Xu Hướng 2/2023 # Thơ Lục Bát: Cuộc Đời Công Nhân # Top 3 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Thơ Lục Bát: Cuộc Đời Công Nhân # Top 3 View

Bạn đang xem bài viết Thơ Lục Bát: Cuộc Đời Công Nhân được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

THƠ LỤC BÁT: CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Nguyễn MâyCông nhân là thế này đâyTô mì lót dạ qua ngày là xongĐôi khi cũng thấy xót lòngNhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì!

Ai trong hoàn cảnh cu liMới hay thấu hiểu những gì buồn vuiThời gian vẫn cứ lặng trôiTuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào!

Thân em như kiếp con con tằm” kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ”Cả đời chẳng dám ước mơNgày làm vất vả mong chờ đến lương!

Nhận tiền mà thấy thảm thươngSố tiền ít ỏi biết nhường chia sao?Rưng rưng dòng lệ trực tràoThương cha mẹ lắm biết sao bây giờ!

Ở quê mẹ cũng đang chờChút tiền con vẫn hằng mơ gửi vềNgười ơi! Em nói người ngheTiền lương gửi mẹ đã về đến nơi!

Tết này em lại lẻ loiTiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!Thật vất vả bởi còn túng thiếuPhận công nhân ai hiểu ai hayDầm mưa dãi nắng đêm ngàyThức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi

Mở mắt dậy khi trời chưa sángTrăng mùng mười ló rạng đầu nonNgoài sân sương ướt vẫn cònGà kia chưa gáy cú con chưa về

Mặc quần áo rồi thì vội vãQuán ven đường lót dạ đơn sơBánh mì cháo trắng hoặc ngôĂn gì cũng được miễn no được rồi

Gian nan nhất tiết trời nắng hạMồ hôi rơi tầm tã đêm ngàyThế nhưng cũng vẫn hăng sayBán hàng phục vụ bác này chị kia

Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhãLấy sức bởi vất vả suốt ngàyNgẫm đời sao lắm đắng cayBuồn cho số phận kiếp này công nhân.Đời công nhân vất vả lắm ai ơiĐổi chén cơm bằng nụ cười héo hắtCũng có khi phải trả bằng nước mắtNhịn bao lời mà se thắt con tim

Đời công nhân chỉ biết sống lặng imSáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạKhi gói mì tôm cùng ly nước lãChiều ổ bánh mì vội vã tăng ca

Đời công nhân cơm mắm muối dưa càCó kẻ phải..xa mẹ cha già yếuBởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếuCũng có người chữ hiếu chẳng trả xong

Đời công nhân như con nước giữa dòngCứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoátNghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sótCũng phận đời sao chẳng được như ai

Đời công nhân gian khổ cứ miệt màiChẳng biết đâu chữ ngày mai tương sángNên những khi lệ đêm trường lai láng Thấy đời mình như một áng mây đen.

Ngày 2017-11-03 Tác giả: Sưu Tầm

Cùng Thể Loại

CHÙM THƠ GÁNH HÀNG RONG

BÀI THƠ: QUẨY HÀNG RONGChẳng ngại lo gì quẩy gánh rongGian truân khó nh

Xem Like

Thơ Lục Bát Biến Thể

* Trong bài “Có một Hoàng Sa trong đất liền” đăng trên báo Đà Nẵng cuối tuần số ra ngày 20-3 vừa qua có câu: “Hoàng Sa lắm đảo nhiều cồn/ Chiếc chiếu bó tròn mấy sợi dây mây”. Về thơ lục bát tôi chỉ biết đến Truyện Kiều của Nguyễn Du nên thấy hai câu này hơi lạ, không biết có phải phạm luật thơ lục bát không? (Phan Phan, Sơn Trà, Đà Nẵng).

* Thơ lục bát có mấy loại biến thể? (Tập thể những người yêu thơ ở Khu du lịch thắng cảnh Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng).

– Hai câu thơ “Hoàng Sa lắm đảo nhiều cồn/ Chiếc chiếu bó tròn mấy sợi dây mây” đã được viết theo thể thơ lục bát biến thể.

Nhà thơ Nguyễn Đình Trọng (Đại diện của website chúng tôi tại thành phố Hồ Chí Minh) trong bài “Biến thể vần bằng, trắc trong thơ Lục Bát?” đăng trên trang này ngày 10-3-2010 đã định nghĩa: Biến thể nghĩa là thể văn có biến đổi đi. Thể này tức cũng là thể lục bát, nhưng thỉnh thoảng có xen vào một ít câu mà cách hiệp vần và luật bằng trắc khác với thể lục bát thông thường.

