Xu Hướng 2/2024 # Thơ Buồn Về Đêm Hay, Loạt Thơ Ngắn & Status Đêm Tâm Sự, Đêm Lẻ Loi # Top 10 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Thơ Buồn Về Đêm Hay, Loạt Thơ Ngắn & Status Đêm Tâm Sự, Đêm Lẻ Loi được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đêm, là lúc nỗi nhớ lên ngôi, là khi tiếng lòng rung lên theo từng cung bậc cảm xúc. Đêm, là lúc ta để mặc cho dòng lệ chảy tràn mà không cần che giấu vì đã có bức bình phong mang tên bóng tối.

Đêm, là lúc bóng dáng tình yêu rõ nét nhất. Trong màu đen huyền hoặc người ta không chỉ nhìn nhau qua ánh mắt mà còn cảm nhận bằng ánh sáng của trái tim. Có ai yêu nhau mà không mong muốn mình luôn được sớm tối bên nhau nhưng vì một lý do nào đó mà định mệnh không cho họ được ở gần nhau.

Cảm thương cho những mối tình ngang trái nên chùmthơ đêm buồn nhớ người yêu của nhiều tác giả chính là diễn đàn của những con tim đang hòa chung nhịp đập.

Lắng nghe tiếng lòng trong đêm để cảm nhận sự khắc khoải, nhớ thương rồi cùng thao thức nhìn trăng vỡ mà tiếc thương cho số kiếp dở dang. Giữa bầu trời đêm cùng dõi tìm vì sao nhấp nháy để liên tưởng ánh mắt người thương đang rưng rưng giọt lệ tủi hờn. Lắng nghe làn gió bên hiên mà khao khát lời thì thầm của ai đó. Lòng bâng khuâng xao động khi chiếc lá khô rơi nhẹ bên thềm vì ngỡ bước chân ai tìm về trong đêm khuya thầm lặng.

Nỗi niềm trong đêm vắng. Đó có thể là một mối tình đơn phương không đoạn kết, một cuộc tình trái ngang không được thế nhân thừa nhận, một chữ tình bi thương bị chia cắt bởi hai nẻo âm dương. Và không phải ai cũng có đủ can đảm để nói lên tâm tư tình cảm chất chứa trong lòng mình. Chính vì lẽ đó mà những lời thơ đầy tính nhân văn, đong đầy cảm xúc này sẽ là chiếc phao tình cảm để những tâm hồn chơi vơi trong bóng tối có nơi để bám víu mà vượt qua cơn bão đêm vùi dập giữa biển tình.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 01

ĐÊM BUỒN PHỐ THỊ

Thơ: Đỗ Hải

Đêm buồn phố thị ánh đèn xa Màn sương che lấp ánh trăng ngà Phố vắng đêm khuya không người lạ Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta.

Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa Màn đêm buông xuống mái hiên nhà Trái tim… Cô đơn mong người lạ Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 02

CÀ PHÊ ĐÊM

Thơ: Lê Khánh

Chỉ một mình lạc lõng giữa màn đêm Nhớ về em người vô tình hờ hững! Cà phê đen như giọt sầu chứa đựng Uống cho vơi lơ lửng những đêm buồn..!

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 03BUỒN VẪN BUỒN Thơ: Nguyễn Trọng Hải

Nỗi buồn cố giấu chôn sâu Xoá đi ký ức buồn đau một thời Nhưng lòng nặng trĩu người ơi Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về.

Nỗi lòng băng giá tái tê Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau Cố dìm cho bớt nỗi sầu Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 04ĐÊM BUỒN Thơ: Trương Như Quỳnh

Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu ? Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước .

Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương Một mình ta thao thức suốt canh trường Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng .

Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

Đêm choàng tỉnh cơn mưa về đánh thức, Tiếng mưa rơi từ khuya vắng vọng vào. Căn phòng nhỏ chênh chao màu hiu hắt, Nửa đêm buồn, buồn theo tiếng mưa mau. Mưa nhạt nhòa phủ mờ ô cửa kính, Sầu cũng về sầu rụng xuống đêm sâu. Mưa nửa đêm gieo nỗi niềm nhân thế, Những ngày vui đã đánh mất… còn đâu.

: 1001 hình ảnh ĐÊM buồn lặng lẽ, đêm cô đơn (có thơ ngắn hay)

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 05

ĐÊM BUỒN MỎI MỆT

Thơ: Tâm Nguyễn

Đêm đông lạnh trăng đắp mây đi ngủ Để hồng trần buông màn rủ tối đen Bước chân ai vội vã tìm lối quen Như mất dấu giữ màn đen cô quạnh

Đêm không trăng vì sao run run lạnh Thương nhớ người lòng hưu quạnh xa xôi Gió lắt lay ru hồn thả buông trôi Hạt sương đọng buốt bờ môi tê dại

Đêm cô đơn mong chờ xuân trở lại Như từng chờ cũng chỉ tại thời gian Người đi xa con tim để nát tan Đời nữ khách lòng hoang tàn gió bụi

Kiếp phong ba đôi bàn tay trần trụi Tóc bạc màu bám trắng bụi sương đêm Mắt xa xăm muốn tìm chỗ ấm êm Sao lạc mãi giữa trời đêm mỏi mệt.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 06ĐÊM BUỒN PHỐ THỊ Thơ: Hân Gia

Đêm phố thị mình em lẻ bước Tháng ngày qua chẳng được chung đường Cuộc đời tẻ nhạt buồn vương Lẻ loi mình một canh trường biệt xa

Do số phận nên là cách trở Mãi trầm luân tiếng nợ cung sầu Vỉa hè ánh rọi đèn nâu Gợi lên trống trải mơ cầu gãy đôi

Đứng nhìm ngắm dạ hồi thoi thúc Ngẫm chăng giờ tiếng giục lòng tan Vầng trăng ngả xuống sau tàn Sao vì lụn tắt rồi chan lệ trào

Chốn biền biệt tìm trao mộng tưởng Ấp xuân thì lỡ vướng niềm đau Vùi chôn cảm xúc tim nhàu Mi nhèm giấu chặt gần nhau ấm nồng.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 07ĐÊM BUỒN Thơ: Lan Nguyễn

Đêm buồn nhớ lắm người ơi Giận người sao để em rơi lệ buồn Tự dưng dòng lệ chảy tuôn Bờ môi mặn chát lòng buồn xót xa

Trách sao tình đến thoáng qua Trách người ko thật để mà em đau Lệ buồn tim cũng úa màu Cay cay khóe mắt tim đau từng giờ

Đêm buồn lòng cứ ngẩn ngơ Còn người bên ấy bây giờ ra sao Bên này em lệ tuôn trào Cõi lòng tan nát nhìn vào hư ko

Em buồn nước mắt thành dòng Suốt đêm ko ngủ má hồng nhạt phai Em buồn cũng tại vì ai Tại vì người đó,làm phai chữ tình

Bây giờ trời sắp bình minh Thôi em nhắm mắt mong tình vào mơ Bao giờ cho đến bao giờ Hai tim hoà một suối mơ tìm về.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 08CÓ NHỮNG ĐÊM Thơ: Linh Lê Hoàng

Có những đêm buồn ngồi ngắm ánh trăng thanh Viết vội vần thơ gửi về anh phương đó Không biết bây giờ người đang làm gì nữa Có nhớ đến mình như đã hứa hay không ?

Có những đêm buồn nhìn khoảng trống mênh mông Le lói trong tim võ vàng câu thương nhớ Da diết tâm can sắt se hồn rười rượi Kỷ niệm tìm về quanh hơi thở đâu đây

Đếm khúc tơ lòng theo cánh gió lắt lay Ngân mãi cung thương dỗ tháng ngày xa vắng Thăm thẳm mù khơi để khối sầu chất nặng Xây bến tương giao bên thềm vắng canh tàn

Có những đêm buồn nghe tiếng dế thở than Nắm đôi bàn tay khẽ khàng xoa từng ngón Chạm vết thời gian đã chai sờn loáng thoáng Cố giấu ngậm ngùi sau đôi mắt hằn sâu !

Anh vẫn chờ em giữa đêm vắng canh thâu, Thầm gọi tên ai mà nát nhàu ký ức. Con tim rung lên đã bao ngày chờ chực, Ký ức ùa về nơi lồng ngực rụi thiêu ! Chẳng biết tình em dành tặng bao nhiêu, Mà tim anh biết bao chiều trăn trở. Hơi ấm bờ môi tình ai một thuở, Cũng đủ ấm nồng… thương nhớ dài thêm !

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 09ĐÊM DÀI Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Đêm thao thức đêm dài như vô tận Đêm suy tư đêm trăn trở niềm riêng Mượn vần thơ gieo con chữ ưu phiền Gửi ai đó những triền miên nhung nhớ

Ai có nhớ chuyện chúng mình một thuở Trong vòng tay ngộp thở những nụ hôn Những si mê cùng khao khát ngập hồn Bao ước nguyện ngày ta chung lối mộng

Nhưng tất cả giờ chỉ là ảo vọng Người phương nầy trông ngóng kẻ phương kia Yêu thật nhiều nhưng rồi cũng cách chia Đêm mất ngủ ta nằm nghe… tim khóc

Tiếng lá rơi giữa đêm nghe khô khốc Tiếng thời gian lộc cộc vẳng bên tai Giữa đêm trường đâu biết nói cùng ai Ôm cay đắng u hoài bên chiếc bóng.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 10ĐÊM THAO THỨC Thơ: Lê Ngọc

Thổn thức canh thâu nhớ một người Ân tình lắng đọng thuở đôi mươi Hằng mơ sánh bước về chung lối Vẫn ước bên nhau vọng tiếng cười Có lẽ duyên trời không kết chặt Nên đành trắc trở mộng xinh tươi Giờ đây nuối tiếc còn vương vấn Thổn thức canh thâu nhớ một người.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 11NHỚ NGƯỜI XƯA Thơ: Thanh Thủy

Đêm thao thức ra vào chẳng ngủ Nhớ về người chuyện cũ dần khơi Ngỡ rằng duyên đượm tuyệt vời Ai ngờ thuyền lạc xa nơi biển tình

Không muốn nhớ bóng hình mãi hiện Sóng trào dâng hòa quyện nhạc lòng Chỉ còn một mớ bòng bong Sợi tơ trăm mối lòng vòng tương tư

Mảnh trăng vỡ cũng từ dạo ấy Con đường tình xô đẩy hai ta Người quay mặt, kẻ lệ nhòa Ôm ngàn thương nhớ xót xa não nề

Hồn lạc giữa cung mê tình ái Để bây giờ ngẫm lại thấy đau Bởi ai dối gạt tình đầu Ngàn thương vạn nhớ đậm sâu ôm ghì

Đêm quạnh vắng rèm mi lệ chảy Biết giờ này người ấy còn vương Hay đang lạc giữa thiên đường Ấm êm hạnh phúc tình thương vẹn tròn

Duyên đã khép tình chôn nguyệt lạnh Nhưng sao lòng canh cánh mông lung Từ nay cách biệt muôn trùng Gói vào dĩ vãng tình chung một thời .

