gian cuộc đời đang trôi đi, đang chậm dần

Nhưng kết của bài thơ lại làm cho người đọc bừng tỉnh: Kìa bao người yêu mới/Đi qua cùng heo may. Chắc chắn viết tới dòng chữ này, Xuân Quỳnh đã rớm nước mắt long lanh của hạnh phúc tiếp nối. Bây giờ, cứ đến cuối thu, trời hanh hao se lạnh, ta lại nghe Thơ tình cuối mùa thu để thấy ấm lòng. Nữ sĩ Xuân Quỳnh đã Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mang/Mùa thu vào hoa cúc, nhưng với Thơ tình cuối mùa thu thì vẫn còn mãi mãi, vì đó là tình yêu.

Chùm Thơ Tạm Biệt Mùa Thu Hay, Thơ Tình Giao Mùa Thu

QUA NƠI HẸN CŨ – Thơ: Mạc Phương

Anh là người mà em lỡ yêu thương. Lỡ vấn vương nên mãi sầu mãi khổ. Mùa thu nào mưa cũng tràn lệ đổ. Để cả đời em vẫn khổ vì anh.

Khung trời xưa hôm nay vẫn trong xanh. Nơi hẹn cũ vắng bóng người yêu dấu. Dòng thời gian nỗi buồn sầu thẩm thấu. Mùa thu tàn em vẫn rất nhớ anh !

ĐÃ CUỐI THU RỒI EM CÓ NHỚ NGÀY XƯA Phạm Khang

giờ đã là cuối thu heo may về thơm mùi rơm rạ mùi cốm thơm hương mật đồng quê da diết nhớ tuổi thơ bên ruộng bãi em thiên thần anh cũng tuổi hoa niên…

rồi xa mãi con đò quê không bến rồi người đi xa lắm biệt sông đầy hương cốm vẫn nao lòng một thuở bãi vẫn đơm hoa không phụ bạc với người …

cuối thu sắc vàng thiêm thiếp chân trời vương thương lá rơi không biết nơi đầu nguồn cuối bể có ai còn nhớ tới những ngày xưa…!

VU VƠ – Thơ: Mạc Phương

Cuối thu khắc khoải những niềm mong. Ẩn giấu trong tim giấc mộng hồng. Sợi nhớ ngẩn ngơ trên thảm lá. Cuối đường người ấy có chờ không ?

Xóm núi ngày xưa vẫn ngóng trông. Bóng người lữ khách giấu trong lòng. Nắng chiều hiu hắt còn hơi ấm. Nhuộm tím mùa thu anh biết không ?

MÙA THU LÁ BAY Thơ: Hạnh Nguyễn

Cuối thu rồi đẹp lắm phải không anh ? Gió se lạnh thấy trong lành buổi sáng Cúc họa mi chớm nở trong thầm lặng Bầu trời trong xanh ngập nắng trải vàng

vào thu trong nỗi nhớ mênh mang Khóm cúc trắng dịu dàng đang đua nở Như mây trắng bồng bềnh trên khắp phố Những gánh hàng hoa chở cả mùa thu

Dạo trên con đường Hoàng Diệu, Nguyễn Du Gió cuốn chiếc lá xoay như nốt nhạc Cảnh sắc thu có chút buồn man mác Lá vàng rơi xào xạc rãi khắp đường

Mùa cải vàng như níu khách tha hương Nắng phớt nhẹ …đọng sương trên phố vắng Dạo Hồ Tây ngắm mặt hồ phẳng lặng Ngắm cánh diều ..căng gió giữa trời xanh

Đến Châu Quỳ, Gia Lâm phía ngoại thành Cùng chiêm ngưỡng cánh đồng hoa đua nở Hương ngai ngái của cải vàng rực rỡ Thấm đậm hồn quê thơ mộng thế này.

Cuối thu lúa cũng chín vàng Em về thăm lại thôn trang yên bình Áo dài duyên dáng đẹp xinh Che nghiêng vành nón giữ gìn nét duyên.

(đang còn cập nhật..)

Thả Thính Mùa Đông Ngọt Ngào

Thu đi đông đến quả là buồn

Ngõ phố chiều mưa nặng hạt hơn

Lạnh giá heo may trên lối cũ

Vắng em giấc ngủ chẳng say nồng

Nặng lòng nỗi nhớ ngày xưa đó

Trăn trở từng đêm mãi ngóng trông

Ngày ấy em đi thu cũng khóc

Đông về gọi lại nhớ cùng mong

Em ở phương xa hỏi có về

Anh chờ anh đợi ở trong quê

Thu đi đông lại đâu cần biết

Chỉ bóng hình ai mãi khắc ghi

Muôn thuở tàn thu đông sẽ tới

Ngàn năm thương nhớ sẽ quay về

Nay thu đã hết đông trở lại

Đừng để tình ta lạnh tái tê.

Mùa đông rồi anh được nghỉ phép không

Gió lạnh thổi qua căn phòng giá buốt

Trái sấu cuối mùa đêm qua rụng nốt

Mưa một chiều mái dột chẳng ai che.

Gian bếp nhỏ anh sửa những ngày hè

Mùa đông chẳng thể nào vơi bớt lạnh

Nhà thiếu anh nên vô cùng hiu quạnh

Em một mình đối diện với đêm khuya.