Theo nhà thơ, có hai cách biến thể trong thơ lục bát như sau: 1- Biến thể vần bằng: Thay đổi cách gieo vần ở câu Bát: Chữ cuối của câu Lục cùng vần với chữ thứ tư của câu Bát thay vì vần với chữ thứ sáu (như luật thông thường). Theo lối biến thể này, các chữ thứ hai và thứ sáu trong câu Bát phải chuyển sang thanh trắc thay vì thanh bằng theo luật gieo vần. Ví dụ: Khâu rồi anh sẽ trả công/ Ít nữa lấy chồng anh lại giúp cho (bài ca dao “Tát nước”) 2- Biến thể vần trắc: Chữ cuối của câu Lục và chữ thứ sáu của câu Bát cùng là âm trắc và hiệp vần với nhau. Thông thường, cách biến thể này chỉ được sử dụng trong hai câu dẫn nhập của bài. Những câu kế tiếp sẽ theo đúng luật thơ. Chẳng hạn như bài ca dao: Tò vò mà nuôi con nhện/ Đến khi nó lớn, nó quện nhau đi/ Tò vò ngồi khóc tỉ ti/ Nhện ơi nhện hỡi, mày đi đằng nào?. Một số tác giả khác đưa ra 3 loại lục bát biến thể như sau:

1- Biến đổi cấu trúc bằng trắc: a. Câu Lục giữ nguyên, câu Bát biến đổi chữ thứ hai thành thanh trắc: Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra (ca dao). b. Cả câu Lục và câu Bát đều biến đổi chữ thứ hai thành thanh trắc: Có xáo thì xáo nước trong/ Đừng xáo nước đục đau lòng cò con (ca dao). 3- Biến đổi cách gieo vần: Chữ thứ tư câu Bát hiệp vần với chữ cuối câu Lục: a. Câu Lục giữ nguyên, câu Bát biến đổi cấu trúc bằng trắc: Con cò lặn lội bờ sông/ Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non (ca dao). (Tương tự Biến thể vần bằng của nhà thơ Nguyễn Đình Trọng nói trên). b. Cả câu Lục và câu Bát đều biến đổi cấu trúc bằng trắc: Cưới vợ thì cưới liền tay/ Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha (ca dao)

Nói thêm, trong Truyện Kiều của Nguyễn Du không phải là không có những câu lục bát biến thể. Ví dụ: “Mai cốt cách, tuyết tinh thần/ Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười” (câu 17); “Đau đớn thay, phận đàn bà!/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung” (câu 83).

ĐNCT

10 Bài Thơ Lục Bát Hay Về Thầy Cô Nhân Ngày 20/11

Bên cạnh lời chúc mừng thì những bài thơ lục bát cũng là món quà tinh thần được nhiều người chọn và gửi tặng đến thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11.

Một số bài thơ lục bát hay về thầy cô

Thầy con giờ đã già rồi

Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu

Phấn rơi bạc cả mái đầu

Đưa con qua những bể dâu cuộc đời

Mỗi khi bụi phấn rơi rơi

Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương

Cho con vững bước nẻo đường

Hành trang kiến thức, tình thương của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay

Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời

Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời

Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!

Trọn đời con mãi tự hào

Cúi đầu cung kính… thương sao dáng thầy

Dẫu đời xuôi, ngược đó đây

Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa

Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?

Ngàn bông hoa thắm kính thưa … dâng thầy

Cho con cuộc sống hôm nay

Mừng ngày Nhà Giáo ơn thầy chẳng quên!

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Lòng thầy nhân hậu thanh cao