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 12ĐÊM BUỒN …! Thơ: Chàng Khờ Thủy Chung

Trả cho anh những gì còn sót lại Rồi chúng mình sẽ mãi mãi cách xa Thời gian trôi yêu thương cũng nhạt nhòa Thứ còn lại sẽ chỉ là kỷ niệm

Em từ giờ sẽ thôi không tìm kiếm Một mối tình đã chết lịm thương đau Lầm tin anh em bước lỡ nhịp cầu Nên giờ đây tự mình khâu vá lại

Vết thương lòng đang ỉ âm tê tái Và dặn lòng em sẽ phải buông thôi Bởi anh nay là của họ mất rồi Mong ngày tháng sẽ cuốn trôi tất cả

Để chúng mình thành hai người xa lạ Để thôi đau khi lạnh giá chuyển mùa Một chữ tình sao nhiều quá chát chua Tại vì đâu nỡ cợt đùa… Anh hỡi…?!

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 13TÌNH DẠI KHỜ…! Thơ: Chàng Khờ Thủy Chung

Ngồi một mình giữa đêm tối mênh mông Em cố quên những ấm nồng thuở trước Nhưng giờ đây điều mà em làm được Là tự tay lau giọt nước mắt rơi

Hứa làm chi rồi anh vội quên lời Để tình mình chìm sâu nơi đáy vực Biết không anh…? Em vẫn nghe buốt nhức Từ thẳm sâu bên trái ngực… anh à…!

Anh đi rồi vui cùng với người ta Chuyện với anh chắc đã là quá khứ Chỉ riêng em vẫn ngập ngừng do dự Giữa…nhớ…quên… để mọi thứ chênh chao

Đêm từng đêm giọt nước mắt trực trào Lòng chung thuỷ anh làm sao thấu tỏ Dù em biết anh đã là của họ Nhưng không sao ngăn tim nhỏ thôi yêu.

Thơ Ngắn Buồn Về Đêm Hay 14

CHỈ CÒN TA VÀ ĐÊM

Thơ: Quý Phương

Ta lại một mình trong bóng tối cô đơn Chỉ có màn đêm là thấy ta hiện hữu Hắn vui cười nhưng có bao giờ hiểu Ta thức cùng để gặm nhấm nỗi đau

Hắn vuốt ve mơn trớn rất ngọt ngào Lời ta nói hắn nuốt vào từng chữ Hắn chỉ nghe chẳng bao giờ cự nự Sao ta nói nhiều ta cứ mông lung

Khi buồn vui cũng thấy hắn bước cùng Đường gian khổ đôi lần ta chùn bước Đường lạc lõng một mình ta cố gượng Hắn chẳng nói gì chỉ luôn ở cạnh bên

Có những điều ta chỉ muốn lãng quên Muốn vùi chôn tận sâu trong tiềm thức Nhưng khi đêm về nó trỗi lên đau nhức Để rồi ta cứ thao thức đến tàn canh

Đừng mang cho ta những thứ ngọt lành Miệng dối trá cợt cười trong phút chốc Tình cảm nhất thời đừng nên lừa lọc Ta ngu ngơ chỉ biết khóc ngậm ngùi

Cạn ân tình nên hai hướng rẽ đôi Bao hờn oán còn lời nào cay đắng Nói hết đi dẫu sầu dâng chất ngất Để ta cùng đêm trút cạn nỗi niềm

Để rồi mai ta khóa nốt trái tim.

: 1001 bài thơ 8 chữ viết về Đêm quạnh vắng, nhớ người yêu xa

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 01KIẾP VÔ THƯỜNG…! Thơ: Ngọc Hân

Tôi lặng lẽ rời xa vùng kỷ niệm Khúc nhạc lòng đau đến cháy ruột gan Dấu yêu xưa là thương nhớ ngút ngàn Là khắc khoải của tâm can thổn thức

Cố gắng gượng không cho mình ngã gục Thầm nhủ lòng vì hạnh phúc người ta Mà cớ sao hình bóng chẳng phai nhòa Dòng kỷ niệm đã xa rồi…năm tháng!

Tôi trở về sống lẻ loi thầm lặng Ủ men tình trong đắng đót hư hao Một mình tôi nên thiếu hẳn ngọt ngào Thừa cay chát chẳng sao mà đủ vị…!

Tôi ngốc nghếch hay là đang ích kỷ Sống cho người hay chỉ sống cho tôi Nỗi đớn đau thốt mãi chẳng nên lời Ươm mầm sống giữa dòng đời nghiệt ngã

Tôi trở về với cõi lòng băng giá Gửi lại người tất cả những yêu thương Một mình tôi sống trọn kiếp vô thường Mong thanh thản tìm quên ân tình cũ !

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 02NẾU MỆT RỒI THÌ MÌNH CỨ BUÔNG TAY Thơ: Nguyễn Thị Bích Sen

Nếu mệt rồi xin anh cứ đi đi Kẻ trốn chạy chẳng có gì đáng giữ Em ở lại ném nỗi buồn quá khứ Vào khoảng không và em tự chôn vùi

Bao ngày rồi nghĩ lại có gì vui Toàn nước mắt với ngậm ngùi đau khổ Nếu không thể thương em người đừng cố Yêu giả vờ ai hối lộ cho đâu?

Nếu mệt rồi anh cứ nói một câu Để em biết không u sầu chi nữa Ta khép lại mối duyên nồng đôi lứa Đóng tim mình và khóa cửa từ đây

Trời tháng tư những sợi nắng hao gầy Làm héo rũ cả tàn cây lá cỏ Em độc bước nhìn về nơi quán trọ Chẳng còn ai để đứng đó đợi chờ

Nếu mệt rồi thì anh hãy làm ngơ Đừng vướng bận những khắc giờ đã cũ Tình trót nhạt nên chẳng còn vui thú Níu làm sao khi đã đủ mệt nhoài.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 03BƯỚC CHÂN LẺ LOI Thơ: Tùng Trần

Vì đã nếm đủ vị đời chua chát Bao nỗi buồn đã lấn át con tim Nên bây giờ tôi chỉ sống lặng im Để tâm hồn tìm một nơi bình lặng

Khi bờ môi đẫm chan đầy giọt mặn Do cuộc đời không may mắn như ai Bao năm trời vẫn tay trắng đôi tay Đường nhân duyên lại thấy dài quá đổi

Có đôi lúc lòng buồn thầm tự hỏi Tôi đã sai và lầm lỗi chổ nào Mà nhận về toàn hụt hẫng thương đau Niềm vui đến lại tan mau vỡ vội

Còn những thứ không mong chờ ngóng đợi Lại song hành chung lối cuộc đời ta Đến bao giờ vơi hết nỗi xót xa Hay phải chăng đó chỉ là mơ ước

Đời vô tình một mình tôi lê bước Nhưng chẳng hề biết trước sẽ về đâu.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 04EM CÓ VỀ…!! Thơ: Tùng Trần

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 05

LÂU LẮM RỒI TÔI CHẲNG DÁM YÊU AI

Thơ: Tùng Trần

Lâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu ai Cũng không hề có bờ vai tựa ngã Nên cõi lòng dường như thành băng giá Chỉ một mình buồn bã với cô đơn

Lâu lắm rồi quên cảm giác bâng khuâng Chuyện thiệt hơn cũng không màng đến nữa Bởi tâm cang còn in hằn vết cứa Sống âm thầm kín kép cửa con tim

Lâu lắm rồi môi câm nín lặng im Để đậy che những niềm đau nhức nhói Khi dòng đời lấn chen nhiều gian dối Sợ chân trần bước lại lối chông gai

Lâu lắm rồi sao vẫn mãi chưa phai Những vết thương cứ kéo dài không dứt Để cho tôi trở về cùng hiện thực Giá như rằng tất cả chỉ là mơ

Lâu lắm rồi mang kiếp sống bơ vơ Niềm vui đến hững hờ không đón lấy Vì kí ức như tại tồn đâu đấy Sợ thêm lần tuôn chảy giọt lệ cay

Lâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu ai.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 06RỒI CŨNG ĐẾN Thơ: Tùng Trần

Rồi cũng đến khoảng thời gian nào đó Tôi âm thầm rời bỏ chốn nơi đây Khi nỗi buồn theo năm tháng phôi phai Mà bấy lâu đã đọa đày thân xác

Rồi cũng đến một ngày tôi sẽ khác Khoé mi gầy thôi lác đát mưa rơi Quay trở về nơi thực tại với đời Biết ai còn nhớ đến người bạn ảo

Rồi cũng đến ngày trời ngưng mưa bão Khi nắng hồng nhô nhấp tỏa lên cao Rọi tâm hồn khô hết những niềm đau Là thời khắc tôi vẫy chào tất cả

Rồi cũng đến lúc nói lời từ tạ Với bạn bè từng đã rất yêu thương Cùng sẻ san những cay đắng vui buồn Ngày tạm biệt chắc vấn vương nhiều lắm