Đêm mùa này sao kéo dài lê thê

Nghe tiếng dế nỉ non khu vườn vắng

Ngồi lặng lẽ đếm giọt cà phê đắng

Khoảng trống nào mà lại không chông chênh.

Có nỗi nhớ nào sâu như những ngày đông?

Mùa đông về ngang phố

Dịu dàng tóc em bay

Nhịp chiều buông tiếng thở

Tương tư mềm ngón tay

Đếm bao ngày qua phố

Tóc gió buồn như mưa

Giọt đông âm thầm vỡ

Xô đời nhau cho vừa

Phố vẫn nồng nàn phố

Em vẫn nồng hương mơ

Nghe chiều rơi nhung nhớ

Buông lòng theo dòng thơ

Chân bước về cuối phố

Ngoái nhìn lại mùa hoa

Tàn đêm hồn bỡ ngỡ

Niệm khúc giữa nhạt nhòa.

Có những chiều ta nhặt nắng vàng hanh

Gói thật kỹ để dành khi gió bấc

Có những đêm tìm về miền ký ức

Thấy trong lòng rạo rực nhớ mùa Đông.

Nhớ những hôm ngồi bên bếp lửa hồng

Hai trái tim đang hòa cùng nhịp đập

Ta vẫn nghe cõi lòng ai thổn thức

Như đợi như chờ, như hối thúc tình ai.

Nhớ buổi đến trường gặp nắng ban mai

Ta lại cùng ai ra sân sưởi ấm

Tuổi học trò tình thân luôn trong trắng

Chỉ nhìn nhau nào dám nắm tay ai.

Nhớ những chiều đông đốt rạ nướng khoai

Một củ bẻ đôi chia ai một nửa

Tiếng cười vang, má hồng như ngọn lửa

Ôi hồn nhiên một thời học trò.

Nhớ buổi qua sông gọi mãi con đò

Hai chúng ta co ro bên bãi mía

Phà hơi ấm cho nhau sao thơm thế

Chuyến đò khuya chở mối tình đầu.

Đông đã về trên từng con phố nhỏ

Lạnh vai gầy… anh chợt ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

Nhưng đông này… anh lạnh lùng đơn lẻ

Giờ nơi đâu… người yêu xưa nhỏ bé…?

Nhớ em nhiều… anh khoé mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng chiều nay

Lối đi xưa bỗng dài thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

Giờ phương nào… em có nhớ anh không…?

Có khi nào… nhớ kỷ niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong ấm êm…?

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về… lệ ướt đẫm bờ môi

Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

Chợt tim anh… bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ đến em… anh nghe hồn tắt lịm

Lạc nhau rồi biết tìm ở nơi đâu…?

Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

Để đông sang… anh đơn sầu… cô lẻ…!

Chiều nay một chiều đông

Nghe thèm giọt nắng hồng

Thèm một vòng tay ấm

Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ

Có nhiều tuyết rơi không

Bên ni đông không tuyết

Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy

Tuyết trắng phủ đầy cây

Trắng như màu áo cưới

Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang

Cuộc tình lỡ, tan hoang

Tuyết vẫn trắng đầy lối

Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông

Dù có giọt nắng hồng

Dù có vòng tay ấm

Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông…

Không gặp được em mùa hạ

Anh nguyện chờ đông sang

Không thể bên nhau thời trẻ

Ta nguyện bên nhau lúc goá bụa về già.

Cùng nhau đi qua bao mùa hạ

Bên nhau đi qua bao mùa không

Mà em vẫn không biết

Mình là có gì của nhau không?

Em ơi đông đã về trên phố nhỏ

Liệu em còn nhớ lời hẹn mùa đông

Mùa đông năm nay có chăng thêm mùa lỗi hẹn?

Mùa đông đến rồi sao tim em còn đóng cửa?

Đừng đóng chặt trái tim mình khi đông sang, hãy mở cửa để cảm nhận được hơi ấm của mùa đông em à!

Tim em cũng lạnh…

Giữa bốn bề hiu quạnh…

Tim em loạng choạng trong ký ức về anh…

Nếu ai đó hỏi em ấm áp là gì?

Em sẽ mỉm cười và nghĩ về mùa đông có anh ở bên.

Với em ấm áp không phải là khi ta ngồi bên đống lửa

Mà là khi ta ở bên cạnh người ta thương

Ấm áp cũng không phải là khi ta đội mũ len

Mà là khi ta được dựa đầu vào vai người ta có thể gửi trọn niềm tin

Và ấm áp cũng không phải là khi đôi bàn tay được ủ ấm trong gang

Mà là khi có một đôi bàn tay khác khẽ nắm lấy.

Một mùa đông nữa lại đến, vẫn một mình em ngồi nơi góc vắng đợi anh bên đời em. Trên môi nhấm nháp hương vị của cà phê đắng, lòng tự hỏi sao anh chẳng đến tìm em?

Đông đến rồi mà sao hai ta vẫn xa, có lẽ hai ta quá bận để yêu nhau anh nhỉ? Đông rồi mà em vẫn chưa tìm thấy được bình yên giữa phố thị phồn hoa.

Đông này vẫn giống đông xưa

Vẫn đi xe máy vẫn thừa ghế sau

Đông cần nắng, nhưng nắng thuộc về Xuân

Anh cần em, nhưng em đâu là của anh.

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Tình Cuối Mùa Thu: Mối Giao Cảm Ngọt Ngào Giữa Thơ Và Nhạc trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!