Bảng đen phấn trắng xiết bao nghĩa tình

Thương tà áo trắng xinh xinh

Học trò tinh nghịch ánh nhìn thơ ngây

Cho dù vất vả đắng cay

Đứng trên bục giảng vẫn say với nghề

Đâu cần hứa hẹn tuyên thề

Trái tim son đỏ đêm về trở trăn

Quyết tâm vượt mọi khó khăn

Cho thuyền cập bến an toàn ai ơi

Các em đi bốn phương trời

Dõi theo bạc tóc gởi lời yêu thương

Mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam

“Tôn sư trọng đạo” trò nào dám quên

Thầy cô như cha mẹ hiền

Ươm mầm nhân cách con em nên người

Rưng rưng khóe mắt ai ơi

Thương thầy cô giáo những nơi bản làng

Nơi có con suối vắt ngang

Núi cao, rừng rậm ai màng… viếng thăm

Nơi mà cuộc sống khó khăn

Miếng ăn chưa đủ “đi thăm” bằng gì

Thành phố quà bánh thiếu chi

Hoa tươi, quà tặng, phong bì đâu lo

Thôn quê khổ lũ học trò

Thương thầy cô lắm nhưng lo thế nào

Phụ huynh áy náy, nôn nao

Gia cảnh là vậy, quà nào được đây

Thầy cô trong những ngày này

Lại đi thăm hỏi đó đây từng nhà

Động viên, an ủi mẹ cha

Cho con đi học để mà lớn khôn

Nhà giáo – kỹ sư tâm hồn

Nhưng sao gian khó còn hơn làm ngoài

So bì có đúng, có sai

Thực tế là vậy mấy ai tỏ tường

Vài lời nhân Lễ Hiến chương

Tôn vinh nhà giáo, chặng đường chông gai

Tri ân tất cả những ai

Ngày đêm nuôi dưỡng nhân tài mai sau

Dằn lòng xin nói thêm câu

Biết bao nhà giáo vùng sâu đang nghèo

Xa quê, hoàn cảnh gieo neo

Ai ơi hãy nghĩ một điều quan tâm

Làm sao quên được ơn thầy

Công người dạy dỗ có ngày hôm nay

Nét đầu thầy phải cầm tay

Rèn con chữ viết mới ngay thẳng hàng

Nhớ thầy nhớ chiếc đò ngang

Tay thầy chèo chống đưa sang bao người

Nhọc nhằn gian khổ vẫn vui

Vì đàn em nhỏ vì đời mai sau

Từng đoàn nối tiếp kề nhau

Dựng xây đất nước sớm mau bằng người

Non sông hùng vĩ đẹp tươi

Có công thầy đã tô bồi ngày qua

Tôi về thăm mái trường xưa

Bao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đây

Pha sương mái tóc cô thầy

Bảng đen phấn trắng… còn đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông

Đưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thương

Bằng lăng tím rụng cuối đường

Phượng buồn nỗi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me

Cánh diều mơ ước ta về tuổi thơ

Bên trang giáo án từng giờ

Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sân vương sợi nắng hồng

Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy.

Người thầy áo bạc sờn vai

Vẫn đưa thuyền đến tương lai vững vàng

Tình thầy con mãi nặng mang

Dù xa cách vẫn nồng nàn trong tim

Dù bao dâu bể nổi chìm

Thầy gò vai gánh chữ thêm cho đời

Đêm trường giấc ngủ chơi vơi

Ngày xiêu bóng nắng bời bời gió bay

Trường xưa in đậm dấu giày

Cỏ ơi nâng nhẹ thân gầy thầy tôi

Từng trò từng lớp xa xôi

Rừng hoang loang tím dáng ngôi trường nghèo

Đôi dòng ngăn cách trông theo

Còn đây chút phận bọt bèo nổi trôi

Chiều rơi nắng đã tắt rồi

Bên dòng suối ngọt bồi hồi nhớ nhung

Thơ Lục Bát Về Mùa Hạ

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

THƠ LỤC BÁT MÙA HẠ Tác giả: Lãng Du Khách Hạ đến gọi khúc chia xa Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè Hạ đến rộn rã tiếng ve Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao   Hạ về vàng nắng hanh hao Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi Hạ về giọt nắng đưa thoi Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành   Hạ mang ta nắng vàng hanh Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa Hạ mang áo trắng chia xa Hạ mang mơ mộng tình ta học trò   Hạ ơi ta nhớ phượng rơi Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh Hạ ơi trong nắng lung linh Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa   Hạ rời ta mãi bôn ba Hạ rời thu tới lá xa lìa cành Hạ rời gọi tiết trời xanh Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng. BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNG Tác giả: Quý Phương Hạ về phượng thắm hàng cây Sân trường ngập nắng tung bay áo dài Hẹn nhau lưu bút trao tay Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình Viết trang nhật ký tự tình chia xa Luyến lưu rơi rớt giọt ngà Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh Đường xưa từng bước song hành bên nhau Vẫn thường gọi hắn mày tao Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ Áo ai trắng mãi dại khờ Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay Tình thơ chưa kịp trao tay Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim. BÀI THƠ: HẠ VỀ Tác giả: Phượng Loan Mùa xuân cất cánh bay rồi Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời Dát vàng rực rỡ muôn nơi Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.

Ve sầu ngân vọng khúc ca Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè Tháng tư mới chớm sang hè Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.