Rồi cũng đến ngày tận cùng sâu thẳm Nơi trái tim không còn đẫm giọt sầu Cảm ơn nhiều những người bạn bấy lâu Đã giúp tôi xua nỗi đau tan biến.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 07

VÌ ANH CHỈ LÀ CHÀNG TRAI NGHÈO KHÓ

Thơ: Tùng Trần

Vì anh chỉ là chàng trai nghèo khó Không tiền tài cũng chẳng có công danh Thứ duy nhất theo chân bước song hành Đó chính là tấm chân tình tha thiết

Đời gian truân gánh chịu nhiều thua thiệt Kiếp cơ hàn cứ mãi miết dẳng dai Thì lấy gì đảm bảo một tương lai Để cho em được tháng ngày hạnh phúc

Có những đêm năm canh anh trằn trọc Khoé mi gầy không khóc lệ vẫn tuôn Bởi tâm tư tràn ngập nỗi u buồn Khi nghĩ đến con đường nơi phía trước

Dù trái tim vẫn luôn hằn mong ước Cả cuộc đời được sánh bước bên em Nhưng giấc mơ một hạnh phúc êm đềm Đối với anh mãi là niềm vong viễn

Anh chỉ là một chàng trai thực tiễn Trên đường đời khập khiễng lắm gai chông Nên đành thôi gom gọn mối tơ lòng Đem chôn giấu vào sâu trong mắt đỏ

Vì anh chỉ là chàng trai nghèo khó.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 08

ĐỂ ĐI TÌM NIỀM HẠNH PHÚC NHỎ NHOI

Thơ: Tùng Trần

Để đi tìm niềm hạnh phúc nhỏ nhoi Tôi mất hơn nửa quãng đời tuổi trẻ Nhưng con đường vẫn đi về lặng lẽ Bước độc hành như một kẻ đơn côi

Để đi tìm điều bình dị mà thôi Nào ấp ôm thứ xa xôi vời vợi Thời gian thì đâu chần chừ chờ đợi Nên đôi khi thấy mệt mõi chán chường

Để đi tìm được một chốn tựa nương Thật bình yêu là dường như quá khó Có những lúc muốn buông lơi từ bỏ Phó cuộc đời cho mây gió đẩy đưa

Để đi tìm chỉ một chút duyên thừa Dẫu ngóng trông tôi chưa bao giờ thấy Dù cũng có một con tim nồng cháy Chẳng lọc lừa nhưng lại cứ lẻ loi

Để đi tìm cho môi nửa nụ cười Phải trả giá bằng quãng đời hiu hắt Khi tuổi xanh như hoàng hôn nắng tắt Chợt chạnh lòng nước mắt tự nhiên rơi

Để đi tìm niềm hạnh phúc nhỏ nhoi.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 09HÃY KHÉP LẠI Thơ: Tùng Trần

Hãy khép lại những bộn bề quá khứ Chuyện không vui đâu cần giữ làm gì Cứ nhẹ nhàng thanh thản bước chân đi Biết buông tay có khi mình lại khác

Hãy khép lại những đau thương mất mát Đã từng làm tan nát cả tâm cang Tuy nhận ra có hơi quá muộn màng Thấy dại khờ để thời gian trôi mãi

Hãy khép lại những nỗi xót xa quằn quại Cho đời ta thôi hoang hoải muộn phiền Để canh dài được tròn giấc ngủ yên Xua tất cả về một miền xa khuất

Hãy khép lại những tổn thương chồng chất Để đương đầu cùng thử thách hôm nay Nếu lưu hoài một quá khứ lãng phai Thà buông tay để ngày mai hi vọng

Hãy khép lại những hảo huyền mơ mộng Cùng trở về với cuộc sống bình yên.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 10

BAO NĂM DÀI CHÂN MỎI GỐI PHONG SƯƠNG

Thơ: Tùng Trần

Bao năm dài chân mỏi gối phong sương Bước đi trên con đường trăm vạn ngả Nửa cuộc đời trải qua bao vất vả Nhưng cuối cùng tất cả chỉ bằng không

Nên đôi khi nghe quặn thắt cõi lòng Sao đời mình mãi hoài trong lận đận Đông đi qua xuân cũng về mấy bận Người đủ đầy còn ta vẫn vậy thôi

Như lục bình theo con nước nổi trôi Chẳng biết được gọi nơi đâu bờ bến Hay phải chăng đó chính là định mệnh Mà cuộc đời đã mang đến cho ta

Tuy đất trời còn rộng lớn bao la Sao nhiều lúc thấy mình như xa lạ Khi lỏi len giữa dòng người vội vã Nên tâm hồn buồn bã lẫn sầu vương

Bao năm dài chân mỏi gối phong sương.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 11

NHỚ MỘT NGƯỜI THẬT SỰ RẤT KHỔ ĐAU

Thơ: Tùng Trần

Nhớ một người thật sự rất khổ đau Khi sắc yêu chưa đượm màu tươi thắm Phải cách chia hai phương trời xa thẳm Nỗi mong chờ cứ gặm nhấm tâm cang

Do cuộc đời gieo nên cảnh trái ngang Nào phải đâu vì lời gian tiếng dối Nên tháng năm mắt ngóng trông mòn mõi Người sẽ về sởi ấm lại tim côi

Bao lâu rồi thiếu vị ngọt đôi môi Cùng mùi hương nồng nàn làn tóc rối Của thời gian cùng đi về chung lối Bổng nhạt nhoà từng giọt lệ tuôn rơi

Có những chiều đôi chân bước lẻ loi Nhìn vệt nắng cuối trời lòng hoang hoải Thầm khẽ gọi tên một người con gái Lâu lắm rồi không trở lại chốn xưa

Chợt vô tình trời lại đổ cơn mưa Dẫu tà dương vẫn chưa hề vụt tắt Hay đó là từ sâu nơi đáy mắt Những giọt sầu rơi đắng chát làm sao

Nhớ một người thật sự rất khổ đau.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 12BỞI CUỘC ĐỜI Thơ: Tùng Trần

Bởi cuộc đời đâu đẹp tựa vần thơ Thật thướt tha như câu từ hoa mỹ Nên cần gì phải bận tâm suy nghĩ Miễn sao mình thanh thản chỉ vậy thôi

Bởi cuộc đời cũng giống áng mây trôi Cứ lang thang bổng nhiên ùn kéo tới Rồi bất chợt vụt tan đi thật vội Chẳng đợi chờ để ta nói giá như

Bởi cuộc đời vốn dĩ rất thực hư Luôn lẫn pha nụ cười và nước mắt Phía tương lai nào mấy ai biết chắc Sao để lòng phải se thắt lạnh câm

Bởi cuộc đời là những nốt thăng trầm Đừng nghĩ ngợi điều xa xăm dịu vợi Chuyện muốn tới cuối cùng rồi cũng tới Điều không vui chẳng mong mõi lại thành

Bởi cuộc đời là những khúc co quanh Dẫu ra sao cũng phải dành chấp nhận Trời ban cho mỗi người riêng số phận Chớ cầu toàn để dạ vấn vương thêm.

Thơ Tâm Trạng Buồn Viết Trong Đêm 13ĐÊM BUỒN Thơ: Violet Hoa

Đêm lại về trong bốn bức tường vôi Gom nỗi nhớ bồi hồi mơ giấc điệp Cơn gió thoảng nhẹ lay hờn cánh liếp Ngỡ anh về mải miết rộn vòng tay

Nhớ không anh xa cách đã bao ngày Độ trăng khuyết hao gầy nơi cuối nẻo Căn phòng nhỏ một mình em lạnh lẽo Gặm nỗi sầu khô héo cả buồng tim

Sao chúng mình cứ biền biệt cánh chim Niềm thương nhớ nén kìm sâu đáy dạ Yêu tha thiết trao về anh tất cả Mãi đợi chờ dẫu hóa đá chẳng nguôi

Đêm đã khuya trăng nằm ngủ cuối trời Nghe văng vẳng như lời xưa hẹn ước Em cảm thấy trống dồn nơi lồng ngực Lặng im nghe, thổn thức, ngỡ anh về!

Thơ Mưa Tháng 6 Hay, Loạt Thơ Ngắn Cơn Mưa Tháng Sáu Buồn & Lãng Mạn

Tháng 6 đến mang theo những cơn mưa bất chợt đôi lúc thật buồn và cũng thật là lãng mạn. Tuyển tập những bài thơ tình MƯA THÁNG 6 với những sáng tác mới nhất xin gửi đến bạn đọc…

MƯA THÁNG SÁU

Thơ: Phạm Xuân Thành

CƠN MƯA THÁNG 6 Thơ: Nguyễn Nhật Trung

MƯA BUỒN THÁNG 6 Thơ: Ngọc Tình

Mưa tháng sáu làm sống dậy trong tiềm thức những cơn mưa cũ, thèm một lần đạp xe nghêu ngao dưới mưa như cái thời xa xưa ấy… Là cảm xúc thoáng qua thế thôi, giật mình nhận ra mình hiện tại, cảm giác mệt nhoài kéo từ ngày này qua ngày khác, đã bảo là đừng đa mang mà cứ cứng đầu…

Mưa, trôi hết đi những gì không đáng nhớ Mưa, thèm giây phút ngủ ngoan trong vòng tay tình nhân Thế thôi cho đời đáng yêu…

MƯA THÁNG SÁU Thơ: Vy Văn Toán

ĐOẢN KHÚC BUỒN Thơ: Trúc Thanh

Triều Niên Chao ôi ! Sao không là từng giọt vui , giọt mừng mà là ‘ giọt tủi giọt hờn phung phí đổ ‘ thế này ? Chắc hẳn đau lắm, đau đến nát tâm can và đau đớn kéo dài đến ‘ tường riêu loang lổ vết thời gian ‘ . Bạn mình ơi ! Nếu ai đó đã một lần trải qua sự đổ vỡ tình yêu hẳn biết rằng cảm giác hụt hẫn ê chề tê tái đến mức nào ? ‘ khi ý chí bị niềm đau đánh gục ‘ , nhưng cũng vì tình yêu là một phạm trù phức tạp nên cũng còn le lói đâu đó một chút hy vọng cho nên ‘ ta vẫn đợi dẫu muộn màng hạnh phúc’ Để rồi thất vọng khi ‘ tim nguội dần cảm xúc yêu thương ‘. Tưởng đâu đã hết. Đã gục ngã dưới chân số phận. Nhưng không, trái tim vẫn đập cho dù ‘nhịp đập vô thường ‘ . ‘ Cùng hơi thở chán chường cho số phận ‘ . Có nghĩa ta còn sống, vẫn sống ! Từ sự thương cảm vô tình của trời đất, từ những điều ngộ ra trong kinh thánh để ta tự biết yêu thương chính bản thân mình và nhủ với mình ‘ ‘ Bảo tim đừng ương ngạnh nữa tim ơi ‘ và rồi cuối cùng ta đã ngộ ra cuộc sống này vô thường vô cùng như thế nào. ‘ Mưa tạnh rồi buồn tủi sẽ dần vơi Chờ nắng hửng đem phơi niềm hạnh phúc Xin năm tháng củ đau thương mòn mục Đón nhau về tìm chút ái ân xưa …. Đợi ngày vàng nhịp sống trỗi mầm xanh ‘ . Thật bất ngờ ! Đọc nữa đầu bài thơ tôi cứ nghĩ là bài thơ không có hậu. Nhưng đến hai khổ thơ cuối thì mọi việc lại không như tôi tưởng. Cứ ngỡ TRƯỜNG KHÚC BUỒN thì hóa ra ĐOẢN KHÚC BUỒN. ngôn từ chuẩn, ý thơ buồn song vẫn khéo léo. Hay là vậy !

Lời thơ nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Chúc mừng tác giả. Nguyễn Đức Hòa Thơ bát ngôn ôm vần rất tuyệt vời.

THÁNG SÁU MƯA BUỒN Thơ: Thanh Hà

THÁNG SÁU … TÌNH MƯA … Thơ: Phú Sĩ

Tháng sáu về mưa chiều buồn man mác Ve trên cành trỗi khúc nhạc nhớ thương.

MƯA NGẬM NGÙI Thơ: Thanh Hà

MƯA THÁNG SÁU Thơ: Hương Tình Cũ

THÁNG SÁU TRỜI MƯA Thơ: Huệ Trần (Xướng)

Tháng sáu mưa rơi đẫm ngõ về Chờ làn nắng ấm sưởi môi tê Tâm tư héo hắt buồn nào kể Mộng mị hư hao xót gần kề Lối ấy cầm lòng em gạt lệ Lần đầu vướng bóng nụ đam mê Thương yêu thắm thiết từ ngày lễ Ánh mắt trao nhau dạ hẹn thề…

*******

BUỒN THÁNG SÁU Thơ: Trần Thảo (họa)

Mưa tuôn trắng xóa phủ đường về.. Gợi lại lòng đầy ắp tái tê.. Luyến nhớ vai thon nào được cạnh.. Tơ vương má thắm chẳng cùng kề.. Bùi ngùi nghĩa cũ chưa khô lệ.. Bịn rịn tình đầu vẫn đẫm mê.. Mãi sẽ không nguôi buồn tháng sáu.. Tim đau bởi kẻ nuốt lời thề..

TÌNH BONG BÓNG MƯA Thơ: Su Thiên

Cơn mưa lớn của tháng 6 đã khiến con đường hóa thành sông, và đây là lời than thở của 1 cô gái Hà thành về mưa tháng 6..MƯA THÁNG SÁU Thơ: Mộng Cầm

MƯA THÁNG SÁU

Trời đổ mưa bất chợt… Em ngồi nhìn mưa giăng lối nhỏ sao nhớ anh , đưa mắt buồn xa xăm hoang hoải… Giờ anh ở đâu… Mưa tháng 6 rồi phải không anh nhỉ… – em lật ngược ký ức của ngày xưa… Ngày xưa ấy với đôi chân trần bé nhỏ vẫy vùng dẫm đạp cười khúc khích khi thấy mưa về, chẳng như giờ Nhìn mưa… Sao lòng em rủ một nỗi buồn mang mang sầu cảm Đã quá nửa xuân rồi sao em vẫn mơ về thời xa ấy… Thời vô tư hay hão huyền về những mộng tưởng và ước mơ cho tương lai mà không phải lặng lòng… – Tháng Sáu, với những khúc mưa mùa chợt đến chợt đi của mùa mưa nắng Để rồi khi mưa tạnh em lại mang chút trầm lặng của cuộc chia ly… Tháng 6 của em… Nỗi nhớ vẫn đong đầy trong đó… – cháy bỏng nồng nàn… Pha chút đắng cay Nước mắt và mưa vẫn hoà theo tình anh đó… Tình tháng 6 của em…

THÁNG SÁU MƯA Thơ: Bằng Lăng Tím

Thơ 7 chữ viết về mưa tháng 6…MƯA THÁNG SÁU Thơ: Ánh Nguyễn

MƯA THÁNG SÁU Thơ: Nguyễn Vân

Thơ Ngắn Hay Về Tình Yêu Đẹp & Buồn

Thơ ngắn hay về tình yêu đẹp & buồn

Anh yêu em nhưng không dám nói

Để bây giờ em đã có người yêu

Tình yêu đó anh không chịu bắt lấy

Để bây giờ riêng mình chịu cô đơn

Hãy nhìn người yêu mình là đẹp

Chứ đừng nhìn người đẹp mà yêu

Tôi thấy chăn chàng còn khổ hơn trâu

Chẳng thèm nói ngắn, nói dài mất công

Chỉ cần nháy mắt hư không

Thể nào hắn cũng vỡ lòng tương tư

Tương tư thì mặc tương tư

Phải mía, cóc, ổi … – tiểu thư mới cười

Em thừa biết tình anh là gian dối

Nên không thèm đáp lại tình anh

Anh quay gót quên lời anh nói

Tự vạch trần bộ mặt sở khanh

Chưa có anh, em hồn nhiên, vui vẻ

Có anh rồi, em mất vẻ thơ ngây

Chưa có anh, em thấy đời bình thản

Không biết buồn, biết giận và biết mong

Giờ có anh, em thấy đời khác hẳnĐã biết giận, biết buồn và biết mong

Biết thổn thức, suy nghĩ cả đêm thâu

Biết thấy cuộc đời này chẳng giản đơn

Sông sâu chỉ chảy một chiều

Là người quân tử chỉ yêu một người

Người ta mới biết, mới yêu lại mình

Người ta không hiểu – thành tình đơn phương

Người đi, một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn kia, đứng chửi thề

Ngồi buồn không biết viết chi

Viết lên mấy chữ li ti đỡ buồn

Chữ “Ê” ở giữa là thành chữ “YÊU”

Nhận được thư em lúc nhá nhem

Mừng mừng, tủi tủi, mở ra xem

Trong thư em viết dăm ba chữ:

“Anh ơi! Ngày mai nó lấy em”

Trên trời, tôi là vì sao lẻ

Dưới trần gian, tôi là kẻ cô đơn

Vì tôi xấu, nên tôi mặc cảm

Tự ái: Nghèo nên chẳng dám yêu ai

Luật pháp nào cấm Nam yêu Nữ?

Công lý nào cấm Nữ yêu Nam?

Em sẽ mở phiên toà xét xử

Xét vì tội: Anh cướp trái tim em

Hỡi thế gian! Ai là người giỏi Toán?

Giải dùm tôi bài toán của Tình yêu

Giải vì sao mà tôi yêu người ấy?

Chứng minh rằng người ấy cũng yêu tôi

Hỡi những cô con gái yêu kiều!

Trước khi yêu, xin hãy nhớ một điều:

Những chàng trai mà như ngôi sao sáng

Lấp lánh nhiều, nhưng sáng chẳng bao nhiêu

Là con gái, phải ngang tàng bướng bỉnh

Bước vào đời phải ngạo nghễ, kiêu sa

Nhấc chân lên, ta giẫm hết lụa là

Ngẩng cao mặt, cao coi thường con trai

Thấy anh đứng cạnh bên chuồng khỉ

Nhìn anh … giống khỉ, thế là yêu!Bước tới nhà em, bóng xế ta

Đứng chờ năm phút, bố em … ra

Lo thơ phía trước: Vài con chó

Sợ quá anh chuồn, dép … theo ma

Tối qua đi dạo lang thang

Dòm qua cửa sổ, thấy nàng ôn thi

Để nàng ngước mặt ( coi ) dung nghi thế nào?

Không ngờ nàng vẫn làm cao

Thản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòng

Chơi luôn, tớ mới chuyển “tông”

Ho gà vận hết nội công một tràng

Chợt nàng ngước mặt lên rằng:

“Tội ghê cho cái anh chàng ho lao!

Đêm hôm khuya khoắt thế sao …

… Anh đi mô rứa? Không vào nhà thương?”