Hạ về mây trắng thong dong Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà Rủ cơn gió đến la đà Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.

Hạ về chắp cánh diều bay Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…! BÀI THƠ: HÈ VỀ Tác giả: Lê Thanh Tâm Tìm về Hạ cũ quanh co Hỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngày Nắng vừa khẽ chạm bàn tay Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi

Nhớ hoài mùa cũ trong tôi Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ Chiều nay ngắm cánh phượng mơ Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào

Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao Để giờ năm tháng ngã màu thời gian! Xa nhau buổi ấy hè sang Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa

Hạ ơi! thương mấy cho vừa Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy Về thăm niệm khúc chiều nay Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!      Tôi yêu thơ Mượn câu chữ Viết lên nỗi nhớ kỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phai Bạn bè những tưởng lâu dài  Giờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đường

Ơi xát phượng rớt vương từng mảnh Vẫn mái trường đã lạnh tiếng ai Ngậm ngùi lệ chảy lăn dài Nhớ thương lời giảng vọng tai thuở nào

Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)

Tác giả: admin

Thơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiThơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiTHƠ LỤC BÁT MÙA HẠTác giả: Lãng Du KháchHạ đến gọi khúc chia xaHạ đến gọi phượng nở hoa gọi hèHạ đến rộn rã tiếng veHạ đến gọi nắng trưa hè gắt gaoHạ về vàng nắng hanh haoHạ về gọi nắng gió Lào nồng oiHạ về giọt nắng đưa thoiHạ về cây rủ bóng soi rũ cànhHạ mang ta nắng vàng hanhHạ mang bằng tím trên cành rộ hoaHạ mang áo trắng chia xaHạ mang mơ mộng tình ta học tròHạ ơi ta nhớ phượng rơiHạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinhHạ ơi trong nắng lung linhHạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xaHạ rời ta mãi bôn baHạ rời thu tới lá xa lìa cànhHạ rời gọi tiết trời xanhHạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNGTác giả: Quý PhươngHạ về phượng thắm hàng câySân trường ngập nắng tung bay áo dàiHẹn nhau lưu bút trao tayMùa vương vấn củ mắt ai lén nhìnHạ ơi mùa của chúng mìnhViết trang nhật ký tự tình chia xaLuyến lưu rơi rớt giọt ngàPhút giây bịn rịn rời xa không đànhKhi không gọi hắn bằng anhĐường xưa từng bước song hành bên nhauVẫn thường gọi hắn mày taoBây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầuTiếng ve vang khúc nhạc sầuCòn đâu mùa củ đưa vào câu thơÁo ai trắng mãi dại khờĐể cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòngVới tay đón cánh phượng hồngBâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nayTình thơ chưa kịp trao tayHạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.BÀI THƠ: HẠ VỀTác giả: Phượng LoanMùa xuân cất cánh bay rồiHạ đang rừng rực lên ngôi đất trờiDát vàng rực rỡ muôn nơiẨn trong trái chín, nhuộm ngời hương chúng tôi sầu ngân vọng khúc caPhượng hồng rực lửa chia xa bạn bèTháng tư mới chớm sang hèMà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.Hạ về mây trắng thong dongRủ đàn ong mật dạo rong vườn nhàRủ cơn gió đến la đàRủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.Hạ về chắp cánh diều bayTuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…!BÀI THƠ: HÈ VỀTác giả: Lê Thanh TâmTìm về Hạ cũ quanh coHỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngàyNắng vừa khẽ chạm bàn tayChợt mưa rơi đến ướt vai mất rồiNhớ hoài mùa cũ trong tôiÁo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơChiều nay ngắm cánh phượng mơBỗng đâu thấy lại bài thơ năm nàoThẹn thùng viết – ngại ngùng traoĐể giờ năm tháng ngã màu thời gian!Xa nhau buổi ấy hè sangTiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưaHạ ơi! thương mấy cho vừaNhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầyVề thăm niệm khúc chiều nayNghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!Tôi yêu thơMượn câu chữ Viết lên nỗi nhớkỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phaiBạn bè những tưởng lâu dàiGiờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đườngƠi xát phượng rớt vương từng mảnhVẫn mái trường đã lạnh tiếng aiNgậm ngùi lệ chảy lăn dàiNhớ thương lời giảng vọng tai thuở nàoThời gian hỡi biết sao giữ lạiTuổi học đường cứ mãi rời tôiViết dòng nhật ký lưu hồiMột thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Lục Bát: Cuộc Đời Công Nhân trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!