Nếu biết trước mai là ngày tận thế

Anh chỉ xin là người chết đầu tiên

Để chờ em trước cửa thiên đàng

Hôn nhau lần cuối để đi vào địa ngục

Dòng tâm sự gửi lên trang giấy

Hỡi người yêu! em có biết hay không

Một phút vắng em, anh buồn biết mấy

Cả cuộc đời vô ngh** nếu vắng em

Có ai giải nghĩa được tình yêu

Hãy giải giùm tôi giải thật nhiều

Có phải tình yêu là mạo hiểm

Bước vào yêu là 1 cuộc phiêu lưu

Người con gái trái tim săt đá

Cũng 1 lần thử thách với tình yêu

Đừng vội thề sẽ yêu mãi một người

Ai dám chắc tình yêu không thay đổi

Đi chơi khuya về nhà me đánh

Nhưng tình yêu đánh thắng mẹ ơi

Ngủ đi em mai trời sẽ sáng

Quên nhau đi khi kỉ niệm không còn

Phút mây bay nhìn đời ko trở lại

Đẹp 1 lần rùi mãi mãi chia tay

Tôi đã biến tim tôi thành sỏi đá

Không ưu sầu vương vấn bóng hình ai

Nhưng tại sao đôi má lại ửng hồng

Khi nhìn thấy em kề bên hỏi chuyện

Tôi không muốn làm hoa hông rực rỡ

Đem sắc hương quyến rũ bướm ong

Tôi chỉ muốn làm hoa sim tím dại

Để giữ mãi một màu tím thủy chung

Tình yêu nào không mang nhiều cay đắng

Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi

Chia tay nào không rơi nước mắt

Dĩ vãng nào không chua sót trong tim

Tôi chỉ có 1 tình yêu duy nhất

Tôi trao em bằng tất cả trái tim mình

Em không nhận là tình tôi đã chết

Tình đã trao không lấy lại bao giờ

Thác CamLy ngàn năm vẫn chảy

Tình chúng mình mãi mãi bên nhau

Mượn không gian làm đường xích đạo

Mượn thời gian chinh phục trái tim em

Trái tim em không phải là sỏi đá

Sẽ có ngày gục ngã dưới chân tôi

Rồi một ngày tất cả sẽ ra đi

Quyển sổ điển danh, từ từ khép lại

Khung trời kia sao không còn nữa

Lãng mạng ơi! hãy bay lên trời cao

Có ai biết lòng tôi buồn rười rượi

Khi trên môi vẫn luôn nở nụ cười

Có biết chăng khi tiếng cười đã dứt

Nước mắt buồn tuôn ướt vành mi

Lâm ly lưu luyến lòng lai láng

Thất thiểu thì thầm thấy thương thân

Đường đi đất đỏ đường đầy đá

Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ

Hụt tay vớ được cuộc tình tương tư

Yêu chân thật đời cho là “ngốc”

Bởi chung tình nên chịu tiếng “ngu”

Yêu giả dối đời cho là “điểu”

Nếu bạc tình đời tặng tiếng “sở khanh”

Trên thới gian có muôn ngàn lời nói

Biết nói gì cho em hiểu lòng anh

Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành

Đành câm nính cho tình yêu đẹp mãi

Yêu lặng lẽ là âm thầm không nói

Là âm thầm chuốc lấy khổ đau

Nhìn người ta khe khẽ cuối đầu

Đêm năm ngủ khóc thầm bênh chăn gối

Yêu lặng lẽ là mang nhiều cay đắng

Tình đơn phương nên chua xót trong tim

Anh viết tên em trãi dài trên cát

Sóng biên vô tình cuốn nó đi xa

Buồn không em khi giây phút không còn nữa

Nghĩ về em, tất cả nghi về em

Anh mơ ước trong đêm dài vô tận

Được ôm cưng hòa hơi thở nồng nàn

Dẫu bên ngoài trời trở rét, xuân sang

Cưng vẫn ấm trong vòng tay tình ái

Anh bật khóc khi biết mình thua cuộc

Vòng tay này không giữ được tình yêu

Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu

Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác

14 tuổi tôi ngây thơ bé bỏng

Chỉ hoc hành rồi phá phách lung tung

15 tuổi tôi bắt đầu chập chững

Tìm vào yêu để xa lánh cô đơn

16 tuổi tôi bắt đầu mơ mộng

Mơ cụm mây lơ lửng tận chân trời

17 tuổi tôi tạ từ dĩ vãng

Học ăn chơi tạo nét phù du

18 tuổi tôi bắt đầu lãng mạng

Tập cô đơn để sống với đời

19 tuổi rồi ra sao chẳng biết

Sống thế nào và thay đổi ra sao????

Nắng Sài Gòn gọi mòn gót cũ

Bước vào đời em làm khổ ai chưa

Em ngước nhìn mây trắng đung đưa

Và không biết mình làm ai khổ

Trong trường tồn ai là người giỏi toán

Giải giùm tôi bài toán “tình yêu”

Giả sử rằng “người ấy yêu tôi”

Hãy chứng minh ” tôi cũng yêu người ấy

Anh không khóc khi loài người đã mất

Và chẵng buồn khi trái đất nổ tung

Anh chỉ khóc khi tình ta dang dở

Và chỉ buồn khi phải sống xa em

Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Để xin người giải thích nghĩa yêu đương

Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Xin chiếc bình đựng lệ đau thương

Khám tim anh xem có thủy chung không

Nếu phải chờ nhau mà hóa đá

Cũng xin chờ thử 1 lần xem

Chỉ sợ khi em thành núi tuyết

Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh

Khi yêu em anh viết trong nhật ký

Viết chưa song tình đã dở dang

Tình chúng mình như ly cà phê đắng

Bao nhiêu đường cũng đắng phải ko em

Thơ không hay mang nhiều kỷ niệm

Bao chuyện vui buồn xin gửi trọn vào đây

Anh là đất, muôn đời nằm yên đợi

Em là trởi, gieo rắc mãi thương đau

Dù biết vậy,anh sẵn lòng nhận lấy

Hỡi đất trời muôn kiêp đã tơ vương

Thành phố buồn khi hoàng hôn ngã bóng

Lòng tôi buồn khi vắng bóng người yêu

Thiếu hơi em anh tìm đến khói thuốc

Thiếu hương tình anh tìm đến quán cà phê

Điếu thuốc thơm bên ly cà phê đắng

Nhưng không bằng hơi ấm cũa lòng em

Nếu ai hỏi “vì sao tôi yêu màu tím”

Vì tím buốn, tím nhạt, tím cô đơn

Vì đời tôi là tất cả ưu buồn

Nên duy nhất tuôi chỉ yêu màu tím

Tôi yêu thơ như yêu người tri kỷ

Thơ dịu dàng ghi nỗi lòng của tôi

Tôi yêu thơ như yêu người trong mộng

Bởi vì người tôi đặt bút làm thơ

Xin cho tôi 1 lần quên dĩ vãng

Xin cho tôi 1 phút đễ quên nàng

Tim ngừng đập máu không còn chảy nữa

Là suốt đời tôi mãi mãi quên em

Này cô bé đừng nhìn ta khiếp sợ

Ta ngang tàn nhưng ủy mị khi yêu

Nhớ nghe em đây là lời thật chân thành

“Yêu em mãi dù ta là ác quỷ”

“Mắt em nhìn là ghét hay thương”

Khẽ nhìn tôi em vôi trả lời

“Thương hay ghét chỉ mình anh biết”

Nếu mai tôi chết bên dòng sông

Ai đấp cho tôi nắm mộ tình

Ai tiễn hồn tôi trong mắt lệ

Ai ngồi bênh mộ mãi chiều đông

Tôi yêu em không phải vì em đẹp

Hay em giàu em bít cách ăn chơi

Nét thật thà cuốn lây trái tim tôi

Trong trường tồn ai là người giỏi sử

Tìm giùm tôi lich sử của tình yêu

Tại nơi nào và không gian nào

Đã đưa nó đi vào bất diệt Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế Để xin người giải thích nghĩa yêu đương Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế Xin chiếc bình đựng lệ đau thương…

Học đi em mai làm bác sĩ Khám tim anh xem kó thủy khung không…

Nếu phải chờ nhau mà hóa đá Kũng xin chờ thử 1 lần xem Chỉ sợ khi em thành núi tuyết Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh…

Trong trường tồn ai là người giỏi sử Tìm giùm tôi lich sử kủa tình yêu Tại nơi nào và không gian nào Đã đưa nó đi vào bất diệt…

Khi nào trái đất ngừng quay Trái tim ngừng đập anh ngừng yêu em…

Giọt lệ sầu vương trên mí mắt Em vô tình khơi lai mối tình kâm Tinh yêu đi không bao giờ trở lại Trên đường đời khỉ kòn lại minh anh Trên trời kao vi sao kia vẫn sáng Trọn đời này anh mãi yêu mình em…

giữa một giờ thiêng tình rất đẹp rất buồn và rất rất thanh thanh may ai bán nguyệt tình ai nhỏ em ạ yêu nhau chết cũng đành.

Ta đem chôn tình yêu Rồi trồng lên bia mộ Lạy Chúa ! Thế là xong Hai đứa cùng nói khẽ…

Nhưng tình yêu vùng dậy Trách móc nhìn chúng ta Các người nói gì vậy ? Ta đang sống đây mà.

Không phải mùa thu sao có cúc Vàng ươm cả một góc chợ chiều? Không phải mùa hè sao có nắng? Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo…

Tính ta cùng lạ như trời đất Trái chín, hoa thơm chẳng đợi mùa Ngày nào cũng thấy đầy vơi thế Người ơi đỏ mắt những mong… chờ…

Anh có mỗi một tình yêu duy nhất Em lấy rồi anh biết gửi trao ai Số phận mình anh mãi không lùi bước Bởi vì em chỉ có một trên đời

thơ anh giờ đã cụt tìm chẳng còn một chút quanh co chỉ một điều anh xin ngỏ lời yêu

anh trôn tình anh tận đáy lòng trôn luôn kỷ niệm cùa ngày xanh trôn lời gioa ước ngày xưa ấy tiễn bức em đi để lạnh lùng

Nếu có thể sương tan vào cỏ Thì em tin cỏ sẽ rất xanh Nếu có thể em tan vào anh Thì em tin anh cũng xanh mồ cỏ.

Người về bỏ lại mình tôi Bơ vơ cô quạnh giữa nơi đô thành Người về nắng ấm gió lành Mình tôi lặng lẽ giữa vành trăng thơ.

cô bé vô tư của ta ơi đêm nay mười sáu trăng tròn rồi nhành liễu có cong làm trăng khuyết lời thương đừng nỡ để xa xôi

Em về đi, đừng nhìn lại phía sau Anh sẽ đi, vừa đi vừa huýt sáo Dẫu trái tim ngập tràn giông bão Anh đã quen vui những lúc rất buồn…

Ai gọi ? Nghe như là tiếng em Tôi vùng đứng dậy, chạy ra thềm Im đường. Im gió. Im cây cỏ Chỉ khổ lòng tôi không lặng im…

Dòng sông một bờ Nguyễn Khắc Thạch Có một dòng sông mang tên em Dòng sông anh tự đặt Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền Có một dòng sông trôi vào lãng quên Nước trong như nước mắt Điều chưa nói mà sao thấy mất Có một dòng sông chỉ có một bờ Phía bờ kia quay mặt Dòng sông anh không qua được bao giờ… Con cò đi uống rượu đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao Còn anh chả uống ngụm nào Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em

Vẽ hình em lên cát Rồi hôn em một phát Ôi cuộc đời chua chát Toàn là đất với cát…

cho anh vay một nụ cười mai anh xin trả em mười cái hôn

Khi chưa yêu anh hãy còn là đá Đá mồ côi và đá hoang sơ Rồi em đến, tình yêu như lửa Thiêu đốt anh thành anh của bây giờ Anh tan trong em như tan trong nước Nồng nàn hơn và đằm thắm hơn lên Em lại trách sao anh không là đá Đàn ông sao lại thế, yếu mềm

em yêu anh vâng chỉ thế thôi đơn giản như ngày xưa chung lối đơn giản như hơi thơ ngày xuân em yêu anh vâng chỉ thế thôi không ân cần không lời say đắm đi bên anh khe khẽ miệt mài anh cứ trách rằng tình yêu không đủ giữ chân anh khoảng khắc xuân xanh anh cứ trách lòng em không say đắm chẳng ngọt ngào những tiếng thân thương em không thể nói những lời say đắm nhưng lòng em anh chẳng thấy sao anh trong ánh mắt là muôn ngàn nỗi nhớ là tình yêu chỉ biết đến mình anh anh ra đi không lần quay lại em một mình băng giá bởi mùa đông những cơn gió không còn là thương mến bởi xa anh gió cũng lạnh lùng mây không còn là dòng thơ lơ đãng chỉ là mây ngăn trở nỗi nhớ xa em chẳng còn là em riêng ai nữa chỉ là em bóng dáng của thời xưa và nỗi nhớ về người không trở lại chút miệt mài năm tháng đã qua đi

Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai Nhưng ngày xưa em yêu tôi vì thế Em tưởng tôi siêu thường như thể Trên đời này tốt nhất là tôi

Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai Nhưng giờ đây em không tin điều đấy Em chỉ thấy tôi sai vì vậy Trên đời này xấu nhất là tôi…

Không biết trên đời này xấu nhất có phải là mình không nhỉ??

Thơ Về Mưa Đêm – Tập Thơ Hay Mang Nỗi Buồn Man Mác

Thơ về mưa đêm – tập thơ hay mang nỗi buồn man mác PUD vừa mới cập nhật sau đây sẽ chạm tới trái tim bạn đọc. Nhắc tới mưa,đặc biệt là mưa đêm là nhắc tới những nỗi buồn không tên, nhắc tới sự trống trải, lạc lõng trong lòng. Vì vậy, mưa là nguồn cảm hứng sáng tác vô tận của không chỉ của nhà văn mà nó còn được thổi hồn trong lời của từng câu thơ, bài hát đi sâu vào tâm thức của mỗi người.

Những bài thơ về mưa đêm mang tâm trạng cô đơn

Cơn mưa đến kéo theo nỗi nhớ về những cái gì đó từng quen thuộc, cảm giác nhớ nhung về thứ gọi là kí ức để rồi bất chợt nhận ra tất cả đã xa rồi, chỉ còn ta với mưa. Mưa đã giúp tác giả “nhớ người xa”, nhớ lại những kỷ niệm mà giờ chỉ còn là dĩ vãng. Trong cơn mưa nỗi nhớ tìm về.

Thơ: Diệp Ly

Mưa day dứt len vào từng góc tối Mưa buồn thương hờn dỗi với thời gian Giọt tương tư giọt nhung nhớ tuôn tràn Sầu lắng đọng chờ tàn cơn giông bão.

Đêm mờ mịt tâm tư càng áo não Cây trơ cành chao đảo giữa phong ba Từng niềm đau trong mưa gió vỡ òa Dòng lệ đổ xót xa vì cách trở.

Sóng đời xô bờ yêu giờ đã lở Nghe lời thương nức nở khóc tình xa Mưa tan chưa mà mắt vẫn lệ nhòa Đàn lỗi nhịp tình ca đành dang dở.

Đêm buông trôi nghe mưa buồn than thở Niềm cô đơn tan vỡ cả khung trời Con thuyền tình chìm đắm giữa biển khơi Mưa tâm sự cho đời thôi đơn lạnh.

Mưa Đêm

Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Ơ kìa…những giọt mưa đêm Gợi chi chuyện cũ êm đềm thoảng bay Một thời ôm ấp vòng tay Xin đừng nhắc nữa lòng này đau thêm

Giờ ai hạnh phúc ấm êm Để ta ở lại với niềm riêng mang Phận duyên sao quá bẽ bàng Vần thơ cứ mãi thở than nỗi buồn

Mưa Đêm

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Khuya về em với mình em Cộng thêm cái bóng thành đêm lạnh lùng Đêm khuya nghe tiếng thạch sùng Thương ai tắc lưỡi ngập ngừng trong đêm

Giờ đây chăn ấm gối êm Bên người tình mới ai thèm nhớ ai Mình em thức với đêm dài Lệ rơi lã chã như ngoài trời mưa

Anh có còn nhớ ngày xưa Khi yêu anh hứa đón đưa trọn đời Giờ đây anh đã nuốt lời Bỏ em ở lại chơi vơi một mình

Bạc như vôi ấy là tình Người ta phụ bạc sao mình vẫn yêu Bây giờ mình với cô liêu Thân em sớm sớm chiều chiều cô đơn

Còn chi đâu nữa giận hờn Còn chi đâu nữa thiệt hơn trong đời Em ngồi đây đếm mưa rơi Khi nào mưa tạnh cho vơi nỗi buồn.

Tác giả: Việt Cường

Đêm tưng hửng… mưa rào mùa Hạ Hạt mưa buồn trên lá ngu ngơ Lắt lay khuấy động thời giờ Âm thanh trầm lặng ngẩn ngơ tiếng lòng

Mưa não ruột long đong ngõ nhỏ Trượt trên cành vò võ thở than Vòng vo trỗi nhịp cung đàn Lạc cung tan tác lan man chẳng dừng

Mưa đẫm lệ rưng rưng khoé mắt Mưa trùng phùng góp nhặt nỗi đau Mưa đêm…hắt hủi gợi sầu Mưa tuôn…khắc khoải tìm câu hoạ vần.

Tiếng Mưa Đêm

Tác giả: Huệ Hương

Nửa đêm chợt thấy mưa về Trái tim thổn thức bốn bề bơ vơ Lắng tai tích tắc đồng hồ Bởi duyên lỡ phận giấc mơ cũng nhòa.

Non hồng búp nở thành hoa Mưa buồn rải rác lòng ta cũng sầu Đèn mờ đứng giữa đêm thâu Muốn khoe hơi ấm, sắc màu là đây.

Lẩn trong ký ức tháng ngày Tình đầu đã mấy vơi đầy nhớ thương Buốt lòng, mưa gió tha hương Mong manh khung cửa nhớ thương ai hoài.

Tác giả: Thanh Trần

Nửa đêm trăng khuyết u buồn Vì trời bỗng đổ mưa tuôn bất ngờ Mây trôi dáng vẻ thẫn thờ Sao hôm lạc lõng bơ vơ giữa trời

Mong cho mau tạnh mưa ơi Giữa khuya từng giọt tả tơi héo sầu Gió đưa mây thổi về đâu Để mây đơn lẻ đêm thâu não nề

Giờ đây lẻ bóng đi về Người ta hạnh phúc gần kề bên ai Vẫn nghe thổn thức bên tai Em về bên ấy…ngày mai anh à

Trong đêm mơ ánh trăng ngà Cũng là ngày đó…em xa anh rồi.

Tiếng Mưa Đêm

Tác giả: Lê Hoàng

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi Xốn xang nỗi nhớ một người xa xăm Gió luồn cơn rét lạnh căm Tái tê cõi dạ như dằm trong tim

Tiếng mưa rả rích bên thềm Buồn giăng nức nở về em hởi người Não nùng đếm giọt đang rơi Là bao nhung nhớ chơi vơi lạ lùng

Hai đầu nỗi nhớ cầu mong Ngày sau thắm lại ấm vòng tay trao Tiếng mưa cứ mãi thét gào Hình dung bóng dáng ngọt ngào kề bên.

Chùm thơ về mưa đêm tình yêu cô đơn

Mưa về thường mang lại cho con người ta cảm giác buồn xao xuyến. Nghe tiếng mưa rơi trong đêm thanh vắng, bao kỉ niêm yêu thương một thời sẽ lần lượt ùa về. Với lứa đôi cũng không ngoại lệ. Mưa về khiến cho anh, em lại nghĩ về nhau nhiều hơn, nghĩ về cơn mưa năm ấy.

Cơn mưa đã mang hai đứa đến với nhau. Và cũng trong cơn mưa ấy em đã trao cho anh nụ hôn đầu đời. Thơ về mưa đêm tình yêu sau đây là những bài thơ đượm buồn như thế !

Tác Giả: ‎Nguyễn Công Trình

Tôi lê bước một mình trong mưa bão Giọt mưa nào xóa hộ nỗi niềm đau Cho nhớ thương nước mắt hết dâng trào Thôi thương nhớ bóng hình người năm ấy

Mưa ơi mưa mưa nhiều hơn thế nữa Để giọt sầu hoà lẫn với mưa ngâu Để giấu che nước mắt ướt nhạt nhoà Không ai biết tôi khóc sầu dang dở

Tình của tôi là tình buồn muôn thuở Là cay đắng là mãi một tình si Khóc thương người hay khóc nhớ người đi Lang thang dưới mưa buồn chân cô độc

Gởi tình theo tiếng mưa rơi Đếm bao nhiêu giọt cho vơi nỗi sầu?

Mưa Đêm Buồn

Tác Giả: Lê Hương‎

Mưa đêm buồn lắm cố nhân ơi Thức uống trà khuya chỉ có tôi Với tiếng mưa rơi trên gác vắng Nghe buồn gặm nhấm trái tim côi

Mưa theo gió hắt qua song cửa Khơi gợi trong ta nỗi nhớ người Từng giọt mưa rơi từng giọt nhớ Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi

Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi Tri kỉ giờ xa tận cuối trời Nhớ….muốn sang thăm nhưng chẳng được Chỉ vì đã cách trở đôi nơi

Trà khuya uống cạn mà nghe đắng Đắng vị trà hay bởi đắng môi Gió búôt mưa đêm buồn ảo não Chạnh lòng gọi khẽ cố nhân ơi….

Mưa lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời

Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi

Mưa lòng ngập lối bên song trước

Càng lắc càng đong chợt tím rơi

Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai

Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài

Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm

Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

Tác giả: Violet Hoa

Ở trong này trời cũng chợt đổ mưa Nghe ngoài hiên cơn gió đùa khóm lá Mưa đêm nay sao mưa buồn đến lạ Từng giọt rơi nghiêng ngả đến nao lòng

Đêm mưa buồn ai có nhớ ai không? Em nhớ hoài mối tình nồng thuở trước Đêm trăng vàng trao nhau lời hẹn ước Hứa trọn đời ta sánh bước bên nhau…

Nhưng ai ngờ ta lại phải xa nhau Trong lòng em mãi đượm màu thương nhớ Hình bóng anh bao tháng ngày ở đợ Trong tim này hình dáng đó em mang

Mưa lạnh thêm bao thương nhớ võ vàng Từng giọt châu cứ xếp hàng tuôn mãi Một ngày kia sẽ mang anh trở lại Ta cùng nhau ôm ấp mãi duyên đầu..

Mưa Rả Rích

…Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,

Mưa rơi như khóc như cười với ta.

…Khóc vì giọt lệ phôi pha,

Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay.

…Ta như một kẻ đang say,

Say trong tình gió, tình mây vô bờ.

…Ta như một kẻ đang mơ,

Mơ trong giấc mộng ảo mờ, hư không.

….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,

Rơi từng giọt đắng trong lòng sót xa.

…Mưa rơi cho những ngày qua,

Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.

…Mưa rơi từng tiếng nỉ nôi,

Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.

…Mưa buồn miệng lưỡi thế gian,

Không dao, không búa mà tan cuộc tình.

…Để giờ hai kẻ vô hình,

Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình thế sao?

…Mưa rơi, rơi giữa đêm thâu,

mưa nghe nức nở mối sầu đầy vơi..

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá

Như trách hờn tình đã vắng bao hôm

Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn

Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng..

Em khát anh, như mùa đông khát nắng

Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha

Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa

Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?

Cũng Tại Mưa Ngâu

Tháng bảy ơi sao cứ đổ mưa ngâu Để cho em mang nỗi sầu nhân thế Dẫu vẫn biết tình đời là dâu bể Đã dằn lòng sao không thể quên anh

Vì mưa ngâu tình ta quá mong manh Cũng xây cầu nhưng không thành Ô Thước Chức Nữ xuôi còn Ngưu Lang về ngược Tình xa rồi em lỡ bước sang ngang

Không nên duyên ta tan vỡ mộng vàng Em chua xót lệ hai hàng thương nhớ Tình chia ly cho kẻ đi người ở Nên bây giờ mình cách trở sông sâu

Muốn tới thăm anh nhưng chẳng có cầu Cũng chỉ tại vì mưa ngâu tháng bảy Sóng vỗ trong lòng sông sâu nước chảy Nhớ anh nhiều sao không thấy anh qua

Tháng bảy về tình cay đắng xót xa Kỷ niệm cũ chỉ còn là dĩ vãng Mối tình ngày xưa một thời lãng mạn Em giữ trong lòng ngày tháng không phai

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa

Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào

Bây giờ..người ấy..ra sao

Có còn nhớ đến hôm nào..ngày xưa..

Cái thời..đi đón..về đưa

Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười

Bên nhau đôi mắt rạng ngời

Nắm tay thề thốt..trọn đời bên nhau

Bây giờ..người ở nơi đâu

Tôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…

 Mưa Lạnh

Tác giả: Nguyễn Đức Toàn

Nửa đêm nghe tiếng mưa rơi Tưởng như nghe tiếng đất trời giao duyên Một mình thao thức trọn đêm Hạt mưa tí tách ướt mềm tim em.

Ào ào gió rít ngoài thềm Nghe mưa gõ nhịp triền miên mà buồn Nghẹn ngào nước mắt em tuôn Ướt đầm gối chiếc, lệ buồn nhớ anh.

Sáng nay mưa tạnh, trời xanh Nhìn con chim hót trên cành líu lo Một mình em nghĩ vẩn vơ Nơi xa anh có đợi chờ tin em.

Có buồn thao thức trọn đêm Có nghe mưa lạnh ngoài hiên gió lùa Có thư ơng em gái đợi chờ Có mong xuân đến để về bên em.

Đừng cười em quá nhỏ nhen Chỉ vì thương nhớ mà quên mọi người Cho dù ai có chê cười Thì em vẫn nhớ, thương người em yêu !

Thơ Mưa Đêm Cô Đơn, Thơ Buồn Lẻ Loi Trong Đêm Mưa Lạnh Giá

Những bài thơ tình buồn thật tâm trạng trong đêm mưa lạnh giá. Cảm giác cô đơn và nỗi nhớ người yêu lại về..

THƠ TÌNH BUỒN: ĐÊM BUỒN

Tác giả: Nguyễn Nguyễn Thể thơ: Bát ngôn

Đêm đã buồn…mưa còn rơi nặng hạt

Tôi một mình…căn gác trọ vắng tanh

Gió lao xao…thổi lạnh cả khung trời

Muốn vỗ giấc…mà sao ko ngủ được?

Cuộc đời ơi ! Sao mà nhiều ngang trái?

Yêu thật lòng…mà sao phải bơ vơ?

Đến với nhau…phải chăng là lầm lỡ?

Để bây giờ…hai đứa cách hai nơi

Tôi đơn lẻ…trên đường đời xuôi ngược

Anh bây giờ…thì đã được ấm êm

Đêm nay đây…giấc ngủ anh êm đềm

Chỉ riêng tôi…ôm niềm thương nỗi nhớ

Bước vào yêu…đã mang nhiều trắc trở

Suốt cuộc đời…tôi hết dám mộng mơ

Sẽ yêu ai? Ai sẽ đợi sẽ chờ?

Đêm dần trôi…tôi khóc tình dang dở.

MƯA ĐÊM ! Tác giả: Phạm Thành Thể thơ: Lục bát

Trời mưa sầm sập suốt đêm

Con người cảm thấy như mềm lòng hơn

Thôi thì phó mặc những cơn mưa rừng .

Nguồn thơ đang chảy bỗng ngưng

Ngôn từ câu chữ tưng bừng nơi đâu

Trải lòng ra viết vài câu đỡ buồn !

Lặng nhìn từng giọt mưa tuôn

Ngoài kia gió núi mây luồn thinh không

Vì đâu duyên nợ tang bồng ?

Hỏi người nơi ấy còn trông tháng ngày !

Bao nhiêu thương nhớ đắm say

Xa nhau là hết thế này thôi sao ?

Bỗng dưng trời đổ mưa rào

Làm cho ta thấy nôn nao cõi lòng !

Còn đâu duyên phận đèo bòng làm chi !?

MƯA ĐÊM TỈNH LẺ

Tác giả: Nguyên Hàn Thể thơ: Thất ngôn

Mưa lại về thăm ta đêm nay

Mưa tuôn lạnh buốt ướt vai gầy

Mưa đêm khác khoải ta hoài nhớ

Mưa mãi mưa hoài mưa gió lay

Mưa mãi vần thơ ướt mất rồi

Mưa loang trên vết dấu tình sầu

Mưa qua tỉnh lẻ buồn day dứt

Mưa mãi mưa hoài mưa không thôi

Thao thức trong đêm nghe tiếng mưa

Trăn trở thâu đêm có ai vừa

Gõ cửa đêm thâu ngoài mưa gió

Giật mình hiu hắt bên song thưa

Nữa đêm nghe tiếng mưa rơi

Nghiêng bóng tường loan dạ bồi hồi

Đêm lạnh trắng đêm luôn hoài niệm

Ngoại ô đêm lạnh gió mưa ơi.

MƯA KHUYA

Tác giả: Nguyễn Nhân Thể thơ: Bát ngôn

Hiên vắng lặng…mưa vẫn hoài tí tách

Niềm ưu tư …chất gạch nặng tâm hồn

Một mối tình…năm tháng sợ vùi chôn

Lòng dậy sóng …dập dồn đang cuốn cuộn

Đôi lần nghĩ…gợi nhiều bao ước muốn

Cùng bên em …dù chớm muộn bẽ bàng

Chấp nhận rồi..tình lắm nỗi trái ngang

Vẫn mong mỏi…xây mộng vàng rất thực

Con tim mãi …từng đêm dài đau nhức

Có thể nào …cố vượt bức tường rêu

Thổn thức đang …rạo rực cứ rung đều

Lời thảng thốt…tiếng yêu chừ nấc nghẽn

Trăng ai nỡ …bẻ cong vành mài bén

Đọ canh thâu…ta mượn chén tiêu sầu

Nẻo đường trần …chẳng biết phải về đâu

Ngoài trời vẫn ….chìm sâu màu đen tối

Yêu đâu phải…ta mang vào cái tội

Yêu chăng là…dù đánh đổi tương lai

Nếu phải như …số phận chẳng sắp bày

Duyên chẳng nợ …biết ai người đau khổ

Thời gian hỡi …phải chăng đang thách đố

Thế gian kia …có chỗ chứa đôi mình

Thả cuộc đời …nơi giấc mộng phiêu linh

Giấc chưa trọn …bình mình chừ lấp ló.

MƯA NỬA ĐÊM Tác giả: Bằng Lăng Tím Thể thơ: Bát ngôn

Chợt tỉnh giấc ngoài hiên mưa lành lạnh

Hạt lăn tròn lấp lánh đọng trên cây

Dế vuốt râu nép sau đám cỏ gầy

Trời đen đặc vầng mây buồn u ám

Bao nỗi nhớ chất chồng trong tâm khảm

Cố níu mùa tay chạm ký ức xưa

Bức tình thư anh tặng đã bao mùa

Màu mực tím như chưa hề phai nhạt

Trong gió thoảng mùi hương quỳnh thơm ngát

Tại trời mưa khóe mắt bỗng cay nồng

Nửa đêm rồi bên ô cửa ngóng trông

Nghe tí tách mà lòng xao xuyến lạ

Yêu dấu hỡi màu đỏ hoa chen lá

Thêm một mùa đón Hạ chẳng bên anh

Mấy chàng ve hòa tấu nhạc trên cành

Lòng thầm ước tình xanh mầm hạnh phúc.

(đang cập nhật..)

Thơ Tình Buồn Ngắn Và Hay P1

Anh yêu em nhưng không dám nóiĐể bây giờ em đã có người yêuTình yêu đó anh không chịu bắt lấyĐể bây giờ riêng mình chịu cô đơn

Hãy nhìn người yêu mình là đẹpAi bảo chăn trâu là khổCon gái mà kết con traiEm thừa biết tình anh là gian dốiChưa có anh, em hồn nhiên, vui vẻSông sâu chỉ chảy một chiềuNgười đi, một nửa hồn tôi mấtNgồi buồn không biết viết chiTrên trời, tôi là vì sao lẻLuật pháp nào cấm Nam yêu Nữ?Hỡi những cô con gái yêu kiều!Là con gái, phải ngang tàng bướng bỉnhThấy anh đứng cạnh bên chuồng khỉBước tới nhà em, bóng xế taTối qua đi dạo lang thangChứ đừng nhìn người đẹp mà yêuĐứng chờ năm phút, bố em … raLo thơ phía trước: Vài con chóSợ quá anh chuồn, dép … theo ma

Dòm qua cửa sổ, thấy nàng ôn thiTớ liền lên tiếng hắt xìĐể nàng ngước mặt ( coi ) dung nghi thế nào?Không ngờ nàng vẫn làm caoThản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòngChơi luôn, tớ mới chuyển “tông”Ho gà vận hết nội công một tràngChợt nàng ngước mặt lên rằng:“Tội ghê cho cái anh chàng ho lao!Đêm hôm khuya khoắt thế sao …… Anh đi mô rứa? Không vào nhà thương?”

Tôi thấy chăn chàng còn khổ hơn trâuNên không thèm đáp lại tình anhAnh quay gót quên lời anh nóiTự vạch trần bộ mặt sở khanh

Là người quân tử chỉ yêu một ngườiNếu yêu thì phải nói raNgười ta mới biết, mới yêu lại mìnhChứ yêu mà cứ lặng thinhNgười ta không hiểu – thành tình đơn phương

Một nửa hồn kia, đứng chửi thềCông lý nào cấm Nữ yêu Nam?Em sẽ mở phiên toà xét xửXét vì tội: Anh cướp trái tim em

Viết lên mấy chữ li ti đỡ buồnChữ “Y” rồi đến chữ “U”Trước khi yêu, xin hãy nhớ một điều:Những chàng trai mà như ngôi sao sángLấp lánh nhiều, nhưng sáng chẳng bao nhiêu

Bước vào đời phải ngạo nghễ, kiêu saNhấc chân lên, ta giẫm hết lụa làNgẩng cao mặt, cao coi thường con trai

Nhìn anh … giống khỉ, thế là yêu! Chữ “Ê” ở giữa là thành chữ “YÊU”

Nhận được thư em lúc nhá nhemMừng mừng, tủi tủi, mở ra xemTrong thư em viết dăm ba chữ:“Anh ơi! Ngày mai nó lấy em”Dưới trần gian, tôi là kẻ cô đơnVì tôi xấu, nên tôi mặc cảmTự ái: Nghèo nên chẳng dám yêu ai

Hỡi thế gian! Ai là người giỏi Toán?Giải dùm tôi bài toán của Tình yêuGiải vì sao mà tôi yêu người ấy?Chứng minh rằng người ấy cũng yêu tôi

Có anh rồi, em mất vẻ thơ ngâyChưa có anh, em thấy đời bình thảnKhông biết buồn, biết giận và biết mongGiờ có anh, em thấy đời khác hẳn Đã biết giận, biết buồn và biết mong

Chẳng thèm nói ngắn, nói dài mất côngChỉ cần nháy mắt hư khôngThể nào hắn cũng vỡ lòng tương tưTương tư thì mặc tương tưPhải mía, cóc, ổi … – tiểu thư mới cười

Biết thổn thức, suy nghĩ cả đêm thâuBiết thấy cuộc đời này chẳng giản đơn

Nếu biết trước mai là ngày tận thế Anh chỉ xin là người chết đầu tiên Để chờ em trước cửa thiên đàng Hôn nhau lần cuối để đi vào địa ngục ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Dòng tâm sự gửi lên trang giấy Hỡi người yêu! em có biết hay không Một phút vắng em, anh buồn biết mấy Cả cuộc đời vô ngh** nếu vắng em ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Có ai giải nghĩa được tình yêu Hãy giải giùm tôi giải thật nhiều Có phải tình yêu là mạo hiểm Bước vào yêu là 1 cuộc phiêu lưu ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Người con gái trái tim săt đá Cũng 1 lần thử thách với tình yêu Đừng vội thề sẽ yêu mãi một người Ai dám chắc tình yêu không thay đổi ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Đi chơi khuya về nhà me đánh Nhưng tình yêu đánh thắng mẹ ơi

Ngủ đi em mai trời sẽ sáng Quên nhau đi khi kỉ niệm không còn Phút mây bay nhìn đời ko trở lại Đẹp 1 lần rùi mãi mãi chia tay ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tôi đã biến tim tôi thành sỏi đá Không ưu sầu vương vấn bóng hình ai Nhưng tại sao đôi má lại ửng hồng Khi nhìn thấy em kề bên hỏi chuyện ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tôi không muốn làm hoa hông rực rỡ Đem sắc hương quyến rũ bướm ong Tôi chỉ muốn làm hoa sim tím dại Để giữ mãi một màu tím thủy chung ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tình yêu nào không mang nhiều cay đắng Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi Chia tay nào không rơi nước mắt Dĩ vãng nào không chua sót trong tim ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tôi chỉ có 1 tình yêu duy nhất Tôi trao em bằng tất cả trái tim mình Em không nhận là tình tôi đã chết Tình đã trao không lấy lại bao giờ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Thác CamLy ngàn năm vẫn chảy Tình chúng mình mãi mãi bên nhau ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Mượn không gian làm đường xích đạo Mượn thời gian chinh phục trái tim em Trái tim em không phải là sỏi đá Sẽ có ngày gục ngã dưới chân tôi ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Rồi một ngày tất cả sẽ ra đi Quyển sổ điển danh, từ từ khép lại Khung trời kia sao không còn nữa Lãng mạng ơi! hãy bay lên trời cao ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Có ai biết lòng tôi buồn rười rượi Khi trên môi vẫn luôn nở nụ cười Có biết chăng khi tiếng cười đã dứt Nước mắt buồn tuôn ướt vành mi ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Lâm ly lưu luyến lòng lai láng Thất thiểu thì thầm thấy thương thân Đường đi đất đỏ đường đầy đá Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Với tay ôm một mối tình Hụt tay vớ được cuộc tình tương tư ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Yêu chân thật đời cho là “ngốc” Bởi chung tình nên chịu tiếng “ngu” Yêu giả dối đời cho là “điểu” Nếu bạc tình đời tặng tiếng “sở khanh” ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trên thới gian có muôn ngàn lời nói Biết nói gì cho em hiểu lòng anh Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành Đành câm nính cho tình yêu đẹp mãi ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Yêu lặng lẽ là âm thầm không nói Là âm thầm chuốc lấy khổ đau Nhìn người ta khe khẽ cuối đầu Đêm năm ngủ khóc thầm bênh chăn gối Yêu lặng lẽ là mang nhiều cay đắng Tình đơn phương nên chua xót trong tim ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Anh viết tên em trãi dài trên cát Sóng biên vô tình cuốn nó đi xa Buồn không em khi giây phút không còn nữa Nghĩ về em, tất cả nghi về em ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Anh mơ ước trong đêm dài vô tận Được ôm cưng hòa hơi thở nồng nàn Dẫu bên ngoài trời trở rét, xuân sang Cưng vẫn ấm trong vòng tay tình ái ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Anh bật khóc khi biết mình thua cuộc Vòng tay này không giữ được tình yêu Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ 14 tuổi tôi ngây thơ bé bỏng Chỉ hoc hành rồi phá phách lung tung 15 tuổi tôi bắt đầu chập chững Tìm vào yêu để xa lánh cô đơn 16 tuổi tôi bắt đầu mơ mộng Mơ cụm mây lơ lửng tận chân trời 17 tuổi tôi tạ từ dĩ vãng Học ăn chơi tạo nét phù du 18 tuổi tôi bắt đầu lãng mạng Tập cô đơn để sống với đời 19 tuổi rồi ra sao chẳng biết Sống thế nào và thay đổi ra sao???? ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Nắng Sài Gòn gọi mòn gót cũ Bước vào đời em làm khổ ai chưa Em ngước nhìn mây trắng đung đưa Và không biết mình làm ai khổ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trong trường tồn ai là người giỏi toán Giải giùm tôi bài toán “tình yêu” Giả sử rằng “người ấy yêu tôi” Hãy chứng minh ” tôi cũng yêu người ấy

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Buồn Về Đêm Hay, Loạt Thơ Ngắn & Status Đêm Tâm Sự, Đêm Lẻ Loi trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!